Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 198
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:32:18
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngày đầu tiên khai giảng, Đức Âm phi thường náo nhiệt, các học trưởng học tỷ lên lớp 12 đều yêu cầu phụ trách đón tân sinh khóa mới.
Đặc biệt, hội học sinh càng là chiêu bài của cao trung Đức Âm. Ngu Thương buổi sáng rời nhà sớm hơn một giờ, chờ đến khi Điền Nguyễn tỉnh dậy định cùng học thì Ngu Thương tới trường từ lâu, đang tổ chức trật tự, sắp xếp quy trình đón tân sinh.
Điền Nguyễn vội vàng húp mấy ngụm cháo, ăn bánh bao chiên, lo lắng đeo cặp sách mới lên lưng, : “Ngu , em học đây.”
Ngu Kinh Mặc gương , thong thả chỉnh cà vạt, đeo đồng hồ, : “Anh đưa em .”
“Em tự lái xe .”
“Ngày đầu khai giảng xe cộ đông, đường an .”
Điền Nguyễn nghĩ nghĩ thấy cũng đúng, liền nhảy tại chỗ một cái, : “Vậy nhanh lên.”
Ngu Kinh Mặc cầm chai nước hoa thường dùng nhất, xịt khí mấy cái, chỉ để một chút mùi hương , đáp: “Ừ.”
Điền Nguyễn bước tới chia sẻ mùi nước hoa, để hương thơm lan dần lên bộ đồng phục mới —— bộ đồng phục mấy ngày Đức Âm gửi tới qua bưu điện, may đo theo chiều cao và dáng từng , giày da cũng đặt làm mới hai đôi.
Chỉ riêng hai bộ đồng phục và hai đôi giày da tốn hơn hai vạn.
Mà đây mới chỉ là đồng phục xuân thu, chờ trời lạnh hơn còn đặt thêm đồng phục mùa đông, đó là xuân phục, hạ phục. Sang học kỳ , nếu điều kiện cho phép, còn thể thêm hai bộ nữa.
“Đi thôi.” Ngu Kinh Mặc cất chai nước hoa, nắm tay thanh niên, “Gấp gáp cái gì, thích học đến ?”
Điền Nguyễn gật đầu, : “Giống như Ngu thích làm .”
Ngu Kinh Mặc: “So với làm, càng thích ở em.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngày đầu tiên khai giảng, Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc trêu chọc. Cậu tối qua hạ quyết tâm, lớp mười hai là thời khắc mấu chốt, vì con đường tương lai, tuyệt đối thể sa sắc và hưởng thụ thể.
Cho nên quyết định ngủ riêng với Ngu Kinh Mặc, tối nay về sẽ thực hiện.
Nghĩ đến đây, Điền Nguyễn chút chột , còn nhanh mồm nhanh miệng như thường ngày.
Ngu Kinh Mặc bóp nhẹ gương mặt mềm mại của , hỏi: “Sao gì? Ngại ?”
“Không .” Điền Nguyễn đáp.
“Mặt đỏ hết . Chứng tỏ em thích ở em.”
“Đừng nữa.” Điền Nguyễn quanh, thấy hầu bận rộn.
Ngu Kinh Mặc lập tức bày dáng vẻ gia chủ, nghiêm chỉnh bước ngoài. Quản gia cúi tiễn, : “Tiên sinh thong thả. Phu nhân học vui vẻ.”
Điền Nguyễn gật đầu, Maybach. Giống như mỗi buổi sáng đây, Ngu Kinh Mặc đưa học, mới về tập đoàn làm việc.
Trên đường quả nhiên xe cộ đông đúc như nước chảy, đặc biệt là đoạn đường dẫn đến cao trung Đức Âm, đủ loại siêu xe rực rỡ nối đuôi . Điền Nguyễn quen với cảnh tượng , còn những dân bình thường thì dừng chụp ảnh.
