Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:26:49
Lượt xem: 205
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngu Kinh Mặc đưa bàn tay to rộng, trắng nõn chống lên bồn rửa tay bên cạnh, khớp xương rõ ràng, ngón tay vì dùng sức mà căng chặt, mu bàn tay gân xanh nổi lên. Thân của áp sát, gần như bao vây trọn Điền Nguyễn, một chân kẹp giữa đầu gối đối phương.
Điền Nguyễn ngửa đầu, khó nén hoảng loạn mà : “Ngu , bình tĩnh một chút.”
Khoảng cách gần kề, Ngu Kinh Mặc đem hết thảy dáng vẻ hoảng hốt, sợ hãi của thanh niên thu hết đáy mắt. Môi mỏng khẽ mở: “Đẩy .”
Lúc Điền Nguyễn mới sực nhớ bản quên phản kháng, vội vàng đặt hai tay lên lồng n.g.ự.c rắn chắc của Ngu Kinh Mặc, định đẩy , nhưng Ngu Kinh Mặc vẫn hề nhúc nhích.
Điền Nguyễn: “...Anh tránh một chút.”
Ngu Kinh Mặc nhường, ngược còn từng chút từng chút áp sát hơn, hàng mi rậm khẽ buông xuống, trong con ngươi đen sâu phản chiếu gương mặt trắng như tuyết cùng đôi môi đỏ tươi của thanh niên.
Môi mềm mại, ướt át, mang theo hương vị nhẹ nhàng của trái cây, tựa hồ mới ăn cam.
Ngu Kinh Mặc khẽ cúi tới gần——
Điền Nguyễn mở to hai mắt, thấy khuôn mặt tuấn tú chỉ còn cách chừng một hai centimet, bỗng vội vàng nghiêng đầu, đ.â.m thẳng vòng tay mang theo mùi rượu xen lẫn hương lạnh của Ngu Kinh Mặc.
Ôm chặt lấy.
Ngu Kinh Mặc khựng , thở nóng rực phả lên cần cổ trắng nõn của thanh niên, nhẹ nhàng cọ qua vành tai đỏ ửng .
“Điền Nguyễn...”
Tim đập như trống, chỉ của Điền Nguyễn, mà cả của Ngu Kinh Mặc.
Trong hoảng loạn, Điền Nguyễn sinh một ý nghĩ hoang đường, nếu thật sự Ngu Kinh Mặc như , lẽ cũng đến nỗi...
Không , mới mười tám tuổi, thể mơ hồ hồ đồ mà xảy chuyện !
Đột nhiên, Điền Nguyễn giật , như con cá nhảy dựng lên, vì bàn tay Ngu Kinh Mặc trượt từ eo xuống, tinh tế vuốt ve, sắp sửa luồn trong quần jean.
Điền Nguyễn c.ắ.n răng, “a ư” một tiếng, mạnh mẽ c.ắ.n lên vai Ngu Kinh Mặc.
Dù cách áo sơmi và áo vest, cú c.ắ.n vẫn đủ khiến đau đớn, mà đau đớn, luôn khiến tỉnh táo trong chốc lát.
Ngu Kinh Mặc quả nhiên dừng , lòng bàn tay dán nơi eo Điền Nguyễn, chỉ cần một tay là đủ nắm trọn cơ thể mảnh khảnh như trúc của thanh niên, nhưng cuối cùng, vẫn buông lỏng, mất hết sức lực.
Điền Nguyễn nắm lấy cơ hội, vội vàng đẩy Ngu Kinh Mặc sang một bên.
“Ngu , em... em tìm t.h.u.ố.c cho !” Điền Nguyễn nhanh chân lục tìm khắp nơi.
Tìm t.h.u.ố.c gì? Thuốc hạ sốt ?
Điền Nguyễn đầu óc hỗn loạn, xuân d.ư.ợ.c nào giải d.ư.ợ.c chứ! Cậu cố gắng nhớ trong các tiểu thuyết từng , vai chính trúng xuân d.ư.ợ.c đều chỉ một cách “như như ” mới thể giải !
“……” Hỏng thật .
Hay là gọi điện cho trợ lý Từ? Không , lỡ Ngu Kinh Mặc mất kiểm soát làm bậy thì , cũng kéo nổi.
Đưa đến bệnh viện? Điền Nguyễn nghi ngờ rằng đến nơi làm thịt .
Bảo tiêu thì ? Vẫn , Ngu Kinh Mặc là quán quân võ đài, đám bảo tiêu đó ba chân mèo căn bản đ.á.n.h .
Trong lúc rối loạn, Điền Nguyễn nhận bóng cao lớn phía .
“Điền Nguyễn.” Ngu Kinh Mặc gọi khẽ, giọng nặng nề.
