Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 216
Cập nhật lúc: 2026-04-08 05:49:56
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Bộ Võ trang đến Đức Âm tiến hành sơ thẩm chính trị và sơ kiểm tra thể chất. Đức Âm tổng cộng năm nam sinh và ba nữ sinh đăng ký tham gia trưng binh.
Với lượng ít ỏi như mà còn làm phiền đích tới một chuyến, hiệu trưởng Lý cũng thấy ngại. Khâu xét duyệt chính trị thì khá đơn giản, học tịch của học sinh Đức Âm tuy thể là xuất sắc rực rỡ, nhưng ít nhất đều sạch sẽ, rõ ràng.
Nhân viên thẩm tra của Bộ Võ trang cẩn thận đối chiếu xong, gật đầu: “Tiến hành kiểm tra sức khỏe.”
Khám sức khỏe tiến hành tại sân vận động. Học sinh tới xem đông nghịt một mảng. Trước mắt bao , các nam sinh lượt cởi áo khoác, đến áo sơ mi, tháo thắt lưng, cuối cùng là quần và giày tất, chỉ mặc quần lót lên bàn cân đo chiều cao, cân nặng tích hợp.
Nhân viên kiểm tra tiến hành ghi chép riêng từng , đo ba vòng cơ thể. Tiếng nữ sinh kinh hô vang lên dứt.
Đặc biệt là dáng của Lộ Thu Diễm, khiến ít đỏ mặt đến mức trông như m.ô.n.g khỉ.
Điền Nguyễn: “……” Xã c.h.ế.t cỡ ?
Nam sinh lộ chút da thịt thì cũng chẳng gì ghê gớm. Đến doanh trại còn tắm chung trong nhà tắm lớn. Các nữ sinh đăng ký thì kiểm tra màn che, do huấn luyện viên nữ phụ trách.
Chủ nhiệm Hồ cầm loa phóng thanh, giọng vịt đực vang dội khiến cả sân lập tức yên tĩnh: “La hét cái gì? Chưa từng thấy trai ? Chưa từng thấy thể như ?”
“……”
Điền Nguyễn nghĩ thầm, nếu bọn họ từng thấy , chắc cũng đỏ mặt đến mức —— để cho công khai nhân vật chính dáng thế , thật sự ?
Ầm ầm, phía sân vận động dường như tiếng sấm cuộn qua.
Sau khi từng sét đ.á.n.h hai , chủ nhiệm Hồ vẫn còn sợ hãi, giọng yếu hẳn : “Đừng nữa, ai về nhà nấy, ai tìm .”
Ai thèm ông, vẫn ngượng ngùng kích động tiếp tục thưởng thức nam sắc thượng hạng.
Điền Nguyễn sợ sét, liền chuồn.
Cách giờ học còn bảy tám phút, Lộ Thu Diễm ăn mặc chỉnh tề cùng Ngu Thương trở lớp, phía còn hai ba nữ sinh ánh mắt lấp lánh theo. Cho đến khi phòng học, các cô mới chợt tỉnh đây lớp , vội vàng đỏ mặt chạy ngoài.
“Qua ?” Điền Nguyễn hỏi.
Lộ Thu Diễm: “Ừ.”
Điền Nguyễn vui cho y, chút lo lắng: “Cậu khi nào ?”
“Một tuần tập huấn năm ngày.” Lộ Thu Diễm , “Nếu loại, cơ bản là định .”
Điền Nguyễn gật đầu: “Cậu chắc chắn .”
Ba ngày là kỳ thi mô phỏng.
Thật Lộ Thu Diễm tham gia cũng chẳng ảnh hưởng gì, nhưng y vẫn thành kỳ thi cuối cùng của đời học sinh cấp ba.
Ngày hôm kết quả, y xếp hạng thứ tám khối.
Mọi tiếc. Thành tích như mà chọn tòng quân —— những học sinh khác tham gia quân ngũ đa phần đều đội sổ, gần như hy vọng đại học, mới chọn con đường cực khổ . Dù mạ vàng, cũng coi như mạ đồng.
