Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-21 07:44:10
Lượt xem: 327
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn xuyên chính là một quyển tiểu thuyết đam mỹ Tấn Giang, tên là 《Lửa rừng thiêu bất tận》.
Truyện chủ yếu kể về hai nhân vật chính công và thụ quen và yêu từ thời cấp ba, đó vì hiện thực mà chia tay năm năm, khi gặp thì “gương vỡ lành”.
Nhân vật mà Điền Nguyễn xuyên thành là Điền Viễn, một kẻ hai mươi tuổi, thiết kế để leo lên giường của cha nuôi vai chính công, từ đó “bay khỏi ổ gà”, hóa thành phượng hoàng, trở thành ba nhỏ hào môn.
Ba nhỏ dựa quyền thế của chồng mà hống hách vô cùng, cả đời đạt hai “thành tựu”——
Một là ngừng tạo chướng ngại giữa vai chính công và thụ, khiến đôi uyên ương chịu cảnh chia lìa.
Hai là ngừng thử thách giới hạn chịu đựng của chồng đại lão, uống rượu, hút thuốc, chơi mạt chược, thua tiền liên miên, thậm chí còn đ.á.n.h cắp bí mật tập đoàn đem bán cho đối thủ.
Nói tóm , thời trẻ của ba nhỏ chính là một bao cỏ tự tìm đường c.h.ế.t, cuối cùng năm vai chính công thi đại học, cuốn tranh đấu hào môn và hại c.h.ế.t.
Tính , “ngày lành” của ba nhỏ chỉ vỏn vẹn hai năm.
Một tay bài đ.á.n.h nát bét, sống động minh chứng cho cái gọi là pháo hôi tiêu chuẩn.
Bởi vì chỉ là một nhân vật pháo hôi, nên cốt truyện về , Điền Nguyễn chỉ nhớ qua loa, chỉ nắm tuyến chính, còn chi tiết thì quên sạch.
Hiện tại, Điền Nguyễn trong xác của ba nhỏ pháo hôi đang ở hiện trường hôn lễ với thừa kế Ngu gia, Ngu Kinh Mặc.
Kỹ năng diễn xuất của vụng về. Khi ánh mắt của Ngu Kinh Mặc mang chút dò xét tới, kìm hoảng loạn mà cúi đầu, chỉ dám dùng xoáy tóc đỉnh đầu để đối diện với .
Tóc gội quá kỹ, mềm và suôn mượt, che khuôn mặt trắng như tuyết , trông như một viên bánh trôi mè đen.
Viên bánh trôi tròn trịa , đang bỏ trốn.
Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay , cho chạy, dường như thản nhiên mà dắt qua t.h.ả.m đỏ, bước lên bục cao phía .
Hội trường thường dùng tổ chức tiệc cưới, bên trong phòng đồ, nhà vệ sinh, phòng hóa trang. khi khách quá đông, nhà vệ sinh thường đầy, nên mượn bên ngoài.
“Các định ?” Ti Nghi hì hì ngăn đôi tân nhân .
“Thay quần áo.” Ngu Kinh Mặc thản nhiên .
Ti Nghi chú ý thấy quần áo Điền Nguyễn ướt đẫm, làm mặt quỷ: “Ướt play ?”
“…… Không .”
“Đi , nửa tiếng đủ chứ?” Ti Nghi bụng .
“……”
Nghe , những từng xem qua tiểu thuyết đam mỹ đều lập tức hiểu ngay: “……”
Ngu Kinh Mặc chỉ nhàn nhạt đáp: “Lại bậy, hôm nay rảnh quá đấy.”
Ti Nghi suýt nữa bật thành tiếng, đành gượng gạo ha ha hai cái: “Được .”
Điền Nguyễn: Đây là khí thế của đại lão ……
Phòng đồ lớn, bên trong dựng hai tủ quần áo, giữa là sofa và gương .
Quần áo trong tủ đến cả trăm bộ. Ngu Kinh Mặc tùy tay chọn một bộ gần giống với lễ phục Điền Nguyễn, ném lên sofa: “Thay cái .”
“Ồ.” Điền Nguyễn đáp, thấy Ngu Kinh Mặc rời liền hỏi: “Cởi mặt ?”
