Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:49:48
Lượt xem: 154
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Hề Khâm là dẫn chương trình của buổi biểu diễn ca kịch . Tuy từng đến xem qua lúc tập luyện, nhưng dựa kinh nghiệm đây, hẳn là sẽ đến nỗi kém.
Giữa ánh mắt chăm chú của vô học sinh bên , nhẹ nhàng bước lên sân khấu, micro, giọng mạnh mẽ ôn hòa: “Hoan nghênh các vị khách quý đến với trường chúng , hoan nghênh hiệu trưởng, thầy cô và các bạn học quang lâm đến Đại lễ đường Đức Âm. Buổi biểu diễn ca kịch thường niên do trưởng đoàn Diệp Phu Căn Ni của câu lạc bộ ca kịch làm diễn viên chính, cùng với mười tám thành viên khác tham gia biểu diễn……”
Sau một đoạn lời mở đầu dài dòng nhưng cần thiết, Hề Khâm cuối cùng cũng đến câu kết: “Tiếp theo, xin mời thưởng thức vở ca kịch nguyên sáng của câu lạc bộ —— 《Tinh và Biển》.”
Bên đúng lúc vang lên một tràng pháo tay, Hề Khâm khom chào bước xuống sân khấu.
Tại lan can tầng hai khán đài, một vị lãnh đạo mỉm : “Học sinh năng lưu loát lắm.”
Chủ nhiệm Hồ với mái tóc cháy xém dựng ngược như ổ gà, khuôn mặt lấp loáng dầu bóng, chòm râu dê khẽ nhếch lên, đầy tự hào: “Đó là phó chủ tịch hội học sinh, tên là Hề Khâm.”
“Chính là nhà họ Hề, đầu sỏ trong ngành tài chính đó ?”
“ .”
Lãnh đạo liếc chủ nhiệm Hồ một cái, vẻ chán ghét giấu nổi: “Anh làm nông nỗi ?”
Chủ nhiệm Hồ tưởng rằng lãnh đạo quan tâm , cảm động đáp: “Tôi chỉ sét đ.á.n.h một chút thôi, cả.”
Lãnh đạo: “……”
Sau đó : “Đại nạn c.h.ế.t, át phúc về .”
“Leng keng leng keng” —— một tràng nhạc dạo sôi nổi vang lên, buổi ca kịch chính thức bắt đầu.
Màn sân khấu bằng nhung đỏ từ từ kéo sang hai bên, phông nền là hình chiếu một vùng biển xanh thẳm. Trước màn hình, một con thuyền đạo cụ nhỏ đang chòng chành, ba bốn đ.á.n.h cá thuyền thở hổn hển chèo mái.
Người đ.á.n.h cá râu ria rậm rạp cất tiếng hát mở màn: “Mặt trời ánh vàng lấp lánh nha ~ Người đ.á.n.h cá giữa biển sóng cuộn nha ~ Hắc! Ha!”
Những đ.á.n.h cá phía đồng thanh hát theo: “Ta chỉ về nhà phơi nắng nha ~ Phơi cá khô uống bát cháo nha ~ Hắc! Ha!”
Mọi : “……”
Thật là một khúc… sơn ca kỳ lạ.
Những năm , các vở ca kịch đều là tác phẩm nổi tiếng nước ngoài, phong cách hoa lệ, tinh mỹ. Dù chỉ đạt năm, sáu phần tiêu chuẩn thôi cũng đủ khiến khán giả mãn nhãn.
Còn bây giờ… đang biểu diễn cái gì thế ?
Thật lạ kỳ, nhưng thôi, xem tiếp .
Hiệu trưởng Lý mỉm : “Đây là kịch bản nguyên sáng, xem qua , nội dung khá .”
Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Ừ.”
Mọi tiếp tục nhẫn nại xem.
Màn thứ hai, cảnh vật đổi, phông nền trở thành một làng chài ven biển, từng ngôi nhà gỗ nhỏ san sát. Dưới sân khấu trải đầy lưới cá, những cây trúc phơi nắng là cá khô.
Diệp Phu Căn Ni vai Hải Nhĩ, một thanh niên mặc áo ngắn, quần vải bố màu xám. Hắn vội vã cầm hai con cá lớn buộc bằng túi lưới, tới một căn nhà gỗ nhỏ, gọi: “Tinh Đại Lộ, Tinh Đại Lộ ~”
Khán giả suýt nữa nghi ngờ tai vấn đề, nữ chính là… một con thỏ ?
Từ trong nhà gỗ vang lên giọng dịu nhẹ: “À, Hải Nhĩ, ngươi đến?”
“……” Là ngươi , Hải Nhĩ?
Hải Nhĩ : “Là , Tinh Đại Lộ, mang cho ngươi hai con cá.”
Tinh Đại Lộ đáp: “À, cảm ơn.”
Hải Nhĩ tiếp lời: “Tinh Đại Lộ, vài hôm nữa khơi, ngươi… chờ nhé.”
Tinh Đại Lộ gì, chỉ từ cửa sổ ném một đóa hướng dương, biểu tượng của hy vọng.
