Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 203
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:34:22
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngu Thương xoa xoa giữa mày, đôi mày rậm dài như lưỡi kiếm khẽ nhíu . Anh coi như phát hiện một đặc điểm lớn của Điền Nguyễn: mỗi khi dồn đến mức sốt ruột, liền bắt đầu hươu vượn, mà tám chín phần mười những lời hươu vượn đó đều liên quan đến và Lộ Thu Diễm.
Không trong đầu từ nảy nhiều “kỳ tư diệu tưởng” như , lúc nào cũng khiến khác trở tay kịp.
“Giao mấy thứ t.h.u.ố.c đó đây.” Ngu Thương đưa tay về phía Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn lục túi, tức giận đem vitamin và dầu cá đưa , : “Mấy ngày nay buổi sáng cũng từng thấy ăn. Ngu còn gì, chỉ là thực phẩm chức năng thôi mà.”
Ngu Thương rũ mắt: “Giải thích với cũng vô dụng, để khác dùng t.h.u.ố.c cấm.”
“…… Vậy đăng thông báo .”
“Mấy thứ cần kiểm tra thành phần, xác nhận an mới công bố.”
Hề Khâm : “Có thể một bản tuyên bố . Điền Nguyễn, nháp hơn trăm chữ, hội học sinh sẽ đăng.”
Tiền Lại Lại đưa giấy bút qua, : “Chúng đều tin .”
Tạ Đường Yến : “Theo thì chi bằng báo cảnh sát, để cảnh sát kiểm tra sức khỏe cho Điền Nguyễn. Báo cáo là đảm bảo bịt miệng hết.”
Ngu Thương đáp: “Nếu cảnh sát cuộc thì lời đồn càng lan rộng. Chuyện nhỏ thế còn giải quyết , hội học sinh tồn tại để làm gì?”
Những khác im lặng. Hiệu trưởng , đồng nghĩa với việc Ngu Kinh Mặc cũng lên tiếng, gián tiếp chứng minh chuyện lớn, đến mức làm ầm ĩ.
Rất nhanh, Điền Nguyễn xong bản tuyên bố, đưa cho Ngu Thương xem.
—— Tôi, học sinh lớp 12/1 Điền Nguyễn, từng sử dụng bất kỳ loại t.h.u.ố.c cấm nào, cũng hề xúi giục cả lớp dùng thuốc. Những lời đồn đãi đều là bịa đặt, vô căn cứ. Thành tích của là thật, vàng thật sợ lửa, hoan nghênh tùy thời tố cáo, xin chờ đại giá quang lâm. Hội học sinh thu giữ vật chứng là vitamin, canxi, sắt, kẽm, selen và dầu cá, hiện sẽ gửi đến bệnh viện kiểm nghiệm thành phần. Nếu trong đó phát hiện bất kỳ thành phần cấm nào, xin lập tức thôi học!
Tạ Đường Yến xem xong : “Cái mạo hiểm ?”
Điền Nguyễn xem kỹ bảng thành phần của mấy loại thực phẩm chức năng , thực cũng dám cam đoan bên trong thứ gì khác, nhưng giá cả của chúng rẻ, nhà sản xuất hẳn dám tùy tiện cho thêm thành phần cấm.
“Không .” Điền Nguyễn , “Nếu thật sự xảy biến cố, da mặt dày, c.h.ế.t cũng nhận là .”
Tạ Đường Yến bật khúc khích, giơ ngón cái lên.
Sau đó Điền Nguyễn về lớp. Kỳ thi cuối kỳ kết thúc xuất hiện lời đồn như , các bạn học đều thấp thỏm lo lắng. Cậu bước , liền vây hỏi dồn dập: “Điền Nguyễn, rốt cuộc là ?”
“Không thật sự vấn đề chứ?”
“Chẳng lẽ cảm giác thông minh hơn là do ăn t.h.u.ố.c đưa ??”
Điền Nguyễn vây giữa mồm năm miệng mười, tai ong ong, giơ tay hiệu cho im lặng.
bọn họ vẫn tranh cãi ngừng.
“Rầm” một tiếng lớn vang lên, giật , đồng loạt qua.