Nếu gì bất ngờ, ba năm họ sẽ xuất ngũ, kế thừa gia nghiệp, tiếp tục sống cuộc đời xa hoa.
Chỉ Lộ Thu Diễm là kẻ sa cơ thất thế khác loại: gia nghiệp để thừa kế, cũng học lên cao, trong mắt khác gần như là tự sa ngã mà tòng quân.
Những lời đồn đại truyền tới tai Điền Nguyễn, cũng tự nhiên truyền tới tai Lộ Thu Diễm. Y phản ứng gì, chỉ lặng lẽ chuẩn đồ dùng nhập ngũ.
Cuối cùng cũng đến ngày Lộ Thu Diễm .
Điền Nguyễn sáng sớm thức dậy. Nghĩ đến việc Lộ Thu Diễm sắp rời , chút hoảng hốt, lỡ tay dùng sữa rửa mặt làm kem đ.á.n.h răng, chải nửa chừng mới thấy chua chát khó chịu, vội vàng nhổ hai tiếng “phì phì”, bóp kem đ.á.n.h răng.
Sau khi chỉnh trang gọn gàng, Điền Nguyễn xuống lầu.
Sáng thứ bảy, hiếm hoi thấy Ngu Thương ở phòng ăn. Anh ngay ngắn, bên cạnh là Ngu Kinh Mặc đang dùng bữa.
“Phu nhân dậy .” Má Lưu .
Ngu Kinh Mặc nghiêng đầu: “Không ngủ thêm chút nữa ?”
Điền Nguyễn: “Không , lát nữa ga tàu cao tốc tiễn Lộ Thu Diễm.”
Ngu Kinh Mặc gật đầu.
Ngu Thương lơ đãng ăn bánh bao chiên, uống cháo đường.
Điền Nguyễn đối diện , hầu bưng bữa sáng lên, cũng im lặng dùng bữa.
Ngu Kinh Mặc hiếm khi trêu: “Ngày thường như chim sẻ nhỏ, hôm nay ai bỏ bùa ?”
Điền Nguyễn: “…… Cái là Ngu tự đó.”
“Ừ.”
Ăn xong, Ngu Thương : “Cha, con ga tàu cao tốc một chuyến.”
Ngu Kinh Mặc: “Dẫn ba nhỏ con theo.”
Điền Nguyễn: “Vì là dẫn em? Em dẫn ?”
Ngu Kinh Mặc bật : “Được.”
Điền Nguyễn cầm chìa khóa xe, nhét đồ chuẩn mấy ngày nay ghế Rolls-Royce, với Ngu Thương đang ngẩn : “Đi thôi.”
Ngu Thương ghế phụ, suốt đường gì.
Mọi lời an ủi của Điền Nguyễn đều như muối bỏ biển, chỉ thể thở dài: “Cậu cũng đừng buồn quá, Lộ Thu Diễm lâu , mười năm tám năm gặp, sẽ trở về.”
Xe đỗ ở bãi đỗ xe ngầm của ga tàu cao tốc. Ngu Thương giúp xách đồ, nhíu mày: “Cái gì mà nặng thế?”
Điền Nguyễn giật : “Đồ ăn.”
Ngu Thương câm nín một lát: “Hắn ăn hết nhiều .”
“Từ từ ăn.” Đây đều là đồ Điền Nguyễn lựa kỹ, nhiều chocolate, lúc tập huấn thể chống đói. “Hơn nữa tập huấn năm ngày là về, khi đó ủ rũ cũng muộn.”
“……” Ngu Thương gọi điện, “Được, chúng qua tìm .”
Trong đại sảnh chờ tàu đông qua , Lộ Thu Diễm vẫn ăn mặc đơn giản , chỉ một cái balô là xong hành lý. Vì thế khi y với Lộ rằng tham gia hoạt động ngoại khóa mấy ngày, nghi ngờ.
“Lộ… Lộ Thu Diễm…” Điền Nguyễn ôm túi mua sắm cỡ lớn, mệt đến cong cả lưng.
