Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 34
Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:26:18
Lượt xem: 237
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“…… Cha.”
Ngu Thương hổ buông tay Lộ Thu Diễm .
Điền Nguyễn vội vàng bước tới, hỏi bù : “Các đang chuyện gì , cãi ?”
Lộ Thu Diễm đáp: “Ừm.”
“Ngu Thương, cũng nhường bạn học một chút chứ. Cậu là chủ tịch hội học sinh, thể ỷ lớn h.i.ế.p nhỏ, hiểu ?” Điền Nguyễn bày dáng vẻ “ba nhỏ” nghiêm túc dạy bảo.
Ngu Thương: “……”
Ngu Kinh Mặc dễ lừa như thế. Mỗi thấy Ngu Thương cùng bạn học, đó đều là Lộ Thu Diễm, thật sự quá trùng hợp.
Bất quá, cũng hỏi nhiều. Thương nhân giỏi nhất là quan sát, chỉ khi phán đoán chính xác mới tay trí mạng.
Ngu Thương là con trai , tính cách hiểu rõ nhất. Tình huống hiện giờ đủ khiến bận tâm, chỉ : “Con với bạn học hòa thuận một chút, đừng cãi .”
Ngu Thương hổ gật đầu: “Vâng.”
Lộ Thu Diễm cũng ngượng: “Chúng con cãi , chỉ vài câu thôi.”
Điền Nguyễn hiền lành: “Thế thì , bạn học nên yêu thương , cùng giúp đỡ lẫn .”
Ngu Kinh Mặc liếc một cái, nhàn nhạt : “Em càng ngày càng giống chính trực đấy.”
Điền Nguyễn: “……”
“Đi thôi.”
Ngu Thương theo tiễn bọn họ khỏi khách sạn.
Lộ Thu Diễm theo thói quen cũng cổng lớn, tiện miệng hỏi: “Điền Nguyễn, thế?”
Điền Nguyễn đáp: “Đi công tác.”
“Anh cũng công tác ? Anh công tác ?”
Điền Nguyễn suy nghĩ một lát: “Làm ba nhỏ cho hào môn tính là công tác ?”
Lộ Thu Diễm thoáng qua khuôn mặt lạnh lùng của Ngu Kinh Mặc, khí thế so với Ngu Thương còn áp lực hơn nhiều gật đầu: “Tôi hiểu .”
Không ai cũng thể bước cửa Ngu gia. Mà , thì chuẩn sẵn sàng cho “sự hy sinh”.
Ví như Điền Nguyễn, thể Ngu Kinh Mặc ? Có thể, với điều kiện là sống nữa.
Điền Nguyễn nghĩ kỹ. Cậu sẽ mưu toan đổi quỹ đạo cuộc đời của Ngu Kinh Mặc. Thuận theo tự nhiên, như thể bình yên sống thêm hai năm, còn Ngu Kinh Mặc vẫn là vị đại lão thương giới oai phong .
Chiếc xe đen dài bóng loáng ánh sáng ban mai. Điền Nguyễn từng chiếc lễ cưới hôm đó. Tài xế chính đặt hành lý cốp xe, Từ trợ lý bên cạnh chờ.
Cách đó vài mét, một chiếc Bentley màu xám bạc dừng . Một giọng trầm thấp vang lên: “Điền Nguyễn.”
Điền Nguyễn đầu , thấy Đỗ Hận Đừng mặc vest nghiêm chỉnh, sải bước tới.
Đỗ Hận Đừng mỉm hỏi: “Ra ngoài việc ?”
“Ừm.”
“Vị là của ?”
“ .”
Đỗ Hận Đừng đưa tay: “Chào Ngu , là Đỗ Hận Đừng.”
Ngu Kinh Mặc bắt tay, chỉ nhàn nhạt đáp: “Xin , chúng đang vội.”
Nói , một tay mở cửa xe, một tay đặt eo Điền Nguyễn, nửa đẩy nửa dìu mà đưa trong. Sau đó, vòng qua bên lên xe, cửa xe đóng “phanh” một tiếng.
Từ trợ lý hướng Đỗ Hận Đừng mỉm xin , cũng lên xe.
Chiếc xe khởi động, rời khách sạn hướng về sân bay.
Ngu Thương theo xe khuất dần nơi chân núi.
Đỗ Hận Đừng nhạt: “Cha thật khí phái.”
“Hắn bận.” Ngu Thương .
