Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 208

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:36:22
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Điền Nguyễn Hạ Lan Tư là chút điên khùng. Đừng bề ngoài xinh như mỹ nhân, thực chất hung hãn, dễ trêu chọc. Cậu cũng từng chứng kiến cảnh Hạ Lan Tư suýt nữa đá đến tàn phế.

Chỉ là thời gian lâu , Hạ Lan Tư luôn lấy hình tượng nghệ sĩ đắn để che mắt khác, khiến Điền Nguyễn gần như quên mất —— đây vốn là một kẻ hung tàn.

Tay đoạt súng, đúng là chuyện Hạ Lan Tư thể làm .

“…… Không mở mở, về ~” Hạ Lan Tư hát xong, thấy cánh cửa mặt vẫn đóng chặt, liền khẽ lên đạn.

Hai tên thủ vệ thấy lăn bò lao tới định ngăn cản: “Đừng!”

Ngón tay Hạ Lan Tư thon dài trắng nõn, nổi bật nền s.ú.n.g đen lạnh lẽo, ánh lên sắc hồng nhạt. Mu bàn tay hiện rõ những đường gân xanh mảnh, đầu ngón trỏ đặt lên cò súng, nòng s.ú.n.g tối om chĩa thẳng hai . Anh đến môi hồng răng trắng: “Nhìn các sợ đến mức , sắp tè quần .”

Điền Nguyễn lặng lẽ dịch sang cạnh Hạ Lan Tư.

lúc , cánh cửa “cạch” một tiếng mở . Xuất hiện là một đàn ông xa lạ sắc mặt nghiêm nghị. Nhìn bộ chế phục màu đen, hẳn cũng là bảo tiêu.

Hạ Lan Tư liếc mắt hồ ly xinh , ung dung bước trong. Điền Nguyễn vội vàng theo sát.

Hội sở trang hoàng vô cùng xa hoa, vàng son lộng lẫy, gian rộng rãi. Vừa cửa thấy khu sofa cạnh cửa sổ, hai bên là những bộ sofa da thật kiểu Âu màu nâu. Trên đó hai bóng cao lớn, một ngả lưng, chân vắt chéo.

“Ngu !” Điền Nguyễn chạy tới.

Ngu Kinh Mặc vốn luôn hỉ nộ lộ sắc, thấy cũng biểu hiện gì rõ ràng, chỉ ánh mắt trầm xuống đôi chút, giọng điềm tĩnh: “Hôm nay việc, thể đón em.”

“Em .” Điền Nguyễn nhanh bước đến bên cạnh , ánh mắt quét từ xuống , “Anh thương ?”

“Không.”

Kỳ Phong tay trái cầm ly whiskey, tay ôm Chu Cố. Khi đầu thấy Hạ Lan Tư, gã đẩy Chu Cố sang bên, cong môi : “Lance, cuối cùng em cũng tới.”

Hạ Lan Tư xoay khẩu s.ú.n.g trong tay. Chu Cố thấy liền dậy, như như che mặt Kỳ Phong. Kỳ Phong những cảm kích, còn bước qua Chu Cố, đặt ly whiskey uống dở tay gã, mở rộng hai tay về phía Hạ Lan Tư.

“Tôi nhớ em đến c.h.ế.t.”

Nòng s.ú.n.g lặng lẽ áp lên n.g.ự.c Kỳ Phong. Hạ Lan Tư bật .

Trong chớp mắt, năm sáu khẩu s.ú.n.g cùng lúc chĩa về phía Hạ Lan Tư.

“Anh!” Chu Cố cũng rút súng.

Kỳ Phong vẫn , chậm rãi buông tay: “Đám phế vật vô dụng đó, cản nổi em. Em từng khiến thất vọng.”

Hạ Lan Tư giọng nhàn nhã: “Biết sớm buôn lậu ma túy, lúc còn nhỏ xử lý .”