Cái bàn đá lệch gần một mét. Lộ Thu Diễm ghế, đôi chân dài thản nhiên duỗi , cằm nâng, giọng nhàn nhạt: “Xin , trượt chân.”
Với phận “đại ca học bá” vô hình, uy áp của Lộ Thu Diễm luôn hiện diện. Đám thiếu gia tiểu thư đang ồn ào lập tức yên tĩnh hơn nhiều, thậm chí còn nhỏ giọng hỏi Điền Nguyễn: “Thuốc cho bọn … thật sự chứ?”
Điền Nguyễn : “Nếu vấn đề, cùng lắm thì chúng cùng thôi học.”
Mọi : “……”
Điền Nguyễn khan: “Ha ha, đùa thôi, buồn hả.”
Mọi : “Một chút cũng buồn .”
Đã lớp 12 , còn thôi học khỏi Đức Âm thì đúng là t.h.ả.m họa.
Điền Nguyễn trấn an: “Mọi yên tâm, cho các chỉ là vitamin với dầu cá thôi. Không tin thì đợi điểm thi sẽ , ‘thông minh lên’ chỉ là ảo giác.”
“……”
lúc đó, giáo viên chủ nhiệm bước lớp, gõ gõ bục giảng: “Về chỗ , chúc mừng các bạn lọt top 20 khối trong kỳ thi cuối kỳ .”
Các bạn học quen tai. Quả nhiên, hạng nhất vẫn là Ngu Thương, Điền Nguyễn hạng nhì, hạng ba Hề Khâm, hạng tư Ứng Phi Húc, hạng năm Nam Mạnh Dao, hạng sáu Lộ Thu Diễm, hạng bảy Tạ Đường Yến, hạng tám Tiền Lại Lại……
“Hãy dành một tràng pháo tay nhiệt liệt cho sự nỗ lực của các bạn.”
Trong lớp vang lên tiếng vỗ tay lác đác.
Giáo viên chủ nhiệm vài lời động viên như thường lệ, đó tiếp: “Về những lời đồn liên quan đến Điền Nguyễn, tin thì đừng truyền. Mọi hiểu chứ?”
“Hiểu .” Điền Nguyễn to.
Giáo viên chủ nhiệm gật đầu, dặn dò vài việc cần chú ý trong kỳ nghỉ đông, thu dọn giáo án rời .
Sau đó là thời gian tự do. Hai ngày nữa nhận học bạ và bài tập, là thể vui vẻ nghỉ đông.
Điền Nguyễn ghé qua phiên dịch xã, đoàn trưởng Ngải Ca hỏi thăm chuyện , thở dài: “Dù tin , nhưng khi kết quả, thể tiến cử tham gia tuyển chọn của nhà xuất bản.”
Điền Nguyễn: “…… Vậy thôi . lúc nghỉ đông định thi IELTS, lẽ cũng rảnh.”
Ngải Ca gật đầu: “Vậy cứ tập trung chuẩn IELTS , chuyện mới là quan trọng nhất.”
Điền Nguyễn chút thất vọng rời . Cậu trách Ngải Ca, ngay cả bản còn thấy chuyện mơ hồ, huống chi khác.
Không hoạt động xã đoàn, Điền Nguyễn tới thư viện. Khi đang giữa các kệ sách, điện thoại rung lên một tiếng. Cậu mở khóa bằng khuôn mặt, là tin nhắn WeChat của Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc: Thuốc đưa kiểm nghiệm, cần lo lắng, chiều nay sẽ kết quả.
Điền Nguyễn: Ừm.
Ngu Kinh Mặc: Đang ở ?
Điền Nguyễn: ?
Ngu Kinh Mặc: Anh đang ở văn phòng hiệu trưởng.
Điền Nguyễn: Ngu cần đích tới .
Ngu Kinh Mặc: Qua đây.
Điền Nguyễn: Ờ.
Điền Nguyễn ôm ba quyển sách đến quầy đăng ký. Quản lý thư viện là một phụ nữ trung niên trông hiền hậu, nhận , mỉm : “Trên đời ba thứ bao giờ phụ , em là gì ?”
