Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 221
Cập nhật lúc: 2026-04-08 05:53:27
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Vừa hôm Điền Nguyễn nghỉ phép, cả ngày thể tâm ý bầu bạn cùng Lộ Thu Diễm.
Sáng sớm thức dậy đ.á.n.h răng rửa mặt xong, mùi thơm còn kịp xức, Điền Nguyễn chờ nổi mà gửi WeChat: Lộ Thu Diễm, dậy ?
Mười giây, ba mươi giây, một phút trôi qua, vẫn hồi âm.
Điền Nguyễn liền Lộ Thu Diễm còn đang ngủ, vì thế xuống lầu ăn sáng .
“Chào buổi sáng, Ngu .”
Ngu Kinh Mặc khẽ nâng mắt phượng, đặt tờ báo xuống.
“Chào buổi sáng, phu nhân.”
Điền Nguyễn bỗng cảm thấy gì đó đúng. Quá khách sáo, giống hệt lúc hai mới kết hôn. Trong đầu lóe lên tia sáng, vội cầm điện thoại xem ngày. Là năm 2030, sai, hề xuyên ngược về năm 2024.
Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc, thấy khóe môi đối phương cong, thong dong . Cậu tạm thời bỏ qua nghi vấn , phòng ăn dùng bữa. Mãi đến khi bữa sáng dọn xong, Ngu Thương vẫn xuất hiện.
“Ngu Thương ?” Điền Nguyễn ngạc nhiên hỏi. Phải rằng khi dần nắm quyền, con trai tự giác đến mức như máy móc, dậy muộn là chuyện cực kỳ hiếm thấy.
Quản gia đáp: “Thiếu gia tối qua giúp Lộ thiếu gia dọn phòng, về muộn, giờ vẫn còn ngủ.”
Điền Nguyễn: “……”
Phòng gì mà dọn đến tận rạng sáng? Vai chính công thụ tâm sự với thì cũng là xảy chuyện khó thành lời.
“Vừa gặp kịch liệt thế ?” Điền Nguyễn âm thầm cho con trai lớn một like. “Không hổ là vai chính công, khi trưởng thành công thế đúng là mạnh.”
Ngu Kinh Mặc mỉm nhạt: “Đói lâu , tự nhiên sẽ như sói đói vồ mồi.”
Điền Nguyễn cảm thấy quá khả năng. “Ngu Thương khắc chế như , chắc đến mức đó.”
Ngu Kinh Mặc bình luận. Con trai thế nào hiểu rõ. Dù khắc chế đến , cũng luôn lúc tình cảm khó kìm. Như năm xưa, và Điền Nguyễn vô tình tiếp xúc mật, vốn tưởng chỉ là ngoài ý , ai ngờ càng ngày càng động lòng, lúc cũng thể tự chủ.
Nếu và Điền Nguyễn xa năm năm, tái ngộ nhất định cũng giống sói đói.
Ăn xong, Ngu Kinh Mặc chuẩn làm. Trước khi , như thường lệ hôn lên trán Điền Nguyễn, nhét tay một tấm thẻ đen, : “Chơi cho vui.”
Điền Nguyễn dòng chữ mạ vàng thẻ, : “Em tiền.”
“ em nỡ tiêu.” Ngu Kinh Mặc . “Nhìn bộ dạng em tiếc tiền, xót.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc khẽ. “Không mấy lời sến súa thì cứ vui vẻ tiêu tiền. Anh , tiền của nhiều lắm, em cứ mạnh dạn tiêu.”
Điền Nguyễn gật đầu.
“Đến nơi nhớ gửi định vị cho .”
“Được.”
Điền Nguyễn lưu luyến tiễn Ngu Kinh Mặc cổng trang viên, vẫy tay với chiếc Maybach, dáng vẻ giống hệt hồi cấp ba mỗi đưa học.
Ngu Kinh Mặc qua gương chiếu hậu, ánh mắt dịu hẳn.
Tài xế : “Phu nhân vẫn giống như .”
Ngu Kinh Mặc đáp: “Ừ.”