Điền Nguyễn mở Weibo, quả nhiên hot search đầu là “Đường Phú Cường Tô Thị siêu xe chiếm lĩnh”, thứ hai là “Trường quý tộc Đức Âm khai giảng”.
Dòng siêu xe ùn ùn kéo tới, Maybach thuận theo dòng xe tiến đến cổng cao trung Đức Âm, căn bản chỗ dừng. Điền Nguyễn cầm cặp sách, : “Ngu , tạm biệt.”
Ngu Kinh Mặc đáp: “Ừ, tan học tới đón em.”
Điền Nguyễn mở cửa xe bước xuống, Maybach trong tiếng còi inh ỏi phá vòng vây, hòa dòng xe cộ.
Điền Nguyễn ở cổng Đức Âm gần nửa phút mới chen . Giống như trường học ngày khai giảng, cũng là chen . Cậu cảm thấy kỳ lạ, ngày thường chẳng thấy nhiều đến , khai giảng là tất cả đều xuất hiện.
Trên con đường lớn rộng rãi trong khuôn viên trường, đài phun nước tung bọt như thiên nữ tán hoa, tượng Văn Xương Đế Quân vây quanh một vòng học sinh, ai nấy đều thành kính cúi cúng bái.
Hai bên đường là thành viên hội học sinh và các trưởng bộ phận câu lạc bộ, đang phát tờ rơi cho tân sinh. Hội học sinh còn giúp những tân sinh lạc chỉ đường, tiện thể tặng một đóa hoa hồng nhỏ tượng trưng cho tân sinh.
Đeo đóa hoa hồng nhỏ , trong ba ngày đầu thể ăn trưa miễn phí ở nhà ăn, miễn phí các phòng tư liệu, còn học trưởng học tỷ kèm cặp một một.
Điền Nguyễn mà cũng động lòng, tới mặt một thành viên hội học sinh lạ mặt, hỏi: “Xin chào, cho hỏi lớp 10/3 thế nào?”
Thành viên hội học sinh thấy Điền Nguyễn gương mặt non nớt, nghi ngờ gì, đưa cho một đóa hoa hồng nhỏ, chỉ đường: “Ở bên . Cần dẫn ?”
“Không cần, cảm ơn.”
“Không gì, học . Có gì hiểu cứ đến hội học sinh tìm .”
“Được.” Điền Nguyễn da mặt dày cầm hoa hồng nhỏ, về phía khu giảng dạy, nửa đường rẽ sang khu lớp mười hai.
Chủ nhiệm lớp trong nhóm thông báo tạm thời vẫn là lớp 1, đến ngày mới phân lớp .
“Nhỏ… nhỏ!” Một giọng nữ trong trẻo vang lên.
Điền Nguyễn đầu , là Ngu Đề đang đeo hoa hồng nhỏ. Cô mặc đồng phục cao trung, trông càng thêm duyên dáng.
“Chú nhỏ, em đang tìm .” Ngu Đề rạng rỡ, “Em cũng là học sinh cao trung .”
“Chúc mừng.” Điền Nguyễn , “Em thi trung khảo bao nhiêu điểm?”
“……” Ngu Đề đáp, “Chúng đừng chuyện . Anh đề cử câu lạc bộ nào ?”
“Đoàn ca kịch?”
“Chuyện cũ nghĩ mà kinh. Em tham gia câu lạc bộ khác. Anh thấy Văn Học Xã ?” Ngu Đề nhớ mãi quên, còn cùng Chúc Chi Chi tiếp tục đam mỹ.
“Không .” Điền Nguyễn dứt khoát từ chối, “Em với Chúc Chi Chi thể thông đồng làm chuyện , cá mè một lứa, sinh linh đồ thán.”
“……” Ngu Đề , “Sinh linh đồ thán quá ?”
“Ngoài Văn Học Xã , em tham gia câu lạc bộ nào cũng .”
Ngu Đề móc hơn hai mươi tờ rơi câu lạc bộ, : “Anh giúp em chọn .”
