Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:29:32
Lượt xem: 193

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lộ Thu Diễm vẫn còn đang ngủ, nguyên tác từng miêu tả ôn nhu về dáng vẻ khi ngủ của nhân vật chính như thế : Tựa như thiên sứ hồn nhiên nhiễm bụi trần, dù trải qua phong sương mài giũa vẫn đổi nét thuần khiết ban đầu.

Điền Nguyễn yên lặng Lộ Thu Diễm một lúc, thấy y dấu hiệu tỉnh , xem thật sự mệt.

Mới 17 tuổi, thể gánh chịu áp lực học làm. Rõ ràng sống trong nhung lụa, khi gia đình phá sản chỉ chịu đựng sự quở trách của cha say xỉn, còn đối mặt với áp lực từ .

Y giống như nắm cọng rơm cứu mạng khi quen nhóm thiếu gia tiểu thư ở trường Đức Âm, tưởng rằng thể xoay chuyển càn khôn, giải quyết khó khăn trong nhà.

thương nhân vốn trọng lợi, tính toán thực tế, nếu lợi ích qua thì khó ai thật lòng kết giao. Những thực sự coi Lộ Thu Diễm là bạn, hiếm như lông phượng sừng lân.

Điền Nguyễn càng nghĩ càng thấy xót xa. Lúc , Lộ Thu Diễm quả thật so với còn khổ hơn nhiều.

“Thật đáng thương.” Điền Nguyễn khẽ chọc chọc gương mặt nóng ấm của Lộ Thu Diễm.

Ngu Thương nhỏ giọng hỏi: “Anh làm cái gì ?”

Điền Nguyễn thản nhiên đặt ngón tay cái lên vầng trán trơn bóng, đầy đặn của Lộ Thu Diễm, “Tay lạnh, giúp hạ nhiệt một chút.”

Ngu Thương kéo tay áo , “Đừng quấy rối.”

Điền Nguyễn hì hì: “Cậu ghen ? Vậy sờ , , hỏa khí lớn quá, càng sờ càng nóng thêm.”

Ngu Thương lập tức xách cái tên đắn đó khỏi phòng ngủ, đóng cửa . Trong phòng, ngoài thở yếu ớt của Lộ Thu Diễm, chỉ còn tiếng gió điều hòa trung tâm rì rì vang lên.

“Có tra ai là hạ d.ư.ợ.c ?” Ngu Thương nhân lúc hỏi.

Điền Nguyễn đáp: “Tra , là chú hai phái làm.”

Ngu Thương kinh ngạc: “Chú hai? Không ông nội hai ?”

“Chính là ông .”

“Hắn và Đỗ Hận Đừng thù oán gì ?”

“Chờ tới sẽ .”

Ngu Thương gật đầu: “Được, ngoài chờ, gì thì báo cho .”

Ngữ khí quả thật chẳng khác gì Ngu Kinh Mặc, khiến Điền Nguyễn theo bản năng định phục tùng. kịp nhận Ngu Kinh Mặc lệnh, lập tức bẻ giọng: “Tôi dựa cái gì ? Cậu còn chẳng chịu chơi với .”

Nói xong, cậuvxoay bước , oai phong hiên ngang.

Ngu Thương: “……”

Trở đại sảnh, Điền Nguyễn vẻ mặt đắc ý xuống bên cạnh Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc nhướng mày: “Kéo cái vẻ đắc ý đó làm gì, vui lắm ?”

Điền Nguyễn: “…… Ừm.”

Không thể lén phòng con trai , hỏi thăm tình hình con dâu tương lai .

Chờ thêm một lát, phòng an ninh gọi đến báo Ngu Nhị gia gara. Nhóm giám đốc run rẩy hai chân mà đón. Ngu Kinh Mặc vẫn bất động như núi, còn Điền Nguyễn thì hết nâng m.ô.n.g thả xuống, bồn chồn.

Cậu bắt chước Ngu Kinh Mặc, nhấc tách lên, hớp một ngụm nhỏ.

Bên ngoài khách sáo qua một hồi, cuối cùng tất cả cùng tiến đại sảnh. Không ai dám mở miệng , chờ xem khi nào Ngu Kinh Mặc nổi giận.

“Chú hai.” Đợi đối phương bước , Ngu Kinh Mặc mới tao nhã dậy, “Gần đây vẫn khỏe chứ?”

Ngu Nhị giọng sang sảng, mái tóc hoa râm như trẻ mấy phần: “Tốt, .”