Ngu Kinh Mặc dừng hai giây, xoay bước ngoài.
Vừa thấy cửa khép , Điền Nguyễn liền chờ giây phút —— khi bước phòng đồ, để ý thấy chỉ một cửa sổ, liền nảy ý định.
Cậu thể nối đống quần áo với , trốn qua đó.
Chỉ cần rời khỏi tuyến chính của câu chuyện, sẽ an .
Nghĩ là làm, lập tức lôi một đống quần áo mềm mại từ tủ, cột thành “dây thừng”, chừng hai mươi mét.
Cậu buộc một đầu khung cửa sổ, kéo mạnh vài cái để chắc chắn.
Nhìn xuống , vẻ là tầng năm, “dây thừng” rủ xuống khéo chạm đất.
Điền Nguyễn hít sâu, leo lên cửa sổ, cẩn thận nắm lấy “dây” tụt xuống. Một mét, hai mét —— dẫm lên khung cửa sổ tầng kế tiếp.
“Ổn ?” Một giọng trầm thấp mơ hồ vang lên.
Điền Nguyễn giật , Ngu Kinh Mặc ?!
Năm giây , ngẩng đầu, đối mặt với đàn ông đang thò đầu ngoài cửa sổ.
Ngu Kinh Mặc: “…… Em làm gì ? Diễn vai công chúa trốn chạy ?”
Điền Nguyễn c.ắ.n răng: “Tôi đang đào hôn.”
Lông mày rậm của Ngu Kinh Mặc khẽ nhíu , cúi đầu , ánh mắt lạnh như băng.
Điền Nguyễn run lên, cả tim gan đều run theo, chọc giận đại lão ? Có khi nào xử lý ngay tại chỗ ?
Nghĩ đến đây, mở to mắt, chỉ thấy Ngu Kinh Mặc nhặt lấy “dây thừng”, kéo lên .
Điền Nguyễn giãy giụa: “Đừng kéo !”
Ngu Kinh Mặc : “Em xuống xem.”
Cậu đầu , hai mét , “dây thừng” đứt, thành một đống vải đắt tiền bãi cỏ.
Ngu Kinh Mặc hiếm khi bật : “Không gãy chân tàn phế cả đời thì tự bò lên .”
Điền Nguyễn: “…………”
Cậu uất ức mà bò trở , chạm bệ cửa sổ liền Ngu Kinh Mặc túm lấy, xách lên dễ dàng.
Cả nhẹ bẫng, khiến đổ về phía Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc đỡ trọn, thanh niên vốn nặng, chỉ mùi nước hoa áo nồng, khiến nghiêng đầu tránh.
Trợ lý ló đầu qua cửa, bắt gặp cảnh Điền Nguyễn đang tựa vai Ngu Kinh Mặc.
Điền Nguyễn: “……”
Trợ lý: “Xin , hai cứ tiếp tục.”
Nói xong còn chu đáo đóng cửa cho ông chủ và “tiểu kiều thê”.
Điền Nguyễn luống cuống đẩy Ngu Kinh Mặc , lúng túng : “Cảm ơn.”
“Giờ thể đồ chứ?” Ngu Kinh Mặc thấy hổ, khóe môi khẽ cong.
Điền Nguyễn nào còn dám chống đối, ngoan ngoãn gật đầu.
“Cho em ba phút.” Ngu Kinh Mặc ngoài.
Điền Nguyễn ngẩn chừng mười mấy giây, mặt dần đỏ lên. Cái gọi là ăn trộm gà thành còn mất nắm gạo.
Thay đồ xong, gương .
Người trong gương xa lạ mà quen thuộc, rõ ràng là khuôn mặt, là thể của , nhưng ở thế giới , là Điền Viễn.
Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên, Ngu Kinh Mặc bước , ánh mắt quét qua , vẻ lòng: “Đi thôi.”
Điền Nguyễn ngượng ngùng bên cạnh .
Lần Ngu Kinh Mặc nắm tay , trông vẻ xa cách hơn—— vốn dĩ giữa họ cũng chẳng hề mật.
Dù là nguyên chủ, cũng từng gần gũi Ngu Kinh Mặc.
Cuộc hôn nhân , chỉ là tấm bình phong mà thôi.
