Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:18:57
Lượt xem: 216

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Điền Nguyễn tự an ủi , ít nhất ba ngày nữa Ngu Kinh Mặc mới thể trở về, cũng đủ thời gian để tự cứu.

Trước hết, xử lý thỏa chuyện tấm ảnh phát tán, tiếp theo, khi hỏi tới thì làm như gì, khéo léo lướt qua, và quan trọng nhất là thừa nhận cũng phủ nhận.

Con vốn dễ quên, đặc biệt là đám tiểu thư, thiếu gia nhà giàu đó, thể nào suốt ngày truy hỏi mãi chuyện .

Điền Nguyễn tính toán quả thật sai. Ngoại trừ Uông Vĩ Kỳ hỏi riêng một câu, còn các bạn học đều tỏ tế nhị, ai dám công khai bàn tán chuyện riêng tư của khác.

nhà họ Ngu thì dễ đối phó, từng một đều tin mà đến, đặc biệt là chú hai Ngu, còn cố tình gọi điện đến giáo huấn .

Cuối cùng, chính Ngu Phát Đạt cũng lên tiếng khuyên can.

Điền Nguyễn : “Không , cũng mắng chú hai . Ông quản quá rộng, cứ tưởng Thái Bình Dương là nhà , bản loạn thành một mớ mà còn bày đặt dạy khác.”

Ngu Phát Đạt: “……”

“Tôi còn chặn luôn chú hai , hai họ xem , coi chừng ông tức đến phát bệnh.”

“Được.”

Cúp máy xong, Điền Nguyễn liền cảm thấy nhẹ nhõm cả . Vốn phiền lòng, giờ tự dâng tới cho trút giận.

Sau đó, nghiêm túc nhắn tin báo cho Ngu Kinh Mặc.

Điền Nguyễn: Chú hai mắng em, em cũng mắng , chặn ông luôn.

Ngu Kinh Mặc: Ừm.

Điền Nguyễn: Anh giận ?

Ngu Kinh Mặc: Không, bận.

Điền Nguyễn: Anh đang làm việc ? Vậy em quấy rầy.

Ngu Kinh Mặc: Tôi đang ngủ.

Lúc Điền Nguyễn mới nhớ , bên hẳn vẫn còn là nửa đêm. Lệch múi giờ vốn khổ, còn quấy rầy nữa. Vội vàng gửi giọng : “Thật xin , ngủ .”

Ngu Kinh Mặc cũng gửi giọng đáp : “Không , em… ngoan ngoãn một chút.”

Giọng trầm thấp, khàn, lười biếng như lời thì thầm của tình nhân, khiến tai Điền Nguyễn nóng ran. Cậu vài , đến thứ ba mới kịp phản ứng ý tứ trong câu .

Điền Nguyễn: “……”

Quả nhiên, con thể để d.ụ.c vọng làm mờ lý trí.

Ăn sáng xong, liền tìm Lộ Thu Diễm.

Không sai, Lộ Thu Diễm đang làm thêm ở khách sạn quốc tế hoa viên macchiato, cũng chính là nơi Ngu Thương đang thực tập. Trong nguyên tác, đây chính là chỗ hai nhân vật chính ngoài ý hôn , từ đó cảm tình đổi.

Mà nguyên nhân gây tất cả, kể đến trợ công Hạ Lan Tư, vì trong thời gian , Hạ Lan Tư bắt đầu theo đuổi Lộ Thu Diễm một cách mãnh liệt…

Điền Nguyễn chợt khựng . Khoan , từ Hạ Lan Tư té ngã trong phòng vẽ tranh, hình như chẳng còn tiếp cận Lộ Thu Diễm nữa, mà mỗi ngày chỉ gửi WeChat trêu chọc .

Điền Nguyễn: “……”

Hạ Lan Tư vốn là một trong những vai phụ quan trọng, nên Điền Nguyễn chỉ chọn cách làm ngơ, chứ xóa chặn.

Leng keng, tin nhắn mới đến.

Hạ Lan Tư: Nghe đang ở khách sạn quốc tế hoa viên macchiato?

