Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-04-08 05:52:51
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trong truyện gốc, vai chính công thụ năm năm đầu tiên tương ngộ, vô cùng kịch tính.

Lúc Ngu Thương mới tiếp quản quyền lực Ngu gia, thủ đoạn lãnh khốc, làm việc nể tình, vì dẫn đến việc đắc tội với kẻ khác, đối phương vượt tường, thuê sát thủ phục kích ám sát giữa đường. Mà Ngu Thương tuy thường xuyên bảo tiêu theo bên , nhưng ngày đó khéo là ngày giỗ ruột , tự xuống xe, tới tiệm hoa mua hoa.

lúc , hung thủ giơ d.a.o c.h.é.m xuống, bảo tiêu căn bản kịp phản ứng, Ngu Thương rơi tình cảnh nguy hiểm.

Chủ tiệm hoa sợ đến hồn bay phách lạc, Ngu Thương giữa trăm hoa lay động, giơ cánh tay ngăn lưỡi dao, một chân dài đá văng con d.a.o . Thanh niên hình nhanh nhẹn, động tác gọn gàng dứt khoát, chỉ trong vài chiêu khống chế tên sát thủ.

Ngu Thương tập trung kỹ, thanh niên mà là Lộ Thu Diễm, năm năm gặp.

Bởi , màn gương vỡ lành của vai chính công thụ chính thức bắt đầu, từ hiểu lầm đến nữa động lòng, từ động lòng về hiểu lầm, chuyện xong, chuyện khác tới, chủ yếu đ.á.n.h một chữ m.á.u ch.ó tưới đầy đầu.

Mà hiện tại, vai chính công thụ mắt Điền Nguyễn hiểu lầm, cẩu huyết, bọn họ năm năm gặp , vẫn kịch tính như cũ.

Vào một ngày thu trong trẻo thế , bọn họ gặp tại cổng trường cao trung nơi từng cùng học, cùng vui đùa, cùng , khoảnh khắc nào lãng mạn hơn lúc .

Lãng mạn đồng thời, mang theo vài phần buồn .

Điền Nguyễn hai bóng cao ráo , thoải mái mỉm , chậm rãi khởi động xe rời khỏi nơi —— để tất cả những điều từng bỏ lỡ cho hai họ từ từ hồi tưởng.

Đây mới là cách mở đúng đắn của một gặp , cần bất kỳ nhân tố bên ngoài nào thổi gió thêm lửa, chỉ cần ánh mắt bọn họ chạm , khúc nhạc dạo thanh xuân sẽ tự động vang lên, dư âm năm cũ quanh quẩn bên tai, nhịp tim một nữa rối loạn.

Cuộc tương phùng hẹn mà gặp khiến ánh mắt hai thật lâu thể dời , cho đến khi tiếng chuông violin tan học vang lên. Dưới giai điệu du dương, từ trong khuôn viên trường bay nhiều “chim nhỏ” mặc đồng phục trắng, ríu rít , nụ vẫn trong trẻo như xưa.

Cánh cổng lớn chậm rãi mở , Ngu Thương siết chặt ngón tay dần buông lỏng, vẫn là giọng điệu của thiếu niên năm nào, chỉ là âm sắc trầm hơn: “Tôi hiện tại là một trong những thành viên hội đồng quản trị Đức Âm, đến đây gặp hiệu trưởng Lý.”

Lộ Thu Diễm một chân chạm đất, thoáng chốc đổi sang hai chân vững, cảm thấy chút quen, cổ ngẩng lên mỏi. Y bỗng nhiên phản ứng , tay vẫn đang nắm tay lái, lập tức thẳng , : “Tôi đến nhà …… còn tưởng rằng ở nhà.”

“Hôm nay nghỉ phép.” Ngu Thương còn trầm mặc ít lời như , trong các dịp thương vụ vốn thể ăn lưu loát, nhưng lúc trở nên vụng về, “Nếu chờ một chút, cùng cùng trở về.”

Nói xong, mới cảm thấy gì đó , thế nào gọi là cùng cùng trở về.

Không ngờ Lộ Thu Diễm ồ một tiếng, : “Cũng .”

“Ừ.” Ngu Thương nhấc chân về phía trường học.

Lộ Thu Diễm theo thói quen đạp bàn đạp một cái, lập tức lao về góc từng dựng xe năm xưa, “……”

Ngu Thương lặng lẽ y, ánh mắt hề dời .

