Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 205

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:35:10
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trong nguyên tác, đại phản diện cuối cùng tên là Kỳ Phong. Người khác ba đời làm thương nhân, còn gã ba đời đều dính líu đến hoạt động phạm pháp. Tằng tổ phụ là kẻ bán nước cầu vinh, đến đời gã thì càng trắng trợn khiêu chiến pháp luật loài đến cực hạn.

Để độc quyền thị trường buôn lậu ma túy trong nước, Kỳ Phong thường xuyên đích mạo hiểm trở về xử lý công việc hoặc thủ tiêu . Việc gã giúp đỡ Chu Cố, bất quá chỉ là để hạ thấp cảnh giác của chính phủ, tranh thủ hình ảnh , từ đó đạt phận công dân hợp pháp.

Ngoài vài thành viên nòng cốt trong tổ chức, những phận và diện mạo của gã đều hoặc mua chuộc, hoặc vĩnh viễn chìm hôn mê.

Kỳ Phong ở trong nước thậm chí còn một phận bề ngoài vô cùng thể diện, tổng giám đốc điều hành của một công ty niêm yết.

Chu Cố là theo bên cạnh Kỳ Phong lâu nhất, thường xuyên tiếp xúc với tửu sắc xa hoa, tinh thông các thủ đoạn cờ bạc, việc bịp bài với gã mà chỉ là chuyện tiện tay.

Với tốc độ tay của gã, thật sự ngờ vạch trần mặt .

Chu Cố bật .

“Tôi ngay, thể nào thắng bọn nhiều như !” Điền Nguyễn tức giận .

Chu Cố dang tay: “Thắng thì là thắng, dùng thủ đoạn gì để thắng, quan trọng ?”

Chu Cố, kẻ từ thể xác đến tinh thần đều Kỳ Phong ăn mòn sớm còn là thiếu niên thuần khiết, nhiệt liệt, say mê văn học nghệ thuật năm xưa. Gã trở nên xảo quyệt, từng trải, giỏi ngụy trang.

Tựa như một Kỳ Phong thứ hai.

Điền Nguyễn: “Đương nhiên là quan trọng. Nếu quang minh chính đại thắng chúng , sẽ bội phục ; còn nếu chơi gian, sẽ khinh thường .”

Chu Cố ném bộ bài poker lên bàn, hờ hững: “Cậu là ai? Tôi dựa cái gì quan tâm bội phục khinh thường?”

“……”

Lộ Thu Diễm xoay cổ tay, các khớp ngón tay phát tiếng lách cách: “, thắng thì là thắng, thua thì là thua.”

Chu Cố động tác của y: “Cậu đ.á.n.h ?”

Uông Vĩ Kỳ vội vàng tiến lên can ngăn: “Lộ bá, thế , trả tiền thua cho các , các buông tha .” Nói xong còn làm mặt quỷ với Chu Cố.

Chu Cố thong thả dậy. Gã gầy cao, vóc dáng gần giống Điền Nguyễn, lúc cảm thấy gì, nhưng khi lên vô tình liếc thấy hai lá bài trong tay Ngu Thương. Ngẩng đầu kỹ, mới phát hiện thiếu niên thực sự cao, liền : “Dáng vẻ của , ngược vài phần giống yêu.”

Ngu Thương đáp lời, trực tiếp xé hai lá vương tạc , tùy tay ném thùng rác.

Chu Cố nhún vai: “Mọi tiếp tục chơi , xin , tiếp nữa.”

Điền Nguyễn chằm chằm bóng lưng Chu Cố, ánh mắt như khoét một cái lỗ, nhưng trong lòng dâng lên chút thương cảm khó .

“Hắn tuy là gian lận, nhưng cũng là vì giúp .” Uông Vĩ Kỳ nghĩa khí , “Các đừng trách .”

Điền Nguyễn: “Tôi trách , trách gian phu của .”

Uông Vĩ Kỳ: “?? Anh làm gian phu?”

Điền Nguyễn bắt đầu bịa chuyện: “Nhìn chậm, lúc thì m.ô.n.g dồn lực sang một bên, hơn nữa môi còn bĩu . Nếu bĩu môi thì chắc chắn là hôn. Có thể hôn một đàn ông đến mức bĩu môi như , chỉ thể là một đàn ông khác.”

Lời dứt, xung quanh yên lặng.

Lộ Thu Diễm : “Anh quả nhiên hiểu.”

