Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:28:28
Lượt xem: 201
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cái gọi là “quân t.ử động khẩu bất động thủ”, Điền Nguyễn chỉ động cái miệng nhỏ, liền khiến đám bắt cóc tức đến sắp phát điên.
Bọn bắt cóc cũng mắng , nhưng lời qua tiếng thế nào cũng địch nổi mồm miệng lanh lợi của Điền Nguyễn. Rất nhanh, đến câu “Không trách chẳng ai thương các ” thì cả bọn đều uất ức đến suýt .
Trên đường trở về, Điền Nguyễn vẫn còn đắm chìm trong cảm giác thành tựu của việc “dùng tài ăn hàng phục thiên hạ”, mắt bỗng treo lơ lửng một cái quần lót.
Chiếc quần lót tuyết trắng ngón tay thon dài của Ngu Kinh Mặc móc lấy, đung đưa nhẹ nhàng.
“……” Điền Nguyễn vươn tay giành “tín vật” khiến hổ , Ngu Kinh Mặc cố ý nâng lên, trêu chọc một vòng.
Ngu Kinh Mặc thản nhiên mở miệng: “Em nên giải thích một chút, vì quần lót của em trở thành tín vật đưa tay .”
“Đầu óc bọn họ vấn đề.” Điền Nguyễn nghiêm túc lên án, “Bao nhiêu thứ chọn, chọn quần lót của em làm vật tin.”
Ngu Kinh Mặc đưa quần lót trả , nâng áo Điền Nguyễn lên, móc nhẹ lưng quần qua: “Không cởi từ em ?”
Điền Nguyễn: “…… Không .”
“Tôi còn tưởng em trói mà trần cả mông.”
Điền Nguyễn chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy rùng , “Không !”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc thu tay .
Điền Nguyễn quan sát sắc mặt , cẩn thận hỏi: “Anh… sẽ nghĩ em làm nhục đấy chứ?”
Ngu Kinh Mặc trả lời. Trong đầu từng thoáng qua khả năng tệ nhất, may , điều đó xảy . Và về , cũng tuyệt đối sẽ xảy .
Đến lúc , Điền Nguyễn mới hiểu vì khi gặp , Ngu Kinh Mặc vẻ lạnh lẽo như thế, sắc mặt u ám như một góa phụ.
Dù nguyên tác là một quyển tiểu thuyết cẩu huyết, nhưng chỉ cần vai chính còn sống, tuyệt đối sẽ xuất hiện tình tiết vượt giới hạn. Những cảnh cưỡng bức là điều tác giả cực kỳ ghét bỏ.
Ngay cả đầu tiên của hai nhân vật chính, cũng đến khi tâm ý tương thông mới thành ba chương dài đầy lãng mạn.
Điền Nguyễn nghĩ đến đây, lặp đoạn đó trong đầu vài ...
“Em đỏ mặt cái gì?” Ngu Kinh Mặc lạnh giọng hỏi.
Điền Nguyễn tất nhiên dám đang nhớ cảnh đầu của con trai và con dâu, liền chống chế: “Anh… đem quần lót của em vẫn luôn cất trong túi ?”
Ngu Kinh Mặc: “…… Bằng thì ?”
Điền Nguyễn đỏ mặt hơn, “Đáng lẽ cắt bỏ chứ. Bị bọn bắt cóc chạm qua, xui xẻo.”
Ngu Kinh Mặc mặt sang bên: “Ừ.”
Về đến khách sạn, Điền Nguyễn tìm cái kéo, cắt quần lót thành từng mảnh nhỏ ném thùng rác, xem như kết thúc chuyến xui xẻo .
Sau khi tắm rửa, ngủ một giấc, nhận kết quả điều tra, đúng như dự đoán. Người chủ mưu chính là kẻ từng hạ t.h.u.ố.c đó.
Vì chọn ? Lý do đơn giản.
Kẻ đó với bọn bắt cóc rằng trong buổi tiệc hai Trung Quốc mang theo vàng, một mặc đồ đen, một mặc đồ trắng, vàng giấu trong khách sạn.
trong buổi tiệc tối qua, “ Trung Quốc tóc đen, mắt đen” Ngu Kinh Mặc, Điền Nguyễn, cùng vài Singapore, Malaysia, Indonesia khác… ngoại trừ Điền Nguyễn, tất cả đều mặc đen.
Bọn bắt cóc hoa cả mắt, liền chọn nổi bật nhất, Điền Nguyễn.
Nghe xong kết quả, Điền Nguyễn u oán Ngu Kinh Mặc. Bộ quần áo trắng vốn là do Ngu Kinh Mặc chọn.
Ngu Kinh Mặc : “Ở một nghĩa nào đó, em đúng là nổi bật giữa đám đông.”
Điền Nguyễn: “Cái gọi là ‘chim đầu đàn b.ắ.n ’.”
