Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 219

Cập nhật lúc: 2026-04-08 05:52:26
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Tiên sinh, phu nhân, hoan nghênh về nhà.” Quản gia dẫn theo hầu và bảo tiêu đồng loạt cung nghênh chủ nhân trang viên trở về.

Điền Nguyễn những gương mặt quen thuộc, trang viên quen thuộc, cảnh vẫn như xưa, cũng , dường như từng đổi, vẫn là quang cảnh của năm nào. Hốc mắt bất giác nóng lên, lớn : “Chú Vương, má Lưu, chị Trương, con về .”

Má Lưu mặt lau nước mắt, : “Ai, về là .”

Ở nước ngoài hai năm, Điền Nguyễn quen với lễ ôm. Cậu hào phóng, tự nhiên ôm lấy má Lưu, quản gia và chị Trương, trái khiến bọn họ luống cuống làm .

Điền Nguyễn : “Má Lưu, con ăn cháo đường và bánh bao chiên do má làm, nhớ đến c.h.ế.t mất.” Ở nước ngoài ăn uống tệ, trong nhà cũng đầu bếp Trung Quốc, nhưng ai nấu hương vị của má Lưu.

Cậu tình nguyện gọi đó là hương vị quê nhà.

Má Lưu đến đầy mặt nếp nhăn: “Biết phu nhân sắp về, chuẩn sẵn cho ngài .”

Sau khi về nước, Điền Nguyễn ở nhà ăn uống thả cửa, liệt ba ngày để điều chỉnh lệch múi giờ, mới thong thả thông báo cho các bạn cũ.

Uông Vĩ Kỳ là đầu tiên gọi điện tới: “Đệt, về mà cũng một tiếng? Tôi sân bay đón chứ.”

Điền Nguyễn: “Ngu về cùng .”

“Ra ngoài uống một chầu, em tụ họp, bổn thiếu gia bao hết.” Uông Vĩ Kỳ hào sảng.

“Tôi uống rượu.” Mấy năm nay tửu lượng của Điền Nguyễn vẫn , rượu nhẹ còn uống vài ly, rượu mạnh thì một ly là gục.

“Anh lớn thế còn coi là học sinh cấp ba ?” Giọng Uông Vĩ Kỳ so với ngang tàng hơn nhiều, còn là con “chó gâu gâu” ngốc nghếch năm xưa.

Điền Nguyễn chút buồn buồn: “Gâu gâu, đổi . Trước chọc như .”

“……” Uông Vĩ Kỳ mềm giọng xuống, “Xin , mấy năm nay lừa với tổn thương nhiều quá, tính khí nóng nảy hơn.”

“Tâm bình khí hòa mới sống lâu.” Điền Nguyễn khuyên, “Nếu trong lòng khó chịu thì lên núi hét vài tiếng, đừng nghẹn trong lòng.”

“Vậy , chiều nay qua chỗ hét vài tiếng.”

“?”

Xem Uông Vĩ Kỳ cũng đổi nhiều, Điền Nguyễn yên tâm.

“Phu nhân, thư gửi ngài.” Quản gia bước .

Điền Nguyễn lập tức nhận lấy phong thư dày nặng, cẩn thận xem địa chỉ gửi, quả nhiên là của Lộ Thu Diễm. Cậu kịp chờ mà mở , vội ngoài tránh khác, chậm rãi dạo trong vườn, từng chữ từng chữ .

Lá hoa quế lướt qua bên chân, trang giấy ánh nắng phản chiếu ánh ngọc trai nhàn nhạt. Những dòng chữ đen còn nét bay bổng non nớt của thiếu niên năm xưa, mà trầm , mạnh mẽ, nét bút cứng cáp ——

“Anh về nước là , như liên lạc cũng thuận tiện hơn. Tôi thứ đều , nơi cái gì cũng thiếu, chỉ thiếu chút . mấy năm qua , cũng quen .”

“Nếu ở nơi tuyết sơn trắng xóa , bốn bề , chỉ dã thú và chim chóc qua , chắc chắn sẽ buồn chán. Có lúc nghĩ, giá mà tới đây thì , sẽ náo nhiệt hơn. Có lúc nghĩ, may mà ở đây. Khi tác chiến khói lửa mịt mù, thấy. Chỉ mong quốc gia bình an, cũng mạnh khỏe.”

