Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:16:05
Lượt xem: 240

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tia nắng ban mai chiếu rọi khắp nghĩa trang, vài vệ sĩ mặc đồ đen áp giải hai kẻ trói chặt ngoài, đồng thời gọi báo cảnh sát.

Trước khi cảnh sát đến, Ngu Kinh Mặc và Ngu Thương vẫn trấn tĩnh, tiếp tục lễ bái như gì xảy .

Khói hương trắng mờ bay lượn trong khí, hòa lẫn hương hoa quế thoang thoảng. Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu lên tấm bia khắc hình đôi nam nữ, phụ nữ mặc sườn xám mỉm rạng rỡ, đàn ông mặc âu phục trắng nho nhã đoan chính. Phông nền là màn sân khấu đỏ thẫm, rõ ràng là ảnh cưới.

Ngu Thương : “Có lẽ bà nội cũng đang phù hộ cho chúng trời.”

Ngu Kinh Mặc đáp, chỉ chăm chú đốt một nén hương, phủi sạch lớp bụi bia, bẻ một cành hoa quế đặt mâm trái cây, vốn thích hoa quế.

“Em cũng thắp một nén .” Ngu Kinh Mặc với Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn ngoan ngoãn thắp hương, cúi đầu bái cha chồng khuất.

Chẳng bao lâu , cảnh sát đến hỏi vài câu đơn giản. Về , việc sẽ giao cho bộ pháp vụ của Tập đoàn Cây Sồi Xanh xử lý. Tuy , chuyện chắc chắn sẽ dừng ở đây, Ngu lão gia nhất định sẽ nhúng tay, dù Ngu Mão Đán cũng là cháu ruột của ông. Những việc lặt vặt tạm thời nhắc đến.

Ba trở về trang viên. Ngu Kinh Mặc ghế sofa báo, điện thoại reo mấy , dứt khoát tắt máy, dặn quản gia: “Hôm nay tiếp khách lạ.”

Quản gia đáp: “Vâng, thưa .”

Cánh cổng lớn của trang viên khép , yên tĩnh trở .

Điền Nguyễn theo hầu học làm bánh su kem, đ.á.n.h bơ đến mỏi cả tay, một mẻ làm hơn năm mươi chiếc, ăn xuể. Cậu bèn chia hơn nửa cho đám hầu, giữ mười chiếc cho , mười chiếc cho Ngu Thương.

Ngu Thương hộp su kem gói sẵn: “Tôi thích đồ ngọt, đem cho má Lưu .”

“Má Lưu ăn năm cái .” Điền Nguyễn , “Nếu ăn, thể chia cho khác.”

Ngu Thương lập tức nghĩ đến Lộ Thu Diễm, nhận lấy hộp bánh, lời cảm ơn nhờ nhân viên giao hàng gửi tới địa chỉ nhà y.

Điền Nguyễn bưng một đĩa đến mặt Ngu Kinh Mặc: “Ngu , ăn thử ?”

Ngu Kinh Mặc đưa tay cầm lấy một chiếc su kem. Vị béo ngậy của bơ tan chảy trong miệng, lớp vỏ giòn nhẹ, ruột mềm mịn, hương vị tuyệt vời. 

“Em làm ?”

“Em đ.á.n.h bơ.”

“Không tệ.”

“Ngu Thương chịu ăn.”

Ngu Kinh Mặc điềm nhiên : “Mẹ nó vốn làm bánh kem, cũng làm mấy món ngọt khác. Có khi bán hết, chỉ đành ăn cơm. Ăn nhiều quá .”

Điền Nguyễn sững vài giây, mới phản ứng . Trong nguyên tác, phần thế của Ngu Thương nhắc ít, chỉ vài câu lướt qua.

Trước tám tuổi, cuộc sống của còn tạm . Mẹ học nghề làm bánh kem, mở một tiệm nhỏ. Còn cha thì quanh năm biệt tích.

Không cha bên cạnh, Ngu Thương càng thêm thương .

một ngày nọ, tiệm bánh cướp. Mẹ đ.â.m mười tám nhát dao, c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Cảnh sát đưa bé Ngu Thương khi tới bệnh viện, cho gặp cuối tại nhà xác.

Không lâu , đưa viện phúc lợi trẻ em, sống hai năm ở đó Ngu Kinh Mặc nhận nuôi.

Giọng Ngu Kinh Mặc trầm thấp, lành lạnh vang bên tai Điền Nguyễn: “Đừng nghĩ nhiều. Ngu Thương yếu ớt như em tưởng. Bánh kem vẫn cứ ăn.”

