Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 199

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:32:45
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trên đường trở về, Ngu Kinh Mặc gọi liền ba cuộc điện thoại: một cho trợ lý Từ, một cho luật sư, và một cho tổng biên tập của một tờ truyền thông nào đó. Chỉ trong vài câu ngắn gọn, bộ tin tức liên quan đến Nhạc Lam Sơn lập tức phong sát .

Cúp điện thoại, Ngu Kinh Mặc hạ cửa sổ xuống một chút, để làn gió chiều tà còn vương nóng thổi trong xe, xua bầu khí lạnh lẽo quá mức bên trong.

Nóng lạnh đan xen, Điền Nguyễn rùng một cái, hỏi: “Ngu , giải quyết xong ?”

“Ừ.” Ngu Kinh Mặc nắm lấy bàn tay lạnh của Điền Nguyễn, “Không chuyện lớn.”

Điền Nguyễn hỏi thêm. Nhân vật như Nhạc Lam Sơn cùng lắm chỉ thể gây chút phiền toái cho vai chính công, đó để vai chính thụ an ủi một chút, coi như thành sứ mệnh.

Cậu lấy điện thoại , một tay gõ chữ: Lộ Thu Diễm, về nhà ?

Lộ Thu Diễm nhanh trả lời: Chưa.

Điền Nguyễn: Vậy , Ngu Thương chắc chắn tâm trạng .

Lộ Thu Diễm: Ờ.

Điền Nguyễn: Cậu an ủi thế nào ?

Lộ Thu Diễm: Tôi an ủi .

Điền Nguyễn: Vậy cứ : “Ngu Thương, tuy rằng nát, nhưng còn hai cha phẩm đức cao thượng, trai giàu thiện lương ~”

Lộ Thu Diễm: Mặt dày thật đấy.

Điền Nguyễn: Bình thường thôi, thứ ba thế giới.

Trong nguyên tác, kỹ năng an ủi vai chính công của vai chính thụ vẫn luôn thiếu hụt một chút. Lộ Thu Diễm tính tình thẳng thắn, mở miệng là dỗi , y một câu mềm mỏng còn khó hơn lên trời.

Lúc an ủi càng cứng nhắc. Ví dụ như khi Ngu Thương tâm trạng sa sút, y sẽ đột ngột hỏi: “Buồn lâu , đói ?”

Khi Ngu Thương gặp tổn thất trong làm ăn, Lộ Thu Diễm nghĩ nửa ngày : “Trời sinh tài tất hữu dụng, ngàn vàng tan hết cũng ngày .”

Còn khi Ngu Thương giận y, Lộ Thu Diễm cả ngày phát hiện , cuối cùng còn phản đòn: “Ai bảo suốt ngày mặt như quan tài, đang giận.”

Tóm , trong chuyện tình cảm, Lộ Thu Diễm đôi khi ngốc đến mức tạo hiệu quả ngoài dự đoán.

Về đến trang viên, Điền Nguyễn tạm gác chuyện sang một bên. Cậu chỉ gọi điện cho của Ngu Đề, Nhạc Thư Dạ mấy ngày nay sống , chỉ là tính cách hướng nội, cần khai thông nhiều hơn.

Về mặt pháp lý, Nhạc Thư Dạ là em gái của Ngu Thương, chuyện đổi tên thể tùy tiện, còn xem ý kiến của cô bé, vì tạm thời gác . Mọi vẫn gọi cô là Thư Dạ, coi như nhũ danh cũng tệ.

Điền Nguyễn mua bìa sách, bọc từng quyển sách giáo khoa mới. Trong đó sách phát , sách do Sở Giáo d.ụ.c cấp, cũng sách do Đức Âm mời danh sư biên soạn.

Chị Trương khéo tay, cùng bọc sách, chẳng mấy chốc xong, : “Sách của phu nhân giữ kỹ thật, sách giáo khoa cũ một nếp gấp cũng .”

Điền Nguyễn thích gập trang, ghi chép cũng gọn gàng chỉnh tề, kẻ dòng dùng thước, cũng thích dán nhãn, sách học kỳ đến giờ vẫn còn mới.

“Những quyển trùng lặp , em sẽ dùng sách cũ.” Điền Nguyễn phân loại sách, “Những quyển để , cho trẻ con dùng.”

