Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-03-25 01:20:22
Lượt xem: 168

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ruộng lúa mạch mênh m.ô.n.g vô tận, gió nhẹ khẽ thổi.

Thiếu nữ mặc váy trắng dài như cánh bướm nhẹ nhàng lướt từ giữa sóng lúa. Nam Mạnh Dao trong gió khẽ vén mái tóc dài đen thẳng của , mái tóc là điều cô kiêu hãnh nhất, suôn mượt đến mức thể quảng cáo dầu gội đầu.

Không ai thấy dáng vẻ nhếch nhác khi nãy của cô, thụp trong ruộng lúa như một nữ quỷ, hoảng hốt mà “để một phần chất dinh dưỡng” cho đồng ruộng.

Gió cuốn mùi hương cô. Nam Mạnh Dao khôi phục dáng vẻ e lệ, kiêu sa, bước nhẹ bờ ruộng, lấy nước hoa xịt hai cái. Cô vẫn là nữ thần kiêu ngạo của trường Đức Âm.

Nam Mạnh Dao nhập đám đông, phảng phất như chỉ hái gió mà thôi.

Ngay đó, cô phát hiện hội học sinh đến, một , hai , ba, bốn... là những “địch thủ học tập” của cô.

Cằm nhỏ xinh của Nam Mạnh Dao nâng lên, tuy vóc dáng thấp bé nhưng ánh mắt đầy khinh thường.

Mọi cô với ánh mắt khác thường.

Nam Mạnh Dao: “?”

“Người đủ .” Ngu Thương lạnh nhạt , gương mặt cứng rắn, biểu cảm.

Không ai hỏi Nam Mạnh Dao làm gì.

nghi ngờ, nhưng tâm trí nhanh khát vọng thắng thua chiếm lấy, chỉ lặng lẽ trừng mắt Ngu Thương.

Ngu Thương, thừa kế của Ngu Kinh Mặc dù “mắt như mù” nhưng vẫn nhớ rõ mục đích của , liền lệnh cho hội học sinh: “Bắt đầu khảo sát. Điền Nguyễn, đây hỗ trợ.”

Điền Nguyễn buông cây bút đang nghịch, nhận lấy một cái xẻng nhỏ cùng mấy túi niêm phong, bắt đầu thu thập mẫu vật, đất, cỏ, đá, v.v...

Hạ Lan Tư tò mò hỏi: “Các đang làm thí nghiệm gì thế?”

Điền Nguyễn: “Bí mật.”

Thực chẳng bí mật nào, chỉ là làm bộ tỏ bận rộn.

Hạ Lan Tư cảm thấy thú vị, liền sang trêu chọc Lộ Thu Diễm.

Điền Nguyễn khẽ gọi Ngu Thương: “Con trai ~”

Ngu Thương lạnh giọng cảnh cáo: “Đừng linh tinh.”

Điền Nguyễn chỉ Hạ Lan Tư: “Hắn đang bại hoại phẩm hạnh nhà giáo kìa.”

Ngu Thương cau mày Hạ Lan Tư đang bày trò Lộ Thu Diễm như con công xòe đuôi, miễn cưỡng : “Hắn đang dạy Lộ Thu Diễm vẽ.”

“Hôm nay dạy vẽ, ngày mai dạy hôn.”

“……”

Ngu Thương giả vờ vô tình ngang qua, lướt qua cả Nam Mạnh Dao.

Nam Mạnh Dao há miệng định gì đó, nhưng Ngu Thương chẳng thèm lấy một cái, thẳng qua.

Nam Mạnh Dao: “……”

“Bốp!” Một tiếng vang lên, Hạ Lan Tư vỗ c.h.ế.t một con muỗi, chỉ là con muỗi đậu mu bàn tay của Lộ Thu Diễm.

Cú đập quá mạnh, khiến tay Lộ Thu Diễm run lên, cây bút sơn dầu hất tung màu ngoài.

Ngu Thương cúi đầu giày . Đôi giày da nâu sẫm đặt riêng, giờ lấm lem bùn đất và màu xanh lá, phản chiếu lẫn sáng rực một cách… bi kịch.

Hạ Lan Tư giễu: “Muốn sống yên , đầu chút màu xanh. Giày cũng là đầu mà.”

Ngu Thương: “Đầu cũng là đầu.”

Hạ Lan Tư khựng , còn kịp phản ứng, Lộ Thu Diễm tay, vẩy một đường sơn lên tóc , những sợi tóc vàng champagne điểm xanh nhạt óng ánh.

Lộ Thu Diễm cong môi, nhàn nhạt: “Xin thầy, tay run.”

Hạ Lan Tư bật : “Hai thật đúng là tâm linh tương thông.”