Điền Nguyễn hỏi: “Sao em nhiều thế?”
“Không nữa, em cổng trường là mấy trưởng câu lạc bộ vây .”
Điền Nguyễn gương mặt xinh rạng rỡ như tranh vẽ của Ngu Đề, nghiêm túc dặn dò: “Ngu Đề, em là con gái, luôn đề phòng đàn ông.”
“Chú nhỏ, câu giống em lắm.”
“……” Điền Nguyễn , “Mẹ em qua thì . Em ghi nhớ trong lòng, thời khắc quan trọng, thể bảo vệ em chỉ chính em.”
Ngu Đề nghĩ một lát, cảm thấy lý, : “Vậy em tham gia cung tiễn bộ, học b.ắ.n cung.”
“Được.”
“Vậy em nha. Em ở lớp 10/9, nhớ tìm em chơi.”
Điền Nguyễn theo bóng lưng cô rời . Gió nhẹ thổi qua, từ bay tới một chiếc lá bạch quả vàng óng, đưa tay đón lấy, trong lòng chợt dâng lên cảm khái ——
Mỗi năm mỗi tàn úa, thời gian trôi qua thật nhanh.
Lớp 12/1 cũng ở lầu một, phòng học giống với lớp 11/1 đến mức thể là “na ná”, mà là giống hệt . Điền Nguyễn thoáng chốc sinh ảo giác, tưởng vẫn đang học lớp mười một.
“Huynh !” Uông Vĩ Kỳ giơ tay chào, “Một kỳ nghỉ hè gặp, chẳng đổi gì cả.”
Điền Nguyễn : “Cậu thì đổi một chút.”
Uông Vĩ Kỳ nhảy dựng lên: “Tôi đổi chỗ nào?”
“Đen hơn một chút.”
“……” Uông Vĩ Kỳ chịu một vạn điểm bạo kích, “Huynh , quả nhiên đổi tí nào, một câu g.i.ế.c c.h.ế.t xuân tâm của .”
Điền Nguyễn phúc hưởng thụ xuân tâm của khác, huống chi xuân tâm còn là bằng bùn nặn . Cậu tiện tay đặt cặp sách chỗ quen thuộc. Vị trí của ở hàng trong, phía là chỗ của Lộ Thu Diễm, còn chỗ của Ngu Thương thì sát cửa sổ —— vị trí tiêu chuẩn của vai chính công thụ.
Không cạnh cửa sổ thì gọi là văn học vườn trường.
Điền Nguyễn ở giữa, đơn thuần vì như bảng đen rõ hơn. Nếu cạnh cửa sổ, luôn lo sẽ lé mắt.
Một lúc , vai chính thụ luôn đến muộn cũng ngoại lệ. Lộ Thu Diễm xách cặp sách lười biếng bước , liếc một vòng trong lớp, câu nào, tự nhiên xuống phía Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn hỏi: “Có thấy Ngu Thương ?”
“Ha ha, đang ở cổng trường làm siêu mẫu.” Lộ Thu Diễm đáp.
Siêu mẫu bước sàn diễn thì sân khấu sẽ vây đầy . Điền Nguyễn lập tức hiểu —— hội trưởng Hội Học Sinh tuấn thần võ, chắc chắn đám nữ sinh mới yêu vây kín.
Còn Lộ Thu Diễm thì đeo cặp một bên vai, ngang qua chỗ , cực kỳ ngạo mạn ném cho một ánh khinh thường.
Nội tâm Ngu Thương lúc hẳn là: ……
Nghĩ tới đó, Điền Nguyễn bật : “Quá hoan nghênh cũng là một loại phiền não.”
Mãi đến khi cả lớp mặt đông đủ, giáo viên lớp chuyện, Ngu Thương vẫn xuất hiện. Các lớp trưởng bộ môn nhận sách phát xuống.
Điền Nguyễn ngửi thấy mùi sách giáo khoa mới, say mê hít sâu một .
