Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:49:26
Lượt xem: 176

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Điền Nguyễn xuống xe, ôm cặp sách, cẩn thận ngẩng đầu lên bầu trời xanh trong vạn dặm mây, sấm sét đ.á.n.h xuống, chẳng lẽ chỉ là ảo giác?

phản ứng của đám học sinh quanh chứng minh rằng . Mọi đều vươn cổ lên bầu trời, kinh ngạc dõi mắt về phía tòa nhà phát thanh cạnh thư viện.

Mái nhà… đang bốc khói.

“……”

“Muốn đưa em ?” Ngu Kinh Mặc bình thản hỏi.

Điền Nguyễn hiện tại trở thành tâm điểm chú ý của trường, nếu Ngu Kinh Mặc còn cùng đến tận lớp, chẳng càng làm nổi bật hơn, giành hết hào quang của vai chính công thụ? Lỡ tiếp theo sét đ.á.n.h nữa thì chắc chắn là đ.á.n.h trúng mất.

“Không cần.” Điền Nguyễn đóng cửa xe, xua tay, “Ngu , làm .”

Ngu Kinh Mặc đáp: “Tan học đến đón.”

Điền Nguyễn nhanh chóng hòa đám đông. Cái gọi là “pháp trách chúng”, dù thiên lôi thật đ.á.n.h xuống cũng sẽ cân nhắc đến phạm vi ảnh hưởng xung quanh một chút chứ.

Khi ngang qua tượng Văn Xương Đế Quân, dừng , chắp tay n.g.ự.c thành khẩn khấn vái, miệng lẩm bẩm: “Thần linh ơi, nếu ngài đ.á.n.h thì đ.á.n.h chủ nhiệm Hồ , ngàn vạn đừng đ.á.n.h con, con vô tội mà.”

Nói xong, móc một đồng xu trong túi, ném đài phun nước.

Lời nguyện dứt, Điền Nguyễn cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, bước về phía lớp học.

Vừa bước , lập tức nhận hơn hai chục ánh mắt đổ dồn, trong đó cả Ngu Thương.

“…… Điền Nguyễn, tới .” Một nữ sinh lên tiếng chào.

chẳng ai dám gần. Chung quanh bàn của , cách rõ ràng kéo giãn nhiều.

Điền Nguyễn: “?”

Một tia sét đ.á.n.h trúng phòng phát thanh, kéo theo vô lời đồn lan khắp trường, vì chủ nhiệm Hồ sét đ.á.n.h trong lúc phát thanh? Chắc chắn là do ông nhắc đến hai .

Một là Lộ Thu Diễm.

Một là Điền Nguyễn.

Lộ Thu Diễm vốn mang “lời nguyền ai đến gần đều thành thái giám”, còn Điền Nguyễn thì đầu thi giành hạng nhì khối. Hai chuyện kỳ dị khiến bàn tán, rõ ràng một “thần xui xẻo” che chở, còn “Văn Khúc tinh quân” phù hộ.

Giờ tự học, Uông Vĩ Kỳ vốn gan to và hóng chuyện nhân lúc mượn bài tập kể chuyện đó cho Điền Nguyễn .

Điền Nguyễn chỉ cạn lời.

Nếu thật sự Văn Khúc Tinh phù hộ, thì còn c.h.ế.t yểu khi kịp thi đại học? Làm vẫn nên lý trí, đừng mê tín quá mức… Tuy nhiên, bản cũng chẳng tin mấy lời nghĩ.

thì cũng coi như danh tiếng “ thần linh bảo hộ”, ít nhất tạm thời sẽ ai dám hỏi han lung tung.

Bởi , cho dù và Ngu Thương gần , trong mắt khác cũng chỉ là vì quan hệ thông gia mà thôi —— Điền Viễn là của Điền Nguyễn, xét theo vai vế, đúng là “chú” hoặc “” của Ngu Thương.

Đương nhiên, chẳng ai dám lấy chuyện đùa với hội trưởng hội học sinh cả.

Trưa hôm đó, Điền Nguyễn bận túi bụi.

Nguyên nhân là vì câu lạc bộ kịch chuẩn lên sân khấu biểu diễn, gấp rút luyện tập.

“Bao giờ diễn?” Điền Nguyễn hỏi.

“Ngày mai.” Diệp Phu Căn Ni trả lời.

“……” Điền Nguyễn tin nổi, “Cậu đang đùa đúng ?”

“Không, đây là kịch bản của . Chiều nay xin nghỉ cho, tranh thủ luyện.” Diệp Phu Căn Ni , nhét tay một quyển kịch bản dày cộp.