Hạ Lan Tư: Một nghỉ buồn ? Tôi đến bầu bạn nhé /nháy mắt/

Điền Nguyễn: Anh tới .

Hạ Lan Tư: ??? Lại đoạt xác ?

Điền Nguyễn: Anh tới, mắng ai đây /mỉm /

Hạ Lan Tư: Tôi thích kiểu trêu ghẹo của đến ngay đây~ /hôn gió/

Dĩ nhiên, Điền Nguyễn thật sự định dây dưa với Hạ Lan Tư. nếu , cốt truyện ghen của nguyên tác khó mà tiến triển.

Sáng tám giờ, khách sạn bắt đầu đón khách.

Khắp nơi, tiền đổ về Tô Thị, đa phần chọn ở macchiato, chỉ vì danh tiếng, mà còn do khách sạn liên kết với công viên giải trí gần đó, khách trọ chơi miễn phí.

Khách nhiều, dù là khách sạn năm cũng tránh khỏi hỗn loạn, nên cần tuyển thêm nhân viên thời vụ. Lộ Thu Diễm là một trong đó, phụ trách hỗ trợ bãi đậu xe, tối thì làm thêm ca dọn giường.

Sau khi liên tục sắp xếp mười chiếc xe, một nhân viên gác cổng khen: “Đường nhỏ, kỹ thuật lái của thật đỉnh. Nếu tham gia đua xe chắc kiếm khối tiền thưởng.”

Lộ Thu Diễm chỉ nhạt: “Đua xe là trò đốt tiền, kiếm chắc đủ bù vốn.”

“Tiếc thật.” Gác cổng thở dài, “Nhà …”

“Tôi uống nước.” Lộ Thu Diễm cắt ngang, nhặt ba lô từ lùm cây, mở nắp chai nước khoáng uống.

Trừ lúc ăn cơm hoặc vệ sinh, cả ngày y đều ở cửa khách sạn. Nói ít, làm nhiều, mỗi ngày ba trăm, buổi tối thêm trăm nữa, làm sáu ngày là hai ngàn bốn, đủ tiền sinh hoạt hai tháng ở Đức Âm.

Hiện tại, phần lớn bữa trưa cũng tốn tiền, vì ăn chung cơm hộp Ngu Thương mang theo, tiết kiệm một khoản kha khá, khéo để mua quà sinh nhật cho .

Đang tính toán, y chợt một giọng thanh thanh trong trẻo gọi: “Lộ Thu Diễm!”

Y ngẩng đầu quanh, giọng truyền từ cửa xoay khách sạn.

Một thanh niên mặc áo khoác thể thao màu lam, quần jeans xám bước , khuôn mặt trắng như tuyết nắng sớm, đôi mắt nâu ánh sáng rực rỡ. Người nhẹ nhàng vòng qua đài phun nước, rạng rỡ chạy tới.

“Điền Nguyễn?”

“Ừm, ở đây hai ngày.” Điền Nguyễn đáp.

Lộ Thu Diễm gật đầu: “Anh vốn ở Tô Thị, còn đến Tô Thị nghỉ?”

“Đây là khách sạn của nhà họ Ngu, tốn tiền.”

“……” Lộ Thu Diễm giơ ngón cái, “Có lý.”

Điền Nguyễn ngẩng đầu con đường lát nhựa dẫn lên sườn đồi, hai bên hàng phong đỏ rực, gió thoảng qua cuốn vài chiếc lá rơi.

“Chỉ ?”

“Ừm, mà cũng hẳn.”

“?”

Gác cổng quen Điền Nguyễn, tò mò hỏi: “Bằng hữu của ?”

Lộ Thu Diễm: “Bạn học.”

“Bạn học ở khách sạn, còn …”

“Tôi ?”

“Không, gì.” Gác cổng gượng, thầm nghĩ, đúng là một trời một vực, tương lai chắc chắn chẳng chung đường.

Điền Nguyễn liền thuận miệng : “Chớ khinh thiếu niên nghèo.”

Lộ Thu Diễm kịp đáp, thì một chiếc Rolls-Royce sang trọng chạy tới. Gác cổng vội vàng chạy , mặt niềm nở. Mỗi gặp siêu xe như , tiền boa thường hậu hĩnh hơn.

