Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:16:57
Lượt xem: 248
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Thầy ạ?”
Bên cạnh học sinh cẩn thận gọi, còn phong độ nghiêm chỉnh Hạ Lan Tư giờ ngã sõng soài nền nhà.
Phòng mỹ thuật vốn chẳng thể gọi là sạch sẽ. Dù ngày nào cũng quét dọn, nhưng mùi t.h.u.ố.c màu, mùi sơn, mùi bút vẽ vẫn lẫn lộn, lau mãi hết. Mặt sàn giẫm tới giẫm lui, thế nên bộ quần áo đắt tiền Hạ Lan Tư xem như tiêu .
Trợ lý mỹ thuật luống cuống định chạy tới đỡ, nhưng Hạ Lan Tư giơ tay ngăn .
Anh chống đầu, khẽ : “Không , cần lo.”
Thực chẳng ai lo cả. Cái của … lạnh đến rợn . Cả phòng học lập tức im phăng phắc.
Hạ Lan Tư từ tốn dậy, phủi bụi , ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo lia về phía Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn giả vờ như thấy, cúi đầu, để cái xoáy tóc đỉnh che mặt. Khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ, so với hoa sen còn thanh khiết hơn.
Hạ Lan Tư tức đến bật : “Học sinh , em định xin ?”
Điền Nguyễn chớp mắt: “…Xin , chân em dài quá, cẩn thận làm đổ xô nước.”
Vừa dứt lời, vài nữ sinh bên cạnh bật khúc khích, nhận liền vội bịt miệng .
Hạ Lan Tư nhướng mày: “Chân dài thì lấy cưa điện cưa bớt một đoạn. Nếu em nỡ, thể giúp.”
Mọi : “…”
Quả nhiên, Hạ Lan Tư vẫn hung hăng như lời đồn.
Ai cũng là loại điên rồ, chuyện gì cũng dám làm. Điền Nguyễn chột , nhưng vẫn chịu lép vế, : “Chân thầy cũng dài mà, là cưa làm mẫu ?”
Hạ Lan Tư nheo mắt, câu nào chọc trúng dây thần kinh, bỗng bật ha hả: “Giỏi đấy, dám đấu miệng với ?”
Anh bục giảng, bật máy tính, mở bài giảng của tiết mỹ thuật hôm nay, chủ đề về một họa sĩ nổi tiếng từ tốn giảng giải.
Cuộc đời, phong cách sáng tác, tác phẩm tiêu biểu Hạ Lan Tư năng rõ ràng, mạch lạc, đúng chuẩn giáo viên dạy , thậm chí còn hơn thế.
Điền Nguyễn thì đang phân màu bảng pha, tách riêng màu vàng tươi và màu lam đậm, trộn thành một thứ xanh lục nhạt đậm đều. Lúc bảng pha còn khá , nhưng khi đưa lên giấy vẽ thì loạn tung.
Cậu liếc quanh, phát hiện trình độ của cũng chỉ như , tám lạng nửa cân.
Một nam sinh than thở: “Thầy ơi, bài khó quá, tiết tụi em mới vẽ… quả táo thôi mà.”
Hạ Lan Tư lạnh nhạt đáp: “Phải chịu khổ trong khổ, mới là .”
Mọi : “……” Ai cũng hoài nghi nhảm.
Không ai dám than thêm, đành cắm cúi vẽ, dù thật , vẽ .
Hạ Lan Tư đến cạnh Điền Nguyễn, liếc qua tờ giấy: “Em đang vẽ… heo ?”
Điền Nguyễn: “…… Đây là mèo.”
“Béo thật. Mũi heo, mà tô màu xanh lá.”
Điền Nguyễn tức đến mức tô bừa, biến bức tranh thành… một cái mũ.
Hạ Lan Tư bật : “Hay thật, chắc cho ai đó xem, em vẽ một cái nón xanh đấy.”
Điền Nguyễn trừng mắt, ánh như : ‘Thầy quản làm gì?’
Hạ Lan Tư càng lớn, thật sự chụp ảnh, gửi cho Ngu Kinh Mặc.
Điền Nguyễn: “!!!”
Kết quả là khi nhận tin “SOS” của Điền Nguyễn, Ngu Kinh Mặc nhận thêm một bức tranh màu nước… vẽ nón xanh.
Hạ Lan Tư: “Vợ vẽ, sáng tạo lắm.” /mỉm /
Ngu Kinh Mặc: “……”
Điền Nguyễn tức tối trừng , ánh mắt bốc lửa.
Không hiểu , điều đó khiến Hạ Lan Tư đến run cả vai. Học sinh xung quanh bắt đầu liếc hai , thì thầm bàn tán, rõ ràng họ đang đoán xem học sinh mới và thầy giáo dạy rốt cuộc thù oán gì.