Chị Trương hỏi: “Trẻ con nào? Phu nhân sinh ?”

Điền Nguyễn: “…… Cho Ngu Đề dùng cũng , hoặc con cháu trong nhà, sớm muộn gì cũng lúc cần. Trước cứ cất thư phòng.”

Ngu Kinh Mặc từ lầu xuống. Hắn bộ đồ ở nhà mềm mại nhẹ nhàng, bước chân vững vàng, giọng điềm nhiên: “Phu nhân đúng là cần kiệm quán xuyến.”

Điền Nguyễn đầu trừng một cái, nhét sách còn cặp, dọn sạch vụn giấy và thước bàn : “Em giữ bộ sách giáo khoa, già đem hồi tưởng.”

Ngu Kinh Mặc nhướn mày: “Ngay cả chuyện già cũng nghĩ tới, phu nhân đây là cùng bạc đầu giai lão?”

Điền Nguyễn hỏi ngược : “Chẳng lẽ cùng em bạc đầu giai lão ?”

Ngu Kinh Mặc : “Vậy em chắc chắn chịu thiệt, tóc sẽ bạc .”

Điền Nguyễn cong khóe môi, đôi mắt cũng cong theo: “Không , em sẽ cố gắng đuổi theo .”

Ngu Kinh Mặc khẽ: “Vậy hy vọng em chậm một chút, để thể thưởng thức lâu hơn dáng vẻ em cố gắng chạy về phía .”

Hơn bảy giờ tối, Ngu Thương mới về tới trang viên.

Điền Nguyễn ăn xong, dạo bộ cùng Ngu Kinh Mặc xong thì thấy chiếc Rolls-Royce, liền bước tới đón. Cậu quan tâm hỏi:

“Nhóc con, thế nào?”

“Thế nào là thế nào?” Ngu Thương hỏi .

“Người náo loạn như , chắc khó chịu lắm.” Điền Nguyễn làm vẻ đau lòng, “ , Lộ Thu Diễm ở bên cạnh , sẽ chữa lành đau khổ cho .”

Ngu Thương mặt cảm xúc: “Ba nhỏ tưởng tượng phong phú thật, nhưng chỉ cùng Lộ Thu Diễm ngoài ăn một bát mì lạnh.”

“Mì lạnh?” Điền Nguyễn sững .

“Ừ.”

“Mì lạnh kiểu gì?”

“Có dưa leo sợi, đậu phộng, sa tế, đường và giấm, mì làm từ bột kiềm.” Ngu Thương , “Rất bình thường, nhưng khá ngon.”

Cả mùa hè Điền Nguyễn còn ăn mì lạnh, khó trách cứ cảm thấy thiếu thiếu gì đó, lập tức như sét đ.á.n.h trúng.

Ngu Thương do dự : “Nếu thích, từ cổng trường rẽ thẳng một ngàn mét, rẽ trái hai mươi mét là tới, tên quán là ‘Mì lạnh ngon’.”

Điền Nguyễn nhanh tay ghi ghi chú điện thoại: “Ngày mai ăn.” Rồi hỏi tiếp, “Ngoài mì lạnh , các còn ăn gì?”

“Xiên chiên, đậu hũ thối.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Đậu hũ thối? Cậu chê thối ?”

Ngu Thương: “…… Lộ Thu Diễm thích ăn.”

“Cậu ăn ?”

“Ăn.” Ngu Thương nhỏ, bước nhanh phòng phụ, chuẩn đ.á.n.h răng.

Điền Nguyễn bật , vui vẻ chạy hỏi Ngu Kinh Mặc: “Ngu , ăn đậu hũ thối ?”

Ngu Kinh Mặc từ chối khéo: “Trong trường hợp bàn công việc, ăn đồ kích thích sẽ ảnh hưởng đàm phán.”

“Vậy lúc rảnh thì ?”

“Cũng .” Ngu Kinh Mặc qua cái tuổi tò mò với mấy món đó từ lâu, đậu hũ thối với sầu riêng đều liệt danh sách cự tuyệt, “Anh từng xem một tin tức.”

“Tin gì?”

“Có tiểu thương để đảm bảo đậu hũ thối đủ thối, trộn phân nước ngâm.”

“……” Điền Nguyễn sụp đổ, “Đừng nữa!”

