Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:17:55
Lượt xem: 254
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Vào thu, ông chủ quán ăn tiếc tiền nên bật điều hòa. Trong phòng riêng tuy lạnh, nhưng đồ ăn bưng lên còn nghi ngút khói nóng, nước mờ ảo làm khuôn mặt hai cũng phủ một lớp sương.
Điền Nguyễn mờ mịt Ngu Kinh Mặc, thấy lời nào, hỏi: “Anh vui ?”
Câu giống hệt câu , chỉ là ngữ cảnh khác.
Ngu Kinh Mặc ngẩng mắt , đáp, chỉ : “Thật sự là .”
Điền Nguyễn “” một tiếng, ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm.
Tô Thị nhiều cây phong, trong sân quán ăn cũng một cây lá đỏ rực. Ông chủ còn cố ý treo một bóng đèn tán cây để buổi tối thể ngắm lá phong.
Ngoài lá phong , còn đom đóm, bọ rùa và hai con mèo hoa đang chơi đùa.
Điền Nguyễn hỏi ông chủ: “Con bọ rùa là chú nuôi ?”
Ông chủ mà hiểu, đáp: “Tôi rảnh mà nuôi sâu bọ.”
“Vậy con bắt nghen.” Điền Nguyễn cẩn thận bắt lấy con bọ rùa như bắt bảo vật, “Vẫn là bọ rùa bảy đốm nè.”
Ngu Kinh Mặc hỏi: “Vì gọi nó là Hoa cô nương?”
“Ở nông thôn gọi đó, chắc từng qua.”
Ngu Kinh Mặc mỉm : “Em định nuôi nó ?”
“Nó sống bao lâu , để nó tự do thì hơn.” Điền Nguyễn tới cổng lớn tứ hợp viện, ngẩng đầu ánh trăng treo cao mở lòng bàn tay.
Con bọ rùa bảy đốm rung cánh bay .
Ngu Kinh Mặc , : “Ba năm , em cũng sẽ tự do xa.”
Điền Nguyễn sững .
Cậu vốn nên vui, còn đang vui, nhưng vì trong lòng trầm xuống một chút, chỉ một chút thôi nên để tâm, chỉ “ừ” một tiếng.
Ngu Kinh Mặc dắt lên xe, im lặng .
Ba năm , ai sẽ .
Giờ còn quá sớm.
Trang viên vẫn sáng rực đèn đuốc như thường.
Đêm nay chỉ Ngu Thương dùng bữa, theo lời dặn, bữa ăn chuẩn vô cùng giản dị, một nồi rượu nếp nóng với bánh trôi.
Những viên bánh trôi gạo nếp ba màu nổi trong rượu nếp trắng sữa, ngọt ấm lan khắp gian phòng, thơm nồng nơi đầu mũi khiến Điền Nguyễn khỏi hít sâu.
Má Lưu : “Trong nồi còn nhiều, phu nhân thêm một chén?”
Điền Nguyễn: “Vậy con ăn vài viên.”
Má Lưu chắc ăn no ở ngoài, nên chỉ múc tám viên bánh cỡ ngón tay cái, chan thêm chút nước canh.
Điền Nguyễn đối diện Ngu Thương, thổi ăn một chén nhỏ. Hơi nóng lan bụng, má cũng đỏ bừng. Cậu ngây ngô Ngu Thương, : “Con trai, ngon ?”
Ngu Thương: “……”
Lúc Ngu Kinh Mặc xong báo, chậm rãi tới. Thấy vẻ mặt Điền Nguyễn như , giọng nhàn nhạt: “Cười ngây ngô cái gì?”
Điền Nguyễn đầu óc choáng, chẳng đầu chẳng đuôi: “Ngu , thật mắt, chắc nên ăn nhiều bánh trôi. Ăn xong bánh trôi trong lòng ấm lắm.”
Ngu Kinh Mặc: “…… Em uống chút rượu nếp mà say ?”
“Không nha, .” Điền Nguyễn lắc đầu như cái trống bỏi.
Ngu Kinh Mặc giơ tay ấn lên đỉnh đầu , sợ lắc đến chóng mặt: “Đứng dậy nổi ?”