Nhìn quyển kịch bản như viên gạch , Điền Nguyễn thầm nghĩ, máy tính chắc cũng tải nổi chứ đừng thuộc. Rõ ràng là cố tình làm khó .

“Tôi đóng vai gì?” Điền Nguyễn ôm chút hy vọng, nếu chỉ là vai phụ vài câu thoại thì vẫn vui lòng nhận.

Diệp Phu Căn Ni mỉm : “Cậu là nữ chính.”

Điền Nguyễn: “?? Nữ chính??”

“Không sai~” Diệp Phu Căn Ni khoanh tay xoay một vòng, ánh mắt sâu xa, “Còn , là nam chính của .”

Giây tiếp theo, kịch bản trong tay Điền Nguyễn bay thẳng mặt Diệp Phu Căn Ni: “Không nhận.”

“Vai nữ chính chỉ hai mươi câu thoại thôi.”

“Được, để suy nghĩ .” Điền Nguyễn nhặt kịch bản, lật xem sơ qua.

Kịch bản là nguyên sáng, nội dung đơn giản, tên là 《Tinh và Hải》, kể về trai làng chài Hải Nhĩ vị hôn thê tên Tinh Đại Lộ, một ngày nọ quyết định khơi…

Điền Nguyễn: “…… Thật sự dùng hai cái tên ?”

Diệp Phu Căn Ni nghiêm túc: “Tên hợp chủ đề mà, ‘Tinh’ và ‘Hải’, ?”

Điền Nguyễn đành hết một lượt, quả thật lời thoại của nữ chính ít đến đáng thương, “Được , nhưng một yêu cầu.”

Trong kịch , chuyện “nam giả nữ”, “nữ giả nam” vốn hiếm, chỉ cần diễn khán giả vỗ tay rơi lệ.

“Yêu cầu gì, cứ .” Diệp Phu Căn Ni hứng khởi hỏi.

“Đổi ‘vị hôn thê’ thành ‘thanh mai trúc mã’.”

“Vì ?” Diệp Phu Căn Ni nheo mắt, “Chẳng lẽ sợ ai đó ghen ?”

Điền Nguyễn: “…… Đừng bậy, chỉ thấy như hợp lý hơn. Không đổi thì thôi.”

Diệp Phu Căn Ni thở dài: “Được, nhưng vẫn mặc váy.”

Điền Nguyễn ủ rũ: “Vì nhất định để diễn nữ chính? Quá kỳ lạ. Tôi thấy Ngu Đề hợp hơn.”

“Tôi vốn định để cô diễn, nhưng cô nhất quyết đòi đóng vai ‘hoa yêu’. Cô chê nữ chính cảm xúc, như một công cụ .”

Điền Nguyễn thích kiểu “công cụ” đó, “Tôi còn yêu cầu nữa, khi diễn cần nêu tên .”

thì khi hóa trang, đến Đỗ phu nhân Tố Nhan cũng nhận , cho nên nếu trang điểm kỹ càng, chắc chắn ai cả. Giữ chút thể diện cũng .

Chiều hôm đó, Điền Nguyễn chuyên tâm tập luyện.

Ngu Đề tới , oán trách nhỏ giọng : “Chú út của cả kỳ nghỉ dài tìm em chơi gì hết!”

Điền Nguyễn: “Tôi theo Ngu công tác, còn bắt cóc ở Mỹ, cô cùng ?”

Ngu Đề: “…… Thôi, miễn. Quả nhiên bên cạnh chú út là nguy hiểm thật.”

Sau đó, cô nàng hả hê kể chuyện mới : “Ông nội hai đưa viện dưỡng lão , còn đ.á.n.h với mấy ông cụ, nửa đêm tạt cả chậu nước tiểu !”

Điền Nguyễn: “…… Tôi mấy chuyện , tập luyện .”

Buổi chiều tan học, giọng Ngu Đề gần như rống khàn, nhưng so với phần , chỉ mấy câu thoại đinh điểm của Điền Nguyễn là thật sự khiến nét mặt cô rạng rỡ. Ngu Đề hối hận, song nghĩ đến ngày mai lên sân khấu thể tỏa sáng rực rỡ, liền vui vẻ nhảy nhót đài.

Điền Nguyễn nhàm chán, tiện tay một đoạn video gửi cho Ngu Kinh Mặc.

Điền Nguyễn: Ngày mai biểu diễn, đang luyện tập.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-45.html.]

Ngu Kinh Mặc: Đây là Ngu Đề? Ăn mặc như hoa khổng tước.

Điền Nguyễn: Cô đóng vai hoa yêu.

Ngu Kinh Mặc: Ngày mai đến cổ vũ.

Điền Nguyễn: Không cần, chỉ là trò nhỏ thôi.

