Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 193
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:30:22
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Cháu trai lớn.” Điền Nguyễn vẫy tay.
Hải Triều đáp , thần sắc nhàn nhạt. Hải Minh Nguyệt bước tới đón, nghi hoặc đ.á.n.h giá Nam Hoài Quất, hỏi: “Vị là bạn học ?”
“Ừ.” Hải Triều nhiều. Quan hệ giữa và Nam Hoài Quất cần để khác .
Nam Hoài Quất khuôn mặt xinh , diễm lệ dù ngoài trung niên của Hải Minh Nguyệt, giữa mày hai ba phần tương tự Hải Triều, liền đoán là , bèn : “Chào dì.”
Hải Minh Nguyệt gật đầu. lúc Ngu Phát Đạt tới, định với Hải Triều vài câu mật thì Hải Triều lạnh mặt lướt qua.
“Hải Triều .” Ngu Phát Đạt đuổi theo, “Mấy ngày nay con ? Gọi điện cũng bắt máy.”
Hải Triều liếc Nam Hoài Quất một cái.
Nam Hoài Quất đột nhiên đỏ bừng mặt. “……”
Radar hóng chuyện của Điền Nguyễn lập tức reo vang. Hải Triều biến mất mấy ngày liền? Chắc chắn là ở cùng Nam Hoài Quất, mỗi tối còn đ.á.n.h m.ô.n.g !
Bọn họ… là ăn vụng trái cấm chứ?
Ngu Phát Đạt thấy Hải Triều để ý , quen nên lầm bầm: “Con lớn , chủ ý riêng, cha cũng quản . Hải Triều , tuổi nên lấy việc học làm trọng, trong lòng con tự hiểu là .”
Hải Minh Nguyệt lạnh mặt: “Hải Triều, con để ý cha con?”
Lúc Hải Triều mới kiên nhẫn đáp: “Con làm thêm, rảnh điện thoại.”
“Đứa nhỏ , nghỉ hè cho đàng hoàng chịu, suốt ngày làm thêm. Tiền tiêu vặt đủ dùng ? Sao với chúng ?”
Hải Triều tới mặt Điền Nguyễn, từ túi áo lấy một chiếc hộp nhỏ thon dài, : “Chúc mừng sinh nhật.”
Điền Nguyễn nhận lấy, mở thấy là một cây bút máy Anh Hùng bản quý hiếm, mặt mày hớn hở: “Cảm ơn, sẽ học tập thật .” Cậu về phía Nam Hoài Quất, liên tục chớp mắt.
Nam Hoài Quất cũng lấy một cây bút máy Anh Hùng, : “Chúc đôi cặp, song túc song phi.”
“…Cảm ơn.”
Ngu Phát Đạt ngượng ngùng, còn chuyện với Hải Triều thì chợt thấy Ngu Tuấn hùng hổ tới, vội chắn giữa hai đứa con trai, : “Ngu Tuấn, hôm nay là sinh nhật chú nhỏ con, đừng làm loạn.”
Ngu Tuấn khách khí chỉ Hải Triều và Hải Minh Nguyệt: “Tiểu tam và con trai của tiểu tam xứng bước cửa lớn nhà họ Ngu!”
“Đây là nhà của chú út và chú nhỏ của con!”
“Vậy thì ? Tôi đ.á.n.h cũng sai!” Ngu Tuấn vung nắm đấm, lao thẳng về phía Hải Triều.
Hải Triều yên nhúc nhích.
Nam Hoài Quất chẳng phân trái, một quyền tung —— Ngu Tuấn gào lên một tiếng, bay xa ba bốn mét.
Hiện trường lập tức yên tĩnh.
Điền Nguyễn như thấy cảnh Uông Vĩ Kỳ Nam Hoài Quất đ.á.n.h bay. Nam Hoài Quất sức chiến đấu cao như mà vẫn cam tâm ở Hải Triều, đủ thấy giá trị vũ lực của Hải Triều cũng thấp.
Nói , Ngu Tuấn tìm Hải Triều gây chuyện, Hải Triều đều thu lực, nếu thật sự thể đ.á.n.h cho tên 250 (đồ ngốc) tàn phế.