Điền Nguyễn đột nhiên lên, ghế “xoạt” một tiếng, cả lảo đảo… Ngu Kinh Mặc liền đỡ lấy “con lật đật” đó, ngã nhào lòng .
Điền Nguyễn tưởng vẫn đang , : “Em say , em còn thể đá nghiêm chỉnh!” Nói xong đá thử một cái, suýt nữa giạng chân ngã sõng soài.
Ngu Kinh Mặc kéo , : “Thành thật một chút.”
Điền Nguyễn ngoan ngoãn để nửa đỡ nửa dìu lên lầu.
Ngu Thương gì, đầu chỗ khác, quản gia hưng phấn : “Tửu hậu loạn tính, hoa hảo nguyệt viên, cảnh say, đúng là duyên trời tác hợp!”
Má Lưu khúc khích, mắt híp : “Phải đó, cuối cùng cũng chung phòng .”
Ngu Thương: “……”
Vị thành niên nên mấy chuyện .
Ngu Thương đầu bước .
Lầu hai, Ngu Kinh Mặc dìu say rượu tới phòng khách. Vừa cửa thấy chiếc tủ quần áo gương , khựng , nhớ đến Điền Nguyễn say cởi quần, một mảng trắng mềm mại…
Điền Nguyễn tự mò mẫm phòng tắm.
Ngu Kinh Mặc theo mấy bước: “Em tự lo ?”
Điền Nguyễn bỗng : “Em tiểu, theo làm gì? Muốn xem em tiểu ?”
“……”
“Không xem! Dù là Ngu Kinh Mặc cũng xem em!”
“……” Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt hỏi: “Vì cho xem? Em là đối tượng hợp pháp của mà.”
Điền Nguyễn phồng má: “Em còn đang phát triển, chờ em phát triển xong mới cho xem!”
Nếu lúc đó tỉnh, nhất định sẽ thấy trong mắt Ngu Kinh Mặc hiện rõ vẻ kinh ngạc pha ý : “Được , xem.”
Điền Nguyễn yên tâm phòng tắm.
Ngu Kinh Mặc yên tâm, ngoài tiếng nước lách tách…
Điền Nguyễn tiện thể tắm rửa luôn.
Thói quen dường như khắc gene, dù say cũng quên rửa mặt đ.á.n.h răng.
Bọc áo tắm , đầu óc vẫn mơ màng, thấy đàn ông đang sô pha cạnh giường, dung mạo đoan chính, mày phượng, mũi cao, môi mỏng, gương mặt lạnh như sương.
Nam nhân khẽ nâng mi, đôi mắt đen như mực ánh lên tia băng lạnh.
Điền Nguyễn đột nhiên nổi giận: “Anh m.ô.n.g em!”
Ngu Kinh Mặc: “……”
“Chính là em m.ô.n.g em!”
“……”
“Lưu manh! Anh dám m.ô.n.g em!”
Ngu Kinh Mặc giơ một ngón tay, chọc nhẹ lên bụng .
Điền Nguyễn khanh khách, nhảy lùi : “Anh còn cù em!”
Ngu Kinh Mặc lên, trong chớp mắt, giống như một tòa núi ngọc sừng sững mặt Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn ngẩng đầu, trừng mắt: “Sao cao dữ ?”
Ngu Kinh Mặc chẳng trông mong gì say năng mạch lạc, chỉ : “Tôi bảo má Lưu nấu cho em một bát canh giải rượu.”
Nói xong, cửa vang tiếng gõ.
Má Lưu bên ngoài : “Tôi mang canh giải rượu cho phu nhân, ?”
“Vào .”
Má Lưu mở cửa, đặt canh xuống nhanh chóng rời , sợ thấy cảnh nên thấy.
Ngu Kinh Mặc bưng chén canh đặt lên tủ đầu giường: “Lại đây, uống .”
Điền Nguyễn lờ đờ bước tới: “Canh gì đó? Canh mê hồn hả? Hay canh Mạnh Bà?”
Ngu Kinh Mặc thử nhiệt độ, vặn, liền đỡ đầu , đưa chén tới bên môi.
Điền Nguyễn cúi đầu, giống như con mèo nhỏ, chậm rãi uống hết chén canh: “Em , là nước ô mai, em thích uống lắm.”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc đặt chén khay ngoài cửa, sẽ đến dọn.
