Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 196
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:31:33
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Khách sạn hoa viên quốc tế Macchiato là khách sạn năm thuộc Tô Thị. Nhờ phong cách kiến trúc lâu đài đặc trưng, nơi chỉ nổi tiếng trong nước mà còn vang danh quốc tế. Tuy lượng khách sạn mang thương hiệu Macchiato chỉ mười mấy cơ sở, nhưng mỗi nơi đều là điểm check-in thể bỏ qua của thành phố đó.
Macchiato theo lối xa hoa lộng lẫy thường thấy ở các khách sạn năm khác. Mỗi sảnh yến tiệc đều một chủ đề riêng. Những sảnh sức chứa hàng trăm tới bảy, tám phong cách khác : công chúa, Địa Trung Hải, Trung cổ, cổ phong Trung Hoa… mỗi phong cách đều khiến mãn nhãn.
Ngu Thương đặt sảnh yến tiệc phong cách công chúa. Khắp căn phòng đều là gam màu hồng mộng ảo, rèm cửa và màn ngăn đều thêu ren tinh xảo. Đèn thủy tinh rủ xuống như thác nước, cổng vòm kết bằng hoa tươi, bên cửa sổ đặt vài mô hình thiên nga trắng muốt dáng vẻ yêu kiều, lớp lông đều là lông thiên nga tự nhiên rụng xuống thu thập .
Trên tấm t.h.ả.m hồng phấn rải đầy cánh hoa hồng, hương hoa quả ngọt ngào nồng đậm lan tỏa khắp gian.
Mọi : “……”
Dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ, Ngu Thương , những còn đành theo .
Điền Nguyễn hỏi Lộ Thu Diễm: “Thích ?”
Lộ Thu Diễm mặt biểu cảm: “Có lòng.”
Chuyên chọn sảnh phong cách công chúa, là lòng cũng hẳn. Điền Nguyễn lý do nghi ngờ rằng Ngu Thương vẫn bữa tiệc sinh nhật hôm qua ảnh hưởng, theo bản năng chọn một sảnh mang gam màu phấn nộn.
Điều cũng thể trách Ngu Thương. Sinh nhật của chính vốn luôn trôi qua vô cùng đơn giản, bữa tiệc sinh nhật chính thức duy nhất từng tham dự chính là sinh nhật của ba nhỏ .
Chỉ thể lấy đó làm tham khảo.
Cũng may Lộ Thu Diễm bày tỏ ý kiến gì, ngược Lộ bật : “Quả nhiên vẫn là trẻ con.”
Hà Phóng vô cùng tự giác, là đầu tiên xuống sofa, mềm nhũn như xương, ung dung : “Gọi hết bảo tiêu tới đây , xem mắt từng .”
Khu vực sofa ngoài chiếc ghế dài màu hồng nhạt , còn hai ghế đơn. Điền Nguyễn một ghế, hiệu cho Lộ đối diện.
Mẹ Lộ xuống.
Ngu Thương và Lộ Thu Diễm thì bên cạnh, hai phục vụ đang bày biện chén đĩa bàn xoay đường kính hai mét.
“Hôm nay chỉ hai bảo tiêu theo, e là đủ cho xem.” Điền Nguyễn với Hà Phóng, “Ngày mai đến trang viên, đích trấn cửa cho .”
Hà Phóng vỗ vỗ bụng : “Được thôi, bụng hôm nay để dành ăn cơm, ăn thứ khác.”
Điền Nguyễn: “……” Anh còn định ăn cái gì nữa?
Mọi tán gẫu vài câu, xã giao đôi lời. Mẹ Lộ luôn ngay ngắn, còn Hà Phóng thì hoặc qua , hoặc dài chơi điện thoại, thỉnh thoảng chen vài câu chẳng liên quan.
Điền Nguyễn nhịn hỏi: “Hà , thận hư ? Sao cứ mãi thế?”
Hà Phóng: “Tôi thiếu máu, sức khỏe .”
Điền Nguyễn thầm nghĩ, còn hăng hái như hổ, đòi xem từng bảo tiêu, đương nhiên thể thật sự cho đánh. Điền Nguyễn chỉ tìm việc cho Hà Phóng, để mấy bảo tiêu diễn một màn, tốn tiền đuổi Hà Phóng , thế là nhất.
Điện thoại rung trong túi quần, Điền Nguyễn máy: “Ngu , đến ?”