“Tiểu Tuấn!” Mẹ của Ngu Tuấn là Ngô vội chạy tới.
Ngu Tuấn còn ngơ ngác, hiểu vì “cất cánh”. Nửa bên mặt sưng vù, bò dậy, thấy ánh mắt đau xót của Ngô, lửa giận bốc lên, trừng Hải Triều: “Cậu nó dám đ.á.n.h ?”
Hải Triều: “Con mắt nào của thấy đ.á.n.h ?”
“Không thì là ai?”
Nam Hoài Quất nắm tay : “Lần đầu tiên đ.á.n.h mà ai thấy. Chẳng lẽ luyện thành Hàng Long Vô Ảnh Quyền ?”
Ngu Tuấn: “…Là !”
Nam Hoài Quất gật đầu: “Là . Ai bảo định đ.á.n.h Hải Triều. Anh đ.á.n.h , tức là qua với .”
“Cậu là cọng hành nào?”
“Tôi họ Nam.”
“……”
Ở Tô Thị, nhà họ Nam chỉ một nhà giàu. Sản nghiệp tuy so với Ngu gia, nhưng cũng là bá chủ một phương, loại theo sống, thế lực suy tàn như Ngu Tuấn thể đối đầu.
Từ khi Ngô và Ngu Phát Đạt ly hôn, Ngu Tuấn theo . Tuy vẫn mang họ Ngu, nhưng trong giới ngầm coi là phú nhị đại phế.
Ngu Tuấn siết chặt nắm tay, cuối cùng cũng học nhẫn nhịn: “Được, các hợp bắt nạt .”
Mẹ Ngô bật .
Ngu Phát Đạt vợ cũ và con trai như , trong lòng cũng dễ chịu, định tiến lên an ủi vài câu. Không ngờ Ngô đột nhiên lau nước mắt, lạnh giọng hỏi Điền Nguyễn: “Tiểu Điền, tiệc sinh nhật của em là để dung túng bạn học đ.á.n.h con trai chị ?”
Điền Nguyễn: “…em dung túng, là Nam Hoài Quất tự đánh.” Hơn nữa là Ngu Tuấn tự xông lên đánh.
Mẹ Ngô: “Chị chỉ một đứa con trai, thể đ.á.n.h vô ích. Chị bạn học của em xin .”
Điền Nguyễn: “Nam Hoài Quất…”
Nam Hoài Quất bước : “Quân t.ử động khẩu động thủ, là sai, xin . Lần thấy thì nhớ tránh xa một chút. Tôi quen kiêu căng, tính khí , chỉ nhận nhận lý. Xin .”
Ngu Tuấn trừng mắt .
Nam Hoài Quất thổi thổi nắm tay.
Ngu Tuấn sang Ngô: “Mẹ, con .”
Mẹ Ngô miễn cưỡng : “Nơi chào đón chúng , thôi .”
Điền Nguyễn vội giữ : “Chị dâu đừng , là em trông coi chu , để Ngu Tuấn đánh. Trước bôi t.h.u.ố.c trị thương cho , chườm đá một chút, nhanh sẽ khỏi.”
Mẹ Ngô gật đầu: “Được.”
Bà kéo Ngu Tuấn theo quản gia chủ trạch. Bà cũng đuối lý , cho bậc thang thì xuống, với Ngu Tuấn: “Con còn làm loạn nữa thì vĩnh viễn đừng bước cửa Ngu gia, gia sản cũng đừng hòng chia nửa điểm.”
Ngu Tuấn uất ức đáp: “Con .” Chợt thấy Ngu Đề mở to mắt , hung dữ dọa: “Nhìn nữa móc tròng mắt cô .”
Ngu Đề ré lên: “Cứu mạng! Anh họ Ngu Tuấn móc mắt em!”
Ngu Tuấn: “……”
Mẹ Ngô đ.á.n.h mạnh một cái lưng Ngu Tuấn: “Nói hươu vượn cái gì.”
Sau màn kịch hài hước , Ngu Tuấn thành thật, chỉ thỉnh thoảng trừng mắt Hải Triều, Hải Minh Nguyệt và Ngu Phát Đạt. Hắn còn trừng Nam Hoài Quất, trừng đến đau cả mắt, Điền Nguyễn liền chu đáo đưa tới một lọ t.h.u.ố.c nhỏ mắt.