“Ba thứ nào ạ?” Điền Nguyễn ngơ ngác.
“Chân tình, tri thức và nỗ lực.” Giọng bà dịu dàng, “Cảm tình em bỏ , sớm muộn gì cũng sẽ trở bên em bằng một cách khác; tri thức em học sẽ hòa m.á.u thịt, ai cướp ; còn nỗ lực, là hồi báo, chỉ là đôi khi đến lúc.”
Điền Nguyễn gật đầu: “Cô đúng, em học nhiều lắm.”
Quản lý xua tay: “Tôi giáo viên gì cả, chỉ là một phụ nữ trung niên thích sách thôi.”
Điền Nguyễn tiếp: “Trong đời, ai truyền dạy tri thức cho em đều là thầy; ai cho em thiện ý đều là bạn.”
Chỉ vài câu ngắn ngủi, Điền Nguyễn bỗng thông suốt. Không sai, làm sai là , cần trả giá cho lầm của khác. Trời đất sáng rõ, nhật nguyệt quang minh, lẽ nào thế gian pháp luật, chân lý?
Sách thư viện thể mượn một tháng. Điền Nguyễn tính thời gian, lúc trả đúng dịp khai giảng.
Đi ngang khu giảng dạy, một nam sinh da ngăm bất ngờ lao , gào lên t.h.ả.m thiết: “Điền Nguyễn! Anh oan !!”
Điền Nguyễn dừng chân, thấy Uông Vĩ Kỳ cưỡi ván trượt lao tới. Cậu né sang bên, Uông Vĩ Kỳ bay thẳng qua, ôm chầm lấy cột trụ kiểu châu Âu ngoài hành lang.
Uông Vĩ Kỳ: “……”
Điền Nguyễn đầu : “Cậu làm gì ?”
Uông Vĩ Kỳ ôm cột rời, như thể đó là yêu thiết nhất, chỉ cái đầu là cử động . Cậu nghiêng mặt, m.á.u mũi chảy ròng, nước mắt đầm đìa: “Huynh , tin dùng t.h.u.ố.c cấm.”
Điền Nguyễn: “…… trông như dùng t.h.u.ố.c .”
Uông Vĩ Kỳ che mũi, gào chạy về phía phòng y tế: “Cô y tá ơi cứu em ~”
Điền Nguyễn hiểu nổi rốt cuộc Uông Vĩ Kỳ làm : “Động kinh ?”
Cậu mơ hồ tới văn phòng hiệu trưởng, lịch sự gõ cửa.
“Vào .” Giọng hiệu trưởng Lý ôn hòa vang lên.
Điền Nguyễn mở cửa bước : “Chào hiệu trưởng, chào chủ nhiệm Hồ, chào Ngu .”
Chủ nhiệm Hồ vuốt chòm râu dê, lên tiếng tâng bốc: “Đứa trẻ lễ phép bao, tính cách hiền hòa. Khuôn mặt cũng , tướng từ tâm sinh, Điền Nguyễn đúng là một đứa trẻ ôn nhu, đôn hậu, khiêm nhường lễ.”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong lên nhàn nhạt, Điền Nguyễn: “Em thấy ?”
Điền Nguyễn: “……” Cậu gì đây, thật hổ.
Hiệu trưởng Lý xua tay: “Ngồi xuống chuyện.”
Điền Nguyễn ngoan ngoãn cạnh Ngu Kinh Mặc: “Cảm ơn chủ nhiệm Hồ công nhận.”
Chủ nhiệm Hồ đến lộ đủ mười sáu cái răng: “Không cần cảm ơn, là thật.”
Điền Nguyễn chỉ mỉm .
Hiệu trưởng Lý : “Tôi , em oan. Loại lời đồn gây tổn thương lớn cho một học sinh. Em yên tâm, chỉ cần kết quả , tung tin đồn nhất định sẽ xử lý nghiêm.”
Điền Nguyễn nghĩ : “Em đó là ai, cứ xử lý theo nội quy của Đức Âm là .”
Hiệu trưởng Lý ngạc nhiên: “Chỉ thôi ?”
