Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:31:55
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Ngu phu nhân, làm ý gì?” Hà Phóng đổi chiều treo ngược cành cây, lắc lư như con diều đứt dây, hai mắt trợn trắng, vô lực.

Điền Nguyễn cùng gã bốn mắt , miễn cưỡng cứu vãn: “Xem như mời chơi xích đu.”

“Bị trói treo ngược để chơi xích đu, cả đời đúng là đầu thấy.” Máu dồn lên đầu, da mặt Hà Phóng đỏ bừng, “Xin hỏi thể thả xuống ?”

Điền Nguyễn vây quanh gã, nên tay từ . Dù là ôm chân đỡ , đều thấy chút hổ.

“Phu nhân.” Mao Thất lên tiếng, “Để .”

Điền Nguyễn lùi hai bước: “Các tự gây họa thì tự thu dọn, bái bai.” Nói xong liền xoay chạy mất dạng.

“……”

Hà Phóng kêu to: “Ngu phu nhân! Cậu lo cho xem mắt ? Vậy bắt đại thôi, bắt trúng ai thì là đó!”

Điền Nguyễn từ xa đáp : “Bắt bắt !”

Mao Thất thì dừng tay, lẽ lo “bắt đại”, liền sang Đại Tráng : “Lấy cho một con dao.”

Đại Tráng lập tức thò tay túi quần, rút một con d.a.o nhỏ: “Anh Mao, .”

Hà Phóng bỗng nhiên thấy : “Xã hội pháp trị mà, các định tra tấn đấy chứ?”

Mao Thất trực tiếp cắt dây thừng.

“Á!” 

Hà Phóng rơi phịch xuống nền đá, bẹp nửa ngày bò dậy nổi, “Mẹ nó, mưu sát ?”

Mao Thất đáp, bắt đầu chấp hành mệnh lệnh thứ hai của Điền Nguyễn, khiến Hà Phóng thời gian về Lộ gia. Hắn : “Cậu xem mắt với bọn họ cũng .”

Hà Phóng tự bò dậy, mặt treo nụ : “Điều kiện?”

“Mỗi ngày chỉ xem mắt một , hẹn hò với đó trọn một ngày. Phải xem mắt xong bộ, mới chọn ý.”

Hà Phóng suy nghĩ một chút: “Ngu gia bao nhiêu bảo tiêu?”

Mao Thất: “Tính cả là bốn mươi lăm .”

“Một vòng là mất hơn một tháng rưỡi, thú vị.” Hà Phóng chẳng những ngại mà còn hứng thú, “Được, hôm nay hẹn hò với , Mao.”

Mao Thất bình thản: “Không vấn đề.”

Hai đơn giản giới thiệu qua, Hà Phóng tò mò hỏi: “Sao tên là Mao Thất?”

Mao Thất đáp: “Trong nhà thứ bảy, phía sáu chị, phía còn hai em.”

“……”

Điền Nguyễn trốn về chủ trạch, bụng đói kêu ùng ục.

Má Lưu thấy, ngạc nhiên : “Sao thấy tiếng gà gáy? Gà mang về g.i.ế.c ? Hay là chúng già quá nên sinh ảo giác?”

Điền Nguyễn: “…… má Lưu, con đói.”

Má Lưu hiền: “Phu nhân chạy ? Đồ ăn dọn xong , mau qua ăn .”

Điền Nguyễn nhà vệ sinh rửa tay. Lúc thì tiếng xe, cửa lên, là chiếc Rolls-Royce đen tuyền của nhà, từ xe bước xuống hai thiếu niên cao gầy.

Lộ Thu Diễm tùy ý hỏi: “Điền Nguyễn còn ngủ ?”

Ngu Thương: “Chỉ cần cha làm muộn nửa tiếng, Điền Nguyễn nhất định sẽ dậy muộn ba bốn tiếng.”

“Vì ?”

Ngu Thương giải thích thế nào, đành : “Chuyện của lớn, chúng ít quản.”

“Hiểu .”

Điền Nguyễn tức giận kêu lên: “Đồ bất hiếu, khi nào tham ngủ? Đừng bôi nhọ !”