Hải Nhĩ nhặt lấy bông hoa, giơ cao, giọng trầm ngâm hát: “Lòng ngươi như biển, lòng như , Ngươi trong tim, ngươi trong lòng ~”
Cộp, cộp, cộp - Hải Nhĩ rời sân khấu.
Ánh đèn chiếu tập trung căn nhà gỗ nhỏ, qua khung cửa sổ, một bóng dáng thiếu nữ bi thương cất lời hát: “Ngươi trong tim, ngươi trong lòng, nếu ngươi trở , làm ~”
Đám học sinh sáng mắt lên, nữ chính là ai ?
Bóng dáng thật xinh , nhưng giọng hát kỳ lạ, như thể đang cố gắng bóp giọng.
Tinh Đại Lộ tay cầm cá, chậm rãi bước khỏi căn nhà gỗ, xuất hiện ánh đèn.
Mọi : “……”
Người trang điểm đậm lòe loẹt là nữ chính ?
Người khác hóa trang sân khấu thì tươi tắn, xinh tự nhiên, còn gương mặt của Điền Nguyễn mang một vẻ… kỳ dị, kỳ quái.
Ngũ quan của vốn thanh tú, nhưng đôi môi đỏ sậm, má hồng dày đến mười lớp, mí mắt phủ phấn tím lấp lánh, thật sự thể hiểu nổi là ai vẽ nên khuôn mặt .
Người căn bản chẳng thể rõ ngũ quan của , chỉ thấy một gương mặt với lớp trang điểm khoa trương đến nực .
Ngu Kinh Mặc khẽ nhướng đuôi mày, trong đáy mắt ẩn ẩn ý .
Hiệu trưởng Lý: “…… Cái , … đặc sắc.”
Bên , Đỗ phu nhân vẫn đang tìm kiếm giữa đám ngư dân: “Ai trong là Điền Nguyễn?”
Bà tìm một hồi, ánh mắt dần dần dừng “Tinh Đại Lộ”, càng càng thấy quen, càng càng giống……
Các lãnh đạo cùng giới thương nhân hàng ghế khách quý đều bật .
Nhiều vở ca kịch thường mang phong cách nghiêm túc, dễ gây buồn tẻ, hiếm khi lên sân khấu khiến khán giả nghiêng ngả, mà Điền Nguyễn làm điều đó.
Trên sân khấu, nữ chính “Tinh Đại Lộ” xuống đài thấy một biển , tầng hai còn là hàng ghế khách quý chật kín đại lão. Khi ánh mắt dừng ở Ngu Kinh Mặc, suýt nữa mềm chân quỳ xuống —— tình huống gì thế ? Sao bọn họ đều đến cả ?!
Trong nháy mắt, Điền Nguyễn quên mất làm gì, túi lưới cá trong tay cũng rung loạn cả lên.
Học sinh đài tròn xoe mắt .
“……”
Điền Nguyễn chợt nhớ , đáng lẽ thở dài rời sân khấu.
Cậu cố tránh ánh mắt của Ngu Kinh Mặc, tự trấn an bản : “Không nhận , nhận .”
Hít sâu một , khẽ than: “Ai……”
Vừa thất thần, hình như chỉ là vì thương cảm quá mức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-46.html.]
Cậu vội vàng rời sân khấu.
Đến lượt Diệp Phu Căn Ni lên, vai Hải Nhĩ đang hoang mang, lượt gặp một ông chú, một thanh niên, một bà lão chuyện vài câu với mỗi , cuối cùng lấy hết can đảm, gõ cửa nhà Tinh Đại Lộ.
Hải Nhĩ lớn tiếng tỏ tình: “Vị hôn thê của ! Hãy chờ trở về, nhất định sẽ cưới ngươi!”
Điền Nguyễn: “……”
Lúc duyệt kịch bản còn là “thanh mai trúc mã”, giờ biến thành “vị hôn thê” ?
Tuy , Điền Nguyễn kinh nghiệm, hoảng loạn. So với kịch bản trong đầu, kịch bản sân khấu chỉ cần thêm chút “chân thành”.
Cậu Hải Nhĩ, gì.
“Hải Nhĩ!” Người vẫn chìm đắm trong cốt truyện, “Ngươi nhất định chờ trở !”
Tinh Đại Lộ đáp: “À, Hải Nhĩ, nếu ngươi trở , sẽ vì ngươi mà rơi lệ, tảo mộ, tế điện.”
Câu “tảo mộ tế điện” là tự thêm .
Hải Nhĩ hát một khúc tình ca, chính thức bắt đầu hành trình của .
Hắn cùng nhóm ngư dân khơi, khi hát vang, gặp sóng dữ cũng hát vang, khi biển yên, vẫn tiếp tục hát vang.
Còn Điền Nguyễn thì phụ trách vai trò “trụ tinh thần” trong những lúc nguy hiểm: “Hải Nhĩ, ngươi dũng cảm!”
“Hải Nhĩ, ngươi thể làm !”
“Hải Nhĩ, đang chờ ngươi!”
Càng hát càng… vô cảm.