“Vâng.” Điền Nguyễn gật đầu, “Coi như mỗi ngày làm một việc thiện.”
Hiệu trưởng Lý với Ngu Kinh Mặc: “Điền Nguyễn đúng là một đứa trẻ hiếm .”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
Điền Nguyễn: “Đừng khen nữa, khen nữa là em bay lên mất.”
Mọi đều bật .
Điền Nguyễn nghĩ thông. Nếu , thật sự thể làm chuyện “nghiêm trị tha”. bây giờ, chỉ yên trải qua một kỳ nghỉ đông, chuẩn cho kỳ thi đại học sắp tới.
Rời khỏi văn phòng hiệu trưởng, để tránh tai mắt, Điền Nguyễn dám cùng Ngu Kinh Mặc.
Bóng dáng cao ráo tuấn tú của Ngu Kinh Mặc phía , Điền Nguyễn theo chừng ba bốn mét. Đã là giữa trưa, Ngu Kinh Mặc đến đón ăn phật khiêu tường.
Điền Nguyễn thất thần, bước chân chậm . Khi hồn, Ngu Kinh Mặc vẫn giữ cách xa gần, cố ý chậm bước theo .
Xung quanh thỉnh thoảng lướt qua những gương mặt trẻ trung tràn đầy sức sống, vô ánh mắt kinh diễm hoặc e dè dõi theo Ngu Kinh Mặc.
Điền Nguyễn trong hành lang, giữa những mảng sáng tối đan xen của hoa cỏ và đại lộ, chớp mắt bóng lưng Ngu Kinh Mặc, giống như một đứa trẻ đuổi theo bước chân lớn.
Ngu Kinh Mặc dừng , đầu , giọng trầm mà dịu: “Ở đây ai.”
Điền Nguyễn chợt hồn. Giây phút , như muôn vàn thiếu niên tuổi trẻ, chạy về phía yêu.
Ngu Kinh Mặc chính xác sai sót, nắm lấy tay .
Điền Nguyễn đan chặt mười ngón tay với , lòng bàn tay ấm bao trùm, vui sướng cong cong mắt: “Ngu , em thật sự thích .”
Ngu Kinh Mặc nghiêng mắt thanh niên bên cạnh, ngón tay siết chặt hơn, hỏi: “Vì ?”
“Bởi vì là .”
Trên đời một Ngu Kinh Mặc độc nhất vô nhị. Có lẽ giỏi dùng lời để biểu đạt, nhưng trong từng chi tiết nhỏ đều an ủi Điền Nguyễn một cách vặn. Có ở bên, dường như đời còn chuyện gì đáng để lo lắng.
Ngu Kinh Mặc khẽ : “Anh như em nghĩ, nhưng thật sự thích em.”
Điền Nguyễn : “Vậy thì chúng đúng là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.”
Ngu Kinh Mặc: “…… Có thể đổi một cách khác ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-203.html.]
Họ tới nhà ăn kiểu Việt ăn phật khiêu tường, gặp Hải Triều và Nam Hoài Quất cũng ở đó.
Vì Ngu Kinh Mặc, Nam Hoài Quất làm ầm ĩ, ngoan ngoãn chào hỏi: “Điền Nguyễn, cũng tới ăn cơm . Chào chú ạ.”
Ngu Kinh Mặc gật đầu, với nhân viên phục vụ: “Hai bàn gộp thanh toán.”
Nam Hoài Quất tuy thiếu tiền, nhưng vì Hải Triều nào cũng nhất quyết chia tiền, nên luôn ngại ăn nhiều. Lần mời, lập tức ăn uống thỏa thích, miệng nhỏ dính đầy dầu mỡ, hớn hở: “Cảm ơn chú, cảm ơn chú nhỏ.”
Điền Nguyễn: “…… Không gì, ăn chậm thôi.”
Hải Triều vẫn giữ vẻ mặt vô cảm. Đợi Nam Hoài Quất ăn xong, mới nhanh chóng xuống ăn chút ít. Nam Hoài Quất cố tình để hơn phân nửa, : “Phần động , ăn .”
“Ừ.” Hải Triều ăn cơm cũng chẳng mấy câu.