Điền Nguyễn cảm khái: “Hắn ám ảnh tâm lý mới là kỳ tích.”

“Tôi nuôi nó .”

“……”

Giọng của Ngu Kinh Mặc mang vẻ khoe khoang, như đang một sự thật. Mà đúng là sự thật.

Hiện tại, Ngu Thương trầm , quyết đoán, đầu óc sáng suốt, phẩm hạnh xuất sắc, quyền lực ngày càng lớn, cũng chút thủ đoạn. Nếu , thể từ một học sinh trở thành chủ tịch trẻ tuổi.

Tuy vẫn còn non nớt, nhưng so với bạn cùng lứa, quả thật cùng đẳng cấp.

Buổi chiều, Ngu Đề lén tới chơi. Cổng chính đóng, Ngu Kinh Mặc hỏi cô bằng cách nào.

Ngu Đề đáp: “Leo qua cây quế ở sân , dễ leo lắm.”

Ngu Kinh Mặc xong liếc Điền Nguyễn một cái.

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Đề hì hì, đưa lễ vật, hít hít mũi: “Thơm quá, đang làm bánh ?”

Ngu Kinh Mặc đuổi cô , chỉ : “Ở ăn cơm .”

“Cảm ơn chú út!”

Ngu Đề liền cùng Điền Nguyễn chơi đùa, lục tủ TV máy chơi game cũ, cùng vài băng trò chơi cổ xưa, loại đồ họa đơn giản.

Tuổi thơ Điền Nguyễn điều kiện, từng chơi loại , liền chọn trò 《Dũng Giả Mạo Hiểm Phòng》.

Trò chơi thể chơi một hoặc nhiều . Người chơi điều khiển một dũng giả, cùng pháp sư, võ sĩ và một con thỏ đồng hành, đ.á.n.h quái và khám phá mê cung suốt đường .

Ngu Đề với : “Ánh sáng hồng lóe lên là quái vật, chỉ rương màu xanh lục mới mở , nếu đều là bẫy.”

Ngu Thương đó cũng chơi, đóng vai võ sĩ. Bất chấp việc dũng giả và pháp sư ở phía , một lao tới đánh, chạm tới điểm chung, game over.

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Đề: “Anh, ? Có gì là phối hợp ?”

Ngu Thương hỏi: “Còn lượt nào ?”

Ngu Đề trả lời thì Điền Nguyễn xen : “Còn.”

Đến lượt hai, một trò chơi phiêu lưu nhẹ nhàng trở nên kịch tính khi ba chơi tranh rương. Dũng giả, pháp sư và võ sĩ liên tục chạy tới điểm chung, đừng phối hợp, lúc họ còn đá chân , đúng là hỗn loạn.

Vẫn là võ sĩ đầu tiên về điểm chung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-24.html.]

Tới lượt ba, lượt bốn đều là các võ sĩ chiếm hơn nửa rương, võ sĩ đầu tiên thành mục tiêu. Dũng giả và pháp sư đều im lặng.

“Anh, mở rương chứ?” Ngu Đề hỏi.

Ngu Thương: “Không.”

“Sao nào cũng là thắng?”

“Vận khí .”

Người ngoài thì thiếu lịch sự, nhưng Ngu Thương thuyết phục, vì đúng là vai chính, hào quang vai chính.

đem hào quang vai chính áp dụng cho mấy chuyện nhỏ thì thật quá vô lý.

Điền Nguyễn tức giận chỉ Ngu Thương: “Cậu, chơi.”

Ngu Thương: “Sợ thua ?”

Điền Nguyễn sang Ngu Kinh Mặc đang uống : “Ngu , chơi .”

“Tôi chơi mấy trò vớ vẩn .”

Ngu Kinh Mặc dậy, bước dài tới, đưa tay về phía Ngu Thương như nhận tay cầm điều khiển.

Ngu Thương: “……”

Quản gia ngang, khẽ : “Tiên sinh và phu nhân thật tình cảm, trời sinh một đôi.”

Ngu Thương liếc mắt lạnh. Quản gia vội khép miệng, bước như chạm đất.

Không rõ là do vai chính loại, Ngu Kinh Mặc thực sự phối hợp, cuối cùng Điền Nguyễn cảm thấy trò chơi vui hơn. Cậu điều khiển dũng giả, phối hợp với võ sĩ để hạ gục chướng ngại, thuận lợi về nhất.

Ngu Đề : “Chơi như mới vui chứ.”