Lộ Thu Diễm tuy ngoài miệng khó chịu, nhưng vẫn tiện tay sắp xếp chồng sách bừa bộn bàn phía lối nhỏ —— chỗ của Ngu Thương. Cả lớp ai dám hó hé, dám động đồ của Ngu Thương, e rằng chỉ mỗi Lộ Thu Diễm.
“Hôm nay tự do hoạt động, ngày mai tổ chức lễ khai giảng, ngày phân lớp.” Chủ nhiệm xong liền rời .
Điền Nguyễn lấy hoa hồng nhỏ đưa cho Lộ Thu Diễm: “Bữa trưa miễn phí, tặng .”
“……” Lộ Thu Diễm hỏi, “Ở ?”
“Người khác cho.”
“Tôi ăn nổi cơm, cần.”
Điền Nguyễn cũng nhất quyết chiếm tiện nghi, nghĩ nghĩ : “Đây là một lỗ hổng, với tư cách khảo sát viên hội học sinh, cần thực nghiệm.”
“?”
Điền Nguyễn sang đưa hoa hồng nhỏ cho Uông Vĩ Kỳ, giải thích các quyền lợi.
Gương mặt đen nhẻm của Uông Vĩ Kỳ nổi lên vẻ phấn khích như sô cô la: “Ba ngày sẽ hóa thành Thao Thiết, ăn sạch nhà ăn Đức Âm.”
Điền Nguyễn vỗ vai : “Xem trọng đó.”
Sau khi nhận sách mới, về nhà, tham gia hoạt động câu lạc bộ, cũng nhàn rỗi dạo khắp Đức Âm. Điền Nguyễn tự giác, bắt đầu sách giáo khoa.
Lộ Thu Diễm: “…… Ngày đầu khai giảng chăm ?”
“Người chậm thì xuất phát sớm.”
“Anh cuốn như , khác đều cuốn c.h.ế.t.”
“Lớp mười hai chính là cuốn sống cuốn c.h.ế.t.”
Lộ Thu Diễm tỏ ý kiến. Dù y cũng định thi đại học, mà chuẩn nhập ngũ, cuốn cũng chẳng . Chuyện y với cha , cũng chỉ cãi vô ích.
Nhàm chán đủ đường, Lộ Thu Diễm gục xuống bàn ngủ.
Đến 11 giờ trưa, Ngu Thương cuối cùng cũng rảnh rỗi bước lớp. Anh liếc mắt thấy hoa hồng nhỏ n.g.ự.c Uông Vĩ Kỳ, nhíu mày: “Còn thể thống gì, tháo xuống.”
Uông Vĩ Kỳ: “…… Đây là Điền Nguyễn cho , hội trưởng đại nhân, quyền cướp.”
Ngu Thương: “ quyền lấy danh nghĩa lừa đảo, trừ năm điểm học phân.”
Uông Vĩ Kỳ lập tức ngoan ngoãn, tháo hoa hồng nhỏ trả cho Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn lời biện hộ của : “Tôi đây là khảo sát thị lực của , tránh xảy lừa đảo.”
Ngu Thương day sống mũi, mệt mỏi : “Ngày đầu khai giảng, đừng gây phiền phức cho .”
Hoa hồng nhỏ tịch thu, Điền Nguyễn: “……”
Không ăn bữa tiệc Thao Thiết, Uông Vĩ Kỳ uất ức rời .
“Ồn c.h.ế.t.” Lộ Thu Diễm mang theo lệ khí ngẩng đầu lên, đối diện ánh mắt vô tội của Điền Nguyễn, “Gì?”
“Trên mặt dấu vết.”
Lộ Thu Diễm sờ sờ, để tâm, cho đến khi đầu thấy Ngu Thương.
Ngu Thương chằm chằm mặt y: “Sao trông mệt ?”
“Không ngủ đủ.”
“Vì ngủ đủ?”
“Cậu phiền ?”
