Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 222 HE
Cập nhật lúc: 2026-04-08 05:53:52
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trở trang viên, Điền Nguyễn ăn mấy con tôm hùm đất, men say dâng lên, liên tục ngáp, nước mắt cũng chảy . Ngu Kinh Mặc bảo nghỉ trưa.
Điền Nguyễn chào tạm biệt Ngu Kinh Mặc xong thì phòng khách nghỉ ngơi. Căn phòng khách cải tạo thành một phòng lớn, thể đặt nhiều sách và tài liệu học tập hơn. Ban công nhỏ kê một chiếc ghế bằng mây tre, phủ lên một tấm t.h.ả.m len thô đan sợi. Cậu ghế lắc lư một lúc, chẳng bao lâu ngủ .
Sau khi ngủ, bước một gian kỳ dị. Không gian giống Đức Âm, nhưng chỉ một con đường lớn là rõ ràng, khu giảng dạy và các công trình kiểu lâu đài ở phía xa đều ẩn trong mây mù lượn lờ.
Xung quanh tràn ngập ráng màu sặc sỡ, trung phủ kín cực quang. Giữa cảnh tượng phồn hoa nở rộ, suối phun b.ắ.n tung như trân châu, một khối đá lớn bảy màu sừng sững đó.
“Văn Xương Đế Quân ?” Điền Nguyễn kỳ quái hỏi. Cậu cũng đang hỏi ai, xung quanh chỉ một . “Đức Âm khi nào biến thành tiên cảnh ?”
Điền Nguyễn khối đá lớn , trong đầu bỗng nảy một suy đoán: “Đây là cục đá cuối cùng Nữ Oa vá trời rơi xuống ?”
Một lúc lâu , cục đá chậm rãi hiện lên ánh sáng gợn như sóng nước, giống như phủ một lớp lưu ly huyễn quang, đáp: “ .”
Điền Nguyễn hoảng hốt: “Anh Hầu? Anh Hầu! Anh Hầu mau nhảy đây !”
Cục đá bảy màu: “……”
“Không Hầu? Vậy là bảo ngọc?”
Cục đá bảy màu: “Cút.”
“??”
Cục đá bảy màu: “Tôi là ý chí của thế giới. Phàm nhân, còn mau quỳ xuống!”
Từ khi sinh tới nay, Điền Nguyễn từng quỳ bất kỳ ai bất kỳ sự tồn tại nào. Cậu còn đang suy nghĩ quỳ thế nào mới vẻ thành tâm hơn thì cục đá bảy màu bắt đầu mắng xối xả.
“Cậu cho rằng là ai? Cậu chỉ là một pháo hôi, thăng lên vai phụ thấy ghê gớm lắm ? Cậu kết thúc là kết thúc ? Cậu là cái gì chứ? Vai chính công thụ còn ở bên , kết thúc cái gì!”
“……”
“Nghe cho rõ đây, Ngu Thương và Lộ Thu Diễm mới là vai chính của thế giới . Trước khi bọn họ chính thức ở bên , thì tuyệt đối thể kết thúc!”
“…… tất cả độc giả đều cho rằng kết thúc .”
“!@#¥…… Dù trói, cũng trói vai chính công thụ với thì mới tính là kết thúc. Nếu thì khỏi bàn. Tôi sẽ giáng thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t . Cậu sợ độc giả mắng sợ sét đánh?”
“Đều sợ.” Điền Nguyễn thành thật đáp.
“Vậy thì mau làm cho bọn họ ở bên !” Ý chí thế giới gầm lên một tiếng, sấm sét cuồn cuộn.
Điền Nguyễn bừng tỉnh.
Ngoài trời quả nhiên sấm rền từng hồi, một cơn mưa thu sắp trút xuống.
Điền Nguyễn: “……”
Chị Trương nhẹ tay nhẹ chân bước : “Phu nhân, sắp mưa , trong phòng .”
Điền Nguyễn mơ mơ màng màng dậy, bất ngờ hắt xì một cái, như thể thật sự ý chí thế giới nhắc tới.
Cậu bắt đầu hoài nghi, chẳng lẽ thật sự kết thúc?