Làm , vẫn nên khiêm tốn một chút.
Cậuvchợt nhớ bộ đồng phục giáo viên giản dị của , đúng là “chìm nghỉm trong biển ” mới an .
Chuyến bay hồi trình mất mười tiếng, từ ban ngày bay đến ban ngày, tựa như đang đuổi theo mặt trời.
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Tô Thị, quản gia đích đến đón. Ngồi chiếc xe sang, Ngu Kinh Mặc liền mở miệng: “Bảo tiêu cùng , mỗi trừ một tháng lương. Tuyển thêm một đội trưởng bảo tiêu, yêu cầu xuất quân đội.”
Quản gia đáp: “Vâng, vấn đề.”
Điền Nguyễn bổ sung: “Tốt nhất là thể quản khác, và giữ miệng.”
Quản gia hỏi thêm. Ông chuyện xảy ở chuyến công tác , xử lý như là nhẹ, nếu gặp nghiêm khắc hơn, chắc chắn sẽ khai trừ nửa đội.
Về đến trang viên, Ngu Thương chờ. Sau khi báo cáo kết quả thực tập ở khách sạn hai ngày qua, theo lệ thường quan tâm cha và ba nhỏ, dẫu về an , vẫn quên hỏi han.
Điền Nguyễn: “……”
Cái tên còn thể “diễn vai chính công” thêm chút nào nữa ?
Hiển nhiên, Ngu Kinh Mặc quen với kiểu “thể hiện tình cảm” của con trai: “Rất .”
Điền Nguyễn hai cha con “ cứng” đối đáp với , chỉ lên lầu tắm rửa ngủ.
Hôm , ăn bữa sáng do má Lưu chuẩn , trứng chiên, cháo ngọt, bánh hoa quế cảm động đến rơi nước mắt: “Má Lưu, đồ má nấu vẫn là ngon nhất!”
Lưu mụ cảm động đến run rẩy, nước mắt chực trào, che mặt òa: “Phu nhân, ngài chịu khổ !”
Điền Nguyễn: “……”
Đám hầu xung quanh cũng đồng loạt đỏ mắt.
Điền Nguyễn vội vàng dỗ: “Con , đừng nữa. Mỗi con phát một trăm đồng tiền an ủi nha!”
Đám hầu lập tức nín , hớn hở: “Phu nhân thật quá!”
Hiện tại Điền Nguyễn tiền, liền từng thêm WeChat, phát bao lì xì liên tục. Đám bảo tiêu tin thì hâm mộ ghen tị vô cùng, nhưng cũng thể làm gì. Dù phúc lợi cảm xúc của nữ hầu vẫn khác, vì phụ nữ luôn tinh tế hơn nam nhân.
Quản gia làm việc cực nhanh, sáng sớm hôm , đội trưởng bảo tiêu mới đến nhậm chức.
Đó là một đàn ông cao gầy, đầu ba mươi, dáng vẻ bình thường, ngoài chiều cao 1m85 thì gần như gì nổi bật. dáng thẳng tắp, khí chất chính trực, là từng là lính.
Anh tên Mao Thất, trong hồ sơ ghi là con thứ bảy trong nhà. Khuôn mặt nghiêm nghị như tượng, Ngu Kinh Mặc chào theo lễ quân đội: “Ngu thiếu tá, chào ngài. Tôi là Mao Thất, đội 8 liên đội 7.”
Điền Nguyễn giật . Cậu tuy đoán Ngu Kinh Mặc từng làm lính, nhưng ngờ từng giữ chức thiếu tá.
Ngu Kinh Mặc : “Tôi giải ngũ, cần gọi thiếu tá.”
Mao Thất: “Rõ, Ngu .”
Ngu Kinh Mặc: “Đám nên giao cho huấn luyện. Cho một tháng, thấy kết quả.”
Mao Thất bình thản liếc qua đám bảo tiêu cao to thô kệch , gật đầu: “Ngài yên tâm, nhất định dạy dỗ .”
Đám bảo tiêu rùng một cái. Đợi Ngu Kinh Mặc , họ liền vây quanh nịnh nọt: “Đại ca, họ của ghê, oai như vĩ nhân!”
“Đại ca, hút t.h.u.ố.c ?”
“Đại ca, đại ca—”
Mao Thất lạnh giọng: “Đừng gọi đại ca. Từ hôm nay trở , chính là Diêm Vương của các .”
Bọn bảo tiêu: “……”
Điền Nguyễn vỗ tay: “Diêm Vương gia giá lâm, nhiệt liệt hoan nghênh.”
Đám bảo tiêu lập tức nhiệt liệt hoan nghênh.