Kỳ Phong bật : “Đáng tiếc, em bỏ lỡ thời cơ nhất —— hơn nữa, em cũng sứ giả chính nghĩa.”

Hạ Lan Tư xoay s.ú.n.g một vòng, “Quả thật .” Anh giang hai tay, hai khẩu s.ú.n.g đồng loạt rơi xuống đất, “Các căng thẳng làm gì? G.i.ế.c là phạm pháp, dù g.i.ế.c kẻ đại ác tày trời nhất. Tôi còn sống thêm mấy năm nữa.”

Đám bảo tiêu của Kỳ Phong dần dần hạ súng, chỉ còn Chu Cố vẫn giơ. Kỳ Phong liếc gã một cái đầy nghiêm khắc: “Buông.”

Chu Cố trầm mặc hạ súng.

Hạ Lan Tư hứng thú Chu Cố: “Chu đại tài tử, theo cái tên thất học Kỳ Phong đúng là thiệt thòi cho . Hay là thế , theo . Tuy nhiều tiền, nhưng nuôi một tiểu tình nhân vẫn dư sức.”

Chu Cố: “……”

Kỳ Phong: “……”

Điền Nguyễn: “……”

Quả nhiên, Hạ Lan Tư bao giờ theo lối thường.

Trước mặt Kỳ Phong mà đào góc tiểu tình nhân của gã , ở một mức độ nào đó, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Điền Nguyễn đương nhiên sẽ để chuyện đó xảy , nếu thì để cả ? Chưa kịp mở miệng, đại phản diện lên tiếng ——

“Nếu em Chu Cố, cũng thể.” Kỳ Phong .

Hạ Lan Tư nhướng mày: “Ồ? Anh sẵn sàng tặng ?”

Sắc mặt Chu Cố trắng bệch như tờ giấy.

Kỳ Phong gã, chỉ khuôn mặt diễm lệ xảo quyệt của Hạ Lan Tư: “Điều kiện trao đổi là em rời khỏi Ngu Kinh Mặc, để cho chơi một thời gian.”

“……” Hạ Lan Tư ngoáy tai, “Xin , hình như điên , hiểu mấy lời nhảm nhí của .”

Điền Nguyễn: “??”

Kỳ Phong khinh miệt Ngu Kinh Mặc: “Em bảo đưa hoa đến trang viên Ngu gia, chẳng là dan díu với Ngu Kinh Mặc ? Tôi điều tra , mấy năm nay duy nhất em qua thiết chính là .”

“……”

“Chỉ tiếc, phu nhân.” Ánh mắt Kỳ Phong dừng Điền Nguyễn, “Lại còn là một phu nhân học sinh cao trung. Phải là, Ngu , còn biến thái hơn .”

“…………”

Ngu Kinh Mặc vững như Thái Sơn, thong thả nhấp một ngụm , giọng nhạt nhẽo hỏi: “Hạ Lan Tư, thấy thế nào?”

Điền Nguyễn nhịn quát lên: “Kỳ Phong, bệnh !”

Hạ Lan Tư gật đầu tán đồng: “Bệnh nhẹ.”

Kỳ Phong cau mày, nhưng khóe môi vẫn cong lên: “Chẳng lẽ đoán sai ?”

Hạ Lan Tư đến hoa chi loạn chiến, lướt qua Kỳ Phong và Chu Cố, phịch xuống sofa, mặt về phía Ngu Kinh Mặc đang thong dong uống : “Thỏ khôn ăn cỏ gần hang. Tôi với Ngu Kinh Mặc tuy cũng coi như quen từ nhỏ, nhưng mấy trò thanh mai trúc mã đó thì thôi . Nếu thật sự hứng thú, tay từ lâu .”

Điểm thì thật sự là như . Hạ Lan Tư nếu đối với nào “tính” thú, chắc chắn sẽ chủ động tay. Nhiều năm như vẫn từng động đến Ngu Kinh Mặc, thì đúng là thật sự nuốt nổi.

