Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:50:44
Lượt xem: 240
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lòng tự tôn của đàn ông, đúng là một thứ kỳ diệu.
Điền Nguyễn vốn trong sạch, nhưng qua miệng Ngu Kinh Mặc biến thành hư , nhẹ tênh như gió.
Không khí bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh. Giữa lặng đó, những ngang qua cũng bất giác dừng , tò mò về phía bọn họ.
Nếu tầng lầu quá cao, Điền Nguyễn thật sự nhảy luôn xuống cho .
Lộ Thu Diễm há miệng, khó khăn thốt một chữ: “À……”
Ngu Kinh Mặc cất kính , ôm lấy Điền Nguyễn rời , trông chẳng khác gì một cặp đôi mật thật sự.
Rất lâu , Lộ Thu Diễm mới lên tiếng:
“Cha và ba nhỏ đúng là phu phu thật .”
Ngu Thương mặt cứng ngắc: “Vốn dĩ là .”
“Bọn họ… tình cảm thật .”
“……”
Hai lặng lẽ về khu vui chơi, đều chút ngại ngùng gì.
Lộ Thu Diễm tuy bề ngoài lạnh lùng ngầu ngầu, nhưng thật tính cách hoạt bát. Y kéo tay Ngu Thương: “Mau lên, còn tới một tiếng nữa, dạy dậy chơi CS.”
Ngu Thương đáp , tạm thời gác chút hổ ban nãy.
Ra khỏi quảng trường, Ngu Kinh Mặc buông Điền Nguyễn , như thể từng chuyện gì xảy : “Buổi chiều việc gì ?”
Đầu óc Điền Nguyễn trống rỗng, hai tai nóng lên, lắc đầu.
Ngu Kinh Mặc liền đưa về công ty, để trong văn phòng như linh vật của .
Điền Nguyễn cũng rảnh rỗi, chỉ trong một buổi trưa xong hai quyển sách, hiệu suất cực cao.
Giữa chừng còn dùng chiều, gọi Cappuccino kèm Tiramisu, còn Ngu Kinh Mặc là cà phê đen kèm soda bánh quy.
Điền Nguyễn chia cho một miếng bánh ngọt: “Ngu , ăn chút đồ ngọt .”
Ngu Kinh Mặc: “Đã đủ ngọt .”
“?” Cà phê đen mà ngọt?
Ngoài chuyện đó, điều khiến Điền Nguyễn phân tâm nhất là mỗi khi trợ lý thư ký đều chào : “Phu nhân, xin chào.”
Điền Nguyễn ngượng ngùng với Ngu Kinh Mặc: “Bảo bọn họ đừng gọi em là phu nhân nữa, lạ lắm.”
Ngu Kinh Mặc bình thản: “Em quên ? Chúng kết hôn là mục đích. Muốn kế hoạch thành công, công nhận phận của em.”
“…… À.”
“Nếu thích, tự em với họ. Dù đây cũng là quyền lợi của phu nhân .”
Điền Nguyễn suy nghĩ một lát, đến khi trợ lý Từ và thư ký Anne bước , liền : “Các cần mỗi đều gọi , đang sách, đừng làm phiền.”
Trợ lý Từ lập tức đáp: “Vâng, phu nhân.”
Anne với vẻ đồng cảm.
Đường đường là phu nhân của Ngu Kinh Mặc, mà thú vui tiêu khiển là sách… Cuộc sống hào môn nhạt nhẽo thế .
Điền Nguyễn: “?”
Anne lập tức mỉm : “Vâng, phu nhân.”
Một buổi trưa cứ thế trôi qua.
Tối đến, Điền Nguyễn cùng Ngu Kinh Mặc trở về biệt thự Ngu gia.
Quản gia hồ hởi đón chào: “Tiên sinh, phu nhân cùng về, thật đúng là thần tiên quyến lữ, một khắc cũng chẳng rời.”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
Điền Nguyễn giật : “Ừ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
Điền Nguyễn: “……”
Không cần dùng từ đệm để chống chế như thế !
Sáng hôm , Điền Nguyễn dậy sớm. Hôm nay là sinh nhật ba mươi tuổi của Ngu Kinh Mặc. Tuy “lễ vật” tặng từ , nhưng vẫn chuẩn thêm chút gì đó, ví dụ như tự tay làm bữa sáng cho đối phương.
Phòng bếp trong biệt thự rộng lớn, ngoài má Lưu còn hai hầu đang bận rộn nhặt rau, rửa rau, gói bánh bao.
“Phu nhân dậy sớm thế?” Má Lưu đang nấu cháo đường, bên cạnh là chiếc bình pha lê cắm cành hoa quế tươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-22.html.]
Điền Nguyễn : “Con làm trứng chiên.”
“Để làm cho, tay mềm, cẩn thận phỏng.”
“Không , con làm mà.”
Má Lưu khuyên , bèn lấy hai quả trứng gà cùng chiếc chảo chiên: “Cậu gầy quá, ăn thêm hai quả trứng .”
Điền Nguyễn khẽ, liền nhóm lửa chiên trứng.