“Tâm linh tương thông” vốn mang chút ám chỉ mập mờ. Lộ Thu Diễm lập tức mất tự nhiên, mặt , dám Ngu Thương.

Nam Mạnh Dao quan sát, tuy khác nhận , nhưng giác quan thứ sáu của cô mách bảo, giữa hai đó gì đó bất thường.

Một ngọn lửa khó hiểu bốc lên trong lòng. Nam Mạnh Dao tức tối cào loạn mấy nét lên khung vẽ, bút dính đầy màu. Cô hất cằm bảo Uông Vĩ Kỳ lấy nước.

Uông Vĩ Kỳ vì lười nên trực tiếp bờ sông múc, ai ngờ trượt chân liền rơi tõm xuống nước: “…… A! Cứu mạng…… cứu mạng……”

Nam Mạnh Dao: “……”

Ngu Thương định nhảy xuống cứu thì hai thành viên học sinh hội lao xuống , cùng kéo Uông Vĩ Kỳ lên bờ.

Nam Mạnh Dao vẫn bước tới.

Uông Vĩ Kỳ ho sặc sụa, vội cảm ơn hai cứu , nhưng khi ngẩng đầu thấy nữ thần chẳng buồn liếc lấy một cái, tim lập tức nguội nửa phần.

Điền Nguyễn ngạc nhiên, rõ ràng trong nguyên bản là Nam Mạnh Dao ngã xuống nước, Ngu Thương nhảy xuống cứu, từ đó cô mới nảy sinh thiện cảm. Bây giờ ngược , thành Uông Vĩ Kỳ rơi xuống, còn cảnh “ hùng cứu mỹ nhân” thì tan tành luôn ??

Uông Vĩ Kỳ quần áo, nhưng nước mùa thu lạnh thấu xương, chẳng mấy chốc bắt đầu hắt xì, mũi nghẹt, giọng khàn đặc. Trợ giảng mỹ thuật khuyên về nhà nghỉ, nhưng Uông Vĩ Kỳ cố chấp: “Tôi , khỏe mà!”

Rồi cứ ủ rũ bên cạnh Nam Mạnh Dao, đáng thương dai dẳng.

Nam Mạnh Dao thể phớt lờ , nhưng vẫn chẳng buồn đáp .

Uông Vĩ Kỳ: “Có là vì … ị nên mới tức giận ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-50.html.]

Nam Mạnh Dao chớp mắt, nghi ngờ bản nhầm: “Cậu cái gì?”

“Tôi ị.”

“…………”

Chiếc cọ trong tay Nam Mạnh Dao rơi “bộp” xuống đất. Cô ngây một điểm vô định, xác nhận nữa: “Cậu ị?”

.” Uông Vĩ Kỳ thành thật gật đầu.

Trước mắt Nam Mạnh Dao tối sầm , cô trực tiếp ngất xỉu. Nữ thần là thể “ị”, cho dù “ị” thì cũng là cầu vồng sắc, tỏa hương hoa trái thiên nhiên.

Giờ thì hình tượng mà cô dày công xây dựng sụp đổ. Sau còn giấu mặt Ngu Thương nữa đây?

Uông Vĩ Kỳ hoảng sợ đến tái mặt, vội vàng đỡ lấy Nam Mạnh Dao ngất lịm, chẳng kịp nghĩ gì, bi thương hét lên: “Mạnh Dao!”

Một cảm cúm, một ngất xỉu, cả hai cuối cùng đều đưa về phòng y tế của trường.

Điền Nguyễn yên lặng thở dài cảm khái, Uông Vĩ Kỳ đúng là thần trợ công, nhẹ nhàng vài câu thành công loại bỏ một tình địch tiềm năng cho vai chính thụ.

Thật , đây vốn là kết cục mà Điền Nguyễn mong thấy. Tuy Tu La tràng kịch tính thật thú vị, nhưng kéo một cô gái vô tội thì chẳng ho gì. Chi bằng cứ để Nam Mạnh Dao độc diễn, đáng thương cho Uông Vĩ Kỳ, kẻ đang mù quáng theo đuổi một nữ thần ở tầng cao mười tám.

Điền Nguyễn đang tính toán xem làm “góp sức” thêm cho tuyến công thụ chính, thì đột nhiên một chiếc Bentley đen bóng lăn bánh chậm rãi đến, bánh xe nghiền qua lớp bùn đất nặng nề—

Cửa xe mở . Một đôi giày da sáng bóng đặt xuống đất, dừng , mới tiếp xúc mặt đất, hất lên một làn bụi nhỏ, khó tránh khỏi dính ống quần và giày.