Ngu Thương kịp quản gia truyền lời tới tai cha, kết quả mắng vẫn là .

Lộ Thu Diễm đút tay túi, bước tới, đổi đề tài: “Cậu nhỏ của ở đây ?”

Điền Nguyễn dẫn Lộ Thu Diễm nhà ăn: “Ở đây. Hắn bận đổi chiều, rảnh gây chuyện.”

“Đổi chiều?” Lộ Thu Diễm thuận miệng hỏi tiếp.

Điền Nguyễn nghĩ tới cảnh Hà Phóng trói treo cây, đến ngửa tới ngửa lui, nổi câu nào cho hồn. Cậu định uống một ngụm sữa bò cho bình tĩnh, ai ngờ sặc, sữa văng đầy miệng và áo.

Lộ Thu Diễm: “……”

Y tự chủ nghĩ tới cảnh buổi tối Điền Nguyễn ở cùng Ngu Kinh Mặc, miệng và chắc cũng là một mảng trắng xóa như .

Vui quá hóa buồn, Điền Nguyễn bàn ăn, chỉ đành nhận mệnh lên lầu quần áo, bụng kêu hòa tấu.

Khi Điền Nguyễn xuống lầu, quản gia tới báo: “Hà và Mao Thất hẹn hò .”

Điền Nguyễn ngạc nhiên: “Đi hẹn hò?”

“Công viên.”

Điền Nguyễn lập tức chuyển cho Mao Thất một bao lì xì một trăm tệ: Anh Mao, nhớ bảo vệ bản / cảm động

Mao Thất: …… Cảm ơn phu nhân.

như Điền Nguyễn tính toán, bảo tiêu của Ngu gia đủ nhiều để chiếm trọn thời gian của Hà Phóng. Đi sớm về muộn, Hà Phóng chạm mặt Lộ Thu Diễm đếm đầu ngón tay, tiết kiệm ít lời qua tiếng .

Còn Điền Nguyễn mỗi ngày chỉ cần phát cho bảo tiêu hẹn hò hôm đó một trăm tệ “tiền an ủi”, là thể đổi lấy yên tạm thời.

Ngu Kinh Mặc : “Rõ ràng cách đơn giản hơn, em chọn cách rườm rà nhất.”

Điền Nguyễn: “?”

Ngu Kinh Mặc: “Ban đầu định sắp xếp cho Hà Phóng một công việc lương tháng hai vạn ở ngoại tỉnh, sẽ rảnh về Tô thị.”

Điền Nguyễn như nhồi bài tập hè, đơ : “Sao em nghĩ nhỉ?”

Ngu Kinh Mặc gập laptop : “Trong nhà thì rõ, ngoài thấu. Khi em xử lý thế nào, thể hỏi .”

“Giờ còn kịp ?”

Ngu Kinh Mặc lắc đầu: “Nam sắc quá nhiều, e là Hà Phóng nỡ , trừ khi chán.”

Điền Nguyễn thích đặt hy vọng lên khác. Ngày hôm liền hỏi thẳng Hà Phóng: “Có công việc lương tháng hai vạn, hoặc yêu đương với một bảo tiêu lương tháng hai vạn, chọn cái nào?”

Hà Phóng do dự: “Đương nhiên là công việc lương hai vạn, tiện thể quyến rũ luôn ông chủ.”

“…… Được, chiều .”

Thế là bọn bảo tiêu còn kịp lãnh hết tiền thưởng mỗi ngày của phu nhân, cơ hội kiếm tiền hết. Tối hôm đó Hà Phóng liền bay sang ngoại tỉnh, chuẩn câu cá lớn.

Trước khi , Hà Phóng quên dặn Lộ Thu Diễm một câu: “Trên đời chỉ tiền là thật, còn đều là hư. Chỉ cần nắm cơ hội, con thể một bước lên mây, dẫn dắt Lộ gia huy hoàng.”

Lộ Thu Diễm tai lọt tai , để tâm, chỉ giúp gã thu dọn hành lý.

Hà Phóng : “Vị thiếu gia của Ngu gia, đối với con chắc chắn ý, con……”

Giọng dứt, Lộ đẩy cửa bước , sắc mặt lạnh băng: “Hà Phóng, còn dám bậy, em trai như .”