Thanh mai trúc mã gì đó, chỉ thích hợp tồn tại trong sách để kéo dài thành tình yêu. Ngoài đời thực thì chỉ còn kiểu: “A, hồi nhỏ chảy nước mũi còn cho miệng.”

“Hắn từng mặc quần thủng đũng chạy nhong nhong khắp nơi.”

“Hồi bé lăn mười mấy vòng từ cao xuống, đầu đập thẳng xuống đất, để một vết sẹo to c.h.ế.t ”……

Lịch sử đen cộng thêm quen từ nhỏ, hai điểm đủ để đóng băng thanh mai trúc mã ngay ranh giới tình bạn, tài nào vượt qua .

Bất quá Điền Nguyễn tin rằng, Ngu Kinh Mặc hẳn là chẳng bao nhiêu lịch sử đen, nhiều lắm thì hồi nhỏ giống một khúc gỗ lễ phép mà thôi.

“Không .” Kỳ Phong sắc mặt lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén chằm chằm Hạ Lan Tư, “Vậy là ai?”

Hạ Lan Tư thong thả tiếp: “Tôi còn xong . Tôi hứng thú với cỏ gần hang, nhưng hứng thú với… cỏ gần hang của cỏ gần hang. Ví dụ như vị , ví dụ như Điền Nguyễn.”

Điền Nguyễn: “……”

Kỳ Phong lạnh: “Chúng là cùng một loại , đều hứng thú với chồng.”

Hạ Lan Tư tủm tỉm , trong mắt chẳng chút ý nào: “Đáng tiếc, hứng thú với .”

“Lần thì .”

“Anh ?” Hạ Lan Tư ngạc nhiên, “Tôi còn tưởng là thiết 1, mở phòng cũng 1, ngờ còn sở thích .”

“…… em.”

“Không cửa .”

Kỳ Phong lạnh giọng hỏi: “Là cửa, là em chỉ vì đó mà mở cửa?”

Hạ Lan Tư sang Điền Nguyễn: “Chủ đề quá vàng, xem mặt đều đỏ .”

Điền Nguyễn: “……”

Tai Điền Nguyễn nóng lên: “Tôi là tức giận! Hạ Lan Tư, cửa của chỉ cả mới !”

Hạ Lan Tư bẻ khớp ngón tay: “Hắn công tác .”

Điền Nguyễn giật : “Anh ý gì?”

Hạ Lan Tư phẩy tay: “Ngày mai còn học mà? Mau cút về .”

Điền Nguyễn: “Đi cùng .”

Hạ Lan Tư liếc đám bảo tiêu đang cầm súng: “Đây là chuyện giữa và Kỳ Phong, các cút hết , với mới dễ chuyện.”

“Nói cái gì?” Điền Nguyễn càng lúc càng hoảng. Nếu Kỳ Phong vì Hạ Lan Tư mà bắt cóc Ngu Kinh Mặc, dù là một phen hiểu lầm, gã cũng tuyệt đối dễ dàng thả Hạ Lan Tư , điểm cần nghi ngờ.

Hạ Lan Tư đương nhiên rõ điều đó, nhưng vẫn cứ đến.

“Chuyện của lớn, trẻ con bớt xen .” Hạ Lan Tư , “Ngu Kinh Mặc, đưa tiểu kiều thê của về ăn cơm .”

Ngu Kinh Mặc dậy, sắc mặt bình thản: “Kỳ , nếu còn tiếp tục ở Tô Thị, đêm nay nhất đừng để xảy chuyện gì.”

Kỳ Phong nheo mắt: “Bộ dọa miễn . Ngu ở Tô Thị tuy hô mưa gọi gió, nhưng là bạch đạo. Những chuyện trong bóng tối , tới lượt nhúng tay.”

Ngu Kinh Mặc thêm lời nào, vòng tay ôm lấy eo Điền Nguyễn ngoài.