“Khoảng mười phút nữa tới.”
“Được.”
Nghe Ngu Kinh Mặc sắp tới, Lộ chút bối rối: “Sao làm phiền Ngu tới mừng sinh nhật cho Thu Diễm?”
Điền Nguyễn : “Tôi ở đây, đương nhiên sẽ tới.” Cậu hiểu sự nhạy cảm của Lộ nên chỉ cần Ngu Kinh Mặc là vì mà đến, Lộ sẽ cảm thấy áy náy.
Mẹ Lộ xong gật đầu: “Hai thật ân ái.”
Điền Nguyễn , tiếp tục đề tài .
Mẹ Lộ cũng thêm. Gia đình bà đủ rối ren, dù ngưỡng mộ gia đình khác viên mãn đến , cũng chỉ thêm phiền não.
Hà Phóng thẳng dậy, thấy Ngu Thương đang chuyện nhỏ giọng với Lộ Thu Diễm, gã chẳng gì, liền cao giọng: “Hai đứa gì bí mật thế? Nói cho thử xem.”
Hai thiếu niên đồng loạt khựng .
Ngu Thương đầu , : “Chỉ là chuyện học tập.”
Hà Phóng: “Học tập cũng nhiều loại, ví dụ như yêu đương cũng là một đề mục, còn nhiều cách giải.”
Lộ Thu Diễm : “Dùng phương pháp quy nạp toán học chứng minh rằng vector phẳng a=(a1, a2) và b=(b1, b2) thỏa mãn bất đẳng thức a1/b1 + a2/b2 > 0 (giả sử a1, a2, b1, b2 cùng dấu). Cậu nhỏ, làm ?”
Hà Phóng: “……”
Trong đầu Điền Nguyễn tự động bắt đầu tính: “……”
Hà Phóng khoát tay: “Tôi nghiệp bao nhiêu năm , kiến thức sớm trả cho thầy giáo.”
Điền Nguyễn ngờ Ngu Thương và Lộ Thu Diễm thật sự đang thảo luận toán học. Đã là yêu đương ?
Mẹ Lộ nghi ngờ hai , : “Ngu thiếu gia, con trai thông minh lắm, làm phiền .”
Ngu Thương trầm mặc giây lát: “Lộ Thu Diễm thông minh, hề làm phiền .”
Điền Nguyễn tiếp lời: “ , Lộ Thu Diễm hiện giờ nhiều thi lọt top mười khối.”
Mẹ Lộ vẫn vui mấy. Làm cha , ai cũng mong con ưu tú hơn nữa: “Ngu phu nhân, nhiều top ba khối?”
Điền Nguyễn: “…… Tôi là kiểu học c.h.ế.t sách. Lộ Thu Diễm thi top mười nhẹ nhàng, thực tế còn thông minh hơn .”
Mẹ Lộ tỏ thái độ. Thành tích là thứ chân thực nhất, dù Lộ Thu Diễm thi nhẹ nhàng , so với những học sinh mũi nhọn ở Đức Âm vẫn cách.
Bà : “Ngu phu nhân khiêm tốn . Khi thời gian, mong chỉ bảo Thu Diễm nhiều hơn.”
Điền Nguyễn cũng nên gì. Cậu hiểu Lộ còn điều gì hài lòng, chỉ thể đáp: “Tôi sẽ.”
Từ đầu đến cuối, Lộ Thu Diễm bày tỏ gì với . Y cúi đầu, dùng ngón cái lượt bấm móng tay, như thể bên trong thứ gì bẩn, nhưng thực tế chẳng gì cả.
Điền Nguyễn lo lắng liếc Lộ Thu Diễm, chợt nhận , thật việc Hà Phóng ở đó cũng ảnh hưởng nhiều. Nguyên nhân cuối cùng dẫn đến việc con xa cách, vẫn là do chính Lộ.
Giống như giữa và Sa Mỹ Quyên. Dù đây cố gắng níu kéo thế nào, nhưng một khi Sa Mỹ Quyên quyết định rời , thì hiện tại, ngoài thỉnh thoảng gặp mặt xã giao vài câu, cũng chẳng còn gì để .
Ngay cả sinh nhật Điền Nguyễn, Sa Mỹ Quyên cũng đến. Bà qua điện thoại: “Hôm nay cũng là sinh nhật của Điền Viễn. Trước cứ mong nó sớm về hưu, nên dối ngày tháng. Dù gặp , vẫn ở nhà mừng sinh nhật cho nó.”