Hà Phóng ngậm miệng, thu dọn xong hành lý, tùy tiện cửa, : “Chị, Thu Diễm, em đây, chúc em sớm ngày bay cao, tiền đồ rộng mở.”

Mẹ Lộ: “Thành thật làm việc cho đàng hoàng, quan trọng hơn tất cả. Đừng như , đuổi việc là .”

“……”

Tiễn Hà Phóng , Lộ nhân tiện dặn dò Thu Diễm: “Trước khi khai giảng, con hạn chế gặp gỡ Ngu thiếu gia. Tránh để khác hiểu lầm.”

Dưới ánh đèn đường u tối, bướm đêm lượn vòng, phành phạch lao chụp đèn, cho dù gãy cánh, cắt đứt sinh cơ, vẫn ngừng hướng về nguồn sáng. Lộ Thu Diễm ngay ngọn đèn đó, hàng mi rũ xuống, khẽ đáp một tiếng mơ hồ.

Còn hai ngày nữa mới khai giảng, cốt truyện hẹn hò của vai chính công thụ mà Điền Nguyễn mong đợi vẫn xảy .

Mỗi ngày Điền Nguyễn Ngu Thương một ngoài, một trở về, trợn to mắt manh mối hẹn hò từ đó, đáng tiếc hỏa nhãn kim tinh, chẳng phát hiện gì. Cậu buồn bực hỏi: “Ngu Thương, mấy hôm nay gặp Lộ Thu Diễm ?”

Ngu Thương: “Không.”

“Vậy bận cái gì?”

“Đón mới.”

“Chỉ thấy mới , .”

Ngu Thương im lặng một lúc, hỏi: “Anh rốt cuộc gì?”

Điền Nguyễn: “Tôi cũng mấy ngày gặp Lộ Thu Diễm, đến khách sạn cũng ghé, khẳng định là quán bar .”

Giữa mày Ngu Thương nhíu , lập tức tìm .

Điền Nguyễn vội vàng đuổi theo: “Tôi cũng .”

học lái xe, nhưng cơ hội để Điền Nguyễn tự lái ngoài vẫn nhiều, nhất là khi chuyện quan trọng, tốc độ lái xe “quy củ” của chỉ khiến khác sốt ruột.

Trên xe, Điền Nguyễn gọi video cho Lộ Thu Diễm mấy đều kết nối , nhắn tin thì hồi đáp.

Lộ Thu Diễm: Làm gì? Đang bận.

Điền Nguyễn: Ở quán bar ? Ngu Thương tới bắt .

Lộ Thu Diễm: Hắn dựa cái gì mà bắt ?

Điền Nguyễn: Cậu mấy hôm nay liên lạc với , vui.

Lộ Thu Diễm: Hắn cũng liên lạc với .

Điền Nguyễn: Hai các đúng là……

Nói chuyện yêu đương mà cũng rõ.

May mà đổi sang “đại hào” Ngu Kinh Mặc thì hiểu. Chỉ cần Lộ Thu Diễm một ngày chủ động liên hệ, nhất định một thúc giục, hai dỗ dành, ba gọi điện, bốn bày chiêu dụ dỗ.

Còn bây giờ Ngu Thương vẫn là “tiểu hào”, kỹ năng yêu đương khó tránh vụng về —— vợ mấy ngày liên lạc mà vẫn như chuyện gì.

Có thật là chuyện gì , Điền Nguyễn cũng .

Đang nghĩ , điện thoại reo lên, bắt máy: “Ngu .”

“Em đang ở ?” Ngu Kinh Mặc hỏi thẳng.

Điền Nguyễn: “……”

Xem , đây mới là kỹ năng yêu đương đúng chuẩn.

Vợ thấy, lập tức hỏi ngay.

“Trời sắp tối , đừng chạy lung tung. Nói cho em ở , đến đón.” Ngu Kinh Mặc đổi giọng, mang theo ý dỗ dành.

Nghe giọng trầm thấp, hoa mỹ như tiếng cello của Ngu Kinh Mặc, tai Điền Nguyễn mềm , ngữ điệu cũng ngọt hẳn: “Em quán bar tìm Lộ Thu Diễm, Ngu Thương cũng ở đó. Anh yên tâm, em sắp về .”