Ngu Tuấn: “…Cảm ơn.”
Điền Nguyễn bày dáng vẻ trưởng bối, khuyên nhủ: “Ngu Tuấn, hận Hải Minh Nguyệt và Ngu Phát Đạt, điều đó là đương nhiên. Hải Triều là vô tội. Việc sinh do lựa chọn, cũng từng hưởng thụ sự ấm áp của gia đình.”
Ngu Tuấn: “Sự tồn tại của chính là một loại nguyên tội.”
Điền Nguyễn: “Cậu lên mạng ít thôi.”
Ngu Tuấn: “……”
Điền Nguyễn: “Không phủ nhận, con của tiểu tam vô tội, nhưng mỗi mỗi cảnh. Hải Triều một cha ruột ngoại tình, một ruột bỏ rơi . Từ nhỏ thấy quá nhiều thứ dơ bẩn, cũng dùng tiền dơ bẩn đó. Hắn tự làm thêm nuôi sống bản . Người khác năm tuổi hưởng phụ từ mẫu ái, còn năm tuổi nhặt đầu t.h.u.ố.c lá, giấy vụn, lon bia, chai nước khoáng đổi tiền.”
Ngu Tuấn nghi ngờ: “Cậu bịa đúng ? Sao rõ ràng như ?”
Điều đương nhiên là do nguyên tác như . Với tính cách của Hải Triều, năm tuổi tự nuôi sống bản , đúng là chuyện thể làm .
Điền Nguyễn hạ giọng: “Hải Triều với .”
Ngu Tuấn: “Hắn với là tin ? Tôi còn ba tuổi tự tã đây.”
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Cậu ba tuổi còn mặc tã ??”
“……”
“Tôi cho một chuyện ở Ngu gia tính là bí mật. Hải Triều đến giờ vẫn nhận Ngu Phát Đạt, e rằng cả đời cũng sẽ nhận. Cậu yên tâm, vẫn là con cháu nhà họ Ngu, còn Hải Triều sớm muộn cũng sẽ thoát khỏi Ngu gia, sẽ nước ngoài.”
Lời chạm đúng tâm tư thầm kín của Ngu Tuấn. Hắn hy vọng tài sản vốn nên do thừa kế Hải Triều chia một nửa. Nghe , Điền Nguyễn, : “Nếu thật sự rời khỏi Ngu gia, nhận Ngu Phát Đạt, thể tha thứ cho . thì vĩnh viễn tha thứ.”
Điền Nguyễn híp mắt: “Nếu , hai làm một ly, một cái xóa ân oán.”
Ngu Tuấn vốn đầu óc đơn giản, càng tỏ rộng lượng, thông minh, liền bưng một ly champagne về phía Hải Triều.
Hải Triều thích chuyện, cũng thích giao tiếp, cứ tùy ý dựa cột hành lang, trong tay cầm một ly nước chanh. Thấy Ngu Tuấn tới, phản ứng gì.
Ngu Tuấn thấy xung quanh ai, : “Tôi chú chuyện của , bằng lòng giảng hòa với .”
Hải Triều vẫn biểu lộ cảm xúc: “Ồ.”
“Làm ly , coi như là bạn bè, thế nào?”
“Anh Điền Nguyễn rót canh mê hồn ?”
“……” Ngu Tuấn bỗng sinh nghi với lời Điền Nguyễn , hỏi: “Cậu định nước ngoài ?”
Hải Triều phủ nhận.
Ngu Tuấn yên tâm, : “Cuộc đời hai mươi năm ở nước ngoài. Nếu Mỹ, cũng chút quan hệ, đến lúc đó việc gì cần giúp, cứ tìm .”
Thần sắc Hải Triều khẽ động, ly nước chanh trong tay va ly của đối phương, vang lên một tiếng “đinh”, : “Thành giao.”
Ngu Tuấn cảm thấy đời lên đến đỉnh cao. Thấy Hải Minh Nguyệt tới, khiêu khích một cái, uống cạn ly champagne, ung dung rời .