Ngu Thương vẫn bình thản: “Ăn chút gì , qua hội học sinh ngủ.”
Lộ Thu Diễm xoa dấu hằn mặt: “Tôi ngủ ở hội học sinh làm gì, liên quan gì tới ?”
“Cậu xem?”
Lộ Thu Diễm trả lời , lẩm bẩm “ rửa mặt” bỏ .
Điền Nguyễn chỉ chồng sách bàn Ngu Thương: “Lộ Thu Diễm giúp dọn đó, khéo tay ?”
Ngu Thương đáp, chỉ nhét sách cặp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-198.html.]
Ngày hội học sinh bận rộn luống cuống, các học sinh khác thì nhàn nhã. Điền Nguyễn là thành viên hội học sinh danh nghĩa, nên chẳng kéo làm gì.
Ăn trưa xong, buổi chiều sách.
Tan học, cảm thấy sắp thành mọt sách. Ngồi lên Maybach cũng còn linh khí như : “Trong đầu là kiến thức, tiêu hóa kịp.”
Ngu Kinh Mặc : “Về nhà cho em thông khí, trị liệu một chút.”
Điền Nguyễn định “ăn bổ”, kết quả ăn cự long.
Cự long quậy một trận, linh khiếu mở toang, rên rỉ: “Em , em , bỏ cuộc……”
Phân phòng ngủ gì đó, quên sạch tới xứ Trảo Oa.
Ngày hôm , Điền Nguyễn học lén hạ quyết tâm: Tối nay nhất định phân phòng với Ngu !
Hôm nay mới chính thức tổ chức lễ khai giảng. Trước tiên là hiệu trưởng Lý phát biểu, đó đến Ngu Thương lên sân khấu chúc mừng tân sinh và triển vọng tương lai.
Tóm là một màn lên xuống sân khấu chuẩn mực, xảy chút sai sót nào.
Trở lớp, đều buồn bã vì sắp phân lớp.
Uông Vĩ Kỳ ôm đầu rống: “Huynh ! Tôi luyến tiếc các !”
Điền Nguyễn thì lơ đãng, đang nghĩ tối nay mở lời phân phòng thế nào.
“Tôi thật sự luyến tiếc các !”
“Tôi cũng luyến tiếc, nhưng…… nhất định phân.”
“Tại ? Vì như ?” Uông Vĩ Kỳ giây biến văn nghệ thanh niên.
“Vì thể ảnh hưởng việc học.”
“Tôi sẽ nhớ những ngày cùng các học tập, cùng lang bạt chân trời!”
“Tôi cũng sẽ nhớ những ngày cùng Ngu lãng lãng…”
“???” Uông Vĩ Kỳ lập tức ngừng , “Huynh , gì?”
Điền Nguyễn hồn: “Hả? Cậu gì?”
“……”
Lộ Thu Diễm giơ ngón cái: “Đầu khớp miệng mà vẫn chuyện với , cũng tài thật.”
Điền Nguyễn thể kể phiền não của cho khác, lén kéo Lộ Thu Diễm phòng đồ, như thiếu niên tuổi dậy thì, nhỏ: “Tôi chuyện, nhờ cho ý kiến.”
Lộ Thu Diễm giày, thản nhiên đáp: “Tôi chỉ cho chủ ý bậy.”
“Không , chỉ thử.” Điền Nguyễn , “Giờ là lớp mười hai, phân phòng với Ngu , thấy nên thế nào?”
Lộ Thu Diễm: “Anh cứ .”
“Không cái gì?”
Lộ Thu Diễm liếc xuống quần .
Điền Nguyễn suýt : “…… đ.á.n.h giá cao quá . Tôi, từ tới giờ từng.”
Lộ Thu Diễm kinh ngạc: “Anh luôn ở , một cũng ở ?”
“Tề cam tính ?”