Hắn , thấy Điền Nguyễn vẫn ngốc nghếch bên mép giường, : “Ngủ .”
Điền Nguyễn ngoan ngoãn chui chăn, tròn mắt Ngu Kinh Mặc, như một con vật nhỏ, hỏi: “Anh m.ô.n.g em, thế nào?”
Ngu Kinh Mặc: “…… Sao còn nhớ, thù dai ghê.”
Điền Nguyễn vẫn chằm chằm .
Ngu Kinh Mặc hết cách, cúi xuống chỉnh góc chăn cho , đưa tay che lên đôi mắt . Lông mi mềm lướt qua lòng bàn tay, xúc cảm ấm áp khiến giọng khẽ trầm xuống: “Ngủ .”
Trước mắt Điền Nguyễn tối , ý thức dần mờ, chìm giấc mộng say nồng.
Ngu Kinh Mặc một lát, tắt đèn lớn, bật đèn ngủ nhỏ nhẹ nhàng ngoài, khép cửa .
Sáng hôm , Điền Nguyễn đồng hồ sinh học đ.á.n.h thức. Thế nào cũng nhớ về phòng lúc nào, đành mặc kệ, rửa mặt đ.á.n.h răng xuống ăn sáng.
Trên bàn, ánh mắt Ngu Thương chút lạ.
Má Lưu tủm tỉm mang một chén tổ yến táo đỏ: “Bổ khí huyết, phu nhân mau uống .”
Điền Nguyễn ăn tổ yến hỏi: “Ngu Thương ăn ?”
Ngu Thương lạnh nhạt: “Tôi cần.”
“?”
Ăn xong tổ yến, ăn sáng như thường.
Ngu Kinh Mặc bước nhà ăn, dường như vận động xong, tóc còn ướt. Hắn xuống ghế chủ vị phía đông, như thường lệ, bình thản dùng bữa sáng.
Điền Nguyễn yên lặng thán phục sự tự giác của Ngu Kinh Mặc, sáng sớm dậy rèn luyện, chẳng hiểu lấy nhiều sức lực như …
Cơm nước xong, học.
Vừa lên xe, Điền Nguyễn liền cảm thấy chỗ m.ô.n.g khác lạ, mềm bất thường, còn phần tựa lưng phía thấp, vặn để thoải mái. Cậu rút tấm đệm mềm quen thuộc, khỏi trợn mắt, đây chẳng là cái đệm vốn đặt ở ghế ăn ?
Quản gia bên ngoài khom hành lễ, cung kính tiễn chủ nhân cửa.
Xe chuẩn rời khỏi trang viên, thì bất ngờ, cửa sổ xe hạ xuống, từ trong xe bay một miếng đệm mềm, “phạch” một tiếng, rơi trúng ngay mặt quản gia.
Quản gia: “……”
Trong xe, Ngu Kinh Mặc thanh niên đang tức giận, tâm tình vô cớ thoải mái: “Nghe em gia nhập câu lạc bộ ca kịch?”
Điền Nguyễn lập tức phân tâm: “Ừm.”
“Cuối tuần , ở nhà hát lớn Tây Thành buổi diễn của đoàn ca kịch nước ngoài Der Rosenkavalier, ‘Kỵ sĩ hoa hồng’. Muốn xem ?”
“…… Thật em từng xem ca kịch.”
“Vậy cũng , thể hiểu thêm về lịch sử.”
“ Đức Âm ca kịch đoàn chắc chỉ là kiểu nghiệp dư thôi, nghiêm túc lắm đúng ?”
Ngu Kinh Mặc khẽ : “Đương nhiên . Học sinh Đức Âm đa xuất từ gia đình thương nhân, nghệ thuật chỉ để trau dồi tình cảm. Ra khỏi cổng Đức Âm, phần lớn vẫn sẽ tiếp quản gia nghiệp.”
Điền Nguyễn chút may mắn nhỏ: “Tốt quá, em gia nghiệp kế thừa, thể chọn ngành thích.”
Ngu Kinh Mặc liếc : “Em chọn ngành gì?”
“Phiên dịch.”
“Muốn làm phiên dịch viên ?”
“Ừ.”
“Vậy hết học xong trung học .”