Hải Minh Nguyệt cau mày theo , một lát thu hồi ánh mắt, hỏi Hải Triều: “Hắn gì với con?”
Hải Triều đặt chiếc ly lên bàn hoa bên cạnh, tự hầu tới thu dọn: “Không gì.”
“Ngu Tuấn là loại lông bông đắn, con đừng dây dưa với quá nhiều, lợi cho việc học.”
“Ừ.”
Hải Minh Nguyệt thêm vài câu, thấy Hải Triều chỉ trả lời qua loa, ánh mắt liền hướng về đình hoa viên phía , bà cũng theo ——
Trong hoa viên, Nam Hoài Quất đang trêu hoa ghẹo bướm.
Là ong mật và bươm bướm thật. Nam Hoài Quất cảm thấy vô cùng mới lạ, chơi vui vẻ, cho đến khi một con ong nhỏ chích tay , kêu “a” một tiếng.
Hải Triều sải chân dài chạy tới, nắm lấy bàn tay trắng nõn của Nam Hoài Quất xem xét, cau mày : “Đây là kết cục của việc yên phận.”
Nam Hoài Quất đau đến rơi nước mắt, ngón cái dần sưng đỏ: “Đau.”
Điền Nguyễn động chạy : “Hải Triều, Hải Triều, mau hút độc , thì Nam Hoài Quất sẽ c.h.ế.t mất.”
Nam Hoài Quất càng sợ, nước mắt trào : “Sẽ c.h.ế.t thật ??”
Hải Triều kéo Nam Hoài Quất trong chủ trạch: “Không độc, lấy ngòi chích là .”
“Lấy thế nào?”
“Dùng kim.”
“…… Oa oa oa!”
Hải Minh Nguyệt hai họ, đôi mày thanh tú khẽ nhíu .
Điền Nguyễn định theo xem náo nhiệt thì Ferrari chạy cổng trang viên —— vai chính công thụ lúc nào cũng thích áp trục lên sân khấu, đáng tiếc bỏ lỡ một màn kịch .
“Con trai ~ Lộ Thu Diễm ~” Điền Nguyễn vui vẻ đón, “Mua quà cho ba vất vả .”
Ngu Thương đến hôm nay mới chuẩn quà, tiện đường đón Lộ Thu Diễm. Điền Nguyễn lý do nghi ngờ, Ngu Thương chính là vì cái “tiện đường” mới lâm thời mua quà.
Lộ Thu Diễm lạnh lùng xuống xe. Hôm nay y mặc bình thường, nhưng hào quang vai chính vẫn sáng chói.
Điền Nguyễn giơ tay che mặt: “A, chói quá.”
Lộ Thu Diễm đưa quà cho : “Chói đến ?”
Ánh sáng mắt Điền Nguyễn dịu , vui mừng nhận lấy hộp quà mở : “Oa, là roi da nhỏ thích nhất… Ừ?”
Lộ Thu Diễm vội đóng nắp hộp: “Cái để tối chơi. Bên còn một tầng nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-193.html.]
Điền Nguyễn: “…Cảm ơn nhiều.”
“Không gì.”
Điền Nguyễn quyết định giấu món quà , Ngu Kinh Mặc cầm roi da quất .
“Con trai, còn con?” Điền Nguyễn đ.á.n.h giá Ngu Thương tay bước xuống, “Để trong xe ?”
Ngu Thương : “Không thấy món gì , tặng một học phần ?”
Điền Nguyễn: “…chỉ một phần?”
“Năm phần?”
Điền Nguyễn miễn cưỡng: “Thôi . Lần nhớ tiệm vàng dạo một vòng, chỉ cần là vàng, đều thích.”
Ngu Thương mặt cảm xúc: “Tôi cứ tưởng ham, hóa cũng là phàm tục.”
“Tôi chính là phàm tục, thích vàng.” Điền Nguyễn , “Cái gọi là thức tỉnh huyết mạch, ngũ hành thiếu kim, cần bổ sung thật nhiều vàng.”
Siêu xe nối tiếp chạy cổng trang viên. Điền Nguyễn cầu vàng vàng, cha ruột của khiêng tới một cây vàng bạc.