Cha từ nay thể thẳng đậu hũ thối nữa!

Má Lưu thấy liền : “Nếu phu nhân ăn đậu hũ thối, sẽ làm.”

Điền Nguyễn sống ngay, mắt sáng lấp lánh: “Thật ? Cảm ơn má Lưu, cứu dày của con .”

Má Lưu lập tức cảm thấy cao lớn hẳn lên, bà chính là Trù Thần cứu vớt phu nhân, liền hăng hái bắt tay làm đậu hũ thối.

Buổi tối, Điền Nguyễn tắm xong, mặc áo tắm lụa trắng như tuyết, giống hệt một cục tuyết, lưỡng lự mặt Ngu Kinh Mặc: “Ngu , chuyện phân phòng ngủ……”

“Còn chính thức học, để ngày mai hẵng .” 

Ngu Kinh Mặc ở mép giường, tóc còn ướt. Dưới áo tắm lụa đen rộng rãi, thấp thoáng hiện đường nét cơ bụng rắn chắc, đôi chân dài như đặt , tự nhiên để giữa hai mắt cá chân của thanh niên.

Điền Nguyễn kéo gần, phịch xuống đùi rắn chắc của , như một con thiên nga trắng bắt cánh, rong nước um tùm mê hoặc, dòng nước nóng bỏng hấp dẫn.

Dưới ánh đèn mờ nơi đầu giường, đàn ông ban ngày cấm d.ụ.c bạc tình hạ mi phượng, đôi đồng t.ử đen sâu thẳm chỉ còn phản chiếu thể thanh niên băng cơ ngọc cốt, trắng sáng như tuyết.

Ngu Kinh Mặc vốc lấy vốc tuyết , chậm rãi xoa bóp, khiến nó tan chảy thành dòng nước ấm.

Dòng nước men theo vân tay và mạch lạc trong lòng bàn tay thấm xuống, như mảnh đất khô hạn đón nhận cơn mưa thuộc về riêng .

Tuyết, nước, mưa, tiếng tí tách hòa làm một, dung hợp thành sông ngòi biển hồ, một con cự long đỏ sẫm đang bơi lội trong đó.

Chỉ trong khoảnh khắc, cự long ngẩng đầu dữ tợn, chui đống tuyết, lao vũng nước, nhằm nơi mưa đổ như trút mà thỏa thích dầm .

Vỡ đê.

Sụp đổ.

Mưa bụi tí tách, bộ đều rơi xuống đầu rồng.

Trong sự ướt đẫm , cự long quấn qua , mở một vòng va chạm mới.

Chuyện phân phòng ngủ, rốt cuộc vẫn phân thành.

Chỉ hai ba giờ , Điền Nguyễn ngủ say, trong mộng cũng là cự long ngao du, trời đất vì đó biến sắc. Để hàng phục con rồng , mệt đến kiệt quệ tinh thần lẫn thể xác.

Sáng hôm , nhà chính Ngu gia tràn ngập mùi “hương” đậu hũ thối.

Má Lưu mặt mày hồng hào: “Thành ! Đại công cáo thành!”

Mùi bay mười dặm, Điền Nguyễn xông tỉnh, bật dậy: “Trời ơi, bể ống cống bồn cầu ??”

Trong làn “hương khí” mê , Ngu Kinh Mặc đeo khẩu trang phòng độc, bên giường âm u thanh niên.

Điền Nguyễn: “…… Ngu , bồn cầu tắc ?”

Ngu Kinh Mặc: “Là đậu hũ thối của em.”

Điền Nguyễn: “……”

Nghe là đậu hũ thối, Điền Nguyễn lập tức cảm thấy mùi cũng đến mức khó ngửi như . Ngu Kinh Mặc đeo khẩu trang phòng độc, tự tay mặc quần áo cho , ngay cả tất cũng đặt đùi mà xỏ từng chiếc.

Điền Nguyễn ngoan ngoãn đ.á.n.h răng rửa mặt, chải nôn: “Ọe~”

Không cam lòng, chải thêm mấy : “Ọe~!”

“……”

Ngu Kinh Mặc lười nhác tựa ở cửa toilet, buồn .

Đánh răng rửa mặt xong, Điền Nguyễn thoa nước hoa và kem chống nắng cho .