Còn những xe như Bentley, Maybach trông chững chạc nhưng tiền boa thường chẳng bao nhiêu.

Theo phân công, Lộ Thu Diễm hiếm khi gặp xe hào phú để tiền thưởng.

Hôm nay, Ngu Thương một chiếc Volkswagen bình thường đến.

Điền Nguyễn tinh mắt, từ xa nhận tài xế chính là vẫn thường đưa đón Ngu Thương, một chú trung niên mặt trắng râu. Cậu giả vờ thản nhiên cạnh Lộ Thu Diễm.

Chiếc xe màu đen dừng , tài xế bước xuống, lễ phép cúi chào Điền Nguyễn.

Gác cổng: “???”

Điền Nguyễn: Tài xế nhà hào môn đúng là lễ nghĩa.

Ngu Thương bước xuống xe, ánh mắt bình tĩnh lạnh nhạt lướt qua Lộ Thu Diễm: “Cậu ở đây?”

Lộ Thu Diễm chỉ sững một giây, bình thản đáp: “Làm công, trông xe.”

Lông mày Ngu Thương nhíu , ánh mắt chuyển sang Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn vội vàng phủi sạch quan hệ: “Không xúi giục, chỉ là tình cờ gặp thôi.”

Ngu Thương: “Vậy chột cái gì?”

Điền Nguyễn: “……”

, chột cái gì chứ? Tôi chỉ là đẩy cốt truyện thôi mà.

Gác cổng chạy tới, lễ phép hỏi: “Tiên sinh, cần đậu xe giúp ?”

Ngu Thương: “Không cần, tài xế.”

Nói xong liền bước đại sảnh, lấy điện thoại gọi: “Giám đốc Tôn, tới .”

Điền Nguyễn trái , thế là xong? Không hỏi thăm gì vợ tương lai ? Đổ mồ hôi luôn.

“Anh khách sạn ?” Lộ Thu Diễm hỏi.

Điền Nguyễn suy nghĩ một chút: “Tôi ở với .”

“…… Không cần.”

Điền Nguyễn vẫn kiên quyết bên cạnh y. Cách đó xa, bảo vệ báo tình hình cho Ngu Kinh Mặc.

Lúc , bên Châu Phi vẫn sáng. Ngu Kinh Mặc chỉ nhận liên lạc từ những thật sự quan trọng, nên lập tức trả lời.

“Xin hỏi họ gì?” Gác cổng lịch sự hỏi.

“Điền.”

Người gác cổng suy nghĩ hồi lâu, mà vẫn chẳng nhớ nhà họ Điền nào giàu cả.

Kỳ thật, Điền Nguyễn cũng hẳn là để bầu bạn cùng Lộ Thu Diễm, đang đợi Hạ Lan Tư —— chuyện chẳng khác gì đ.á.n.h rắm, lập tức đến nghĩa là ba tiếng mới xuất hiện.

Trong lúc chờ đợi, Điền Nguyễn làm vài động tác thể d.ụ.c theo đài, học thuộc bảng từ tiếng Anh, cùng Lộ Thu Diễm đ.á.n.h cầu lông, ném bóng rổ, nhảy dây, ăn sandwich tự tay Lộ Thu Diễm làm.

Lộ Thu Diễm thật sự phục , thì ngoan ngoãn hiền lành, mà cố chấp đến lạ.

Cùng lúc , Ngu Kinh Mặc tỉnh dậy làm, thỉnh thoảng xem báo cáo của vệ sĩ, xem như thêm chút thú vị những cuộc xã giao khô khan.

“Cậu mời ăn sandwich, mời ăn cơm,” Điền Nguyễn thuận miệng .

lúc đó cũng là thời gian nghỉ của Lộ Thu Diễm, chỉ hơn một tiếng, đủ để ăn trưa và nghỉ ngơi. Y khách sáo hỏi: “Ăn gì?”

“Cậu ăn gì thì ăn, dù cũng chẳng trả tiền.”