Điền Nguyễn ngoái đầu : “Hạ Lan Tư……”

Hạ Lan Tư gửi một nụ hôn gió: “Nếu cảm ơn , nhớ cho một cái hôn.”

Điền Nguyễn: “……”

Cửa phòng khép lưng , tiếng bước chân hỗn loạn vang lên. “Cha, các chứ?”

Điền Nguyễn đầu , hai tên bảo tiêu canh cửa đ.á.n.h gục, đất thoi thóp.

“Không , về .” Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn lo lắng: “ Hạ Lan Tư……”

“Đã thông báo cho cả em .”

“Khi nào?”

“Khi đưa lên xe, nhiều nhất hai tiếng nữa, máy bay hẳn là thể hạ cánh.”

“Anh Kỳ Phong bắt cóc là vì Hạ Lan Tư?”

“Không vì Hạ Lan Tư, mà là vì em. Anh cả em em và Hạ Lan Tư cùng một nhắm tới, em đoán tâm tình thế nào?”

“…… Đậu má tâm tình.” Điền Nguyễn đáp.

Ít nhất thì là như . Đại phản diện đúng là quá biến thái, là một con dã thú đội lốt .

An nguy của Hạ Lan Tư chỉ thể gửi gắm cho Đỗ Hận Đừng. Điền Nguyễn thấp thỏm lo lắng trở về trang viên, còn Ngu Thương thì đưa Lộ Thu Diễm về nhà. Trời tối hẳn, quản gia hỏi nhiều, chỉ khom lưng : “Hoan nghênh và phu nhân về nhà.”

Má Lưu : “Tiên sinh phu nhân chắc là hẹn hò , tình cảm hai vợ chồng thật .”

Điền Nguyễn , tâm trạng khá hơn một chút, bắt đầu bọc bìa sách mới.

Ngu Kinh Mặc bận rộn trong thư phòng, bao lâu liền xuống lầu ngoài.

“Ngu ?” Điền Nguyễn theo .

Chỉ thấy một chiếc xe quân đội địa hình cỡ lớn màu xanh rêu chạy cổng lớn, đèn sân bật sáng, cửa xe mở , hai hàng binh sĩ vũ trang chỉnh tề, tổng cộng hai mươi , nhanh chóng xuống xe.

Mỗi đều mang theo vũ khí, trang đầy đủ.

Điền Nguyễn mở to mắt.

Mao Thất cùng những chào , các bảo tiêu cũng đồng loạt nghiêm, bước đều đến mặt Ngu Kinh Mặc, nghiêm giọng hô: “Xin thiếu tá chỉ thị!”

Ngu Kinh Mặc : “Trong mấy ngày tới nghiêm cấm ngoài trang viên, hộ tống phu nhân học và tan học.”

“Rõ!”

Điền Nguyễn chút chột , dù chính cũng chột từ , rõ ràng là công dân tuân thủ pháp luật: “Cảm ơn… cảm ơn .”

Ngu Kinh Mặc: “Giải tán.”

Đội binh sĩ lập tức tản ca canh gác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-208.html.]

Điền Nguyễn trở nhà chính tiếp tục bọc bìa sách. Chị Trương nhỏ giọng hỏi: “Phu nhân, mấy ngày nay an ?”

“Không , chị đừng nghĩ nhiều.” Điền Nguyễn khiến cả trang viên hoang mang, “Chỉ là bộ đội diễn tập, trang viên chọn làm địa điểm, ở đây vài ngày thôi.”

Lời giải thích nhanh chóng xua tan nghi ngờ. Dù phần lớn trong trang viên đều Ngu Kinh Mặc từng là quân nhân, còn giữ chức vụ nhỏ. Tuy xuất ngũ, nhưng mượn địa điểm diễn tập cũng chẳng chuyện gì to tát.