Đợi xe khuất tầm mắt, Điền Nguyễn về phòng đồ, bộ quần áo từng mặc đây, khoác thêm chiếc áo khoác bò rách đó. Bộ đồ đúng là lắm tai nạn, hết đến khác suýt vứt bỏ, nào cũng Điền Nguyễn vất vả cứu về.
Kiểu tiền là đổi cả tủ đồ mỗi quý, thói quen cuối cùng Điền Nguyễn sửa thành một năm mới đổi đồ mới. Một vài món đặc biệt thích thì vẫn giữ .
Tình cảm của Điền Nguyễn với chiếc áo bò rách giống như cặp sách Đức Âm, thể thế.
Cậu điện thoại, nhắn cho Lộ Thu Diễm một tin: Tôi tới / hihi
Bất kể Ngu Thương dậy , Điền Nguyễn vẫn tìm Lộ Thu Diễm .
Cậu đẩy một chiếc xe đạp địa hình trong gara ngầm, đeo balô, gọn nhẹ đạp xe đến khu biệt thự Kim Ngọc Mãn Đường.
Điền Nguyễn cũng coi như quen mặt ở khu . Bảo vệ cổng thấy liền hỏi: “Lại tới thăm ?”
“Trời lạnh , nước ngoài.” Điền Nguyễn tiện miệng đáp. “Tôi tới thăm bạn, dọn tới.”
Biệt thự Kim Ngọc Mãn Đường mỗi căn mỗi kiểu. Căn của Lộ Thu Diễm đặc biệt tinh xảo nhỏ gọn, đủ cho một gia đình ba ở. Điền Nguyễn đạp tới cổng nhỏ cao ngang , liền ấn chuông.
Sân nhỏ trồng đầy hoa cỏ, phần lớn là cúc, đúng mùa thu nở rộ vặn.
Đinh linh, đinh linh, Điền Nguyễn ấn thêm hai tiếng.
Không lâu , cửa trong mở . Lộ Thu Diễm một tay xoa mái tóc rối, mặc đồ ngủ, mang dép lê mở cửa.
“Đệt, sớm thế làm gì?”
Điền Nguyễn dựng xe dựa tường, : “Cậu dọn dẹp chút, ăn sáng xong chúng đạp xe ven sông. Trưa tới ‘Bờ sông nhân gia’ ăn tôm hùm đất.”
“Bờ sông nhân gia” là một quán Nông Gia Nhạc. Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc từng phát hiện khi du thuyền, ăn mấy thấy cũng . Chỉ là cách trang viên xa, lái xe mất nửa tiếng, đạp xe thì lâu hơn.
Lộ Thu Diễm đ.á.n.h giá đồ bảo hộ Điền Nguyễn, bao gối, bao cổ tay, mũ bảo hiểm.
“Anh học đạp xe ?”
“Thỉnh thoảng rèn luyện.” Điền Nguyễn . “Ngu đạp xe là vận động hiếu khí, cho sức khỏe.”
Cậu lấy từ balô một chiếc quần đạp xe. “Cái cho , thì đạp lâu sẽ cọ đau.”
Lộ Thu Diễm lắc đầu. “Tôi quen , cần.”
“Được thôi, thật là chuẩn cho . Nếu cọ đau, sẽ giữa đường.”
“……” Lộ Thu Diễm giơ ngón cái.
Nói tới chuyện , Điền Nguyễn từng một đoạn chuyện hổ.
Lúc mới học đạp xe, dù m.ô.n.g thịt, cũng chịu nổi cái yên hẹp cọ xát. Chưa đến hai ngày đau, ngượng dám , tắm xong lén bôi thuốc.
Kết quả lúc hai mật, Ngu Kinh Mặc phát hiện.
Ngu Kinh Mặc kiểm tra kỹ, bắt “chứng cứ”, sắc mặt trầm, “Sao thế ? Ai bắt em ghế hùm?”
Điền Nguyễn đỏ bừng mặt. “Không … yên xe đạp hẹp quá, kẹp mông.”
Ngu Kinh Mặc: “…… Vậy còn tiếp tục đạp?”
Điền Nguyễn hùng hồn đáp: “Em còn chinh phục Rolls-Royce, thua một chiếc xe đạp địa hình?”
Tính bướng khiến Ngu Kinh Mặc bật , “Em mặc quần đạp xe ?”