Lộ Thu Diễm giả vờ như chuyện gì, nhấc chân dài bước xuống khỏi xe đạp, ném xe sang một bên về phía Ngu Thương, : “Tôi bây giờ học sinh Đức Âm nữa, còn ?”

“Một ngày làm thầy, cả đời làm cha. Đức Âm vĩnh viễn là trường cũ của .” Ngu Thương .

Lộ Thu Diễm khi xe còn cảm thấy gì, đến lúc mặt Ngu Thương, mới kinh ngạc phát hiện lời Điền Nguyễn trong thư là thật, Ngu Thương thật sự cao một mét chín, còn cao hơn y nửa cái đầu.

Ngu Thương rũ mi mắt, bước về phía khu giáo viên, giọng bình thản: “Khi nào trở về?”

“Hôm qua.”

“Sao cho…… chúng ?”

Lộ Thu Diễm thẳng , bỗng đá một viên sỏi nhỏ, liền chậm rãi đá nó , : “Vốn định cho các một bất ngờ.”

Ngu Thương nhịn nghiêng mặt y, nghiêm túc : “Đã bất ngờ .”

Lộ Thu Diễm bất ngờ đối diện với đôi mắt sâu thẳm mãnh liệt của Ngu Thương, vành tai nóng lên.

Ngu Thương hỏi thêm nữa, cũng cần hỏi thêm, quả thật đủ bất ngờ. Bất ngờ sẽ kéo dài bao lâu, sớm muộn gì cũng sẽ .

Vốn dĩ hiệu trưởng Lý chỉ hẹn gặp Ngu Thương, ngờ Lộ Thu Diễm cũng trở về, nụ mặt bà từ đầu đến cuối hề tắt, nhất quyết mời bọn họ ăn cơm.

Lộ Thu Diễm định khéo léo từ chối, Ngu Thương thẳng: “Xin hiệu trưởng, tối nay Lộ Thu Diễm ăn cơm ở Ngu gia.”

Hiệu trưởng Lý hiểu điều gì đó, mỉm : “Cũng , còn nhiều thời gian để mời hai đứa cùng ăn một bữa cơm.”

Sau đó cần mở cuộc họp hội đồng quản trị, quyết định một phương hướng và chiến lược mới. Ngu Thương thế Ngu Kinh Mặc tại Đức Âm, đối với quy hoạch phát triển tương lai của Đức Âm, cần tham gia diện.

Lộ Thu Diễm gật đầu, : “Các cứ , ở đây đợi là .”

Hiệu trưởng Lý : “Khó khăn lắm mới về một chuyến, thể dạo xung quanh.”

“Được ạ.”

Lộ Thu Diễm mặc đồ thường ngày, áo thun cũ khoác áo bò, quần đen giày thể thao trắng, hề trau chuốt, giản dị gọn gàng. Nếu kỹ còn tưởng y là sinh viên, nhưng quan sát kỹ sẽ phát hiện, bước chân và dáng y trầm mạnh mẽ hơn thường nhiều.

“Đó là huấn luyện viên mới tới ?” Khi Lộ Thu Diễm ngang qua, y thấy nữ sinh thì thầm bàn tán.

Y liếc mắt qua, mấy nữ sinh lập tức khúc khích chạy .

Phòng học khối mười hai, phòng học khối mười một, cuối cùng, Lộ Thu Diễm dừng phòng học lớp mười một một.

Ánh nắng vặn, phòng học sáng sủa sạch sẽ, chỗ hầu như đổi, bàn ghế cũng đổi, chỉ là những thiếu niên từng học tập trong căn phòng biến mất trong dòng sông năm tháng.

Khi đó, năm tháng dài.

Khi đó, năm tháng ngắn.

Mỗi ngày học tan học, chuyện phiếm khoác lác, đ.á.n.h ẩu đả, học ngủ gật, làm đủ thứ chuyện đắn. Mà mỗi như , bên cạnh Lộ Thu Diễm luôn một bóng .

Trong những tiết giảng bài khô khan nhàm chán của thầy cô, Lộ Thu Diễm mở to mắt, gương mặt đồng phục ép dấu vết, ánh mắt đầu tiên y thấy, luôn là Ngu Thương ngay ngắn, đoan chính và vững vàng.

Ngu Thương hoặc đang giảng, hoặc đang ghi chép, hoặc đang y.

