Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:50:12
Lượt xem: 184

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Hậu trường đại hội đường, trong phòng hóa trang một mảnh hỗn loạn.

Mọi trong đoàn ca kịch đều ngửa mặt than trời, vì thành như thế chứ?

Chỉ Điền Nguyễn vẫn thản nhiên quần áo, tẩy trang.

Diệp Phu Căn Ni giận dữ, giọng cao vút: “Điền Nguyễn, thật sự chút áy náy nào ?”

Điền Nguyễn mặt cảm xúc: “Không .”

“……” Diệp Phu Căn Ni đau khổ than, “Toàn bộ buổi biểu diễn của chúng đều hỏng ! Sau còn ai gia nhập đoàn ca kịch nữa chứ? Trời ơi!”

Điền Nguyễn nghĩ thầm, đoàn kịch rách nát như thế , nếu gia nhập, chắc chắn là thần kinh .

Không tiếp tục cùng đám “thần kinh” dây dưa, : “Tôi thấy hợp với ca kịch, quyết định rút khỏi đoàn.”

“Cái gì?” Mọi kinh ngạc. 

Sắc mặt Diệp Phu Căn Ni lập tức biến đổi: “Chúng chỉ mắc một nhỏ thôi, trách .”

Điền Nguyễn: “ nếu , chỉ tổ thêm hổ. Tôi thấy mặt đoàn trưởng liền .”

Diệp Phu Căn Ni: “…… Đi , cút .”

Điền Nguyễn thu dọn đồ đạc xong, chạy vô cùng nhanh nhẹn.

Ngu Đề cảm thấy khó xử, : “Ách… cùng , nếu thì cũng !”

Diệp Phu Căn Ni: “……”

Người trong đại hội đường dần tản .

Để giữ trật tự, lãnh đạo rời , học sinh đợi đến khi họ hết mới rời khỏi. 

Giờ phút , bên ngoài là các vị đại lão tụ tập.

“…… Hận Đừng, hỏi con, Điền Nguyễn chẳng là cái đại lộ tinh quang ?” Đỗ phu nhân cuối cùng cũng kịp phản ứng.

Đỗ Hận Đừng khẩy: “Không thì là gì.”

Hắn bỗng thấy cách đó xa Hạ Lan Tư đang lững thững bước , liền : “Con chuyện với bạn, về .”

Đỗ phu nhân gật đầu, ánh mắt liếc sang đối tượng con trai đang chuyện —— một thanh niên tóc dài màu champagne, dáng cao, dung mạo tuấn mỹ đến mức khiến khác dừng mắt .

Quản gia Dew : “Đại thiếu gia thật lâu bạn trai.”

Đỗ phu nhân thở dài: “Nó thích kiểu tính tình phóng túng, chẳng chịu định.”

“Giống tiểu thiếu gia mới .”

“Chính vì quá nên dễ lừa.” Đỗ phu nhân khẽ , đôi mắt liếc quanh, “Ngu Kinh Mặc ?”

Dew đáp: “Hẳn là đón tiểu thiếu gia.”

“Tuổi lớn một chút quan tâm khác.” Đỗ phu nhân thật cũng đến hậu trường xem Điền Nguyễn, nhưng sợ dọa , dù cũng chỉ mới đón về nhà, còn quen.

Điền Nguyễn chạy thấy vô tầm cỡ đang ngoài đường lớn, lập tức chột , trốn một gốc phong lớn, né tránh, đến cả lá rơi đầu cũng .

Cậu ló đầu cây, đôi mắt sáng rực quan sát xung quanh: “…… Ngu Kinh Mặc ?”

“Thì em ở lưng vụng trộm gọi cả tên .” Một giọng trầm thấp, nặng nề, vang lên ngay bên tai .

Điền Nguyễn giật đầu, tròn mắt Ngu Kinh Mặc đang ở ngay mặt. Đôi mắt nâu ánh lên vẻ bối rối, khuôn mặt trắng như tuyết vì tẩy trang sạch mà còn vương hai vệt đỏ.

“Ngu , làm em sợ đấy.” Điền Nguyễn nhanh chóng lấy bình tĩnh, phản công: “Đột ngột chuyện lưng khác, sợ đến hồn bay mất .”

Ngu Kinh Mặc cúi mắt thiếu niên mặt, đưa tay gỡ chiếc lá phong đỏ nhỏ tóc : “Tôi xem em biểu diễn, mới là sợ đến hồn bay phách tán.”

Điền Nguyễn: “…… nhận em ?”

“Chính là phu nhân của , thể nhận ?” Ngu Kinh Mặc bật , ánh mắt tràn ngập ý khi thấy gương mặt đỏ ửng của .