“Bận đến còn dẫn theo ba nhỏ, xem sủng ái.”
“Đây là việc nhà .” Ngu Thương liếc qua: “Đỗ hình như chú ý đến ba nhỏ của ?”
Đỗ Hận Đừng tới bên Bentley, chậm rãi đáp: “Có lẽ vì giống . Tôi cảm thấy… thật duyên phận.”
“Ý ngài là gì?”
Đỗ Hận Đừng chỉ mà , lên xe, đạp ga rời .
Ngu Thương nhíu mày, lâu vẫn giãn .
Lộ Thu Diễm thấy : “Đỗ Hận Đừng chẳng lẽ giành ba nhỏ của , biến thành thật ?”
Ngu Thương: “…… Hắn chắc đến mức nhàm chán như .”
“Ai mà , chính là thích nhàm chán như thế.”
Ngu Thương suy nghĩ một lát, vẫn gửi tin báo cho Ngu Kinh Mặc chuyện Đỗ Hận Đừng Điền Nguyễn giống .
Ngu Kinh Mặc chỉ trả lời: “Ừ.”
Rời WeChat, sang xác nhận với Điền Nguyễn: “Đỗ Hận Đừng em giống , thật ?”
Điền Nguyễn thản nhiên đáp: “Thật, dù chúng đều là NPC.”
“?”
“Trùng hợp thôi.”
Ngu Kinh Mặc trầm ngâm: “Em nghĩ, lẽ em thật sự là con của bà ?”
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Sao thể? Mẹ em là Sa Mỹ Quyên.”
“Em và Sa Mỹ Quyên giống lắm.”
“Có lẽ em giống ba mất sớm của .”
Điền Nguyễn thật dám tưởng tượng là kiểu “ thừa kế thất lạc” của hào môn. Loại tình tiết cẩu huyết chỉ xảy với vai chính, vai chính.
Nếu thật sự vọng tưởng như thế, bóc mẽ là hàng giả, chẳng mất mặt lắm .
“Em thật sự nghĩ đến khả năng đó ?” Ngu Kinh Mặc khuôn mặt trắng trẻo như tuyết của .
Điền Nguyễn thở dài: “Vì khả năng đó? Hoàn hợp lý.”
Cậuvchỉ là một vai phụ nhỏ bé, đột nhiên trở thành thừa kế hào môn chẳng kỳ cục lắm .
Mọi đều , ba kẻ “hoa tâm cỏ mềm” từng cố dính dáng đến hào môn, kết quả chỉ lên sàn hai chương tiễn khỏi truyện.
Điền Nguyễn tin rằng nếu mà giành đất diễn với vai chính, chắc chắn c.h.ế.t càng nhanh.
Trong quyển đam mỹ cẩu huyết , làm gì ai mạnh mẽ, nổi bật hơn cả vai chính, nếu , cũng chỉ là đá kê chân hoặc vật hi sinh.
“Không hợp lý?” Ngu Kinh Mặc hỏi .
Điền Nguyễn giải thích thế nào.
Cậu là ngoài thế giới, hiểu rõ quy tắc vận hành của nơi .
Với trong thế giới , đó chỉ là chuyện nhỏ. với , đó là thanh gươm Damocles treo lơ lửng đầu, khiến ngày đêm bất an.
Giờ đây, mới “bình yên” một chút, tuyệt đối thêm “biến cố” nào quấy nhiễu cuộc sống.
“Dù , em thể quan hệ gì với Đỗ Hận Đừng.” Điền Nguyễn kiên định .
Ngu Kinh Mặc bình luận, chỉ âm thầm nghĩ, thứ khác thể chối bỏ, nhưng huyết thống thì thể. Hy vọng chỉ là nghĩ nhiều.
Đến sân bay, làm thủ tục đăng ký, qua kiểm an, ưu tiên lên máy bay, Ngu Kinh Mặc ở đây, thứ đều thuận lợi.
Hai khoang hạng nhất.
Tiếp viên chuyên dụng tiếng song ngữ lưu loát, giúp điều chỉnh ghế, giới thiệu thiết an , dâng và đồ ăn nhẹ.
Cuối cùng, cô mỉm : “Chuyến bay kéo dài mười một giờ bốn mươi phút, chúc hai vị hành trình vui vẻ.”
Ngu Kinh Mặc mở notebook làm việc, gọi một ly latte: “Nếu nhàm chán, em thể xem phim.”