“Ừ.” Ngu Kinh Mặc , “Anh đến đón.”

Điền Nguyễn ngoan ngoãn đáp: “Được.”

Cúp máy, ôm điện thoại, xung quanh như nổi bong bóng màu hồng.

Tài xế : “Thiếu gia, nên học theo.”

Ngu Thương hiểu: “Học cái gì?”

“Học và phu nhân.”

Ngu Thương Điền Nguyễn, dứt khoát : “Tôi học cái kiểu mê đó.”

“……”

Điền Nguyễn hồn: “Ngu Thương, cái gì?”

Ngu Thương: “Khen oai phong lẫm liệt.”

Điền Nguyễn: “Cậu đổi , cũng bậy.”

Ngu Thương khựng , thở dài: “Trên ngay, ắt loạn. Học theo .”

“……”

Người gần đèn thì sáng, gần mực thì đen, quả nhiên lý. Ở chung một mái nhà với Điền Nguyễn suốt một năm, lời hành vi của ít nhiều cũng ảnh hưởng đến Ngu Thương: thỉnh thoảng đầu óc chệch nhịp, thỉnh thoảng linh tinh, thỉnh thoảng cũng trở nên thông suốt.

Ví dụ như đến quán bar, Ngu Thương hề “bắt” Lộ Thu Diễm, mà gọi hai ly cocktail độ cồn thấp.

Người mang rượu tới là Lộ Thu Diễm, vẻ mặt nhạt nhòa như thường: “Khách ít.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-197.html.]

Đặt hai ly rượu xuống, bên cạnh ly trang trí lá bạc hà và lát chanh. Điền Nguyễn định cầm lên thì Ngu Thương đưa cho Lộ Thu Diễm: “Uống cùng chứ?”

Lộ Thu Diễm từ chối, thuận tay nhận lấy.

Hai một uống cạn.

Điền Nguyễn: “…… Thì phần của ?”

Ngu Thương chính đáng: “Không thích uống gì.”

Lộ Thu Diễm đưa cho Điền Nguyễn một ly soda bạc hà, : “Đây là loại độ cồn thấp nhất trong quán.”

Điền Nguyễn vui vẻ uống một ngụm, vị gì, thất vọng tràn trề. Mãi đến khi Ngu Kinh Mặc đến đón, vẫn là bóng đèn lớn giữa hai vai chính.

Không do Điền Nguyễn , giữa Ngu Thương và Lộ Thu Diễm nhiều, nhưng như sóng ngầm cuộn chảy. Có ngoài, bọn họ tiện .

Chờ Ngu Kinh Mặc tới, Điền Nguyễn tự giác thêm lời nào, dậy định .

“Cha.” Ngu Thương lên, hình như cũng rời .

Ngu Kinh Mặc thản nhiên : “Con ở . Lộ Thu Diễm tan ca, con đưa về.”

“…… Vâng.”

Trong quán bar ánh đèn rực rỡ, âm nhạc nhẹ nhàng. Lộ Thu Diễm len lỏi giữa đám đông đưa rượu, thấy cuộc chuyện bên . Chỉ thỉnh thoảng liếc mắt qua, thấy Điền Nguyễn cạnh Ngu Kinh Mặc, còn Ngu Thương thì yên tại chỗ.

Điền Nguyễn , phía Lộ Thu Diễm, giơ tay làm động tác cổ vũ.

Lộ Thu Diễm hiểu, vô tình đặt cả xấp bia lên đùi một nam sinh, khiến đối phương kêu oai oái. Y vội vàng nhấc lên: “Xin , đặt nhầm chỗ .”

Nam sinh ôm chỗ kín, hổ rưng rưng chạy nhà vệ sinh.

Lộ Thu Diễm: “……”

Ngu Thương dậy, cùng Lộ Thu Diễm chờ nam sinh , : “Đưa bệnh viện kiểm tra nhé.”

Nam sinh vội xua tay: “Không cần cần, cái vẫn dùng .”

“Vậy thì .” Lộ Thu Diễm lấy mấy đồng tiền xu trong túi đưa cho , “Nếu đau thì mua ít Ibuprofen uống.”