“……” Điền Nguyễn đầu trừng : “Anh còn nghĩ em học chỉ để chơi ?”
Ngu Kinh Mặc gì, chỉ nhàn nhạt đáp: “Đọc nhiều sách luôn là chuyện .”
Đến trường, kịp giờ sớm. Trường quý tộc đúng là khác biệt, học sinh thể ở vườn hoa, trong rừng cây, sân thượng, trong phòng , hoặc bất cứ góc nào yên tĩnh. Chỉ cần về lớp tiết đầu là .
Điền Nguyễn ngoan ngoãn trong lớp, ngâm văn cổ, gấp rút thành bài tập nộp ——
đến, đầu liền trống rỗng, tối qua làm!
Cậu vội vàng chạy đến chỗ Ngu Thương, nhỏ giọng năn nỉ: “Con trai, nhanh, cho ba mượn bài tập chép một chút.”
Ngu Thương: “……”
Ngu Thương khẽ nhắc: “Anh gọi là gì?”
“Hội trưởng.” Điền Nguyễn lập tức đổi giọng, “Cho mượn bài làm một chút .”
“Môn nào?”
“Toán, Văn, Anh.”
“Tối qua làm gì?”
“Ngủ?”
Ngu Thương hỏi thêm, chỉ lạnh nhạt lấy vở bài tập đưa : “Tan học trả , thì trừ điểm.”
“…… Được.”
Phải , với phận học bá, chữ của Ngu Thương vô cùng ngay ngắn, mạnh mẽ mà trong sáng, một lượt thấy dễ chịu. Điền Nguyễn thích nhất chép loại bài như , sợ sai.
Trước khi kết thúc giờ , kịp chép xong bộ.
Khi tiết học, giáo viên chủ nhiệm thông báo: “Ngày mai sẽ tổ chức thi thử ba môn Toán Văn Anh. Học sinh mới cần tham gia kỳ .”
Giọng cô dứt, nhiều ánh mắt ghen tị lập tức đổ dồn về phía Điền Nguyễn.
Cậu ngẩn vài giây : “Thưa cô, em tham gia.”
“Em chắc chứ? Sẽ tính bảng xếp hạng khối.”
“Em chắc.” Điền Nguyễn coi là ngoại lệ.
Giáo viên chủ nhiệm gật đầu, tan học liền gọi lên văn phòng, gọi điện cho Hiệu trưởng Lý, Hiệu trưởng gọi cho Ngu Kinh Mặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-28.html.]
Điền Nguyễn ngán ngẩm: “Ngay cả việc thi cũng xin phép giám hộ ?”
Cô giáo : “Dù cũng hỏi qua giám hộ của em.”
“……” Trên danh nghĩa, chẳng Sa Mỹ Quyên mới là giám hộ ?
Tan học, lên xe về nhà.
Ngu Kinh Mặc hỏi : “Thật sự dự thi?”
“Ừ.”
“Không sợ cuối bảng ?”
Điền Nguyễn trừng : “Mới .”
Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Hy vọng là .”
“Anh yên tâm, em sẽ làm mất mặt.” Điền Nguyễn cam đoan chắc nịch, dù cũng trong top ba khối. Dù chương trình học ở trường quý tộc khó, lọt top 100 vẫn trong tầm tay.
Biết tin Điền Nguyễn và Ngu Thương thi, buổi sáng hôm má Lưu đặc biệt làm trứng gà đỏ với quẩy, chúc hai thuận lợi, rực rỡ như son.
“Cảm ơn má Lưu.” Điền Nguyễn từng ăn bữa sáng “may mắn” như , vui vẻ ăn sạch.
Má Lưu : “Thực , kết hôn cũng chuẩn trứng gà đỏ, coi như bổ sung cho hợp.”
“……”
Ngu Kinh Mặc liếc một cái: “Ăn , bổ cho .”
Điền Nguyễn bực ăn liền hai quả trứng.
Kỳ thi mô phỏng chia làm ba buổi, hai môn buổi sáng, một môn buổi chiều, tổ chức ở các phòng khác .
Học sinh mang đầy đủ dụng cụ, đến phòng ghi danh theo .
Điền Nguyễn bình tĩnh thành ba bài thi, đó là thời gian tự do.