Nam Hoài Quất nhịn , đúng kiểu “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” với Điền Nguyễn, liền bắt chuyện: “Chú nhỏ, ăn thuốc?”
Lời dứt, khách bàn bên cạnh đều nghi ngờ sang.
Điền Nguyễn: “…… Nhóc đừng bậy, là oan, chỉ ăn vitamin thôi.”
“Vitamin .” Nam Hoài Quất trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng kết luận: “Có ăn vitamin thì cần ăn cơm nữa ?”
Điền Nguyễn: “Nếu ăn như sớm muộn gì cũng suy dinh dưỡng.”
“?”
“Vitamin chỉ là bổ sung vi chất, cơm vẫn ăn.”
Nam Hoài Quất gật đầu: “Vậy ăn vitamin lợi ích gì?”
Điền Nguyễn liếc Hải Triều một cái: “Cậu hỏi Hải Triều .”
“Hắn ăn vitamin.”
“Quýt chứa nhiều vitamin C, ăn chắc ít.”
Nam Hoài Quất nhất thời kịp hiểu, sang hỏi: “Hải Triều, thích ăn quýt ? Ăn quýt lợi gì?”
Hải Triều: “……”
Hải Triều liếc Điền Nguyễn đang cố nén , nhàn nhạt : “Không ăn nhiều, rõ.”
Nam Hoài Quất kết luận chắc chắn: “Hóa cũng hết thứ, giống , một học tra.”
Điền Nguyễn cuối cùng nhịn , bật ha hả, còn Nam Hoài Quất thì vẫn đầy vẻ khó hiểu.
Ăn xong, Ngu Kinh Mặc đưa Điền Nguyễn về trường, : “Nếu em việc gì, chiều nay thật cần trường.”
“Không .” Điền Nguyễn lắc đầu, “Nếu em mặt, tin đồn sẽ càng nhiều.”
Chỉ khi Điền Nguyễn ở trường, khoảnh khắc chân tướng phơi bày mới thật sự trong sạch. Cậu cho khác mượn cớ bàn tán.
“Chiều tới đón em.” Ngu Kinh Mặc giơ tay xoa xoa mái tóc mềm mại của thanh niên.
Điền Nguyễn rạng rỡ: “Được.”
Cả buổi trưa, Điền Nguyễn trôi qua trong học tập và sách.
Trước mặt là một chiếc bánh kem sô-cô-la đen nhỏ và một ly chanh. Điền Nguyễn kinh ngạc Lộ Thu Diễm: “Sao ăn đồ ngọt?”
Lộ Thu Diễm : “Chúc rửa sạch oan khuất, chiêu cáo thiên hạ.”
Điền Nguyễn mở bánh kem, vui vẻ múc một miếng: “Lộ Thu Diễm, đúng là hiếu thuận thật.”
Lộ Thu Diễm: “…… Không thì đừng ăn.”
Điền Nguyễn che bánh kem : “Cậu thế , còn đủ ?”
Buổi chiều, hội học sinh công bố bảng kiểm nghiệm bộ thành phần của vitamin và dầu cá bảng điện tử.
Chủ nhiệm Hồ đích dùng giọng vịt đực của phát thanh đặc biệt: “Các thầy cô và các em học sinh chào buổi chiều, hiện tại là 3 giờ 50 phút chiều theo giờ Bắc Kinh. Sáng nay lúc 8 giờ 45, nhà trường nhận tố cáo rằng học sinh Điền Nguyễn lớp 12/1 dẫn dắt cả lớp sử dụng t.h.u.ố.c cấm để gian lận thành tích. Qua kiểm nghiệm, sự việc là bịa đặt vô căn cứ!”
“Bảng kiểm nghiệm công bố tại bảng thông báo của trường, hoan nghênh đến xem. Đối với một học sinh, đây là tổn thương nghiêm trọng trong quá trình học tập. Mong tin lời đồn, truyền lời đồn. Thành tích của Điền Nguyễn rõ ràng minh bạch, là thực lực thật sự, bất kỳ vết nhơ nào. Nếu còn phát hiện hành vi ác ý bôi nhọ, sẽ xử lý nghiêm khắc!”