“Thế sự vô thường, năm nay e rằng vẫn thể về. Nếu tức giận, thì mua một xô gà rán ăn cùng Ngu Thương, thích ‘đồ ăn rác’, bộ dạng buồn bực của , lẽ sẽ vui lên chút, coi như bồi thường.”

“Mùa thu năm nay, bánh hoa quế cũng ăn . Tôi nhớ tay nghề của má Lưu, món điểm tâm và đồ ăn bà làm đều ngon. Đợi sang năm, lẽ sẽ nếm. Thay gửi lời hỏi thăm. Các đều , trấn giữ nơi biên cương mênh mang của Tổ quốc, cũng coi như ý nghĩa.”

“Anh ngưỡng mộ tự do bay cao, còn ngưỡng mộ mục tiêu rõ ràng. Con diều thả lên, ở tám ngàn dặm xa cũng thể thấy. Đèn dầu tắt, nhất định trở về.”

…… Hoa quế năm tháng đổi dời nở rộ rơi trang giấy, Điền Nguyễn bỗng ngẩng đầu, chỉ thấy cả cây vàng rực, mắt chói lọi, hương thơm thấm theo gió bay xa, xa.

Tựa như thể bay tới dãy tuyết sơn trắng xóa , mang theo một sợi hương hồn, gửi tới chiến sĩ sừng sững giữa phong tuyết.

Điền Nguyễn từ trong phong thư đổ một xấp lá cây, từng chiếc gân lá rõ ràng, chủng loại khác , sắc vàng cam xanh biếc rực rỡ, đều là “thẻ kẹp sách” mà Lộ Thu Diễm cẩn thận chọn cho .

Điền Nguyễn mỉm , trân trọng gấp giấy thư cùng hoa quế , nhét trở về phong thư.

……

Buổi chiều, cổng trang viên vang lên tiếng ch.ó sủa, một con, mà là cả một đàn.

Tiếng “gâu gâu” nối tiếp thành công đ.á.n.h thức Điền Nguyễn đang ngủ trưa. Cậu mới chợp mắt đầy nửa tiếng, tiếng ch.ó liền nghi hoặc tới cửa sổ, mở về phía cổng trang viên, chỉ thấy một mảng đen nghịt như mây đen kéo tới, là chó.

“??” Điền Nguyễn chạy xuống lầu, “Chuyện gì ?”

Chẳng lẽ bảo tiêu lén cho ch.ó hoang ăn, giờ chúng kéo tới xin bao nuôi?

Quản gia cũng ngơ ngác, chắn mặt Điền Nguyễn : “Phu nhân, lão nô bảo vệ ngài!”

Điền Nguyễn đẩy lão nô sang một bên, tìm lấy một cây gậy đ.á.n.h chó, hùng dũng hiên ngang bước ngoài.

“Phu nhân!”

“Đừng ồn, bây giờ là bang chủ Cái Bang.”

Lời chơi. Hai năm du học ở Pháp, phần lớn thời gian ngoài đều bảo tiêu theo cùng, nhưng cũng lúc lạc đơn. Cậu thấy lang thang liền sinh lòng thương, cho nước cho đồ ăn.

Kết quả đám lang thang nước ngoài những ơn, còn nước lấn tới, xin ăn đòi tiền.

Điền Nguyễn thấy bọn họ tàn tật, bệnh tâm thần, chỉ đơn thuần lười biếng, liền nghiêm giọng từ chối. Đám đó nổi loạn, cướp bóc .

Điền Nguyễn nào dễ bắt nạt, nhặt cây gậy liền đ.á.n.h trả.

Sau đó bảo tiêu đuổi tới, cùng đ.á.n.h cho đám lang thang tan tác, chạy trối c.h.ế.t.

Từ đó về , hễ thấy Điền Nguyễn, bọn lang thang ngay cả rắm cũng dám đ.á.n.h một cái. Điền Nguyễn danh xứng với thực trở thành bang chủ Cái Bang, nơi qua, kẻ lang thang đều cúi đầu né tránh.