Lúc đó Điền Nguyễn mới , mới học mặc quần chuyên dụng, mới kẹp m.ô.n.g cọ đau.
Sau trang đầy đủ, cũng quen dần, mỗi tuần đạp hai ba là chuyện bình thường.
Đáng nhắc tới là từ khi đạp xe, lực chân của Điền Nguyễn tăng lên. Mỗi sinh hoạt vợ chồng, treo eo Ngu Kinh Mặc hơn một tiếng cũng mệt.
Thế là Ngu Kinh Mặc càng thêm sức.
“Anh đỏ mặt cái gì?” Lộ Thu Diễm khó hiểu .
Điền Nguyễn giật hồn, ho khan một tiếng. “Không gì, chỉ là nghĩ tới việc kết nghĩa ba chúng tụ họp, kích động.”
Lộ Thu Diễm gì, lên lầu đ.á.n.h răng rửa mặt đồ. “Anh , xuống ngay.”
“Ừ.”
Điền Nguyễn dạo một vòng lầu. Biệt thự quả thật nhỏ gọn, tầng phòng khách, bếp, nhà vệ sinh và một phòng ngủ, thêm phòng làm việc là còn chỗ. Trên lầu chắc cũng chỉ bốn năm phòng, nuôi mèo ch.ó vẫn dư.
Trong truyện gốc, vai chính công thụ ở căn hộ thông tầng rộng lớn, trang trí xa hoa, nuôi một ch.ó một mèo, cũng ấm cúng.
Điền Nguyễn nghĩ, ở trang viên vẫn hơn, phong cảnh , hầu tiện, quan trọng nhất là thích cảm giác náo nhiệt sống chung.
Như mới là một nhà.
Trong nguyên tác, do quan hệ giữa Ngu Thương và Ngu Kinh Mặc nhạt nhòa, Lộ Thu Diễm cảm giác hòa nhập với gia đình, nếu sống chung chỉ càng lúng túng.
Giờ thì khác. Điền Nguyễn, “ ba nhỏ” hào môn, c.h.ế.t. Ngu Kinh Mặc đối với vai chính công thụ cũng khoan dung hiền hòa hơn nguyên tác, họ thể trở thành nhà thực sự.
“Đi thôi.” Giọng Lộ Thu Diễm vang lên.
Điền Nguyễn đầu , thấy Lộ Thu Diễm cũng mặc chiếc áo bò rách đó, kinh ngạc vui mừng. “Cậu cũng vứt ?”
“Còn mặc .” Lộ Thu Diễm ngại. “Người khác tưởng chúng là yêu chứ?”
“……” Cũng khả năng.
Để tránh hiểu lầm, Điền Nguyễn buộc gọn vạt áo, trông càng thời thượng. Lộ Thu Diễm thì để áo mở, đội mũ lưỡi trai, từ tủ giày lấy một chùm chìa khóa dự phòng, tiện tay ném cho .
“Lần tới khỏi cần gõ cửa.” Lộ Thu Diễm .
Điền Nguyễn vui vẻ móc chìa khóa móc của .
Hai đạp xe xuống chân núi, ăn sáng . Lộ Thu Diễm ăn bánh bao, uống sữa đậu nành xong liền cùng Điền Nguyễn tiếp tục đạp. Gió thu mát rượi thổi qua, họ men theo làn đường xe đạp ven sông.
Thỉnh thoảng phượt thủ khác lướt qua như bay, Điền Nguyễn kích thích, càng đạp nhanh hơn.
“Điền Nguyễn, chậm !” Lộ Thu Diễm gọi.
“Tôi ở phía , chờ !” Điền Nguyễn cẩn thận hớp một ngụm gió, càng đạp nhanh.
Ba phút , Lộ Thu Diễm đuổi kịp Điền Nguyễn kiệt sức. Hai đùi mềm như mì luộc, vô lực treo bàn đạp, máy móc xoay vòng.
Lộ Thu Diễm cũng bất ngờ. “Anh vận động viên chuyên nghiệp. Một khi phá nhịp, thứ sẽ loạn. Xuống bộ chút.”