Ngu Kinh Mặc trả lời nữa. Lý hiệu trưởng nhân kỳ nghỉ dài hạn sớm mời , thời gian cũng sắp xếp thỏa, nếu Điền Nguyễn tham diễn, khéo léo từ chối.

Buổi chiều tan học, Điền Nguyễn như thường chiếc Maybach, : “Em thăm .”

“Tức là nào?”

“…… Mẹ ở bệnh viện.”

Tài xế liền lái xe đến bệnh viện. Điền Nguyễn tiện tay ghé quán trái cây bên cạnh, chọn hơn mười quả táo lớn, mấy quả quýt và chuối, còn cả một hộp dâu tây.

Đều là những loại trái cây bình thường dễ ăn, đưa cho Sa Mỹ Quyên cũng dễ nhận.

Lần đến dọn tủ bát trong phòng bệnh, phát hiện đồ bổ Ngu gia đưa đến hơn chục thùng, mà chỉ mở một hai thùng. Sa Mỹ Quyên ngại ngùng dám ăn, còn bảo mang về.

Điền Nguyễn lấy, chờ Sa Mỹ Quyên xuất viện còn cần bồi bổ thể, những thứ đó đều thể dùng.

Cậu vốn chỉ một nguyện vọng nho nhỏ, ba năm cùng Ngu Kinh Mặc kết hôn, học nuôi dưỡng Sa Mỹ Quyên. nay thành con út nhà họ Đỗ, quan hệ với Ngu Kinh Mặc mập mờ khó tả, tất cả đều trở nên rối rắm.

Điền Nguyễn chỉ thể thuận theo tự nhiên, đến đến đó.

TV trong phòng bệnh đang chiếu một bộ phim luân lý gia đình cũ, chồng làm khó con dâu, con dâu chịu uất ức nhiều năm, cuối cùng vùng dậy phản kháng, nhưng vẫn vì yếu đuối mà hòa giải với chồng, một nhà đoàn viên. Có thể là phiên bản hiện thực của “kịch khủng bố”.

Tất nhiên, Điền Nguyễn thể tranh mất niềm vui nho nhỏ hiếm hoi của Sa Mỹ Quyên, dù bà cũng chẳng việc gì làm.

Thấy đến, Sa Mỹ Quyên mừng rỡ: “Tiểu Xa, tới .”

Bà lấy từ tủ một gói kẹo đậu phộng mua ở siêu thị bệnh viện: “Con hồi nhỏ thích ăn cái nhất, nếm xem còn đúng vị cũ ?”

Điền Nguyễn ăn một miếng, má nhăn .

Sa Mỹ Quyên : “Ngon ?”

Điền Nguyễn gật đầu, bóc một quả quýt cho bà: “Mẹ, khi con nhỏ từng lạc ?”

Sa Mỹ Quyên ngẩn : “Sao hỏi chuyện đó?”

“Không gì, chỉ là tiện miệng hỏi thôi.”

Ngu Kinh Mặc liếc một cái, im lặng bên cạnh.

Sa Mỹ Quyên nghi ngờ gì thêm, nghĩ ngợi : “Thật đúng là chuyện đó. Khi con mới hơn một tháng tuổi, vì sức khỏe yếu nên vẫn ở phòng chăm sóc đặc biệt. Sau đó con bỗng to, cha con chắc là buồn nên ôm con ngoài dạo một vòng.” 

“Rồi đó thì ?” Điền Nguyễn hỏi.

Sa Mỹ Quyên chìm hồi ức: “Sau đó cha con, cái nhà quê đó vệ sinh, liền đặt con ở bồn hoa bên ngoài. Ai ngờ lúc thì thôi , con mất tiêu. Hắn hoảng hốt tìm, may mà vẫn tìm , ở ngay phòng chăm sóc đặc biệt. Có lẽ y tá nào đó thấy liền ôm con trở . Mỗi đứa trẻ sơ sinh đều vòng tên và giường của phòng.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Vậy thì .”

Sa Mỹ Quyên nhẹ: “May mà mất thật, thì đau lòng cả đời.”

Rời khỏi bệnh viện, Điền Nguyễn vẫn còn ngẩn ngơ. Khi xuống bậc thang, thể nghiêng một cái, may mà Ngu Kinh Mặc nhanh tay đỡ, mới ngã.

Mùi hương lạnh nhạt, sạch sẽ của Ngu Kinh Mặc tràn mũi, Điền Nguyễn hồn, phát hiện đang tựa hẳn trong n.g.ự.c , vội vàng thẳng: “Cảm ơn……”

Ngu Kinh Mặc điềm nhiên: “Đang nghĩ gì?”

“Không gì.”