“Ngồi xuống!” Trong đàn chó, một giọng thanh niên thô ráp vang lên, “Hoan nghênh học bá của chúng về nước!”

Đàn ch.ó đồng loạt xổm.

Điền Nguyễn giơ gậy lên chậm rãi hạ xuống, chần chừ đàn chó: “Uông Vĩ Kỳ, đám ch.ó là của ?”

Uông Vĩ Kỳ da vẫn trắng , nhưng cắt tóc húi cua, mày rậm mắt to, trông tinh thần sung mãn, giống phú nhị đại, mà giống một công nhân nông thôn giản dị……

“Của đó, ngầu ?” Uông Vĩ Kỳ nhe hàm răng trắng bóng, đủ làm mẫu quảng cáo, “Đây là Husky, thích nhất. Cái là Labrador, cái là Samoyed, nhuộm đen. Còn cái là…”

Điền Nguyễn đám ch.ó đen thui , kinh ngạc thốt lên: “Cậu đen còn nhuộm ch.ó của đen theo, lương tâm đúng là .”

“Hắc hắc, quá khen.” Uông Vĩ Kỳ toe, “Lương tâm cho ch.ó ăn hết . Từ nay về là Nữu Hỗ Lộc · Uông Vĩ Kỳ · Husky.”

“Nhìn thật sự thích Husky, chỉ vì tên chung một chữ ?” Điền Nguyễn cúi xuống trêu Husky. Con ch.ó ngay ngắn, hai chân chạm đất, mặt ch.ó hai chữ “nghiêm túc”, nhưng trêu liền lè lưỡi vẫy đuôi lấy lòng.

“Thế đủ ?” Uông Vĩ Kỳ giơ tay, Husky đặt móng lên lòng bàn tay , như bà dì, “Xem , Tiểu Ha ngoan .”

Điền Nguyễn sờ đầu chó: “Husky nổi tiếng là cao thủ phá nhà ?”

“Phá thì phá thôi, nó chỉ là một con chó, tội gì .” Giọng Uông Vĩ Kỳ đầy cưng chiều. Rõ ràng tìm nữ thần, dồn hết tình yêu cho chó.

Điền Nguyễn đếm thử, tổng cộng 22 con, Uông Vĩ Kỳ dùng xe địa hình cỡ lớn chở hết tới.

“Gâu gâu gâu!” Có con ch.ó đột nhiên sủa lên, kích động lao . Uông Vĩ Kỳ giữ , vấp chân ngã sấp mặt, ngay đó cả đàn ch.ó bạo động, kéo chạy như bay, “A? A a a! Dừng !”

Đàn ch.ó lao trang viên, chạy theo mùi thịt. Uông Vĩ Kỳ dây dắt kéo lê, căn bản khống chế nổi từng con chó. Dù Husky giúp kéo, vẫn vô ích.

“Gâu gâu gâu~” Bọn ch.ó mùi thịt làm cho mê , chẳng quan tâm chủ nhân sống c.h.ế.t.

Uông Vĩ Kỳ gào lên: “Mẹ kiếp! Ngồi xuống!”

Một nửa đàn ch.ó xuống, nửa còn vẫn lao về phía .

Điền Nguyễn giơ gậy đ.á.n.h tới: “Đả cẩu bổng pháp chiêu thứ nhất — đ.á.n.h đầu chó!”

Một đám ch.ó gõ kêu chí chóe, hòa cùng tiếng la của Uông Vĩ Kỳ, náo loạn tả nổi. Điền Nguyễn ha ha: “Uông Vĩ Kỳ, đúng là chẳng đổi chút nào.”

Uông Vĩ Kỳ trong lúc kéo, quần tụt nửa cái, m.ô.n.g suýt lộ , hổ tức giận, mặt đỏ đen lẫn lộn, nắm chặt dây dắt hét: “Đừng ! Cứu mạng!”

Cuối cùng bảo tiêu cùng tay khống chế đàn chó, mới tránh t.h.ả.m họa “hơn hai mươi con ch.ó xông bếp nhà họ Ngu ăn sạch sành sanh”.