“Xin mời trong phòng .”

Chỉ hơn ba chục mét đường, mà Ngu Phát Đạt cùng vợ kịp khen Điền Nguyễn ngớt: “Lần đầu dự thi thứ hai, tương lai tiền đồ rộng mở.”

Điền Nguyễn lễ phép mỉm : “Cảm ơn hai họ, chị dâu họ khích lệ, em vẫn còn nhiều chỗ cố gắng.”

“Nhìn đứa nhỏ xem, khiêm tốn quá.” Phát Đạt phu nhân cảm khái, “Giá mà tiểu Tuấn nhà hiểu chuyện một nửa như nó thì .”

“Tiểu Tuấn làm ?” Ngu Nhị bất mãn cắt ngang, “Tiểu Tuấn là cháu ngoan của , trong mắt nó giỏi hơn ai hết.”

Ngu Phát Đạt chỉ ngượng ngùng . Con trai tính tình thế nào, hiểu hơn ai hết, nhưng cha ông Ngu Nhị chỉ cưng chiều.

Phát Đạt phu nhân cũng thêm, chỉ gượng.

Trong nguyên tác, đôi vợ chồng , chỉ là chẳng may dính một ông cha chồng phiền phức. Điền Nguyễn mỉm : “Dạy con còn tùy cha, hai họ lúc rảnh nên trò chuyện với Ngu về đạo dạy con cái.”

Ngu Phát Đạt gượng: “Được thôi.”

Ngu Kinh Mặc liếc sang Điền Nguyễn một cái, thản nhiên đáp: “Tôi chẳng đạo dạy con gì cả, đều dựa con tự cố gắng.”

“……”

Nói thế nhưng cố gắng ? Ngu Kinh Mặc vốn xem Ngu Thương là thừa kế để bồi dưỡng, nếu chút ý chẳng dưỡng đến bây giờ. Ngu Thương hiểu rõ điều đó, nên ngày nào cũng căng đến kiệt sức.

Cũng may đủ thông minh để thích ứng với kiểu rèn luyện , đổi là Ngu Tuấn thử xem? Chưa đến một giây chắc bỏ chạy mất.

Liền tính đem bộ tài nguyên vốn thuộc về vai chính công giao cho Điền Nguyễn, cũng tự tin thể làm hơn Ngu Thương.

Giữa bầu khí chút lúng túng, cùng bước phòng .

Người hầu mang lên, Ngu Nhị còn kịp uống ngụm nào, liền chủ vị bên , Ngu Kinh Mặc hỏi: “Chú hai, là chú sai hạ t.h.u.ố.c Đỗ Hận Đừng?”

Ngu Nhị run tay, suýt nữa làm đổ tách trong tay.

Ngu Phát Đạt nghi hoặc hỏi : “Hạ thuốc? Cái gì mà hạ thuốc?”

Ngu Kinh Mặc : “Chú hai sai hạ t.h.u.ố.c Đỗ Hận Đừng, đúng lúc phu nhân cũng ở đó. Người giữ cửa đ.á.n.h bất tỉnh, hại phu nhân . Nếu Đỗ Hận Đừng tự nhảy cửa sổ chạy , hậu quả e rằng khó mà tưởng tượng nổi.”

Ngu Nhị run tay nữa, kinh hãi về phía Điền Nguyễn: “Cậu...”

Điền Nguyễn mỉm : “Con , chú hai cần để trong lòng.”

Cậu để trong lòng, nhưng khác thì để.

Trên mặt Ngu Nhị, kinh hoảng hiện rõ ràng đến mức thấy . Chén tay run lên, nước sánh ngoài, làm ông nhăn mặt: “Không làm thương phu nhân . Giờ lập tức tra xem Đỗ Hận Đừng đang ở , bắt giao cho Vĩnh Hằng Xí Nghiệp.”

“Cha đang ?!” Ngu Phát Đạt kinh hãi, “Cha làm gì thế? Sao hạ t.h.u.ố.c ?”

Ngu Nhị lạnh giọng: “Con cái gì. Vĩnh Hằng Xí Nghiệp sắp hợp tác với chúng , Đỗ Hận Đừng chen ngang. Hắn là cái thá gì, dám cướp bát cơm nhà họ Ngu? Chỉ cần chụp ảnh của , tổng giám đốc Vĩnh Hằng tự nhiên sẽ để ý đến nữa.”