Điền Nguyễn thể cưỡng cầu, sớm buông bỏ.
Lộ là ruột của Lộ Thu Diễm. Những năm tháng , Lộ Thu Diễm thật sự thể buông bỏ ?
“Lộ phu nhân,” Điền Nguyễn nghiêm túc , “Theo thấy, Lộ Thu Diễm ưu tú, còn ưu tú hơn cả Ngu Thương, hơn tất cả những bạn học từng quen. Cậu .”
Mẹ Lộ sững , nhạt: “Cậu nghĩ như , là phúc khí của nó.”
“……”
Hà Phóng đột nhiên hỏi: “Cậu còn đang học ?”
Điền Nguyễn: “Ừ.”
Hà Phóng chỉ Lộ Thu Diễm: “Còn học cùng lớp với Thu Diễm?”
“.”
“Năm nay bao nhiêu tuổi ?”
“Hai mươi.”
Ngu Thương sửa : “Ba nhỏ, hai mốt.”
Điền Nguyễn: “Tôi đợi mấy . Tôi qua thêm hai hai mươi nữa, mấy sẽ theo kịp.”
“……”
Hà Phóng bật khúc khích, giơ ngón cái: “Đỉnh thật.”
Cửa lớn buổi tiệc đột nhiên mở , Mao Thất ngay ngắn bên cạnh cửa, Hà Phóng thò đầu , kinh hỉ : “Hắn là vệ sĩ nhà ?”
Điền Nguyễn: “ .”
Mao Thất vẫn nguyên tại chỗ bên cửa nhúc nhích. Một lát , tiếng bước chân nặng nề vang lên, thở mộc chất va chạm với mùi hương ngọt ngào trong phòng buổi tiệc. Thân ảnh cao lớn tuấn tú xuất hiện mang theo uy áp nặng nề, như núi cao sừng sững, như thái dương treo giữa trời, rực rỡ chói mắt.
Hà Phóng lập tức đoạt mất tâm thần, trừng to hai mắt : “Tôi vệ sĩ ! Chính là !”
Điền Nguyễn: “??”
Sắc mặt Lộ khẽ đổi: “Nói mê sảng gì , vị là……”
“Ngu , tới !” Điền Nguyễn nhảy dựng lên, tung tung tăng chạy tới, suýt chút nữa va thẳng Ngu Kinh Mặc.
Hà Phóng: “……”
Ngu Kinh Mặc giơ tay nắm lấy bả vai thon gầy mượt mà của thanh niên, dừng bước . Đôi giày da bóng loáng giẫm lên cánh hoa hồng rơi sàn, rũ mắt lướt qua, ánh thuận thế lướt qua đôi mắt sáng lấp lánh của Điền Nguyễn.
“Ừ.”
Điền Nguyễn nhẹ nhàng ôm một cái, công khai biểu thị chủ quyền: “Anh tới là .”
Ngu Kinh Mặc ngẩng mặt, lịch sự : “Để đợi lâu.”
Mẹ Lộ sửng sốt một chút, vội lên: “Không .”
Ngu Kinh Mặc vuốt ngược kiểu tóc ba bảy, lộ vầng trán đầy đặn, đường nét thái dương rõ ràng. Đôi mắt phượng dài mang vẻ lãnh đạm xa cách, nhưng khóe môi treo một nụ tựa gió xuân ấm áp: “Hôm nay là sinh nhật của tiểu Lộ, phu nhân đến tham dự, đương nhiên cũng tới.”
Câu trùng hợp hẹn mà hợp với suy nghĩ của Điền Nguyễn. Cậu dõng dạc : “Em với Ngu đúng là càng ngày càng tâm đầu ý hợp.”
Ngu Kinh Mặc tuy hiểu vì , nhưng tám phần là vô tình chạm trúng tâm tư của : “Ừ.”
Mẹ Lộ : “Ngồi .”
Mọi chuyển sang bàn ăn. Chỉ Hà Phóng vẫn thất hồn lạc phách, chằm chằm Ngu Kinh Mặc, từ bỏ ý định hỏi: “Hắn thật sự vệ sĩ Ngu gia ?”
Điền Nguyễn sang hỏi Mao Thất: “Anh Mao, nếu Ngu là vệ sĩ, sợ ?”
Mao Thất nghiêm túc : “Đến mức nửa đêm cũng ác mộng dọa tỉnh.”