Trên đời, chuyện hổ nhất là phố tưởng trộm tiền, báo cảnh sát tìm khắp nơi mới phát hiện là căn bản mang tiền. Mà là tất cả độc giả đều cho rằng kết thúc, nhưng tác giả tự tát mặt , còn thêm một chương.
Nếu vai chính công thụ thể ở chương ở bên , thể còn thêm một chương nữa.
Điền Nguyễn: tưởng là phiên ngoại, ai ngờ ……
Còn thể làm đây, Điền Nguyễn xắn tay áo, c.ắ.n răng làm tiếp.
Nếu chờ Ngu Thương và Lộ Thu Diễm thuận theo tự nhiên ở bên , e rằng mất hai ba năm. Điền Nguyễn chờ nổi. Trong thời gian , chỉ cần tùy tiện kết thúc ở một mốc nào đó, đều khả năng sét đánh.
Tốt nhất là ngay bây giờ, lập tức, ở bên .
Làm để thúc đẩy tình cảm của hai nhanh chóng tăng nhiệt?
Không cần nghi ngờ, lấy Điền Nguyễn làm ví dụ, và Ngu Kinh Mặc chính là khi tiếp xúc cực kỳ mật, mới chính thức đối phương hấp dẫn.
Công thức thể áp dụng cho bất kỳ ai, nhưng Điền Nguyễn dùng nó để thúc đẩy tình cảm của Ngu Thương và Lộ Thu Diễm.
Cậu gạt bỏ ý nghĩ đó, nghĩ phương án khác.
Điện thoại rung lên một tiếng, Điền Nguyễn trượt mở khóa màn hình, giao diện WeChat.
Lộ Thu Diễm: Khá hơn chút ?
Lộ Thu Diễm: Tôi về .
Lộ Thu Diễm: Trời mưa, chiều ngoài, tới nhà chơi game.
Điền Nguyễn: Được a / vui vẻ
Trở về chỉ Lộ Thu Diễm. Vì trời mưa, Ngu Thương tiễn y một đoạn, đó làm.
Điền Nguyễn cầm ô đón Lộ Thu Diễm. Mưa lộp bộp rơi mặt ô, như hạt châu rơi mâm ngọc. “Hôm nay rảnh ?”
Ngu Thương : “Công ty đột nhiên việc. Hai chơi .”
Lộ Thu Diễm nhàn nhạt đáp: “Ừ.”
Điền Nguyễn thật sự chịu thua. Với tốc độ , trách nguyên tác kéo hai ba năm họ mới chính thức ở bên .
Việc công ty cũng quan trọng, Điền Nguyễn tạm thời buông tha cho con trai ngoan, kéo Lộ Thu Diễm chơi game.
Tiếng mưa rơi, tiếng trò chơi, tiếng nhai khoai tây chiên vang lên ngớt. Điền Nguyễn điều khiển nhân vật thất thần, “c.h.ế.t” bao nhiêu .
Lộ Thu Diễm ném tay cầm xuống: “Không chơi thì đừng chơi, tự chơi.”
Điền Nguyễn hồn, dậy uống nước. Má Lưu mang bánh tới, : “Phu nhân và thiếu phu nhân đói , ăn chút chiều .”
Lộ Thu Diễm: “……”
Điền Nguyễn: “Để xuống .”
Lộ Thu Diễm sửa lời má Lưu: “Con thiếu phu nhân.”
Má Lưu mỉm : “Được , là gọi nhầm.”
Điền Nguyễn bỗng nhiên linh cơ động. , chỉ cần Lộ Thu Diễm trở thành thiếu phu nhân nhà họ Ngu, bất kể y và Ngu Thương chính thức ở bên , thì cũng coi như ở bên .
Cưới yêu , chắc chắn yêu.
lúc Lộ Thu Diễm cũng mệt, hai tới thất, ngắm mưa uống hồng , ăn bánh hoa quế.
Cơn mưa thu trút xuống, hoa quế rụng sạch, mặt đất phủ một lớp vàng óng thơm ngát. Lộ Thu Diễm thấy tiếc, lâu. Điền Nguyễn : “Tôi với má Lưu nhặt nhiều hoa quế lắm, phơi khô đủ ăn cả năm.”
Lộ Thu Diễm: “Ừ.”