Điền Nguyễn: “……”

Uông Vĩ Kỳ giơ ngón tay cái: “Vậy tại trách gian phu của ?”

Điền Nguyễn: “Người xưa , một nhà thì cùng một cửa. Hắn như , gian phu của chắc chắn còn ghê tởm hơn.”

Ngu Thương thản nhiên : “Anh , khác cũng sẽ cho rằng cha đáng ghét.”

Điền Nguyễn: “…… còn là con trai của ?”

Người phục vụ tiến , lịch sự hỏi Ngu Thương: “Thưa , ngài dùng đồ uống gì?”

Ngu Thương: “Bốn ly rượu ngọt, độ cồn thấp nhất.”

“Vâng.”

Uông Vĩ Kỳ suy nghĩ một lúc : “Không đúng a, chẳng mời khách ?”

Ngu Thương sofa, dáng vẻ như chủ nhà, : “Loại nơi ngư long hỗn tạp, ban đêm càng loạn lạc. Uống xong ly thì về.”

“Đừng mà.” Uông Vĩ Kỳ rên rỉ, “Hội trưởng đại nhân, ngài thể chơi, nhưng đừng cản bọn chơi chứ.”

Ngu Thương lạnh lùng liếc một cái.

Uông Vĩ Kỳ rùng , lập tức nịnh nọt: “Hội trưởng đại nhân thông minh tuyệt đỉnh, ngọc thụ lâm phong, phong thái thoát tục, đương nhiên hợp với chốn ăn chơi tầm thường . Hay là thế , ngài uống xong ly rượu về , bọn nhảy xong sẽ về.”

Ngu Thương lạnh nhạt : “Tôi mà đến, là vì hai bọn họ.”

Gương mặt ngăm đen của Uông Vĩ Kỳ ánh đèn sặc sỡ vẫn chỉ hiện một màu duy nhất, mở to mắt hỏi: “Chẳng lẽ đáng để lo ? Giá trị vũ lực của thấp nhất đó!”

Ngu Thương: “……”

Điền Nguyễn ghé sát Lộ Thu Diễm thì thầm: “Không ngờ Uông Vĩ Kỳ mày rậm mắt to mà ý đồ với Ngu Thương.”

Lộ Thu Diễm: “Hội học sinh ai từng nhắm tới ?”

Điền Nguyễn: “Không nhiều lắm… thì Uông Vĩ Kỳ mới là vạn mê?”

Uông Vĩ Kỳ: “…… Các đừng chọc nữa ? Tôi nịnh một chút cũng ?”

lúc rượu mang lên. Ngu Thương mặt biểu cảm, nhấp một ngụm : “Muộn nhất là chín rưỡi, về.”

Điền Nguyễn liếc điện thoại, còn đến bốn tiếng nữa là chín rưỡi. Cậu mở WeChat, quen tay gõ khung chat ghim cùng:

Điền Nguyễn: Ngu , về nhà ?

Ngu Kinh Mặc: Tăng ca.

Điền Nguyễn: Mấy giờ về?

Ngu Kinh Mặc: Khoảng chín giờ.

Điền Nguyễn: Em uống rượu / hình ảnh

Ngu Kinh Mặc: Tan làm qua đón em.

Điền Nguyễn: Được / hoa hồng

Cậu cần nhanh chóng chuyện đại phản diện cho Ngu Kinh Mặc , cùng bàn xem nên ứng phó thế nào. Chỉ dựa một thì chắc chắn đủ. Chỉ cần hành động thiếu suy nghĩ, thể sẽ rơi vạn kiếp bất phục.

Điền Nguyễn dự cảm, đại phản diện xuất hiện sớm như , lẽ chính là vì kết cục của .

Trong nguyên tác, “Điền Viễn” c.h.ế.t khi vai chính công thụ thi đại học xong, đó là một t.ử kiếp. Trước đây Điền Nguyễn còn tưởng rằng nguy cơ xung quanh giải trừ, rằng chỉ cần cùng Ngu Kinh Mặc đối đầu thì kẻ đẩy chỗ c.h.ế.t đều chỉ là pháo hôi. Không ngờ, hóa tất cả đều đang chờ ở đây.

Trong lòng nặng trĩu, nhảy Disco cũng chẳng còn hứng thú.

