Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-03-22 09:41:45
Lượt xem: 265
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tối nay, khi trở về trang viên, Điền Nguyễn quản gia : “Tiên sinh sẽ về trễ một chút.”
Điền Nguyễn ngẩn : “Hắn ngày mai mới về ?”
Quản gia khen: “Gia chủ vợ trẻ , tất nhiên về sớm hơn một chút .”
“……”
Mãi đến hơn chín giờ tối, Điền Nguyễn làm bài tập xong một lúc, thì bên ngoài vang lên tiếng xe. Cậu cửa sổ, quả nhiên là chiếc Maybach Ngu Kinh Mặc thường .
Điền Nguyễn vội nhét đồ ăn vặt bàn cặp, cố tỏ bình tĩnh xuống lầu. Thấy Ngu Kinh Mặc, : “Ngu , về .”
Ngu Kinh Mặc cởi áo khoác mang theo bụi đường, liếc một cái: “Giả quá.”
Nụ của Điền Nguyễn dần thu : “Ăn cơm ?”
“Chưa.”
“Em cũng ăn.”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong: “Đi ăn cơm , cần chờ .”
Điền Nguyễn thầm nghĩ, ai dám ăn chứ. Dù trong nhà chỉ một là chủ, mà đó chính là Ngu Kinh Mặc.
Bữa cơm tối của “một nhà ba ” vẫn yên tĩnh như thường. Ngu Thương bao giờ hỏi nhiều, Ngu Kinh Mặc cũng giải thích gì. Nếu đôi câu Điền Nguyễn ngẫu nhiên lên tiếng, thì bữa ăn thật sự tĩnh lặng chẳng khác gì trong mộ phần.
Cũng may, hôm là thứ bảy, thể ngủ muộn một chút cũng .
Sáng sớm hôm , cần học, Điền Nguyễn ở trong trang viên loanh quanh, chán đến phát ngán, đây phát hiện, thì học rảnh rỗi đến .
Chẳng lẽ bắt chước Ngu Thương, cuối tuần tham gia hoạt động câu lạc bộ?
Điền Nguyễn mở diễn đàn của trường, xem danh sách các câu lạc bộ, chia làm ba nhóm lớn gồm văn nghệ, thể thao và nhóm khác.
Trong nhóm văn nghệ mục “Phiên dịch”, nhấn xem yêu cầu tuyển chọn: “Đủ 16 tuổi, yêu thích sách, hiểu nhất định về các tác phẩm nước ngoài, đạt điểm từ 9 trở lên trong ba kỳ kiểm tra ngoại ngữ phụ.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngoại ngữ phụ mỗi học kỳ chỉ kiểm tra một , đủ ba kỳ điểm thì ít nhất chờ đến tháng chín.
Câu lạc bộ duy nhất thấy hứng thú thể tham gia, Điền Nguyễn đành chán đến mức lướt diễn đàn tám chuyện. Trong đó, bài đăng đang “hot” về việc một cô giáo mỹ thuật xinh sắp nghỉ sinh, thể sẽ nghỉ nửa năm.
Bên , nhiều học sinh gửi lời chúc, đoán xem ai sẽ là họa sĩ thế lên lớp.
là trường cao trung Đức Âm, ngay cả giáo viên mỹ thuật cũng là họa sĩ nổi tiếng, thật sự là phong cách “ngang tàng”.
“Chú nhỏ, ở nhà ?” giọng trong trẻo của một thiếu nữ vang lên từ lầu.
Điền Nguyễn cất di động, đáp : “Ở ——”
Một phút , mới từ cầu thang xoắn xuống.
Ngu Đề xách theo túi giấy, tay vui vẻ vẫy vẫy: “Chú nhỏ, em mang quà đến cho !”
Người hầu đưa lên hồng và bánh hoa quế.
Điền Nguyễn xuống ghế sofa, mở hộp quà tinh xảo, bên trong là một chiếc trâm cài áo hình chim ưng bằng thủy tinh đen pha hồng, phong cách ngọt ngào xen chút cá tính.
“Sao? Có thích ? Em thấy hợp với chú nhỏ đó.” Ngu Đề cong mắt .