Nam sinh: “…… Cậu đúng là .”

Đêm tối một nữa bao trùm Tô Thị, xuyên qua ánh đèn neon và muôn nhà sáng đèn, cuối cùng cũng đến lượt thắp sáng căn nhà dành cho Điền Nguyễn.

“Hoan nghênh ——”

“Phu nhân của các về nhà đây!” Điền Nguyễn lớn tiếng cắt ngang.

Quản gia bật : “Phu nhân hôm nay vẫn tinh thần dồi dào, cùng đúng là trai tài trai sắc, hạnh phúc viên mãn.”

Điền Nguyễn quen , giống Ngu Kinh Mặc, miễn dịch: “Ăn cơm thôi.”

“Không đợi thiếu gia ?” Quản gia hỏi ý Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc: “Hôm nay nó ăn ở ngoài.”

Điền Nguyễn: “Còn ngủ ngoài luôn.”

Quản gia đến thấy mắt: “Thiếu gia trưởng thành .”

Điền Nguyễn chắc chắn, buổi hẹn hò của Ngu Thương và Lộ Thu Diễm chính là tối nay. Hắc hắc hắc…… Tuy gì đặc biệt, nhưng với tuổi trẻ của họ, đó là quãng thời gian ngọt ngào hiếm , nỡ phá rối.

Sáng hôm , Điền Nguyễn ngủ đến mặt trời lên cao.

Cậu nghi ngờ bản sắp “lớn thêm”: ăn , ngủ , còn thể xào, thể khỏe mạnh vô cùng, ăn gì cũng thấy ngon. Ngay cả Ngu Kinh Mặc …… cái gì cũng nếm vị sữa bò, cũng trách tham ăn……

Điền Nguyễn vội vàng kéo suy nghĩ bay xa về, rửa mặt đ.á.n.h răng xong thì xuống lầu.

như dự đoán, Ngu Thương vẫn dậy sớm như thường lệ, sofa sách. Mấy cuốn đó lấy từ thư phòng, sách kinh tế học và cờ luận, loại mà Điền Nguyễn chỉ cần liếc một cái là buồn ngủ, mà Ngu Thương say sưa.

“Phu nhân, chào buổi sáng.” Chị Trương gọi, “Có cần chải đầu cho ngài ?”

Điền Nguyễn xoa xoa tóc mấy cái, “Không cần, em ăn sáng .”

Bữa sáng bánh bao chiên vẫn thơm ngào ngạt như khi, Điền Nguyễn ăn hoài ngán. So với việc kinh tế học, thà tính toán định lý Pythagoras của… bánh bao còn hơn.

“Ngu Thương.” Điền Nguyễn uống một ngụm sữa đậu nành, gọi lớn, “Lại đây ăn sáng.”

Dù chủ trạch lớn, phòng khách cách nhà ăn chừng ba mươi mét, nhưng chỉ cần đủ yên tĩnh, cộng thêm giọng Điền Nguyễn đủ to, là thể rõ mồn một, dư âm còn vang bên tai.

Ngu Thương thích gọi chuyện qua gian, khép sách , bước chậm rãi nhà ăn sáng sủa rộng rãi. Trên chiếc bàn ăn dài đặt hai bình pha lê, bên trong cắm hoa hồng và cúc non mới hái.

Bàn ăn quá lớn, khiến Điền Nguyễn trông nhỏ bé hẳn . Ngu Thương bỗng nhận , bình thường cha Điền Nguyễn từ góc độ , quả thật giống như một con vật nhỏ.

“Cậu , tối qua với Lộ Thu Diễm hôn ?”

Điền Nguyễn mở miệng suýt châm ngòi nổ. Đuôi mày Ngu Thương giật giật: “Không .”

“Vậy nắm tay ?”

“……”

“Hay là từ thơ ca đến triết lý nhân sinh?”

“Không .”

“Cậu phủ nhận chuyện nắm tay, tức là nắm.”

“……” Ngu Thương cãi . Tối qua quả thật nắm tay Lộ Thu Diễm.