“Nhìn cái gì mà ?” Lộ Thu Diễm luống cuống lau nước miếng nơi khóe miệng.

Ngu Thương gì, chỉ đẩy cuốn sổ ghi chép sang mặt y.

Điều thứ hai Lộ Thu Diễm thấy, là Điền Nguyễn ở phía , luôn lén đầu nhưng dám, chỉ thể một mảnh giấy nhỏ nhét sách giáo khoa của y: Mơ thấy món gì ngon? Trưa nay đùi gà sốt tương của má Lưu.

Lộ Thu Diễm ở mặt trái : Muốn ăn cá quế chiên xù.

Điền Nguyễn: Có ~

Nhắc đến tiện lợi, thể nghi ngờ rằng, những bữa trưa thời cấp ba khi mỗi ngày Ngu Thương hoặc Điền Nguyễn mang cơm đến, là điều Lộ Thu Diễm khó quên nhất.

Trong bộ đội từng chơi qua một trò thật thử thách.

Lộ Thu Diễm rút trúng câu hỏi thật lòng, đối phương liền hỏi y: “Cậu từng ăn món gì hương vị gia đình nhất?”

Khi đó, Lộ Thu Diễm sững . Y suy nghĩ lâu, nhưng dù cố gắng hồi tưởng thế nào, ngoài một bát mì cũng nhớ nổi món nào khác do từng làm. Mà y thì ghét ăn mì sợi.

như là hương vị gia đình nhất ?

Ngoài bát mì , Lộ Thu Diễm bỗng nhớ tới những buổi trưa thời cấp ba, khi Ngu Thương và Điền Nguyễn mang đủ loại tiện lợi. Không chỉ ngon, mà lúc ăn còn một cảm giác vui vẻ khó tả.

Giống như những hộp tiện lợi nêm thêm gia vị mang tên “hạnh phúc”.

Còn những y cùng Điền Nguyễn dạo hàng quán, đậu hũ thối, bánh tay cầm, bánh rán giò cháo quẩy, bún ốc… Khó ăn nhất chính là cốc thanh long trộn nước ven đường, nhạt nhẽo vô vị, còn khiến hai miệng mồm đỏ au như ăn , đối diện ngừng.

Lộ Thu Diễm nghĩ liền thấy buồn , : “Quá nhiều, nhưng ngon nhất vẫn là tiện lợi.”

Trong phòng học, những thiếu nam thiếu nữ đang tiếp những câu chuyện mới. Có lẽ cũng một đôi bạn như , một đáng tin, còn đáng tin hơn, hai giống như Ngọa Long Phượng Sồ, nhiều năm vẫn sẽ nhớ đến tình bạn đắn chân thành .

Lộ Thu Diễm hy vọng, bản cũng thể mang đến cho Điền Nguyễn một bất ngờ.

……

Còn lúc , Điền Nguyễn về đến nhà. Cậu vội vàng đặt cặp xuống, tắm rửa, thu xếp bản gọn gàng sạch sẽ, thơm tho dễ chịu, như thể cùng Lộ Thu Diễm ôm một cái thật to.

điều ngờ tới là, tắm xong thì Ngu Kinh Mặc trở về.

Điền Nguyễn xuống lầu vẫn còn chút tin: “Ngu ? Sao về ?”

Ngu Kinh Mặc: “? Anh thể về ?”

Chỉ chốc lát , Ngu Kinh Mặc ngửi thấy mùi sữa tắm nồng nàn thanh niên, thấy tóc Điền Nguyễn còn ướt, ánh mắt lập tức trầm xuống: “Em tắm ?”

.”

“Vì tắm?”

“Nửa đường rơi xuống hố phân.”

“……”

“Ha ha, giỡn thôi……” Điền Nguyễn chú ý thấy ánh mắt Ngu Kinh Mặc dường như chút ghét bỏ.

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Em ăn ?”

Điền Nguyễn: “Chưa! Em rơi xuống hố phân, em tự đào hố cho , .”

Ngu Kinh Mặc chủ động nắm tay thanh niên, từng bước dẫn dắt: “Vậy rốt cuộc vì em tắm? Trên bẩn ?”

“Không bẩn.” Điền Nguyễn hì hì, “Lát nữa sẽ .”

“Anh ngay bây giờ.” Ngu Kinh Mặc ngửi mùi dầu gội mát lành nơi tóc , kéo xuống sofa, để lên đùi , “Nói cho , ?”