Uông Vĩ Kỳ thở hồng hộc, uống ngụm : “Đệt, bao giờ nuôi nhiều ch.ó thế nữa. Nhà cần ch.ó ?”

Điền Nguyễn lắc đầu: “Ngu thích nuôi mèo chó, một là thời gian chăm, hai là rụng lông.”

Còn Ngu Thương thì thích, nhưng Điền Nguyễn .

Vai chính công thụ ở bên lâu, Lộ Thu Diễm nhặt về một con mèo hoang, đó là ch.ó hoang, mèo ch.ó đủ cả, một nhà bốn sống hạnh phúc (bushi).

Điền Nguyễn thể giúp Ngu Thương đồng ý , mèo ch.ó vẫn để Lộ Thu Diễm tự nhặt mới vui.

Uông Vĩ Kỳ gọi điện cho từng bạn bè “hồ bằng cẩu hữu”, cuối cùng cho hơn mười con chó, : “Chúng đều là bảo bối của , ai dám ngược đãi, tha .”

“Yên tâm, coi như tổ tông mà hầu ?” Bạn đáp.

Uông Vĩ Kỳ vô cùng hài lòng, chủ động mời bọn họ ăn một bữa linh đình.

“Đi thôi, cùng .” Uông Vĩ Kỳ với Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn vẫn lắc đầu: “Mấy đó , chung.”

Uông Vĩ Kỳ mất hứng: “Anh thế thú vị . Về nước mà tụ tập với em, suốt ngày ở nhà thì ?”

“Có lẽ ở nước ngoài lâu , quen cô độc.” Điền Nguyễn giả bộ văn nghệ, “Cô độc là nguồn cảm hứng.”

Uông Vĩ Kỳ rùng : “Văn vẻ thật, đúng là tài tử.”

Nhắc tới tài tử, Điền Nguyễn liền nghĩ tới Hải Triều, mắt sáng lên: “Cậu ? Hải Triều kết hôn .”

“??? Với ai?”

“Nam Hoài Quất.”

“Đệt, bọn họ thật sự ở bên ?”

“Cậu biểu cảm đó là ? Chẳng lẽ còn lưu luyến Hải Triều?”

“……” Uông Vĩ Kỳ mặt như ăn mệt, “Lịch sử đen cấp ba đừng nhắc nữa ?”

Điền Nguyễn ha ha, cùng bạn cũ ôn chuyện xưa.

Nói chuyện một lúc, Uông Vĩ Kỳ bỗng trầm giọng: “Tuổi trẻ tuổi trẻ quý giá, uổng phí thời gian.”

“Gâu gâu, cũng là tài tử.” Điền Nguyễn .

Uông Vĩ Kỳ xua tay: “Chỉ là cảm mà phát thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-219.html.]

Má Lưu mang điểm tâm mới , : “Uông thiếu gia lâu tới, nếm thử bánh hạt dẻ hoa quế .”

“Cảm ơn.” Uông Vĩ Kỳ ăn bánh, uống , lặng lẽ Điền Nguyễn, “Anh đổi chút nào ?”

Điền Nguyễn: “…… đổi , cao thêm một centimet.”

“Ồ.” Uông Vĩ Kỳ hít sâu một của thứ khí hào môn quý tộc đích thực, mang mùi đàn hương trầm thủy hòa lẫn với hương trái cây, “Nơi mùi vị cũng đổi.”

“Vì đổi chứ?” Điền Nguyễn hỏi .

Uông Vĩ Kỳ gật đầu, “Không đổi là nhất. Xung quanh nhiều đều đổi, rời , kết hôn, tuyệt giao, bọn họ giống như từng chiếc xe tải lớn, lượt chạy vụt qua đời .”

Bốn năm , chỉ Điền Nguyễn trưởng thành dần, mà Uông Vĩ Kỳ cũng .

Uông Vĩ Kỳ những bên cạnh lượt lưng rời , trong lòng mê mang, giống như chỉ đổi. Vẫn chơi bời lêu lổng, làm việc đàng hoàng, hô bằng gọi bạn chọc mèo trêu chó, theo đuổi phụ nữ.

Mười tám tuổi thiếu niên nên trưởng thành thế nào, vốn quy định.

hai mươi hai tuổi, vẫn mơ mơ hồ hồ như , dường như hợp lý.