Ngu Kinh Mặc tiến lên một bước, cầm lấy tuýp kem, tự tay bôi cho : “Không còn tưởng rằng em mang thai.”

“Phi phi, đừng nguyền rủa em.”

Ngu Kinh Mặc bóp bóp gương mặt mềm mại của thanh niên, xúc cảm vẫn như cũ: “Xuống lầu , bữa sáng hôm nay ăn ở nhà.”

Điền Nguyễn khuyên nhủ: “Thật đậu hũ thối chỉ thì thối, ăn thơm.”

“Không phúc hưởng.”

Hai vợ chồng xuống lầu, chỉ thấy hầu tốp năm tốp ba đều đeo khẩu trang, chỉ quản gia và má Lưu vẫn kiên cường đắm trong mùi hôi.

Ngu Thương bước chủ trạch, liền “ma pháp công kích” ép lùi ngoài, khó hiểu hỏi: “Hầm cầu nổ ?”

Điền Nguyễn: “……”

Má Lưu vội giải thích: “Thiếu gia, làm đậu hũ thối, nếm thử .”

Ngu Thương từ chối: “Không , con học.”

“Ăn xong cũng muộn mà.”

Ngu Thương nghiêm túc : “Cha, con học.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

Điền Nguyễn níu : “Hôm qua còn ăn đậu hũ thối , hôm nay ăn thêm nữa cũng .”

Ngu Thương dứt khoát: “Không .”

Điền Nguyễn bất lực, đành tự ăn đậu hũ thối. như dự đoán, tuy mùi thối, nhưng khi trộn gừng, tỏi, giấm, đem chiên giòn, bên ngoài giòn trong mềm, thơm béo chảy nước.

Điền Nguyễn quyết định mang món ngon đến trường chia cho bạn học, coi như quà chia lớp.

Má Lưu dùng hộp cơm dùng một đóng gói thành từng phần nhỏ, tiện lấy, tổng cộng ba mươi hộp.

Ngu Kinh Mặc tuy ăn sáng, vẫn kiên trì đưa Điền Nguyễn học. Không ảo giác , khi mang đậu hũ thối lên xe, trong xe liền tràn ngập “hương khí” của nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-199.html.]

Điền Nguyễn dám lời nào.

Ngu Kinh Mặc tỏ vẻ ghét bỏ, chỉ khi đưa tới trường, như thường lệ : “Tan học tới đón em.” Sau đó sang dặn tài xế: “Đi rửa xe.”

Điền Nguyễn: “……”

Cậu thấp thỏm mang đậu hũ thối tới lớp 12/1, chỉ thấy mới bảy tám , còn Lộ Thu Diễm, liền định đợi đông đủ phát.

Uông Vĩ Kỳ chào hỏi, ngửi như chó: “Sao ngửi thấy mùi phân ?”

Điền Nguyễn : “Có lẽ kiếp là chó.”

Uông Vĩ Kỳ: “Vì kiếp là chó?”

Điền Nguyễn đáp.

Hải Triều nhàn nhạt tiếp lời: “Chó bỏ thói ăn phân.”

Uông Vĩ Kỳ: “……”

Điền Nguyễn: “Tôi mắng .”

Uông Vĩ Kỳ nắm tay cứng, mặt dày hỏi: “Anh mang theo đồ ăn ngon gì thế?”

Điền Nguyễn: “Đậu hũ thối.”

Uông Vĩ Kỳ lập tức vẫy đuôi: “Đó phân, là món yêu nhất!”

Điền Nguyễn hài lòng : “Gâu gâu, ăn hai hộp đậu hũ thối.”

“Hu hu hu , quá, sắp yêu .”

“Cậu thêm câu nữa, phân cũng khỏi ăn.”

“…… vốn ăn phân.”

Cửa lớp lóe một bóng cao gầy trai, cặp sách đeo t.ử tế lưng mà khoác một bên vai, đồng phục chỉnh tề nhưng mở ba cúc áo, giày quần vẫn gọn gàng, song mặc y tự mang một loại khí chất lãng t.ử kiềm chế.

“Lộ Thu Diễm.” Điền Nguyễn vẫy tay, chồng đậu hũ thối mặt che hơn nửa , chỉ lộ gương mặt trắng như tuyết, đôi mắt nâu nhạt sáng lấp lánh.