Xương sống Điền Nguyễn tê tê dại dại. Cậu chịu nổi nhất là Ngu Kinh Mặc chuyện với giọng điệu , như đang năn nỉ. Cậu vặn xuống, giữ , tư thế chút .

Người hầu lau bình hoa, mắt thẳng bước qua.

Mặt Điền Nguyễn đỏ: “…… Ngu , đừng như , thật sự chỉ một lát nữa là .”

“Một lát nữa là tới?” Ngu Kinh Mặc suy đoán.

“……”

“Xem đoán đúng .” Đuôi mày Ngu Kinh Mặc khẽ nhướng.

“Có thể khiến em tắm rửa để đón tiếp khác, ngoài còn ai nữa? Chắc chắn Ngu Thương, thì là… Lộ Thu Diễm?”

Điền Nguyễn trừng mắt đàn ông tuấn mỹ, minh mặt: “Ngu , lúc quá thông minh cũng chuyện .”

Ngu Kinh Mặc khẽ : “Biết suy nghĩ của phu nhân , hết bí mật của , chẳng là điều đương nhiên ?”

“Anh như thì còn chế tạo bất ngờ kiểu gì nữa?”

“Em định tạo bất ngờ cho ai? Anh chẳng thấy bất ngờ chút nào.” Ngu Kinh Mặc lạnh lùng , “Ngu Thương đuổi , cũng quan tâm, đó là chuyện của nó.”

“……”

“Thứ duy nhất thể khiến bất ngờ, chỉ em.”

Điền Nguyễn cúi đầu c.ắ.n lên vai Ngu Kinh Mặc: “Như bất ngờ ?”

Ngu Kinh Mặc bật lớn.

Hai đang trêu chọc mật, quản gia bước , vội vàng lưng : “Tiên sinh phu nhân, thiếu gia đưa thiếu phu nhân về .”

Ngu Kinh Mặc vỗ nhẹ m.ô.n.g thanh niên: “Ừ.”

Điền Nguyễn bật dậy, chạy toilet rửa mặt một phen để hạ nhiệt, lao thẳng ngoài chủ trạch, cố ý hét lớn: “Trời ơi! Thật sự là Lộ Thu Diễm ? Thật sự là ? Lộ Thu Diễm, Diễm Diễm ~”

Lộ Thu Diễm: “……”

Điền Nguyễn dang rộng hai tay: “A! Lộ Thu Diễm của , nhớ c.h.ế.t luôn ~”

Lộ Thu Diễm giơ tay ấn lên trán : “Phát cái gì thần kinh?”

Điền Nguyễn vung vẩy tay: “A, để chúng ôm một cái thật nhiệt tình, thật cuồng nhiệt, thật sâu tình ~”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-220.html.]

Lộ Thu Diễm trợn mắt: “Mấy năm gặp, vẫn đắn như . Ai trưởng thành , là lớn, thể một gánh vác chuyện? Toàn khoác.”

Điền Nguyễn: “……”

Cậu ngừng màn biểu diễn quá đà, mắt trông mong Lộ Thu Diễm: “Ấn đường đỏ lên là do ấn.”

Lộ Thu Diễm buông tay.

Điền Nguyễn kêu “oa” một tiếng nhào tới, ôm chặt lấy Lộ Thu Diễm.

Sấm sét ẩn ẩn rung động.

Điền Nguyễn: “Không chứ, với Ngu Thương còn ôm ?”

Nếu thì năm năm, tiếng sấm vang lên nữa? Chỉ một nguyên nhân, đó là vai chính công thụ còn kịp ôm , thì vai phụ là Điền Nguyễn ôm mất vai chính thụ.

Sắc mặt Lộ Thu Diễm chút mất tự nhiên: “Nói mê sảng gì .” Y giả vờ đẩy Điền Nguyễn .

Điền Nguyễn buông tay , còn tiện thể đẩy y sang bên.

Lộ Thu Diễm kịp đề phòng, đôi chân vốn vững vàng bỗng mất thăng bằng.

Ngu Thương nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy y.

Lộ Thu Diễm luống cuống bám chặt lấy Ngu Thương: “……”

Thật sự biến thành mỗi ôm một cái.

Điền Nguyễn vỗ tay bôm bốp: “Thế mới đúng chứ, các ôm , ôm .”