Ngu Thương thẳng như cây tùng, tạo thành đối lập rõ rệt.
Lộ Thu Diễm xuống bậc thềm, nhận lấy túi: “Cái gì ? Gạch ?”
Điền Nguyễn lập tức thấy nhẹ nhõm: “Cho ăn.”
Lộ Thu Diễm mở , mười cân đồ ăn vặt, mười cân trái cây, mười cân mì ăn liền: “…… sợ c.h.ế.t đói đến ?”
Điền Nguyễn thở hồng hộc: “Đừng thấy nặng, đều là tình yêu dành cho .”
“…… Cảm ơn.” Lộ Thu Diễm sang Ngu Thương tay .
Ngu Thương: “Chừng đủ ăn , mua.”
“Ồ.”
Điền Nguyễn hỏi: “Còn bao lâu nữa khởi hành?”
“Một tiếng hai mươi phút.”
“Tôi ăn quả táo, giúp giảm tải.” Điền Nguyễn khát, tiện tay gặm táo.
Lộ Thu Diễm cũng cùng gặm, răng rắc răng rắc, ăn chuyện phiếm.
Ngu Thương như cái hũ nút, nửa ngày câu nào.
Điền Nguyễn lo lắng vô ích: “Ôi WC, để hai chuyện.”
Chỉ còn Lộ Thu Diễm và Ngu Thương , nước mắt đầm đìa.
Lộ Thu Diễm bậc thềm, Ngu Thương . Góc độ hiếm thấy. Lộ Thu Diễm cao hơn một chút, đỉnh đầu Ngu Thương: “Tóc nhiều thật.”
Ngu Thương: “?”
Lộ Thu Diễm nghĩ vẩn vơ: tóc nhiều tức là lông tóc rậm, thì chỗ cũng… Dừng.
Ngu Thương y: “Tóc cũng nhiều.”
“Không bằng .”
Hai im lặng. Sao mấy chuyện kỳ cục thế ?
Ngu Thương nghĩ một lát, hỏi: “Khi nào về?”
“Sau tập huấn.”
“Tôi hỏi là khi tòng quân.”
Lộ Thu Diễm khựng : “Tôi nghĩ tới.”
Ngu Thương cụp mắt: “Ừ.”
Trong lòng Lộ Thu Diễm bỗng ngứa ngáy, hỏi: “Cậu hy vọng khi nào về?”
Ngu Thương: “Tôi hy vọng… vẫn nên do chính quyết định. Chuyện lớn đời , nên khác chi phối.”
“Ừ.” Lộ Thu Diễm c.ắ.n miếng táo cuối, ném hạt chính xác thùng rác xa xa. “Việc với cha . Nếu họ hỏi , cứ là .”
“Ừ.”
“Có thể mười năm, cũng thể tám năm.” Lộ Thu Diễm thêm.
Ánh mắt Ngu Thương khẽ động: “Điền Nguyễn , mười năm tám năm mới về.”
“Hắn ?”
“Không ?”
Hai . Lộ Thu Diễm hoảng hốt tránh ánh mắt: “Điền Nguyễn ngày nào cũng lẩm bẩm thần thần, chắc là đoán .”
Ngu Thương gật đầu: “Hắn đúng là thần kinh.”
“……”
Điền Nguyễn trốn bảng giờ tàu, nghiến răng: Con trai ngoan, ba hết !
Còn hai mươi phút khởi hành, loa thông báo gọi kiểm vé. Lộ Thu Diễm xách túi lớn: “Tôi đây.”
Ngu Thương gật đầu: “Ừ.”
Lộ Thu Diễm nhanh về phía phòng chờ. Điền Nguyễn tiễn tới cổng soát vé. Khi kiểm tra an ninh phát hiện hai chai lớn chanh đá do má Lưu tự làm đạt quy định, Lộ Thu Diễm lấy nhét tay Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn năn nỉ nhân viên an ninh, khó khăn lắm mới mang theo một chai, nhưng uống tại chỗ hai ngụm để chứng minh an .