Trước ghế màn hình, bên hông điều khiển, thể đeo tai để xem phim tùy chọn. Chỉ là danh mục hơn mười bộ, chẳng mấy đặc sắc.
Điền Nguyễn chọn bộ phim Anh Kiêu hãnh và Định kiến.
Đây đúng là bộ phim trăm xem chán, nữ chính như đóa hồng thanh khiết, cao ngạo, nam chính nhất kiến chung tình, nhưng khẩu thị tâm phi vì phận. Đến cuối, khi trong màn sương sớm tìm đến cô, hai mới thực sự xóa bỏ hiểu lầm, chạm đến trái tim .
Điền Nguyễn mỗi xem đến đó đều cảm động, đây mới là tình yêu nên . yên hai tiếng thật quá mỏi, cử động, “rắc” một tiếng nơi thắt lưng.
Ngu Kinh Mặc đầu tiên ngẩng đầu , ngạc nhiên: “Em… gãy xương ?”
Điền Nguyễn: “…… Không gãy, chỉ cứng thôi.”
Ngu Kinh Mặc khẽ , quý trọng mà đưa tay xoa bóp eo một lát: “Đỡ hơn chút nào ?”
Điền Nguyễn gật đầu, “Khá hơn nhiều , cảm ơn Ngu .”
“Dậy vận động một chút , chuẩn ăn trưa.”
Điền Nguyễn vận động chính là… vệ sinh, đó cùng Ngu Kinh Mặc đến phòng ăn.
Phòng ăn máy bay thật sự thể gọi là rộng. Cậu và Ngu Kinh Mặc đối diện , chỉ cần duỗi chân thể chạm —— khác thì tình huống , lẽ là vì chân Ngu Kinh Mặc quá dài.
Đối với chuyện , Ngu Kinh Mặc gì thêm. Hắn chỉ lặng lẽ ăn salad rau quả, thức ăn chính là một miếng bánh mì nguyên cám nhỏ, một ly cà phê đen và một hộp việt quất.
Điền Nguyễn ăn phần chay, hương vị ngon lắm nhưng cũng đến mức khó ăn. Chỉ là đầu tiên máy bay ăn uống quen, đến cuối cùng mấy miếng khoai lang tím và bắp thật sự nuốt trôi, liền chậm rãi nghịch lên……
Ngu Kinh Mặc thấy thế, liền lấy phần khoai lang tím và bắp của qua, thản nhiên ăn hết.
“…… Cảm ơn Ngu .” Điền Nguyễn rốt cuộc còn áy náy vì lãng phí đồ ăn.
Ngu Kinh Mặc dùng khăn ăn lau môi, : “Lúc nhỏ, cha cũng thường ăn phần thừa của như .”
Điền Nguyễn cảm thán: “Cha nhất định thương .”
“Cha em thương em ?” Ngu Kinh Mặc sắc bén hỏi.
Điền Nguyễn định “ ”, chợt nhớ hiện tại của là Sa Mỹ Quyên, bèn : “Đương nhiên là thương.”
“Ừm.”
Vì ngủ đủ, nên quãng đường đó Điền Nguyễn đa phần đều tỉnh táo, ôn từ vựng, tạp chí, hoặc nghỉ nửa tiếng khi chán quá.
Ngu Kinh Mặc nhẹ nhàng phủ một tấm chăn nhỏ lên .
Thời gian trôi qua, máy bay sắp hạ cánh. Tiếp viên phân phát tờ khai nhập cảnh, mỗi gia đình chỉ cần điền một tờ, và bằng tiếng Anh. Ngu Kinh Mặc thuần thục nhận lấy, dùng bút đen nhanh nhẹn điền đầy đủ thông tin.
Điền Nguyễn nghiêng đầu chăm chú , âm thầm ghi nhớ, nghĩ rằng thể cũng sẽ cần dùng đến.
Khi máy bay hạ cánh, tờ khai cùng hộ chiếu giao cho nhân viên hải quan kiểm tra. Sau khi xác nhận vấn đề gì, họ phép nhập cảnh.
Bước khỏi sân bay, đập mắt là khung cảnh đủ màu da chen lẫn, âm thanh tài xế taxi mời chào vang khắp nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-34.html.]