Điền Nguyễn giật như thỏ dọa, bật lùi thật xa, hận thể bay ngoài cửa sổ. Cậu túm tấm rèm dày trùm kín , chỉ ló đầu , run rẩy Ngu Kinh Mặc: “Ngu... Ngu , đừng làm bậy, em tin thể tự giải quyết mà!”
“……”
Ngu Kinh Mặc xoa xoa thái dương căng đau, trong cơ thể như lửa cháy rực, mà nguồn nước thể dập tắt ngọn lửa ngay mắt, nhưng thể tới gần, sợ dọa đối phương chạy mất.
“Đổ đầy nước lạnh bồn tắm.” Ngu Kinh Mặc cởi áo khoác, tùy tay ném lên giá, tháo cà vạt, tay gỡ từng cúc áo sơmi, mượn đó để hạ nhiệt tạm thời.
Điền Nguyễn phản ứng , đúng , nước lạnh! Có lẽ nước lạnh thể ức chế xuân dược!
Cậu vòng qua Ngu Kinh Mặc, chạy phòng tắm trong phòng ngủ, khóa cửa mở vòi nước lớn hết cỡ. Chẳng mấy chốc, bồn tắm gần tràn.
Điền Nguyễn dỏng tai ngóng bên ngoài, sợ thấy điều nên , cẩn thận mở khóa, đẩy nhẹ cửa phòng tắm .
Mùi rượu lẫn hương lạnh nóng trong phòng hòa quyện, lan tỏa khắp gian, đậm nhất là ở ngay phòng tắm.
Điền Nguyễn mặt sang, liền thấy Ngu Kinh Mặc dựa tường, thắt lưng quần cởi một nửa, áo sơmi mở rộng, từng khối cơ n.g.ự.c rắn chắc ẩn hiện làn da rịn mồ hôi mỏng do nóng hun lên.
“……” Điền Nguyễn c.h.ế.t trân, sững sờ Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc cố nhẫn nhịn hỏi: “Nước xong ?”
“Rồi.” Điền Nguyễn miệng khô lưỡi đắng, xong liền né tránh ánh mắt đối phương.
Hình ảnh khiến choáng váng, tựa như thư sinh trong thoại bản cổ đại hồ ly tinh quyến rũ, chỉ khác rằng mắt , hồ ly tinh là giống đực, hơn nữa còn là cáo già.
Ngu Kinh Mặc vịn khung cửa phòng tắm, rũ mắt khuôn mặt đỏ ửng của Điền Nguyễn: “Giúp .”
“?” Điền Nguyễn nghi hoặc ngẩng đầu.
“Giúp , tháo thắt lưng.”
Điền Nguyễn cúi đầu, ánh mắt dừng thắt lưng quần tây màu đen của , vươn tay, loạt soạt loạt soạt mở , nhưng cái thắt lưng hiểu thiết kế kỳ quái, chỗ tưởng là khóa gập là chốt gài. Ngu Kinh Mặc đây là sợ khác trộm quần của ?!
Ngu Kinh Mặc rũ mắt, yết hầu lên xuống: “Không ?”
Vành tai Điền Nguyễn đỏ bừng, là vì nóng vì ngượng, “Sắp... xong .”
Sau một hồi loay hoay, cuối cùng cũng tháo thắt lưng .
Khi rút , trọng lượng của nó khiến tim Điền Nguyễn khẽ loạn nhịp. Cậu quá gần Ngu Kinh Mặc ?
Không khỏi lùi một bước.
Ngu Kinh Mặc tiến lên một bước, n.g.ự.c phập phồng, giọng khàn khàn rung lên trong lồng ngực: “Giúp .”
Cửa đóng chặt. Trong đầu Điền Nguyễn chuông cảnh báo vang rền, vội hoảng hốt : “Em... em giúp mà.”
Môi mỏng của Ngu Kinh Mặc mím chặt, gương mặt thường ngày lạnh lùng hiếm khi nhiễm lên chút đỏ ửng. Trên mặt dường như vẫn điềm tĩnh, nhưng đáy mắt là sóng ngầm cuộn trào, như thể một con dã thú đang giam cầm, sắp sửa phá kén mà .
“Không đủ……” Ngu Kinh Mặc từng bước tiến gần, giọng nhẹ, “Giúp thêm chút nữa, ?”
Điền Nguyễn chỉ cảm thấy màng tai như lông chim khẽ đảo qua, ngưa ngứa, đầu óc ong ong, suy nghĩ hỗn loạn như ma ám, chỉ thể lặp lời : “Ngu , bình tĩnh một chút.”
Ngu Kinh Mặc giơ tay lên, đầu ngón tay cách khuôn mặt thanh niên đến một centimet, rõ ràng thấy đối phương khẽ né một chút.
Hắn buông tay, : “Ra ngoài.”