Lộ Thu Diễm bước tới, bỗng khựng : “Anh thối.”

Điền Nguyễn: “…… Không thối, là đậu hũ thối.”

“Anh mang đậu hũ thối?”

“Ừ, má Lưu làm, thấy ngon nên mang cho nếm.”

“Ồ.” Lộ Thu Diễm tiện tay cầm hộp cùng, mở nắp , hơn mười đôi mắt trong lớp đều sang. Y dừng : “Đây là đậu hũ thối thối nhất từng ngửi.”

Điền Nguyễn cảm động vô cùng, ít nhất Lộ Thu Diễm giống phân, đúng là đứa trẻ lễ phép.

Uông Vĩ Kỳ mùi chạy tới: “Cho cho .”

Điền Nguyễn đưa hai hộp theo thỏa thuận, phát nốt phần còn , trừ chỗ Ngu Thương, các bàn khác đều .

Ban đầu còn do dự, nhưng thấy Uông Vĩ Kỳ ăn ngấu nghiến, Lộ Thu Diễm ăn ngon, ngay cả Hải Triều cũng ăn, ôm tâm lý tò mò lượt mở nếm thử.

Ngay lập tức mở thế giới mới.

Đám thiếu gia tiểu thư từ nhỏ nuông chiều, ăn sơn hào hải vị, thấp nhất cũng là nhà hàng Michelin, nào từng để mắt đến quán ven đường, đậu hũ thối càng từng qua.

Giờ ăn, mùi vị thấm tận ruột gan, như trúng mê hồn canh, ăn hết miếng đến miếng khác mà vẫn thỏa.

Thế là, bất cứ học sinh nào ngang qua 12/1 đều ngửi thấy mùi thối nồng nặc, còn bên trong mặt mày say mê, dọa cho ngoài co cẳng bỏ chạy ——

“Thầy ơi, lớp 1 hình như trúng cổ !”

Một đồn mười, mười đồn trăm, truyền đến cuối cùng liền thành: lớp 1 dùng tà thuật, mê hoặc bộ bạn học, để họ phục vụ cho việc thi thử sắp tới.

Chỉ cần cả lớp 0 điểm, đó chẳng tự nhiên đầu ?

Càng nghĩ càng thấy hợp lý. Tin đồn truyền tới hội học sinh, Ngu Thương lớp hạ cổ, cảm giác như chuyện hoang đường: “Ai hạ cổ?”

“Điền Nguyễn.” Hề Khâm đẩy gọng kính, : “Mọi bảo mang theo một loại cổ trùng mùi thối kinh thiên, gieo lên lớp, trừ may mắn là mặt lúc đó.”

Ngu Thương: “……”

Hề Khâm liếc màn hình di động, : “Bọn họ bảo rằng hiện tại lớp 1 chẳng khác nào cái xác hồn, Điền Nguyễn chính là cổ vương , dẫn dắt cả lớp hủy diệt Đức Âm, hủy diệt thế giới.”

Ngu Thương: “………… Quá đáng thật.”

Giờ khắc , Điền Nguyễn, đang dùng đậu hủ thối chinh phục bộ bạn học trong lớp bên ngoài xảy chuyện gì.

“Thật sự khá ngon.” Nam Hoài Quất ngửi thấy mùi hôi bay lớp học, ban đầu còn kháng cự, nhưng thấy Hải Triều ăn xong hết , mới miễn cưỡng nếm thử, kết quả mở một thế giới mới.

Lúc , chủ nhiệm lớp vẻ mặt nghiêm trọng ở cửa lớp, bước , chỉ lặng lẽ quan sát đám học sinh bên trong.

Bạn học hàng đầu tiên phát hiện , lập tức thẳng lưng: “Thầy tới .”

“Sao thầy ?”

“Hôm nay học ?”

Mọi thì thầm bàn tán, chủ nhiệm lớp cuối cùng cũng hạ quyết tâm bước , ánh mắt uy nghiêm chằm chằm Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn: “?”

Chủ nhiệm lớp: “Điền Nguyễn, em cho các bạn ăn cái gì?”

Điền Nguyễn: “Đậu hủ thối, ở đây vẫn còn dư một hộp, thầy ăn ?”

Chủ nhiệm lớp: “…… Đậu hủ thối sâu ?”