Cây bạch quả nhỏ bằng vàng ròng, cây treo đầy đá quý nhiều màu sắc và trang sức bạc, mở trong khoảnh khắc, ánh sáng rực rỡ bừng lên.
Đỗ phu nhân : “Làm suốt ba tháng, vận chuyển qua năm quốc gia, cuối cùng mới gom đủ đá quý .”
Điền Nguyễn há miệng, quên cả hít thở.
Đỗ phu nhân lo lắng hỏi: “Không thích ?”
Điền Nguyễn đột ngột hít sâu, ôm chầm lấy Đỗ phu nhân: “Mẹ, cảm ơn , con đặc biệt thích.”
Đỗ Đạm Nhân thấy liền cạnh Đỗ phu nhân. Đợi Điền Nguyễn buông , ông mong chờ đứa con út.
Đứa con út ông, : “Cũng cảm ơn cha.”
Đỗ Đạm Nhân dang rộng hai tay.
Điền Nguyễn ôm cây vàng bạc thẳng: “Ây da ơi, cái nặng quá. Để con ôm, con ôm .”
Đỗ phu nhân lấy khăn thơm lau mồ hôi tồn tại cho : “Vất vả cho bảo bối của .”
Đỗ Đạm Nhân vẫn dang tay, đờ tại chỗ.
Quản gia tiến tới giải vây: “Nếu chủ tịch Đỗ chê, thể…” Ông cũng dang tay, định bế.
Đỗ Đạm Nhân chợt tỉnh, lùi một bước: “Không cần.”
Theo việc nhà họ Đỗ dần vững trong nước, Ngu gia đều Điền Nguyễn là tiểu thiếu gia thất lạc nhiều năm của Đỗ gia. Gia tộc DU ở nước ngoài quyền thế hiển hách, hắc bạch đều thông, phận của Điền Nguyễn theo đó nước lên thì thuyền lên, nên đều vô cùng kính trọng Đỗ Đạm Nhân và Đỗ phu nhân.
Ngay cả Ngu lão gia t.ử tới, cũng trò chuyện với Đỗ Đạm Nhân, liên tục khen Điền Nguyễn hiểu chuyện, lời, thông minh, ngoan ngoãn, học giỏi, lễ phép, hiếu thuận… Hễ là lời đều tiếc dùng.
Đỗ Đạm Nhân: “Hiếu thuận thì còn bàn.”
Ngu lão gia t.ử chống gậy: “?”
Đỗ Đạm Nhân đau lòng : “Nó từng ôm .”
Ngu lão gia tử: “…Ông ôm nó ?”
“Lúc nó còn là trẻ con, ôm.”
Ngu lão gia t.ử . Giữa , ôm vốn bình thường, nhưng trong nước quả thật thói quen gặp mặt là ôm, chạm má hôn chào. Ông suy nghĩ một lúc : “Tôi cũng từng ôm đứa cháu nào. Toàn là con trai, mạnh mẽ.”
Đỗ Đạm Nhân gật đầu, “Cũng . Tôi thậm chí đến ôm cũng ôm mấy , chỉ ôm nó thôi…… Bọn họ thật sự ghét bỏ chứ?”
Ngu lão gia t.ử uy nghiêm cả đời, đến tuổi còn làm an ủi, thật sự làm khó ông. Chỉ thể rung râu : “Khẳng định . Làm gì con cái ghét bỏ cha . Chỉ con cái gì, là của cha , ông ngày thường dạy dỗ cho là .”
Đỗ Đạm Nhân gật đầu, thêm gì nữa.
Chủ trạch trong ngoài đều náo nhiệt phi phàm. Điền Nguyễn kéo Lộ Thu Diễm chuyện, những khác tự chơi tự vui.
“Ngu của ?” Lộ Thu Diễm tới vẫn thấy bóng dáng Ngu Kinh Mặc, cảm thấy khá kỳ lạ. Người khác đều mặt, phận là chồng của Điền Nguyễn mà ở đây.
Điền Nguyễn : “Hắn tập đoàn , lát nữa sẽ về.”
Lộ Thu Diễm kinh ngạc: “Hôm nay còn làm?”
“Vì làm? Kiếm tiền quan trọng mà.”
