Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:50:59
Lượt xem: 172
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Buổi chiều tiết vẽ thực cảnh ngoài trời ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
Lúc Điền Nguyễn mới nhớ , Ngu Kinh Mặc là cổ đông lớn nhất của Đức Âm. Ở nơi , tất cả chuyện đối với mà , tám chín phần là nắm rõ như lòng bàn tay.
Có khả năng bước chân khỏi văn phòng hiệu trưởng Lý, phía , đơn xin bay đến hòm thư của Ngu Kinh Mặc .
“... Ừm.” Điền Nguyễn ngượng ngùng đáp, “Em gia nhập hội học sinh.”
“Khảo sát viên là chức vụ gì?”
Điền Nguyễn nhất thời thế nào, chức vụ vốn là bịa , tiện cho trong hội học sinh... làm việc lung tung, , là tận tâm tận lực.
Ngu Kinh Mặc : “Tôi nhờ gửi cho em một lọ nước hoa, ở trong hộc bàn, nhớ mang theo.”
“Nước hoa?”
“Đừng coi thường, ngoại ô muỗi nhiều.”
“Được.” Giọng Điền Nguyễn mềm mại, “Cảm ơn.”
Ngu Kinh Mặc khẽ ừ một tiếng.
Điền Nguyễn ngẩn một lát, chợt thấy giọng Tạ Đường Yến: “Khảo sát địa chất ngoại ô liên hệ với chương trình giảng dạy của Đức Âm, phê chuẩn thông qua.”
Tiền Lại Lại hỏi: “Cậu với hội học sinh ban mỹ thuật?”
Điền Nguyễn đương nhiên theo bên vai chính, “Tôi với ban mỹ thuật.”
Hề Khâm đẩy gọng kính, : “Cậu hiện giờ là của hội học sinh, nên phối hợp hành động với hội học sinh.”
Điền Nguyễn đáp: “Tôi cũng là học sinh Đức Âm, chẳng lẽ cần phối hợp với lớp, thầy cô, trường học ?”
“Gia nhập hội học sinh thì lấy hội học sinh làm trọng.”
“Cậu tin sẽ tố cáo các là tổ chức tà giáo? Cưỡng ép thành viên tham gia hoạt động, còn định tẩy não nữa.”
“...”
Điền Nguyễn vẫy vẫy tay, “Tôi ngoại ô chờ các .”
Hề Khâm hít sâu, sang Ngu Thương : “Với tài ăn của ba nhỏ nhà , thi biện luận nhất định đoạt giải quán quân.”
Ngu Thương tựa như cao tăng nhập định, bình tĩnh động.
Trở lớp học, Điền Nguyễn mở hộc bàn, lấy túi giấy bên trong, ngoài nước hoa còn nhiều đồ ăn vặt, một túi khăn giấy nhỏ, cùng một lọ hồng băng lưu mụ tự pha.
Uông Vĩ Kỳ bước tới, giọng chua chát: “Thật ghen tị, buổi chiều tiết mỹ thuật, ngoài chơi.”
Điền Nguyễn chằm chằm Uông Vĩ Kỳ thật lâu.
Bị khuôn mặt xinh của Điền Nguyễn chằm chằm, Uông Vĩ Kỳ bỗng thấy lúng túng, luống cuống lùi : “Nhìn làm gì?”
Điền Nguyễn hỏi: “Cậu cùng Nam Mạnh Dao vẽ tranh ?”
Uông Vĩ Kỳ tưởng tượng—
Nam Mạnh Dao đang vẽ tranh giữa t.h.ả.m cỏ đầy hoa, váy trắng tung bay, tóc dài nhẹ lay. Cậu tiến đến bên nàng, giọng trầm thấp: “Phong cảnh nơi thật .”
Nam Mạnh Dao khẽ : “ .”
Thiếu nam thiếu nữ giữa đồng cỏ bao la, tựa như một đôi bích nhân.
Uông Vĩ Kỳ: “Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha—”
Điền Nguyễn: “Cậu thật đáng khinh.”
Uông Vĩ Kỳ lập tức nín , hăng hái tiến gần Điền Nguyễn: “Anh em, dẫn theo với, mời ăn cua lớn hồ Trừng Dương.”
Điền Nguyễn khẽ ngửi mũi, chợt hiểu cho Ngu Kinh Mặc: “Cậu nên xịt chút nước hoa, đừng để mùi hôi làm ngạt.”
