Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:48:10
Lượt xem: 196
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Xem , nhất định gặp Đỗ phu nhân.
Điền Nguyễn nghĩ, cũng thôi. Dù cho đúng như lời Ngu Kinh Mặc , là con trai của Đỗ phu nhân, thì đó cũng thật sự là mà là Điền Viễn, biến mất khỏi thế giới .
Cậu đến từ một thế giới khác, là kẻ tha hương. Không xuyên hồn, mà là xuyên cả thể, cho nên thể nào quan hệ huyết thống với bất kỳ ai nơi đây.
Điền Nguyễn gọi điện cho Ngu Kinh Mặc, thuật tình hình.
Ngu Kinh Mặc hỏi: “Đỗ gia ở ?”
Điền Nguyễn sang hỏi tài xế.
Tài xế đáp: “Tạm thời ở khu ‘Kim Ngọc Mãn Đường’, mua một căn biệt thự.”
“Kim Ngọc Mãn Đường?” chẳng ở ngay phía khu trang viên Ngu gia ?
Điền Nguyễn ngạc nhiên.
Tài xế : “Phong thủy , ai mà chẳng thích.”
“Vậy là ở gần nhà .” Điền Nguyễn suýt lỡ miệng, đầu lưỡi suýt nữa thắt .
Ở đầu dây bên , dường như Ngu Kinh Mặc bật khẽ khi hai chữ “nhà ”, giọng trầm : “Em , sẽ tới ngay.”
“Được.” Điền Nguyễn yên tâm.
Xem Đỗ gia cũng chẳng nơi nguy hiểm gì, hóa chỉ là hàng xóm thôi.
Cúp máy, thấy khó hiểu: “Nếu mua nhà, Đỗ Hận Đừng vẫn ở khách sạn?”
Tài xế : “Nhà thì , nhưng nội thất còn mua sắm thêm. Đỗ phu nhân thể yếu, nên chờ mùi đồ mới bay bớt mới dọn .”
“Vậy các mua biệt thự từ khi nào?”
Tài xế chợt nhận nhiều, vội im lặng.
Người quên mất, Lộ Thu Diễm mới mở miệng: “Vậy giờ còn đưa về nhà ?”
Lúc Điền Nguyễn mới nhớ kéo lên xe theo, nhưng nghĩ , chẳng đây cũng là ý trời ?
Cậu , giọng đầy mong chờ: “Cậu cùng một chuyến, từng đến Đỗ gia bao giờ.”
Lộ Thu Diễm: “…… Anh công viên giải trí cũng y như .”
Tuy thế, cuối cùng Lộ Thu Diễm vẫn chiều theo.
Kể từ đó, hễ đến cuối tuần hoặc chỗ nào từng qua, Điền Nguyễn đều kéo y cùng. Một là để tăng thêm tình bạn, hai là để tránh khỏi “kết cục t.ử vong” nào đó. Quả thật quá mỹ.
——
Đỗ gia ở khu biệt thự Kim Ngọc Mãn Đường, vị trí dựa núi về hướng đông, khung cảnh thanh u, hẻo lánh. Trừ sóc và chim sẻ cùng vài công nhân vệ sinh, hầu như chẳng ai lui tới.
chính nơi vắng vẻ thể thấy cảnh bình minh và sương núi nhất.
Đáng tiếc giờ qua sáng, mặt trời lên cao, nắng cuối thu chói chang thiêu đốt, phóng thích những tia ấm cuối cùng của mùa.
Điền Nguyễn mặc áo thun cùng khoác denim, thấy nóng nực.
Cánh cổng biệt thự thấp bé, đồ sộ như những căn khác, ngược sinh khí dồi dào. Trong vườn trồng đủ loại hoa nhỏ xinh khó gọi tên, như trời cúc dại non, qua vô cùng đáng yêu.
Một phụ nữ cao gầy, dáng vẻ đoan trang bước . Nhìn thấy Điền Nguyễn, bà sững ba giây mỉm tiến tới: “Hoan nghênh. Điền thiếu gia, là Dew, quản gia của Đỗ gia.”