Lộ Thu Diễm uống một ngụm, căng đến mức nên lời: “Thôi đừng mang nữa…”
Chai Ngu Thương cầm lấy, ngửa đầu uống ngụm thứ hai, ngay tại miệng chai Lộ Thu Diễm uống.
Lộ Thu Diễm: “……”
Điền Nguyễn tròn mắt —— khác gì hôn gián tiếp ?
Quả là đại hỉ sự! Con trai ngoan của cuối cùng cũng thông suốt!
Ngu Thương uống xong, vặn nắp, đặt tay Lộ Thu Diễm: “Đi .”
Vành tai Lộ Thu Diễm đỏ bừng, “ừ” một tiếng, xách hành lý xoay rời , dám đầu.
Ngu Thương theo y lên thang cuốn tới đại sảnh chờ tầng hai, lúc mới .
Trời xanh nắng sáng, vạn dặm mây, giống như những năm tháng thiếu niên đột ngột trôi xa.
Điền Nguyễn ban đầu , một đoạn thì bắt đầu mím môi, sắp .
Ngu Thương đầu thấy, gì.
Cuối cùng là vệ sĩ lái xe. Ngu Thương cùng, dùng xe khác đến trường để xử lý công việc bàn giao của hội học sinh.
Học kỳ kết thúc, sẽ còn là hội trưởng hội học sinh Đức Âm. Người kế nhiệm chọn xong, tương lai rực rỡ của Đức Âm sẽ do thế hệ học sinh tiếp theo tiếp.
Điền Nguyễn đến tập đoàn Cây Sồi Xanh.
Vừa thấy Ngu Kinh Mặc, liền bật .
Ngu Kinh Mặc ôm thanh niên đặt lên đùi, dỗ dành một hồi lâu.
Trợ lý Từ mở cửa bước , nhanh chóng lui , ngoài cửa hỏi: “Ngu , cuộc họp hủy ?”
“Dời sang buổi chiều.” Ngu Kinh Mặc .
“Vâng.” Trợ lý Từ tinh ý, treo lên cửa tấm thẻ “Đang bận”.
Anne ôm tài liệu tới, thấy tấm thẻ thì trợn mắt một cái thật to: “Đệt, khoe ân ái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-216.html.]
Trong văn phòng còn tiếng . Mi mắt Điền Nguyễn còn ướt, hỏi: “Anh dời cuộc họp như ?”
Ngu Kinh Mặc: “Trên đời chuyện nhiều, nhưng chỉ cần em , với đó là chuyện nhất.”
Điền Nguyễn: “Em nữa, họp .”
“Không vội.” Ngu Kinh Mặc vỗ nhẹ m.ô.n.g , “Anh đưa em du hồ, chèo thuyền ?”
“?”
“Mùa xuân thế , nếu chúng dành một buổi sáng để hẹn hò, ngắm cảnh xuân, chẳng lãng phí ?”
Điền Nguyễn dụ dỗ, lập tức quên hết buồn bực: “Cũng đúng.”
Thế là hai vui vẻ hẹn hò.
Ngu Kinh Mặc đích giúp Điền Nguyễn rửa mặt, bôi hương, chỉnh trang gọn gàng xinh , dẫn đến công viên đầm lầy du hồ, ngắm thiên nga và hươu cao cổ.
Có đến tìm Ngu Kinh Mặc đang bận trăm công ngàn việc, trợ lý Từ liền như cái máy lặp : “Ngu đang dẫn phu nhân hẹn hò, xin miễn quấy rầy.”
Năm ngày trôi qua nhanh, Lộ Thu Diễm trở về chiều thứ sáu.
Điền Nguyễn xin nghỉ nửa ngày, đón y.
Điều khiến bất ngờ là Ngu Thương xin nghỉ, chất vấn: “Cậu xin nghỉ đón Lộ Thu Diễm?”
Ngu Thương kỳ quái : “Có gặp , xin nghỉ?”
Điền Nguyễn chịu thua: “Được , sẽ lúc trông mòn con mắt.”