Uông Vĩ Kỳ xong, mạnh miệng : “Nam nhân chút mùi mồ hôi mới là nam nhân thật sự.”
Dù thế, vẫn để ấn tượng với Nam Mạnh Dao, liền vội vàng chỉnh đốn bản . Theo chỉ dẫn của Điền Nguyễn, năn nỉ mãi với giáo viên chủ nhiệm, cuối cùng cũng chen tiết mỹ thuật chiều.
Đến 1 giờ rưỡi chiều, mang dụng cụ vẽ tranh lên xe của trường.
Đây là đầu tiên Điền Nguyễn thấy xe chở học sinh của Đức Âm. So với xe buýt bình thường dài hơn hẳn, gian rộng rãi, ghế thoải mái, mấy chiếc bàn tròn nhỏ, thậm chí còn quầy và bàn tiện dụng.
Không hổ là trường quý tộc, xe chở học sinh cũng xa hoa như .
Điền Nguyễn chọn chỗ gần cửa sổ, Lộ Thu Diễm tự nhiên cạnh . Cậu lấy đồ ăn vặt chia, Lộ Thu Diễm ăn miếng thạch trái cây nhắm mắt dưỡng thần.
Điền Nguyễn nhớ Lộ Thu Diễm dễ say xe, nhất là trong gian kín. Cậu mở hé cửa sổ, : “Hay là chúng đổi chỗ?”
“Không cần.” Lộ Thu Diễm đổi tư thế, đó liền ngủ.
Xe chạy êm, gần như xóc nảy, chỉ dừng ở vài đèn đỏ. Điền Nguyễn lim dim buồn ngủ, ôm cặp sách gật gù. Một tiếng , xe dừng giữa cánh đồng mênh mông.
Trợ giảng mỹ thuật gọi: “Mọi tỉnh dậy nào, đến nơi .”
Cả nhóm mơ màng mở mắt. Hạ Lan Tư ngậm cây kẹo mút, buông một câu khiến tỉnh hẳn: “Các thế , bán cũng chẳng .”
Điền Nguyễn lấy lọ nước hoa , xịt lên , hương bạc hà thoang thoảng lan khắp khí.
Lộ Thu Diễm hỏi: “Cái gì ?”
“Nước hoa.” Điền Nguyễn cũng xịt cho y, “Ngoại ô nhiều muỗi.”
Thấy , Uông Vĩ Kỳ chạy tới: “Học bá, cho mượn chút nước hoa.”
Điền Nguyễn cũng tiếc, đưa cho .
Uông Vĩ Kỳ dùng, mà mang đến mặt Nam Mạnh Dao, nịnh nọt: “Cần nước hoa ?”
Nam Mạnh Dao nhíu mày: “Giờ ai còn dùng nước hoa.”
“Không dùng nước hoa thì dùng gì?”
“Nước hoa.”
“...”
Uông Vĩ Kỳ ủ rũ trả lọ nước hoa.
Điền Nguyễn : “Cậu cứ ở gần cô , kiểu gì cũng sẽ lúc dùng đến.”
“Cô là cô gái độc lập, kiên cường, chẳng thèm để mắt đến .”
Điền Nguyễn tính toán: “Không đến nửa giờ, cô sẽ chủ động tìm .”
“?”
Mọi mang dụng cụ vẽ tranh xuống xe.
Hạ Lan Tư dẫn đầu , dừng một cánh đồng lúa mạch vàng óng: “Hôm nay, đề tài vẽ thực cảnh là ruộng lúa mạch.”
Cánh đồng kéo dài đến rặng dương xa xa, rừng cây là ngôi làng ngói đỏ gạch vàng. Xa hơn nữa, là bãi cỏ rộng bao la quây bằng hàng rào gỗ, nơi xa một tòa kiến trúc thấp thoáng.
Mọi chia theo nhóm nhỏ, tìm chỗ đất phẳng dựng giá vẽ, sắp xếp khe khẽ.
Hạ Lan Tư đưa quá nhiều yêu cầu, vẽ tranh vốn là thứ dựa thiên phú, ép buộc cũng vô ích.
Anh cầm bút vẽ trong tay, nhàn nhã dọc theo con đường nhỏ giữa hai bờ ruộng, giơ bút tìm góc bố cục nhất.
Có một nam sinh giẫm lên ruộng lúa mạch, dang hai tay, lớn tiếng : “Tôi chính là canh giữ ruộng lúa mạch!”
Điền Nguyễn liếc qua tấm biển cảnh báo bên cạnh ruộng, nhắc: “Chỗ là ruộng thí nghiệm của viện nghiên cứu khoa học.”