Uông Vĩ Kỳ nghĩ, nhưng buộc nghĩ. Càng nghĩ càng bực bội, dứt khoát đ.á.n.h uống rượu khắp nơi, vô tình nuôi một đám chó.

Sinh hoạt của dần trở nên quy luật và lành mạnh, mỗi ngày đều ch.ó đ.á.n.h thức, lôi dạo một vòng. Dần dần, giống như trút bỏ thứ gì đó mơ hồ, khó gọi tên trong quá trình trưởng thành. Cậu bỗng nhiên thông suốt, thì quá hiểu chuyện, gây cho cha ít phiền phức.

Khoảnh khắc nhận điều đó, Uông Vĩ Kỳ liền trưởng thành.

Trưởng thành cũng phiền não của trưởng thành, ví dụ như bạn gái, yêu đương, kết hôn. Những thứ từng khao khát khi còn niên thiếu, hiện tại khiến bực bội bấy nhiêu, Uông Vĩ Kỳ sẽ vì bất kỳ phụ nữ nào mà tiêu tiền vô độ nữa.

?

Uông Vĩ Kỳ, một trai thẳng 24k chính hiệu, tự hỏi , rút kết luận: vẫn là quá ngu, cho rằng tiền thì thể mua tất cả, bao gồm cả tình yêu của nữ thần. sự thật chứng minh, ngay cả bản còn yêu.

Vì thế, quyết định yêu thương chính cho đàng hoàng, tiêu tiền cho chính . Sau lẽ sẽ gặp một cô gái xứng đáng để dốc lòng đối đãi, đến lúc đó, dù táng gia bại sản, cũng nhất định theo đuổi cho bằng thứ tình yêu chân thành nhất đời.

“Vẫn là , chẳng đổi gì cả.” Uông Vĩ Kỳ với vẻ hâm mộ.

Điền Nguyễn thẳng mắt , : “Nếu cảm thấy đổi, thì đó là vì… cũng đổi.”

Uông Vĩ Kỳ sững .

“Xích t.ử chi tâm, đáng quý vô cùng.”

“……” Uông Vĩ Kỳ một tiếng, lấy rượu, “Cạn ly , .”

Điền Nguyễn cụng ly với , .

Uông Vĩ Kỳ từ đáy lòng : “Đến chỗ , mới thật sự bình tĩnh . Huynh , nếu gặp một cô gái giống như , nhất định sẽ dốc hết sức theo đuổi.”

Điền Nguyễn đùa: “Cũng khả năng là một con trai giống thì .”

Uông Vĩ Kỳ trầm mặc giây lát : “Vậy cũng theo đuổi.”

“……”

Có những lời đến đây là đủ, từ đó gió thanh trăng sáng, vẫn là tình bạn thuần khiết.

Năm chuẩn thi thạc sĩ, xảy chuyện gì đặc biệt. Điền Nguyễn ôn tập thi cử, tháng mười hai thi sơ tuyển, tháng năm năm thi vòng hai, tháng chín nhập học, bình thản mà trọn vẹn trôi qua.

Cậu làm công tác giảng dạy, nghiên cứu tại một trường cao đẳng, cùng các học tỷ học trưởng nghiên cứu ngôn ngữ học các quốc gia, nhận một công việc phiên dịch máy, biên tập phiên dịch cho doanh nghiệp.

Điền Nguyễn từng cho rằng cũng coi như thông minh, nhưng khi tầm mắt mở rộng mới , thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân. Các tiền bối của , ai nấy đều ưu tú hơn nhiều.

theo đạo sư làm trợ lý, doanh nghiệp lớn làm thông dịch cabin, lấy học vị tiến sĩ.

Còn Điền Nguyễn, vẫn chỉ là một tiểu trong suốt ở tầng đáy giới phiên dịch.

Còn vị trí phiên dịch quan, ít nhất bảy tám năm nữa mới thể chạm tới ngưỡng cửa.

Nhìn các tiền bối ưu tú như , gần như chút chán nản, về nhà liền mặt Ngu Kinh Mặc thở dài than ngắn, mong nhận chút an ủi.