Từ đó, trong trang viên nhà họ Ngu mỗi sáng thêm một cảnh tượng đặc sắc, hơn ba mươi gã bảo tiêu vạm vỡ xếp hàng chỉnh tề, một mang dáng vẻ giáo quan huýt còi, cầm roi da đuổi theo phía .
“Không tụt phía ! Bao cát vác cho vững!”
Pía——!! Ô oa!!
Thỉnh thoảng vang lên những âm thanh “hòa nhã” như thế.
Điền Nguyễn đàn dương cầm, tùy tiện bấm vài nốt loạn xạ, say mê thốt: “Thật là một bản giao hưởng tuyệt diệu ~”
Đám hầu phụ họa: “Phải đó ~”
Ngu Thương thật sự chịu nổi thứ âm nhạc , liền dọn đến khách sạn ở.
Điền Nguyễn hỏi quản gia: “Phòng tổng thống ở khách sạn Macchiato của con còn trống ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-38.html.]
Quản gia mỉm : “Vẫn còn, phu nhân. Mỗi khách sạn của nhà họ Ngu đều để sẵn một phòng suite thoải mái nhất cho . Phòng ngài ở nguyên vốn là chuẩn cho .”
Điền Nguyễn lập tức đuổi theo Ngu Thương: “Chờ chút, cùng !”
Mọi chỉ kịp theo làn khói xe mờ dần, con bất hiếu chẳng hề do dự.
Điền Nguyễn vươn tay: “……”
Quản gia mở cửa chiếc Ferrari sáng loáng, cung kính : “Phu nhân, chiếc xe càng xứng với phận cao quý của ngài.”
Điền Nguyễn vẻ điềm nhiên bước tới, “Cũng đúng.”
Hừ, mới thèm để tâm việc Ngu Thương chịu cùng. Chỉ cần Lộ Thu Diễm cùng chơi là .
Lộ Thu Diễm vẫn đang làm nhân viên giữ xe ở khách sạn Macchiato International Garden, hằng ngày gió táp mưa sa trông xe cho . Khi Điền Nguyễn đến, cơn mưa thu nhẹ rơi, tí tách tí tách, lá phong càng đỏ thắm, mặt đường nhựa đen nhánh bóng loáng, khách sạn trông như tòa lâu đài tuyết trắng trong tranh.
Cậu tùy tay chụp một tấm ảnh, bầu khí cực kỳ nên thơ, gửi cho Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc: Đi khách sạn?
Điền Nguyễn: Ừ.
Ngu Kinh Mặc: Tí nữa qua.
Điền Nguyễn: Em chụp ?
Ngu Kinh Mặc: Đẹp.
Điền Nguyễn: Em thiên phú nhiếp ảnh ?
Ngu Kinh Mặc: Có.
Điền Nguyễn: ……
Ngu Kinh Mặc: ?
Điền Nguyễn: Em chơi đây.
Ngu Kinh Mặc: Ừ.
Kết quả là Lộ Thu Diễm ở cửa, hỏi giữ xe ca trực mới y sốt, một vị họ Đỗ đưa về phòng.
Điền Nguyễn: “……”
Cái họ Đỗ , chắc chắn là Đỗ Hận Đừng!
Ngu Thương, đang làm gì đó? Vợ dẫn !
Điền Nguyễn vội chạy đến quầy lễ tân: “Phòng của Đỗ Hận Đừng ở ? Cho một thẻ dự phòng!”
Cô lễ tân lúng túng: “Phu nhân, dù là ngài, cũng thể trái quy định khách sạn. Nếu tiết lộ, sẽ sa thải mất.”
Điền Nguyễn: “Bạn của sắp xâm hại, cứu !”
“???”
Cô lễ tân hoảng hốt, dám chần chừ, lập tức tra phòng Đỗ Hận Đừng, đồng thời thông báo các giám đốc bộ phận và cả Ngu Thương. Điền Nguyễn lấy thẻ liền chạy , chỉ sợ chậm một bước, Đỗ Hận Đừng làm chuyện cầm thú.
Dù cũng là nam phụ trong nguyên tác, dẫu ban đầu động cơ , nhưng đối với vai chính vẫn phần tình cảm thật lòng.
Phòng của Đỗ Hận Đừng ở tầng hai, dễ tìm. Điền Nguyễn quẹt thẻ mở cửa, đinh một tiếng, vặn tay nắm bước , “Lộ Thu Diễm!”
Người đàn ông sofa ngẩng đầu lên, đôi mắt nâu đậm chạm thẳng ánh của .
Điền Nguyễn bước , cửa tự động đóng , “Lộ Thu Diễm ?”
Đỗ Hận Đừng tự rót rượu vang đỏ, mặt là bức tượng thạch cao mới mở hộp, vắt chân, ngắm, bật : “Các từng bước từng bước, đều xem là kẻ ?”
Điền Nguyễn tiến về phía phòng ngủ, giường ai, “Lộ Thu Diễm ?”