Mọi : “……”
Tinh Đại Lộ cẩn trọng giữ vai “hòn vọng phu”, biển, xuống khán đài, ngẩng lên tầng hai.
Không may, vô tình chạm ánh mắt của Ngu Kinh Mặc, khẽ cong khóe môi.
Nhạc nền vang lên, đến lúc Điền Nguyễn xuống sân khấu, vì tiếp theo là phần Hải Nhĩ lên đảo, trải qua cuộc phiêu lưu kỳ ảo, gặp một ông lão tặng báu vật, gặp hoa yêu mị lực của chinh phục, cuối cùng trở về thắng lợi và cưới Tinh Đại Lộ.
Điền Nguyễn vội vàng xoay , chẳng ngờ giẫm làn váy quá dài, “bịch” một tiếng ngã nhào xuống sân khấu.
Mái tóc dài màu tím bay lên rơi xuống.
“……”
Toàn bộ khán giả sững sờ, tóc ngắn như , chẳng lẽ là nam sinh?!
Điền Nguyễn cuống quýt nhặt tóc giả đội , vội thêm lời ứng biến: “À, Hải Nhĩ, ngươi vẫn trở , liền sinh bệnh mà c.h.ế.t .”
Bà lão bên cạnh đỡ “Tinh Đại Lộ” dậy, miễn cưỡng phối hợp thêm diễn: “Thật đáng thương cho Tinh Đại Lộ, phụ lòng Hải Nhĩ!”
Hải Nhĩ: “……”
Dù thế nào, ca kịch vẫn tiếp tục.
Hải Nhĩ chèo thuyền trở làng chài, thâm tình cất tiếng gọi: “Tinh Đại Lộ, trở về!”
Màn sân khấu chậm rãi mở .
Đáng lẽ đây là màn kết thúc vui vẻ, nhưng Tinh Đại Lộ đang yên trong bụi hoa, an tĩnh nhắm mắt.
Hải Nhĩ gào : “…… Tinh Đại Lộ!!”
Tiếng nhạc vui dần biến thành bi thương, Hải Nhĩ quỳ xuống bên cạnh, giọng nghẹn ngào: “Vì ngươi đợi ? Vì ?”
Bà lão run run : “Hải Nhĩ, nàng đợi ngươi mười năm .”
“Cái gì…… Mười năm ư?”
“ , Tinh Đại Lộ nàng……” thật sự nên gì nữa.
Hải Nhĩ hét lên: “Tinh Đại Lộ!!”
Các ngư dân tiến , đối diện tình huống đột phát cũng đau lòng mà : “Hải Nhĩ, Tinh Đại Lộ hẳn là hy vọng ngươi sống vui vẻ. Chúng hãy hát một khúc tiễn nàng .”
Hải Nhĩ bi thương cất tiếng: “Ta về nhà phơi nắng nha ~Phơi cá khô uống một bát cháo nha ~ ngươi chẳng còn ở đây, làm nha ~”
Rồi cầm cây xiên bắt cá, đ.â.m bụng tự sát, ngã xuống bên cạnh Tinh Đại Lộ.
Trong ánh đèn dịu, cả hai cùng mang theo nụ hạnh phúc.
Mọi : “……”
Thời buổi ai còn ưa chuộng “bi mỹ học” nữa chứ?!
Nếu đến đây vẫn còn xem như cốt truyện bình thường, thì cảnh đó vượt ngoài tưởng tượng.
Hai nhân vật chính c.h.ế.t, các vai phụ nên kết thế nào, đành đồng loạt rút xiên cá , tự sát tập thể. Cả sân khấu la liệt, ai nấy đều mỉm hạnh phúc.
“…………………………”
Hiệu trưởng Lý mặt biểu cảm.
Ngu Kinh Mặc mặt biểu cảm.
Những khác, cũng .
Không ai lỡ vỗ một cái, nhưng vì xung quanh quá yên tĩnh, tiếng vỗ tay tắt ngay lập tức.
Màn sân khấu từ từ khép .
Trên sân khấu, các diễn viên ngã lổn nhổn bò dậy, trách cãi: “Đều tại ! Đều tại đấy!”
“Đoàn trưởng! Cam ba……”
Màn sân khấu từ từ mở .
Khán giả thể thấy rõ mồn một cảnh ca kịch đoàn đang… đ.á.n.h .
Diệp Phu Căn Ni nghiến răng, chộp lấy tóc giả của Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn phản ứng nhanh, ném đối phương qua vai một cú rõ gọn.
Không khí yên lặng cho đến khi màn sân khấu khép xuống nữa.
Khi mở , sân khấu trống trơn, đạo cụ cũng dọn sạch.
Hề Khâm đài, miễn cưỡng nở nụ : “Cảm ơn câu lạc bộ ca kịch Đức Âm mang đến cho chúng một câu chuyện đẽ và xúc động như thế . Cảm ơn các vị khách, buổi biểu diễn đến đây kết thúc.”
Giữa đám đông, nhân vật chính của thế giới , Lộ Thu Diễm chỉ thở dài cảm khái: “Thế giới , quả thật là một gánh hát rong khổng lồ.”