Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:27:56
Lượt xem: 207

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Anh vì bắt cóc?” Ở đầu bên video, Lộ Thu Diễm bất đắc dĩ cạn lời, đồng thời nhanh chóng báo tình hình của Điền Nguyễn cho Ngu Thương .

“Có ở phòng khách sạn cất vàng, nên bắt .” Điền Nguyễn tức giận , “Chắc chắn là do cái tên từng hạ t.h.u.ố.c Ngu làm .”

“Hạ thuốc?”

Điền Nguyễn chợt ý thức lỡ lời. Nếu để là t.h.u.ố.c kích tình thì chẳng và Ngu Kinh Mặc sẽ đoán chuyện . Cậu lập tức sửa miệng: “ , là hạ t.h.u.ố.c xổ.”

“……”

Ngu Thương lập tức chạy tới.

Đỗ Hận Đừng tin từ , cũng xuất hiện ngay lưng y. Hắn hai lời, giật lấy điện thoại trong tay Lộ Thu Diễm, thấy hình ảnh Điền Nguyễn trói gô trong video, đầu tiên là cau mày, kế đó ha hả, dùng tiếng Anh : “Cậu đúng là buồn thật.”

Điền Nguyễn: “……” Cười cái rắm.

Càng buồn hơn là đám bắt cóc cũng ha hả: “Thấy , ngay cả bạn bè của cũng thấy buồn .”

Ngu Thương thì chẳng thấy buồn chút nào. Anh lấy điện thoại, hỏi: “Cha ?”

“Đang ở bên .” Điền Nguyễn .

“Tiền chuộc bao nhiêu?”

“Một trăm vạn đô.”

Ngu Thương ước lượng trong lòng, khoản gom đủ . Nhìn dáng đám bắt cóc chẳng chuyên nghiệp chút nào, thấy cơ hội cứu lớn. vẫn lo sơ suất, sang hỏi Đỗ Hận Đừng: “Anh ở Mỹ mối quan hệ nào dùng ?”

Đỗ Hận Đừng điềm nhiên đáp: “Cầu giúp, miễn phí.”

“Anh gì?”

Đỗ Hận Đừng trả lời, chỉ xoay gọi điện.

Bên , Điền Nguyễn nhăn mặt khổ sở hỏi gã xăm : “Đại ca, giải quyết chút.”

Gã xăm khẩy. Gã cũng ban nãy Điền Nguyễn WC xong, liền thô bạo xách dậy, : “Đừng giở trò, coi chừng tao nổ s.ú.n.g đấy.”

Điền Nguyễn ngoan ngoãn gật đầu: “Tôi hiểu .”

Sau đó sang điện thoại nhỏ: “Tôi tắt camera đây, đừng cúp máy nha.”

Ngu Thương & Lộ Thu Diễm: “……” Ai mà dám cúp.

Ngay đó, màn hình tối đen. Điền Nguyễn ngượng ngùng nhét điện thoại túi quần, xô đẩy ngoài nhà xưởng. Đám bắt cóc chỉ góc cỏ hoang đen sì: “Ra đó, đừng chạy lung tung.”

“Đại ca, cho tờ khăn giấy ?”

“Mày lắm chuyện thật.” Miệng , nhưng bọn chúng vẫn hào phóng ném cho một tờ khăn giấy.

Điền Nguyễn ngoan ngoãn mép cỏ, hai tay trói ở bụng nên vặn chạm đến quần.

Chốc lát , tiếng nước vang lên.

Lộ Thu Diễm yên lặng giơ điện thoại xa thêm chút nữa.

Điền Nguyễn xong việc, vứt khăn giấy, kéo quần về, “Cảm ơn, đầu bắt cóc, các thật khá .”

Đám bắt cóc chọc , đến mức tay cầm điếu t.h.u.ố.c cũng run. Gã xăm : “Yên tâm, chỉ cần tiền giao đủ, bọn tao sẽ động đến một sợi tóc của mày.”

Điền Nguyễn giả vờ cảm kích, gật đầu: “Cảm ơn.”

“Xuy, đầu trói ngoan như mày, cũng dễ chịu thật.”

, bạn ai cũng điều.”

Bạn Lộ Thu Diễm im lặng, thứ mở miệng hươu vượn, cứ thấy lạ lùng.

Hai bên cứ linh tinh suốt nửa giờ, bỗng kẻ trong nhóm lên tiếng: “Có chiếc Chevrolet đen đang chạy tới.”

Gã xăm lập tức lên đạn, đầu ngón tay chỉa s.ú.n.g Điền Nguyễn: “Ngoan ngoãn, đừng nhúc nhích.”

Điền Nguyễn khẽ run lên, vì sợ mà vì thấy buồn nôn.

Đám cướp kéo khẩu trang lên, cửa nhà xưởng nghênh đón “khách”. Điền Nguyễn cố vươn cổ , nhưng cửa chắn kín mít.

Chỉ tiếng xe đang dừng bên ngoài, động tĩnh càng lúc càng gần.