Hà Phóng qua loa chắp tay với Ngu Kinh Mặc: “Hạnh ngộ, đại danh đỉnh đỉnh, lãnh khốc vô tình, g.i.ế.c chớp mắt, Ngu đại lão.”
Ngu Kinh Mặc tỏ thái độ.
Điền Nguyễn đồng ý: “Ngu khi nào g.i.ế.c chớp mắt? Anh đừng bịa đặt.”
Hà Phóng nhún vai: “Chỉ đùa chút thôi mà.”
“Vậy đêm ngự mười cũng là giỡn .”
“Mười thì nhiều, nhưng năm sáu thì thành vấn đề.”
“……” Hà Phóng mặt dày thừa nhận, khiến Điền Nguyễn cũng ngại nên lời.
Mẹ Lộ liếc Hà Phóng một cái: “Cậu còn bậy nữa thì ngoài.”
Hà Phóng hì hì : “Chị, em chỉ đùa thôi, đều nghiêm túc thế. Chán thật.”
Điền Nguyễn: “Ngày mai mới vui.”
Hà Phóng lúc mới tiếp nhận sự thật Ngu Kinh Mặc vệ sĩ, còn ném mị nhãn về phía Mao Thất: “Anh trai, ngày mai nhớ tới nha.”
Mao Thất: “……”
Người hầu lượt tiến , các món ăn tinh xảo lượt dọn lên, sắc hương vị đều đủ cả. Chỉ điều để phù hợp chủ đề “nhà ăn phong cách công chúa”, đĩa thức ăn đều viền lượn sóng hoa văn, màu sắc hồng phấn.
Ăn bữa cơm , cảm giác như thể biến thành công chúa.
Ngay cả bánh sinh nhật cũng là hồng trắng xen kẽ, viền quanh là dâu tây đỏ, lớp kem tạo hình phức tạp hoa mỹ, thậm chí còn vẽ vài bộ váy công chúa mặt bánh.
Lộ Thu Diễm: “……”
Người từng tổ chức sinh nhật ở phòng tiệc đó, chắc chắn là một bé gái mười tuổi.
Khi món ăn lên đủ, Ngu Kinh Mặc : “Ngu Thương, đàn một bản nhạc sinh nhật .”
Ngu Thương dậy, đến cây đàn piano tam giác trong suốt ở góc phòng, xuống, mở nắp phím đàn, chỉnh vài âm bắt đầu đàn.
Giai điệu bài hát sinh nhật vốn đơn giản, nhưng Ngu Thương đàn cảm giác dịu dàng lưu luyến. Lộ Thu Diễm , đôi mắt ảm đạm dần thắp sáng.
Điền Nguyễn hát theo: “Chúc mừng sinh nhật ~
Chúc mừng sinh nhật ~
Chúc mãi mãi vui vẻ ~
Chúc hạnh phúc an khang ~”
Một khúc kết thúc, cửa lớn phòng tiệc nữa mở . Đỗ phu nhân mỉm bước , vỗ tay : “Hát lắm.”
Điền Nguyễn: “Mẹ, tới .”
Đỗ phu nhân tiên chào Lộ: “Lộ phu nhân, hy vọng đến làm phiền .”
Mẹ Lộ: “Sao thế, mời .”
Đỗ phu nhân cạnh Lộ, Lộ sang với Hà Phóng: “Cậu sang bên .”
Hà Phóng: “Ờ.”
Hai vị phu nhân cùng trò chuyện vài câu. Đỗ phu nhân tự nhiên hào phóng, còn Lộ thì câu nệ, nhưng thấy Đỗ phu nhân quả thực hề ý khinh thường, mới dần thả lỏng, : “Mọi tới chúc mừng sinh nhật Thu Diễm, nó cảm ơn các vị.”
Đỗ phu nhân : “Nói thì khách sáo quá. Tiểu Lộ cũng xem như nửa đứa con của , là bạn học với Tiểu Nguyễn và Ngu Thương, đúng là càng thêm , vui càng thêm vui, đây là duyên phận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-196.html.]
Mẹ Lộ chỉ mỉm .
Hà Phóng chen : “ , thấy Thu Diễm với Ngu Thương đúng là trời sinh ——”
Điền Nguyễn: “A a a!”
Mẹ Lộ và Đỗ phu nhân cùng sang. Đỗ phu nhân hỏi: “Tiểu Nguyễn, cổ họng con khỏe ?”