Lúc , đa học sinh chọn tham gia hoạt động câu lạc bộ, Điền Nguyễn cũng , của đoàn ca kịch kéo luyện giọng suốt buổi trưa.
Diệp Phu Căn Ni nhún m.ô.n.g tiến , tay phe phẩy tấm vé: “Chủ nhật rảnh ? Tôi mời xem Kỵ sĩ hoa hồng.”
Điền Nguyễn: “Tôi cũng định xem , chỗ sẵn.”
“Vậy thì trùng hợp quá!” Diệp Phu Căn Ni reo lên, “Cậu đưa vé cho Ngu Đề . Dù ít khi tham gia câu lạc bộ, nhưng hoạt động gì vẫn nên báo cho cô .”
Điền Nguyễn gật đầu đồng ý.
Tối đó, về nhà kể cho Ngu Kinh Mặc .
Ngu Kinh Mặc cho chuyển vé đến Ngu Đề, : “Vậy cùng em, tránh để trong câu lạc bộ thấy.”
Điền Nguyễn sửng sốt: “Ngu xem ?”
Ngu Kinh Mặc hỏi : “Em ?”
“Em chỉ thỉnh thoảng cũng thư giãn một chút.”
“Vậy .”
Điền Nguyễn liền nghĩ sẵn lời: “Đến lúc đó là tình cờ gặp thôi.”
……
Đến chủ nhật, Điền Nguyễn dậy sớm chuẩn xem suất diễn buổi trưa. Ngu Kinh Mặc đích đưa , chọn chiếc Maybach quá nổi bật, lái đến nhà hát Tây Thành mà gây chú ý.
“Đi bên .” Xuống xe, Ngu Kinh Mặc dẫn đường: “Từ cửa sẽ gần hơn.”
“Có thể đường đó ?”
“Tôi lối VIP.”
“Anh thường đến xem ca kịch ?” Điền Nguyễn ngạc nhiên.
Ngu Kinh Mặc bình thản : “Không thường xuyên. khi cần cho công việc thì . Xem ca kịch giúp tâm tình con lãng mạn hơn, bớt toan tính. Dù ký hợp đồng, ít cũng để ấn tượng tao nhã, giúp mở rộng cơ hội hợp tác .”
Điền Nguyễn khỏi cảm khái: “Quả nhiên, là duy nhất chút nào lãng mạn cả.”
Ngu Kinh Mặc liếc , ánh mắt sâu thấy đáy: “Tôi coi như là đang khích lệ em.”
Lối VIP quả nhiên thông suốt, giám đốc nhà hát đích đón, đưa hai đến hàng ghế nhất, còn chuẩn hoa quế và điểm tâm tinh xảo. Trên bàn, còn cả một bó hoa hồng đỏ thắm, hương thơm nồng nàn.
Điền Nguyễn bó hoa, nghi hoặc sang Ngu Kinh Mặc: “Anh chuẩn ?”
Ngu Kinh Mặc: “Không.”
Trưởng nhà hát đến nịnh nọt: “Ngài Ngu cùng phu nhân quang lâm, nhà hát thật vinh hạnh. Đây chỉ là chút lòng thành, mong đừng chê .”
May mà lúc trong nhà hát chỉ Ngu Kinh Mặc và Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn giữ bình tĩnh, : “Cảm ơn giám đốc, nhưng cần chuẩn nhiều như . Tôi để khác quan hệ giữa và Ngu . Chúng là đến xem diễn, chứ để xem.”
Giám đốc nụ thoáng cứng : “Ngu bao trọn buổi diễn , hôm nay sẽ khán giả nào khác.”
“?” Điền Nguyễn đầu hỏi Ngu Kinh Mặc: “Thật ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
“Vì sớm?” Hại lo lắng suốt hai ngày, sợ đến nhà hát nhận .
“Em hỏi.”
Điền Nguyễn trừng .
Khóe môi Ngu Kinh Mặc khẽ cong, rốt cuộc cũng lộ ý : “Đừng trừng nữa, xem diễn .”
Theo tiếng nhạc hòa âm vang lên, Hoa hồng kỵ sĩ mở màn.
Bối cảnh ca kịch đặt tại xã hội quý tộc Vienna thế kỷ XVIII, kể về vị nữ công tước Martha Linh cùng quý tộc trẻ Áo Khắc Tháp Duy An một đoạn tình yêu bí mật.
