Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 195
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:31:11
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Ngu , tới đây?” Điền Nguyễn từ phòng tắm bước , khoác chiếc áo tắm lụa xanh nhạt còn ướt, dính sát làn da, lộ một mảng da thịt nhàn nhạt.
Theo từng bước , đôi chân dài thẳng tắp ẩn hiện vạt áo tắm, xương quai xanh và lồng n.g.ự.c nửa che nửa lộ, tựa như một khối mỹ ngọc, ánh sáng tự nhiên trong phòng mà trắng đến phát sáng.
Kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, Điền Nguyễn ngày nào cũng chạy ngoài, kỳ diệu là làn da trắng trở , còn mang theo sắc hồng hào khỏe khoắn.
Ánh mắt Ngu Kinh Mặc lướt qua cổ chân thon mảnh của thanh niên, bắp chân săn chắc, lên đến đùi thon dài, vòng eo hẹp gầy, bả vai mảnh khảnh, chiếc cổ cao như cổ thiên nga, cuối cùng là gương mặt tràn đầy collagen.
Ngu Kinh Mặc thẳng mắt , : “Em bảo nhớ ăn trưa cho đàng hoàng, nơi xa tập đoàn Cây Sồi Xanh nên liền ghé qua. Nghe bếp trưởng ở đây nghiên cứu một món canh tùng nhung bào ngư, tiện thể nếm thử.”
Lời dứt, chuông cửa vang lên.
Ngu Kinh Mặc mở cửa, robot giao đồ ăn điện t.ử chuyển đôi mắt tròn thành hình mỉm , dùng giọng nữ mềm mại : “Quý khách dùng bữa ngon miệng, quý khách dùng bữa ngon miệng.”
Giám đốc tự tới chia thức ăn: “Ngu cùng phu nhân dùng bữa vui vẻ, đây đều là món mới của khách sạn chúng , mời chậm rãi thưởng thức.”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc lộ vẻ gì, khẽ chắn Điền Nguyễn.
Giám đốc hiểu ý, quanh, khom cùng robot giao đồ ăn lui .
Điền Nguyễn bên bàn ăn ăn nếm, canh tùng nhung bào ngư quả nhiên tươi ngon, mấy món còn cũng mỗi món một hương vị riêng.
Ăn xong, Điền Nguyễn bộ quần áo sạch sẽ do trợ lý Từ mang tới, trở thành nam sinh trung học gọn gàng mát mẻ.
Ngu Kinh Mặc thấy, giơ tay ngoắc một cái.
Điền Nguyễn tung tăng chạy tới, tách chân lên đùi , hai tay vòng cổ Ngu Kinh Mặc, mở miệng ngọt ngào như kem: “Ngu , còn làm.”
“Ừ.” Cách lớp vải cotton mỏng, bàn tay to của Ngu Kinh Mặc xoa bóp vòng eo hẹp gầy của Điền Nguyễn, vò nhăn áo thun.
Điền Nguyễn thấy nhột, né tránh, định nhảy xuống thì hai tay Ngu Kinh Mặc siết chặt eo, mạnh mẽ ấn đùi.
Điền Nguyễn đỏ mặt, đôi mắt sáng lấp lánh : “Làm gì?”
Ngu Kinh Mặc : “Còn hai tiếng nghỉ trưa.”
Điền Nguyễn hiểu , liền như cưỡi ngựa con mà lắc m.ô.n.g nhún nhảy: “Giá.”
Ngu Kinh Mặc tạm làm con ngựa lớn của , mang theo rong ruổi thảo nguyên.
Điền Nguyễn mới mặc xong quần áo, cởi sạch nữa.
Ngu Kinh Mặc phô bày kỹ thuật cưỡi ngựa thuần thục, tư thế mạnh mẽ oai phong tung hoành đồng cỏ xanh mướt, đ.á.n.h thắng đó, gì cản nổi. Ngựa phi gió cuốn, mưa lác đác rơi xuống, tưới mát cả một vùng cỏ rộng.
……
“Ngu , chúng thể như .” Điền Nguyễn mặt đỏ bừng, biểu cảm rối rắm, hàng mày thanh tú nhíu , khoác áo tắm dài, như một đứa trẻ giường, “Bằng thì khác gì cả em với Hạ Lan Tư?”