Hai : “……”

Quản gia cảm động thôi: “Thiếu gia, thiếu phu nhân và phu nhân thật sự hòa thuận, lão nô đời thấy cảnh , sống thiếu một giây cũng đáng.”

Má Lưu chen tới: “ , lâu thấy thiếu gia như thế.”

Ngu Thương cứng . Anh… ?

Thật Ngu Thương cũng khác là mấy. Anh thừa hưởng phong thái của Ngu Kinh Mặc, quen giữ vẻ mặt lạnh, cho dù vui vẻ cũng biểu lộ rõ, chỉ khóe môi cong mà thôi.

“Điền Nguyễn……” Lộ Thu Diễm hổ bực bội thẳng dậy. Y mang đến bất ngờ cho Điền Nguyễn , nhưng Điền Nguyễn thì cho y một “bất ngờ” lớn.

Điền Nguyễn ôm y một cái, giọng bỗng trở nên nghiêm túc: “Đã lâu gặp, Lộ Thu Diễm.”

Lộ Thu Diễm: “……”

“Cậu vẫn chứ?” Điền Nguyễn ôm một chút buông , như việc gì hỏi.

Lộ Thu Diễm lười so đo: “Không thì còn mặt làm gì?”

“Cao hơn .” Điền Nguyễn vui mừng , “Cũng rắn chắc hơn.”

Lộ Thu Diễm đ.á.n.h giá Điền Nguyễn: “Anh thì chẳng đổi mấy, vẫn là tiểu chú lùn.”

Điền Nguyễn: “……”

Hai một lời một lời, lúc thì đấu võ mồm, lúc thì ôn chuyện, cách ở chung so với cũng đổi bao nhiêu. Lộ Thu Diễm lấy từ trong xe một túi chuối, : “Anh thích ăn chuối.”

Điền Nguyễn liền bẻ một quả ăn: “Cảm ơn còn nhớ.”

Lộ Thu Diễm gặp Ngu Kinh Mặc, lễ phép gọi một tiếng chú.

Ngu Kinh Mặc gật đầu: “So với càng đĩnh đạc hơn.”

“Cảm ơn chú.” Lộ Thu Diễm vẫn thoát khỏi cảm giác kỳ quái đó. Một mặt, y và Điền Nguyễn là bạn bè, nhưng gọi chồng của Điền Nguyễn là chú.

Có lẽ trong tương lai, còn sẽ biến thành “cha”.

Nghĩ đến khả năng đó, Lộ Thu Diễm càng dám Ngu Thương.

Ngu Kinh Mặc : “Cùng uống chiều .”

Buổi chiều bày trong đình viện. Hôm nay gió nhẹ, trời ấm, cuối thu mát mẻ. Cách đình hóng gió màu trắng xa trồng một cây hoa quế. Kim quế tỏa hương, uống hoa quế, thưởng bánh hoa quế, quả thực vô cùng thư thái.

Ngu Kinh Mặc cùng Điền Nguyễn ở đầu , Ngu Thương và Lộ Thu Diễm ở đầu . Quản gia hầu bên ngoài đình hóng gió, hầu thỉnh thoảng lui tới.

Cỏ cây sum suê, hoa cỏ rực rỡ, khắp nơi nhất thời yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lướt qua tai.

Khoảnh khắc như khiến Điền Nguyễn vô cùng hưởng thụ. Cậu như một con mèo nhỏ, hai tay nâng mặt chống bàn đá, : “Thoải mái thật.”

Lộ Thu Diễm ngẩn , “ .”

Yên bình, đủ đầy, tự nhiên, nội tâm cũng bình thản theo.

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Lộ Thu Diễm, con xuất ngũ ?”

Điền Nguyễn và Ngu Thương đều tạm thời tiện hỏi vấn đề , chỉ Ngu Kinh Mặc hỏi , bởi vì là trưởng bối.

Cảm xúc bình thản của Lộ Thu Diễm khẽ gợn sóng. Y nuốt ngụm trong miệng, chậm rãi cảm nhận vị chát nhè nhẹ còn sót nơi cuống lưỡi, : “Dạ.”

“Bị thương ở ?”

“Ở eo.” Lộ Thu Diễm xong, phát hiện Ngu Thương đang với vẻ nghiêm trọng, liền bổ sung, “Không vết thương nặng, chỉ là thể tiếp tục huấn luyện đặc chủng. Cấp đề nghị con dưỡng thương hai năm. Con lãng phí thời gian nên làm thủ tục xuất ngũ.”