“Không sâu ạ, đầu bếp nhà em chiên qua dầu .”

“Được , mở cửa sổ thông gió.” Chủ nhiệm lớp vốn mê tín, thẳng, “Bên ngoài đang đồn rằng em hạ cổ cho các bạn.”

“???”

Lộ Thu Diễm nhạt một tiếng: “Chưa từng ăn đậu hủ thối nên mới đậu hủ thối là cổ trùng.”

Nam Hoài Quất phụ họa: “ , bọn họ ăn nên mới bôi nhọ Điền Nguyễn.”

Chủ nhiệm lớp giơ tay vỗ nhẹ lên bục giảng: “Nghe gió tưởng mưa. Các em nhớ cho kỹ, đừng cái gì cũng tin.”

Ngu Thương gõ gõ cửa lớp.

“Vào .”

Ngu Thương bước lớp, liếc Điền Nguyễn, : “Về chuyện lời đồn, sẽ điều tra rõ.”

Điền Nguyễn cứng họng nên lời, chuyện rốt cuộc là cái quái gì .

Chủ nhiệm lớp bắt đầu danh sách phân lớp. Điền Nguyễn căng thẳng, sợ tách khỏi cặp vai chính công thụ. May mắn , vẫn cùng Lộ Thu Diễm và Ngu Thương ở lớp 1.

Hải Triều và Nam Hoài Quất phân sang lớp 2.

Uông Vĩ Kỳ thì phân sang lớp 10. Cậu ngây há to miệng, đột nhiên tru lên một tiếng như dã thú: “Ngao!”

Tay chủ nhiệm lớp run lên, suýt nữa làm rơi bảng kẹp: “Uông Vĩ Kỳ, em mà còn gào nữa thì sang dọn nhà vệ sinh, ngày nào cũng lau bồn cầu.”

Uông Vĩ Kỳ lập tức im bặt.

Danh sách phân lớp chốt xong, chủ nhiệm lớp rời , khi còn thêm một câu: “Hôm nay nhớ đừng đóng cửa sổ, thì học sinh mới tới còn tưởng đây là nhà vệ sinh.”

Điền Nguyễn ẩn ý, thầy cũng thấy đậu hủ thối giống mùi phân… Thôi , mang đậu hủ thối nữa.

Phân lớp xong, Điền Nguyễn gần như cần chuyển đồ, vẫn với Lộ Thu Diễm, cách Ngu Thương một lối và một chỗ , miễn cưỡng cũng coi là “ cùng bàn khác dãy”.

“Huynh , luyến tiếc , luyến tiếc Lộ Thu Diễm, luyến tiếc cái nọ.” Uông Vĩ Kỳ xách cặp, diễn cảnh nam nhi nước mắt nhưng dễ rơi, “Không các , đời chẳng còn niềm vui.”

Điền Nguyễn tiễn về phía lớp 10, chậm rãi: “Núi cao sông dài, tiễn quân ngàn dặm cũng chia tay.”

Uông Vĩ Kỳ càng t.h.ả.m hơn.

Mấy bạn học ngang qua đều ném ánh mắt khinh thường, một thằng con trai đen nhẻm như than mà thế .

Điền Nguyễn cách Uông Vĩ Kỳ ba bước, giả vờ quen , mặt chỗ khác : “Đừng buồn nữa, nỡ, nhưng nghĩ theo hướng khác , Nam Mạnh Dao cũng ở lớp 10.”

Uông Vĩ Kỳ đột ngột nín , nước mắt biến mất trong chớp mắt, mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng: “Nam Mạnh Dao ở lớp 10 á?!”

Điền Nguyễn gật đầu: “Ừ.”

Uông Vĩ Kỳ nhảy dựng lên cao ba thước, suýt đụng trần hành lang, hai chân như gắn mô-tơ, lao thẳng về phía lớp 10: “Cuối cùng cũng tới lượt nghênh đón tương lai tươi sáng ! Nữ thần ơi, tới đây!!”

Điền Nguyễn: “……”

Người như tay chân, phụ nữ như quần áo, câu dĩ nhiên là sai, nhưng với Uông Vĩ Kỳ thì phụ nữ là mạng sống, thể vứt bỏ.