“Giống chỗ nào?” Ngu Kinh Mặc lười biếng mặc quần áo, động tác thuần thục, nhanh chóng chỉnh tề y phục, đối lập với thanh niên đầy dấu vết .
Điền Nguyễn buồn bực trừng : “Ban ngày ban mặt làm chuyện đồi trụy!”
Lời sai, Ngu Kinh Mặc bật khẽ: “Anh hôm nay vốn chỉ định tới đây ăn cơm, ngờ em ở đây.”
“…… Vậy là em xuất hiện đúng lúc?”
“Nếu quần áo em bẩn thì cần tắm. Không tắm thì cũng trần truồng mặt , càng đến mức dừng mà .”
Điền Nguyễn che mặt: “Đừng nữa, đều là của em ?”
Ngu Kinh Mặc nhét vạt áo sơ mi quần tây, kéo tay Điền Nguyễn xuống, cúi hôn nhẹ lên đôi môi mềm như cánh hoa hồng của : “Là của , do ý chí kiên định, dễ dàng em dụ dỗ.”
Điền Nguyễn mở to đôi mắt sáng như tuyết: “Em dụ dỗ, là chít chít chọc em.”
Ngu Kinh Mặc : “Giờ chọc nữa, mặc quần áo cho em.”
“Anh cởi thì mặc cho em.” Điền Nguyễn coi như búp bê Tây Dương, mặc cho Ngu Kinh Mặc sắp đặt, dù cũng quen.
Mặc xong quần áo, Ngu Kinh Mặc liền làm.
Điền Nguyễn trong phòng xép một lúc, chợt nhớ tới Lộ Thu Diễm, vội gọi điện hỏi: “Giờ về ?”
“Về ?” Lộ Thu Diễm ngạc nhiên.
“Về nhà chứ, sinh nhật .”
“Tối về ăn bát mì là .” Lộ Thu Diễm bàn với .
“Cậu mời bọn ăn cơm ?” “Bọn ” đương nhiên bao gồm Điền Nguyễn, Ngu Thương, và vài bạn học quen.
Lộ Thu Diễm: “Tối mai mời các hát.”
“Không , hôm nay mời ăn cơm.”
“……” Lộ Thu Diễm dường như thở dài, “Được , năm giờ chiều, mời các ăn ở khách sạn.”
“Chờ Ngu Thương tới.” Điền Nguyễn nhớ nguyên tác. Trong sách, sinh nhật mười tám tuổi của Lộ Thu Diễm diễn đơn giản, Ngu Thương là tự tìm tới cửa, Lộ thuận tiện mời ở ăn tối.
Bữa cơm yên , một vai phản diện nhỏ xuất hiện, là họ hàng bên nhà Lộ, tên là Hà Phóng, xem như của Lộ Thu Diễm.
Hà Phóng đến khuyên Lộ Thu Diễm tranh thủ cơ hội, xây dựng quan hệ với thừa kế hào môn như Ngu Thương, nhất là thể ở bên . Mẹ Lộ xong vui, Lộ Thu Diễm cũng , miễn cưỡng chịu đựng tới lúc tiễn Ngu Thương cửa, giữa hai còn khá lúng túng.
Còn lúng túng hơn cả việc Ngu Thương tặng Lộ Thu Diễm bộ 《3 năm thi đại học 5 năm thi thử》.
Điền Nguyễn nghĩ, nếu thể loại Hà Phóng khỏi bữa tiệc sinh nhật tối nay thì mấy.
Trong nguyên tác miêu tả nhiều về Hà Phóng, chỉ là một vai phụ cản trở tuyến tình cảm của vai chính, tâm nguyện duy nhất là trèo cao phát tài. Thấy chị và rể hy vọng, liền dồn kỳ vọng Lộ Thu Diễm.
Một kiểu thích kỳ quái thường gặp.
Sau Lộ Thu Diễm nhập ngũ, Hà Phóng mới tuyệt vọng rời .
“Ở nhờ nhà chị ruột, còn một đứa cháu ngoại học lớp mười hai, nghĩ thế nào cũng thấy mặt dày.” Điền Nguyễn lẩm bẩm, hạ quyết tâm gạt Hà Phóng khỏi tuyến cốt truyện chính.