Ngu Kinh Mặc quả nhiên hỏi: “Sao ?”

Điền Nguyễn chịu , lập tức thao thao bất tuyệt: “Blah blah…… lải nhải đủ thứ……”

Ngu Kinh Mặc mặt đổi sắc xong, tháo chiếc đồng hồ vàng lớn cổ tay Điền Nguyễn đặt tủ kính, ngón tay thon dài cởi hai cúc áo gỗ trầm, áo sơ mi xanh nhạt như mặt nước gợn sóng lấp lánh.

“Ngu , em nên làm gì bây giờ?” Điền Nguyễn buồn bã hỏi.

Ngu Kinh Mặc một chiếc sơ mi trắng mặc ở nhà, hỏi: “Các học tỷ học trưởng của em, đều bao nhiêu thứ tiếng?”

“Tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nga, tiếng Latinh, tiếng Hy Lạp……” Điền Nguyễn bẻ ngón tay đếm, “Còn tiếng Nhật, tiếng Hàn.”

“Em , lợi hại nhất , đúng ?”

.”

“Bảy ngôn ngữ, vẫn còn kém hai thứ.” Ngu Kinh Mặc , “Nếu em cảm thấy áp lực, vì với ?”

Điền Nguyễn: “…… Ngu , chẳng lẽ lén học thêm một ngôn ngữ?”

“Không lén học, dạo thường xuyên sang nước đó, nên tự nhiên học .”

“Vậy nếu em học tám ngôn ngữ, chẳng lẽ chạy tám quốc gia?”

“Có thể làm .” Ngu Kinh Mặc nhẹ, “Nếu em .”

Điền Nguyễn nghiến răng: “Mỗi quốc gia ở hai tháng, mỗi ngày phố chuyện với , em tin là học .”

Ngu Kinh Mặc nhướn mày, tưởng tượng thanh niên lang thang nơi đất khách, giống như nhân vật chính trong game một chơi, mỗi ngày ngoài kích hoạt NPC, thu thập tin tức và tình báo, tay còn thể cầm đủ thứ đồ kỳ quái, đá hình thù lạ, lông chim đủ màu, chuỗi chuông gió vỏ sò, mũ rơm phong cách đồng quê mây tre.

“Quyết định !” Điền Nguyễn thề thốt.

Ngu Kinh Mặc thấy thú vị, xoa đầu : “Tiền đề là em xin nghỉ.”

Điền Nguyễn: “…… Vậy nghỉ hè.”

Nghiên cứu sinh lên tiến sĩ, ít nhất cũng bốn năm, chỉ thể tranh thủ kỳ nghỉ hè để thực hiện kế hoạch cư trú ở nước ngoài.

Ngu Kinh Mặc vẻ nghiêm túc của thanh niên, nắm cổ tay trắng trẻo của , ngón tay lướt qua chuỗi hạt gỗ đàn và miếng ngọc nhỏ mát lạnh, cúi đầu hôn lên chóp mũi : “Em , đều cùng.”

Vì bận học, Điền Nguyễn mấy ngày mật với Ngu Kinh Mặc. Cậu lưu luyến đàn ông tuấn mỹ mặt, rõ ràng chín chắn như , mà vẫn khiến ngại ngùng.

Có lẽ vì năm tháng đặc biệt ưu ái Ngu Kinh Mặc. Điền Nguyễn đổi, còn Ngu Kinh Mặc ngoài mái tóc gọn gàng hơn, hình rắn rỏi hơn, dường như cũng khác mấy.

Trước , Ngu Kinh Mặc theo phong cách lạnh lùng nho nhã, giờ chỉ còn lạnh lùng.

Theo sự nghiệp gia tộc ngày càng mở rộng, ở vị trí của cần dùng nụ để che giấu. Khi , ngoài Điền Nguyễn, ai dám .

Mà khi , ngoài Điền Nguyễn, cũng ai dám .

“Em còn tắm.” Sau một lúc hôn, Điền Nguyễn chậm rãi đẩy Ngu Kinh Mặc , đôi môi nhạt màu giờ đỏ hồng như cánh hoa hồng, ướt át.