“Chào cô.” Điền Nguyễn cảm thấy kỳ lạ, vì quản gia là nữ, mà bởi nơi , ai cũng dường như quen .
Trong khi chẳng gì về họ.
Dew dẫn hai biệt thự.
Không gian ở đây nhỏ hơn nhiều so với trang viên Ngu gia. Dew chỉ cần cất tiếng nhẹ: “Phu nhân, đến .”
Một lúc , một phụ nữ trang điểm tinh xảo bước xuống cầu thang xoắn ốc. Mái tóc uốn lượn sóng lớn, áo choàng lông chồn phủ ngoài sườn xám trắng ngà. Mỗi bước chân bà như khiến hương hoa nhài lan khắp biệt thự.
“Cậu…” kịp hết câu, nước mắt bà rơi xuống, “Con trai ngoan, để con chịu khổ .”
Bà đến gần, Điền Nguyễn kinh ngạc nhận Đỗ phu nhân gần bằng chiều cao . Theo bản năng, xuống, quả nhiên, bà mang đôi giày cao gót năm phân.
Trên cổ bà là chuỗi ngọc trai, ngón áp út đeo chiếc nhẫn kim cương to, cổ tay trái là đồng hồ cổ tinh xảo. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ bà lan .
Nhìn khuôn mặt trang điểm nhạt nhưng vẫn che vẻ mệt mỏi, đôi phần giống , Điền Nguyễn cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác thật lạ lùng như tiếng băng tan giữa mùa xuân, róc rách và dịu dàng lan khắp.
Có thể thấy, Đỗ phu nhân đặc biệt ăn diện để gặp .
“Chào Đỗ phu nhân, là Điền Nguyễn. Xin hỏi, bà tìm việc gì ?” Cậu đeo balo vai, tóc rối phủ lên trán, ăn mặc giản dị, trong mắt Đỗ phu nhân, càng giống một đứa trẻ chịu khổ.
Đỗ phu nhân rưng rưng : “Mẹ cho con xem tấm ảnh hồi nhỏ ?”
Điền Nguyễn lúng túng, thẳng thắn : “Đỗ phu nhân, con trai của bà.”
Bà lấy khăn tay lau nước mắt: “Vậy vì con tên là Điền Nguyễn?”
“?”
Điền Nguyễn ngạc nhiên: “Tên Điền Nguyễn thì ?”
“Nguyễn là họ của .” Đỗ phu nhân , “Tên con hồi nhỏ là Ngọt Ngào.”
Điền Nguyễn đáp: “Cha họ Điền, chữ ‘Nguyễn’ là tự đặt. Trước đây tên là Điền Viễn.”
Đỗ phu nhân khẽ thở : “Điền Viễn? Chồng của tên cũng chữ ‘Viễn’ đó.”
Điền Nguyễn: “……”
Thật sự đường chối ?
Lộ Thu Diễm nãy giờ yên, dạo quanh phòng khách xem tranh, giọng lười nhác: “Làm xét nghiệm ADN chẳng rõ ngay .”
Điền Nguyễn gật đầu: “Nếu Đỗ phu nhân tin, làm xét nghiệm ADN .”
Đỗ phu nhân thật lâu, chua xót: “ linh cảm, con chính là con trai .”
“Chúng nên tin khoa học.” Điền Nguyễn dứt khoát nhổ một sợi tóc.
“……”
Đỗ phu nhân khẽ c.ắ.n môi, cũng rút một sợi tóc, bảo Dew gọi bác sĩ đến, giao tóc cho ông mang trung tâm giám định.
“Nhanh nhất là một ngày nữa sẽ kết quả.” Đỗ phu nhân , “Con ở ?”
Điền Nguyễn nhiệt tình của bà làm cho khó từ chối, liền kéo Lộ Thu Diễm cùng ở , uống nước trái cây, ăn điểm tâm. Lộ Thu Diễm thấy Điền Nguyễn bình thản như cũng đành chịu, Điền Nguyễn đến cũng thể nhanh chóng hòa nhập như .
Không bao lâu, cổng lớn biệt thự mở , Ngu Kinh Mặc và Đỗ Hận Đừng đồng thời đến. Dù đây cũng là nhà khác, Ngu Kinh Mặc giữ lễ, cố ý chậm một bước.