Ở thế giới , làm một sống biến mất dấu vết, ngoài cái c.h.ế.t , chỉ tiền.
Điền Nguyễn tiêu tiền, càng dính đến mạng , làm đây?
Ba phút , Ngu Kinh Mặc máy. Hắn tới tập đoàn, lễ tân cúi chào đón, điện thoại áp bên tai, bước chân nhanh nhẹn hướng thẳng tới thang máy riêng. Trợ lý Từ chân đủ dài, theo thói quen chạy chậm đuổi theo.
“Nhanh nhớ ?” Ngu Kinh Mặc .
Trợ lý Từ kịp mở miệng nhét đầy một miệng “cẩu lương”, lập tức coi như khí, lặng lẽ bấm thang máy, làm “chuột bạch”, phòng trường hợp thang gặp sự cố.
Ngu Kinh Mặc theo bước , cao chân dài giữa thang máy, trợ lý Từ chỉ thể thấy cái ót tròn đầy lanh lợi của sếp và tấm lưng thẳng tắp cao lớn.
Điền Nguyễn trong điện thoại nỗi lo: “Em làm là cưỡng ép đổi cốt truyện ? Có trời phạt ?”
Giọng Ngu Kinh Mặc bình thản: “Để giải quyết, trời phạt thì cũng là phạt .”
“Không cần ……”
“Yên tâm, xác suất trời phạt, ngang với xác suất em m.a.n.g t.h.a.i con của .”
“……” Điền Nguyễn nghiêm túc hỏi, “Thật ?”
Ngu Kinh Mặc khẽ: “Chúng thể thử.”
Nghe , Điền Nguyễn an tâm hơn hẳn. Quả nhiên so với vai chính còn mạnh hơn, đúng là bàn tay vàng của vai chính. Mà Ngu Kinh Mặc, với tư cách công chính, càng dễ gì trời phạt.
Huống hồ thiếu Hà Phóng cũng ảnh hưởng lớn đến cốt truyện, dù đây cũng đầu cốt truyện đổi.
“Được, em .” Điền Nguyễn .
Ngu Kinh Mặc lập tức dặn trợ lý Từ: “Nhà Lộ Thu Diễm một thích, tên là Hà Phóng, tra thử .”
Từ trợ lý: “Vâng.”
Tư liệu về Hà Phóng sắp xếp gọn gàng đặt mặt Ngu Kinh Mặc chỉ nửa giờ, đồng thời cũng gửi cho Điền Nguyễn một bản. Trong sách ghi chép phận cụ thể, nhưng hai trang tư liệu thì đầy đủ sót chi tiết nào.
Hà Phóng là em trai cùng cha khác của Lộ, nhỏ hơn bà mười bảy tuổi, là con do cha của Lộ tái hôn sinh . Hai vợ chồng già gặp bất hạnh, sinh Hà Phóng bao lâu thì lượt qua đời vì bệnh. Trong bảy chị em của Lộ, chỉ bà coi Hà Phóng như em ruột.
Hà Phóng lớn lên trong sự cưng chiều của Lộ. Dù Lộ gả cho cha Lộ, lập gia đình sinh con, vẫn quên trợ giúp em trai nhỏ nhất , lâu dần dưỡng thành tính cách phóng túng, kiềm chế.
Hiện giờ Hà Phóng mới hai mươi tám tuổi, cả kinh nghiệm yêu đương với nam lẫn nữ. Sau khi nghiệp đại học từng kết hôn một , nhưng tới ba năm ly hôn. Sau đó lang bạt khắp nơi, nhà cửa, sống dựa khác, cũng chỉ Lộ là còn thương xót gã.
Người cháu ngoại giống , chỉ qua bản lý lịch thôi, Điền Nguyễn bỗng thấy câu quả thật lý.
Trên Lộ Thu Diễm đúng là mang theo một chút khí chất phiêu bạt, chốn về giống Hà Phóng.
Dù hiện tại Lộ Thu Diễm vẫn gia đình, cha , nhưng kỳ vọng của Lộ dành cho y quá cao, sự yêu thương mang tính áp đặt, đến mức về con dần xa cách, e rằng cũng thoát khỏi mối liên quan .
Nhìn thấy đối xử với em trai như , nhưng cực kỳ nghiêm khắc với bản , Lộ Thu Diễm sẽ nghĩ gì?
