Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 23
Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:51:07
Lượt xem: 245
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn xe, sắp đến cổng nghĩa trang mới chợt nhớ tới đoạn “ám sát” trong cốt truyện.
Chuyện Ngu Kinh Mặc ám sát tuy nghiêm trọng, nhưng đối với cặp vai chính công thụ trong nguyên tác thì ảnh hưởng gì mấy. Nhiều nhất là vai chính công vì việc mà chú ý, phiền phức kể xiết, đó vai chính thụ liền mời ngoài giải sầu (hẹn hò).
Người đều theo góc của vai chính mà , tác giả nhấn mạnh miêu tả ở , liền ở đó.
Điền Nguyễn cũng , tiểu thuyết chỉ để giải trí, bao giờ nghĩ sâu đến những âm mưu ẩn cốt truyện. Giờ thì cảm thấy chính biến thành “việc vui” trong truyện.
Nghĩa trang ở ngoại ô, xung quanh in đầy dấu chân, cây thông cao lớn um tùm một vùng. Cuối thu, hai bên con đường phủ kín một tầng lá thông vàng óng.
Có công nhân đang dọn dẹp bên trong, những tấm bia đen trắng xen kẽ, dựng sừng sững giữa rừng.
Điền Nguyễn càng càng chậm, run rẩy.
Ngu Kinh Mặc đầu , còn Ngu Thương , tay xách hương nến cùng trái cây cúng bái.
Gió thu hiu hắt, nơi ngoại ô càng thêm lạnh lẽo. Ngu Kinh Mặc hỏi: “Lạnh ?”
Điền Nguyễn lắc đầu: “Em mặc áo thu .”
“Vậy còn run?”
“……”
“Sợ c.h.ế.t ?”
“Không sợ c.h.ế.t, sợ sống.”
“Nơi chỉ bốn sống, sợ ai?”
Điền Nguyễn liếc quanh, chằm chằm về phía công nhân trong nghĩa trang.
Ngu Kinh Mặc cũng theo, đó là một ông lão sáu, bảy chục tuổi đang làm việc.
“Hắn thể là sát thủ ?”
“Em hoang tưởng hại ?”
“…… Không .”
Ngu Kinh Mặc nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của : “Quả thật lạnh.”
Điền Nguyễn lắp bắp : “Thật đó, em cảm thấy sát khí.”
Gương mặt Ngu Kinh Mặc nghiêng nghiêng, lạnh lẽo như tuyết, nhưng giọng vẫn ôn hòa: “Có thể là vệ sĩ đang phục kích quanh đây.”
“Vệ sĩ? Sao em thấy?”
“Nhìn cây .”
Điền Nguyễn nghi hoặc ngẩng đầu, đồng t.ử giãn , một gã lực lưỡng mặc đồng phục bảo an đang phục giữa tán thông. Có vẻ như lá thông chọc ngứa, chỉ thể khẽ nhúc nhích phần mông, cọ tới cọ lui cành cây.
Điền Nguyễn: “……”
Bảo tiêu thấy lên, liền ngây ngô vẫy tay chào: “Hi~”
Điền Nguyễn dám nữa mà , kết quả thấy một đống lá thông lẫn bùn đất đang chậm rãi vặn vẹo.
Điền Nguyễn sợ đến đờ .
Ngu Kinh Mặc lạnh giọng: “Ra .”
Trong đống đất ló một cái đầu đội kính râm: “Tiên sinh, phu nhân, là Đại Tráng, đang ẩn nấp.”
Bảo tiêu nhà họ Ngu bệnh, mà là bệnh nặng.
Ngu Kinh Mặc vỗ nhẹ lưng Điền Nguyễn trấn an: “Bọn họ xem phim hành động nhiều quá thôi.”
Điền Nguyễn thật sự nghi ngờ, mấy bảo tiêu rốt cuộc bảo vệ Ngu Kinh Mặc kiểu gì?
Mười phút , bọn họ cuối cùng cũng đến một góc rừng nhỏ. Nơi dọn dẹp kỹ, còn cỏ dại, còn trồng thêm một cây quế hương.
Trên cây quế hương… ẩn một vệ sĩ khác.
Ngu Thương đang bày đồ cúng, tựa như thấy đó.
Điền Nguyễn bia mộ, khẽ : “Các thấy vệ sĩ xuất hiện dày đặc quá ?”
Ngu Thương ngẩng đầu: “Cứ xem như khí là .”
Giây tiếp theo, “ khí” hóa thành sát khí.
Giữa tán quế thưa thớt, “vệ sĩ” rơi thẳng xuống, lướt qua Ngu Thương, tay cầm d.a.o găm, đ.â.m thẳng về phía Ngu Kinh Mặc!
Lưỡi d.a.o sắc bén xẹt qua khí, mũi đao chĩa thẳng mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-23.html.]
Trong nháy mắt, Điền Nguyễn động như thỏ nhảy bật lên, kêu: “Em sát khí!”
Nói xong sát khí tới, như trong tiểu thuyết võ hiệp với nhịp chậm chạp, Ngu Kinh Mặc chộp lấy hung thủ, ánh mắt liếc về phía Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn vội chạy .
“……”
Đeo mặt nạ giả làm vệ sĩ, kẻ sát thủ lớn con trông oai phong, cao ngang Ngu Kinh Mặc, hình rắn chắc, động tác tay chân thuần thục. gã ngờ, Ngu Kinh Mặc vốn luyện đấu từ nhỏ, loại ám sát đơn độc như đủ khiến bối rối giữa hiểm địa.
Chỉ trong ba năm xuất hiện, Ngu Kinh Mặc liền khống chế sát thủ, hung khí rơi ầm xuống đất, một cú khóa nhỏ khiến cánh tay hung thủ răng rắc trật khớp, Ngu Kinh Mặc chấn chân bằng giày da đá đầu gối, sát thủ lập tức như núi đổ, ngã lăn mặt đất.