Sắc mặt Điền Nguyễn cũng trầm xuống. Cậu dặn dặn , chính là sợ Lộ Thu Diễm thương, kết quả vẫn tránh . Ngoài thương , còn lý do nào khác khiến Lộ Thu Diễm xuất ngũ chứ?

Không .

“Bị thương thế nào?” Ngu Thương siết chặt ngón tay hỏi.

Lộ Thu Diễm nhẹ nhàng cho qua: “Không cẩn thận đạn lạc b.ắ.n trúng. Không .”

Điền Nguyễn rõ Lộ Thu Diễm thương . Từ khi gia nhập đội đặc chủng, trở thành đội trưởng, y dãi nắng dầm mưa, việc trừng gian diệt ác gì cũng làm.

Có một vì giải cứu con tin bọn buôn ma túy bắt cóc, tổng cộng mười tám phụ nữ, trong đó một bé gái năm sáu tuổi.

Những bán tới khu vực biên giới, một khi qua biên giới thì khó can thiệp, chỉ thể chạy đua với thời gian để tìm cách cứu viện. Trong lúc giằng co với bọn buôn ma túy, y mang theo bé gái đó bên , vì che chắn cho em, đạn lạc b.ắ.n trúng.

Lần đó thương vong nặng nề. Việc Lộ Thu Diễm xuất ngũ, ngoài thương thế, phần lớn còn vì day dứt cái c.h.ế.t của đồng đội .

Nếu kế hoạch của y mỹ hơn một chút, cần hy sinh?

Trong hai tháng dưỡng thương, Lộ Thu Diễm thường xuyên tự chất vấn như . Vì kế hoạch thể hảo hơn? Vì c.h.ế.t là y?

Đến cuối cùng kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, bác sĩ tâm lý với y: “Cậu nên rời khỏi chiến trường, nếu tiếp tục như , cũng sống nổi.”

Trong truyện gốc Lộ Thu Diễm trải qua mấy tháng đó như thế nào. Lúc xuất hiện mặt Điền Nguyễn, chỉ là một Lộ Thu Diễm phong khinh vân đạm.

Muôn vàn nguyên do, khó thành lời.

Điền Nguyễn cũng Lộ Thu Diễm tổn thương tâm lý, còn cần hai ba năm , dựa chính y, cùng với sự giúp đỡ của Ngu Thương, mới thể chậm rãi chữa lành.

“Vậy cũng kể cho chuyện hai năm qua ở nước ngoài .” Điền Nguyễn giả vờ thoải mái , “Tôi gặp nhiều chuyện kỳ quái, trong thư căn bản hết . Để kể cho … blah blah, líu líu ríu…”

Lộ Thu Diễm vốn đang chìm trong hồi ức, bất giác Điền Nguyễn kéo . Nghe kể chuyện hài hước gấp mười so với trong thư, khóe miệng kìm mà cong lên.

Buổi tối, Lộ Thu Diễm ở Ngu gia ăn cơm, giống hệt như những năm .

Mà Lộ Thu Diễm cũng thoải mái hơn nhiều, còn câu nệ như xưa, : “Ngày mai thời tiết , mời ăn tôm hùm đất, coi như xin vì mấy năm nay tin tức.”

Điền Nguyễn : “Nhất định mời cả Uông Vĩ Kỳ, hôm còn nhắc tới với , bảo nhớ c.h.ế.t.”

Lộ Thu Diễm hỏi: “Hắn thật sự nhớ đến mức c.h.ế.t ?”

Điền Nguyễn: “…… Ý là, nhớ .”

Lộ Thu Diễm : “Tôi thì chỉ nhớ vài giây.”

Điền Nguyễn lớn: “Ha ha ha ha!”

Ăn xong, Ngu Thương : “Tôi đưa về. Cậu ở ?”

Lộ Thu Diễm đáp: “Tôi tự đạp xe về, xa, ở nhà nghỉ thanh niên.”

“Nhà nghỉ thanh niên?” Ngu Thương nhíu mày, “Loại chỗ đó phức tạp, còn mấy chung một phòng.”

“Ở bộ đội cũng mấy chung một phòng, quen .” Lộ Thu Diễm .

Ngu Thương trầm mặc một lát : “Về lấy đồ của , nhà còn nhiều phòng khách.”