Điền Nguyễn gương mặt Lộ Thu Diễm càng thêm tuấn lãng, dáng thẳng tắp, còn vẻ lười nhác của thiếu niên năm xưa. Chỉ cần ở đó, toát phong thái quân nhân.
“…… Nhìn cái gì?” Lộ Thu Diễm chú ý tới ánh mắt của .
Điền Nguyễn hì hì: “Cậu thật sự , với Ngu Thương xứng.”
Lộ Thu Diễm cạn lời.
Vì kế hoạch để vai chính công thụ cưới yêu , Điền Nguyễn suy nghĩ tròn ba ngày mà vẫn ý tưởng . Cuối cùng quyết định hỏi ý kiến Ngu Kinh Mặc.
Buổi tối, tắm rửa thơm tho chui chăn, chờ Ngu Kinh Mặc từ phòng tắm bước , liền sốt ruột vén chăn bên cạnh: “Ngu , mời .”
Ngu Kinh Mặc khẽ nhướn mày. Một giọt nước trượt từ thái dương xuống, qua gương mặt góc cạnh, chiếc cổ thon dài tới hõm xương quai xanh. Giọng trầm thấp mang theo ý : “Nhiệt tình ?”
Điền Nguyễn ngẩn chằm chằm giọt nước , như thư sinh yêu tinh câu hồn: “ .”
Ngu Kinh Mặc quỳ một gối lên giường, vươn tay kéo đôi chân dài thẳng tắp trắng nõn của thanh niên, gác lên khuỷu tay . Hắn như mãnh thú áp sát, mắt phượng cụp xuống, dùng ánh tỉ mỉ phác họa từng tấc da thịt, : “Vậy xin hưởng dụng.”
“Ừm…… Hả?”
Ngu Kinh Mặc bắt đầu “hưởng dụng” mỹ thực.
Mỹ thực như tiên lộ quỳnh tương, trắng sữa, mềm mại. Hắn nắm chặt bình , giữ lấy miệng nhỏ, nghiêng đổ quỳnh tương chén ngọc.
Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc uống xong, cả như trôi mây, lắc lư còn ý thức.
Ngu Kinh Mặc khuấy đảo phong vân, mây mưa tiên giới liền trút xuống một trận mưa lớn.
Điền Nguyễn như mây đỏ, cưỡi rồng bay lên.
Cậu vượt qua núi non sông biển, cuối cùng tới tiên giới, mưa lớn dội ướt, thác nước xối mạnh, cự long làm cho chao đảo. Đầu óc choáng váng, chẳng ngày tháng, chỉ thể mặc cho dòng nước cuốn trôi.
“…… Không cái mời !” Ba tiếng , Điền Nguyễn cuối cùng nhớ điều .
Ngu Kinh Mặc tắm cho , dùng áo choàng tắm ấm áp quấn , lau khô nước, như bóc măng nhét chăn. Cánh tay dài mở , ôm chặt Điền Nguyễn lòng.
“Không cái mời , là mời kiểu nào?” Ngu Kinh Mặc nghi hoặc hỏi.
Gương mặt Điền Nguyễn ửng đỏ: “Em vén chăn lên, đương nhiên là mời ổ chăn.”
“Cùng chung chăn gối, còn là một chăn, ý nghĩa cũng khác mấy.”
“…… Vậy thuộc hạ của mở cửa mời , làm ?”
“Anh sẽ nhầm lẫn cửa thực tại với cửa của em.”
Điền Nguyễn há miệng c.ắ.n một cái lên cơ n.g.ự.c , để một vòng dấu răng, hả giận xong mới chuyện chính: “Ngu , đồng ý cho Ngu Thương và Lộ Thu Diễm kết hôn ?”
“Đồng ý.” Ngu Kinh Mặc đáp thản nhiên.
“Thật ?”
“Nếu thì còn thể là giả?” Ngu Kinh Mặc bật . “Trời mưa, con lấy vợ, làm cha cản .”
Điền Nguyễn gật đầu: “ mắt họ sẽ kết hôn.”
“Thuận theo tự nhiên.”
“Không . Như em đợi hai ba năm mới ăn kẹo mừng của họ. Em ăn ngay bây giờ.”