Từ trợ lý đẩy xe hành lý, phía xếp gọn bốn rương lớn, theo là bốn vệ sĩ mặc đồ đen. Điền Nguyễn thấy áp lực, ai cũng sẽ nghĩ và Ngu Kinh Mặc chẳng cùng phong cách chút nào.
Cậu mặc quần jean, áo khoác thể thao, đội mũ lưỡi trai, vai đeo ba lô trông như một học sinh. Còn Ngu Kinh Mặc thì mặc vest, giày da, khí thế mạnh mẽ, phía là hàng vệ sĩ đeo kính râm, oai phong đến mức ngang đều ngoái , nhưng ai dám đến gần.
Bên hợp tác cử tới đón, năm chiếc siêu xe chờ sẵn. Một đàn ông ngoại quốc vẻ là giám đốc bắt tay Ngu Kinh Mặc, vài câu đơn giản mời bọn họ lên xe.
Người đích mở cửa cho Ngu Kinh Mặc. Hắn đặt tay lên eo Điền Nguyễn, đưa xe, vòng qua bên xuống.
“Vị là phu nhân của ngài ?” Người nước ngoài ghế phụ trêu chọc, “Cậu trông như học sinh .”
Ngu Kinh Mặc: “Hắn đúng là học sinh, đang học trung học.”
Người kinh ngạc, “Á, xin hỏi bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi.”
“Trời ơi, , còn tưởng 15–16 tuổi, làm hết hồn.”
Lúc ở Mỹ trời vẫn còn tối. Trên đường ngoài những ngọn đèn đường, chỉ lác đác vài lang thang. Xe đưa Ngu Kinh Mặc và Điền Nguyễn đến khách sạn nghỉ ngơi.
“Anh Khắc , gặp vài tiếng nữa.” Người nước ngoài .
Khi cửa phòng khách sạn đóng , Điền Nguyễn hỏi: “Tên tiếng Anh của ngài là Ink ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừm.”
Điền Nguyễn suy nghĩ: “Vậy em nên gọi là gì thì đây?”
Ngu Kinh Mặc nới lỏng cà vạt, thuận miệng : “Soft.”
“……” Điền Nguyễn trừng mắt, “Em là đàn ông.”
Ngu Kinh Mặc cởi áo khoác, mở tủ rượu, lấy một chai vang đỏ năm 1982, thành thạo mở nắp và rót cho một ly, “Tên em ghép vần dễ, cũng dễ nhớ.”
Điền Nguyễn ngẫm nghĩ gật đầu, “Cũng đúng.”
“Tôi lát nữa ngủ một giấc để điều chỉnh múi giờ. Em cần, nghỉ cho quen, về học sẽ dễ hơn.”
“Được.”
Ngu Kinh Mặc chậm rãi uống hết ly rượu, tắm, khoác áo choàng ngủ, nhân tiện gọi bữa tối cho Điền Nguyễn. Một lát , bữa tối mang đến. Điền Nguyễn vốn định gọi Ngu Kinh Mặc dậy ăn thêm chút, nhưng ngủ say, trông vẻ vô cùng mệt mỏi.
Điền Nguyễn đành ăn một phần đồ Ý tinh xảo, ôn từ vựng một lúc thì thấy mệt, bèn tắm.
Trong phòng tắm vẫn còn vương thở quen thuộc của Ngu Kinh Mặc, khiến mặt đỏ bừng, tim đập loạn.
Khoác áo choàng ngủ bước , vòng quanh phòng suite rộng lớn hai vòng, phát hiện —— cư nhiên chỉ một phòng ngủ!
Giường trong phòng rộng hai mét, hiện tại Ngu Kinh Mặc đó. Vậy ngủ ở ?
Điền Nguyễn lượt xem xét sô pha, thư phòng, phòng ăn… Cuối cùng đành ấm ức chọn sô pha —— dám ngủ cùng giường, sợ sáng dậy sét đ.á.n.h c.h.ế.t mất.
Không qua bao lâu, cảm thấy lạnh, vô thức quấn chặt tấm chăn mỏng. Ngay đó, một vòng tay ấm áp ôm lên.
Không mở nổi mắt, mũi ngửi thấy mùi hương lạnh quen thuộc, khiến cảm thấy vô cùng an tâm.
Dưới là nệm mềm mại, xung quanh tràn đầy ấm áp.
Điền Nguyễn khẽ nắm góc chăn, thấy giọng nam trầm thấp: “Buông tay, làm.”