Nếu là năm mười tám tuổi, Lộ Thu Diễm ở đây sẽ gánh nặng gì, vì y là bạn học của Ngu Thương. Ở nhà bạn học một đêm cũng gì lạ.

hiện tại Lộ Thu Diễm hai mươi ba tuổi, sớm thành lớn, tiện mặt dày ở nhà khác.

“Không cần , ở đó khá .” Lộ Thu Diễm .

Trở Tô Thị, khái niệm “về nhà”, nguyên nhân cần nhiều. Điền Nguyễn sớm coi Lộ Thu Diễm như nhà, nỡ để y ở nhà nghỉ thanh niên. nhất thời cũng nghĩ lý do thích hợp để giữ , chỉ thể về phía Ngu Kinh Mặc, nhỏ giọng : “Ngu …”

Ngu Kinh Mặc vốn chú ý cuộc đối thoại của bọn họ. Nghe thanh niên cầu cứu, mới ngẩng đầu khỏi tờ báo, thản nhiên : “Ở khu ‘Kim Ngọc Mãn Đường’ còn trống một căn nhà. Lộ Thu Diễm thể tạm thời ở đó, đợi tìm chỗ ở phù hợp chuyển cũng muộn.”

Ngu Thương lập tức : “Được.”

Lộ Thu Diễm suy nghĩ một chút. Nếu ở chung với Ngu Thương, dường như cũng khác là mấy, liền : “Cảm ơn chú, khi tìm nhà con sẽ dọn .”

Điền Nguyễn cũng vui. Như giữ thể diện cho Lộ Thu Diễm, chỉ cần dạo một lát là thể tới chỗ y ở.

Khuôn mặt lạnh lùng của Ngu Thương lộ chút ý . Anh đưa Lộ Thu Diễm tới nhà nghỉ lấy đồ, giúp thu xếp phòng ốc ở biệt thự Kim Ngọc Mãn Đường.

Chiếc Bentley mới của Ngu Thương rời khỏi cổng trang viên. Điền Nguyễn đèn đường vẫy tay: “Lộ Thu Diễm, ngày mai gặp nhé!”

Ở ghế phụ, Lộ Thu Diễm thấy, hạ cửa kính xe, vươn tay vẫy .

Ngày mai gặp, Điền Nguyễn.

Cảnh tượng giống hệt thời thiếu niên, mỗi tan học họ chia tay .

Khi đó hai mặc đồng phục Đức Âm, gương mặt còn mang nét non nớt. Giọng Điền Nguyễn trong trẻo ngọt ngào: “Lộ Thu Diễm, ngày mai gặp nha.”

Lộ Thu Diễm đáp: “Ừ.”

Một chân đạp lên bàn đạp xe, xích và bánh răng cọ xát vang lên, thời gian cứ thế trôi .

Mà lúc họ cũng , hóa chỉ trong chớp mắt trở thành lớn.

Nếu thời gian thể chảy ngược, Lộ Thu Diễm nghĩ, y nhất định sẽ chậm một chút, ít nhất dừng ở một khoảnh khắc nào đó, giống như một nhân vật trong trò chơi đ.á.n.h thức đột ngột.

Y sẽ bóp phanh, một chân rời khỏi bàn đạp, đặt lên mặt đường nhựa bóng rợp của hàng ngô đồng.

Y sẽ đầu , dòng xe cộ như nước chảy, những qua ngớt.

Y sẽ thấy Điền Nguyễn chiếc Maybach, đùa cùng Ngu , đôi mắt cong cong.

Y sẽ thấy Ngu Thương đeo cặp sách, dáng thẳng tắp bước khỏi cổng trường, tuần tra một vòng xác nhận chuyện gì xảy , mới lên xe rời .

Y sẽ thấy từng bạn học rời , giống như bọn họ từng , sẽ nhanh chóng trở thành lớn đến .

“Tôi vai chính của thế giới .” Lộ Thu Diễm sẽ với Điền Nguyễn, “Tôi tương lai sẽ xảy chuyện gì.”

Vậy Điền Nguyễn sẽ gì?

Cậu sẽ : “Cậu chính là vai chính của thế giới . Cậu tương lai sẽ xảy chuyện gì, bởi vì bao giờ khoảnh khắc .”

Lộ Thu Diễm nghĩ, lẽ y thật sự năng lực làm thời gian chảy ngược, một khoảnh khắc nào đó.

Kỳ thực, bọn họ đều tiếc nuối.

Loading...