Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:48:35
Lượt xem: 198
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngu Kinh Mặc trả lời là mãn phân.
trong một gia đình thương nhân, chẳng lời nào thể vĩnh viễn hữu hiệu. Đỗ phu nhân hiểu rõ điều , lòng khó đoán, ai thể bao dung khuyết điểm của khác suốt một đời?
Dù là bà, năm xưa vì tình mà rời quê sang đất khách, mấy chục năm trôi qua, tình cảm vợ chồng cũng nhạt nhiều, giờ chỉ còn sự tôn trọng như khách.
“Cậu thật sự vì thấy dễ tính, dễ kiểm soát nên mới cưới ?” Đỗ phu nhân vẻ bình thản của mê hoặc, giọng sắc bén, hỏi thẳng trọng tâm.
Ngu Kinh Mặc sắc mặt đổi, quả thật bà hỏi trúng chỗ mấu chốt.
Hắn cưới Điền Nguyễn, đương nhiên phần cân nhắc như thế. Hắn cảm thấy điều gì sai, kết hôn vốn là một bản khế ước, hai cùng tuân thủ thì mới thể lâu dài.
Ngu Kinh Mặc nghiêm khắc với bản , tự nhận đối xử với Điền Nguyễn vẫn xem như t.ử tế —— quản gia, bảo tiêu, hầu trong trang viên là , thường ngày căn bản rảnh mà xen việc vụn vặt.
Trong Ngu gia, Ngu Kinh Mặc chỉ đặc biệt quan tâm đến Điền Nguyễn và Ngu Thương.
“Giám sát thì tự nhiên , là chồng của Điền Nguyễn, đó là nghĩa vụ và trách nhiệm của .” Ngu Kinh Mặc bằng giọng điềm đạm, “ nếu là ham khống chế, thì quá lời —— hết, khống chế một , là vì thứ gì đó đáng để lợi dụng.”
Ngu Kinh Mặc liếc sang trai trẻ bên cạnh, khóe môi khẽ cong, “Tôi đồ cái gì?”
Điền Nguyễn: “Đồ em cái gì?”
“Đồ em?”
“……” Mặt Điền Nguyễn đỏ lên.
Ngu Kinh Mặc mà thêm một câu nữa, thật sự sẽ hiểu lầm mất. Không hổ là thương nhân, tuy ít lời nhưng mỗi câu đều nặng như cân, khiến khác tim đập loạn.
Điền Nguyễn cảm thấy chút hổ. Vì luôn là đặt thế yếu? Cùng Ngu Kinh Mặc kết hôn, chẳng lẽ liền là lừa ? Rõ ràng bọn họ cũng chẳng hiểu rõ .
“Đỗ phu nhân, cùng kết hôn là khi nghiêm túc suy xét mới đưa quyết định.” Điền Nguyễn đoan chính , “Hơn nữa, đây là chuyện của nhà .”
Đỗ phu nhân lúng túng, “Là hỏi nhiều quá.”
Tiếp đó chỉ là đôi câu tán gẫu. Đỗ phu nhân riêng với Ngu Kinh Mặc, liền bảo quản gia Dew đưa Điền Nguyễn cùng Lộ Thu Diễm tham quan biệt thự —— thực là xem tranh và đồ sưu tầm bà mang đến.
Biệt thự ba tầng, tầng một là khu tiếp khách và sinh hoạt, tầng hai là phòng ở, tầng ba là phòng vẽ và các gian chức năng khác.
Vì mới dọn đến lâu, lẽ cũng chẳng ở thường xuyên, nên bài trí tương đối đơn giản, trông như một viện bảo tàng thu nhỏ, mỗi phòng đều bày vài món triển lãm.
Điền Nguyễn quanh, cả căn phòng đầy tượng thạch cao, phần lớn mang đề tài thần thoại, khắc họa thiên sứ và thánh mẫu, khiến gian tràn ngập ánh sáng thiêng liêng.
Bên ngoài biệt thự vang lên tiếng xe, Điền Nguyễn thuận tay qua cửa sổ, “Ngu Thương tới đón .”
Lộ Thu Diễm: “…… Vậy đây.”
Điền Nguyễn tiễn y xuống lầu, “Cậu thật sự ở xem kịch vui ?”
“Kịch vui gì?”