Điền Nguyễn cúi đầu, dùng đỉnh đầu xoáy tóc đối diện , tai cũng đỏ bừng: “Anh… đừng em.”

Ngu Kinh Mặc khẽ bật .

Từ khi tiếp quản Ngu gia đến nay, hiếm khi khoảnh khắc vui vẻ đến .

“……” Điền Nguyễn hổ trừng mắt: “Không .”

Ngu Kinh Mặc vốn dĩ là điềm tĩnh, cảm xúc khó đoán. Hắn nhanh chóng thu nụ , giơ tay xoa nhẹ mái tóc mềm của thiếu niên: “Về nhà thôi.”

Lúc cũng đúng giờ tan học, Điền Nguyễn liền theo Ngu Kinh Mặc cùng về.

Trong xe, : “Em rời khỏi đoàn ca kịch .”

Ngu Kinh Mặc: “Ừm. Ở đó chỉ tổ khiến em ngớ ngẩn thêm thôi.”

“Không cho !” Điền Nguyễn tức giận.

Ngu Kinh Mặc chọc : “Không cần thẹn, ngoài , chắc ai nhận em .”

Điền Nguyễn càng đỏ mặt hơn.

Về đến biệt thự, chẳng buồn quản gì, vật xuống sofa giả c.h.ế.t.

Má Lưu thương xót : “Phu nhân học hành vất vả quá, để hầm nồi canh gà cho ngài nhé.”

Điền Nguyễn: “Tốt quá, con uống canh gà.”

Không chỉ cơ thể bồi bổ, mà tâm cũng cần an ủi. ai thể an ủi đây?

“Leng keng” một tiếng, điện thoại WeChat báo tin nhắn.

Lộ Thu Diễm: Anh hôm nay đại hội đường xem buổi ca kịch ?

Điền Nguyễn: Không ai / tự hỏi

Lộ Thu Diễm: Kia thật là quá đáng tiếc, cho , siêu buồn .

Điền Nguyễn: Ở chỗ nào buồn ?

Lộ Thu Diễm: Tôi cùng blah blah…… Bô bô…… Cuối cùng đều c.h.ế.t ha ha ha…… / to

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-47.html.]

Điền Nguyễn:…… Đoàn diệt thì quả thật buồn .

Lộ Thu Diễm: Trên tinh đại lộ là nhất đó.

Điền Nguyễn: Tinh đại lộ là diễn.

Lộ Thu Diễm: ???

Lộ Thu Diễm: ………………

Lộ Thu Diễm: Kỳ thật cũng buồn đến .

Điền Nguyễn: / lớn

Buổi tối, Ngu Thương trở về, thấy Điền Nguyễn cũng gì, chỉ là khi ăn cơm xong liền đến thư phòng của Ngu Kinh Mặc.

Điền Nguyễn hoài nghi, Ngu Thương là cáo trạng , vì thế lặng lẽ đến bên ngoài thư phòng, áp tai lên cửa .

Chỉ là cửa gỗ đặc cách âm quá , cái gì cũng thấy.

Điền Nguyễn liền chờ ngoài cửa.

Trong thư phòng, Ngu Thương đúng là đang cáo trạng, : “Ba nhỏ quá mức làm càn, con kiến nghị để gia nhập hội học sinh, con tan học xong cũng thể trông chừng.”

Ngu Kinh Mặc đang vội phê duyệt văn kiện mang về nhà, cũng ngẩng đầu lên: “Tùy .”

Ngu Thương : “Hắn đúng là cái lý, chỉ thể để cha mặt thôi.”

Ngu Kinh Mặc rốt cuộc ngẩng cằm, mặt mày sâu xa, ánh vẫn bình thản: “Ai lý?”

“…… Con với ăn thua.”

“Vừa đe dọa dụ dỗ là kỹ năng cơ bản của thương nhân, con đều ném đến trảo oa quốc ?”

Ngu Thương hỏi : “Con thể ép ?”

Ngu Kinh Mặc: “Không thể. Hắn là ba nhỏ của con, thế nào cũng là trưởng bối.”

Ngu Thương nghĩ thầm quả nhiên như thế, cha căn bản là luyến tiếc nỡ nghiêm khắc với Điền Nguyễn, ngoài mặt bình tĩnh : “Con hiểu .”

“Đi .”

Ngu Thương khỏi thư phòng, cửa khép , tim liền giật thót một cái, suýt nữa nhảy dựng. Anh im lặng về phía “u linh” đang dán góc tường, Điền Nguyễn.

Da Điền Nguyễn trắng, cạnh bức tường xám đậm càng tạo nên đối lập rõ rệt, mặc một bộ đồ ngủ trắng, hành lang còn trải t.h.ả.m dày, gần như tiếng bước chân. Cảnh tượng thể là hồn xiêu phách lạc trong đêm.