Tiết mỹ thuật vốn là tiết thư giãn, nhưng hôm nay học xong, cả lớp đều kiệt sức.
Trở về lớp, Điền Nguyễn nhắn cho Ngu Kinh Mặc cáo trạng: Hạ Lan Tư biến thành thầy dạy mỹ thuật của em. Cái mũ là ngoài ý , em vốn định vẽ mèo, bảo giống heo.
Ngu Kinh Mặc: Hạ Lan Tư chuyên mỹ thuật, mắt thẩm mỹ cao hơn em.
Điền Nguyễn: …Hừ!
Ngu Kinh Mặc thể tưởng tượng gương mặt trắng trẻo đang tức giận ở đầu điện thoại, khẽ nhếch môi, gõ chữ: Em làm gì ? Trông giống dễ phát điên .
Điền Nguyễn thật thà trả lời: Em làm ướt giày … nhưng xin .
Ngu Kinh Mặc: Xin lấy mặt mũi , tùy .
Điền Nguyễn: Vậy em làm ? / lớn/
Ngu Kinh Mặc bật : Gửi một tấm selfie.
Điền Nguyễn: ?
Tuy còn nghi ngờ, nhưng vẫn yên, mở camera , lấy tòa nhà nghệ thuật phía làm nền, chụp một tấm gửi qua.
Ảnh hiện lên, gương mặt thiếu niên trắng đến mức sáng lên, son phấn, đôi mắt sáng trong, biểu cảm thuần khiết.
Ngu Kinh Mặc ngắm một lúc, đó đặt ảnh làm màn hình khóa.
Điền Nguyễn: Ngu ?
Ngu Kinh Mặc: Không nữa.
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc: “Ở trường, dám làm gì . Tan học đến đón em.”
Điền Nguyễn yên tâm: “Ừm!”
Ngu Kinh Mặc đặt điện thoại xuống, tính toán cứ để một thời gian. Với tính cách của Điền Nguyễn, chừng đầy một tháng chắc thích nghi với đời sống trong trường. Khi đón về trang viên, chiếu cố cũng thuận tiện hơn.
Còn Hạ Lan Tư, thừa thời gian để “xử lý”. Hoặc khiến phá sản, hoặc lôi kéo hợp tác, thông minh sẽ luôn chọn cách .
—
Điền Nguyễn lớp 1, gặp Ngu Thương ngang, liền bước lên nhỏ: “Có để ý đến Lộ Thu Diễm.”
Ngu Thương khựng , vẻ mặt chút kỳ quái: “Ý là trong buổi lễ kéo cờ?”
“Không, trong tiết mỹ thuật.”
“Ai?”
“Hạ Lan Tư.”
“……”
Điền Nguyễn thêm, vì Ngu Thương thông minh, chỉ cần một câu, sẽ tự hiểu. Báo cho sớm cũng xem như để phòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-26.html.]
—
Tiết cuối buổi chiều là địa lý.
Điền Nguyễn leo lên tầng bốn, tìm đến lớp Địa lý 3, tùy tiện chọn chỗ ở hàng cuối.
Còn một phút nữa học, bên nam sinh cao gầy, mặt mày sáng sủa, kiểu “con trai ánh mặt trời”.
“Chào , tớ là Chu Thiên Thụ.” Nam sinh rạng rỡ, giọng tự nhiên, “Còn ?”
Điền Nguyễn ngẩn một lát, cố lục trong trí nhớ xem nguyên tác nhân vật .
“Bạn học?” Chu Thiên Thụ vẫy tay mặt .
Điền Nguyễn hồn, xác định đúng là “Chu Thiên Thụ” nào trong truyện, chắc là nhân vật nền của trường Đức Âm thôi. Cậu ngại kết bạn, liền : “Chào , tớ là Điền Nguyễn.”
“Điền Nguyễn?” Chu Thiên Thụ kỹ khuôn mặt trắng trẻo của , : “Quả thật, như tên.”
“?”
Chuông học vang lên, tiết học chính thức bắt đầu.
Thầy dạy địa lý giảng trực tiếp vẽ lên bảng mô hình địa mạo karst, khiến Điền Nguyễn khổ sở cầm bút chì vẽ theo, từng đường cong xiêu vẹo.
Trường quý tộc đúng là khác biệt, thầy cô đều cố cho học sinh “thực hành”, tuyệt đối qua loa.
Chẳng hạn, để minh chứng về thời tiết, họ sẽ tổ chức dã ngoại; để giảng về nguồn gốc đá, họ dẫn học sinh đến tận mỏ; Và để học lịch sử sinh động hơn, họ trực tiếp đưa học sinh đến di tích thật.