Điền Nguyễn thở hồng hộc, đành xuống dắt xe. Rồi thấy một chiếc Bentley đen chạy chậm bên làn ô tô. Kính hạ xuống, lộ gương mặt điềm tĩnh tự phụ.
Ngu Thương khó hiểu hai . Cuối tuần , họ hành xác thế .
Điền Nguyễn tức giận hét: “Ngu Thương, xuống đây cho !”
Ngu Thương thản nhiên : “Tôi tới ‘Bờ sông nhân gia’ đợi các .”
Lộ Thu Diễm đáp: “Ừ.”
Ánh mắt Ngu Thương dừng gương mặt y. Ánh nắng chiều rơi xuống, đôi mắt đen ánh lên sắc sáng. Giây lát , Bentley tiếp tục lăn bánh. Trong gương chiếu hậu, vẫn hai thanh niên lâu. Cảnh tượng , từng vô .
Khi đó xe của luôn theo xe cha, buổi sáng tới trường. Anh thường thấy Điền Nguyễn dừng ở đoạn đường cách Đức Âm mười phút bộ.
Đi một lúc, Lộ Thu Diễm như gió lớn Trường Giang đuổi kịp, với Điền Nguyễn.
Ngu Thương cũng từng nhiều làm như . Đi bộ tới Đức Âm, để Lộ Thu Diễm vì dừng , trò chuyện, đùa giỡn. Hoặc dù gì cũng .
từng làm.
Vì thể diện, vì lòng tự trọng mơ hồ của tuổi thiếu niên, cho phép bản sai nửa bước.
Thế nhưng Lộ Thu Diễm là tồn tại phá vỡ khuôn phép trong cuộc đời quy củ của . Lộ Thu Diễm theo lẽ thường, giống thường. Y như một con diều bay bầu trời, mà sợi dây trong tay Ngu Thương.
Ngu Thương cánh diều đón gió bay lên theo gió hạ xuống, trong lòng bỗng nhiên nảy sinh ý nghĩ đuổi theo.
Anh bước cuộc đời của Lộ Thu Diễm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-221.html.]
Cuộc đời của Lộ Thu Diễm là một cánh đồng mênh m.ô.n.g bát ngát. Trên cánh đồng , ngẩng đầu là trời, bốn phía đen kịt, chỉ thể mò bước về phía . Phía thể là vạn trượng hồng trần, cũng thể là vực sâu tuyệt vọng.
Ngu Thương nghĩ, nếu thể dừng giữa đường để cùng Lộ Thu Diễm trò chuyện, thì cứ lên phía của Lộ Thu Diễm, để xem phía rốt cuộc gì.
Là hồng trần vực sâu, đều cam lòng bước .
Nếu là hồng trần, nguyện cùng Lộ Thu Diễm cuồng trong đó; nếu là vực sâu, sẽ ở phía đỡ lấy Lộ Thu Diễm, để y ngã đau.
Một năm 365 ngày, quen Lộ Thu Diễm tròn 731 ngày, Ngu Thương mới bỗng nhiên nhận , thứ bước là hồng trần, cũng là vực sâu.
Hóa thích Lộ Thu Diễm đến mức .
Gió sông lướt qua gương mặt, Ngu Thương khẽ nhắm mắt, chậm rãi cảm nhận luồng gió ——
Anh vẫn sẽ Lộ Thu Diễm, để xem, phong cảnh ven đường giống hệt năm thiếu niên.
Cơn gió gào thét mang theo một luồng ấm áp rõ từ tới, thổi tung mái tóc của Lộ Thu Diễm. Y ngẩng mắt chiếc Bentley dần dần khuất xa, trong lòng bỗng thấy an tâm, bởi vì y , Ngu Thương đang ở phía chờ .
Lộ Thu Diễm sải bước dài lên xe, với Điền Nguyễn: “Nhanh lên, đừng học muộn.”
Lời dứt, hai đồng thời sững .
Ngay đó, cả hai cùng bật thoải mái.
“Lộ Thu Diễm, chúng học từng đến muộn.” Điền Nguyễn . “Lần cũng .”
Người đến muộn bọn họ, mà là Uông Vĩ Kỳ cùng Hề Khâm và Tạ Đường Yến.