Điền Nguyễn theo bóng lưng Uông Vĩ Kỳ khuất xa, , lặng lẽ về.

Cùng học một năm, chân thành mong rằng mỗi bạn học đều một tương lai rực rỡ hơn.

Chạng vạng, Điền Nguyễn trở về trang viên. Chủ trạch còn mùi đậu hủ thối, chỉ còn hương trầm thanh mát. Má Lưu vẻ mặt lúng túng, quản gia mắng .

Quản gia phụ trách sinh hoạt ăn mặc của chủ nhân, chuyện trong ngoài nhà cửa đều để tâm. Chủ nhân gia dung túng hạ nhân một hai thì , nhưng nếu ngày nào cũng khiến chủ nhân bỏ bữa sáng, thì đó chính là thất trách của ông.

Vừa Điền Nguyễn cũng tạm thời ăn đậu hủ thối nữa, liền khen má Lưu mấy câu, : “Bạn học của cháu đều thích ăn.”

Má Lưu: “Vậy thì , phu nhân ăn, sẽ làm sẵn ở nhà mang đến.”

Điền Nguyễn gật đầu.

Buổi tối, Điền Nguyễn ôn bài cho tiết học ngày mai, tắm xong, khoác áo choàng tắm tới cửa thư phòng, gõ cửa bước , với Ngu Kinh Mặc đang chăm chú làm việc: “Ngu , ngày mai em chính thức học.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

“Vậy em về phòng khách.”

“Anh bận đến mười giờ, em ngủ .”

Nghe ý là tối nay động đến , Điền Nguyễn mừng thầm, về phòng ngủ chính, hít hà thở quen thuộc bên gối, ôm chiếc chăn lụa mỏng, yên tâm chìm giấc ngủ.

Đến khi Ngu Kinh Mặc làm việc xong lúc mười giờ, tắm rửa xong, lau tóc bên giường, nhẹ nhàng kéo góc chăn cho thanh niên đang ngủ say.

Da Điền Nguyễn trơn mịn, mềm mại hơn cả lụa.

Ngu Kinh Mặc nhịn véo một cái, xoa xoa.

Ăn sạch “đậu hủ” xong, mới chịu buông tha cho Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn ngủ sâu, ngoài mấy tiếng rên khe khẽ thì phản kháng.

Đến sáng hôm , lúc đ.á.n.h răng, Điền Nguyễn mới phát hiện cổ thêm hai dấu dâu tây. Cậu nghi ngờ là dấu để từ hai ngày , kéo cổ áo sơ mi che , nghĩ nhiều.

Ngày đầu tiên chính thức học, kỷ luật lớp học khá lỏng lẻo, thêm việc phân lớp khiến nhiều học sinh mới đến. Mọi đều xuất từ gia đình thương nhân, quen xã giao, trong chốc lát hình thành các mối quan hệ.

Giáo viên cũng quản nhiều, dù bọn họ cũng cần dựa kỳ thi đại học để tìm đường , kết giao quyền quý mới là chuyện quan trọng hàng đầu.

Ban đầu Điền Nguyễn còn phiền não, nhưng Lộ Thu Diễm nhắc một câu: “Sau nếu lăn lộn trong giới kinh doanh chính giới, chắc một phần ba đều là bạn học hoặc bạn cùng trường.”

Điền Nguyễn: “…… Thế giới đúng là một cái Đức Âm khổng lồ.”

Khó trách bọn họ thích kết giao rộng rãi, hóa là để xây dựng nền tảng quan hệ cho tương lai.

Điền Nguyễn thầm nghĩ, bạn học nhớ đến , còn nhớ là “cổ vương đậu hủ thối” .

Sau một ngày học hành lỏng lẻo, Ngu Thương cuối cùng cũng lên tiếng “Yên lặng”, mới thật sự bắt đầu học.

Ngược , Điền Nguyễn thất thần, tối nay nhất định chuyện phân phòng với Ngu Kinh Mặc.

Thế là tối hôm đó ——

“Ngu , chúng phân phòng ngủ ?”

“Làm một , phân.”

“…… Chỉ một thôi nhé.”

“Ừ.”

Kết quả kéo dài đặc biệt lâu, lâu đến mức Điền Nguyễn nhớ nổi bao nhiêu , cuối cùng chỉ rên rỉ vài tiếng ngủ .

Loading...