Nam sinh ngẩn : “Cái gì?”
“Chỗ , cột điện gắn camera giám sát.”
“……” Nam sinh sững hơn chục giây, đột nhiên hiểu , lập tức cắm đầu chạy: “Đệt, còn tưởng là ruộng của nông dân trồng!”
“Ruộng nông dân thì thể tùy tiện giẫm hỏng ?” Lộ Thu Diễm nhàn nhạt châm chọc một câu.
Nam sinh trố mặt, thẹn quá hóa giận: “Tôi bồi thường là chứ gì? Tôi tiền!”
“Ồ.”
Câu “ồ” nhẹ tênh càng khiến nam sinh bực bội: “Lộ Thu Diễm đúng ? Nghe nhà phá sản mà còn suốt ngày ăn chơi lêu lổng, đ.á.n.h gây sự, trường phê bình ít .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-49.html.]
Lộ Thu Diễm buồn ngẩng đầu, lười biếng chẳng buồn đáp.
Điền Nguyễn nhịn nổi, : “Liên quan quái gì tới ?”
Nam sinh: “Cha là ai mà to mồm ?”
“Tôi tên Điền Nguyễn, hèn mọn bất tài, thứ hai khối, đồng thời là khảo sát viên của hội học sinh.”
“... Đứng nhì thì ? Hội học sinh thì ? Ông đây sợ.”
“Được, trừ một điểm.”
“Dựa cái gì?” Nam sinh phản ứng dữ dội, “Cậu dựa cái gì mà trừ điểm ?”
Điền Nguyễn thản nhiên: “Vì thấy chướng mắt. Nếu còn khiến khó chịu nữa, trừ hết điểm hạnh kiểm, mai cuốn gói cút khỏi trường .”
“Cậu lấy gì mà mạnh miệng thế?”
“Tôi đếm đến ba, xin Lộ Thu Diễm, nếu , thật sự cuốn .”
“...”
“Ba, hai, một——”
“Xin ?!” Nam sinh đầu bỏ chạy, còn nhanh hơn thỏ.
Lộ Thu Diễm thản nhiên : “Tôi quen . Không cần vì mà mặt, đáng.”
“Cái gì mà đáng?” Điền Nguyễn nghiêm túc , “Cậu là bạn nhất, chồng nhất, và tương lai nhất.”
Lộ Thu Diễm: “……”
“Người chồng nhất?” Tai Hạ Lan Tư cực thính, rõ mồn một, lập tức “soạt” một tiếng di chuyển gần, dáng vẻ như khổng tước xòe đuôi: “Bạn học Lộ, nếu em tìm chồng, thể cân nhắc .”
Lộ Thu Diễm: “... Cút.”
Điền Nguyễn quanh: “Hội học sinh còn tới? Ngồi xe rùa bò ?”
“Hội học sinh tới làm gì?” Hạ Lan Tư sờ cằm hỏi.
“Rồi sẽ .”
Đột nhiên, Hạ Lan Tư khẽ rùng , “bốp” một cái đ.á.n.h mạnh cánh tay, mở bàn tay trắng nõn , đó là một vệt máu, một con muỗi.
Điền Nguyễn tròn mắt: “Anh tay với chính thật tàn nhẫn.”
Hạ Lan Tư lấy bút vẽ chấm ít màu, trực tiếp tô lên chỗ m.á.u tay áo, cảm giác tê rần lan : “Nước hoa, cho mượn chút.”
Điền Nguyễn cầm lọ nước hoa, phun lên như tiên nữ tán hoa, một vòng đều phun hết.
Ngay đó, bốn phía vang lên những tiếng “bạch bạch bạch”, ngừng dứt.
“Thầy ơi, muỗi!!”
Cả nhóm như hổ rình mồi chằm chằm lọ nước hoa của Điền Nguyễn, nhưng vì sĩ diện nên chỉ dám .
Nam Mạnh Dao vốn rụt rè, cuối cùng c.ắ.n răng, chìa tay về phía Uông Vĩ Kỳ: “Cho mượn nước hoa.”
Uông Vĩ Kỳ lập tức chạy mượn.
Rồi như thể mở khóa, chỉ một lát , lọ nước hoa lan truyền khắp ban mỹ thuật hơn ba mươi .
Khi lọ nhỏ trả tay Điền Nguyễn, bên trong còn lấy một giọt.