Lộ Thu Diễm cạn lời. Y thật sự hiểu nổi vì hai đàn ông ở bên nhất định phân công thụ, rõ ràng hôm nay ở , ngày mai đổi khác là .
Điền Nguyễn sắc mặt Lộ Thu Diễm, khiếp sợ hỏi: “Cậu sẽ nghĩ tới chuyện công Ngu Thương đó chứ??”
Lộ Thu Diễm: “…… nghĩ xa quá , với Ngu Thương gì cả.”
Điền Nguyễn cũng vạch trần, : “Vậy đổi cách hỏi khác, nếu một ngày yêu đương với nam nhân, ở ?”
Lộ Thu Diễm chỉ khi đem đó tưởng tượng thành Ngu Thương thì mới cảm thấy ghê tởm: “Không quan trọng, ai nắm đ.ấ.m cứng thì đó ở .”
Phong cách đúng chuẩn vai chính thụ. Điền Nguyễn thầm nghĩ, cứ yên tâm , sẽ ở . Chờ năm năm nữa, Ngu Thương sẽ càng cường thế.
Trong sách ghi, thực giá trị vũ lực của Lộ Thu Diễm vẫn luôn cao hơn Ngu Thương một chút, nhưng y từng thật sự so tài với Ngu Thương, vẫn luôn cho rằng Ngu Thương lợi hại hơn . Vì đầu tiên của bọn họ, Lộ Thu Diễm dễ đè xuống, đúng kiểu mềm dễ đẩy ngã, kiều thể nhuyễn hoa.
Điền Nguyễn : “Cho dù nắm đ.ấ.m cứng, tim cũng cứng, thể còn mềm nữa.”
Lộ Thu Diễm: “…… Cút.”
Điền Nguyễn cút, cút nửa đường về: “Cậu còn cho chủ ý.”
Lộ Thu Diễm thích vòng vo, lập tức mở WeChat, ngay mặt Điền Nguyễn gửi tin nhắn cho Ngu Kinh Mặc: Chú Ngu, Điền Nguyễn phân phòng ngủ với chú.
Điền Nguyễn: “…………”
Điền Nguyễn kinh hồn bạt vía chờ hai phút, Ngu Kinh Mặc mới trả lời: Đã .
Lộ Thu Diễm: “Hắn .”
Điền Nguyễn suýt sụp đổ: “Tôi đương nhiên , còn đang giận.”
Lộ Thu Diễm: “Hắn giận thì liên quan gì tới , là chồng . Anh cứ chờ xào .”
Điền Nguyễn: “……”
Giờ làm ? Có nên giải thích với Ngu Kinh Mặc ?
Điền Nguyễn mở WeChat, nhấn khung chat với Ngu Kinh Mặc. Ảnh nền vẫn là tuyết Trường Bạch Sơn trong tuần trăng mật, giống hệt cảm giác Ngu Kinh Mặc mang cho , như tuyết rắc ánh nắng, lúc ấm lúc lạnh.
Lần chuyện là ba ngày , Điền Nguyễn gửi một video hài cho Ngu Kinh Mặc, Ngu Kinh Mặc trả một biểu tượng “mỉm ”.
Điền Nguyễn: Ngu , thể dùng biểu tượng .
Ngu Kinh Mặc: ?
Điền Nguyễn: Biểu tượng nghĩa là “câm nín nhưng vẫn giữ nụ ”.
Ngu Kinh Mặc: Anh thường gửi biểu tượng cho bên Ất, trách bọn họ thấy là sợ.
Điền Nguyễn: Ha ha ha ha ha……
Điền Nguyễn chạm khung chat, bàn phím bật . Đầu ngón tay gõ gõ hai mươi sáu chữ cái, xóa hết.
lúc , một tin nhắn mới bật lên.
Ngu Kinh Mặc: Em định nhập bao lâu nữa?
Điền Nguyễn: Ngu , ở đó .
Ngu Kinh Mặc: Ở.
Điền Nguyễn: Chuyện phân phòng, chúng về nhà tiếp ?