Điền Nguyễn: “Dạ.”
Hà Phóng tiếp tục: “Tôi thấy Thu Diễm với Ngu Thương ——”
Điền Nguyễn: “A a a ~ á á á ~ hô hô hô ~”
Hà Phóng: “Tôi thấy bọn họ đúng là ——”
Điền Nguyễn: “Mặt trời cao chiếu! Hoa tươi với ! Chim nhỏ líu lo!”
Hà Phóng: “……”
Đỗ phu nhân dặn hầu: “Mau mang một chén canh lê hầm tới, cổ họng nó thoải mái.”
Hà Phóng như Điền Nguyễn: “Ngu phu nhân, ý gì đây?”
Điền Nguyễn mặt vô tội: “Cổ họng khỏe.”
Hà Phóng lười tiếp.
Ngu Kinh Mặc liếc Điền Nguyễn một cái: “Nói nhỏ thôi, thì sẽ tưởng trong phòng tiệc một đám trẻ con đang quậy.”
Điền Nguyễn gật đầu, làm bộ ngoan ngoãn: “Biết .”
Món ăn đủ, Ngu Kinh Mặc : “Thọ tinh ăn .”
Lộ Thu Diễm nâng ly nước chanh dậy: “Cảm ơn tới dự sinh nhật . Tôi lấy nước rượu, kính một ly.”
Bàn ăn quá lớn, Điền Nguyễn dù lên cũng chạm ly của Lộ Thu Diễm, chỉ thể chúc từ xa: “Lộ Thu Diễm, chúc năm nào cũng bình an, vạn sự như ý, phát tài phát lộc!”
Lộ Thu Diễm bật : “Cảm ơn.”
Ngu Thương nghẹn hồi lâu mới : “Sinh nhật vui vẻ.”
Lộ Thu Diễm: “…… Cảm ơn.”
Hà Phóng làm mặt quỷ: “Chúc cháu ngoại của sớm ngày bám giàu, để thơm lây.”
Lộ Thu Diễm phản ứng, chỉ uống nước. Những khác cũng lượt chúc sinh nhật vui vẻ.
Không tiếng đàn piano đệm nữa, trong phòng vang lên bản nhạc nhẹ nhàng. Mọi tương đối hòa thuận dùng bữa tối sinh nhật .
Cuối cùng mới cắt bánh kem. Điền Nguyễn giúp cắt, phần đầu tiên trịnh trọng dâng cho Lộ Thu Diễm, phía còn vẽ một chiếc váy nhỏ chỉnh.
Lộ Thu Diễm: “…… Có thể ăn ?”
Điền Nguyễn: “Không , thọ tinh nhất định ăn bánh kem.”
Ngoài bánh kem, khách sạn còn chu đáo chuẩn một bát mì. Lộ Thu Diễm ăn hết mì, ăn thêm vài món thì no. Bánh kem thật sự ăn nổi, chỉ thể ăn tượng trưng một chút.
Điền Nguyễn thì một ăn liền hai miếng bánh. Khi định ăn miếng thứ ba thì Ngu Kinh Mặc ngăn .
Ngu Kinh Mặc sờ bụng tròn của : “Không ăn nữa, tiêu hóa nổi.”
Điền Nguyễn: “Không ăn thì lãng phí.”
“Bánh kem với đồ ăn đều thể gói mang về.”
“À đúng . Lộ Thu Diễm, nửa cái bánh mang về, nhớ bỏ tủ lạnh.”
Lộ Thu Diễm , : “Không cần, tốn kém quá .”
“Vậy mang nhé, mai ăn.”
“Ừ.”
“Lộ phu nhân, mấy món còn động, dì mang về . Tôi thật sự ăn hết.”
Mẹ Lộ thấy mang bánh kem theo, lúc mới : “Vậy cũng . Không thể lãng phí đồ ăn.”
Đỗ phu nhân cũng : “Đậu phộng rang đường ngon lắm, mang về ?”
Mẹ Lộ : “Tất nhiên . Đỗ phu nhân thích món nào cứ việc mang.”
Điền Nguyễn thầm nghĩ, đúng là con, nghĩ gì, Đỗ phu nhân liếc mắt một cái là .
Tiệc tan, Điền Nguyễn giúp Lộ Thu Diễm thu dọn quà mang tới, đột nhiên hỏi Ngu Thương: “Quà của ?”