“Đệt, con nó chiếc xe thể thao hai trăm vạn của một thằng tài xế mù mắt quẹt . Tôi lười cãi , tùy tiện lấy hai ngàn cho xong. Hắn còn dám c.h.ử.i , hố ? Chỗ sơn ít nhất cũng hai vạn!” Uông Vĩ Kỳ phẫn nộ tố cáo.
Điền Nguyễn : “Hẳn là báo cảnh sát chờ họ tới.”
Uông Vĩ Kỳ xua tay: “Thôi , ăn tôm hùm đất quan trọng hơn. Lộ bá! Oppa!”
Cậu giả bộ nhào tới ôm Lộ Thu Diễm thật mạnh.
Lộ Thu Diễm mặt đầy ghét bỏ, xoay cổ tay kêu răng rắc: “Tôi gặp mặt đ.á.n.h , tự giác thu liễm chút.”
Uông Vĩ Kỳ dang tay , giống như thiên sứ gãy cánh rơi xuống, uất ức : “Bao nhiêu năm , chẳng lẽ nhớ chút nào ?”
“Mỗi nhớ tới , đều nghĩ là một con chó.” Lộ Thu Diễm . “Nếu thấy thật, còn tưởng nhớ nhầm.”
Uông Vĩ Kỳ: “…… Tuy hồi cấp ba thích học ch.ó sủa, nhưng ch.ó thật! Nó mới đúng!”
Husky: “Gâu gâu gâu!”
Lộ Thu Diễm ôm Uông Vĩ Kỳ, nhưng với ch.ó thật thì đặc biệt nhẫn nại. Y xoa hai cái lên đầu Husky, : “Chó ngoan, đưa móng.”
Husky ngoan ngoãn đưa chân .
Lộ Thu Diễm khen: “Có tiềm chất làm ch.ó nghiệp vụ, xuống.”
Husky rạp xuống, còn ngừng vẫy đuôi, lấy lòng l.i.ế.m tay Lộ Thu Diễm. Lộ Thu Diễm thưởng cho nó một đĩa gà luộc: “Ăn .”
Uông Vĩ Kỳ chua chát: “Ngày thường tiểu Ha đối với còn chẳng lời thế .”
Husky: “Gâu gâu gâu!”
Ngậm một miếng gà luộc chạy về phía chủ nhân.
Uông Vĩ Kỳ cảm động khôn xiết, ôm Husky : “Tiểu Ha, tao trách oan mày , mày là ch.ó nhất! Gâu gâu!”
Điền Nguyễn đại Uông và tiểu Uông đều đủ cả, : “Uông Vĩ Kỳ, như thật sự hạnh phúc.”
“Hạnh phúc cùng một con ch.ó ?”
Giọng nữ trầm pha ba phần kiều diễm vang lên. Tạ Đường Yến mặc váy tinh xảo bước tới, đầu kẹp đơn giản một chiếc kẹp cá mập, tay xách túi, trang điểm nhẹ nhàng.
Thời cấp ba, Tạ Đường Yến là cấp bậc hoa khôi, chỉ là khi Nam Mạnh Dao nổi bật hơn, thêm tính cách đùa thoải mái, khiến dễ xem nhẹ vẻ của cô.
Năm năm trôi qua, Tạ Đường Yến tiếp quản sự nghiệp gia đình, khí chất trở nên trầm hơn, càng thêm sắc sảo xinh .
Bên cạnh cô là Hề Khâm, kiểu học bá thời học, khi trưởng thành thì đúng chất tổng tài. Hai cạnh , quả thật trai tài gái sắc. Anh đeo kính gọng vàng, gặp ai cũng mang theo ba phần ý : “Không ngờ mấy năm trôi qua, các gần như chẳng đổi gì.”
Ngu Thương : “Các cũng .”
Tạ Đường Yến ha hả, xuống bên cạnh Điền Nguyễn: “Nghe thi cao học, chúc mừng.”
Điền Nguyễn đáp: “Nghe đ.á.n.h bại hai trai, trở thành thừa kế chính danh của Tạ gia, chúc mừng.”
Hai qua khách sáo vài câu, Tạ Đường Yến : “Còn cảm ơn Hề Khâm. Nếu đề nghị liên hôn để tăng lợi thế, chắc thắng.”