Nguyên tác , nhưng Điền Nguyễn thể tưởng tượng . Không sợ chia ít, chỉ sợ chia đều, tình cảm giữa với cũng như thế.
Chỉ như Ngu Thương, nội tâm mạnh mẽ, cảm xúc kín đáo nhưng tình yêu mãnh liệt, mới thể cho Lộ Thu Diễm một “gia đình” định, và nhận sự trung thành độc nhất vô nhị.
“ là tình yêu thần tiên.” Điền Nguyễn đang thương cảm, bỗng nhiên nở nụ kiểu “dì cả”.
Chân trượt một cái, từ ghế sofa ngã nhào xuống đất, lăn tròn một vòng.
“……” Quả nhiên con thể quá đắc ý.
Cũng may đất trải thảm. Điền Nguyễn sờ sờ hàm răng, vẫn nguyên vẹn chỉnh tề, lúc mới yên tâm súc miệng. Khi soi gương, chợt phát hiện mặt hình như trắng hơn.
Là kiểu trắng mịn đến mức giống trứng gà mới bóc vỏ. Điền Nguyễn là gương hiệu ứng làm là Ngu Kinh Mặc “chăm sóc” quá , liền chạy tìm Lộ Thu Diễm.
Buổi chiều khách du lịch đều ngoài chơi, nhà ăn cần hỗ trợ. Lộ Thu Diễm đang ở khu râm mát cửa khách sạn chợp mắt, tiện thể trông xe.
“Lộ Thu Diễm, mở mắt xem trắng ?” Giọng Điền Nguyễn trong trẻo vang lên từ xa tới gần.
Lộ Thu Diễm: “……”
Điền Nguyễn chống ô che nắng, dừng tán cây: “Cậu mở mắt , ngủ .”
Lộ Thu Diễm bất lực mở mắt, ánh nắng chói khiến y nhíu mày, lười biếng : “Anh ồn ào hơn cả ve sầu.”
Điền Nguyễn: “Vậy nữa.” Nói xong liền xổm xuống đất, nhặt một cành cây ngắn, uất ức vẽ vòng tròn.
Lộ Thu Diễm: “…… Giọng tuy lớn nhưng còn dễ chịu hơn ve sầu, ?”
“Thật hả?” Điền Nguyễn ngẩng mặt y, đúng kiểu chút nắng là rạng rỡ.
“Thật.”
Điền Nguyễn vứt cành cây dậy: “Vậy mặt trắng ?”
“Trắng.”
“Mặt còn thì giang sơn còn, chúng chính là song hùng tung hoành.”
“……”
Điền Nguyễn trò chuyện đùa với Lộ Thu Diễm hơn một tiếng đồng hồ, Ngu Thương cuối cùng cũng thong thả tới muộn. Xuống xe, cũng che ô, dù đen phối cùng âu phục đen trắng, ngầu đến chịu nổi.
Chưa kịp để Ngu Thương mở miệng, Lộ Thu Diễm hỏi: “Cậu định dự tang lễ ?”
Ngu Thương: “……”
Điền Nguyễn: “Con trai, thế . Ngày vui như , con nên mặc tươi tắn chút, ví dụ quần đùi hoa, áo sơ mi bông, dép lê mát mẻ.”
Ngu Thương bình luận, chỉ : “Trong khách sạn quần áo để tắm, .”
Lộ Thu Diễm: “Ờ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-195.html.]
Ngu Thương khách sạn, tắm thật , gần một tiếng mới .
Điền Nguyễn tưởng sẽ đồ sặc sỡ, kết quả chỉ là áo thun trắng bình thường, quần đen, đồng hồ thể thao, chỉ đôi giày thể thao chân là đáng giá một chút.
Ngu Thương xuất hiện : “Lộ Thu Diễm, xin nghỉ cho , thôi.”
“?” Lộ Thu Diễm hỏi, “Đi ?”
“Nhà . Tôi mời cha với của tới .”
“…………”
Điền Nguyễn nổi giận: “Bệnh ?!”
Lời dứt, bầu trời sấm rền vang dội, tiếng động lớn đến mức suýt bổ đôi khách sạn.