Ngoài Điền Nguyễn, Uông Vĩ Kỳ cũng xin nghỉ. Cậu khá trượng nghĩa, quên quãng thời gian từng chân thành đối đãi, hào sảng gọi bạn bè, dùng hẳn một đoàn xe đón .
Điền Nguyễn dãy siêu xe đủ màu thì há hốc mồm: “Có quá phô trương ?”
Uông Vĩ Kỳ: “Thế là gì, bổn thiếu gia năm đó về nước… chỉ taxi tới đón, ôi chao, tuyệt đối để bi kịch đó tái diễn Lộ bá!”
“……”
Một đám hối hả đến ga tàu cao tốc.
Lộ Thu Diễm vẫn nhẹ nhàng đơn giản như lúc , chỉ đeo một cái ba lô. Không ảo giác của Điền Nguyễn , mấy ngày gặp, Lộ Thu Diễm trông đen hơn chút, cũng rắn rỏi hơn, vẻ lười nhác nơi lông mày sắc bén thế.
Điền Nguyễn nhất thời dám nhận.
Lộ Thu Diễm đ.á.n.h giá : “Một ngày gặp như cách ba thu, còn là cách ba đời ?”
Điền Nguyễn: “Miệng sắc như dao, đúng là Lộ Thu Diễm —— oa!” Cậu dang tay ôm chầm lấy.
Cảm ơn trời cảm ơn đất, thiên lôi giáng xuống!
Điền Nguyễn thầm nghĩ, ngay cả ý chí thế giới cũng tán thành tình hữu nghị giữa và vai chính thụ! Vạn tuế!
“Đệt, mấy ngày nay tập luyện đúng ?” Lộ Thu Diễm ôm đến cong lưng, “Nặng lên ít nhất hai cân.”
Điền Nguyễn: “……”
Mấy ngày nay đúng là lười vận động.
Ánh mắt Lộ Thu Diễm quét qua, thấy Uông Vĩ Kỳ.
“Lộ bá, ngưu thật.” Uông Vĩ Kỳ giơ ngón cái, “Cậu là tấm gương cho em.”
Mấy tên bạn hưng phấn hò hét: “Hôn một cái! Hôn một cái!”
Ầm —— Thiên lôi nổ vang đầu họ.
“……”
Điền Nguyễn buông Lộ Thu Diễm , khoái chí sấm sét cuồn cuộn , cất giọng hát: “Cho mưa to rơi xuống ~”
Vừa dứt lời, mưa như trút nước, tất cả biến thành gà rơi nồi canh.
Mọi : “…… Có độc.”
Siêu xe mui trần vô dụng, còn bằng taxi ven đường che mưa chắn gió.
Mấy chạy tránh mưa, hắt xì liên tục.
Điền Nguyễn kéo Lộ Thu Diễm về trang viên, ném cho y quần áo sạch: “Mau tắm nước nóng, đừng để cảm.”
Lộ Thu Diễm cũng khách sáo, bộ dạng y cũng về nhà.
Điền Nguyễn tắm rửa đồ xong, ôm bài tập thong dong tìm Lộ Thu Diễm, định trò chuyện uống chiều, tiện làm bài.
Chủ trạch và nhà phụ thông . Điền Nguyễn lối tắt, lên tầng hai thấy một bóng dáng thẳng tắp: “Ngu Thương?”
Ngu Thương : “Ừ?”
“Sao về ?”
“Chiều nay khối 10 khối 11 thi mô phỏng, mượn phòng học.”
“À ~” Điền Nguyễn đảo mắt quan sát “con trai lớn”, “Tóc ướt, gặp mưa ? Mau tắm, đừng cảm.”
“Ừ.” Ngu Thương về phòng , bước chân khựng , “Anh ở đây?”
Điền Nguyễn: “…… mượn cái bình hoa dùng chút.”
Ngu Thương nghi ngờ. Vị ba nhỏ thường xuyên “trộm” bình hoa của , rõ. Ví dụ như bình sứ Thanh Hoa bàn chủ trạch, đôi bình Pháp Lang bàn ăn, cắm thêm mấy cành hoa dại rõ từ hái về, thành một kiểu thú vị riêng.