Ngu Thương: “…… Ở nhà.”
Điền Nguyễn: “Cậu về nhà thì đem lễ vật đưa qua .”
“Ừ.”
Lộ Thu Diễm tỏ vẻ gì, y sẽ rằng đang chờ mong lễ vật của Ngu Thương.
Mọi cùng khỏi cửa lớn khách sạn. Đỗ phu nhân xe riêng, Điền Nguyễn xe Ngu Kinh Mặc, Ngu Thương nhường xe của , lịch sự : “Tài xế đưa hai về, tiện thể dọn đồ.”
Mẹ Lộ từ chối, đồ đạc quả thật nhiều, chỉ hai con bà thì dọn xuể.
Mọi chào tạm biệt lượt lên xe về nhà.
Đi nửa đường, Điền Nguyễn đột nhiên vỗ đùi: “C.h.ế.t , cha của Lộ Thu Diễm vẫn còn ngủ say trong khách sạn kìa!”
Ngu Kinh Mặc: “Sáng mai vứt ngoài, ông sẽ tự đường về.”
“Vậy thì .” Điền Nguyễn lo Lộ sẽ nghĩ gì, ngược còn đoán rằng đêm nay bà hẳn đang vui vì quản chồng.
Hơn nữa ngủ khách sạn năm miễn phí, nghĩ thế nào thì cha Lộ cũng lời to.
Về đến nhà, Điền Nguyễn mệt đến mức chịu nổi, tắm rửa xong liền sấp lên giường. Chẳng bao lâu cơn buồn ngủ kéo tới, nhưng cảm thấy ngứa ngáy, như thứ gì đó trườn bò.
“…… Ngu ……” mơ mơ màng màng gọi.
Ngu Kinh Mặc nghịch bốn chi mềm mại của thanh niên, : “Em cứ ngủ, làm việc của .”
Điền Nguyễn: “…… Ừ…… A……”
Rên rỉ một lúc lâu, Điền Nguyễn rốt cuộc cũng tỉnh .
Sau đó bắt đầu gọi.
“Ngu ……”
Ngu Kinh Mặc đặt bàn tay lên che mắt : “Ngủ tiếp .”
“……” Ngủ mới là lạ.
Mãi đến khi mặt trời lên cao, Điền Nguyễn mới uể oải mở mắt. Vừa cử động nhẹ, liền đau nhức quen thuộc.
“…… Khốn nạn, đại khốn nạn.” Điền Nguyễn nghĩ mãi cũng tìm từ nào nặng hơn để mắng.
Vừa đầu, thấy bên gối một xấp tiền mặt dày cộp.
Điền Nguyễn: “……”
Cậu nghi ngờ xuất hiện ảo giác, do mê tiền đến phát điên.
Dụi dụi mắt, tiền vẫn còn nguyên.
Không ảo giác!
Điền Nguyễn vội vàng ôm lấy xấp tiền mặt ít nhất cũng hai mươi vạn, hít sâu mùi tiền thấm ruột gan, đau nhức đều như chữa khỏi. Trên xấp tiền còn kẹp một tờ giấy nhỏ:
Bảo bối, hy vọng thể bù đắp cho sự thô bạo tối qua của — Ngu Kinh Mặc.
Điền Nguyễn hôn lên tờ giấy: “Em tha thứ cho , Ngu .”
Là một đàn ông ý chí thép, Điền Nguyễn kiên cường dậy đ.á.n.h răng rửa mặt, tự mặc quần áo. Đi hai bước, vẫn khập khiễng.
Cậu mặc kệ, trực tiếp xuống lầu, gọi to: “Chú Vương!”
Quản gia vội chạy tới, cúi chào: “Phu nhân, ngài dậy đúng lúc. Hà xông đội bảo tiêu .”
“Cái gì?”
Điền Nguyễn kịp ăn sáng, cũng uống một ngụm nước, vội vàng chạy về khu ký túc xá bảo tiêu và hầu ở chung. Nơi ở một góc trang viên, nổi bật, một dòng suối nhỏ uốn lượn ngăn cách.
Khi Điền Nguyễn tới nơi, Hà Phóng đang lười biếng chắn ở con đường duy nhất. Người hầu gã cho chạy hết, còn bảo tiêu thì gã gọi từng tới tra hỏi ——
“Tên là gì?”
“Bao nhiêu tuổi?”
“Trong nhà mấy ?”