Ngu Kinh Mặc vuốt ve bờ vai trơn mịn của thanh niên. Sau khi xong việc, đặc biệt thích chạm cơ thể Điền Nguyễn như , vuốt ve, giống như thưởng thức một khối ngọc ôn nhuận sáng trong.
“Em bây giờ thấy họ kết hôn ?”
“.” Điền Nguyễn gật đầu nghiêm túc. “Em và độc giả đều chờ nổi.”
Ngu Kinh Mặc suy nghĩ: “Có ba cách.”
“Ba cách nào?”
“Đối chiếu, giả bệnh, kích thích.”
Điền Nguyễn lập tức bắt tay thực hiện kế hoạch một, đối chiếu.
như tên gọi, đối chiếu là dùng ví dụ kết hôn hạnh phúc để xóa bỏ nghi ngờ của Lộ Thu Diễm đối với hôn nhân. Trong nguyên tác, y từ chối Ngu Thương cầu hôn năm sáu , chính là vì cha y hạnh phúc. Trong mắt y, hôn nhân trăm hại lợi.
Chỉ yêu cưới, cũng là quan niệm sống mới của giới trẻ hiện nay.
Quả thật, trong hiện thực, ví dụ kết hôn hạnh phúc quá ít, trách Lộ Thu Diễm do dự.
Điền Nguyễn quyết định làm gương, rải cẩu lương mặt Lộ Thu Diễm.
Cuối tuần , Điền Nguyễn một ngày nghỉ. Cậu mời Lộ Thu Diễm ăn ở nhà hàng du thuyền, ngắm cảnh sông. Đương nhiên, họ bằng xe đạp.
Để phối hợp với Lộ Thu Diễm, Điền Nguyễn quyết định “hẹn hò” đều xe đạp.
Xe dừng ở bến tàu, hai vội vàng lên du thuyền. Điền Nguyễn trực tiếp lấy thẻ đen Ngu Kinh Mặc đưa, hưởng đãi ngộ VIP. Nhân viên dẫn họ qua lối và thang máy riêng tới nhà hàng ngoài trời.
“Ở đây bể bơi, khu vui chơi, spa đều miễn phí.” Điền Nguyễn .
Lộ Thu Diễm: “Ừ.”
Điền Nguyễn chợt nhận thừa. Lộ Thu Diễm cũng xuất giàu , thứ gì từng trải qua.
Biểu hiện của Lộ Thu Diễm điềm tĩnh, như thể đầu đến du thuyền, cho đủ mặt mũi. Khi y hồn , thanh niên bên cạnh đang y bằng biểu cảm “QAQ”. “…… gì ?”
Điền Nguyễn : “ hẹn Ngu tới, lát nữa mới đến. Chúng dạo .”
Lộ Thu Diễm khựng , thể tin nổi trừng mắt : “Anh hẹn hò với chồng , còn gọi tới?”
Điền Nguyễn : “Mấy ngày gặp , nhớ .”
“Cút.” Lộ Thu Diễm định .
Điền Nguyễn vội kéo y : “Lộ Thu Diễm, đừng !”
“Buông .”
“Không buông.”
Hai kéo co một hồi. Người xung quanh hóng chuyện, một lúc liền tặc lưỡi: “Hai yêu đương vụng trộm, chính cung hẹn tình nhân ăn cơm, kết quả chồng chính cung cũng tới, chính cung cho tình nhân , tình nhân thẹn quá hóa giận đòi chia tay.”
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm: “……”
Bỗng nhiên, một giọng trầm thấp lạnh nhạt vang lên: “Hai quả nhiên yêu đương vụng trộm.”
Lại một giọng tức : “Tôi mà, hồi cấp ba bọn họ lén lút !”
Điền Nguyễn đầu : “Hải Triều? Nam Hoài Quất?”
Nam Hoài Quất: “Tôi quen hai , mất mặt quá!”
Lộ Thu Diễm: “……”
Bốn xuống nhà hàng ngoài trời. Điền Nguyễn nhận một cuộc gọi, bên Ngu Kinh Mặc xin : “Hôm nay thật sự quá bận, thể tới phối hợp diễn cùng em. Để cuối tuần nhé.”