Ngu Kinh Mặc bế ngang lên: “Vậy tắm uyên ương.”

“……” Điền Nguyễn từ chối.

Còn chuyện xong mới nhớ ăn tối, là chuyện của xong .

Bụng Điền Nguyễn kêu ùng ục.

Ngu Kinh Mặc vẫn ở trong , : “Anh còn cho em ăn no ?”

Điền Nguyễn: “…… Ăn cự long thì mà no .”

Ngu Kinh Mặc mạnh tay một cái: “Tham ăn.”

“Em… … em ăn cơm!”

Ngu của , mấy năm nay ngoài việc thế lực ngày càng lớn, dường như cũng đổi gì.

Người cao thì lạnh, Điền Nguyễn cạnh Ngu Kinh Mặc mới thấy cao đến mức nào. Nhớ , cũng như muôn vàn chúng sinh khác, sợ Ngu Kinh Mặc. Còn bây giờ, thể ăn cự long, mắng là đại lừa đảo.

“Đại lừa đảo! Không to thêm nữa!” Điền Nguyễn vỗ bôm bốp hai cái.

Cự long run rẩy phun long tiên, trông vẫn còn tiếp tục.

“……”

Ngu Kinh Mặc bóp lấy vòng eo thon gầy mềm dẻo của thanh niên: “Tiếp tục.”

Mãi đến mười một mười hai giờ đêm, bữa tối cuối cùng cũng biến thành bữa khuya.

Hôm đó đúng cuối tuần, Điền Nguyễn thư viện thành phố mượn tài liệu. Gió thu mát rượi, thoang thoảng mùi hoa quế. Cậu giữa các kệ sách, kinh ngạc ngẩng đầu cửa sổ, mới phát hiện ngoài thư viện cũng trồng từng hàng hoa quế, còn phong và ngô đồng. Ngoài sắc vàng lờ mờ , tất cả đều xanh um tươi .

Cậu thất thần hoa quế: “Lại một năm nữa .”

Gió thổi qua, hoa rơi như mưa.

“Sắp rụng hết ……” Điền Nguyễn rút sách kệ, đến quầy làm thủ tục mượn.

Cậu cho sách ba lô, đúng , vẫn dùng cặp sách Đức Âm. Cặp da giả đặt làm riêng, kích thước với chiều cao , nhỏ gọn nhưng sức chứa lớn. Kiểu dáng cổ điển, dùng mấy năm cũng thời.

Thủ thư : “Hóa là học sinh Đức Âm, cho gia hạn mười lăm ngày.”

Điền Nguyễn chỉ , đeo ba lô khỏi thư viện, bỗng nhiên ghé Đức Âm xem thử. Cậu lái xe theo con đường quen thuộc, hai bên đường cửa hàng đổi, cái vẫn còn, hàng phong và ngô đồng vẫn đó.

Từ xa, tòa lâu đài cổ tích nơi vương t.ử và công chúa ở, mây hồng bảng lảng, đó là hải đường và đào muộn đang nở.

Điền Nguyễn đỗ xe ở bãi đỗ tạm ven đường, cổng lớn Đức Âm. Cánh cổng sắt đen chạm rỗng đóng kín, đại lộ dẫn khu giảng dạy, tượng Văn Xương Đế Quân vẫn còn đó, đài phun nước vẫn b.ắ.n những tia hồng rực rỡ, như ảo mộng, xung quanh là hoa trang trí của lễ khai giảng kịp tháo.

Trong khoảnh khắc, Điền Nguyễn tưởng như từng rời khỏi Đức Âm. Bạn bè, thầy cô vẫn còn đó, lên lớp, uống , trò chuyện, khoe khoang, đùa giỡn, ngoài vui chơi.

Tuổi trẻ tuổi trẻ quý giá, lầm lỡ đ.á.n.h rơi thời gian.

Quả nhiên, chỉ khi mất , con mới cảm nhận vẻ của khi .

Điền Nguyễn khẽ , bỗng thấy một bóng dáng cao ráo bước đến cổng lớn.

Cùng lúc đó, một thanh niên đạp xe, chân dài đạp phanh, dừng cổng trường.

Hai .

Giống hệt năm thiếu niên.

Loading...