Bọc xong bìa sách, lúc trôi qua một giờ bốn mươi phút. Điền Nguyễn thử gọi điện cho ông xui xẻo nhà .

Không ngờ gọi

“Anh cả, về Tô Thị ?”

“Ừ.” Đỗ Hận Đừng hình như xuống máy bay, xung quanh ồn ào, bước chân vội vã, giày da gõ xuống nền đất phát tiếng nặng nề, nhịp nhanh. “Em về nhà ?”

“Em về cùng Ngu . Anh cả, Hạ Lan Tư vẫn đang ở chỗ Kỳ Phong.”

“Anh .” Giọng Đỗ Hận Đừng trầm xuống, như ngâm trong nước biển lạnh buốt. “Sao em sớm? Kỳ Phong là trùm buôn ma túy.”

“…… Em chứng cứ, sợ tin.” Điền Nguyễn , “Hơn nữa lúc em định thì cúp máy.”

Đỗ Hận Đừng hít sâu một : “Chuyện quan trọng thế , đáng lẽ nên sớm.”

“Vâng.” Điền Nguyễn cũng ngờ Kỳ Phong tay nhanh như , còn tưởng ít nhất sẽ dây dưa với Hạ Lan Tư một thời gian, kể công ty sụp đổ mà vẫn còn tâm tư yêu đương.

“Thôi, cũng trách em.” Đỗ Hận Đừng , “Anh định vị vị trí của Hạ Lan Tư, nữa.”

“Anh cả, nhất định cứu Hạ Lan Tư. Hắn… chắc chắn là thích .”

“Thật ?”

“Hắn kiêu ngạo như , nếu thật lòng thích, thể chịu ở .”

“…… Ừ.” Đỗ Hận Đừng cúp máy.

Trong đêm tối, chiếc Rolls-Royce lao nhanh về vùng ngoại ô Tô Thị, hướng tới một tòa cao ốc bỏ hoang.

Trên cao ốc chỉ còn lác đác vài ô cửa sáng đèn, trong đó một ngọn ở tầng mười tám.

“Địa ngục mười tám tầng, tòa nhà cũng mười tám tầng, ý nghĩa ?” Kỳ Phong rót cho Hạ Lan Tư một ly Whiskey. Rượu màu hổ phách thấm qua những viên đá trong suốt, phát tiếng leng keng êm tai.

“Không tệ.” Hạ Lan Tư cửa sổ sát đất xa, bầu trời đầy rực rỡ, “Không cảnh địa ngục khác gì nơi .”

Kỳ Phong đưa chiếc ly pha lê vuông cho : “Vì đêm , cụng ly.”

Hạ Lan Tư chạm ly với gã , lười biếng: “Tòa nhà là căn cứ của ở Tô Thị ?”

“Tiếc là làm ăn nổi, phá sản .”

“Nếu kiên nhẫn hơn chút, chừng còn thể Đông Sơn tái khởi.”

“Là Đông Sơn tái khởi, bắt? Cái nào khả năng hơn?”

“Cái .” Hạ Lan Tư thẳng, “Tô Thị đất ngoài vòng pháp luật. Cá lớn vi phạm kỷ cương như , bao nhiêu cặp mắt đang chằm chằm.”

Kỳ Phong đôi mắt hồ ly của . Đôi mắt thực sự hợp với Hạ Lan Tư, giảo hoạt mà trong trẻo, bạc tình tàn nhẫn, đến mức gì sánh , sống c.h.ế.t khó phân.

“Hồi nhỏ, luôn nghĩ em là con gái.” Kỳ Phong mở miệng, tự bật . “Còn nhớ thời gian chúng làm hàng xóm ?”

Vì kéo dài thời gian, Hạ Lan Tư đương nhiên sẵn lòng bồi gã hồi tưởng chuyện cũ, “Đương nhiên là nhớ.”

—— khi đó, Hạ gia vẫn suy tàn, còn Kỳ Phong thì theo chuyển đến.