Điền Nguyễn nén giận, đến méo cả mặt: “Con trai yêu, ba mắng con nhé, ba chỉ thấy là… tổ chức sinh nhật cho Lộ Thu Diễm mà mời cả nhà tới nhà , hình như lắm?”
Ngu Thương: “Sinh nhật của hôm qua chẳng cũng mời nhiều .”
“Sao thể giống ?!” Điền Nguyễn cạn lời, hóa Ngu Thương đang rập khuôn sinh nhật của .
Ngu Thương: “Có gì khác ? Tôi cũng mời hội học sinh với nhóm Hải Triều.”
“…… Đừng là còn mời ban nhạc, mua pháo hoa, tới tập đoàn nhận quà nhé?”
“ .” Ngu Thương , “Lộ Thu Diễm, quà nhận giúp đều để ở nhà .”
Lộ Thu Diễm gió thổi cũng thấy loạn: “…… nhận quà cho làm gì? Tôi liên quan gì tới nhà chứ?”
Ngu Thương sững .
Điền Nguyễn thật tung hai cú đá xoay cho thằng nhóc , nhưng vẫn cố hòa giải: “Điều chứng tỏ Ngu Thương coi là nhà.”
Lộ Thu Diễm dứt khoát: “Tôi .”
Điền Nguyễn coi như chứng kiến lịch sử đen của vai chính công. Chuyện đúng là một mớ hỗn độn, chỉ cần đuổi Hà Phóng , để Ngu Thương cùng Lộ Thu Diễm ăn bát mì, Điền Nguyễn uống ly nước, cùng hát sinh nhật, cắt bánh là xong, chẳng hơn ?
Cần gì chép sinh nhật của Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn thấy sắp sét đ.á.n.h thật . Có tài đức gì mà để vai chính công phục chế sinh nhật của , đúng là tôn trọng nguyên tác cũng chẳng tôn trọng vai chính thụ.
Lộ Thu Diễm lẽ đến bữa cơm cũng chẳng mời họ, định bỏ .
Ngay khi Lộ Thu Diễm rời bước, Điền Nguyễn nắm lấy tay y: “Ai cũng sẽ mắc sai lầm, cho Ngu Thương một cơ hội sửa sai !”
Lộ Thu Diễm: “…… Sửa thế nào?”
Điền Nguyễn: “Ngu Thương, mau cho hội học sinh ai về nhà nấy, ai tìm đó. Còn dì Lộ bọn họ tiện về, thì mời tới khách sạn, cùng uống một bữa.”
Lộ Thu Diễm xoa trán: “Nghe cũng .”
Ngu Thương mặt biểu cảm làm theo, gọi cho Hề Khâm: “Có việc đột xuất, nhờ cùng Tạ Đường Yến, Tiền Lại Lại về. Quà thể mang .”
Hề Khâm: “Hội trưởng đại nhân, thời gian của bọn tiền ? Quà chuẩn cho Lộ Thu Diễm , mang về thì kỳ quá.”
Ngu Thương: “Khai giảng mỗi thêm một vạn tiền thưởng.”
Hề Khâm: “OK. Quà cứ để , rảnh tự đưa cho .”
Ngu Thương gọi cho quản gia: “Có việc đột xuất, bộ quà nhận từ tập đoàn hôm nay, trả hết.”
Quản gia: “Vâng.”
Ngu Thương tiếp: “Còn nhà họ Lộ, mời họ tới khách sạn.”
Quản gia: “Vâng, thiếu gia.”
Cắt đứt điện thoại đến một phút, quản gia hoảng hốt gọi , : “Những lễ vật đó Hà phá hỏng hơn phân nửa, rằng là tặng cho cháu ngoại của , giờ làm ?”
Ngu Thương: “……”
“Chặt tay .”
Quản gia: “Thiếu gia, chúng sống trong xã hội pháp trị.”
Ngu Thương vốn chỉ thuận miệng , liền đáp: “Thôi , mắt trả một phần, phần còn sẽ bù thêm.”
Răng rắc răng rắc, Điền Nguyễn bên cạnh ăn xong miếng dưa hấu, sang Lộ Thu Diễm : “Dưa ngọt thật, mang một quả về cho .”
Lộ Thu Diễm ăn miếng dưa hấu do chính quản lý đưa tới, tâm trạng cũng bình tĩnh hơn đôi chút: “Ừ, ngọt.”