Trên cổ tay Điền Nguyễn vẫn đeo chuỗi gỗ đàn mà Ngu Kinh Mặc tặng, xem như món quà đầu tiên nhận khi đến thế giới . Còn bây giờ, món quà thứ hai đến từ “cháu gái”.
“Cảm ơn, thích thật đấy.” Điền Nguyễn chân thành .
Ngu Đề bật : “ chú nhỏ học mà với em, em nhà kể mới !”
“Cũng chuyện gì lớn.”
“Sao lớn? Giờ mỗi trưa em thể đến tìm ăn cơm mà.”
“Dù sơ trung và cao trung cùng khu, nhưng hàng rào ngăn cách, qua .”
Ngu Đề lắc đầu: “Chú nhỏ thật sự ngoan quá, hàng rào thì khe, chui qua là mà.”
Điền Nguyễn: “Đó gọi là lỗ chó.”
“Thì , miễn chui là .”
“Nếu hội học sinh bắt gặp, Ngu Thương……”
“Dừng! Đừng nhắc .” Ngu Đề dứt khoát cắt ngang, : “Chú nhỏ, ngày mai là sinh nhật 30 tuổi của chú út chứ?”
Điền Nguyễn ngẩn : “A?”
“Không thể nào, thật sự sinh nhật của chú út ?”
“…… Không thật.”
“Hôm nay em cửa hàng xa xỉ mua quà cho chú út, tốn hết hai mươi vạn tiền tiêu vặt đó.”
Điền Nguyễn nghi ngờ tai vấn đề: “Bao nhiêu cơ?”
“Hai mươi vạn.” Ngu Đề mở to mắt , giọng đầy kinh ngạc: “Chú nhỏ, đừng là ngay cả hai mươi vạn cũng nhé?”
Điền Nguyễn: “…… Cảm giác thật sự xúc phạm.”
Ngu Đề vội xua tay: “Không em khinh , chỉ là thắc mắc thôi, chú út cho tiền tiêu vặt ?”
Cũng chẳng trách Ngu Kinh Mặc, ăn mặc, ở, , học hành của Điền Nguyễn đều sắp xếp chu đáo. Sa Mỹ Quyên đang viện cũng chẳng cần bận tâm. Nói cách khác, gần như chẳng gì cần dùng đến tiền.
Đến cả đồ ăn vặt, trong nhà cũng hẳn một tủ riêng, chỉ cần lén lấy, hôm thấy bổ sung đầy đủ như “phép màu”.
“Tôi cần tiền tiêu vặt.” Điền Nguyễn tự an ủi.
Ngu Đề: “Vậy bao nhiêu tiền?”
“Chắc vài ngàn.”
Ngu Đề trợn tròn mắt, kêu lên một tiếng “Trời ạ”, rõ ràng trong mắt cô, vài ngàn chẳng đáng là gì.
May mà tâm lý Điền Nguyễn đủ vững, chứ nếu là Điền Viễn , chắc tức đến phát điên.
Ngu Đề buồn rầu : “Chú nhỏ, với từng tiền, em thật sự tưởng tượng thể mua gì tặng chú út. Chú kén chọn lắm, chỉ riêng cà vạt thôi cũng hơn vạn tệ .”
Điền Nguyễn nghiêm túc hỏi: “Tôi thể tặng quà ?”
Ngu Đề từ đầu đến chân, khẽ kỳ quái: “Cũng thôi, dù ở bên cạnh chú út, chú cũng chẳng cần quà gì khác.”
Điền Nguyễn im lặng.
Ngu Đề ho nhẹ một tiếng: “Xem em đùa chẳng vui chút nào. Thật nghèo cũng cách tặng quà của nghèo, nghèo vẫn mua quà mà. Biết chú út thích mấy thứ như kem, gấu bông truyện tranh chẳng hạn.”
Điền Nguyễn: “Đó là mấy thứ em thích thôi.”
“Dù cũng tìm hiểu .” Ngu Đề giơ ngón tay thon dài lên, : “Tìm bí thư trợ lý của hỏi thử.”
“Cũng thể hỏi quản gia với má Lưu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-20.html.]