Kỳ Phong là con riêng của một trùm buôn ma túy đời . Vì chính thất truy sát, còn cách nào khác, lão trùm buôn t.h.u.ố.c phiện chỉ thể giấu hai con Kỳ Phong . Trốn đông trốn tây, Kỳ Phong theo bôn ba suốt mười năm.

Từ khi chuyện, Kỳ Phong hận đàn ông khiến m.a.n.g t.h.a.i . Mỗi đó xuất hiện, đều giả vờ thâm tình, cùng làm những chuyện ghê tởm.

Có một , Kỳ Phong tận mắt thấy. Từ đó, gã căm ghét quan hệ nam nữ đến tận xương tủy. Cái gọi là thâm tình, chẳng qua chỉ là lớp ngụy trang cho d.ụ.c vọng mà thôi.

Năm mười một tuổi, Kỳ Phong theo chuyển đến Tô Thị, sống trong khu biệt thự, vẫn tiếp tục cuộc sống giàu sang như .

Thứ duy nhất đổi, là đàn ông ngày càng ít tới. Mẹ gã thường xuyên , già , sắc suy, giữ lòng đàn ông.

Kỳ Phong lạnh lùng , trong lòng ác độc nghĩ: nhất là đó c.h.ế.t đàn bà khác, như mới giải thoát.

Ngày thứ ba khi chuyển đến, Kỳ Phong phát hiện nhà hàng xóm một “tiểu nữ hài” cực kỳ xinh . Đẹp đến mức đầu tiên thấy, gã thể rời mắt.

Điều kỳ quái là, tiểu nữ hài mặc quần áo con trai.

Khu biệt thự lúc bấy giờ xem là khu cao cấp bậc nhất Tô Thị, cư dân phú thì quý. Tiểu nữ hài nhà hàng xóm rõ ràng là bảo bối của cả nhà, lúc nào cũng bốn năm vệ sĩ theo sát.

Kỳ Phong lén , trong lòng nảy sinh một ý nghĩ quái dị: nếu gã đ.á.n.h tiểu nữ hài một trận, gia đình hạnh phúc liệu vỡ nát như nhà gã ?

Một tuần , ý nghĩ đó đem thực hiện.

Kỳ Phong từ lầu hai lén sang, thấy tiểu nữ hài một vẽ tranh trong sân lớn, lập tức cơ hội đến.

mang theo mấy hộp bánh kẹo đắt tiền do đàn ông để , gõ cửa nhà hàng xóm, giả bộ lễ phép tự giới thiệu.

Hạ gia đề phòng, còn nhiệt tình mời gã .

Kỳ Phong trò chuyện với lão gia t.ử Hạ gia vài câu, : “Cháu thể tìm cháu gái ngài chơi ? Cháu thường thấy em , vẫn luôn làm quen.”

“Cháu gái?” Hạ lão gia t.ử ha ha, vẫy tay, “Đi .”

Dưới sự dẫn dắt của hầu, Kỳ Phong đầu tiên gặp Hạ Lan Tư.

“Lance, đây là bé hàng xóm.” Người hầu .

Kỳ Phong nghĩ thầm, cái tên Tây thật phong cách, đúng là búp bê phương Tây.

Lúc Hạ Lan Tư chỉ tám chín tuổi, lên thuần khiết ngọt ngào: “Chào .”

Sau đó Kỳ Phong xem Hạ Lan Tư vẽ tranh, ăn bánh hầu mang tới. Đợi đến khi hầu rời , Kỳ Phong nheo mắt khuôn mặt sạch sẽ tì vết của “tiểu nữ hài”, còn mang theo chút mỡ trẻ con tròn trịa, trông … dễ bắt nạt.

suy nghĩ một chút, đẩy Hạ Lan Tư một cái.

Hạ Lan Tư lập tức ngã bụi hoa, màu vẽ văng tung tóe lên chiếc áo sơ mi trắng viền lá sen. Anh dám tin trừng mắt Kỳ Phong: “Anh làm gì ?”