“Liên hôn?”
Điền Nguyễn đảo mắt qua giữa hai , mặt nở nụ thật lớn: “Liên hôn mà.”
Cưới yêu gì đó, thôi thấy hấp dẫn.
Hơn nữa từ thời cấp ba, Hề Khâm ý với Tạ Đường Yến. Người khác nhận , Điền Nguyễn thì rõ. Thanh mai trúc mã, hoan hỉ oan gia, giờ thêm một màn liên hôn, xứng đôi cũng khó.
Hề Khâm chỉ mỉm . Liên hôn chỉ là một thủ đoạn, giữ , còn dựa chính .
Uông Vĩ Kỳ đột nhiên chen : “Tạ Đường Yến, liên hôn tìm ?”
Tạ Đường Yến: “……”
Hề Khâm thản nhiên hỏi: “Xin hỏi gia sản của bao nhiêu?”
Uông Vĩ Kỳ lập tức hiểu , đây là chê “nghèo”. Ngang tàng quen mấy năm, suýt nữa quên là nhà giàu mới nổi. “Tôi chỉ đùa chút thôi, đừng nghiêm túc ha ha.”
Điền Nguyễn : “Đầu óc ch.ó sủa lúc nào cũng chập mạch, thông cảm.”
Uông Vĩ Kỳ bỗng nhiên chấn động : “Thơm quá! Tôm hùm đất của chúng còn xong ?”
Vừa dứt lời, nhân viên phục vụ bưng tới một chậu tôm hùm đất to, nóng và mùi thơm bốc lên nghi ngút, xông thẳng lên đỉnh đầu. “Bàn của các còn hai chậu nữa, đợi chút là xong.”
Uông Vĩ Kỳ nóng ruột định dùng tay bốc, Điền Nguyễn gõ đũa một cái: “Đeo găng .”
Đợi tôm hùm đất lên đủ, Lộ Thu Diễm liên tiếp mở mấy lon bia phát cho , tự nâng lon : “Mấy năm nay liên lạc với , là của . Tôi uống coi như xin .”
Nói xong, y ngửa đầu uống cạn. Yết hầu lên xuống theo nhịp, phát tiếng lộc cộc rõ ràng. Bọt bia tràn khóe môi còn kịp nuốt, chảy dọc theo chiếc cổ trắng nõn.
Uống xong một , Lộ Thu Diễm thở cũng gấp.
Điền Nguyễn đến ngây , Uông Vĩ Kỳ hét một tiếng “”, cũng lộc cộc lộc cộc uống theo.
Lộ Thu Diễm lau miệng, bỗng thấy Ngu Thương giơ tay xoa cổ , tai lập tức đỏ lên: “Không , tự làm .”
Hề Khâm chậm rãi uống bia, nheo mắt : “Chúc mừng hội trưởng đại nhân sắp chuyện vui.”
Ngu Thương phản ứng.
Lộ Thu Diễm: “……”
Điền Nguyễn hỏi: “Phó hội trưởng, là ý gì?”
Cậu còn vai chính công thụ sắp chuyện vui, Hề Khâm ?
Hề Khâm tao nhã lột một con tôm cho Tạ Đường Yến, : “Hội trưởng hồi còn học, dù khác làm rơi một vạn đồng mặt , cũng sẽ chủ động nhặt lên trả . Còn Lộ Thu Diễm thì là kiểu thể chớp mắt từ chối tỏ tình mặt .”
Một đầu gỗ, một cố chấp.
Đầu gỗ nở hoa, mà kẻ cố chấp từ chối bông hoa rơi xuống , bản chuyện mập mờ.
Điền Nguyễn híp mắt Ngu Thương và Lộ Thu Diễm: “Các tối qua quả nhiên xảy chuyện gì đó.”
“Tối qua? Tối qua thế nào?” Tạ Đường Yến hai mắt sáng lên. “Hội trưởng đại nhân, công ?”
Ngu Thương: “…… Nếu các ăn tôm hùm đất, thể ngoài uống gió Tây Bắc.”
Lộ Thu Diễm cúi đầu lột tôm, tiếng nào.