“Điền Nguyễn là học sinh lễ nghĩa, hiểu đạo lý, lòng nhân hậu, chủ động xin hiệu trưởng xử phạt bịa đặt, chỉ xử lý theo nội quy nhà trường: phê bình ẩn danh, lưu ban quan sát. Hy vọng học sinh đó sửa sai, tập trung chuẩn cho kỳ thi đại học, đừng dùng mấy thủ đoạn nhỏ nhặt nữa. Thành tích mới là năng lực lớn nhất của học sinh.”
“Chúc nghỉ đông vui vẻ. Mong khi xuân về, Đức Âm hoa nở khắp nơi, và mỗi học sinh đều vì ước mơ của mà bôn ba sơn hải, tương lai đáng mong đợi.”
Lần đầu tiên, trường Đức Âm yên lặng hết giọng vịt đực của chủ nhiệm Hồ. Trong khí mùa đông tĩnh lặng thoang thoảng hương mai, nhao nhao chạy về phía bảng thông báo.
Điền Nguyễn cảm khái : “Thân oan rốt cuộc cũng rửa sạch.”
Hai ngày , Điền Nguyễn đến nhận học bạ và bài tập, chào tạm biệt bạn học. Có hỏi tham gia Trại Đông Lệnh , khéo léo từ chối: “Tôi chuẩn cho kỳ thi đại học.”
Bạn học: “…… Học bá đừng cuốn nữa, cuốn thêm là bọn c.h.ế.t hết.”
Điền Nguyễn : “Hàn môn học sinh, thể cuốn.”
Mọi thầm nghĩ: nếu là hàn môn, Đức Âm chẳng còn ai là nhà giàu, dù Điền Nguyễn chỉ là “em vợ” của Ngu Kinh Mặc, nhưng phận đủ khiến khác dám xem thường.
Kỳ nghỉ đông xảy tình tiết lớn nào, đơn giản chỉ là công thụ gặp , tâm sự, yêu đương, giấy cửa sổ mãi chọc thủng. Hoàng đế vội, thái giám gấp, khiến ít độc giả sốt ruột mà thôi.
Điền Nguyễn thu dọn đồ đạc xong, thấy một nữ sinh cửa lớp.
Ngải Ca hỏi: “Dịch tuyển tập cho nhà xuất bản, còn làm ?”
Điền Nguyễn co dãn : “Làm.”
Thế là kỳ nghỉ , Điền Nguyễn ba việc lớn: chuẩn thi đại học, thi IELTS, dịch tuyển tập. Cậu lên kế hoạch sơ bộ, chỉ cần lười thì thời gian vẫn đủ.
Hơn nữa, sách chuyên ngành cũng mượn đầy đủ.
Lộ Thu Diễm xong líu lưỡi: “Anh đúng là cuốn thật.”
Điền Nguyễn lắc đầu: “Nói đến cuốn vương của Đức Âm, là Ngu Thương.”
“Ồ?”
“Hắn nghỉ đông còn tiếp quản thêm bốn năm công ty, thi đấu kiếm, quyền , thi piano, violin chuyên nghiệp, ôn tập, thi bằng lái… còn gì nữa thì quên .”
“……” Lộ Thu Diễm : “Hắn đúng là làm thật.”
Điền Nguyễn động tâm, hắc hắc: “Chẳng , thể làm.”
Lộ Thu Diễm ý ngoài lời, lập tức phản công: “Có làm mấy nữa, chắc cũng bằng cha .”
Điền Nguyễn: “…… Cậu học hư .”
“Theo học.”
Kỳ nghỉ đông chính thức bắt đầu. Ngày đầu tiên, Điền Nguyễn ngủ đến tự nhiên tỉnh, lười biếng vươn vai, lăn lộn giường dậy. Tùy tay mở một đoạn tiếng Anh một lát, rèm tự động chậm rãi kéo , ánh sáng chói lọi khiến nheo mắt.
Một bàn tay lớn chống xuống mép giường, đệm giường khẽ lõm, thở gỗ trầm ấm áp bao phủ chóp mũi.