Điền Nguyễn bấm đốt ngón tay: “Đi về về, Ngu Thương ít nhất cũng mất hơn mười vạn.”
“Đáng đời.”
Ngu Thương: “……”
Đây đúng là một màn thao tác dữ dội như hổ, thì chẳng khác gì một kẻ ngốc.
Cũng chỉ Ngu Thương là chịu đựng . Nếu đổi sang khác, sớm buông tay mặc kệ. Điền Nguyễn ăn dưa hấu ngọt lịm nghĩ, Ngu Thương đối với Lộ Thu Diễm quả thật là chân ái, bằng cũng chẳng thể kiên nhẫn từng chút một sửa sai lầm của như .
Lộ Thu Diễm ăn hết nửa quả dưa, đưa cho Ngu Thương một miếng, lúng túng : “Tôi đối xử với , cảm ơn.”
“Là suy nghĩ chu , xin .” Ngu Thương nhận lấy miếng dưa, chuyện coi như khép .
Điền Nguyễn nắm tay hai , chồng lên : “Bắt tay giảng hòa, giai đại hoan hỉ, úc gia!”
Lòng bàn tay của hai thiếu niên chạm , như lửa cháy lan, còn nóng hơn cả ngày hè rực nắng. Lộ Thu Diễm cố đè nén cơn xao động trong lòng, giả vờ bình thản nắm lấy.
Khi định rút tay , tay Ngu Thương siết chặt thêm một chút.
Lộ Thu Diễm như bỏng, đột ngột rụt tay về.
Dòng chảy ngầm của bầu khí mập mờ lan tỏa trong ngày hè chói chang, nóng bốc lên ngăn hai trái tim đập thình thịch.
Điền Nguyễn nhạy bén nhận sự đổi giữa hai , hì hì.
Khi chiếc Ferrari đỏ chói mắt chạy tới, Điền Nguyễn xoa tay, ánh mắt hừng hực, xem vẫn đích đối mặt với tên phản diện nhỏ .
Xe chậm rãi dừng , Ngu Thương bước lên phía , lịch sự mở cửa cho Lộ.
Mẹ Lộ bước xuống từ ghế phụ, phía là cha Lộ và một thanh niên cao gầy.
Thanh niên trông cũng khá tuấn tú, chỉ là quần áo rách tả tơi, trông như bước từ Cái Bang. Điền Nguyễn cách ăn mặc đó, rơi trầm tư, gu ăn mặc hình như cũng giống Lộ Thu Diễm.
Hiện tại quần của Lộ Thu Diễm vẫn còn hai lỗ rách kìa.
Chỉ là hào quang vai chính khiến Điền Nguyễn bỏ qua thứ khác, trong mắt chỉ thấy Lộ Thu Diễm , chỗ nào cũng thấy .
“Dì Lộ, chú Lộ, Hà .” Ngu Thương , “Xin khiến vất vả, bữa tối sắp xếp tại khách sạn, món ăn ở đây cũng nổi tiếng.”
Mẹ Lộ : “Không .” Rồi bà liếc Lộ Thu Diễm, “Chỉ là một sinh nhật nhỏ, để Ngu thiếu gia tốn công như ?”
Lộ Thu Diễm đút tay túi quần: “Người đông thì náo nhiệt hơn.”
Mẹ Lộ chút do dự. Điều kiện kinh tế trong nhà hạn, bà vốn chỉ định nấu một bát mì, mấy năm đều như , Lộ Thu Diễm từng than phiền.
Ngu Thương đưa tay mời: “Mời theo phòng tiệc.”
Cha Lộ bụng phệ, lảo đảo quan sát khách sạn, lắc lư trong men say: “Khách sạn khí phái thật, hồi ở, ba bốn ngàn một đêm, chẳng thèm chớp mắt!”
Không ai đáp lời. Hào quang quá khứ là thứ nên nhắc nhất, càng nhớ , càng làm nổi bật sự chật vật hiện tại.
“Vào thôi.” Mẹ Lộ đỡ cha Lộ.
Cha Lộ hất tay bà : “Khách sạn thiếu gì nhất? Là gái! Mỗi eo thon chân dài m.ô.n.g cong, mấy cô đó đều quỳ chân !”