Điền Nguyễn bọn họ da mặt mỏng, liền hỏi thêm. Chỉ là ý nơi khóe môi thế nào cũng nén xuống . Cậu rõ con trai và Lộ Thu Diễm làm đến bước đó, nhưng tình cảm chắc chắn ấm lên. Những chuyện chỉ yêu mới làm, mới khiến lúng túng như .
Toàn trường chỉ một con ch.ó độc là Uông Vĩ Kỳ, hứng trọn một vạn điểm sát thương. Không ăn cẩu lương, dứt khoát hóa bi phẫn thành sức ăn, sức tiêu diệt tôm hùm đất.
Tôm hùm đất xào cay đúng là cay thật. Mọi ăn nửa chừng bắt đầu mặt đỏ tai nóng, miệng đỏ như tô son.
“Đệt, cay quá!” Uông Vĩ Kỳ nước mắt tuôn ròng.
Điền Nguyễn vội gọi bia lạnh, học theo Lộ Thu Diễm hào sảng uống cạn một lon. Khi định tiếp tục thách đấu tôm hùm đất xào cay thì...
“……”
Mở mắt , trong chiếc Maybach của Ngu Kinh Mặc, đầu gối lên đùi đối phương.
Cảnh tượng quen thuộc đến mức khiến Điền Nguyễn cảm động : “Em chỉ uống hai lon bia thôi… tôm hùm đất còn ăn xong mà.”
Ngu Kinh Mặc : “Em ngửi xem trong xe mùi gì.”
Điền Nguyễn nghi hoặc hít hít: “Tôm hùm đất! Mang về cho em ?”
“Ừ.”
“Được.” Điền Nguyễn tỉnh táo hẳn. “Về ăn tiếp ha ha. Khoan , bọn họ ?”
“Đợi em nghỉ ngơi xong, Lộ Thu Diễm sẽ tới tìm em.”
Điền Nguyễn yên tâm, dậy dựa đầu vai Ngu Kinh Mặc: “Choáng quá… ói!”
“Dừng xe.”
Điền Nguyễn chạy bờ sông nôn một lúc. Cậu áy náy, nhưng nghĩ chắc , mưa gió tự nhiên sẽ phong hóa, tính là ô nhiễm môi trường.
Ngu Kinh Mặc đưa cho chai nước khoáng súc miệng, vỗ lưng giúp thuận khí, than: “Mấy năm nay, thật sự nghĩ em trở nên trầm .”
Điền Nguyễn đầu trừng : “…… Chẳng lẽ là giả ?”
Ngu Kinh Mặc đôi môi đỏ sưng vì cay của thanh niên: “Không giả.”
Ánh mắt dừng nơi đôi mắt ướt át màu nâu của . “ cũng cần thật sự như .”
“Ý gì?”
Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay Điền Nguyễn, hai chậm rãi dọc bờ sông. Hắn : “Em thể trưởng thành, trọng, thể làm bất cứ điều gì em . Chỉ cần nhớ, ủng hộ quyết định của em, trừ việc uống rượu.”
“…… Ờ.” Điền Nguyễn cúi đầu. “Xem so với năm năm , em cũng chẳng tiến lên bao nhiêu.”
“Không.” Ngu Kinh Mặc . “Em tiến bộ nhiều. Trong mắt , em ngày càng tỏa sáng.”
Điền Nguyễn rộ: “Thật ?”
“Ừ.”
“Vậy thì, nhiều tiểu thuyết đến đoạn là thể kết thúc .” Điền Nguyễn . “Phần còn để tự do tưởng tượng.”
Ngu Kinh Mặc : “Em kết thúc ?”
Điền Nguyễn lắc đầu: “Câu chuyện của chúng vẫn luôn tồn tại trong thời , sẽ kết thúc. Cho đến khi sinh mệnh chấm dứt.”
Ít nhất khoảnh khắc , trong tương lai dài, dài, và cả trong những năm tháng qua, câu chuyện của họ vẫn luôn ở đó.
Từ góc độ bốn chiều mà , thực hề cái gọi là kết thúc câu chuyện, cho đến khi vũ trụ tiêu vong.
Mọi , và tất cả những câu chuyện, đều vẫn đang tồn tại.