Đỗ Hận Đừng nhếch môi: “Được Ngu Thương đưa , hứng thú với trẻ con.”
Điền Nguyễn: “……” Được, chờ đó, ba năm sẽ tự thấy thật thơm.
Dù đột nhiên xông phòng khác cũng là đường đột, Điền Nguyễn xin : “Xin , quá nóng vội.”
Đỗ Hận Đừng nhấp ngụm rượu, “Tôi chỉ thấy lạ, trong mắt , là loại thừa nước đục thả câu ?”
“Không . Cậu… vẫn còn khá quân tử.”
“‘Vẫn còn’?” Hắn nhướng mày, “Tôi khi nào làm gì quân tử, chỉ giáo xem.”
Điền Nguyễn đáp thế nào. Trong nguyên tác, Đỗ Hận Đừng chẳng vết đen gì, chỉ là chút thủ đoạn theo đuổi Lộ Thu Diễm. vì y chỉ yêu Ngu Thương, nên đành buông tay.
Điền Nguyễn đơ mặt: “Thực xin , ngay.”
“Không .” Giọng Đỗ Hận Đừng trầm xuống, “Điền Nguyễn, phái trực thăng đến đón , lên?”
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Tôi lên làm gì?”
“Nếu gặp , nhất định sẽ thích bà .”
“…… Tôi gặp bà để làm gì?”
Đỗ Hận Đừng bước gần, nhưng đột nhiên dừng, nhíu mày về phía tượng thạch cao cạnh ly rượu vang.
Điền Nguyễn: “?”
Hắn bật , tiếng khàn, lồng n.g.ự.c chấn động, vai run nhẹ, nhưng mặt là vẻ bất đắc dĩ xen lẫn dữ tợn: “Các thật là bỉ ổi.”
Điền Nguyễn: “Ai bỉ ổi?”
“Nhà họ Ngu.”
“Nhà họ Ngu thì ? Cậu thế.” Trong mắt Điền Nguyễn, Ngu Kinh Mặc là quang minh lạc, còn Ngu Thương cũng hạng gian xảo mưu mô.
Dù tranh thương trường, cũng tuyệt đối dùng thủ đoạn đê tiện.
Đỗ Hận Đừng thật khó hiểu.
Rất nhanh, Điền Nguyễn hiểu vì “khó hiểu” như thế, bởi mặt Đỗ Hận Đừng dần đỏ bừng, ánh mắt m.ô.n.g lung, thở dồn dập, chống trán, dáng vẻ cực kỳ giống… Ngu Kinh Mặc đêm đó.
Bị hạ d.ư.ợ.c Ngu Kinh Mặc.
Còn bây giờ là hạ d.ư.ợ.c Đỗ Hận Đừng.
Điền Nguyễn dám tin: “Cậu… ?”
Tình tiết gì thế , lặp ? Không dứt ? Chẳng lẽ vì Đỗ Hận Đừng xuất hiện sớm, tạo thành hiệu ứng bươm bướm, cánh vỗ bên Đại Tây Dương liền khiến hai đều trúng độc?
Đỗ Hận Đừng khàn giọng, thở nóng bỏng: “Cậu .”
Điền Nguyễn vòng qua , chạy đến cửa, nhưng thế nào cũng mở , dường như khóa từ bên ngoài. Cậu đập cửa mạnh, “Mở cửa! Có ai ? Cứu mạng với!”
Khách sạn năm cách âm cực , chẳng ai thấy.
Điền Nguyễn quýnh quáng: “C.h.ế.t tiệt thật!”
Đỗ Hận Đừng , ánh mắt ngày càng sáng rực.
Điền Nguyễn lùi sát cửa, lấy điện thoại gọi cho Ngu Kinh Mặc, run : “Cậu ngàn vạn đừng thú tính quá độ, chồng , sẽ bỏ qua cho .”
Đỗ Hận Đừng: “……”
Ngu Kinh Mặc ở đầu dây bên : “Điền Nguyễn?”
Điền Nguyễn sắp : “Đỗ Hận Đừng hạ dược, em nhốt trong phòng !”
Giọng Ngu Kinh Mặc trầm xuống: “Tôi cho phá cửa, em đừng hoảng. Trong tủ cứu hỏa búa, giấu phía cửa, lấy phòng . Tôi lập tức qua.”
“Được, mau lên!” Điền Nguyễn liền sờ tìm tủ cứu hỏa, nhưng mở .
Đỗ Hận Đừng hỏi: “Muốn giúp ?”
“Không cần, đừng tới đây!”
Đỗ Hận Đừng , khẽ thở dài, sải bước đến cửa sổ phòng khách, mở toang, chút do dự mà nhảy xuống.
Điền Nguyễn: “…………”
Giờ thì tin , Đỗ Hận Đừng thật sự hứng thú với trẻ con.