Với địa vị như Ngu Kinh Mặc, thích và đối tác thiếu gì kẻ gửi mỹ nhân, nữ , nam cũng . luôn giữ , vì thế tin đồn rằng “ gần nữ sắc”, liền đổi hướng tặng nam sắc.
Nam sắc cũng nhận.
Dù ở tiệc rượu, đều dứt khoát từ chối, nhờ mà đắc tội ít .
Trong giới kinh doanh, ai dính rượu thịt và sắc ?
Chỉ riêng Ngu Kinh Mặc thanh tịnh lạ thường, khiến lời đồn lan —— rằng mù mặt, hoặc… .
Thế một tháng , Ngu Kinh Mặc đột nhiên tuyên bố kết hôn, đối tượng là một thanh niên hai mươi tuổi vô danh.
Giới nhiều kẻ thích “ăn cỏ non”, chênh mười tuổi cũng chẳng lạ, nhưng vấn đề là một khi đối tượng chính thức, sẽ thể dễ dàng tặng cho tìm hiểu thêm.
Bởi , đối tượng kết hôn bỗng dưng xuất hiện như Điền Viễn, chỉ trong vài ngày tra xét tám trăm lượt.
Tra thế nào cũng chỉ là một bình thường, thậm chí trung học còn nghiệp, đại học thì từng học.
Người như , xứng với Ngu Kinh Mặc?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-2.html.]
Vì thế mới chuyện phát sinh trong nhà vệ sinh lúc nãy.
Điền Nguyễn lý giải rõ tiền căn hậu quả, càng thấy tình cảnh của mờ mịt, chỉ một điều chắc chắn, chỉ khi thoát khỏi nguyên cốt truyện, mới đường sống.
Khi họ bước hậu trường, Ti Nghi sân khấu lớn tiếng : “Hai vị tân nhân, mời trao nhẫn.”
Ngu Kinh Mặc liếc Điền Nguyễn: “Muốn đeo nhẫn ?”
Điền Nguyễn nghi hoặc: “Có thể đeo ?”
“Vậy đeo.” Ngu Kinh Mặc bình thản với Ti Nghi: “Bỏ qua tiết mục .”
Ti Nghi dĩ nhiên thuận miệng phụ họa: “Vậy hai vị trực tiếp hôn .”
“……”
Dù là trao nhẫn hôn môi, Điền Nguyễn đều . Cậu mới mười tám tuổi vội vàng kết hôn, thật sự là tổn thọ… Chỉ là, hình như cũng hẳn tổn thọ, nếu đối tượng là Ngu Kinh Mặc.
Điền Nguyễn đang nghĩ thế, ánh mắt liền chạm một thiếu niên cao gầy, đối phương khẽ nhíu mày, mặt rõ hai chữ “ vui”.
——Dù là ai, khi đột nhiên xuất hiện một “ba nhỏ” chỉ hơn ba tuổi, e rằng cũng chẳng cao hứng nổi.
Điền Nguyễn hổ mặt . Cùng Ngu Kinh Mặc hôn môi là điều tuyệt đối thể, tin Ngu Kinh Mặc cũng sẽ làm . Dù , đối với nguyên vốn chẳng chút tình cảm nào, tất cả chỉ là đang diễn trò.
Lúc , Ngu Kinh Mặc cầm lấy cổ tay , dắt bước lên bục.
Các khách mời bật những tràng lịch sự, xen lẫn nửa thật nửa giả chúc phúc.
Điền Nguyễn đảo mắt quanh, chỉ thấy một mảnh đầu chen chúc, ai nấy đều ăn mặc tinh tế, treo nụ tươi, trông chẳng khác gì NPC trong trò chơi.
Ti Nghi khuấy động bầu khí: “Hôn một cái !”
lúc đó, từ góc hội trường vang lên giai điệu piano êm dịu, đài hương phấn lay động, ít giơ ly rượu hùa theo: “Ngu , hôn một cái !”
Chỉ bàn của nhà họ Ngu là trầm mặc, chẳng ai vẻ vui mừng.
“Thật thể thống gì.” Một giọng già nua nghiêm nghị cất lên.
“Ông nội, kết hôn đều như mà.” Đối diện là cô gái gương mặt dịu dàng .