Điền Nguyễn buông, còn khẽ túm n.g.ự.c .
“……” Ngu Kinh Mặc đợi ngủ say mới rút góc áo , đắp chăn cẩn thận đồ công tác.
Khi Điền Nguyễn tỉnh , là hai giờ chiều giờ Mỹ.
Cậu mơ màng dậy, phát hiện đang giường, hồi tưởng lâu mới nhớ —— là Ngu Kinh Mặc bế lên.
Mặt lập tức đỏ bừng.
Cầm điện thoại ở đầu giường, thấy Ngu Kinh Mặc gửi bốn tin: Tôi công tác.
Gọi nội tuyến ăn trưa, ở cạnh điện thoại.
Khi ngoài nhớ mang theo vệ sĩ, thích gì cứ quẹt thẻ, thẻ trong ngăn tủ đầu giường.
Tối tiệc, hai giờ sáng sẽ về.
Điền Nguyễn thoáng giật , mới nhận đó là giờ Bắc Kinh hai giờ chiều, nghĩa là bên Mỹ khuya .
Cậu trả lời: “Được, cảm ơn Ngu .”
Ngu Kinh Mặc: “Tới nước ngoài mà còn khách sáo thế, sợ ném xuống ?”
Điền Nguyễn: “…… Sẽ .”
Ngu Kinh Mặc: “Đừng đến chỗ nguy hiểm.”
Điền Nguyễn: “Được.”
Là một học sinh ngoan chính hiệu, khi đến nơi mới, chỗ khiến hứng thú nhất chính là thư viện.
Ăn trưa xong, mở cửa, thấy vệ sĩ cạnh cột điện, liền : “Đi thư viện.”
Vệ sĩ tận tâm dẫn đường, vòng vèo mãi mới tìm .
Vừa bước thư viện, tiếng ồn ào lập tức tan biến. Dù là ở đất nước chuộng hưởng thụ , thư viện vẫn yên tĩnh và nghiêm túc, tràn đầy khí học tập.
Điền Nguyễn cảm nhận vài ánh lạ, bèn bảo vệ tháo kính râm xuống, lúc ánh mắt soi mói mới giảm.
Cậu chọn sách ở kệ, lấy một quyển bìa cứng, xuống .
Hai vệ sĩ tuần quanh, phát hiện gì khả nghi, bèn mỗi cũng cầm một quyển, cau mày đau khổ, xem hiểu. Một lát , họ nhỏ giọng hỏi: “Phu nhân, mấy chữ nghĩa là gì?”
Điền Nguyễn vui vẻ làm phiên dịch tạm thời: “‘Nữ nhân, đừng tưởng cô giả vờ đáng thương thì sẽ mềm lòng, vô ích…’”
Vệ sĩ gật đầu liên tục: “Thế còn câu ?”
“‘Đêm đó, buông tha cô, cho đến tận hừng đông…’”
“Còn câu ?”
“……” Điền Nguyễn cầm cả quyển, bìa, lập tức đen mặt. Trên bìa là tranh minh họa kiểu kiều nữ tuấn nam, y như tiểu thuyết tả thực hai mươi năm ở trong nước.
Tựa tiếng Anh dịch là: “Hoàng t.ử hắc đạo và cô vợ nhỏ gợi cảm đang lẩn trốn.”
Nước ngoài vì cũng loại sách ?Còn để ngay trong thư viện đại học?
Điền Nguyễn dở dở , chụp ảnh gửi cho Ngu Thương và Lộ Thu Diễm.
Ngu Thương: “?”
Lộ Thu Diễm: “Kinh bạo.”
Điền Nguyễn tán gẫu, bất giác đến tối. Vệ sĩ khổ sở ở thư viện như thiên thư, nhắc : “Phu nhân, sắp đóng cửa , về khách sạn thôi.”
Điền Nguyễn lưu luyến cất sách về chỗ cũ rời .
Vào phòng suite, thấy đèn phòng khách sáng, tưởng khách sạn chu đáo bật sẵn, đang định khen “chu đáo ghê”, thì trong phòng ngủ bỗng bóng thoáng qua.
“Ai?!” Điền Nguyễn quát lớn.
Người lắp bắp bước , là một thanh niên tóc vàng, gầy gò. “Oh…”
Điền Nguyễn lập tức mở cửa gọi vệ sĩ: “Có trộm!”
Hai vệ sĩ xông , khống chế thanh niên tóc vàng.