Khi nhịp nhạc dồn dập vang lên, sàn nhảy như kích hoạt chế độ tập thể, cả nam lẫn nữ tụ thành vòng, cánh tay vươn lên trần nhà như những nhánh cây, hướng tới tự do nhưng trói buộc tại chỗ.

Uông Vĩ Kỳ gào thét lao giữa đám mỹ nữ nóng bỏng. Để thể hiện sự khác biệt của , tái hiện tuyệt chiêu cũ: dang tay chân chống xuống đất, trông như một chú ch.ó đen thời thượng, kích động sủa ầm ĩ.

Các cô gái hoảng sợ hét lên, bật ngớt.

Ngu Thương yên như một cây Định Hải Thần Châm, Lộ Thu Diễm và Điền Nguyễn đối diện cũng án binh bất động. Nhìn Uông Vĩ Kỳ như , Ngu Thương trầm mặc một lúc : “Thật mất mặt.”

Điền Nguyễn vội : “Tôi và Lộ Thu Diễm tuyệt đối giống bò như ch.ó .”

Lộ Thu Diễm: “Cay mắt.”

Cuối cùng Ngu Thương : “Hai chỉ nhảy ở bên cạnh thôi, đừng giữa đám đông.”

Điền Nguyễn như giải thoát, kéo Lộ Thu Diễm nhảy. Âm nhạc ầm ầm như sấm, dội thẳng màng tai. Vừa tới rìa sàn nhảy, gì cũng rõ.

Tim Điền Nguyễn đập thình thịch. Vừa mới nhảy hai nhịp, liền cảm thấy trời đất cuồng.

Khi tỉnh , ở trong xe Maybach.

Điền Nguyễn: “………… A?”

Giọng Ngu Kinh Mặc trầm thấp, ôn hòa như tiếng cello trong đêm: “Tỉnh ?”

Điền Nguyễn ngơ ngác thẳng dậy từ trong lòng Ngu Kinh Mặc, hai mắt trống rỗng: “Em đang nhảy Disco ? Chẳng lẽ là mơ?”

Ngu Kinh Mặc bộ dạng ngây ngốc của , buồn : “Nghe Ngu Thương , em nhảy đến năm giây ngất.”

Điền Nguyễn: “…… Em thật sự nhảy Disco?”

“Ừ.”

Nhảy Disco mà cũng thể nhảy đến ngất, e là chỉ Điền Nguyễn. Từ nhỏ từng đến nơi kích thích như , tiếp xúc giống một con gà mờ gặp cao thủ võ lâm, còn kịp chiêu sát khí của đối phương đ.á.n.h ngất.

Điền Nguyễn cạn lời, nước mắt đảo quanh hốc mắt: “Em mới nhảy hai nhịp thôi mà.”

Ngu Kinh Mặc giơ tay vuốt mái tóc rối của , : “Không , thể thử nhảy thêm hai nhịp, tích lũy dần dần, cũng sẽ nhảy thôi.”

Điền Nguyễn cảm thấy mất mặt đến mức ngẩng đầu nổi. Cậu thề sẽ bao giờ nhảy Disco nữa, hủy hoại tôn nghiêm, làm tổn thương thể diện. Ở nhà tự nhảy còn , kích thích đến .

Cậu cầm lấy bàn tay to của Ngu Kinh Mặc, liếc đồng hồ tay , kim giờ chỉ 7 giờ 15 phút, quả nhiên mới trôi qua lâu.

Ngu Kinh Mặc trở tay nắm tay , khẽ gãi lòng bàn tay, : “Đừng buồn, chơi cùng em.”

“Anh chơi với em kiểu gì?” Điền Nguyễn than thở, “Anh lúc nào cũng thời gian.”

“Dành thời gian cho em thì vẫn .” Ngu Kinh Mặc , “Hoặc thì em tới văn phòng , dùng kính VR nhảy Disco, bảo tải một trò nhảy Disco về.”

Điền Nguyễn nghĩ một lúc, cảm thấy cũng tệ: “Được.”

Ăn nhờ việc nhảy đến năm giây ngất của Điền Nguyễn, đến khi về tới trang viên mới điều chỉnh tâm trạng, nhắn tin cho Lộ Thu Diễm.

Điền Nguyễn: Tôi về đến nhà , với Ngu Thương cứ chơi tiếp .

Lộ Thu Diễm: Anh chứ?

Điền Nguyễn: Có thể là não chấn động nhẹ, nghỉ một lát là .