Một buổi sáng sớm, khi hai đang hẹn hò, biểu của Martha Linh bất ngờ ghé thăm. Để tránh phát hiện, Martha Linh đành bảo Áo Khắc Tháp Duy An giả làm nữ nhân.
Biểu Aux là quý tộc trung niên, sắp cầu hôn con gái của một phú thương tên Tô Phỉ, đang tìm một thị nữ.
Vừa trông thấy Áo Khắc Tháp Duy An trong nữ trang xinh , liền nổi lòng tà ý.
Martha Linh liền đề cử “nàng” làm thị nữ.
Áo Khắc Tháp Duy An tặng Tô Phỉ một đóa hoa hồng. Hai trò chuyện trong âm nhạc, dần nảy sinh tình cảm, thừa dịp ai để ý mà ôm hôn.
Aux bắt gặp, nổi giận, cùng Áo Khắc Tháp Duy An quyết đấu.
Sau một loạt tình huống dở dở , Aux bại danh liệt. Martha Linh buông tay thành cho họ, Áo Khắc Tháp Duy An và Tô Phỉ kết thành đôi.
Vở ca kịch kéo dài hơn hai tiếng, tiết tấu lúc trầm lúc bổng.
Diễn viên cất giọng ca, khi thì ai oán, khi vui tươi, cốt truyện và ca khúc liền mạch, lấy một khúc ngắt.
Trang phục xa hoa, phong vị ngoại quốc, lời thoại trau chuốt, cùng mối tình mà ngang trái, tất cả đều khiến cuốn cảnh tượng rực rỡ .
So với đó, đoàn kịch của Diệp Phu Căn Ni quả thật chỉ là “trò diễn nhỏ.”
“Đây là ca kịch đẳng cấp thế giới ?” Điền Nguyễn cảm khái hỏi.
Ngu Kinh Mặc: “Cũng chỉ là cẩu huyết thôi. ánh mặt trời, chẳng chuyện gì mới mẻ cả.”
“……” Điền Nguyễn chậm rãi hiểu , quả thật cẩu huyết.
Nam giả nữ trang, gặp yêu, chia ly, ghen tuông, giành giật, ngoại tình… Các yếu tố thật sự thiếu cái nào.
Ngu Kinh Mặc dậy: “ nếu ca kịch cẩu huyết, thì cũng chẳng còn gì đáng xem. Đi thôi.”
“Ừ.”
Vừa bước khỏi nhà hát, đến bãi đỗ xe, tiếng gọi kéo dài đầy nũng nịu: “Điền Nguyễn~ Điền Nguyễn~ Cậu tới !”
Điền Nguyễn đầu, ai khác ngoài Diệp Phu Căn Ni.
Sau lưng đối phương là mấy thành viên ca kịch đoàn, bảy tám , váy áo rực rỡ muôn sắc.
Điền Nguyễn lập tức quyết định, xoay bỏ chạy, chui thẳng xe như thỏ thấy sói.
Diệp Phu Căn Ni: “Điền Nguyễn! Cậu thấy ?”
Ngu Kinh Mặc ngẩng mắt liếc nhẹ, Diệp Phu Căn Ni liền im bặt.
Hắn trong xe, lạnh nhạt với tài xế: “Đến công ty.”
Chiếc Maybach từ tốn lăn bánh, rời khỏi nhà hát.
“…………”
Một đoàn sững sờ.
“Đoàn trưởng, trông quen quen, là ai ?”
“Điền Nguyễn đầu ? Hẳn là thấy chúng ?”
“Thế chạy?”
Diệp Phu Căn Ni xoay đầu, nhóm mặt mà than nhẹ: “Có lẽ cận, lãng tai thôi.”
Mấy thiếu gia tiểu thư lập tức tin sái cổ: “Vậy thật là đáng thương quá~”
Ba mươi sáu kế, chạy vẫn là thượng sách. Xe một đoạn xa, Điền Nguyễn mới yên lòng, lấy sổ ghi từ vựng bắt đầu ôn .
Ngu Kinh Mặc liếc : “…… em thật sự chăm học?”
“Học tập còn thể giả ?”
“Lần thi mô phỏng, nếu lọt top 100, sẽ thưởng.”