Nói là , nhưng Ngu Kinh Mặc hề ý nhường nhịn.
Điền Nguyễn đảo mắt quanh, đó nhanh như chớp vòng từ bên Ngu Kinh Mặc, lao ngoài.
Hơi nước ái trong phòng tắm tan biến trong khoảnh khắc, chỉ còn chút nực hoang đường khi thanh niên bỏ chạy.
Ngu Kinh Mặc nhéo mạnh bắp chân để làm tỉnh táo hơn, nhưng vô ích, cuối cùng đành dìm cả xuống bồn tắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-35.html.]
Cơ thể dần chìm hẳn làn nước lạnh, cho đến khi bao phủ cả đầu, thở chặn , băng và hỏa đan xen, từng đợt từng đợt đ.á.n.h úp tới.
Một bên là ảo tưởng kiều diễm, một bên là hiện thực lạnh lẽo.
Trong sự giằng co giữa hai cực , Ngu Kinh Mặc chậm rãi nổi lên, khi mở đôi mắt phượng dài hẹp, trong đáy mắt chỉ còn một mảnh băng lạnh.
Phòng ngủ, Điền Nguyễn đỏ bừng cả mặt, đầu óc hỗn loạn, một lúc lâu mới kịp hồn, Ngu Kinh Mặc hạ dược, hiện tại đang trong phòng tắm ngâm nước lạnh để hạ hỏa……
Nếu nước lạnh cũng tác dụng thì ?
Không thể nào, là cha của vai chính công trong nguyên tác, cho dù hạ dược, chắc chắn sẽ chịu đựng .
Ừ, thể vượt qua .
Vạn nhất vượt qua thì ?
Nếu Ngu Kinh Mặc mà nghẹn đến c.h.ế.t thì làm đây?
“……” Điền Nguyễn cực kỳ rối rắm, cuối cùng vẫn quyết định xem thử.
Cậuvđi đến cửa phòng tắm, hít sâu, đợi cho nóng mặt rút bớt, đợi trái tim bình —— gõ gõ, gõ lên cánh cửa.
“Ngu , khỏe ?” Điền Nguyễn nhỏ giọng hỏi.
Bên trong chỉ tiếng nước nhỏ, ngoài thấy âm thanh nào khác.
“Ngu ?”
Vẫn hồi đáp.
Điền Nguyễn hoảng hốt, chẳng lẽ Ngu Kinh Mặc mềm nhũn, ngã luôn bồn tắm ?
Cậu chần chừ, lập tức vặn then cửa, xông trong.
Phòng tắm rộng lớn, bồn tắm trắng như tuyết đủ để hai .
Ngu Kinh Mặc vẫn mặc nguyên áo sơ mi, trong nước, mí mắt khép hờ, mày nhíu .
Áo sơ mi trắng nước làm ướt đẫm, trở nên mơ hồ trong suốt, lộ màu da bên , đường nét cơ bắp và nếp áo chồng chéo hỗn loạn, mơ hồ mà quyến rũ.
Tóc cũng ướt sũng, vì chất tóc cứng nên ép , vài sợi ẩm ướt rũ xuống, lười nhác phủ lên gương mặt, càng tăng thêm vẻ tùy ý mê hoặc.
Môi mỏng mím chặt, như đang chịu đựng điều gì đó, một tay chống mép bồn, một tay buông trong nước, quần tây kéo .
Điền Nguyễn: “……”
Bất kể là ai thấy cảnh , đều sẽ nghĩ đến hai chữ, sống động.
hiện tại chỉ Điền Nguyễn thấy, đầu óc dường như đang vận hành với tốc độ cao, thực đãng trí, chỉ ngơ ngác thốt lên: “Ngu ?”
“Lại đây.” Ngu Kinh Mặc mở mắt, giọng lệnh rõ ràng.
Điền Nguyễn ngẩn , ngây ngốc bước gần.
Không kịp phản ứng, trời đất cuồng, “bùm” một tiếng, Điền Nguyễn kinh hô, ngã thẳng bồn tắm, theo bản năng vươn tay đỡ lấy Ngu Kinh Mặc, hai chân mắc kẹt giữa hai bên chân .
Nước trong bồn tắm tràn ngoài theo từng đợt gợn sóng, cho đến khi mực nước chỉ đủ chứa hai đàn ông.
Điền Nguyễn định bò , liền hai cánh tay như gọng kìm sắt ôm chặt lấy.
Cậu ép lồng n.g.ự.c rắn chắc, nửa khuôn mặt dán lên áo sơ mi, nửa còn áp sát cơ n.g.ự.c nóng bỏng.
Mùi rượu Ngu Kinh Mặc nước tẩy sạch, chỉ còn nước và mùi hormone mơ hồ —— nếu Điền Nguyễn nhầm, đây đúng là mùi hormone, khác hẳn với hương nước hoa sữa tắm, là mùi đặc trưng thuộc về chính Ngu Kinh Mặc.