“Anh đúng là rộng lượng.” Lộ Thu Diễm tự hỏi làm . Nếu ngày quan trọng như mà quan trọng nhất ở bên, y chắc chắn sẽ nổi giận.
Điền Nguyễn khì khì: “Cậu hiểu . Ngu là vì .”
“?”
Điền Nguyễn giấu giếm: “Hôm nay Ngu đến tập đoàn là để nhận quà.”
“Nhận quà?”
“ . Tuy mời trong tập đoàn đến dự tiệc sinh nhật, nhưng quà thì vẫn nhận.” Điền Nguyễn cũng là tối qua Ngu Kinh Mặc mới , “Hắn bảo trợ lý Từ tung tin sắp tổ chức sinh nhật, tặng quà tự nhiên sẽ đưa tới.”
Lộ Thu Diễm giơ ngón tay cái: “Đỉnh thật.”
Điền Nguyễn , tối qua Ngu Kinh Mặc hôm nay vẫn làm, làm loạn một trận, trực tiếp dọn sang phòng khách ngủ. Cuối cùng vẫn là Ngu Kinh Mặc bế cả lẫn chăn về phòng chính, giải thích một hồi, làm ầm ĩ thêm một trận, Điền Nguyễn mới mềm lòng đồng ý.
Quả nhiên, lúc chạng vạng, một chiếc xe vận chuyển dừng cổng trang viên.
Maybach là chiếc đầu tiên chạy . Quản gia vội vàng đón, mở cửa xe.
Đôi giày da mũi nhọn thủ công giẫm lên bãi cỏ, quần tây vặn, áo vest đặt may cao cấp, ánh chiều tà ánh lên sắc sáng dịu, quanh phủ một mùi hương gỗ thanh lãnh.
“Ngu !” Điền Nguyễn chạy tới, nhào lòng Ngu Kinh Mặc.
Thân hình cao lớn tuấn tú của Ngu Kinh Mặc vững vàng đỡ lấy , thuận thế ôm chặt, hôn nhẹ lên vành tai mềm mại của thanh niên, thấp giọng xin : “Để em đợi lâu .”
Điền Nguyễn buông , mắt sáng lấp lánh chiếc xe vận chuyển phía : “Cái là gì?”
“Quà của em.”
“Xe?”
“Ừ.”
Công nhân mở cửa xe tải. Bên trong là một chiếc Rolls-Royce mới. Tài xế thao tác hệ thống, hạ xe xuống, dừng vững mặt đất. Sau đó nhận tiền boa hậu hĩnh, mặt mày hớn hở rời .
Ngu Kinh Mặc đưa chìa khóa cho Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn bấm mở khóa, tiến lên mở cửa xe. Vô hộp quà lập tức trào , suýt nữa phủ kín cả bắp chân .
Cả một xe đầy quà.
Ngu Đề “oa oa” chạy tới: “Chú út, chú thật hào phóng!”
Điền Nguyễn cũng hào phóng một : “Tùy em chọn.”
Ngu Đề như mở blind box, chọn một hộp màu hồng, mở thấy một cặp búp bê bản giới hạn, rạng rỡ: “Em thích!”
Quản gia cho chuyển bộ quà nhà, dọn trống chiếc Rolls-Royce.
Điền Nguyễn vuốt ve xe, càng càng thích: “Em chạy thử một vòng quanh trang viên ?”
“Được.” Ngu Kinh Mặc , “Đừng lái xuống hồ.”
“…Em sẽ tránh xa hồ.”
Điền Nguyễn loay hoay trong xe một lúc, khởi động, xe bò chậm như rùa. Tốc độ bộ nhanh một chút là vượt qua .
Lộ Thu Diễm khẽ: “ là mới học. Xe của cũng là cha tặng ?”
Ngu Thương: “… tự mua.”
“?”
“Cha , đàn ông mười lăm tuổi là gánh vác gia đình.”
“À, hiểu , ba nhỏ của còn trẻ.”
“……”
Điền Nguyễn cẩn thận lái một vòng quanh trang viên, trong lòng mê mẩn nghĩ, thể chở Ngu Kinh Mặc hóng gió, còn thể mở mui, hợp mùa hè.
Bỗng một tiếng “phụt” thật dài —— xe đột ngột tắt máy.