Điền Nguyễn đáp: “…… Không cần. Ở đây sẵn đối chiếu .” Cậu giơ tay gọi, “Phục vụ, lên món.”
Bốn phần bò bít tết mang , rượu vang đỏ và hoa tươi bày đủ. Nếu ban ngày, chắc còn thắp nến để tạo khí lãng mạn.
Nhiều năm gặp, mà gặp trong cảnh , ngay cả Điền Nguyễn cũng ngờ tới. Cậu giải thích đơn giản vài câu, Hải Triều và Nam Hoài Quất mới chấp nhận là họ quen …
“Chồng tới ?” Nam Hoài Quất buột miệng một câu, “Vừa lúc hai thể yêu đương vụng trộm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-222-he.html.]
Điền Nguyễn: “Cút , đây là con dâu .”
“???”
Lộ Thu Diễm trán nổi gân xanh, “Ở bên ngoài thì đừng mấy lời .”
Hải Triều vẫn là dáng vẻ lạnh lẽo . Nhiều năm trôi qua, đổi khá rõ. Trước ăn mặc đơn giản tùy tiện, thường xuyên làm việc vặt ở nhà ăn, quán bar, sân golf. Còn hiện tại, mặc tây trang giày da, tóc tai móng tay đều chăm chút cẩn thận, là một nhân sĩ thành đạt giữ vị trí cao.
Nam Hoài Quất thì đổi nhiều, vẫn ồn ào náo nhiệt, gương mặt non nớt phúng phính, nhất cử nhất động đều như một khẩu pháo nhỏ.
Bốn trò chuyện vài câu đơn giản, Hải Triều : “Về nước du lịch, tiện thể làm thủ tục di dân.”
Điền Nguyễn cũng ngạc nhiên. Trong truyện gốc, Hải Triều vốn dĩ là di dân định cư nước ngoài.
Hiện tại sản nghiệp nhà họ Nam cũng chuyển nước ngoài, Hải Triều và Nam Hoài Quất kết hôn, tự nhiên hưởng lợi từ đó, cũng cần dùng hành động thực tế để chứng minh bản .
“Chúc mừng hai kết hôn.” Điền Nguyễn tươi , “Lúc đó ăn kẹo mừng, mấy ngày nay nhất định bù cho .”
Nam Hoài Quất mặt đỏ, “Được , ngay chú nhỏ là ham ăn.”
“……”
Hải Triều cắt xong một đĩa bít tết, đổi sang bên cạnh Nam Hoài Quất. Nam Hoài Quất đương nhiên ăn phần bít tết cắt sẵn, khi về phía Hải Triều, trong mắt là ánh lấp lánh.
Điền Nguyễn điều thu ánh mắt, : “Bọn họ hạnh phúc thật.”
Lộ Thu Diễm: “Ừ.”
Điền Nguyễn: “Nam Hoài Quất, kết hôn hạnh phúc ?”
Nam Hoài Quất say sưa : “Hạnh phúc.”
Điền Nguyễn: “A, hạnh phúc cỡ nào. Lộ Thu Diễm, cảm giác hâm mộ ?”
Lộ Thu Diễm: “Không.”
Điền Nguyễn: “……”
Hải Triều tuy chút nghi hoặc, nhưng hỏi nhiều. Có lẽ Điền Nguyễn lên cơn thất thường, cũng đầu. Anh dạy Nam Hoài Quất: “Đừng học phát điên.”
Nam Hoài Quất ngoan ngoãn gật đầu: “Em .”
Điền Nguyễn: “…………”
Bắt đầu thực thi kế hoạch NO2.
Cáo biệt Hải Triều và Nam Hoài Quất, Điền Nguyễn cùng Lộ Thu Diễm đạp xe về trang viên. Vừa tới cổng lớn, Điền Nguyễn ôm n.g.ự.c rên một tiếng, ngã xuống.
“Điền Nguyễn?!” Lộ Thu Diễm vứt xe, bế Điền Nguyễn chủ trạch, “Trời lạnh thế , cũng cảm nắng ?”
Điền Nguyễn sofa, bác sĩ gia đình bên cạnh. Cậu hỏi: “Bác sĩ, làm ?”