Bình hoa vốn để cắm hoa, Ngu Thương cũng keo kiệt đến mức tính toán chuyện đó.
Điền Nguyễn giả vờ ngắm nghía mấy món đồ cổ, như đang chọn vật chứa thích hợp: “Cái nào thì đây?”
Ngu Thương về phòng, cởi áo khoác, mở cửa phòng tắm. Chỉ chốc lát, nước ập , mang theo mùi hoa quế thấm tận ruột gan.
Thiếu niên đang vòi sen khựng , đầu.
Bốn mắt .
Ngu Thương lặng lẽ đóng cửa phòng tắm.
“Chắc là ảo giác.” Anh tự nhủ, Lộ Thu Diễm thể xuất hiện trong phòng tắm nhà ?
Không thể nào.
Ngu Thương mở cánh cửa kính mờ.
Đôi mắt đen sáng, mí mỏng trong veo ngập trong nước, làn da trắng đến chói mắt.
Bọn họ nữa .
Ngu Thương: “…………”
Lộ Thu Diễm: “…………”
Có ai mở cửa hai chứ?
Ngu Thương trợn to mắt, dám tin.
Lộ Thu Diễm cứng đờ: “…… Nhìn cái gì?”
Rầm —— Cửa phòng tắm đóng .
Một lúc lâu , bên ngoài vang lên giọng khô khốc ngượng ngùng: “Xin .”
Sự thật rằng Lộ Thu Diễm đang tắm trong phòng tắm của hiển hiện rõ ràng mắt, Ngu Thương bỗng rối loạn tâm trí, hít thở thông, đưa tay tháo cúc áo sơ mi.
Một viên, hai viên, ba viên, bốn viên…
Anh chợt hồn, cúi đầu thấy cơ n.g.ự.c bụng của , vội vàng cài cúc áo.
Quả thực kỳ quặc.
Điền Nguyễn động tĩnh bên nhà phụ, hài lòng mỉm , giấu công lui trở về chủ trạch.
Tiếp theo là thời gian yêu đương của vai chính công thụ.
Khoảng hơn hai mươi phút , mưa tạnh trời sáng. Điền Nguyễn uống xong chiều, đoán Lộ Thu Diễm chắc chắn sẽ lấy cớ về nhà, ở ăn tối. Cậu dậy, ung dung làm trợ công.
Quả nhiên cửa thấy Lộ Thu Diễm từ nhà phụ , Ngu Thương lưu luyến tiễn y.
Vì Điền Nguyễn ?
Bởi vì ánh mắt Ngu Thương gần như dính chặt lên Lộ Thu Diễm, tiếc rằng cái miệng thì như hồ lô cưa, nửa câu giữ cũng .
Điền Nguyễn thầm thở dài. Rõ ràng nỡ, trong nguyên tác còn vì thế mà u uất một thời gian, chứ?
hiện tại hơn nguyên tác nhiều. Trong nguyên tác, lúc Ngu Thương đang chịu sự tàn phá của cha ruột, đồng thời Lộ Thu Diễm nhập ngũ, rời khi yếu đuối nhất.
Ít những tra tấn đó, cũng còn tình yêu oanh liệt tê tâm liệt phế như nguyên tác.
Kiểu yêu non nớt của thiếu niên bây giờ, ngược vặn, đáng để chậm rãi thưởng thức.
“…… Điền Nguyễn, về .” Lộ Thu Diễm chào .
Điền Nguyễn hồn, vội chạy tới: “Chờ , lời với .”
Lộ Thu Diễm vội, giữa mùi hoa ngào ngạt và sắc xanh mướt, lông mày ánh mắt xa xăm, trong trẻo sạch sẽ.
Điền Nguyễn kéo y đến bên bồn hoa: “Lần nhập ngũ, nhất định đề phòng Kỳ Phong.”
“?”
“Một hai câu hết. Cậu ở ăn tối hẵng .”