Lộ Thu Diễm: Không chơi nữa, cảnh sát tới quét hoàng.

Điền Nguyễn: ???

Lộ Thu Diễm: Uông Vĩ Kỳ bắt .

Điền Nguyễn: Hả?

Lộ Thu Diễm: Hắn học bò như chó, giữa chừng lột quần áo, đúng lúc cảnh sát ập , tưởng đang chơi trò kích thích gì đó.

Điền Nguyễn:…… Thắp cho một cây nến.

Điền Nguyễn: Thế với Ngu Thương thì ?

Lộ Thu Diễm: Ra ngoài , tới cục cảnh sát làm giấy chứng minh cho Uông Vĩ Kỳ.

Điền Nguyễn: Ừ.

Quá ma huyễn, thật sự quá ma huyễn.

Điền Nguyễn tưởng nhảy đến ngất đủ thái quá , ngờ phía còn màn kịch .

Cậu bỗng thấy may mắn, bưng bát tổ yến với Ngu Kinh Mặc: “Ngu , may mà em ngất, nếu chắc em cũng quét hoàng.”

Ngu Kinh Mặc Ngu Thương kể bộ quá trình, : “Quét hoàng chỉ là cớ, kinh doanh phi pháp mới là thật.”

“?”

“Ông chủ Pháo Hoa Liễu Hẻm đơn giản.”

“Không đơn giản thế nào?”

Ngu Kinh Mặc tin tức linh thông, : “Sau lưng Pháo Hoa Liễu Hẻm thể liên quan đến buôn lậu ma túy.”

“……”

“Nhìn biểu cảm của em, hình như gì đó?”

Điền Nguyễn đang nghĩ cách mở lời với Ngu Kinh Mặc về chuyện Kỳ Phong, đúng lúc quá thích hợp.

chuyện mặt quản gia và hầu hiển nhiên , Điền Nguyễn : “Ăn xong chúng về phòng .”

Không phòng ngủ, mà là thư phòng. Công việc của Ngu Kinh Mặc vẫn xong, mang cả về thư phòng. Điền Nguyễn tranh thủ lúc tăng ca, đem đoạn cốt truyện trong nguyên tác kể cho .

“Thảo nào Chu Cố xuất hiện ở Pháo Hoa Liễu Hẻm, thì sàn nhảy đó là do Kỳ Phong mở.” Điền Nguyễn bừng tỉnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-205.html.]

Nguyên tác miêu tả nhiều về sản nghiệp của Kỳ Phong, chỉ một chữ: giàu.

Ngu Kinh Mặc vốn đang gõ bàn phím, xong thì trầm mặc hồi lâu. Hắn chống khuỷu tay lên bàn, hai tay lúc đan , lúc tách , bình tĩnh phân tích: “Lộ Thu Diễm còn nhập ngũ, Kỳ Phong hiện tại cũng đến , đối bất kỳ cảm xúc nào. Việc xuất hiện lúc , hẳn là mục đích khác.”

Điền Nguyễn: “Tay buôn ma túy bao giờ chê tiền nhiều. Hắn cả đời chỉ hai sở thích: một là tiền, hai là cưỡng đoạt.”

Ngu Kinh Mặc: “Nếu là vì tiền, thì dễ xử lý hơn.”

“Xử lý thế nào?”

“Sản nghiệp của chính là chậu vàng vớt tiền. Dù chỉ một chậu, nhưng phá chậu nào thì phá chậu đó.” Ngu Kinh Mặc , “Đợi đến lúc ch.ó cùng rứt giậu, tự khắc sẽ lộ mặt thật.”

Điền Nguyễn vẫn còn lo lắng: “Danh nghĩa là thương chiến, thực chất là để vạch trần phận tay buôn ma túy của ? Có quá mạo hiểm ?”

Những kẻ l.i.ế.m m.á.u lưỡi dao, chuyện gì cũng dám làm.

“Không thể từ từ thu thập chứng cứ, một đưa ?”

Ngu Kinh Mặc khẽ : “Đến lúc đó, gom tiền bỏ trốn từ lâu. Chỉ khi đối đầu trực diện, mới thể kích phát tâm lý hiếu thắng của một đàn ông, khiến mạo hiểm lớn hơn để đ.á.n.h cược.”

Điền Nguyễn: “Chỉ vì mấy sản nghiệp đó, đáng ?”