Điền Nguyễn hổ nhận , bản thích loại mùi .
Môi Ngu Kinh Mặc khẽ lướt qua gò má, qua tai của thanh niên, c.ắ.n mà dừng, giọng khàn nén nhịn: “Giúp .”
Một lăn lộn mười năm trong giới thương nghiệp như , giờ phút ôm bạn lữ trong ngực, dùng giọng trầm thấp khẩn cầu nhiều như .
Sự thật như một tiếng sét nổ tung trong đầu Điền Nguyễn, khiến ba hồn bảy vía như bay mất, mơ hồ đang ở , chỉ theo bản năng một chữ “Được” mà chính cũng nhận .
Giống như, đó là phản ứng tự nhiên nhất của .
Ngu Kinh Mặc buông , trong đôi con ngươi đen sâu lóe lên ánh sáng pha trộn giữa băng và lửa, khóe môi khẽ nhếch: “Biết ?”
Điền Nguyễn ngây ngốc lắc đầu.
Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay , ấn lên cơ thể .
Điền Nguyễn chập chững như một con mèo con dẫm sữa, từng chút từng chút tiến khu vực nguy hiểm.
Ngu Kinh Mặc trầm giọng hỏi: “Đã thành niên ?”
Trong đầu Điền Nguyễn là những động tác thể diễn tả bằng lời, chỉ còn chút ý thức mơ hồ để hiểu câu hỏi, liền thật thà đáp: “Thành niên .”
Cậu quên mất phận khác của , lúc , chỉ là chính .
Mà Ngu Kinh Mặc thì rõ tất cả.
“Vậy thì…… thể làm chuyện .” Ngu Kinh Mặc dẫn dắt , giống như một vị thầy giỏi, đưa chạm một đề mục sâu xa nhất trong cuộc đời —— mặt khác của tình ái.
Tuy rằng, đây mới chỉ là khởi đầu.
Điền Nguyễn rốt cuộc cũng thấy cảnh của “đề bài”, quả nhiên là một bài khó, phần giải thích quanh co phức tạp, quá trình giải đề càng gian nan. Là một học bá, nhưng gần như từng gặp “bài toán” nào như thế .
Điền Nguyễn thật sự lúng túng.
Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay , sắp xếp ý nghĩ, từng bước dẫn dắt từ chậm đến nhanh, từ nông đến sâu.
Quả nhiên, Điền Nguyễn học nhanh, nắm tiết tấu và “công thức”, hai tai đỏ bừng, vẫn tiếp tục “giải bài”.
Ngón tay như cây bút, địa hình hiểm trở , khi thì như núi cao trùng điệp, khi như sông biển mênh mang vẽ nên từng nét đáp án, rơi cảnh tượng mê .
Ngu Kinh Mặc khẽ xoa cổ Điền Nguyễn, nơi làn da mềm mại mảnh khảnh, giọng trầm thấp, nhẹ nhàng khen: “Đứa trẻ ngoan……”
Điền Nguyễn mơ mơ màng màng thành xong một “đề bài”, ngẩng đầu Ngu Kinh Mặc, trong mắt sóng nước còn linh động hơn cả làn nước trong bồn tắm.
Ngu Kinh Mặc ôm lòng, cũng tự “giải đề” : “Tôi giúp em.”
Điền Nguyễn: “……”
Nước trong bồn tắm lay động, tràn từng đợt, chảy dọc theo gạch men sứ, uốn lượn đổ cống thoát nước.
Ngoài cửa sổ, ngàn vạn ngọn đèn nhà dân dần tắt hơn phân nửa, chỉ còn lác đác vài ánh sáng le lói, nhà còn đang làm việc, nhà đang vui chơi, cũng đang bàn, suy nghĩ mãi về một “đề mục” khó giải.
Điền Nguyễn trong lồng n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc, dám , cũng chẳng dám gì.
Không từ lúc nào, quần áo biến mất, thể nóng rực như lửa, kém gì nước trong phòng.
Vui sướng, lo âu, mơ hồ tất cả hòa lẫn , cuối cùng hóa thành cơn buồn ngủ nặng trĩu.
Điền Nguyễn kiệt sức, khẽ nhắm mắt , trong mộng vẫn ẩn hiện chút đau đớn tê dại.
Cậu từng thức khuya mà đối mặt với một “đề bài” khó đến , đây là đầu tiên trong đời.
Hơi thở thanh niên đều đặn, mỏng nhẹ, phả lên n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc.
Hắn dùng khăn tắm bọc lấy trong lòng, ôm khỏi phòng tắm, đặt lên giường, cùng đắp chăn, chìm giấc ngủ ấm áp.