“Được.”

lúc , một chiếc xe thể thao đỏ sẫm rú ga lao đến, tiếng rock and roll rung trời, khiến đứa nhỏ giữ cửa cũng ép lùi mấy bước.

Âm nhạc rộn ràng, một gã đàn ông tóc màu champagne huýt sáo, một tay chống vô lăng, một tay nâng kính râm, : “Hello, các bảo bối.”

Điền Nguyễn mặt cảm xúc: “Anh là ai? Chúng quen .”

Hạ Lan Tư vội mở cửa xe, ỷ đôi chân dài, một chân bước , leng keng mấy chục món trang sức, chẳng khác gì cướp sạch cửa hàng phụ kiện.

“Tôi trai như thế , để đợi chút thì ,” Hạ Lan Tư , “Người khác đợi còn cơ hội đó.”

Điền Nguyễn đầu bỏ .

Hạ Lan Tư ném cho giữ cửa một quyển hồng phiếu, đối phương vui mừng chạy trông xe. Anh thong thả theo hai , “Thật sự giận ?”

Điền Nguyễn đáp: “Không .”

“Lộ Thu Diễm, thì ?”

Lộ Thu Diễm: “?? Liên quan gì tới ?”

Hạ Lan Tư rực rỡ, nhưng giờ phút chẳng khác gì ném mị nhãn cho mù xem, “Tôi mời các ăn cơm.”

Không ai đáp.

“Tôi mời công viên giải trí chơi.”

Vẫn ai đáp.

Hạ Lan Tư tung đòn sát thủ: “Chơi với nửa ngày, một một vạn đồng.”

Lộ Thu Diễm trố mắt: “Anh bệnh ?”

Hạ Lan Tư nheo đôi mắt hồ ly: “Có tiền.”

Điền Nguyễn , dáng dấp cũng dáng , quả thật tư cách l..m t.ì.n.h địch của Ngu Thương. Dù vai chính trong truyện tình yêu cũng cần nhân vật phụ xen .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-30.html.]

Lộ Thu Diễm chỉ buông một câu: “Có tiền thì sợ ngã sấp .”

Hạ Lan Tư: “……”

Anh lạnh: “Cậu kiểu đó, coi chừng đánh.”

Lộ Thu Diễm mặt mày còn trầy xước, cổ cũng vết thương, y thản nhiên : “Tôi sợ ?”

Hạ Lan Tư y một lát, bật rũ rượi: “Được , sợ, sợ.”

“…… Thật là bệnh.”

Hạ Lan Tư đủ , tiện tay khoác lên vai Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn kịp phản ứng, vai như đè một bao gạo, “Ai da” một tiếng ngã nhào xuống đất.

Hạ Lan Tư cũng ngã theo, leng keng mấy món trang sức rớt lả tả.

“……”

“……”

Điền Nguyễn giận dữ trừng .

Hạ Lan Tư đỡ trán : “Cậu là ‘ mềm dễ đẩy ngã’ trong truyền thuyết ?”

Điền Nguyễn bò dậy: “Đừng đụng , gia đình.”

Hạ Lan Tư nhặt trang sức treo lên áo, nhún vai: “Cậu nghĩ quan tâm chắc?”

Điền Nguyễn: “……” Cái tên điên thật sự chẳng để tâm gì cả.

Hạ Lan Tư búng tay: “Để bồi thường vụ đến trễ , bữa cơm nay mời.”

Quản gia khách sạn đích dẫn bọn họ nhà hàng, giúp gọi món. Lộ Thu Diễm cúi đầu nhắn tin cho Ngu Thương: “Ngu Thương sắp đến, ăn cùng chứ?”

Điền Nguyễn: “Được thôi.”

Tu La tràng sắp mở màn, mong kịch bản đừng quá oanh liệt.

Không lâu , Ngu Thương vội đến, thẳng về bàn của hai , thấy Hạ Lan Tư cũng kinh ngạc, lạnh nhạt : “Hạ tổng cũng du lịch ?”

Hạ Lan Tư nhạt: “ , Thương Thương thực tập ?”

“Ừm.” Ngu Thương mặt lạnh cạnh Lộ Thu Diễm.