Ngu Kinh Mặc liếc con trai phục, : “Con quá hăng, khiêm nhường chọn lúc.”

Ngu Thương: “…… Vâng.”

Chiều xuống dần, hầu sắp xếp bàn ăn ngoài tiền viện đơn giản, trăng tròn treo cao, ánh trăng rọi, cần thắp nhiều đèn.

Bốn trăng ăn cơm. Má Lưu dâng lên chín món mặn một canh, mười thứ điểm tâm, vui vẻ : “Tiên sinh sinh nhật cát tường, việc như ý, trọn vẹn viên mãn.”

Ngu Kinh Mặc đáp: “Cảm ơn.”

“Chúng hát mừng sinh nhật cho chú út ?” Ngu Đề đề nghị.

Điền Nguyễn: “Được.”

Ngu Thương mặt lộ vẻ khó xử nhưng thể từ chối.

“Chúc sinh nhật vui vẻ ~ chúc sinh nhật vui vẻ ~ chúc sinh nhật hạnh phúc……” Điền Nguyễn và Ngu Đề cùng về phía Ngu Thương.

Ngu Thương: “……”

Ngu Đề tiếp: “Chúc chú vĩnh viễn vui vẻ ~”

Điền Nguyễn: “Chúc hạnh phúc ~”

Ngu Kinh Mặc mặt thoáng nụ : “Cảm ơn, thật dễ chịu.”

“Ha ha ha……” Ngu Đề nghiêng ngả, “Anh, hát dở thế mà cũng ?”

Ngu Thương: “Anh còn chơi đàn dương cầm nữa .”

Ngu Kinh Mặc : “Ăn cơm .”

Dù tiệc sinh nhật ngon, vẫn ăn quá no, Điền Nguyễn để dành bụng ăn bánh kem. Khi thưởng su kem bơ mềm ngọt, tiếng dương cầm vang lên từ phòng khách, trăng tròn soi bóng đôi mặt đất, Ngu Kinh Mặc từ lúc nào tiến bên Điền Nguyễn.

“Ăn ngon ?” giọng Ngu Kinh Mặc trầm ấm, xoa chút lạnh của gió đêm, giấu chiếc cành hoa quế trong tay.

Điền Nguyễn nghiêm túc gật đầu: “Ngon.”

lúc đó “Hưu—” một tiếng hét dài, bầu trời đêm bùng nổ rực rỡ sắc màu pháo hoa, chậm rãi rơi xuống như mưa trăng tròn.

Những bông pháo lơ lửng đưa theo khí thế hùng tráng, khoảnh khắc rực rỡ nhất của cuộc sống bừng nở, lưu hình ảnh nhất. Có bông như liễu rủ mềm mại, bông như tán ô rực rỡ, bông rực sáng đối xứng đến mức viên mãn.

Ngu Kinh Mặc ngước mắt lâu, rời tầm mắt.

Hắn giọng trẻ trung ấm như nước xuân Giang Nam bên tai: “Đẹp ?”

Ngu Kinh Mặc ngoảnh , thấy trẻ cong khóe môi, mỉm : “Em chuẩn chứ?”

Điền Nguyễn hớn hở gật đầu, chính bỏ mấy nghìn để mua pháo hoa cho buổi . Cậu thể bỏ tiền như là vì cảm ơn Ngu Kinh Mặc cho học.

“Em là nơi núi rừng và nội thành cấm đốt pháo hoa ?”

Điền Nguyễn lí nhí : “…… À?”

Chốc lát, Ngu Kinh Mặc mỉm nhẹ: “Nếu là sân riêng tư của tư gia thì . Đỉnh núi là tài sản của nhà Ngu.”

Điền Nguyễn giật : “Anh……”

“Rất .” Ngu Kinh Mặc , , “Tôi thật sự thích.”

Tim Điền Nguyễn bỗng rung lên mạnh, nhịp tim đập nhanh hơn, vội , chăm chú lên pháo hoa trời, dám thẳng Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc cúi xuống, đặt lên môi một chút bơ của su kem, vị ngọt thật sự ngào ngạt.

Điền Nguyễn càng dám , chỉ mong pháo hoa mau kết thúc.

Hưu, phanh, pháo hoa tỏa thành hình trái tim sáng rực, và chữ “LOVE” hiện lên bằng ánh sáng, kéo dài mãi tàn.

Ngu Kinh Mặc nhíu mày nhẹ: “Cái cũng là em chuẩn cho ?”

Điền Nguyễn: “……”

Pháo hoa , còn bí mật lãng mạn đến thế?

 

Loading...