Điền Nguyễn: “……”
Không chứ? Mới chạy một vòng hỏng ??
Cậu vội vàng kiểm tra, khởi động , xe bình thường.
Ngu Kinh Mặc bước tới : “Chiếc xe cải tạo, giới hạn tốc độ. Chạy quá chậm cũng sẽ tắt máy.”
“Tại ?” Giới hạn tốc độ thì Điền Nguyễn hiểu, nhưng thể quá chậm thì hiểu, “Không càng chậm càng ?”
“Có lúc quá chậm cũng sẽ làm chậm việc.” Ngu Kinh Mặc từ đến nay làm việc sấm sét gió cuốn, nếu xe Điền Nguyễn tập đoàn, nửa đường điện thoại thúc giục chắc chắn nổ tung, “Lái xe cần gan lớn, tay nhanh, đầu óc tỉnh táo. Quá nhát gan ngược .”
Điền Nguyễn gật đầu, xuống xe: “Em luyện nhiều thì gan sẽ lớn.”
Ngu Kinh Mặc xoa đầu : “Ừ.”
“Kiểu tóc rối ……”
Ngu Kinh Mặc dùng ngón tay thon dài chỉnh tóc cho : “Em thế nào cũng .”
Điền Nguyễn ngọt lịm, mạnh dạn nắm tay Ngu Kinh Mặc: “Anh bận cả ngày , nghỉ một lát .”
Quay đầu , tất cả đều đang .
Điền Nguyễn: “……”
Đỗ phu nhân cùng của Ngu Đề là Thẩm Uyển Nguyệt, , : “Tình cảm thật, đúng là dính rời.”
Ngu Kinh Mặc nắm c.h.ặ.t t.a.y Điền Nguyễn, với : “Cảm ơn đến dự sinh nhật phu nhân . Chiêu đãi chu đáo, mong lượng thứ.”
Ngu lão gia t.ử xua tay: “Người một nhà, mấy lời khách sáo làm gì.”
Ngu Kinh Mặc chủ trạch, lên lầu quần áo. Điền Nguyễn theo , nhưng dám ở lâu, sợ khác hiểu lầm. Ngu Kinh Mặc nhanh, chỉ hơn mười phút, đổi sang bộ vest thường ngày hơn, tóc chia ba bảy chải gọn , lộ vầng trán đầy đặn và đường chân tóc .
Thái dương rõ nét, đường nét cứng cáp, ngũ quan sâu sắc. Đôi mắt phượng dài đa tình như vô tình, tuấn mỹ đến mức tựa thiên thần.
Điền Nguyễn mê đến phân đông tây, ngây ngốc : “Ngu , thật trai.”
Ngu Kinh Mặc bật : “Ở bên lâu mà vẫn đủ ?”
Điền Nguyễn lắc đầu như trống bỏi: “Vĩnh viễn đủ.”
Ánh mắt Ngu Kinh Mặc trầm xuống: “Em như là đang dụ .”
“Không mà.” Mặt Điền Nguyễn đỏ bừng, ánh mắt long lanh.
Ngu Kinh Mặc nâng cằm lên. Thanh niên phòng , dụ dỗ thì là gì? Hắn cúi xuống hôn, nghiền nát đôi môi như cánh hoa , nỡ.
Điền Nguyễn rên khẽ khi hôn, sợi dây lý trí trong đầu căng chặt: “Ừm… Ngu … …”
Ngu Kinh Mặc hôn nhẹ một cái: “Ừ.”
Điền Nguyễn lùi một bước, tay vô tình quét trúng một hộp nhỏ. Hộp rơi xuống đất, nắp và tách rời, đồ bên trong văng hết ——
Roi da nhỏ màu đen, dây thừng đỏ, một bộ còng tay tình thú màu bạc, còn vòng rung đủ cỡ, que trêu mèo, một đôi trứng rung màu hồng nhạt……
Điền Nguyễn: “………… Đừng !”
Ngu Kinh Mặc nhướn mày: “Anh . Chuẩn bất ngờ cho ?”
“Không .”
“Giấu trong phòng đồ, chờ phát hiện ?”
“……” Điền Nguyễn dù nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa sạch nữa.