Lộ Thu Diễm gật đầu: “Cũng .”
Điền Nguyễn liếc mắt hiệu cho “con trai lớn”: Học .
Ngu Thương: “……”
Trước khi trời tối, Điền Nguyễn cùng Lộ Thu Diễm dạo trong trang viên phân tích thế lực của Kỳ Phong, cùng những ổ điểm đáng nghi, thể gần căn cứ huấn luyện của Lộ Thu Diễm.
“Cho dù gần, cũng vài năm làm đội trưởng mới khả năng đối đầu .” Lộ Thu Diễm .
Điền Nguyễn: “Cậu tin thực lực của , cũng tin . Nếu thật sự đối đầu, đừng nương tay, trực tiếp oanh c.h.ế.t trùm buôn t.h.u.ố.c phiện.”
Lộ Thu Diễm : “Tất nhiên.”
Điền Nguyễn việc Kỳ Phong thể trong quá trình đấu trí mà biến thái thích lên Lộ Thu Diễm. Chuyện ghê tởm cần báo , đến lúc đó nghĩ cách cũng muộn.
Kỳ Phong c.h.ế.t.
Ngu Thương cạnh họ, suốt đường, đưa nghi vấn: “Vì Kỳ Phong rõ Lộ Thu Diễm sẽ phá ổ đó mà vẫn chờ ở đó?”
Lộ Thu Diễm: “Theo lý thì chạy.”
Điền Nguyễn: “…… chỉ giả thiết thôi, lỡ tìm kích thích, coi chiến sĩ Hoa Hạ gì thì .”
Lộ Thu Diễm gật đầu: “Có lý. Tư duy biến thái ai mà . Đợi làm đội trưởng, xử .”
“Đừng dùng từ ‘xử’, Kỳ Phong sẽ hưng phấn.”
“……”
Bỏ qua đề tài , câu chuyện chuyển sang Đức Âm.
Nghe Ngu Thương sắp nhường vị, Lộ Thu Diễm cảm khái: “Giang sơn đời nào cũng nhân tài, mỗi thời mỗi vẻ. Vị trí hội trưởng cũng là truyền kỳ của một thế hệ.”
Ngu Thương khiêm tốn: “Không đến mức đó.”
Lộ Thu Diễm: “Có chứ. Trong nhiệm kỳ của xảy mấy sự kiện ô long nhất lịch sử Đức Âm: như buổi biểu diễn ‘Tinh và Hải’, trại hè khối 11, việc chủ nhiệm Hồ sét đ.á.n.h hai .”
“……”
Lộ Thu Diễm cuối cùng cũng nhận điểm bất thường: “Sao ví dụ sét đ.á.n.h đều xảy quanh chúng ?”
Điền Nguyễn thầm nghĩ: Vì các là vai chính của thế giới .
Vai chính là tồn tại thể hô mưa gọi gió. Ý chí thế giới vì họ mà tồn tại, pháp tắc vì họ mà vận hành, nhật nguyệt vì họ mà xoay chuyển.
Nếu họ tồn tại, thế giới sẽ chôn vùi trong vũ trụ vô tận.
Điền Nguyễn may mắn thấy mặt trời và trăng cùng treo một bầu trời, may mắn tham dự cuộc đời vai chính của thế giới . Sự tồn tại của nhỏ bé tầm thường, trong dòng thời vũ trụ còn bằng một hạt bụi.
vẫn cố gắng nở rộ chút ánh sáng thuộc về . Trong mắt ai đó, trong mắt một nào đó, lẽ chính là viên ngọc vùi trong cát.
Điền Nguyễn những vai chính , : “Bởi vì các là những tồn tại đặc biệt.”
Còn , đối với Ngu Kinh Mặc, với Ngu Thương và Lộ Thu Diễm, cũng trở nên đặc biệt ?
Dù vai chính, vẫn thể sống cuộc đời của .
Giống như thế giới , giống như những thế giới khác, nỗ lực tồn tại đều là những cá thể đặc biệt, độc nhất vô nhị, lấp lánh như đá quý.
Các đều là như .