“Không thử thì đáng .” Ngu Kinh Mặc , “Nếu công ty của sụp một cái, cũng sẽ đau lòng. Huống chi đó là tài sản phi pháp của một tay buôn ma túy.”

Điền Nguyễn gật đầu: “ . Em mà rơi mất một trăm đồng còn tiếc, huống chi mất cả cục tiền.”

Đương nhiên, đ.á.n.h sập một công ty chuyện một sớm một chiều. Điền Nguyễn kế sách nào khác, chỉ thể dựa bàn tay vàng lớn nhất của vai chính công, cũng chính là ông xã Ngu Kinh Mặc. Cậu tin Ngu Kinh Mặc sẽ xử lý thỏa.

Điền Nguyễn sinh hoạt nghỉ đông thường ngày: ôn tập chuẩn cho kỳ thi đại học, tiếp tục công việc phiên dịch.

Đến ngày công bố điểm IELTS, bản dịch của cũng thành.

Ngải ca gọi điện cho : “Nếu thời gian, thể gặp vài tác giả trong giới dịch thuật, trao đổi một chút.”

Điền Nguyễn đáp ngay: “Được chứ. Ngày mai rảnh.”

“Vậy gặp ở Starbucks.”

Starbucks là nơi thích hợp nhất để gặp mặt bình thường, dù là thường, dân công sở chút tiền, đó đều bình đẳng như .

Hôm , Điền Nguyễn suýt nữa đến muộn, bởi vì Ngu Kinh Mặc làm việc điên cuồng mấy ngày đụng tới , tối qua như phát điên mà đòi ngừng.

Đến mức m.ô.n.g đỏ cả lên……

Trời lạnh như mà Điền Nguyễn còn bôi t.h.u.ố.c mát để hạ nhiệt, đúng là nước mắt.

Ngu Kinh Mặc thì thỏa mãn xong xuôi, sáng hôm tinh thần sảng khoái, cả quá trình đều chu đáo phục vụ phu nhân, từ đầu đến chân đều do lo liệu.

“…… Em tức cái gì? Không trễ .” Ngu Kinh Mặc bôi t.h.u.ố.c xong, thuần thục kéo quần lót trắng lên, giúp mang tất.

Khuôn mặt Điền Nguyễn ửng hồng. Thật tức, mà là hổ, bởi vì tối qua cũng chẳng liêm sỉ mà đòi mãi thôi.

Hơn nữa lâu như , hai thậm chí từng dùng bao cao su.

Thế nên mỗi xong việc đều để Ngu Kinh Mặc bế tắm, mà lúc tắm dễ động tình.

Ngu Kinh Mặc làm gì thì làm.

Điền Nguyễn nhào nặn như một cục bột, xoa bóp đến rối tinh rối mù.

Điền Nguyễn sắc mặt hồng hào, xuống lầu chị Trương khen: “Phu nhân hôm nay trông khí sắc thật.”

Điền Nguyễn: “…… Cảm ơn chị Trương.”

Bị yêu thương quá mức, trông quả thật khác hẳn. Điền Nguyễn nhận , nhưng ngoài là hiểu ngay.

Cậu cố ý nghiêm chỉnh, thẳng lưng, cố gắng để lộ quá rõ.

“Phu nhân, làm.” Ngu Kinh Mặc vest phẳng phiu, giày da mũi nhọn bóng loáng, tóc vuốt ngược gọn gàng đầy khí thế, sắc mặt bình thản bước cửa.

Điền Nguyễn tiễn , ông xã trong áo khoác đen, khí chất lạnh lẽo, vẫn trai như cũ, bỗng dưng hết giận: “Ngu thong thả.”

Quản gia điều cách năm bước, hiền lành cúi .

Ngu Kinh Mặc coi ai gì mà hôn lên trán trơn mịn đầy đặn của Điền Nguyễn. Hàng mi dài của khẽ run, ánh nắng sớm phủ lên khuôn mặt trắng trẻo ánh hồng nhạt, đến mức khiến nhịn hôn thêm một cái lên mắt : “Tối nay đưa em ngoài ăn.”

Điền Nguyễn ngoan ngoãn gật đầu.

Sau đó quần áo, chỉnh trang tươm tất, gặp mấy vị tác giả trong giới dịch thuật.

Tự lái xe đến gần Starbucks, vất vả lắm mới tìm chỗ đỗ, nhưng thể lùi xe . Xe bảo tiêu phía còn kẹt giữa đường, tiến mà lùi cũng xong.