Kỳ Phong : “Chỉ là đ.á.n.h thôi.”

Hạ Lan Tư: “……”

Hạ Lan Tư phủi màu vẽ , trân trọng đặt bút vẽ sang một bên, giọng trẻ con hỏi: “Anh đ.á.n.h ?”

.” Kỳ Phong giơ nắm đ.ấ.m lên, “Tôi ghét nhất loại con gái như .”

Hạ Lan Tư trợn trắng mắt, đột nhiên như một quả pháo nhỏ bật dậy, linh hoạt lao tới: “Tôi ghét nhất giống con gái!”

@#¥%……&*

Sau một trận thùng thùng keng keng đ.á.n.h cho tơi bời, mặt mũi Kỳ Phong bầm dập.

Hạ Lan Tư ngoài việc quần áo bẩn hơn một chút, thì lông tóc tổn hao.

Kỳ Phong thể tin nổi tiểu nữ hài mặt…… Không đúng, là tiểu nam hài.

một đứa nhỏ kém hai ba tuổi đ.á.n.h cho t.h.ả.m hại như .

Hạ Lan Tư tại chỗ vung nắm tay nhảy nhót: “Còn tới nữa ?”

Kỳ Phong nghiến răng : “Tôi để yên cho !”

Rồi đ.á.n.h thêm một trận.

“……”

Suốt gần nửa năm đó, hễ Kỳ Phong dám trêu chọc Hạ Lan Tư, liền là một trận đòn.

hiểu vì một tiểu nam hài gầy như cây đậu lợi hại đến . Đánh như khỉ, tay nhanh chuẩn, chẳng kém gì võ sĩ chuyên nghiệp.

Mẹ Kỳ Phong mấy , tố cáo với trùm buôn t.h.u.ố.c phiện. Người đàn ông từng tuyên bố sẽ tiêu diệt Hạ gia, nhưng đó thôi.

“Kỳ Phong, Hạ gia cũng chút thế lực, đụng thì đừng đụng.” Người đàn ông .

Kỳ Phong khinh thường ông . Tuổi còn nhỏ, trong mắt tràn đầy thù hận.

Người đàn ông lớn: “Không hổ là con giống của , gan!”

Bị đ.á.n.h suốt nửa năm, Kỳ Phong quyết định đổi chiến thuật: lấy tình cảm cảm hóa, chủ động làm bạn với Hạ Lan Tư. Hạ Lan Tư ăn “kẹo bọc đạn”, Kỳ Phong mặt dày theo đuổi suốt hai tháng, mới tiểu tổ tông để mắt tới.

Từ đó về , Kỳ Phong giống như một con ch.ó liếm, l.i.ế.m lâu Hạ Lan Tư. Cuối cùng Hạ Lan Tư cũng chịu thừa nhận gã là tiểu tùy tùng, đ.á.n.h cũng theo.

Kỳ Phong nhẫn nhục chịu đựng, càng nhẫn càng biến thái.

Ánh mắt gã hận thể mọc Hạ Lan Tư, đ.á.n.h oai phong, vẽ tranh, cởi áo khoác, để lộ hình mảnh khảnh.

Từ mười một đến mười sáu tuổi, Kỳ Phong tình đậu sơ khai, trong mơ đều là Hạ Lan Tư.

từng nghĩ, cuộc sống sẽ cứ tiếp tục như . Rồi sẽ một ngày, gã Hạ Lan Tư. đời vô thường, cha trùm buôn ma túy của gã phản đồ sát hại.

Phản đồ chiếm đoạt chính thất và con cái của ông , còn tàn nhẫn hành hạ đến c.h.ế.t. Thủ đoạn dã man đến mức khiến Kỳ Phong ở xa vạn dặm cũng dọa đến phát bệnh.