Nhắc đến hai đó, Ngu Đề liền trực tiếp hỏi quản gia và má Lưu xem chú út thích gì. Quản gia “tập thể hình”, còn má Lưu “uống ”.
Ngu Đề lắc ngón tay: “Uống thì rẻ , má Lưu, má chú út uống , một hai lạng thôi cũng cả ngàn tệ đấy.”
Má Lưu giật : “Đắt như ?! Tôi thường thấy bình thừa một chút, liền rót uống... A di đà Phật.”
Trong nhà hỏi mãi manh mối, Ngu Đề nhanh chóng quyết định lái chiếc Maserati chở Điền Nguyễn ngoài, đến tổng bộ Ngu gia, Tập đoàn Cây Sồi Xanh, tòa nhà chọc trời ở trung tâm thành phố Tô Thị.
Trên đỉnh tòa nhà là bức tượng Hải Đông Thanh dang cánh như sắp bay, cả tòa cao ốc gần như cao ngất trong mây. Nhân viên quẹt thẻ, ngoài thì cần hẹn hoặc dẫn .
Ngu Đề “thẻ thông hành Ngu gia”, nhưng Điền Nguyễn thì , vì hiếm khi xuất hiện ở tập đoàn. Cô lễ tân ở sảnh nhận , mỉm : “Ngu tiểu thư, vị cần đăng ký.”
Ngu Đề kinh ngạc: “Cả phu nhân của sếp mà cũng đăng ký ?”
Lễ tân: “Dạ... gì cơ ạ?”
Ngu Đề đáp: “Vợ của chú út đấy.”
Lễ tân lập tức đổi sắc mặt: “Xin , Điền , là ngài. Ngài gặp Ngu tổng ? Tôi sẽ báo cho thư ký trưởng.”
Điền Nguyễn phiền khác: “Không cần, tự tìm là .”
Tập đoàn lớn như thế, chỉ riêng nhóm thư ký tinh năm , họ còn hơn chục nhân viên dự , thể đảm nhận thư ký tạm thời bất cứ lúc nào. Cả nhóm gọi là tổ thư ký hành chính.
Mà tổ phần lớn là nữ giới.
Phụ nữ tâm tư mềm mại, khi đối diện với một hảo như Ngu Kinh Mặc, tài, địa vị, chỉ vài khuyết điểm nhỏ, khó giữ lòng bình tĩnh.
Huống chi còn là một trong bảng phú hào thế giới.
đàn ông như thế... đột ngột kết hôn.
Tổ trưởng thư ký Anne dạo vô cùng buồn bã, bởi vì cô thất tình.
Từ năm năm khi tập đoàn, cô đem lòng yêu đàn ông tài năng, giàu , lạnh lùng .
Anne từ nhỏ là hoa khôi học viện, đến cũng bao quanh bởi ánh ngưỡng mộ. khi gặp Ngu Kinh Mặc, cô mới hiểu rằng đây chỉ sống trong ảo tưởng buồn .
Nếu cô là ánh , thì Ngu Kinh Mặc chính là mặt trời.
Không thể sánh bằng thì gia nhập. Người “đàn ông chinh phục thế giới, phụ nữ chinh phục đàn ông”, Anne quyết định dùng năng lực của để chinh phục ngọn núi băng .
Kết quả, năm năm cố gắng cẩn trọng, Ngu Kinh Mặc kết hôn liền kết hôn. Trái tim cô tan nát, bắt đầu buông bỏ. Không còn mỉm dịu dàng, còn pha cà phê cho , còn ăn mặc xinh như .
—— những đổi , Ngu Kinh Mặc chẳng hề nhận .
Anne đau thêm một nữa. Hắn thật sự là sắt đá, hề để tâm đến cô.
“Này, bản tài liệu cô làm quá qua loa, dữ liệu cũng đầy đủ.” Ngu Kinh Mặc cau mày, lật văn kiện đặt xuống bàn, “Làm .”
Anne c.ắ.n răng, giữ lưng thẳng: “Tôi làm .”
Ngu Kinh Mặc liếc cô: “Cô từ chức?”
“Nếu từ chức thì ?”