“Who are you!” (Cậu là ai)
Người sợ hãi giơ tay: “I’m not a thief! I went to the wrong room! I’m sorry! Really sorry!” (Tôi trộm! Tôi nhầm phòng ! Xin ! Thực sự xin !)
Một vệ sĩ ngẩn , lúng túng : “I am fine, thank you.” (Tôi , cảm ơn .)
“……”
Thanh niên tóc vàng suýt : “Các tin thì thể kiểm tra, lấy gì cả!”
Điền Nguyễn bình tĩnh lệnh cho vệ sĩ kiểm tra.
Họ thành thạo, trong chốc lát, chỉ còn mỗi cái quần lót.
“……”
Thanh niên run run thút thít.
Từ túi quần của rơi một tấm card và một hộp bao cao su.
Điền Nguyễn cầm tấm card : “Câu lạc bộ Bạch Mã Vương Tử, Christine.”
Thanh niên mặc đồ lí nhí: “Em trai nhỏ, nếu em cần, thể phục vụ, giá rẻ lắm…”
“……” Điền Nguyễn lập tức hiểu , “Cút.”
Người vội mặc xong, chạy trối c.h.ế.t, để cả card và hộp .
“Phu nhân, cần gọi quản lý ?” vệ sĩ hỏi.
“Gọi .”
Chẳng mấy chốc, quản lý khách sạn tới. Điền Nguyễn đưa tấm card chất vấn: “Tôi một lời giải thích. Vì phòng của và lạ dễ dàng ?”
Quản lý cúi đầu xin : “Thực xin , vị khách quên thẻ phòng. Chúng sẽ để xảy .”
Điền Nguyễn chuyện đơn giản như , nhưng đối phương khăng khăng là nhầm lẫn, đành đuổi , định đợi Ngu Kinh Mặc về sẽ bàn chuyện đổi khách sạn.
Đêm khuya, vì ngủ đủ nên buồn ngủ, sách sô pha.
Nghe tiếng cửa phòng mở “tách” một cái, lập tức đặt sách xuống, chạy , vặn đối mặt Ngu Kinh Mặc.
“Ngu , về muộn quá.” Nói xong, chợt thấy nũng nịu, vội sửa : “Ban ngày lẻn phòng, tuy mất gì, nhưng khách sạn an , mai chúng đổi chỗ nhé?”
Ngu Kinh Mặc tháo cà vạt, thẳng nhà vệ sinh, thản nhiên đáp: “Ừm.”
Điền Nguyễn khẽ cau mũi, mùi rượu dày đặc tỏa từ , “Anh uống nhiều ?”
“Dự tiệc thì uống rượu thôi.” Nước trong bồn vang lên, Ngu Kinh Mặc rửa mặt, nhưng đầu óc choáng váng, thị lực mơ hồ, trong nóng rực bất thường.
Điền Nguyễn tiến gần, thấy gương mặt lạnh lùng nay nhíu mày, tai ửng đỏ, dáng vẻ cực kỳ khó chịu.
“Ngu , để em rót cho ly nước.” Vừa , liền nắm lấy cổ tay, cả đẩy lên bồn rửa mặt, đầu suýt đập gương.
“??” Điền Nguyễn chợt nhận điều . Hơi thở của Ngu Kinh Mặc nóng bỏng, ánh mắt chứa đầy ham nguyên thủy khó tin.
Không thể nào… Ngu Kinh Mặc nổi tiếng là lạnh nhạt cấm dục, ……
cảm giác cứng rắn nóng rực đang chạm bụng lên một sự thật tàn khốc ——
Ngu Kinh Mặc, động tình.
Vì ?
Tâm trí Điền Nguyễn xoay nhanh, đột nhiên nhớ tới gã thanh niên tóc vàng ban nãy, hộp b.a.o c.a.o s.u và tấm card lạ, chắc chắn là sắp đặt. Nếu ở đây, giờ đè lên bồn rửa mặt lẽ .
Ý nghĩ khiến lạnh toát mồ hôi. Ai hại Ngu Kinh Mặc?
Không, giờ phút điều cần lo hơn là —— chính .
“…… Ngu , hạ thuốc.” Điền Nguyễn run rẩy .
Ngu Kinh Mặc , ánh mắt sắc như dao, tiến sát, gần đến mức gần như sắp hôn lên đôi môi run rẩy của thiếu niên mặt.