Chưa đầy nửa năm, Kỳ Phong bệnh c.h.ế.t.

Vài tháng , của cha ruột tìm , hy vọng gã kế thừa “gia nghiệp”, đoạt quyền lực.

Kỳ Phong quyền từ chối. Gã cưỡng ép mang . Chỉ trong một đêm, dấu vết sinh hoạt ở Tô Thị của gã đều biến mất.

Từ mười một đến mười sáu tuổi, năm năm , thành phố là nơi gã gắn bó, Hạ Lan Tư là quen , là bạn bè, , là yêu, ít nhất gã tự cho là .

tất cả dừng đêm đó.

Kỳ Phong đến vùng biên giới, gặp “ông nội” hơn chín mươi tuổi mà vẫn chịu nhắm mắt.

Sau khi tiếp nhận “gia nghiệp”, gã chỉ cần chỉnh đốn sơ bộ đoạt tất cả. Phản đồ quỳ chân gã , gã lười , cho một phát s.ú.n.g làm phần thưởng.

cũng chẳng ưa gì từng truy sát con gã .

Đêm khuya tỉnh mộng, Kỳ Phong luôn mơ thấy Hạ Lan Tư. Gã sống thế nào. Nếu phái điều tra sẽ để dấu vết, chỉ thể ngày qua ngày chịu dày vò.

Nhiều năm , Kỳ Phong điểm cao thách thức pháp luật, chân là hài cốt chồng chất và khói độc bốc lên. Người duy nhất thể khiến cảm xúc gã d.a.o động, vẫn là thiếu niên năm xưa cầu mà .

tìm một thiếu niên ba phần giống Hạ Lan Tư, chỉ để an ủi bản .

“…… em là thể thế.” Kỳ Phong Hạ Lan Tư ở cách gần trong gang tấc, .

Hạ Lan Tư uống thêm một ngụm Whiskey lạnh buốt. Rượu trôi qua cổ họng nóng như d.a.o cắt.

Anh nhàn nhạt: “Nếu xuất hiện, sớm quên .”

“Chúng thể bắt đầu .”

“Có bắt đầu, thì kết cục.” Hạ Lan Tư hỏi, “Kết cục của là gì?”

Sắc mặt Kỳ Phong đột nhiên lạnh như băng: “Em cho rằng sẽ c.h.ế.t?”

“Sao ?” Hạ Lan Tư hỏi ngược , “Anh thần ma, chỉ là phàm nhân. Kỳ Phong, sẽ c.h.ế.t.”

Kỳ Phong khẽ: “Vậy thì ít nhất khi c.h.ế.t, em.”

áp sát Hạ Lan Tư. 

Ngay khoảnh khắc đó, cửa sổ sát đất ầm vang vỡ vụn, mảnh kính b.ắ.n tung, phản xạ ánh sáng chói lòa, lướt qua mặt gã . Máu theo gò má chảy xuống, gã kịp phản ứng phắt đầu ngoài ——

Một ảnh cao lớn phá cửa sổ xông . Thân thủ gọn gàng như nhân viên cứu hộ chuyên nghiệp, nhưng mặc vest giày da, hề trang bảo hộ, sống mũi còn đeo kính gọng vàng.

Giống như một kẻ xâm nhập văn nhã, mang theo chút địch ý nào. ngay giây tiếp theo, Hạ Lan Tư đó kéo lòng.

Đến lúc , Kỳ Phong mới thấy tiếng trực thăng. Đồng t.ử gã co rút, lập tức lao lên đoạt .

Ngay khoảnh khắc đó, một chấm đỏ nhắm thẳng trán gã . Gã khựng , dám tiến thêm nửa bước. Cảm giác nguy hiểm lan khắp cơ thể, m.á.u như đông cứng.

Nhiều năm như , đây là đầu tiên gã cảm nhận hai chữ ——

Nguy hiểm.

Là s.ú.n.g b.ắ.n tỉa.

Loading...