Tài xế lo lắng : “Hay là để gọi phu nhân đây?”

Chủ nhân nổi tiếng ưa sạch sẽ, bên trong xe hề dính một hạt bụi, thể chịu việc giẫm chân trực tiếp xuống bùn đất? Không đến chuyện lún bùn, chỉ cần một cơn gió thổi qua, cát bụi đủ khiến khó chịu.

“Không cần.” Ngu Kinh Mặc quét mắt một vòng, ánh nhanh chóng dừng ở Điền Nguyễn, thẳng về phía .

Điền Nguyễn sững sờ Ngu Kinh Mặc tiến gần, ngập ngừng : “Em .”

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Muốn đ.á.n.h golf ?”

“?” Điền Nguyễn đương nhiên từ chối: “Được nha.”

“Ừm.” Ngu Kinh Mặc sang với Hạ Lan Tư: “Tôi dẫn đ.á.n.h golf.”

Hạ Lan Tư khoanh tay, ngoài trong : “Anh dẫn là dẫn ? Coi lớp học của là gì?”

Ngu Kinh Mặc đáp: “Cho mượn năm ngàn vạn, ba năm trả đủ, tính lãi.”

Hạ Lan Tư lập tức: “Thành giao.”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc nghiêng đầu : “Đi thôi.”

Điền Nguyễn khẽ “ồ” một tiếng. Không theo dõi diễn biến tình cảm của vai chính công thụ, mà là hiện giờ chẳng còn gì đáng xem, chi bằng ngoài thư giãn đầu óc, tiện thể nghĩ thêm biện pháp.

Cậu ôm cặp sách lên xe Bentley. Xe chạy chậm rãi, con đường đầy bụi khiến tốc độ thể nhanh hơn.

Sân golf gần nhưng thật lái xe cũng mất hơn mười phút. Khác hẳn vùng ngoại ô, nơi đây khung cảnh tuyệt , bao quanh còn cả khu nghỉ dưỡng cao cấp.

Vừa đến nơi, Ngu Kinh Mặc đưa Điền Nguyễn phòng nghỉ VIP riêng, : “Tôi tắm một chút, em đợi lát nữa .”

Điền Nguyễn: “Được.”

Cậu cũng đoán trong mắt Ngu Kinh Mặc, “giày dính bùn” tương đương với “ dơ bẩn”, là điều thể chấp nhận.

Phòng nghỉ lớn, bài trí đơn giản, gần như giống phòng khách sạn, chẳng đồ dùng cá nhân nào. Điền Nguyễn yên tiếng nước chảy, ngoan ngoãn chờ Ngu Kinh Mặc tắm xong.

khi vô thức ngẩng đầu lên, liền bắt gặp bóng dáng trong lớp kính mờ của phòng tắm.

Cao lớn, rắn rỏi, giữa làn nước mờ ảo, những khối cơ bắp săn chắc nổi bật rõ ràng.

Điền Nguyễn từng qua, thậm chí còn “chạm qua”.

Bỗng nhiên, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, như một tia sáng len lỏi tâm trí, khiến n.g.ự.c nóng lên.

Đặc biệt là khi Ngu Kinh Mặc nghiêng , hình càng hiện rõ, mạnh mẽ, đồ sộ, nổi bật đến mức... thật khó mà rời mắt.

Điền Nguyễn vài định , nhưng ngay giây kìm mà liếc tiếp.

…… Thật sự lớn.

Không là ảo giác do ánh sáng. Và , Điền Nguyễn, từng thấy qua.

Cậu nghĩ, còn từng “giúp đỡ” Ngu Kinh Mặc cơ mà, thêm vài cũng chẳng .

Thế là quang minh chính đại mà ngắm, tim đập thình thịch, khuôn mặt khẽ ửng đỏ.

Cho đến khi tiếng nước ngừng , Ngu Kinh Mặc quấn áo choàng tắm bước .

Điền Nguyễn làm như chuyện gì, ghế sofa xem tạp chí.

Ngu Kinh Mặc ngang qua, thoáng liếc bìa tạp chí trong tay , nhàn nhạt : “Đưa đây.”

Điền Nguyễn: “…… em đang rèn luyện khả năng phản chiếu.”

Ngu Kinh Mặc bình luận, chỉ : “Em tắm .”

Điền Nguyễn chần chừ, nếu tắm thì chắc chắn sẽ phát hiện, còn tắm, chẳng lẽ thật? Nói rằng thấy hết cả… “chỗ đó” của Ngu Kinh Mặc, trong khi chút tự tôn còn sót của tuyệt đối cho phép!

Rốt cuộc, tại trong phòng tắm vách kính phản chiếu thế hả trời?!

 

Loading...