Vệ sĩ lập tức xông , đồng loạt khống chế sát thủ.
Điền Nguyễn chạy ba mươi mét, thấy an , thở phào nhẹ nhõm, trở .
Cách Ngu Kinh Mặc hơn mười mét, một đàn ông trung niên đột nhiên nhảy từ cây, một lưỡi d.a.o lập thẳng sát cổ Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn: “……”
Vệ sĩ kinh hô: “Phu nhân!”
Điền Nguyễn mặt đổi sắc: “Làm vệ sĩ, các chỉ la to thôi ?”
Vệ sĩ: “……”
Ngu Kinh Mặc tại chỗ, động đậy, ánh mắt nặng nề kẻ bắt cóc Điền Nguyễn, trung niên nam nhân: “Anh cả họ, định làm gì đây?”
“Mày còn gọi tao là cả họ ? Buồn .” Ngu Mão Đán lạnh, “Mày bức c.h.ế.t ba tao, vợ của tao cùng con cũng xa nước ngoài, giờ còn dám gọi tao là cả họ?”
Ngu Kinh Mặc lay chuyển, : “Anh thả , chuyện t.ử tế .”
“Không thể t.ử tế !” Ngu Mão Đán đưa lưỡi d.a.o áp sát cổ trắng nõn của Điền Nguyễn, mắt đầy tia máu, “Mày khiến tao mất , hôm nay tao cũng sẽ g.i.ế.c vợ mày, để mày nếm mùi mất đau khổ.”
“Anh g.i.ế.c , cũng sẽ c.h.ế.t.” Ngu Kinh Mặc tiến lên vài bước.
“Đừng đến gần!”
Ngu Kinh Mặc dừng , hỏi: “Anh bao nhiêu tiền? Một nghìn vạn? Một trăm triệu? Đủ ?”
Nghe đến “một trăm triệu”, Ngu Mão Đán chợt chao đảo, phân thần trong nháy mắt. Ngu Kinh Mặc nhanh như mãnh thú, một chân đá trúng lấy cán d.a.o của Ngu Mão Đán——
Ngu Mão Đán đau, nhưng vẫn buông con d.a.o nhỏ, ngoan cố tiến tới đ.â.m Điền Nguyễn.
ngay đó, gã chịu một cú đ.á.n.h mạnh bụng, thét lên một tiếng, mặt vốn vẻ nhu nhược bỗng nhiên trượt khỏi cánh tay gã.
Ngu Mão Đán định nắm lấy thì tay giữ chặt, d.a.o thực sự rơi. Ngay đó vang lên một tiếng “bành”, gã một cái tát quật cho chao đảo ngã sõng soài xuống đất.
Bàn tay định tấn công là của Điền Nguyễn, Ngu Kinh Mặc đè lên vai, để tung chân .
Điền Nguyễn hít một , với Ngu Mão Đán: “Mao Trứng , g.i.ế.c thì g.i.ế.c, đừng vạ lây lên vô tội ? Dẫu rằng vẻ ngoài trông vẻ dễ bắt nạt, nhưng thật sự dễ bắt nạt.”
Ngu Mão Đán mặt tái mét, nghẹn đến tím tái, : “Hai đứa mày kết hợp đ.á.n.h một tao!”
“Chưa từng ‘hỗn hợp đ.á.n.h kép’ ?” Điền Nguyễn đáp, “Hay là bây giờ và một đ.á.n.h một?”
“……”
Ngu Kinh Mặc liếc Điền Nguyễn, : “Tay em đỏ hết, nghỉ một lát .”
Điền Nguyễn thổi thổi lòng bàn tay : “Được, đến.”
Ngu Kinh Mặc nhặt con d.a.o mặt đất, xoay tròn giữa đầu ngón tay, Ngu Mão Đán như đang suy nghĩ điều gì, hỏi: “Anh cả họ thích thứ ?”
Ngu Mão Đán mồ hôi lạnh lăn xuống, khinh bỉ: “Có bản lĩnh thì mày g.i.ế.c tao .”
Con d.a.o nhỏ rơi vuông góc xuống đất, cắm một cái giữa hai chân Ngu Mão Đán, suýt nữa thì làm gã mất mạng.
Ngu Mão Đán hoảng sợ con dao, dám động đậy nửa bước.
Ngu Kinh Mặc lạnh lùng : “Bây giờ là xã hội pháp trị, bác trai lớn hiểu, cũng hiểu, để dạy cho các .”
“Mày quyền đem tao ngục!” Ngu Mão Đán phản bác.
“Ám sát thì ?” Ngu Kinh Mặc trả lời.
“Mày chứng cứ! Ai sát thủ là do tao thuê? Ai tao g.i.ế.c mày?” Ngu Mão Đán gắt.
Ngu Kinh Mặc giơ tay chỉ về phía cột điện xa: “Đã camera giám sát.”
Ngu Mão Đán im bặt: “……”
Bảo tiêu trói chặt Ngu Mão Đán, buộc hai tay lưng, trói đến vững chắc thể cựa quậy.
Cuối cùng Điền Nguyễn bảo tiêu, khen keo kiệt: “Thực chuẩn , thật sự mang theo dây thừng.”
Bảo tiêu lời khen mà lâng lâng: “Là Ngu dặn chúng mang theo dây thừng phòng trường hợp phu nhân chạy trốn……” Rồi bỗng dừng lời, hoảng hốt sắc mặt lạnh lùng của Ngu Kinh Mặc, “Tôi gì cả, phu nhân cũng gì.”
Điền Nguyễn: “…………”