Điền Nguyễn: “……”
Cậu suýt rơi nước mắt, đây là nước hoa Ngu Kinh Mặc đặc biệt chuẩn cho , mà giờ chẳng còn gì.
Hạ Lan Tư an ủi: “Chỉ là một lọ nước hoa thôi mà, về mua cho mười lọ khác.”
Chưa hết câu, Điền Nguyễn càng thấy ấm ức. Sao để dư cho một giọt chứ?
“Bốp!” Cậu đập nhẹ lên mu bàn tay, muỗi c.ắ.n ...
Không khí rơi trạng thái im lặng quỷ dị.
Điền Nguyễn cầm chai nước hoa trống trơn, dậy xa.
Hạ Lan Tư bước theo: “Đi ?”
“Gọi điện.” Điền Nguyễn trừng một cái, “Đừng theo.”
Hạ Lan Tư dừng .
Điền Nguyễn gọi cho Ngu Kinh Mặc. Một lúc lâu mới bắt máy.
“Có chuyện gì?” Giọng Ngu Kinh Mặc vẫn trầm , điềm đạm như thường.
Điền Nguyễn : “Nước hoa cho em dùng hết .”
“Hửm?”
“Một giọt cũng còn. Em còn muỗi cắn.” Cậu mím môi, cố kìm cảm xúc nhưng giọng vẫn nghèn nghẹn, “Dựa cái gì chứ?”
Chỉ cần còn sót một chút, thấy khó chịu như .
Hơn nữa, bọn họ còn chẳng ai cảm ơn.
“Dựa cái gì chứ?” Điền Nguyễn lặp , nhỏ giọng hơn.
Giọng Ngu Kinh Mặc trầm thấp mà vững vàng: “Tôi đang ở gần sân golf. Tôi tới đón em.”
“?”
“Em sẽ muỗi cắn.”
Sống mũi Điền Nguyễn cay cay, mắt nóng lên, giọng nghèn nghẹn: “Không cần , tới đón em khác thấy thì .”
“Chờ.” Ngu Kinh Mặc dứt khoát cúp máy.
Điền Nguyễn ngơ ngác tại chỗ, trong ống vẫn như còn vang tiếng gió, lắng tai kỹ, là gió thổi qua sóng lúa, cả đất trời sáng trong.
Cậu bỗng bật .
Bởi vì khiến thấy vững lòng, dùng hành động với rằng, đừng bao giờ ủy khuất bản .
“Điền Nguyễn——”
Điền Nguyễn đầu , đám thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi , hét lớn: “Trong ba giây cảm ơn với ! Bằng , mỗi trừ mười điểm!”
Mọi : “???”
Trên ruộng lúa mạch, vang lên tiếng đồng thanh: “Cảm ơn——!!”
Hạ Lan Tư bật , giơ ngón cái khen ngợi.
Lộ Thu Diễm chịu thua, cũng dựng ngón cái lên.
Xe của hội học sinh chậm rãi đến muộn. Từ xe bước xuống vài , giống như mẫu t.h.ả.m đỏ.
Tạ Đường Yến che trán xa: “Ai gọi đó?!”
Mọi : “……”
Điền Nguyễn như nhạc trưởng, cầm một cọng rơm làm đũa chỉ huy, hô: “Lại nữa!”
Mọi đồng thanh: “Cảm ơn!!”
Tạ Đường Yến ưỡn n.g.ự.c tới, bên cạnh Điền Nguyễn, dáng vẻ như lãnh đạo thị sát, giơ tay: “Không cần khách sáo như , yêu thích. các nhiệt tình quá, khiến chút bối rối đó.”
Ngu Thương mặt biểu cảm, quét mắt khắp ruộng lúa mạch, học sinh ban mỹ thuật nấp khắp nơi tưởng, lạnh nhạt hỏi: “Điểm danh.”
Cả nhóm lượt báo .
Hạ Lan Tư gật đầu: “Khớp .”
Ngu Thương nghiêm túc đ.á.n.h dấu danh sách của ban mỹ thuật.
“Không đúng.” Điền Nguyễn chỉ Uông Vĩ Kỳ, “Hắn là mới hôm nay, nãy là của ban .”
Ngu Thương nhướng mày: “Thiếu một ?”
Uông Vĩ Kỳ nhanh nhảu lên: “Nam Mạnh Dao ... vệ sinh! Các đừng tìm cô !”
Điền Nguyễn: “……”
Tốt lắm, từ hôm nay, chính là hộ hoa... bảo tiêu phân.