Tối hôm qua, Lộ Thu Diễm mãi đến mười hai giờ đêm mới tan ca. Khi đó quán bar vắng , Ngu Thương một , dáng vẻ cô độc nhưng nổi bật, thu hút ít nam nữ đến bắt chuyện, song đều lạnh lùng từ chối.

Lộ Thu Diễm trêu : “Cậu như thì khó tìm bạn trai bạn gái lắm.”

Ngu Thương y, : “Học sinh cấp ba cấm yêu đương.”

“…… Vậy thì , tính chuyện ?”

“Chuyện tương lai, để tương lai tính.”

“Ồ.” Lộ Thu Diễm , “Đừng chờ nữa, về .”

Ngu Thương đáp: “Không vội.”

Cho đến lúc Lộ Thu Diễm tan ca, hai chuyện vẫn lác đác vài câu. Mãi đến khi tài xế đau bụng dữ dội, : “Thiếu gia, e là lái xe , phiền lái giúp.”

Lộ Thu Diễm : “Tôi bằng lái, để lái.”

Không còn cái bóng đèn lớn là tài xế, quãng đường phía chậm dần, xe chạy đến một vùng núi hẻo lánh. Hai hỏi vì tới đây, chỉ lặng lẽ chuyện khác.

“Đừng khác nữa, về chúng .” Ngu Thương bỗng lên tiếng, “Lộ Thu Diễm, định thi trường đại học nào?”

Lộ Thu Diễm trả lời ngay. Y thể thoải mái với Điền Nguyễn rằng nhập ngũ, nhưng Ngu Thương, lời nghẹn , trong lòng như chặn bởi một tảng đá lớn.

“Tôi còn nghĩ xong.”

Ngu Thương rũ mắt: “Có lẽ sẽ nước ngoài.”

Lộ Thu Diễm ngạc nhiên. Một thiên chi kiêu t.ử như Ngu Thương, vốn nên đào tạo chuyên sâu, kế thừa gia nghiệp, phấn đấu mười năm trở thành cầm quyền thế hệ mới của Ngu gia.

“Cũng .”

“Nhiều nhất ba năm, sẽ trở về.” Ngu Thương tiếp.

“Ừ.”

“Khi đó, chắc đang học năm tư.”

“Ừm.”

“Cậu……” Ngu Thương gì thêm, sang tìm chai nước khoáng.

lúc , Lộ Thu Diễm cũng đang với tay tìm nước.

Hai bàn tay bất ngờ chạm . Lộ Thu Diễm theo phản xạ rút , nhưng Ngu Thương “bộp” một tiếng nắm chặt.

Trong khoảnh khắc, tình cảm non nớt âm thầm sinh sôi, chỗ trốn tránh. Nhịp tim dồn dập, ấm nơi đầu ngón tay, ánh mắt chạm như trăng đầy trời, như suối trong khe núi, róc rách chảy thế giới nhỏ bé .

Nếu hỏi tuổi trẻ khoảnh khắc nào khó quên, thì giây phút , hẳn sẽ Ngu Thương trân trọng cả đời.

Không thể , thể gọi tên, chỉ trái tim non nớt đập rộn ràng.

“Hê hê hê……” Tiếng của Điền Nguyễn kéo Ngu Thương trở về thực tại, “Hai đứa nắm tay , lắm.”

Ngu Thương đầu bỏ , bước chân càng lúc càng nhanh, như cơn gió lướt khỏi chủ trạch.

Quản gia gọi: “Thiếu gia……”

Ngu Thương đáp: “Con học.”

Quản gia nhà ăn, ngạc nhiên : “Lâu mới thấy thiếu gia như .”

Điền Nguyễn suýt phun sữa đậu nành, giơ ngón tay cái: “Phong bác làm NPC xuất sắc nhất.”

Ngay cả lời thoại cũng sai một chữ.

Quản gia: “?”

Một ngày khai giảng, Điền Nguyễn vui vẻ cửa hàng văn phòng phẩm mua đồ mới, thật, đồ học kỳ còn dùng hết. Chăm chỉ như , hơn chục cuốn sổ, bút vẫn còn dư mấy chục cây……

Ngu Kinh Mặc hiểu thói quen tích trữ bút của , nhưng tôn trọng: “Nếu em thích bút, bình thường cũng tặng , lát nữa sang văn phòng lấy.”