“Cha đến ?” Trong túi Điền Nguyễn chợt vang lên giọng Ngu Thương.

Cậu giật nảy , quên mất điện thoại vẫn đang bật video!

“Mang theo khác ?”

Điền Nguyễn nhỏ giọng: “Hẳn là phục kích xung quanh.”

Lộ Thu Diễm : “Nhà xưởng kiểu thường hai cửa, xem xung quanh.”

“Xem , cửa khóa bằng xích sắt.” Dù khóa, cũng chẳng dám chạy, b.ắ.n trúng một phát thì dù c.h.ế.t cũng tàn. Cậu vốn loại liều mạng.

Đám chuyên nghiệp, lẽ thường chỉ làm mấy vụ trộm vặt, nên mới bắt. Lần bắt cóc đòi tiền chuộc chắc là phi vụ lớn nhất đời chúng.

“Hắc, là chồng của vị tiểu thiếu gia ?” Giọng chế nhạo của gã xăm vang lên.

Đám còn ầm: “Tên nhóc cũng ngoan ghê, khiến chúng vui thật.”

“Vui?” Một giọng trầm lạnh, từng chữ rõ ràng, chuẩn xác như phát âm của quý tộc Anh vang lên, tao nhã khiến rợn .

, làm cưới thế? Tiểu thiếu gia Trung Quốc đều ngoan như ?”

“……”

Gã xăm cau mày: “Được , đừng dài dòng, một trăm vạn mang đến ?”

“Mang theo. Tôi gặp .”

“Ngay ở đây.”

Đám đạo tặc liền tản hai bên, trong bóng đêm tĩnh mịch, một bóng cao lớn giữa bãi đất trống, từng bước vững vàng tiến về phía nhà xưởng. Ánh trăng và trời đều dáng che khuất.

Điền Nguyễn kinh ngạc đàn ông đang tiến gần .

Cậu từng thấy Ngu Kinh Mặc như , như thể bước từ cánh đồng tuyết, lạnh lẽo từ tận xương cốt đến từng tấc da thịt.

Điền Nguyễn lạnh xộc đến rùng , há miệng gì đó, thốt nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-37.html.]

Trong tay Ngu Kinh Mặc cầm một túi nilon trắng, bên trong là từng xấp đô la Mỹ xếp ngay ngắn. Chỉ cần liếc qua cũng đó là tiền thật, trải qua quá trình kiểm đếm.

Hắn xổm xuống mặt Điền Nguyễn, đối diện nòng s.ú.n.g đen ngòm mà như hề để tâm, trầm giọng hỏi: “Không chứ?”

Điền Nguyễn ngẩn , gật đầu: “Em .”

Ánh mắt đen đặc như mực của Ngu Kinh Mặc khẽ đảo qua Điền Nguyễn, đặt túi tiền xuống trong tầm tay.

Gã đàn ông xăm bước tới, giật lấy túi nilon, kiểm tra từng tờ xem thật giả, xác định thiếu một xu mới gào lên: “Nhận đủ !”

Đám bọn bắt cóc mừng rỡ nhảy nhót, vỗ tay ăn mừng.

Ngay đó, gã xăm tham lam chìa tay: “Đưa chìa khóa xe đây.”

Ngu Kinh Mặc ném chìa khóa về phía gã.

“Các thật điều.” Gã nhặt lên, nhạt: “Tôi còn tiếc đấy, hy vọng gặp mấy con dê béo như các . Anh em, thôi!”

Bọn bắt cóc nhanh chóng vác hơn hai chục cân tiền mặt ném lên xe, chuẩn chạy trốn.

Ngu Kinh Mặc tiến đến, tháo trói cho Điền Nguyễn.

“…… Vậy là xong ?” Trong tai Điền Nguyễn vang lên giọng Lộ Thu Diễm.

“Cha, ngài chứ?” Ngu Thương hỏi.

Ngu Kinh Mặc lấy điện thoại của Điền Nguyễn , “Về ,” tắt máy.

Điền Nguyễn cởi trói liền sốt ruột : “Phải đòi 100 vạn đó!”

“Chuyện như thế cứ để chuyên làm.” Ngu Kinh Mặc lạnh giọng đáp, sắc mặt đổi, nhưng từ vầng trán cau thể thấy đang giận dữ.

“…… Ngu , thật xin .”

Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay , kéo đến gần, giúp chỉnh bộ quần áo lộn xộn: “Không của em, là sai.”

“?”

“Là liên lụy em . Nếu dẫn em theo, em gặp nguy hiểm .”

Điền Nguyễn suy nghĩ một lát, : “Nếu dẫn em theo, lừa .”

Ngu Kinh Mặc đáp: “Đó cũng là chuyện của .”

Điền Nguyễn trừng to mắt: “Ý là, em cần lo cho ?”

Ngu Kinh Mặc nhận lời vấn đề, cau mày: “Ý là, tự thể xử lý.”

Điền Nguyễn ấm ức: “Là kéo em , giờ phủi sạch quan hệ?”