Đỗ Hận Đừng bước cửa, ánh mắt quét một vòng, mỉm với Điền Nguyễn: “Vận mệnh định, tất cả đều ý trời. Thần linh dẫn đến nơi .”
Điền Nguyễn: “Cũng là thần linh dẫn đến hồ bơi?”
Đỗ Hận Đừng: “……”
Đỗ phu nhân: “Cái gì mà hồ bơi?”
Ngu Kinh Mặc sải bước tiến , nghiêng Đỗ Hận Đừng, lễ độ nho nhã: “Chào Đỗ phu nhân, là chồng của Điền Nguyễn, Ngu Kinh Mặc.”
Đỗ phu nhân tuy con trai kể sơ về chuyện nên cũng chuẩn , nhưng khi thực sự đối diện “con rể”, trong lòng vẫn khó mà ý. Tuy , tính tình bà vốn nhu hòa, nỡ lời quá gay gắt, chỉ gật đầu, hỏi: “Cậu tiền ?”
Ngu Kinh Mặc đáp nhẹ nhàng: “Cũng chút.”
“Biệt thự núi là của ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-42.html.]
“ .”
“Năm nay ba mươi?”
“ .”
“Nhỏ hơn mười tuổi, cũng tệ.”
Điền Nguyễn: “……” Cảnh tượng thật quen thuộc.
Lần đầu Ngu Kinh Mặc gặp Sa Mỹ Quyên, hình như cũng là thế …
Lộ Thu Diễm cảm thấy bản giống ngoài cuộc, , y chính là ngoài thật. Cảm thấy ở đây , y : “Các cứ chuyện, xin phép .”
Điền Nguyễn vội kéo y : “Đừng , Ngu Thương sắp tới . Chờ đến đưa về.”
“…… Sao chờ ? Tôi chân, tự .”
“Từ đây xuống núi mất một giờ, chắc là bộ?”
“Anh kinh nghiệm?”
“……” Dĩ nhiên , Điền Nguyễn từng đích trải qua.
Vừa nghĩ đến, bất giác rùng . Ngẩng đầu lên, liền thấy gương mặt “như tắm trong gió xuân” của Ngu Kinh Mặc đang sang.
Điền Nguyễn: “…… Ngu , khát ? Lại đây uống ?”
Ngu Kinh Mặc bình thản tới, xuống cạnh . Lộ Thu Diễm tự giác nhường vị trí gần nhất, Ngu Kinh Mặc khẽ : “Đa tạ.”
Đỗ phu nhân kín đáo quan sát Ngu Kinh Mặc, trong lòng thầm tán thưởng. Quả nhiên tuấn tú nho nhã, quyền cao chức trọng, tuy xuất sắc như , nhưng bà vẫn lo con trai sẽ thiệt thòi.
Ánh mắt rơi xuống bộ quần áo của Điền Nguyễn.
“Em mặc gì mà lạ ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
Điền Nguyễn: “Lạ chỗ nào?”
Ngu Kinh Mặc dùng tay chạm nhẹ chỗ sợi tuột áo khoác jean, “Lọt gió.”
“…… Cái gọi là thời thượng.”
“Thời thượng của hai mươi năm ?”
Điền Nguyễn cúi đầu áo khoác của , lòng trào dâng nghi hoặc, chẳng lẽ gu ăn mặc của thật sự quê mùa đến ?
Đỗ phu nhân hỏi: “Bộ quần áo là con tự mua?”
Điền Nguyễn: “, ở công viên giải trí, với Lộ Thu Diễm cùng mua, mỗi cái chỉ 50 tệ.”
“……”
Lộ Thu Diễm phụ họa: “Thật đáng giá.”
Điền Nguyễn gật đầu: “.”
Lộ Thu Diễm tiếp: “Quan trọng nhất là khi đ.á.n.h phong cách.”
Điền Nguyễn gật gù, chợt ngẩn : “ ha?”
Cả phòng im phăng phắc.
Đỗ phu nhân nhẹ giọng , tán thành: “Đánh là , các con còn trẻ, chừng mực, lỡ thương thì hối kịp.”