“Ba nhỏ hào môn giả mạo con trai hào môn vạch trần, chồng tức giận ly hôn, ba nhỏ lưu lạc đầu đường tranh cơm với ăn mày.”
“…………” Lộ Thu Diễm trợn trắng mắt, “Não còn đen hơn cả hố đen vũ trụ.”
Điền Nguyễn tội nghiệp : “Nếu thật ngày đó, sẽ thu lưu chứ? Cho một miếng cơm ăn?”
Lộ Thu Diễm: “Tôi mang biên cương canh giữ Tổ quốc. Dù cũng cơm ăn.”
“…… Được .” Điền Nguyễn nghĩ, bản còn thể cố gắng thêm chút nữa để ăn bám, tích đủ tiền .
Khi vai chính công thụ gặp , khí luyến ái tự động bùng phát. Ngu Thương còn tưởng che giấu , mặt lạnh chào hỏi Đỗ phu nhân, liền cáo từ.
Đỗ phu nhân gọi : “Cậu với Điền Nguyễn học cùng lớp?”
“ .”
“Cậu vẫn là hội trưởng hội học sinh?”
“ .”
“Vậy ở trường, quản ?”
Ngu Thương : “Tôi quản . Ở trường giáo viên, ở nhà cha , chẳng đến lượt xen .”
Đỗ phu nhân gật đầu, “Vậy thì .”
Ngu Thương: “Chỉ cần đừng làm nghẹt thở, liền tạ ơn trời đất.”
Đỗ phu nhân nghi hoặc: “Chẳng lẽ thật sự nghịch ngợm đến ?”
“Cũng hẳn……” Ngu Thương nên diễn tả . Nhiều khi đối mặt Điền Nguyễn, thật sự gì.
Điền Nguyễn tức giận trừng , “Cậu thế nào cáo trạng mặt khác? Đồ con trai bất hiếu.”
Ngu Thương: “…… Tôi cáo trạng.”
“Cậu , kẻo cho nghẹt thở thật đấy. Lộ Thu Diễm ở , còn cùng chơi.”
Ngu Thương về phía Lộ Thu Diễm, “Cậu ở thật ?”
Lộ Thu Diễm gật đầu, “Xem kịch.”
“??”
Thế là cả bốn đều ở , một nhà xem như đủ mặt.
Đỗ phu nhân nhẹ giọng mấy câu khách sáo, ai nấy đều thấy chán.
Điền Nguyễn chịu nổi, “Em mang cặp sách về trang viên , chứ?”
“Được.”
Tất nhiên là Ngu Kinh Mặc đưa . Hai thản nhiên rời khỏi Đỗ gia, chung xe bảy, tám phần đường là tới trang viên.
Quản gia vui mừng đón : “Tiên sinh hôm nay tan làm sớm , là đón phu nhân ? Thật là một ngày gặp như cách ba thu, vẫn mặn nồng như .”
Ngu Kinh Mặc mặt biểu cảm mà bước qua.
Điền Nguyễn cũng gì, phòng khách liền dài sofa, nhúc nhích.
Má Lưu tới: “Phu nhân……”
Điền Nguyễn đáp: “Coi con như một chậu cây , ai cũng đừng chuyện với con, con yên tĩnh.”
Ngu Kinh Mặc rửa tay xong ghế đơn, mở báo .
Má Lưu nhỏ giọng: “Tiên sinh……”
Ngu Kinh Mặc đáp: “Yên tĩnh.”
“……”
Trong chốc lát, cả Ngu gia yên tĩnh đến mức ngay cả robot quét rác cũng ngừng hoạt động, đám hầu nhẹ nhàng, dám thở mạnh. Mãi đến khi khỏi khu nhà chính mới dám thì thầm.
“Tiên sinh với phu nhân làm ?”
“Cãi ?”
“Chắc mệt thôi.”
“Thế nào mà mệt? Chẳng lẽ ở khách sạn ‘làm’ một trận?”
“Cô cái ‘làm’ cũng đang nghĩ tới đó.”
“Hắc hắc hắc……”
Má Lưu: “Thế thì tẩm bổ cho bọn họ, tối nay làm chút hàu nướng tỏi với cá chép hấp.”
Điền Nguyễn im hơn một tiếng, chán thì lôi điện thoại nghịch.
Lộ Thu Diễm nhắn tin: Cặp sách của mười tấn , mang lâu thế?