“……” Ngu Kinh Mặc cảm thấy chỉ tim mà cả đầu cũng đau, day day huyệt thái dương: “Xin , về .”

Điền Nguyễn bước theo, môi bĩu : “Không cần về . Có gì hiểu lầm thì rõ ngay, nếu lòng em khó chịu.”

Ngu Kinh Mặc dáng vẻ của , cuối cùng thở dài chịu thua: “Tôi lo cho em thôi.”

Quan tâm khiến lòng rối loạn, lời cũng vụng về hơn thường ngày, giống Ngu Kinh Mặc khi.

Điền Nguyễn thoáng khựng , trong lòng mây mù tan biến. Thì , Ngu Kinh Mặc lo cho , nên mới cố phủi bỏ quan hệ để tránh nguy hiểm.

Ngoài nhà xưởng, ánh trăng sáng vằng vặc. Điền Nguyễn ánh trăng nắm lấy tay Ngu Kinh Mặc, : “Em là lá chắn của , em vốn ở chiến trường. Trừ khi chỉ xem em như một bình hoa.”

Ngu Kinh Mặc cúi mắt , môi khẽ mở: “Em bình hoa.”

Ánh nâu ấm của Điền Nguyễn trong bóng đêm sáng lên: “Vậy nên lúc, em cần dũng cảm vì . Em cũng là đàn ông, em sợ. Dù chỉ chút đầu óc, nhưng đời kẻ ngu còn nhiều hơn em, em thể đối phó.”

Ngu Kinh Mặc trở tay nắm lấy bàn tay lạnh của , khẽ đáp: “Được.”

Điền Nguyễn vui mừng vì thuyết phục . kịp thêm, cách đó xa vang lên tiếng xe tắt máy, bọn bắt cóc còn kịp vui mừng thì ánh đèn pin chói lòa chiếu tới, bộ đội cảnh vệ vũ trang bao vây chúng.

Tiếng s.ú.n.g vang dội.

Đội bảo tiêu từ hướng lao , bảo vệ Ngu Kinh Mặc và Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn chẳng còn hi vọng gì họ, kéo tay Ngu Kinh Mặc định chạy nhà xưởng thì truyền đến tiếng cánh quạt rít gió, một chiếc trực thăng màu trắng đang hạ dần xuống.

“?” Điền Nguyễn nghi hoặc: “Ngu , chuẩn sẵn ?”

“Không .” Ngu Kinh Mặc điềm tĩnh trực thăng, từ kích cỡ đoán là loại tư nhân. Hắn cũng một chiếc, nhưng cách qua đại dương, thể nào đến đây.

Chẳng bao lâu, phi công đội mũ bay và kính đêm nhảy xuống, tiến đến mặt họ: “Hai vị , xin mời rời khỏi nơi ngay.”

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Ai phái tới?”

“Đỗ phu nhân.”

Trong nguyên tác, chỉ một gọi là “Đỗ phu nhân”, của Đỗ Hận Đừng. Bà từng xuất hiện, chỉ Đỗ Hận Đừng nhắc thoáng qua vài : “Mẹ gọi về ăn cơm”, “Mẹ thích sưu tầm tem”, “Mẹ mở một phòng tranh”…

Điền Nguyễn kinh ngạc tột độ, Đỗ phu nhân phái trực thăng đến đón !?

Ngu Kinh Mặc lịch sự từ chối: “Không cần, cảm ơn phu nhân lòng.”

Phi công đáp: “ nơi nguy hiểm.”

“Nguy hiểm giải trừ.” Ngu Kinh Mặc chỉ năng lượng điện thoại, bình thản : “Được , cùng phu nhân sẽ .”

Phi công khó xử: “ đây là lệnh của ngài Đỗ.”

Ngu Kinh Mặc với Điền Nguyễn: “Đi thôi.”

Điền Nguyễn: “Ừ.”

Phi công: “……”

Bọn bảo tiêu vội vã chạy theo, khi lướt qua phi công còn nhỏ: “Hê, ông bạn, với phu nhân chúng đang love love đó~”

Điền Nguyễn vướng cỏ dại chân suýt ngã, Ngu Kinh Mặc kịp thời đỡ lấy. Cậu đỏ mặt, buồn bực : “Về xử phạt bọn họ, thất trách quá!”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

Bọn bảo tiêu: “……”

Sau đó, họ ngoan ngoãn như chim cút, rụt cổ , cố gắng giảm hết sự tồn tại của , hòa làm một với khí.

Những tên bắt cóc cảnh sát khống chế, miệng c.h.ử.i bới om sòm. cảnh sát nước ngoài hiền như trong nước, chỉ ba đ.ấ.m hai đá khiến chúng mặt mũi bê bết máu.

Điền Nguyễn một hồi, bật ha hả: “Haha, các xem đ.á.n.h thành cái dạng gì ! Buồn c.h.ế.t mất!”

Gậy ông đập lưng ông, Điền Nguyễn bọn chúng đến hả hê.

Đám bắt cóc chỉ ngây : “…………”

Loading...