Bác sĩ dặn , lập tức quỳ xuống đất, lóc: “Phu nhân, xin , cứu ngài! Tôi cứu ngài!”
Quản gia cũng quỳ xuống: “Phu nhân!”
Má Lưu và chị Trương ôm : “Hu hu hu… đáng thương phu nhân, còn trẻ như lên thiên đường… ông trời bất công quá!”
Trong chốc lát, cả trang viên như đang làm tang lễ, tiếng vang trời.
Điền Nguyễn: “……” Quá khoa trương !
Lộ Thu Diễm: “??”
Lộ Thu Diễm sắc mặt nghiêm túc, túm cổ áo bác sĩ hỏi: “Hắn rốt cuộc làm ?”
Bác sĩ nức nở: “Phu nhân mắc bệnh nan y, cứu …”
“Bệnh gì?”
“Suy thận. Ngài và quá mức… nên suy thận.”
Lộ Thu Diễm sững sờ.
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm bế thốc Điền Nguyễn lên, “Đi bệnh viện. Tên lang băm thể sa thải .”
Điền Nguyễn yếu ớt túm c.h.ặ.t t.a.y Lộ Thu Diễm, “Lộ Thu Diễm, . Tôi chấp nhận mệnh, tuy sống bao lâu, nhưng chỉ cần thành một tâm nguyện nhỏ, cũng thể mỉm nơi chín suối.”
“Mười tám tầng địa ngục cũng bệnh viện.” Lộ Thu Diễm dùng lực kinh .
Điền Nguyễn yếu ớt, nhưng tay siết chặt buông, “Nghe ! Tôi và Ngu Thương kết hôn!”
Lộ Thu Diễm buông tay.
Điền Nguyễn ngã ngược sofa, bật lên hai cái, gương mặt nhỏ run run, mắt ngấn nước: “Lộ Thu Diễm, kết hôn với Ngu Thương . Như mới thể nhắm mắt. Cậu cũng biến thành quỷ chui giường các lén chứ?”
“……”
“Đây là tâm nguyện cuối cùng của .” Điền Nguyễn ho khan mấy tiếng, trông như bệnh nặng.
Lộ Thu Diễm đầu bỏ .
“Lộ Thu Diễm??”
Y dừng , giọng lạnh như băng: “Lần còn diễn mấy trò nữa, chúng tuyệt giao.”
“……”
Trong sự lạnh lẽo dường như một tia run rẩy.
Điền Nguyễn chợt tỉnh . Có vài giây, Lộ Thu Diễm thật sự tin mắc bệnh nan y. Vì mới quyết liệt như thế. Cậu vội vàng bò dậy đuổi theo: “Lộ Thu Diễm! Tôi bệnh, xin !”
Lộ Thu Diễm sải chân lên xe đạp, đầu liếc một cái, gì mất.
Điền Nguyễn ngẩn ngơ. Đến chiều tối, Ngu Kinh Mặc trở về, cúi đầu tựa vai rộng của đối phương, trán dán lên lớp áo mềm mại: “Em làm hỏng .”
Ngu Kinh Mặc quản gia kể . Hắn nắm vai Điền Nguyễn, đỡ thẳng: “Là suy nghĩ chu . Anh sẽ mời Lộ Thu Diễm tới ăn cơm, đến lúc đó các em chuyện cho rõ.”
Điền Nguyễn: “Ừ.”
Ngu Kinh Mặc xoa nhẹ mái tóc mềm của thanh niên: “Chân thành mới là đòn quyết định. Có lẽ em nên thẳng.”
Điền Nguyễn thoáng mờ mịt, chợt hiểu .
Quan hệ giữa và Lộ Thu Diễm vốn cần vòng vo. Nói thẳng là .
Cậu sợ từ chối, nhưng bất luận chuyện gì xảy , ai cũng quyền từ chối.
Cậu nên dùng thủ đoạn khác để ép buộc suy nghĩ của Lộ Thu Diễm. Cậu nên tôn trọng .
Điền Nguyễn quyết định xin nghiêm túc. Thời gian còn kịp. Cậu tự tay nướng một chiếc bánh kem nhỏ, đ.á.n.h kem, trang trí dâu tây, cắm lên những bảng hình vịt con ngộ nghĩnh nhưng quá ngay hàng.