Giảng dạy tận tâm như , ở trường Đức Âm đạt đến cực hạn.
điều đó khổ cho Điền Nguyễn, vốn là kiểu học sinh ngoan, học bằng cách ghi nhớ, “ba năm đại học, năm năm thi thử”, quen động tay.
Thầy địa lý giảng, xuống xem từng bạn vẽ.
Nhìn tờ giấy đầy những đường cong lộn xộn, Điền Nguyễn tuyệt vọng. lúc , tập bài của Chu Thiên Thụ rút , đổi bằng của .
Điền Nguyễn nghi hoặc sang.
Chu Thiên Thụ mỉm , hạ giọng : “Để tớ vẽ giúp.”
Khi thầy kiểm tra đến cuối hàng, Chu Thiên Thụ nhanh tay thành bản vẽ thứ hai.
Thầy gật đầu, khen: “Được đấy, khá .”
Điền Nguyễn chột , đây là đầu tiên “gian lận”, dù do chủ động.
Tan học, Điền Nguyễn trả tập bài, nghiêm túc : “Cảm ơn .”
“Chuyện nhỏ thôi.” Chu Thiên Thụ , “Tớ lớp 8, còn ?”
“Lớp 1.”
“Hội trưởng Hội học sinh cũng ở lớp 1 đấy, học với ?”
“Chưa.”
“Tiếc thật, là giỏi nhất trường.”
“Ừ.”
Chu Thiên Thụ gãi đầu: “Tớ học cũng tệ, nếu ngại… thể tìm tớ.”
Điền Nguyễn nghiêng đầu: “Tìm làm gì? Học hành là việc của tớ.”
“……”
Hai , Chu Thiên Thụ ngượng, nhỏ: “Ý tớ là, nếu hiểu bài thì thể hỏi tớ.”
Điền Nguyễn từ tới nay luôn độc lập trong học tập, liền đáp thẳng: “Không hiểu thì hỏi thầy, hoặc tra mạng là .”
“…… Ờ, cũng đúng.”
—
Điền Nguyễn chẳng hiểu chuyện kiểu kỳ quặc đó, đành trở về lớp 1, dọn cặp sách cổng, Ngu Kinh Mặc sẽ tới đón.
Xe nhà họ Ngu nhỉ?
Không Ngu Thương dẫn đường, Điền Nguyễn liền mù tịt, hàng dài siêu xe mà hoa cả mắt. Cậu vốn phân biệt nổi những thứ “na ná ”, gặp nhiều là rối.
Những thiếu gia tiểu thư thể một giây nhận xe nhà … rốt cuộc là làm thế nào ?
“Điền Nguyễn?”
Cậu đầu , là Chu Thiên Thụ.
“Trùng hợp ghê, cũng đang tìm xe ?” Chu Thiên Thụ vui vẻ hỏi.
“Ừ.”
“Gọi cho tài xế xem?”
“Mình tài xế.”
“Vậy biển hoặc màu xe?”
“Mình cũng chắc, thể đổi xe khác để đón.”
Chu Thiên Thụ ngẩn , thầm nghĩ: “Không ngờ giàu .”
Điền Nguyễn: “Tiền của .”
“?”
Đang thì một bóng cao lớn, phong thái trầm thu hút ánh của .
Điền Nguyễn mắt sáng lên: “Ngu !”
Ngu Kinh Mặc vốn ít phô trương, nên ai trong trường cũng mặt. Chu Thiên Thụ chỉ thấy một đàn ông dáng cao, khí chất lạnh nhạt nhưng áp lực mạnh mẽ, cạnh chiếc Bentley, đang bước gần.
Dáng ưu việt, gương mặt ưu việt, khí thế càng ưu việt, sự xuất hiện của khiến xung quanh lặng hẳn.
Chu Thiên Thụ nhíu mày, Điền Nguyễn chạy đến chuyện cùng đàn ông . Một ý nghĩ thoáng lóe trong đầu ——
Điền Nguyễn , lễ phép : “Bạn học chu, tạm biệt nhé, về nhà đây.”
“Khoan .” Chu Thiên Thụ bước tới, ánh mắt lướt qua hai , nghi hoặc hỏi: “Vị là… cha ?”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc: “……”
Điền Nguyễn vội đáp: “Không .”
“Vậy là trai ?”
“Cũng .”
“Vậy chắc là… kim chủ?”
“A?”
Không khí tức khắc đông . Sắc mặt Ngu Kinh Mặc lạnh đến mức thể đóng băng ba tấc, ôm vai Điền Nguyễn, kéo sát lòng, giọng trầm thấp: “Tôi là chồng của em .”