“Thưởng gì?”
“Nói sớm quá , lỡ thất vọng.”
“……”
Trường Đức Âm mỗi thi xong đều công khai bảng xếp hạng top 100, để khuyến khích học sinh.
Sáng sớm hôm , bảng thành tích mô phỏng dán ở đại sảnh. Học sinh chen chúc quanh bảng, kẻ hò reo, tiếc nuối.
Điền Nguyễn cũng tò mò xem, lọt danh sách .
Vừa dò nội dung đề thi trong đầu, nhớ đến kỳ nghỉ ngắn năm lớp 11, khi cặp vai chính trong truyện từng nụ hôn đầu tiên—
, chính là thời gian .
Điền Nguyễn âm thầm phấn khích: Dưa nhất định ăn.
“Điền Nguyễn là ai?”
“Học sinh mới chuyển từ lớp 1 ?”
“Giỏi ? Bảo chuyển tới Đức Âm…”
Tiếng bàn tán rì rầm chẳng lọt tai , chỉ thấy từ sang trái, từ lên tìm tên .
Không …
Không …
Vẫn là …
Đang chăm chú, bỗng tiếng Uông Vĩ Kỳ la lên: “Điền Nguyễn!”
“Làm gì?” Điền Nguyễn đầu.
Vừa dứt lời, ánh mắt cả đám xung quanh đồng loạt dồn về phía .
Uông Vĩ Kỳ giơ một ngón tay lên.
“…… Cậu chỉ ngón giữa ?”
Vì đ.á.n.h , Uông Vĩ Kỳ phản xạ giơ nhầm, vội đổi sang ngón trỏ, chỉ bảng thành tích: “Nhìn kìa!”
Điền Nguyễn ngẩng đầu, liếc qua hàng đầu tiên, hạng nhất: Ngu Thương.
Cậu cũng chẳng lấy làm lạ, Ngu Thương làm nam chính, nào thi cũng đầu khối.
Điền Nguyễn chút hãnh diện, vai chính công bá đạo , bây giờ là con trai của .
Đang thầm đắc ý, bỗng quanh đó ồn ào hẳn lên: “Hội trưởng tới … Phó hội trưởng cũng đến…”
Điền Nguyễn đầu .
Thành viên hội học sinh ai nấy như mẫu, khí chất sáng rực. Trong đó, chân Ngu Thương dài nhất, chỉ một bước tới bảng. Đám đông tự động tách nhường đường.
Ngu Thương liếc lấy một cái, chỉ ngẩng cằm, trầm tĩnh đảo mắt từ hạng hai trở xuống, là đến để xác nhận xem Lộ Thu Diễm còn trong top 20 .
Hạng hai: Điền Nguyễn.
Ngu Thương: “……”
Hội học sinh: “???”
Hề Khâm nghi ngờ hoa mắt, đẩy gọng kính, , sai, hạng nhì chính là Điền Nguyễn.
Tạ Đường Yến bật thốt: “Đệt?!”
Bên cạnh, thủ quỹ Tiền Lại nhỏ giọng nhắc: “Chú ý hình tượng.”
Tạ Đường Yến nhún vai, bước đến mặt Điền Nguyễn, hạ giọng cảm thán: “Không hổ là cùng nhà với Ngu Thương, quả thật khủng khiếp.”
Điền Nguyễn: “?”
Tạ Đường Yến chạy tới Hề Khâm, cầm sổ ghi chép như phóng viên: “Phó hội trưởng, xin hỏi cảm giác rớt xuống hạng hai là như thế nào?”
Hề Khâm: “……”
Cậu mỉm mà , sang Điền Nguyễn: “Bạn học Điền, chúc mừng.”
Tạ Đường Yến bôm bốp vỗ tay, chân thành: “Chúc mừng chúc mừng! Điền Nguyễn, thật lợi hại!”
Đến lúc , Điền Nguyễn vẫn còn ngơ ngác.
Ngẩng đầu bảng xếp hạng, hạng nhì thật sự tên .
Nếu Đức Âm trùng tên, chính là thật .
Ngày thứ 18 nhập học, Điền Nguyễn nhất chiến thành danh, vinh thăng tân học bá nam thần của cao trung Đức Âm.