Điền Nguyễn thử xoay vô lăng, tiến lên, rẽ , lùi , từng chút từng chút một, nhưng mặc cho vận dụng hết nguyên lý hình học, xe vẫn .

lúc đang bối rối, Ngải Ca từ bên đường chạy tới, gõ cửa kính xe, : “Đại thiếu gia, từ xa thấy trông như một con bọ cánh cứng đang leo cây .”

Điền Nguyễn: “…… Thực xin , đỗ xe.”

“Xuống xe , tới.”

Ngải Ca dứt khoát lưu loát, nhanh giúp đỗ chiếc Rolls-Royce chỗ.

Điền Nguyễn khâm phục : “Đoàn trưởng, thật lợi hại.”

Ngải Ca: “Bình thường đều tự lái xe tới trường, nếu mà va quẹt như , muộn bao nhiêu .”

Hai ở giao lộ chờ đèn xanh bên đường. Điền Nguyễn sang Starbucks đối diện, thoáng thấy trong tủ kính dường như một bóng dáng quen mắt, nghi ngờ đôi mắt : “Kia mấy đó… là tác gia ?”

Ngải Ca: “ , bọn họ quanh năm ở nước ngoài, khó khăn lắm mới tụ họp một . Hôm nay khéo, dẫn tới làm quen các tiền bối trong nghề.”

Đèn xanh bật lên, Điền Nguyễn do dự bước qua đường.

Càng đến gần, mắt Điền Nguyễn càng mở lớn hơn, tổn thọ , chẳng Chu Cố ??

Chu Cố như , cho đến khi bước cửa.

“Các tiền bối chào , vị chính là từng nhắc tới với các vị, Điền Nguyễn, một phiên dịch viên năng lực.” Ngải Ca ôn hòa giới thiệu, còn hiệu cho Điền Nguyễn.

thấy Chu Cố, Điền Nguyễn như nghẹn họng: “A… chào .”

Ngải Ca bổ sung: “Cậu khá ngại ngùng, 

  giỏi ăn lắm, mong các tiền bối thông cảm.”

Một nhóm nữ sĩ dáng vẻ trí thức : “Nhìn .”

Ngải Ca dẫn Điền Nguyễn xuống ghế dài. Đối diện hai , bên cạnh một , tổng cộng ba vị “tiền bối”, trong đó Chu Cố.

“Thật trùng hợp, gặp .” Chu Cố .

Điền Nguyễn nên lời. Một kẻ từng giúp tay cho buôn bán ma túy, làm đủ chuyện phi pháp, mà trong giới văn học danh tiếng nhỏ, chuyện khiến khó mà tiếp nhận. Quả thực quá mức hoang đường.

Ngải Ca với bọn họ, nghi hoặc Điền Nguyễn: “Họ đều là hòa nhã, đừng sợ.”

Điền Nguyễn buột miệng: “Tôi sợ cái quái gì.”

“……”

“Ý là, vị tiền bối trông giống như nuôi chim, còn là chim lớn.”

Chu Cố kinh ngạc: “Sao nuôi chim? Tôi đúng là nuôi một con khổng tước trắng.”

Điền Nguyễn: “Trên mùi cứt chim.”

Chu Cố: “……”

Nữ sĩ bên cạnh đưa tay che mũi.

Chu Cố vẫn giữ nụ lịch sự: “Khổng tước phần lớn thời gian đều do khác chăm sóc, chỉ thỉnh thoảng cho ăn.”

Ngải Ca , khéo léo đổi đề tài: “Chu tiền bối cũng từng học ở Đức Âm, con đường học tập gian nan, nhưng vài điểm khá giống với Điền Nguyễn.”

Điền Nguyễn: “?”

Chu Cố rũ mắt nhấp một ngụm cà phê, khóe môi mang theo ý nhàn nhạt: “Không đáng nhắc tới. Chỉ là hồi cấp ba quý nhân giúp đỡ, mới thể tiếp tục học ở Đức Âm, đó thi đại học, nước ngoài du học.”

Ngải Ca: “Hồi đó Chu tiền bối nào cũng trong top ba khối, Điền Nguyễn cũng .”

Điền Nguyễn cẩn thận suy nghĩ, kinh ngạc phát hiện, và Chu Cố thật sự vài điểm tương đồng.