Lộ Thu Diễm im lặng.
Điền Nguyễn bỏ qua, về cây đàn piano đặt trong góc phòng khách: “Tôi đ.á.n.h đàn, ?”
Dù cũng chẳng việc gì.
Đỗ phu nhân lập tức nở nụ hiền hậu: “Được chứ.”
Điền Nguyễn lập tức dậy, ung dung xuống cây đàn bóng loáng, nâng nắp đàn, những ngón tay thon dài trắng trẻo đặt lên phím đen trắng ——
Thùng thùng keng! Đấu đấu thụy —— đô đô đô —— oa oa oa ——!
Điền Nguyễn nhập tâm đàn, ngờ biểu cảm của dần nứt .
Một khúc kết thúc, ai vỗ tay.
Nếu ở Ngu gia, quản gia và hầu chắc chắn sẽ vỗ tay.
Điền Nguyễn chớp mắt, hỏi nhỏ: “…… Không ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừm.”
Đỗ phu nhân vội khen: “Hay, thiên phú, chỉ cần luyện thêm một chút……”
Lộ Thu Diễm nhịn nữa: “Cái gọi là đàn piano ? Đạn bông còn dễ hơn.”
Điền Nguyễn: “Cậu lên mà đàn!”
Lộ Thu Diễm bước lên, xuống liền khiến cả khí khác hẳn. Âm thanh du dương trong trẻo, như gió nhẹ trăng thanh. Dưới hào quang nhân vật chính, trừ Ngu Kinh Mặc, tất cả đều say mê.
Điền Nguyễn thật lòng bội phục, vỗ tay tán thưởng: “Lộ Thu Diễm, giỏi thật đấy.”
Đỗ Hận Đừng vẻ hứng thú, : “Không ngờ còn tài . Biết vẽ tranh ?”
Lộ Thu Diễm: “Không.”
Điền Nguyễn chen lời: “Hạ Lan Tư vẽ, còn từng cô dạy mỹ thuật ở Đức Âm lên lớp.”
Đỗ Hận Đừng nhướng mày: “Nhà làm kinh doanh, làm thầy giáo?”
“Chắc đá đầu .”
Đỗ Hận Đừng gật đầu tán thành: “Nhìn là đầu óc bình thường.”
Lời dứt, trừng mắt.
Đỗ phu nhân ôn hòa : “Học nghệ thuật thì thường nhạy cảm, bướng bỉnh một chút cũng là bình thường.”
“Không sai.” Đỗ Hận Đừng lập tức phụ họa.
Sau đó, Đỗ phu nhân trò chuyện với Ngu Kinh Mặc. Hai khách khí nhưng hời hợt. Bà nhận Ngu Kinh Mặc năng chặt chẽ, giọt nước cũng lọt —— chẳng như thế là đa mưu túc trí ?
Vì bà hỏi: “Cậu thích Điền Nguyễn ở điểm nào?”
Ngu Kinh Mặc: “Tất cả.”
“Trả lời gian dối quá, cụ thể .”
Ngu Kinh Mặc chút theo kịp lối nghĩ của nghệ sĩ, nhưng vẫn nghiêm túc đáp: “Hắn ngoan lắm.”
“?”
“Thích một , chẳng đến cả khuyết điểm cũng thích ?”
Trong chuyện tình cảm, Ngu Kinh Mặc thể xem là dày dạn, nhưng am hiểu đạo lý làm ăn. Mà tình cảm và thương nghiệp, kỳ thực cũng chẳng khác bao nhiêu, đều cần đầu tư.
Mà đầu tư, thì dốc lòng.
Một cuộc đầu tư luôn rủi ro, lớn nhỏ tùy khả năng kiểm soát.
Ngu Kinh Mặc tự tin đủ để xử lý những “rủi ro” . Câu chỉ cần chỉnh đôi chút, trở thành câu trả lời mỹ.
Hắn điều đó một cách tự nhiên, thả một quả bom.
Tiếng “bom” nổ khiến trai bên cạnh đỏ mặt, vành tai cũng ửng lên, môi khẽ mím, đôi mắt sáng như , ngượng rung động mà .
Ngu Kinh Mặc: “?”