Điền Nguyễn cũng há hốc mồm. Quả nhiên, hiệu ứng cánh bướm vỗ ở hai bờ Đại Tây Dương, đến cả lý do hãm hại khác cũng giống như đúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-40.html.]

Ngu Nhị quả là truyền nhân chính tông của kẻ ác.

Điền Nguyễn thậm chí còn hoài nghi, chính vì hành động của Ngu Nhị, nên mới khiến cánh bướm vỗ tới Los Angeles, nhân quả xoay vòng, khiến Ngu Kinh Mặc hạ thuốc.

Nếu là thế giới thực, nhân quả chắc xoay nhanh đến . đây là thế giới trong sách, sự điều khiển cố ý của tác giả, ý chí thế giới luôn hướng về vai chính công thụ, phàm là vai phụ pháo hôi làm ác, nhất định sẽ gặp báo ứng.

“……”

Thế nhưng báo ứng dựa cái gì rơi lên đầu Ngu Kinh Mặc chứ? Buồn thật!

Điền Nguyễn căm giận bất bình: “Chú hai, chú đúng là đê tiện, vô sỉ và bỉ ổi! Chú tưởng Đỗ Hận Đừng là chú làm ? Con cho chú , nếu trả thù trở , dù chú giàu đến bạc triệu cũng mất mạng thôi!”

Ngu Nhị nổi trận lôi đình, thù cũ nợ mới cùng dâng lên: “Cậu kiểu gì ? Tôi là trưởng bối của ! Lúc chỉ dạy dỗ vài câu, thích thì thôi, giờ còn dám mắng , còn chặn , đúng là đồ dã man!”

Điền Nguyễn: “Dã man thì , con còn là ngoài hành tinh nữa đấy.”

“……” Ngu Nhị chỉ tay , “Ngu Kinh Mặc, xem kìa, còn thể thống gì! Mau ly hôn cho !”

Ngu Kinh Mặc thậm chí thèm ngẩng mắt: “Phu nhân , tự quản. Không nhọc chú hai bận tâm.”

“Cha, thật sự là cha cho hạ dược?” Ngu Phát Đạt nghiêm mặt hỏi.

Ngu Nhị giống như con cá sấu phình bụng dữ tợn, cả mặt run lên: “Vĩnh Hằng Xí Nghiệp là doanh nghiệp quốc gia, thể để mất hợp tác! Tôi làm việc , tiền tự bỏ túi, mà các còn trách ?”

Ngu Kinh Mặc nhạt: “Đó là việc của tổng bộ, cần chú hai lo.”

Ngu Nhị giận dữ: “Thật là một lũ vong ân bội nghĩa!”

Ngu Kinh Mặc bỗng : “Viện dưỡng lão thành đông phong cảnh tuyệt , tiện nghi đầy đủ, quan trọng là ăn ở đều cần tự lo.”

Ngu Nhị sững sờ: “Cậu ý gì?”

Ngu Kinh Mặc ông , giọng trầm mà đầy khí thế: “Coi như là hiếu kính, mời chú hai nhận lấy.”

“Cậu đưa viện dưỡng lão??” Ngu Nhị hét lớn, “Mơ tưởng!”

“Anh hai họ, thấy ?” Câu của Ngu Kinh Mặc bề ngoài là hỏi, thực là mệnh lệnh.

Mà mệnh lệnh của , bao giờ dám trái.

Ngu Phát Đạt vùng vằng một lúc, cuối cùng cũng gật đầu: “Anh thấy em lý, cha cũng nên tĩnh dưỡng.”

Ngu Nhị tức giận đến run , hất đổ cả ấm , mảnh sứ và nước văng tung tóe: “Tôi đồng ý! Các đừng hòng đưa viện dưỡng lão!”

Ngu Kinh Mặc cau mày, giơ tay ngăn mặt Điền Nguyễn. Một mảnh sứ văng trúng mu bàn tay , vết m.á.u đỏ tươi lập tức tràn .

Vợ Ngu Phát Đạt hoảng hốt kêu lên: “Đổ m.á.u !”

Ngu Nhị lúc mới dừng tay, giận đến trừng trừng, hai mắt như nứt, mím môi khô quắt, chẳng buồn xin : “Đừng ai hòng đưa ! Tôi cho cha !”

Điền Nguyễn đỡ lấy tay Ngu Kinh Mặc, hoảng hốt dùng khăn giấy lau máu, giận kiềm : “Ngu Nhị gia, ông là đứa trẻ ba tuổi ? Gặp chuyện liền chạy mách cha? Cha ông hơn chín mươi tuổi , sợ làm ông tức c.h.ế.t ?”