Đèn trong sân bật sáng, xe đạp và Bentley cùng lúc cổng.
Điền Nguyễn đón, còn mặc tạp dề hoa viền hồng kịp cởi, trông như một đóa hoa nhỏ màu phấn.
Lộ Thu Diễm thêm vài , như thường bước tới: “Anh mặc thế làm gì?”
Điền Nguyễn cúi đầu , rạng rỡ: “Tôi làm bánh cho , tới xem .”
Lộ Thu Diễm xem: “Mấy con vịt xếp thẳng.”
Điền Nguyễn: “Không đều, xin .”
Lộ Thu Diễm : “Tha cho , .”
Điền Nguyễn gật đầu, giơ ba ngón tay thề: “Tôi sẽ bao giờ lừa . Chúng là bạn nhất. Nếu thì thiên lôi đánh…”
“Dừng.” Lộ Thu Diễm cắt lời, “Nếu sét đánh, cũng sẽ đánh.”
Hai , coi như hòa giải.
Lộ Thu Diễm ăn hết chiếc bánh Điền Nguyễn làm, trân trọng từng miếng. Đến bữa tối thì no. Điền Nguyễn vội bảo má Lưu mang lên hai bát nước ô mai giải ngấy.
Uống xong, lấy cớ dạo tiêu thực, kéo Lộ Thu Diễm ngoài.
Ngu Thương định theo, Ngu Kinh Mặc gọi : “Con tới thư phòng một lát.”
“Vâng.” Ngu Thương hỏi thêm, theo cha chuyện công việc.
Dưới màn đêm, trang viên đèn đuốc sáng trưng, cả lối nhỏ cũng bật đèn. Tuy tốn điện, nhưng trang viên rộng lớn, cây cối quý giá, bật đèn cũng để phòng trộm.
Điền Nguyễn kể vài vụ trộm trong trang viên để khuấy động khí.
Lộ Thu Diễm mấy tiếng: “May mà tìm , thì tổn thất lớn.”
“ .” Điền Nguyễn , “Khi ở, cuộc sống của vẫn phong phú. mỗi chia sẻ với , thư thì quá dài, sắp thành sách luôn. Sợ kiên nhẫn nên gửi.”
“Tôi sẽ chán. Tôi thích những chuyện thú vị .”
“Tôi cũng để dành chút chuyện, chờ về kể.” Điền Nguyễn , “Nếu trong bụng trống rỗng, chẳng gì để .”
Lộ Thu Diễm nghĩ nghĩ, cũng kể vài chuyện trong quân đội.
Điền Nguyễn lớn. Dưới bầu trời đầy , ánh cũng sáng bằng đôi mắt : “Tôi mà, , vẫn sống phong phú.”
“Không giống . Tôi vẫn mong ở bên.” Lộ Thu Diễm , dừng , “Còn Ngu Thương.”
“Ngu Thương là tồn tại đặc biệt nhất, đúng ?”
Lộ Thu Diễm chi tiết: “Mọi đều quan trọng với .”
Điền Nguyễn chậm rãi bước , Lộ Thu Diễm. Gió đêm mát lạnh khiến tỉnh táo: “Lộ Thu Diễm, thể về tương lai ? Xem thử và Ngu Thương kết hôn .”
Lộ Thu Diễm dừng bước, : “Thật , đúng ?”
Điền Nguyễn : “ tự vẫn chắc chắn hơn.”
Vì Lộ Thu Diễm nhắm mắt, về tương lai.
Nếu y năng lực đảo ngược thời gian, thì ở một thời khắc nào đó trong tương lai, lẽ cũng thấy hiện tại.
Khoảnh khắc khiến y vui mừng, ưu sầu, mê mang, kiên định. Trong tương lai, liệu nó cũng ý nghĩa?
Y tương lai của và Ngu Thương.
Tình yêu chôn giấu suốt năm năm, cần dè dặt như thời thiếu niên, cần tiếp tục kìm nén. Giống như đêm , Ngu Thương bước tới mặt y, vượt qua cơ hội , ở thời khắc thích hợp nhất hôn y.