“Thu nhập năm bao nhiêu?”
“Ba vòng bao nhiêu, chít chít dài cỡ nào?”
Bảo tiêu hỏi đến mặt đỏ tía tai, lúng túng đó, trông chẳng khác gì m.ô.n.g khỉ.
Điền Nguyễn tới “chít chít dài bao nhiêu” liền chấn kinh, quát: “Hà Phóng! Giữa ban ngày ban mặt dám trêu chọc bảo tiêu nhà , ——”
Hà Phóng đầu : “Không bảo tới xem mắt ? Tôi hỏi chút tình hình gia đình thì gì sai?”
Điền Nguyễn thấy ban công ký túc xá còn ít bảo tiêu thò đầu xem, thở phào nhẹ nhõm. Cũng may bọn họ Hà Phóng hạ độc thủ. Cậu cố giữ bình tĩnh, : “Chuyện từ từ. Anh đây.”
Hà Phóng cà lơ phất phơ tới mặt Điền Nguyễn, cao hơn chừng hai ba phân, : “Tôi thích cao, thích lùn.”
Điền Nguyễn gật đầu: “Còn yêu cầu gì nữa ?”
“Thu nhập năm trăm vạn.”
“CEO chắc thu nhập năm trăm vạn, huống chi là bảo tiêu.”
“Vậy ít nhất cũng năm mươi vạn, quá đáng chứ?”
Trong đầu Điền Nguyễn lập tức sàng lọc, nhà thể đạt thu nhập năm mươi vạn, chỉ Mao Thất: “Tôi thấy hai ba mươi vạn là .”
Hà Phóng ngoáy tai: “Tiền đưa hết cho là .”
Điền Nguyễn liền vẽ bánh nướng lớn: “Không thành vấn đề, bảo tiêu nhà chỉ tiền mà còn ngốc, đảm bảo lừa xoay như chong chóng.”
“Vậy thì quá, ha ha ha ha.”
“Ha ha ha ha……” Hai cùng như ác ma.
Đám bảo tiêu ở xa: QAQ
Cười đủ , Điền Nguyễn xoa mặt cho đỡ cứng, chỉnh biểu cảm, sải bước về phía ký túc xá, gọi to: “Mao Thất, bước khỏi hàng.”
Mao Thất tình nguyện từ tầng hai nhảy xuống, đáp ngay mặt Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn dùng sức vỗ n.g.ự.c Mao Thất, giơ ngón cái, sang Hà Phóng : “Rắn chắc!”
Hà Phóng , lộ vẻ hài lòng.
Mao Thất: “…… Phu nhân, xin tự trọng.”
Điền Nguyễn tiếp tục vỗ bộp bộp lên vai Mao Thất, tạo tiếng động, đồng thời hạ giọng : “Anh Mao, bảo các diễn với một vở, câu , để thời gian chạy sang Lộ gia.”
Mao Thất gật đầu: “Được.”
Điền Nguyễn vỗ thêm mấy cái: “Làm lắm.”
Mao Thất: “…… Phu nhân, đau lắm.”
Điền Nguyễn lập tức dừng tay, kinh ngạc: “Thật ? Tôi ngày thường đ.á.n.h Ngu như , còn chỉ như mèo con cào ngứa……”
Mao Thất mặt biểu cảm.
Điền Nguyễn trầm mặc.
Chẳng lẽ Ngu Kinh Mặc vẫn luôn dỗ ?
Mao Thất quát lớn: “Tập hợp!”
Đám bảo tiêu quen huấn luyện (và quất) dám chậm trễ, trong ba giây xếp hàng ngay ngắn bãi đất trống, khí thế phong cách quân đội.
Biểu cảm Hà Phóng càng lúc càng đáng khinh: “Quân ca, .”
Mao Thất chỉ thẳng Hà Phóng, : “Phu nhân dặn, treo lên!”
Đám bảo tiêu đồng loạt sững sờ, ngay đó thi rút dây thừng, ào ào lao về phía Hà Phóng.
Hà Phóng: “A? A a a……”
Điền Nguyễn sợ đến tam quan vỡ vụn tại chỗ: “??? Trời ơi! Các cùng xông lên ? Quá dâm đãng! Quá dâm đãng!! Cứu mạng ——”
Ba phút , Hà Phóng treo ngược một cây cổ thụ, lắc lư, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Điền Nguyễn: “………………”
Hà Phóng: “………………”