Ngu Thương đầu tiên thấy may mắn vì rèn bản lĩnh gặp biến sợ, bằng thật sự hù cho bay hồn.

“Tìm cha ?” Ngu Thương hỏi.

Điền Nguyễn: “Tìm .”

“Tìm làm gì?”

“Cậu cáo trạng ?”

“……”

Điền Nguyễn : “Tôi là cáo cái gì, nhưng rời khỏi câu lạc bộ kịch, sẽ làm linh tinh nữa.”

Ngu Thương bèn dụ dỗ: “Gia nhập hội học sinh , mỗi tháng cho thêm năm trăm tệ học bổng.”

“Được nha!”

“……”

Điền Nguyễn nhận đồng ý quá nhanh, liền thêm: “Tôi gia nhập cũng , nhưng Lộ Thu Diễm cũng hội học sinh.”

Ngu Thương hít sâu một : “Anh làm gì cũng kéo theo ?”

Điền Nguyễn: “Có phúc cùng hưởng, nạn cùng chịu. Đó mới là bạn .”

“Đây là điều kiện tiên quyết?”

.” Điền Nguyễn nghĩ, Lộ Thu Diễm là con nuôi nhà họ Đỗ, hội học sinh cũng chẳng chuyện gì lớn. Hơn nữa vai chính công thụ còn thêm cơ hội ở chung, hắc hắc hắc.

Điền Nguyễn phát hiện, chỉ cần việc tiến triển theo hướng lợi cho cặp vai chính công thụ, thì liền thấy chẳng gì đáng buồn.

Ngu Thương nhéo sống mũi, suy nghĩ hồi lâu: “Được, sẽ thuyết phục Lộ Thu Diễm.”

Hai đều liếc , ý bảo đỡ phiền phức một chút.

…… Cho nên hội học sinh biến thành nơi “giáo d.ụ.c thanh thiếu niên bất lương” ?

Ngu Thương chút câm nín.

Sự kiện kịch ở vườn trường Đức Âm sôi nổi suốt ba ngày diễn đàn, mãi đến khi bài ghim đầu bảng gỡ xuống mới dần yên . đó, mỗi khi đến kỳ tổng kết “Những chuyện kỳ thú Đức Âm”, câu lạc bộ kịch “Tinh và Hải” đều lọt top ba bình chọn nhiều nhất.

Nữ chính của “Tinh Đại Lộ” càng trở thành bí ẩn giải.

Thứ hạng niên cấp của Điền Nguyễn lên đến hạng hai, trường học liền điều chỉnh chương trình, hiện tại thời khóa biểu của gần như giống Ngu Thương, thường xuyên thể gặp ở các lớp khác.

Không ngờ rằng, top hai mươi của khối Lộ Thu Diễm cũng thường xuyên học cùng lớp với Ngu Thương.

Điền Nguyễn sung sướng mà làm “tiểu Hồng Nương” trung gian.

Cùng bọn họ ăn cơm, làm bài tập, WC cùng…… Khi thấy Lộ Thu Diễm cao hơn một khúc, Điền Nguyễn suýt nữa gục ngã.

Dựa cái gì, rõ ràng đều là thụ, Lộ Thu Diễm cao hơn chứ, quả nhiên là vai chính ?

Để thúc đẩy phát triển thể chất, Điền Nguyễn liều mạng ăn hàu sống, kết quả ngoài dự đoán, nóng trong, chảy m.á.u mũi.

Khi đó đang trong giờ học, m.á.u mũi của Điền Nguyễn bỗng chảy ào ào, nhanh chóng loang vở bài tập, tựa như một đóa mai đỏ rực.

Đầu óc lập tức trống rỗng, ý niệm đầu tiên là bệnh nan y !

Trời ạ, chẳng “thăng cấp” từ vai phụ ? Sao còn bệnh nặng ?

Trong lòng Điền Nguyễn cứng đờ, ngất .

Giáo viên hoảng hốt, trong lớp chỉ Ngu Thương và Lộ Thu Diễm quen , Lộ Thu Diễm lập tức quyết định ôm Điền Nguyễn chạy đến phòng y tế.

Khi Điền Nguyễn tỉnh nữa, chỉ một giọng trầm thấp, dễ : “Các con về lớp học , trông .”

Hơi thở gỗ tuyết tùng nhàn nhạt đến gần, Điền Nguyễn mơ hồ thấy gương mặt tuấn mỹ vô cùng của Ngu Kinh Mặc, bỗng thấy tủi : “Em sắp c.h.ế.t ?”

Khóe môi Ngu Kinh Mặc khẽ cong: “Em chỉ là nóng, ăn quá nhiều hàu sống bổ dương. Đối với chính thiếu tự tin như ?”

Điền Nguyễn: “……”

Loading...