Điền Nguyễn thể , nghi ngờ đứa bé năm đó ôm nhầm chính là , rằng đứa trẻ biến mất khỏi thế giới hai mươi năm , còn đứa giữ mới là Điền Viễn. Nói chẳng khác nào tự bại lộ.

Ngu Kinh Mặc cũng hỏi thêm. Hắn đợi ngày Điền Nguyễn chủ động .

Ngày hôm , buổi sáng Điền Nguyễn vẫn học như thường, giờ nghỉ trưa liền đến hội trường trường học.

Đại hội đường Đức Âm thể sánh với nhà hát lớn ở Tây Thành, xây riêng một đất rộng núi, bên trong đủ sức chứa bộ giáo viên và học sinh. Tuy nhiên, nơi hiếm khi mở, chỉ dùng trong các dịp văn nghệ hoặc diễn thuyết quan trọng.

Vừa bước , Điền Nguyễn sững , bên trong quả thực thể dùng hai từ “xa hoa” và “tráng lệ” để hình dung, hẳn hai tầng.

Trần nhà hình vòm, giữa treo một chiếc đèn chùm pha lê cực lớn, xung quanh là những khung cửa sổ nhỏ viền vàng, mỗi ô đều vẽ bích họa.

Ghế bọc nhung đỏ, sàn lát đá cẩm thạch màu đen ánh vàng, chỉ sân khấu là sàn gỗ, màn sân khấu màu đỏ sẫm, viền chỉ vàng rủ nhẹ, một góc đặt cây đàn tam giác, hậu trường còn hơn chục loại nhạc cụ khác .

Điền Nguyễn nhịn cảm thán: “ là xa hoa thật.”

Ngu Đề, rõ ràng từng thấy nhiều nơi hơn, : “Cái còn là gì, em du lịch châu Âu, nhà thờ mà cả tòa chính là một nhạc cụ.”

“?”

“Gọi là gì nhỉ… quên .” Ngu Đề kéo Điền Nguyễn đồ: “Chú nhỏ, để em trang điểm cho .”

Điền Nguyễn tỏ vẻ nghi ngờ: “Cô làm ?”

Ngu Đề tự tin: “Tuy em giỏi lắm, nhưng vẫn làm.”

Trong phòng hóa trang, Ngu Đề bắt đầu thoa phấn. Khi Điền Nguyễn mở mắt, trong gương là một khuôn mặt đỏ hồng, bóng mắt tím sẫm, môi đỏ như lửa một nữ quỷ hiện .

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Đề: “Giống như chỗ nào đúng.”

Điền Nguyễn: “Không chỗ nào đúng, mà là tất cả đều sai. Cô thật sự hiểu sai khái niệm ‘ hóa trang’ .”

Không ngờ Diệp Phu Căn Ni vô cùng tán thưởng: “Đẹp quá! Đây chính là hình tượng nữ chính trong lòng !”

Điền Nguyễn: “…………”

Ngu Đề cảm động suýt : “Vẫn là đoàn trưởng hiểu !”

Đợi những khác hóa trang xong, Điền Nguyễn cũng hiểu vì ánh mắt Diệp Phu Căn Ni quái như thế, vì ai nấy đều trang điểm dày cộp, hệt như cosplay.

Điền Nguyễn đội tóc giả tím, mặc váy công chúa tím, cả lấp lánh, xứng đáng với danh “Tinh Đại Lộ”.

Ba giờ mười lăm chiều, đại hội đường chật kín .

Hai tầng ghế vị trí nhất đều là các lãnh đạo mặc tây trang giày da, trong đó Lý hiệu trưởng và Ngu Kinh Mặc. Bên trái họ là các quan chức cấp giáo d.ụ.c và thành phố, phía nhà họ Ngu.

Bên là giới kinh doanh, bao gồm Đỗ gia và ban hội học sinh.

Không khí trong hội trường yên tĩnh lạ thường, học sinh ngay ngắn, năng nhỏ nhẹ, sợ làm phiền các vị “đại lão” phía .

Một đoàn kịch học sinh, tài cán gì mà mời nhiều nhân vật lớn như ? Bọn họ đoán, phần lớn là vì nể mặt Ngu Kinh Mặc, nhiều mời mà tự đến.

Áp lực của học sinh Đức Âm lập tức tăng cao. Là trường quý tộc, bọn họ nhất định thể hiện thật .

Chỉ điều, bên cạnh Ngu Kinh Mặc, vì thấy phu nhân?

Chỉ ít , phu nhân của Ngu Kinh Mặc… đang chuẩn lên sân khấu.

Hiệu trưởng Lý : “Học sinh bây giờ thật đa tài. Tôi tin Điền Nguyễn nhất định sẽ khiến chúng kinh ngạc.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

Loading...