“Thương Thương?” Lộ Thu Diễm ngạc nhiên hỏi.

Hạ Lan Tư: “Tôi thể gọi là Diễm Diễm ?”

“Không thể.”

Hạ Lan Tư sang Điền Nguyễn, ánh mắt “thâm tình chân thành”: “Tôi thể gọi là Ngọt Ngào ?”

Điền Nguyễn cứng họng, đáp bừa: “Vậy cứ gọi là Điền · Nicolas · Peppa Tam Thế · Prada Đạt · Vạn Sự Đại Cát · Nguyễn.”

“……”

Món ăn mang lên, Ngu Thương gắp cho Lộ Thu Diễm một chén canh bào ngư nhỏ: “Cái tệ.”

Lộ Thu Diễm gật đầu: “Cảm ơn.”

Hạ Lan Tư bên đồ ăn càng lúc càng nhiều, sắp đủ bàn đặt. Dù là tiền trả, Điền Nguyễn vẫn hiểu: “Anh ăn hết, gọi nhiều làm gì?”

Hạ Lan Tư hiệu ghép hai bàn , tự nhiên : “Ăn mỗi món hai miếng là .”

“Anh đúng là lãng phí lương thực.”

,” Hạ Lan Tư phản bác, “Trên đời, kẻ tiền đều lãng phí lương thực, nước, thậm chí cả khí. Đó là sự thật thể chối.”

ít thể lãng phí.”

“Tôi vì thế? Tôi ,” bật .

“……” Hợp lý đến cạn lời.

Ăn xong, Hạ Lan Tư mời: “Đi công viên giải trí chơi chứ?”

Điền Nguyễn: “Lộ Thu Diễm thì .”

Lộ Thu Diễm đáp: “Tôi còn làm việc, đừng phiền .”

“……”

Hạ Lan Tư : “Cậu làm việc cũng chỉ tiết kiệm chút tiền, bằng với .”

Câu chẳng khác gì đang bao dưỡng Lộ Thu Diễm. Chưa kịp gì, mặt Ngu Thương sầm xuống: “Hạ tổng sắp phá sản , với ngài chỉ sợ uống gió Tây Bắc.”

Hạ Lan Tư nhạt dần: “Cậu thật đúng là độc miệng giống hệt cha .”

“Với thành niên mà kiểu đó, e là chẳng đáng mặt trưởng bối.”

Hai lời qua tiếng , Lộ Thu Diễm cửa khách sạn gác. Điền Nguyễn theo, y đuổi: “Anh tới làm gì, chơi .”

Điền Nguyễn hiền: “Ngu Thương chắc ghen .”

Lộ Thu Diễm ngẩn : “Ghen gì cơ?”

“Ghen vì với Hạ Lan Tư.”

“Đừng bậy. Tôi với bọn họ chẳng gì.”

“Với Ngu Thương cũng ?”

“…… Cùng lắm là bạn học.”

Điền Nguyễn gật đầu: “ đối xử với khác hẳn mấy bạn học khác.”

Lộ Thu Diễm khẽ cau mày, tai nóng lên: “Anh là Ngu Thương… thích ?”

“Cái gì?”

“Không gì.” Y , dựa cột trong bóng râm, để gió thu thổi mát đầu óc.

Một lát , Hạ Lan Tư . Người giữ cửa hỏi: “Ông chủ cần lái xe ?”

“Ừ.”

“Được , mở xe liền.”

Hạ Lan Tư mỉm Điền Nguyễn: “Thật sự chơi ?”

Điền Nguyễn: “Tôi sợ đem bán.”

“Không đến mức thế, mang theo hai vệ sĩ?”

“Tôi mang theo.”

Hạ Lan Tư chỉ về lùm cây: “Thế là gì? Bảo an nhà họ Ngu ?”

Vệ sĩ trừng mắt giận dữ, “Này là quá đáng nha.”

Điền Nguyễn theo, quả nhiên một gã đàn ông áo lam, đeo kính râm, tai gắn tai , tay cầm điện thoại trốn trong bụi rậm.

“Phu nhân đừng sợ, là Đại Tráng,” vệ sĩ .