“Muốn cô, xếp hàng còn nhiều lắm.”
“ ai năng lực, xinh như .”
Trong một buổi thương vụ, quả thật một thư ký xinh sẽ tiết kiệm ít sức lực.
Ngu Kinh Mặc hỏi: “Cô tăng lương?”
Anne nghẹn họng, định gì đó thì Từ trợ lý bước : “Ngu , phu nhân của ngài đến.”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
Từ trợ lý thêm: “Tôi theo dõi thấy, khi phu nhân vệ sinh một thì... lạc đường.”
Ngu Kinh Mặc: “?”
Hắn dậy, sải bước ngoài: “Tầng mấy?”
“Tầng 26.”
Anne trơ mắt họ rời , bực bội phòng thư ký.
Người bên cạnh hỏi: “Chị Anne, ?”
“Không .” Anne bực bội đáp, trong lòng thầm nghĩ: Phu nhân tổng tài thật sự là thỏ con ngây ngốc ? Cũng thể lạc đường ? Còn khiến tổng tài tự đón… Không họ kết hôn giả ? Tin đồn sai hết ?
Anne thật sự thể tưởng tượng nổi dáng vẻ Ngu Kinh Mặc khi yêu, nên đành tạm gác ý nghĩ, chờ cơ hội khác quan sát.
Mười phút , Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc dẫn đến văn phòng Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc điều hành.
Ngu Đề cùng Từ trợ lý cũng theo . Ngu Đề : “Chú nhỏ, chạy lung tung, em tìm mãi!”
Điền Nguyễn đáp: “Tôi thấy cô nên tìm cô thôi.”
Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt : “Theo dõi cho thấy, hai các em cứ loanh quanh ở hành lang, lén la lén lút, suýt nữa bảo vệ bắt.”
“……”
Anne bước thấy những lời .
Dù xem ảnh cưới mờ mờ báo, nhưng khi trực tiếp, cô vẫn giữ nổi bình tĩnh.
Giới truyền thông từng đồn rằng Ngu Kinh Mặc gần nữ sắc, ngay cả mỹ nam tặng cũng từ chối. Vì thế tin đồn mù nhan sắc.
hiện giờ, thiếu niên mặt, rõ ràng đến kinh ngạc.
“Tới tìm việc gì?” Ngu Kinh Mặc dịu giọng hỏi, xuống sofa, vỗ tay cạnh hiệu cho Điền Nguyễn .
Ngu Đề : “Không tìm chú út …”
“Là tìm .” Điền Nguyễn xuống bên cạnh Ngu Kinh Mặc, “Ngày mai là sinh nhật đúng ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
“Em mua quà.”
Ngu Kinh Mặc cong môi, chút hứng thú: “Em định mua gì?”
Điền Nguyễn , nghiêm túc : “Em nhiều tiền, thể chọn quà một trăm tệ.”
“... Dưới một trăm tệ?”
Ngu Đề kinh ngạc: “Chú nhỏ, mấy ngàn ? Sao chỉ lấy trăm tệ mua quà cho chồng?”
Anne cũng choáng váng, nhưng thứ khiến cô sốc hơn chính là đường đường phu nhân Ngu tổng, mà chỉ thôi ?! Trời ạ, hóa Ngu tổng … keo kiệt như ?!
Trong nháy mắt, trái tim Anne như dội nước lạnh, xuân tình tan biến, chỉ còn khinh thường. Cái cô dành cho Ngu Kinh Mặc lập tức đổi hẳn, khinh miệt, sâu sắc, lạnh lùng.
Ánh mắt quá rõ ràng khiến cả phòng rơi im lặng.
Từ trợ lý vội kéo Anne : “Đi theo ngoài một chút.”
Điền Nguyễn sang hỏi: “Sao cô như thế?”
Ngu Kinh Mặc: “Không . Chúng tiếp tục bàn chuyện quà một trăm tệ .”
Người đầu Ngu gia, kẻ thường giao dịch hàng triệu, thể đây nghiêm túc cùng phu nhân bàn chuyện quà một trăm tệ, chuyện chẳng bao lâu lan khắp tập đoàn.