Điền Nguyễn: Tôi một lát.
Lộ Thu Diễm: ……
Điền Nguyễn: ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-43.html.]
Lộ Thu Diễm: thật lợi hại /ngón tay cái
Điền Nguyễn: Ừ /gương mặt tươi
Đỗ gia, Lộ Thu Diễm ngẩng đầu với : “Điền Nguyễn và chồng đang thế giới hai .”
Đợi một lúc, những khác: “……”
Đỗ Hận Đừng bật vì tức: “Hắn như chứ.”
Lộ Thu Diễm suy nghĩ đáp: “Hắn cũng sẽ .”
“……” Ông cha đúng là lý quá mức .
Một Điền Nguyễn “một đầu ” bỗng hắt xì một cái, xoa xoa mũi, ánh mắt hướng về phía Ngu Kinh Mặc: “Anh đang lén mắng em trong lòng ?”
Ngu Kinh Mặc: “Nếu mắng , cần gì mắng trong lòng?”
Điền Nguyễn nghĩ nghĩ thấy cũng lý, dậy : “Chúng giờ Đỗ gia , kết quả xét nghiệm ADN chắc cũng .”
“Ừm.”
Hai lên xe Đỗ gia. Biệt thự đèn đuốc sáng trưng, quản gia Dew tuy gì nhưng ánh mắt qua mang chút ý trách.
Đỗ phu nhân vẫn mỉm như thường, dường như quen với việc chờ đợi.
Lộ Thu Diễm liếc dáng Điền Nguyễn, khi xuống thì động tác trôi chảy đến bất ngờ, chẳng lẽ đ.á.n.h đến tê luôn ?
“Cậu cái gì?” Giọng lạnh nhạt của Ngu Thương vang bên tai Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm chột , lùi một chút: “Không gì hết.”
Ngu Thương vạch trần. Dù tin Điền Nguyễn, vẫn tin cha sẽ làm chuyện xằng bậy như .
Bản xét nghiệm ADN đưa đến hơn nửa giờ. Bác sĩ gia đình cẩn trọng trao túi hồ sơ cho Đỗ phu nhân: “Phu nhân, tim ngài , xin đừng quá kích động.”
Điền Nguyễn sững , thì tim Đỗ phu nhân cũng khỏe? Sa Mỹ Quyên mới làm phẫu thuật bắc cầu tim xong, chuyện đúng là trùng hợp kỳ lạ.
Đỗ phu nhân gọi: “Điền Nguyễn.”
Điền Nguyễn hồn.
“Con đến xem.” Bà đưa túi hồ sơ cho .
Điền Nguyễn lên, do dự một chút nhận lấy, tháo con dấu niêm phong, rút tài liệu .
Hiện lên mắt là tập giấy photo khổ A4 dày chừng tám, chín tờ. Trang bìa in rõ sáu chữ lớn “Báo cáo xét nghiệm ADN”, phía là hiệu và ngày tháng.
Trang đầu ghi thông tin giám định gồm tên, giới tính, ngày sinh, chứng minh. Phía là thông tin ủy thác gồm đơn vị, thời gian, phương pháp giám định.
Trang thứ hai là phần “Mẫu thu thập” với các mục lựa chọn gồm máu, tóc, tế bào niêm mạc miệng... “Tóc” đ.á.n.h dấu. Sau đó là địa điểm, thời gian, thu mẫu và ảnh minh chứng.
Từ trang thứ ba đến trang thứ sáu là quá trình đo kiểm, kèm hình ảnh minh họa.
Trang thứ sáu xuất hiện bảng dữ liệu và biểu đồ.
Điền Nguyễn xem mà chẳng hiểu gì, liền lật sang trang .
——《Quy phạm kỹ thuật xét nghiệm ADN》GB/TXXXXX-2025, xác nhận Nguyễn Mộng Linh là sinh học của Điền Nguyễn.
Trang cuối chỉ là phụ lục, cần xem.
Điền Nguyễn ngây kết quả giám định, thể tin nổi mà sang Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc đưa tay nhận văn kiện, trầm mặc một lúc : “Chúc mừng.”
Đỗ phu nhân khẽ , trong mắt ngấn lệ: “Con là con .”
Điền Nguyễn vẫn thể tiếp thu, kết quả xét nghiệm thế ? Cậu vốn của thế giới , rõ ràng là BUG!