“……”

Điền Nguyễn: “Ai sai theo dõi … thôi khỏi hỏi cũng .”

Chắc chắn là Ngu Kinh Mặc.

Hạ Lan Tư nhướng mày: “Ngu Kinh Mặc sợ vợ bắt cóc ?”

Không hiểu , mặt Điền Nguyễn nóng, đột nhiên giờ Ngu Kinh Mặc đang làm gì.

Dường như linh cảm, điện thoại liền reo ——

Điền Nguyễn vội bồn hoa máy: “Ngu .”

“Ăn cơm xong ?” Giọng Ngu Kinh Mặc bình thản, như thể hành tung của , nhưng thật hộp thư trong máy tính đầy ảnh vệ sĩ gửi đến.

Hắn mở từng tấm, khóe miệng khẽ cong.

“Rồi. Còn ?”

“Vừa ăn sáng xong, sắp họp.”

“Em ăn gì?”

“Đồ hầm, bánh mì, trứng gà.”

“Ngon ?”

“Không ngon bằng cơm nhà.”

“Vậy em sớm về nhé.”

“Vâng.”

Bên , Ngu Thương đang cùng Lộ Thu Diễm chuyện, Hạ Lan Tư chen đôi câu, liếc sang trêu: “Không ngờ Ngu Kinh Mặc cũng ngày ngọt ngào gọi điện như thế.”

Ngu Thương ghét khác bàn về cha , lạnh giọng chuyển chủ đề: “Hạ tổng nếu việc gì thì chỗ khác chơi, đừng cản trở bạn làm việc.”

“Nói đến làm việc, khách sạn các thuê lao động vị thành niên ?”

“……”

Lộ Thu Diễm nhàn nhạt đáp: “Trên chứng minh của ghi hơn một tuổi, mười tám .”

“Vì hơn một tuổi?”

“Đăng ký nhầm. Mẹ về hưu sớm nên sửa.”

Hạ Lan Tư bật ha hả.

Ngu Thương với Lộ Thu Diễm cũng chẳng hiểu thấy buồn .

Bỗng một đàn ông trung niên béo phệ bước cửa khách sạn, dừng ba tán hải đường, ánh mắt như chọn thịt ngoài chợ.

Hạ Lan Tư liếc khinh thường.

Người tới, đảo mắt một vòng, dâm đãng: “Trên danh các , mới tới ?”

“?”

Gã chỉ tay Hạ Lan Tư: “Cậu, theo .”

Hạ Lan Tư nụ tắt ngấm: “Cái gì?”

Người móc tờ giấy: “Chiều đến phòng , một giờ 300, phục vụ thì 500.”

“……”

Mọi đều ngẩn . Hạ Lan Tư tuy trông , nhưng làm nghề .

Điền Nguyễn lập tức chạy hóng hớt.

Người trung niên nheo mắt, khả ố: “Đừng nóng, từng bước từng bước tới.”

“……” Điền Nguyễn hối hận tột độ vì ăn quả dưa .

Ngu Kinh Mặc bên điện thoại hỏi: “Sao thế?”

Điền Nguyễn: “Có sỉ nhục em.”

“Bảo vệ đ.á.n.h một trận là xong.”

“Không cần, Hạ Lan Tư với Ngu Thương cũng sỉ nhục.”

“?”

Hạ Lan Tư mỉm : “Chúng vội, từng bước từng bước tới.” Dứt lời liền tung một quyền.

Gã đàn ông béo đổ rầm xuống đất, rên rỉ c.h.ử.i bới. Hạ Lan Tư tay hề nương, chỉ “rắc” một tiếng, gãy chân.

Không cần ai giúp nữa.

Điền Nguyễn lặng lẽ lùi xa, áp điện thoại lên tai: “Ngu , Hạ Lan Tư còn dữ hơn .”

Nói xong mới ý thức lỡ lời.

Không ngờ đầu dây bên vang lên tiếng trầm thấp: “Tôi ở nhà, lá gan em lớn .”

Tai Điền Nguyễn lập tức nóng ran: “Em ……”

Ngu Kinh Mặc: “Tôi sẽ về sớm.”

“……”

Loading...