Câu dứt, liền bên cạnh véo nhẹ một cái. Cô gái kêu lên “á” một tiếng, mắng nhỏ: “Làm thế, chú nhỏ kết hôn, các vui thì thôi, bày cái mặt đó cho ai xem? Dù cũng chẳng thấy, các buồn thì tự buồn .”
“Mẫn Mẫn.” Người nhẹ giọng răn dạy, “Im lặng.”
Ngu Đề hừ nhẹ một tiếng, nghiêng đầu gần Ngu Thương: “Anh, cũng vui ?”
Ngu Thương vẫn chăm chú lên bục, lời nào.
Ngu Đề tự lẩm bẩm: “Em thì thấy thím nhỏ cũng khá , tuổi còn nhỏ, thể cùng chúng chơi chung, giống chú nhỏ lạnh như băng, xa cách khác như .”
Ngu Thương: “…… Em chỉ chơi.”
Trên bục, để giảm bớt căng thẳng, Điền Nguyễn cúi đầu chằm chằm sàn nhà, như thể đó một vạn đồng hấp dẫn .
Ti Nghi thao thao bất tuyệt kể về “chuyện tình vĩ đại” của hai , cuối cùng kết luận một câu: “Ngu cùng Điền thể là nhất kiến chung tình, tái kiến khuynh tâm, tam kiến định chung !”
Điền Nguyễn: “……”
Anh còn thể hươu vượn thêm chút nữa ?
Cậu đầu hỏi nhỏ Ngu Kinh Mặc: “Hôm nay hỏng ?”
Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt đáp: “Ừ.”
Ti Nghi suýt chút nữa vỡ vụn ngay tại chỗ. Cái miệng của … vẫn cố gắng vớt vát, đưa micro đến mặt Điền Nguyễn: “Điền , ngài cảm nghĩ gì ?”
Điền Nguyễn chớp mắt: “Tôi cảm nghĩ gì.”
Ti Nghi gượng: “Vậy ngài kỳ vọng gì cho tương lai chăng?”
Điền Nguyễn thẳng, ánh mắt kiên nghị: “Tồn tại.”
Ti Nghi: “……”
Mọi : “……”
“Tồn tại” mà cũng tính là kỳ vọng ? Quả là ứng phó.
Ti Nghi cố gắng giữ nụ , đưa micro cho Ngu Kinh Mặc: “Vậy Ngu , ngài kỳ vọng điều gì trong tương lai?”
Ngu Kinh Mặc bình thản: “Doanh thu chi nhánh cuối năm đạt một tỷ.”
Cả hội trường cứng đờ, nhất là đám tổng giám đốc chi nhánh, mặt ai nấy đều như hóa đá.
Cái quỷ gì ? Hôn lễ đến muộn còn , giờ biến thành cuộc họp thường niên, còn công khai phê bình bọn họ ngay sân khấu ?
Ti Nghi gượng : “Ha ha, Ngu thật chí hướng! Vậy chúng cùng mong đợi. Hiện tại, mời hai vị tuyên thệ hôn môi.”
Ngu Kinh Mặc: “Không cần.”
Một lễ cưới mà nhẫn, lời thề, nụ hôn đều , còn gọi gì là hôn lễ?
Ánh mắt đổ dồn Điền Nguyễn, biểu cảm đầy khinh miệt. Ai cũng ngầm hiểu, xem trong lòng Ngu Kinh Mặc, Điền Viễn chỉ là hữu danh vô thực.
Điền Nguyễn trong giới thương trường là một bãi chiến trường, kẻ lừa gạt, quanh co phức tạp. Cậu chỉ xong liền thở phào nhẹ nhõm, cảm nhận ánh lạnh lẽo từ bên cạnh.
Cậu vội lảng: “Vậy thì… cứ ăn ngon uống vui, đừng khách sáo.”
Mọi : “……”
Đây thật là… hôn lễ ?
Ngu Kinh Mặc khẽ liếc , giọng trầm thấp mà bình tĩnh: “Tuy nhẫn, nhưng quà cho em.”
“?” Điền Nguyễn nghi hoặc.