Đỗ Hận Đừng đưa tay: “Đưa xem.”
Ngu Kinh Mặc đưa hồ sơ qua, thuận tay kéo Điền Nguyễn xuống. Vì sofa mềm, xuống liền bật nhẹ lên hai cái, ánh mắt vẫn ngơ ngác.
Lộ Thu Diễm nhịn liếc thoáng qua m.ô.n.g .
Đỗ Hận Đừng cẩn thận xem kỹ bộ báo cáo, xác nhận chỗ nào giả mạo, “Quả nhiên, con lầm.”
Đỗ phu nhân mỉm : “Huyết thống đúng là điều kỳ diệu nhất đời .”
Điền Nguyễn tin câu , nhưng chuyện quá đột ngột. Trong truyện gốc nhắc Đỗ Hận Đừng em trai! Vậy “em trai” từ chui ?
“Điền Nguyễn, nếu ấm ức gì, cứ với .” Đỗ phu nhân lập tức nhập vai, bà mong đợi khoảnh khắc suốt gần hai mươi năm.
Điền Nguyễn khó khăn : “Đỗ phu nhân, con , bà tên Sa Mỹ Quyên.”
Đỗ phu nhân sững , “Là nuôi của con ?”
Điền Nguyễn chắc, Sa Mỹ Quyên vẻ chẳng gì cả. Vậy còn con trai của Sa Mỹ Quyên ? Là Điền Viễn ?
, vốn xuyên thể Điền Viễn…
Không đúng, và trong thế giới vốn chút quan hệ huyết thống nào mới . Người huyết thống với Đỗ phu nhân là Điền Viễn mới đúng!
bây giờ, xác nhận là .
Điền Nguyễn rối loạn. Thế giới thật sự BUG, như thể cố tình kéo phận con trai Đỗ gia.
“Điền Nguyễn, con về Đỗ gia nhé? Được ?” Đỗ phu nhân dịu dàng , đôi mắt màu nâu ánh lên đầy mong đợi.
Đối diện khuôn mặt , Điền Nguyễn thật sự nỡ lời từ chối. làm thể dễ dàng chấp nhận?
Cậu vốn chỉ là pháo hôi tuyến phụ, khó khăn lắm mới “thăng chức” lên vai phụ nhỏ. Giờ phận địa vị nếu cao hơn cả vai chính, chẳng là tìm đường c.h.ế.t ?
Ai cũng , leo càng cao, ngã càng đau.
Điền Nguyễn dám mạo hiểm.
quan hệ huyết thống là thật.
Làm bây giờ?
Điền Nguyễn mồ hôi lạnh đầm đìa, sắc mặt trắng bệch, thể run rẩy.
Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay , cảm nhận lạnh, giữa mày khẽ nhíu: “Sao ?”
Điền Nguyễn sợ quá, dứt khoát nhắm mắt, giả vờ ngất, ngã lòng Ngu Kinh Mặc.
“?”
Ngu Kinh Mặc dường như hiểu rõ tâm trạng , nhàn nhạt : “Phu nhân ngất , chuyện còn để hãy .”
Đỗ phu nhân lo lắng gọi bác sĩ: “Mau xem cho con !”
Bác sĩ định tiến , Ngu Kinh Mặc ngăn : “Thân thể rõ nhất, nghỉ ngơi một chút là , cần lo.”
“……”
Lộ Thu Diễm lẩm bẩm: “Thân thể ngài rõ nhất……”
“…………”
Ngu Thương lạnh giọng liếc sang: “Đừng bậy.”
Lộ Thu Diễm nhận lỡ lời, vội ngậm miệng.
Bất chợt, ánh sáng lóe lên trong đầu Điền Nguyễn, lẽ, cần trốn tránh nữa!
Ngay lập tức, mở bừng mắt, bật dậy thẳng, “Tôi .”
Đỗ phu nhân mừng lo: “Không là , ……”
Điền Nguyễn : “Muốn con về Đỗ gia cũng .”
“Thật ?”
Điền Nguyễn chuyển giọng, chỉ Lộ Thu Diễm: “Hắn cùng con về chung, ngài nhận làm con nuôi.”
Đỗ phu nhân: “?”
Lộ Thu Diễm: “????”
Cha thì liên quan gì đến ?!