Điểm giống lớn nhất chính là: đều đại lão “bao nuôi”. Khác ở chỗ, Chu Cố và Kỳ Phong quan hệ hôn nhân, còn và Ngu Kinh Mặc thì .

Nếu Chu Cố và Kỳ Phong là một cặp đối chiếu với và Ngu Kinh Mặc, thì thứ đều trở nên hợp lý.

Điền Nguyễn Chu Cố, tựa như thấy kết cục của họ trong nguyên tác, một c.h.ế.t, còn cũng c.h.ế.t……

Hủy diệt .

Khi Điền Nguyễn còn đang ngẩn , cuộc trò chuyện tiếp tục.

Cậu liên tục thất thần, ánh mắt rời khỏi Chu Cố ——

Chu Cố: “Cậu còn như nữa, sẽ tưởng yêu .”

Điền Nguyễn chợt hồn: “Anh cái gì? Anh yêu một đống ba ba ?”

Chu Cố: “……”

Ngải Ca kéo nhẹ góc áo Điền Nguyễn, ghé sát thì thầm: “Hôm nay ? Sao chuyện chẳng ăn nhập gì cả?”

Điền Nguyễn: “Xin , thể là di chứng chấn động não của tái phát.”

“Cậu từng chấn động não?”

“Ừ, hồi năm hai cấp ba ngã để tật , ngẩn một lúc là .”

Nữ sĩ cùng một nam tác gia khác trò chuyện vui vẻ, còn lén trao đổi ánh mắt, cuối cùng sốt ruột dậy: “Chúng còn việc, xin phép , cứ trò chuyện.”

Ngải Ca tiện giữ : “Vậy hai vị tiền bối hẹn gặp .”

Điền Nguyễn: “Tiền bối thong thả.”

Nữ sĩ cong môi : “ là một học trò ngoan.”

Starbucks chỉ còn ba , mắt to trừng mắt nhỏ. Dù Ngải Ca vốn giỏi ăn , lúc cũng hiểu nổi tình huống, ho khan một tiếng hỏi: “Chu tiền bối và Điền Nguyễn quen ?”

“Gặp một thôi.” Hai đồng thanh .

Điền Nguyễn: “…… Trùng hợp ghê.”

Ngải Ca nhận đây một cuộc “gặp mặt vui vẻ”, dậy : “Tôi ngoài hít thở chút gió, hai cứ chuyện.”

Điền Nguyễn: “Tôi với gì để , về .”

Chu Cố nhanh chậm nâng ly cà phê lên, đúng lúc điện thoại vang.

Điền Nguyễn nhấc lên xuống. Cậu xem Chu Cố và Kỳ Phong sẽ gì, nếu đầu dây bên thật sự là Kỳ Phong.

Chu Cố bắt máy, hề kiêng dè khác: “Anh, chuyện gì ?”

Người thể khiến Chu Cố gọi một tiếng “”, chỉ Kỳ Phong.

Âm thanh trong điện thoại rõ.

Sắc mặt Chu Cố dần trầm xuống, : “Em hiểu . Trên đường về em sẽ chọn một bó hoa mang qua cho .”

Cúp máy.

Chu Cố Điền Nguyễn, chút khó hiểu: “Sao còn ?”

Điền Nguyễn uống cạn cà phê: “Năm mươi tệ một ly đấy, uống hết thì phí.”

“…… Hôm nay mời, uống cũng .”

“Vậy nôn đây.” Điền Nguyễn như tên b.ắ.n lao ngoài, gốc cây khan hai tiếng, nhưng nôn gì.

Ngải Ca vỗ lưng , vẻ mặt áy náy: “Xin , nên dẫn tới. Cà phê ở đây rẻ quá, chắc làm đau bụng.”

“Không .” Điền Nguyễn vỗ ngực, “Dù ngày thường uống cà phê ba nghìn một ly, hôm nay coi như trải nghiệm dân sinh gian khổ.”

Ngải Ca càng thêm day dứt: “Thật cũng từng uống loại cà phê khó uống thế .”

Chu Cố bên cạnh hết: “……”

Ngải Ca đột ngột đầu: “……”

Điền Nguyễn giả vờ như chuyện gì, chạy mất, nhanh chẳng kém con thỏ.

Một tuần , Điền Nguyễn mới , bó hoa Chu Cố mua hôm đó, cuối cùng rơi tay Hạ Lan Tư.

Loading...