Sắc mặt Lộ lập tức lạnh : “Hôm nay đừng mấy chuyện đó nữa, nhiều rượu để bịt miệng ông.”
“Rượu? Rượu gì?” Cha Lộ lập tức phân tán chú ý, hề hề tìm rượu, “Tôi Mao Đài!”
Lộ Thu Diễm cầm miếng dưa hấu lên: “Cha, con Mao Đài đây.”
“Ở ?” Cha Lộ mắt lờ đờ, thấy dưa hấu liền giật lấy, “Đây chẳng rượu vang đỏ ? Hự hự…”
Điền Nguyễn trơ mắt cha Lộ như Trư Bát Giới, ăn ngấu nghiến dưa hấu, mới ăn nửa quả gục ngủ, vỏ dưa úp lên trán, đầy mặt là hạt.
Mẹ Lộ thờ ơ, miệng phần lúng túng: “Cái …”
Ngu Thương phất tay, hai vệ sĩ tiến lên đỡ cha Lộ: “Đưa ông về phòng nghỉ.”
Mẹ Lộ : “Ngủ đất cũng , ông lăn lộn.”
Vệ sĩ đưa cha Lộ .
Không cha Lộ, bầu khí lập tức dễ chịu hơn.
“Thu Diễm, vị là bạn của con ?” Hà Phóng lên tiếng, híp mắt chằm chằm Điền Nguyễn, “Trông cũng tệ.”
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm lạnh nhạt : “Hắn là ba nhỏ của Ngu Thương.”
Hà Phóng kinh ngạc: “Hắn trông chỉ mười bảy mười tám tuổi, thể kết hôn, còn là ba nhỏ của Ngu thiếu gia?”
Mẹ Lộ nghiêm khắc : “Vị là Ngu phu nhân, năng cho tôn trọng.”
Hà Phóng vẫn giữ dáng vẻ cà lơ phất phơ: “Ồ, Ngu phu nhân, em trẻ thật.”
Điền Nguyễn: “… gan lớn, nắm tay cũng lớn.”
“Tại hạ chỉ là kẻ bình dân, nếu mạo phạm xin lượng thứ. Ngài đại nhân đại lượng, xin đừng dùng nắm tay lớn bắt nạt .” Hà Phóng miệng lưỡi trơn tru, để lời đe dọa của Điền Nguyễn trong lòng.
Điền Nguyễn : “Hồi cấp ba đ.á.n.h đình chỉ học một , lên đại học đ.á.n.h , suýt thì nghiệp. Đánh lợi hại như , sợ ?”
Hà Phóng khựng , nheo mắt: “Ồ, Ngu phu nhân hiểu rõ thế ?”
Điền Nguyễn mỉm : “Có thể là .”
“Trong mắt em, thường giống như kiến, nghiền c.h.ế.t thế nào thì nghiền?”
“Tôi cũng là thường.”
“Phu nhân của Ngu Kinh Mặc thể là thường.” Hà Phóng đẩy Lộ Thu Diễm , ghé sát Điền Nguyễn, “Hay là em dìu dắt , cho đến nhà em làm trợ lý quản gia?”
“Hà Phóng.” Lộ trách mắng, “Đừng bậy.”
Hà Phóng nhún vai: “Người leo lên cao, cơ hội thì trèo? Em nghĩ , còn hơn mấy kẻ hai mặt, miệng nam mô bụng bồ dao.”
Điền Nguyễn khựng , đột nhiên thông suốt, đúng , ngoài việc cho tiền, còn thể để Hà Phóng ngay mí mắt , như cũng bớt sinh chuyện.
Tổng hơn để gã ở nhà họ Lộ ăn , rảnh rỗi gây khó dễ cho Lộ Thu Diễm.
“Mục đích của là tiền, đúng ?” Điền Nguyễn quyết định tìm việc cho Hà Phóng.
Hà Phóng: “.”
Điền Nguyễn gian: “Vậy thì . Vệ sĩ nhà đều đến tuổi yêu đương mà yêu, làm mai cho , tùy chọn. Bọn họ đều tiền.”
Hà Phóng: “… Thật ?”
Mẹ Lộ: “……”
Lộ Thu Diễm: “……”
Ngu Thương: “……”
Ba nhỏ bắt đầu gây chuyện, chiêu đúng là tuyệt.