Râu Ngu Nhị rung lên: “Tôi với cái tên dã man như gì để .”

Điền Nguyễn nhặt một mảnh sứ, giơ lên uy hiếp: “Anh hai họ, mau đưa cha đến viện dưỡng lão, em khống chế nổi, cắt cho một vết lên cái mặt .”

Ngu Phát Đạt hít sâu một : “Mượn bảo an giúp một chút.”

Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Có thể.”

Ngu Phát Đạt lệnh cho bảo an khách sạn: “Trói cha , đưa lên xe.”

Ngu Nhị kinh hãi lẫn phẫn nộ: “Đồ nghịch tử!!”

Vậy mà ông vẫn ngất , đủ thấy bình thường giả bệnh. Nửa đường, như chợt nhớ bệnh”, liền trợn mắt ngã lăn đất.

Ngu Phát Đạt tỉnh bơ: “Viện dưỡng lão đầy đủ thiết chữa bệnh, tiện thể điều trị luôn.”

Ngu Nhị lập tức mở mắt, tiếp tục c.h.ử.i om sòm.

Điền Nguyễn mà hả hê: “Đưa viện dưỡng lão còn là tiện nghi cho , bằng chờ Đỗ Hận Đừng trả thù .”

Ngu Kinh Mặc để mặc nắm tay , ánh mắt khẽ rũ xuống thanh niên bên cạnh: “Em Đỗ Hận Đừng là quân t.ử ?”

Điền Nguyễn đáp: “Quân t.ử báo thù, mười năm muộn.”

Ngu Kinh Mặc khẽ cong môi: “Cũng đúng.”

Nhắc đến Đỗ Hận Đừng, Điền Nguyễn bỗng thấy giờ thế nào. Bên ngoài, mưa thu tí tách rơi, như ngàn cây kim bạc nhẹ điểm xuống, lạnh lẽo lan khắp .

Cậu kéo Ngu Kinh Mặc trở về phòng tổng thống, lấy hộp thuốc, khử trùng bôi thuốc, đôi môi hồng khẽ chu thổi nhẹ lên vết thương: “Đau ?”

“Không đau.” Ngu Kinh Mặc chỉ thấy đau, thậm chí còn thấy ngứa.

Điền Nguyễn dán lên mu bàn tay một miếng băng dán thiếu nữ màu hồng nhạt.

Ngu Kinh Mặc: “……”

Điền Nguyễn cong mắt : “Hợp với lắm.”

Ngu Kinh Mặc cũng khẽ : “Vậy ?”

“Ừ.” Điền Nguyễn nghiêm túc gật đầu, “Nhìn thiết hơn hẳn.”

Ngu Kinh Mặc khẽ vỗ lên miếng băng dán: “Ừ.”

Giống như cơn mưa thu đến bất ngờ, khi mưa tạnh, Ngu Kinh Mặc lên xe rời , với Điền Nguyễn: “Tối về cùng em ăn cơm.”

“Được.” Điền Nguyễn giẫm lên lá phong ướt, chiếc Maybach dần khuất xuống triền núi, hòa lòng thành phố phồn hoa.

Có lẽ vì giải quyết xong một chuyện, xử lý xong một , tâm trạng Điền Nguyễn nhẹ nhõm, bước chân cũng uyển chuyển hơn, vòng qua khúc cong nhỏ, lặng lẽ về phía bể bơi ngoài trời.

Cậu thấy thứ nên thấy, tò mò, ngứa ngáy trong lòng —— thề, chỉ cần thấy Đỗ Hận Đừng nổi lềnh bềnh mặt nước mà c.h.ế.t đuối, sẽ ngay.

Bên bể bơi nước mờ mịt, cơn mưa, nơi vắng vẻ .

Trên đường, Điền Nguyễn nhặt một cành cây xanh , cầm che bước tới.

Gió lớn, mặt nước yên ả, từng vòng sóng lăn tăn lan từ một góc bể bơi ——

Điền Nguyễn nép tán ô, ló đầu khỏi bàn, ánh mắt sáng quét khắp mặt nước.

Khi tầm mắt dừng bên bể, đồng t.ử run lên, như sét đ.á.n.h giữa đầu, chấn động cấp 9.5 ——

Trong nước đang quấn lấy hai bóng , rõ ràng là Đỗ Hận Đừng cùng Hạ Lan Tư!

— Trời. Sập. —

Loading...