Lộ Thu Diễm chợt nhận , trái tim y rơi vòng bánh xe, là Ngu Thương nhặt , để nó thể đập nữa.
Không cần cơ hội , chỉ cần theo nhịp tim.
Trong tương lai, nhịp tim vẫn sẽ đập, và trái tim y vẫn sẽ vì Ngu Thương mà rung động.
Rồi sẽ một ngày, y và Ngu Thương tổ chức hôn lễ.
Giữa hoa tươi trắng ngà vàng nhạt, ánh đèn pha lê lấp lánh, trao nhẫn cho .
Không cần cơ hội . Mọi khoảnh khắc bên đều là cơ hội .
Y hỏi tương lai của : sẽ hạnh phúc chứ?
Tương lai trả lời: hạnh phúc trong tay chính , ký thác nơi khác.
Tương lai của Điền Nguyễn : yêu khác hết yêu chính .
Mọi thứ đều đáp án.
Nếu hôn nhân là nhà giam, thì tự phá vỡ. Nếu hôn nhân giúp đến gần hạnh phúc hơn, thì nắm lấy cũng gì đáng sợ. Mọi lựa chọn đều do bản quyết định.
Trong khoảnh khắc, gió mát trăng trong.
Lộ Thu Diễm mở mắt, trăng sáng treo cao: “Tôi ánh trăng của riêng . Tôi từng nghi hoặc nó là chính . Giờ , nó thuộc về .”
Điền Nguyễn cũng lên trăng: “Hắn như trăng treo cao, còn chúng là mặt trời. Chúng sinh để chiếu sáng họ.”
Trong lòng họ, nghĩ cũng giống .
Như mới thể yêu , ?
Lộ Thu Diễm , gương mặt trắng trẻo ôn hòa của Điền Nguyễn: “Tôi sẽ kết hôn với Ngu Thương.”
Điền Nguyễn lớn: “Đã là hướng của câu chuyện, tâm ý thể đổi. Cậu là vai chính của thế giới , thứ do quyết định.”
Họ cùng trở về. Lộ Thu Diễm tìm Ngu Thương : “Ngu Thương, kết hôn với .”
Ngu Thương: “?”
Lộ Thu Diễm: “Cho một câu trả lời chắc chắn.”
Ngu Thương: “Tôi nguyện ý.”
Nói xong thấy kỳ lạ, nhưng quan trọng.
Bọn họ sẽ kết hôn, đó mới là điều quan trọng nhất.
Điền Nguyễn vỗ tay bôm bốp, tay đau thì kéo tay Ngu Kinh Mặc vỗ tiếp, mắt ngấn lệ: “Cuối cùng cũng đạt kết cục hoàng t.ử và hoàng t.ử hạnh phúc bên , HE!”
Ngu Kinh Mặc nhẹ: “Chúc mừng.”
Dưới ánh trăng cao, trong pháo hoa nhân gian , Điền Nguyễn khoác vai hai vai chính nhảy nhót: “Vậy chính thức kết thúc !”
-----
Tác giả lời :
Đến đây, câu chuyện của Lộ Thu Diễm và Ngu Thương xem như câu trả lời.
Có lẽ đối với một , hôn nhân đích đến, mà là một lựa chọn. Có lựa chọn rời , lựa chọn ở , cũng lựa chọn nắm lấy hạnh phúc theo cách của riêng . Không đúng sai tuyệt đối, chỉ việc bản dám chịu trách nhiệm với lựa chọn đó .
Điền Nguyễn tồn tại như một quan sát, cũng là thúc đẩy. Hắn hảo, thậm chí lúc dùng sai cách, nhưng cuối cùng vẫn học cách tôn trọng ý nguyện của khác. Có lẽ đó cũng là một dạng trưởng thành.
Còn Lộ Thu Diễm, từ do dự, né tránh, đến thẳng thắn đối diện với trái tim . Khi lựa chọn Ngu Thương, đó vì ép buộc, mà vì rõ tương lai bước tới.
Hy vọng khi đến đây, bạn cũng thể hiểu rằng, yêu một là hi sinh bản , mà là khi vững trong thế giới của , vẫn chung một con đường với .
Cảm ơn đến chương .
Câu chuyện vẫn tiếp tục, chỉ là cần nữa.