Ngu Kinh Mặc vén nhẹ tay áo lễ phục bên trái, để lộ cổ tay áo sơ mi trắng. Trên đó cài một cúc áo hình hoa hồng bạc, khiến cả bộ lễ phục vốn cổ điển thêm chút hương vị lãng mạn.
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, như bạch ngọc tinh tế. Đầu ngón tay xoay nhẹ, chỉ ba động tác cởi xong cúc áo.
Điền Nguyễn chằm chằm động tác của , tim đập thình thịch.
Trên mu bàn tay Ngu Kinh Mặc, những đường gân xanh nổi lên uốn lượn như sông bản đồ, mà những ngón tay như những ngọn núi cao vút, lạnh lẽo, mạnh mẽ, tràn đầy sức sống.
Điền Nguyễn chợt nhớ khi ở cửa sổ, chỉ bằng một tay, Ngu Kinh Mặc kéo lên dễ dàng như thế nào…
Một tiếng cạch nhỏ vang lên, thu hút tầm mắt .
Ba vòng chuỗi hạt gỗ đàn lắc nhẹ nơi cổ tay Ngu Kinh Mặc, treo một miếng ngọc dương chi nhỏ. Một mặt khắc hình con giáp, mặt khắc bùa chú.
Ngu Kinh Mặc tháo chuỗi hạt xuống, nâng tay Điền Nguyễn, đeo cổ tay .
Gỗ đàn vẫn còn lưu ấm và hương thơm của Ngu Kinh Mặc, ngọc dương chi sáng trong thuần khiết, hiển nhiên món hàng rẻ.
“Cái tặng em.” Ngu Kinh Mặc , giọng trầm : “Đây là vật cầu từ chùa Linh Sơn, thể trừ tà trấn ma.”
Nói đến bốn chữ “trừ tà trấn ma”, giọng bỗng mang theo chút ý vị khó hiểu.
Điền Nguyễn chậm nửa nhịp mới phản ứng, cứng đờ, tay run nhẹ.
Ngu Kinh Mặc nắm c.h.ặ.t t.a.y , ánh mắt sâu thẳm như thấu biểu cảm của : “Sao , sợ ?”
Điền Nguyễn cố trấn tĩnh: “Ngu , mê tín phong kiến .”
Ngu Kinh Mặc: “……”
Điền Nguyễn rút tay , cúi đầu ngắm vòng hạt, tính đây là món quà đầu tiên nhận kể từ khi đến thế giới . Cậu ngẩng đầu, mỉm chân thành: “Cảm ơn, em thích.”
Ngu Kinh Mặc cong môi: “Nếu thích, hãy đeo mỗi ngày.”
“…… Được.”
Đợi chạy , xem còn quản nổi .
Bỗng, một giọng già nua nghiêm nghị cất lên: “Kinh Mặc, con thể tặng chuỗi hạt đó cho khác? Đó là vật con cầu, con đeo hơn hai mươi năm .”
Những trong bàn nhà họ Ngu đều ý nghĩa phi thường của chuỗi hạt . Ngoại trừ khi tắm, Ngu Kinh Mặc hầu như bao giờ tháo nó . Thế mà hôm nay, tặng là tặng.
Điền Nguyễn liền vật tầm thường, vội : “Vậy vẫn nên trả cho ngài thì hơn.”
Ngu Kinh Mặc buông tay, giọng bình thản nhưng tràn đầy áp lực vô hình: “Em cứ đeo. Từ nay về , nó chính là bùa hộ mệnh của em ai cũng dám động .”
Điền Nguyễn ngẩn . Hắn làm … là sợ khác bắt nạt ?
Ngu Kinh Mặc : “Nếu là tấm chắn, thì đủ kiên cường.”
Điền Nguyễn mặt biểu cảm: “Vâng.”
Thì đây là “kim bài miễn tử”, để ngoài còn giữ thể diện cho “chủ nhân” .
Có chuỗi hạt , so với nhẫn còn hữu dụng hơn, từ nay về , cho dù khinh thường trong lòng, ngoài mặt cũng cung kính với Điền Nguyễn.
Chỉ là, những chuyện đó chẳng rảnh mà để tâm. Điều cần nghĩ, là làm thoát khỏi ánh mắt của Ngu Kinh Mặc, thoát khỏi cốt truyện .