Ngu Kinh Mặc: Ừ.
Điền Nguyễn: / tình yêu
Ngu Kinh Mặc: / tình yêu
Điền Nguyễn khẽ thở phào. Xem Ngu Kinh Mặc cũng bài xích quyết định .
Tan học, Điền Nguyễn như thường cùng Lộ Thu Diễm về phía cổng trường. Cậu dễ tha thứ cho sự lỗ mãng của Lộ Thu Diễm, đôi khi thẳng thắn một chút, quả thật hơn vòng vo.
Lộ Thu Diễm kéo xe đạp từ mái che, một chân đạp lên bàn đạp: “Đi đây.”
“Mai gặp.” Điền Nguyễn .
Lộ Thu Diễm lao vút như gió, dừng khựng như gió. Y bóp phanh, nhíu mày sang phía đối diện.
Một đám phóng viên vây quanh một đàn ông trung niên. Người trông khá cao lớn tuấn tú, nhưng râu ria lởm chởm, mắt đầy tơ máu, kích động bước tới, đèn flash liên tục chớp sáng.
“Có tiền thì thể bắt cóc con gái ? Tôi nhất định đòi công đạo!” Nhạc Lam Sơn siết chặt nắm tay, gần như phát điên, “Hội trưởng Hội Học Sinh Đức Âm Ngu Thương là con trai ! Cha nuôi của nó, Ngu Kinh Mặc, cướp con gái !”
Nghe tiếng động, Điền Nguyễn đẩy đám học sinh hóng chuyện tiến lên, lập tức khựng .
Nhạc Lam Sơn thấy Điền Nguyễn, chỉ thẳng : “Là ! Hắn là phu nhân của Ngu Kinh Mặc! Hắn cùng Ngu Kinh Mặc cấu kết, cùng bắt cóc con gái !”
Điền Nguyễn: “……”
Phóng viên ống kính về phía Điền Nguyễn, nghi hoặc hỏi: “Hắn chỉ là học sinh cao trung, ông nhầm chứ?”
Lộ Thu Diễm xuống xe, chắn mặt Điền Nguyễn: “Vị tinh thần vấn đề. Các khuyên ông trị liệu, đây để ông bịa đặt, lương tâm nghề báo ở ?”
Các phóng viên bắt đầu chần chừ.
Nhạc Lam Sơn gào lên: “Hắn chính là phu nhân của Ngu Kinh Mặc, thể nhầm !”
Lộ Thu Diễm : “Ông nhầm , còn một , đó mới là phu nhân của Ngu Kinh Mặc.”
Nhạc Lam Sơn trừng mắt Điền Nguyễn: “Dù thế nào nữa, Ngu Kinh Mặc cướp con trai , cướp cả con gái ! Tôi trả !”
Lộ Thu Diễm lạnh lùng: “Là cướp, là ông bán, chính ông rõ nhất.”
“Thằng nhóc ranh, mày cái gì!” Nhạc Lam Sơn giơ tay định đánh.
“Bốp” một tiếng, tay ông Lộ Thu Diễm giữ chặt như kìm sắt, thể nhúc nhích. Ngay đó, ông quật ngã xuống đất như heo c.h.ế.t, gào t.h.ả.m thiết.
Lộ Thu Diễm ông lăn lóc, vô ngữ: “Ông ăn vạ ?”
Nhạc Lam Sơn đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân: “Ngu Kinh Mặc chỉ bắt cóc con , còn sai đ.á.n.h ! Còn thiên lý !”
Đèn flash chớp liên hồi, học sinh vây quanh ngày càng đông. Hiệu trưởng Lý cũng kinh động, bảo vệ cổng trường lập tức xuất động, giải tán đám đông.
Cổ tay Điền Nguyễn bỗng một bàn tay ấm áp nắm lấy. Cậu đầu, gương mặt quen thuộc rơi đôi mắt đen sâu: “Ngu ……”
Ngu Kinh Mặc kéo qua, : “Đừng để ý.”