Trán Điền Nguyễn như lông chim quét qua, màng tai rung lên, giọng trầm như tiếng cello trong rừng sâu: “Dậy , nắng chiếu tới m.ô.n.g .”
“Có .” Điền Nguyễn chịu mở mắt, “Em còn đang ngủ.”
Ngu Kinh Mặc : “Vậy đang chuyện với là mộng du ?”
“Người chuyện với bây giờ là Điền Nguyễn 2.”
“Vậy gọi Điền Nguyễn 1.”
“Không 1, chỉ 0.”
“Gọi Điền Nguyễn 0.”
“Số 0 tối qua mệt , dậy.”
“Có 3 ?”
“Không .” Điền Nguyễn , “Em đa nhân cách.”
“Số 2 làm mới chịu dậy?”
“Mật khẩu đúng, em sẽ trả lời câu hỏi của .” Điền Nguyễn mặt , “Ngu , xin nhấc chăn lên cho em mặc quần áo.”
Ngu Kinh Mặc nhấc chăn, cảnh xuân tràn ngập mắt. Hắn nhướng mày, đưa tay chọc chọc “tiểu Điền Nguyễn”: “Mềm như bông, thật đáng yêu.”
Điền Nguyễn che : “…… Em bảo giúp mặc đồ, trêu em.”
Ngu Kinh Mặc lấy quần lót từ tủ, để lộ cổ chân trắng mảnh của thanh niên. Bàn tay to nắm chặt, kéo vải cotton mềm mại lên.
“Còn một chân.”
Vải đặt đùi, nắm lấy cổ chân còn , cong lên, xỏ quần.
Xỏ nửa chừng, Ngu Kinh Mặc như thấy thú vị, chọc chọc .
Mặt Điền Nguyễn đỏ lên: “Tại lớn thế, còn em thì lớn?”
“Vấn đề gene.”
“Anh trai em và em quan hệ huyết thống, lớn mà em ?”
“Sao em lớn? Em ?”
“Năm ngoái ở hồ bơi khách sạn Macchiato, liếc thấy một .”
Ánh mắt phượng của Ngu Kinh Mặc trầm xuống, thanh niên vẻ mặt vô tội: “Khi đó em còn là trai, mà chằm chằm chỗ đó của ?”
Điền Nguyễn: “…… Mọi đều mặc đồ bơi, cố ý cũng sẽ thấy.”
Giấm ghen thật chẳng hiểu nổi.
“Vậy những khác em cũng thấy ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
“.”
“Đều lớn hơn em?”
“……”
Ngu Kinh Mặc dáng vẻ lúng túng của , buồn xoa nắn: “Sau chỗ đó của khác.”
Điền Nguyễn co chân , mặt đỏ nhạt, mắt lấp lánh nước: “…… Không nữa, đừng phạt em.”
Ngu Kinh Mặc hái một cành mai tuyết, đưa cho xem: “Chỉ một lát thôi.”
Mùa đông năm nay tuyết đặc biệt dày, trang viên phủ kín một tầng trắng xóa.
Tuyết rơi báo hiệu năm mùa. Điền Nguyễn giống như tuyết, còn Ngu Kinh Mặc là cơn gió khuấy động tuyết bay.
Gió cuốn tuyết lên, nghiền nát, hòa tan, tuyết hóa thành dòng nước chảy qua thung lũng trắng xóa.
Trong cơn gió ẩn giấu tiếng rồng gầm, va chạm giữa núi non, khiến tuyết tung bay, hoa mai run rẩy.
Dòng nước tan chảy chính là suối nước nóng của rồng, tắm một trận sảng khoái.
Điền Nguyễn cũng tắm một , do Ngu Kinh Mặc ôm , quần áo mặc từ đầu.
“Ngu , kỳ nghỉ đông em ôn tập thật , thể cứ như với mãi.” Điền Nguyễn , “Đầu óc em sẽ trống rỗng, học gì.”
Ngu Kinh Mặc: “Anh dạy em.”
“Dạy thế nào?”
“Vừa làm, dạy, đảm bảo em nhớ cả đời.”
“……”