Dầu trong chảo lách tách vang lên, trứng gà nhanh chóng đổi sang màu trắng, mép vàng. Điền Nguyễn khéo léo lắc chảo, mùi hương của trứng gà hòa cùng dầu phộng lan tỏa khắp phòng, lòng đỏ cũng dần đặc một nửa.
lúc , Ngu Kinh Mặc từ lầu xuống, định cửa thì thấy động tĩnh. Điền Nguyễn lập tức gọi: “Ngài Ngu!”
“?” Ngu Kinh Mặc bước tới, hỏi: “Em đang làm gì?”
“Chiên trứng.” Điền Nguyễn đem trứng chiên xong đặt lên bàn: “Cho ngài.”
“Đây cũng là quà sinh nhật ?”
“Ừm.”
Ngu Kinh Mặc xuống cạnh bàn, cầm d.a.o nĩa cắt trứng thành từng miếng nhỏ, chậm rãi đưa miệng.
Điền Nguyễn chống cằm ăn, ánh mắt sáng rực.
Ngu Thương bước liền thấy cảnh , khựng một chút, tự nhiên mà dời ánh mắt : “Cơm vẫn xong ?”
Má Lưu vội vàng bước : “Hôm nay là sinh nhật của , buổi sáng ăn một bát mì trường thọ, sắp xong .”
Điền Nguyễn hỏi: “Mì trường thọ là một sợi dài ?”
“ ,” Má Lưu , “ nhào bột nửa tiếng, lúc ăn làm đứt.”
Ngu Kinh Mặc : “Năm nào má Lưu cũng làm mì trường thọ cho . Đến sinh nhật em, bà cũng sẽ làm cho em.”
“Được.” Điền Nguyễn và má Lưu đồng thanh đáp, cùng bật .
Ngay trong khoảnh khắc chủ tớ hòa thuận, khí ấm áp , quản gia dẫn theo Ngu lão gia t.ử bước . Ông chống gậy, lưng còng, nhưng dáng vẻ vẫn nghiêm nghị.
“Ông nội, ngài đến đây?” Ngu Kinh Mặc bình thản dậy.
Hắn lên, Điền Nguyễn và Ngu Thương cũng dám .
Ngu lão gia t.ử quản gia đỡ xuống ghế ăn, phất tay bảo : “Nghe hôm nay là sinh nhật của con?”
“Nếu ‘lễ vật’, con sẽ nhận.” Ngu Kinh Mặc đáp.
Ngu lão gia t.ử trầm mặc một lát: “Con thấy phiền mấy đó ?”
“Cũng hẳn.”
“Thế tức là phiền . Cũng đúng thôi. Mọi việc để lão nhị, lão tam lo. Năm nay con cũng cưới vợ, hai đứa cứ sống là .”
Ngu Kinh Mặc bình thản ông.
Ngu lão gia t.ử thở dài: “Già thì dễ mềm lòng. Ông sống chẳng còn bao năm, cũng lười lo chuyện của đám hậu bối các con.”
Nói xong, ông lấy từ trong túi một chiếc hộp nhỏ: “Đây là quà sinh nhật cho con.”
Quản gia cung kính đưa hộp đến mặt Ngu Kinh Mặc.
Hắn mở chiếc hộp lót nhung đỏ, bên trong là một chiếc nhẫn bạch kim đính kim cương nhỏ, kiểu dáng cổ điển, chạm khắc tinh xảo, rõ ràng là đồ thủ công.
Ngu lão gia t.ử : “Đây là món quà sinh nhật năm hai mươi tuổi ông tặng cho con. Sau bà gặp khó khăn nên bán , ông mất mấy năm mới chuộc .”
Ngu Kinh Mặc sững , đầu ngón tay nhẹ vuốt mặt nhẫn: “Cảm ơn ông nội.”
Ngu lão gia t.ử chậm rãi vịn bàn dậy: “Được , ông về đây. Các con sống cho .”
Ngu Thương : “Thái gia, để cháu tiễn ông.”
“Được.” Ngu lão gia t.ử hiền, rõ ràng lòng với cháu trưởng , dù chẳng huyết mạch ruột thịt.
Điền Nguyễn cũng thấy ngạc nhiên, trong truyện gốc, Ngu lão gia t.ử vốn chỉ là công cụ giúp vai chính công nhận gia nghiệp, thậm chí còn nhiều đất diễn bằng Hạ Lan Tư.
Má Lưu hớn hở bưng lên bát mì trường thọ: “Chúc phúc thọ vô biên, vạn sự như ý. Ăn bát mì , tổ tiên trời cũng sẽ phù hộ ngài bình an, vui vẻ.”
Ngu Kinh Mặc mỉm : “Cảm ơn.”
Sau đó dặn quản gia đem chiếc hộp cất phòng của cha .
Dù cha mất nhiều năm, nhưng Ngu Kinh Mặc vẫn luôn giữ căn phòng để đặt di vật của họ.
Ăn xong bát mì trường thọ, Ngu Kinh Mặc với Điền Nguyễn: “Chốc nữa tế bái, em ?”
“Tế bái?”
“Mỗi năm sinh nhật, đều đến mộ cha thắp hương.”
Câu trong truyện gốc cũng , Ngu Kinh Mặc hằng năm ngày 20 tháng 9 đều đến nghĩa trang viếng cha , Ngu Thương cũng cùng.
chính trong tế bái năm , xảy một chuyện chấn động bộ Tô Thị —— Ngu Kinh Mặc ám sát.