Nhạc Lam Sơn thấy Ngu Kinh Mặc, lập tức diễn vai cha đau khổ: “Ngu Kinh Mặc, cầu xin ngài trả con trai và con gái cho , ?”
Ngu Kinh Mặc kéo Điền Nguyễn đến bên xe, nhét ghế , đóng cửa , vòng sang phía .
Nhạc Lam Sơn bò lăn chắn xe: “Hôm nay nếu ngài cho công đạo, thì cứ cán qua !”
Ngu Kinh Mặc lạnh nhạt : “Lái xe.”
Tài xế đạp ga, xe tiến lên.
Nhạc Lam Sơn sợ đến mức lăn sang một bên, trơ mắt Maybach rời , giậm chân gào lên: “Trả con gái !!”
Lộ Thu Diễm buông một câu: “Ông luyến tiếc con gái, là luyến tiếc năm trăm vạn thì .”
Nhạc Lam Sơn đầu thấy hiệu trưởng Lý, lập tức lao tới. Học sinh hoảng sợ tách như nước chảy: “Hiệu trưởng Lý! Ngài làm chủ cho !”
Bên cạnh hiệu trưởng Lý còn một ảnh cao gầy thẳng tắp, chính là Ngu Thương.
Ngu Thương lạnh lùng Nhạc Lam Sơn, như thể một hòn đá trong nhà xí.
“Tiểu Đồng…” Nhạc Lam Sơn vươn tay túm, “Con trai của cha!”
Ngu Thương né tránh, lạnh giọng: “Nhạc , và ông xưa nay quen , xin tự trọng.”
“Con là con trai cha!”
“Con trai của ông tám tuổi thì mất, ông bỏ vợ bỏ con biệt tích. Con trai của ông ép nghỉ học, đưa trại trẻ mồ côi. Sau khi nhận nuôi, sống , ông xuất hiện, đòi năm trăm vạn để cắt đứt quan hệ cha con. Không , ông liền tới đây gây chuyện.”
“……”
“Nhạc , ông xứng con trai, cũng xứng con gái. Em gái hiện giờ sống , mười năm ông cũng đừng hòng moi năm trăm vạn từ nó.”
Nhạc Lam Sơn run rẩy: “Mày… đồ bất hiếu!”
Ngu Thương lạnh: “Cha chỉ Ngu Kinh Mặc. Ông xứng mắng , càng xứng mắng . Nếu ông còn tiếp tục gây rối, e rằng sẽ tù.”
“Mày dọa tao? Tao sợ!”
“Ông hỏi hiệu trưởng, hỏi các học sinh xung quanh xem, họ tin tin ông?”
Nhạc Lam Sơn hoảng loạn quanh: “Hiệu trưởng Lý……”
Hiệu trưởng Lý phất tay: “Theo nội quy Đức Âm, điều thứ mười: tụ tập gây rối, trục xuất khỏi trường.”
Bảo vệ và vệ sĩ tiến lên, kéo Nhạc Lam Sơn khỏi cổng trường.
Học sinh Ngu Thương đầy sùng bái. Có ném chiếc bánh mì ăn hết, đủ loại đồ ăn vặt như mưa rơi xuống: “Cút !”
Nhạc Lam Sơn: “……”
Lộ Thu Diễm dọc đường nhặt ít đồ ăn vặt khui, nhét đầy một túi mua sắm siêu thị.
Ngu Thương thấy: “……”
Lộ Thu Diễm chụp ảnh đống đồ ăn vặt, gửi cho Điền Nguyễn: cao trung Đức Âm đúng là ngốc nghếch lắm tiền, chuyện “trời mưa đồ ăn vặt” cũng chỉ học sinh trường làm .
Điền Nguyễn: ……
Điền Nguyễn hối hận vì ở hóng chuyện, nếu cũng thể nhặt cả một túi đồ ăn vặt.