Điền Nguyễn hí hửng theo sang văn phòng. Ngu Kinh Mặc lôi từ trong tủ mấy hộp quà phủ bụi, bản buồn mở, giao cho Điền Nguyễn.

“……” 

Điền Nguyễn mở hộp, hàng bút máy xếp ngay ngắn bên trong mà sững sờ, “Ngu , đúng là phí của trời, mấy cây bút đắt.”

Cậu khách sáo ôm hết, liếc sang cây bút máy bàn làm việc: “Cây đó bao nhiêu tiền?”

Ngu Kinh Mặc thản nhiên đáp: “Hai mươi vạn.”

Điền Nguyễn kinh hãi: “Một cây bút máy mà bằng bắt nạt em một ??”

Ngu Kinh Mặc giả ngây: “Anh bắt nạt em khi nào?”

“Anh…… đối với em như như .”

“Như như là thế nào?” Ngu Kinh Mặc cầm bút máy lắc lắc mặt , “Là cho nó trong hoa hoa, bắt em giạng chân biểu diễn?”

Điền Nguyễn nhớ trong văn phòng, tắt hết đèn, Ngu Kinh Mặc ép bàn làm việc rộng lớn. Trong bóng tối, thứ lạnh lạnh chạm hoa hoa.

Cậu tưởng là đồ chơi, ai ngờ là bút máy.

Bút máy hai mươi vạn.

Điền Nguyễn rốt cuộc thể thẳng cây bút nữa: “Đừng dùng.”

Ngu Kinh Mặc rút nắp bút. Đầu bút cong , nét mạnh mẽ, đúng kiểu thích. “Mỗi dùng cây bút ký tên, đều nhớ đến sự mềm mại của em. Anh thích.”

“……”

Ngu Kinh Mặc tiện tay chọn cây khác: “Cây độ cong nhất. Anh sợ mấy cây khác góc cạnh quá, sẽ làm em đau.”

Điền Nguyễn đỏ mặt trừng , ôm chặt hộp quà: “Mấy cây bút là của em, đừng nghĩ đến việc làm hỏng.”

Ngu Kinh Mặc khẽ, ép thanh niên giữa và bàn làm việc: “Dùng em, tính là làm hỏng.”

Tim Điền Nguyễn đập thình thịch. Rõ ràng dám cây bút, nhịn liếc trộm.

Ngu Kinh Mặc đậy nắp bút. Cây bút máy sơn xanh đậm ánh kim, thoi, xoay tròn giữa những ngón tay thon dài của .

“Muốn thử ?”

Điền Nguyễn sợ lỡ tay làm rơi cây bút hai mươi vạn, vội chộp lấy: “Đừng chơi kiểu đó.”

“Vậy chơi kiểu khác.”

Tai Điền Nguyễn nóng ran, liếc về phía cửa văn phòng.

Ngu Kinh Mặc cầm điều khiển, khóa cửa điện tử, kéo rèm tự động, điều chỉnh đèn trong phòng thành ánh vàng hôn. Loại ánh sáng thường tượng trưng cho tổng tài tan ca, cấp thể ở .

“Được.” 

Ngu Kinh Mặc kéo khóa quần thanh niên, động tác thuần thục như lột măng, chẳng mấy chốc trần trụi.

Điền Nguyễn: “…… Anh quen tay quá .”

Ngu Kinh Mặc cầm bút máy, đầu bút chạm lên làn da trắng mịn lạnh mát, chậm rãi trêu đùa: “Quen tay việc.”

Điền Nguyễn rên khẽ, mặc làm gì thì làm.

Cây bút máy về vẫn là cây bút Ngu Kinh Mặc thích dùng nhất. Không vì nó đắt, mà vì mỗi cầm nó lên, tâm trạng đều trở nên vui vẻ.

Còn Điền Nguyễn, hoang đường cuối cùng , cuối cùng cũng khai giảng, chính thức trở thành học sinh lớp mười hai.

Cuộc sống trung học huyễn hoặc của “ba nhỏ hào môn”, sắp đến hồi kết.

Loading...