Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 191

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:29:35
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Nếu sợ thì đừng học nữa.” Ngu Kinh Mặc vuốt ve mái tóc mềm mại, sạch sẽ của Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn ngẩng đầu : “ như thì em thể lái xe đưa .”

“?” Ngu Kinh Mặc , “Có tài xế mà.”

“Lỡ như tài xế việc gấp thì ?”

“Nhà chúng ba tài xế, mấy chục bảo tiêu đều lái xe.”

“Lỡ một ngày bọn họ ăn hỏng bụng tập thể, quân diệt thì ?”

Ngu Kinh Mặc bật : “Anh cũng lái xe.”

Điền Nguyễn: “…… Vậy rốt cuộc em chẳng đất dụng võ gì ?”

Ngu Kinh Mặc nỡ đả kích , suy nghĩ một lát : “Nếu uống rượu thì thể lái xe.”

Mắt Điền Nguyễn lập tức sáng lên: “ , xã giao nhiều, chắc chắn uống rượu. Uống rượu thì thể lái xe, đến lúc đó vẫn là em đưa về nhà.”

“Ừ.”

“Cho nên em nhất định học lái xe.” Điền Nguyễn chắc nịch, hạ quyết tâm, đầu với huấn luyện viên: “Chúng tiếp tục!”

Huấn luyện viên: “Không đ.â.m cây ?”

“…… sẽ cố gắng.”

Đỗ phu nhân : “Hay là cho dời mấy cái cây ?”

Điền Nguyễn: “Không cây thì chỗ trống trơn khó coi lắm. Cứ để , con cố gắng đụng.”

Cái “cố gắng” , chính là một buổi trưa ít nhất đ.â.m cây ba .

Điền Nguyễn bắt đầu nghi ngờ đời là thỏ, cứ thấy cây là lao . Thành ngữ ôm cây đợi thỏ , hẳn là do tự diễn giải.

Buổi chiều Lộ Thu Diễm trở về, thấy một chiếc SUV đầu xe móp méo tơi tả, giống như một ông già tập tễnh, run rẩy chạy con đường chính chủ trạch.

Ngu Thương đầu thấy, chậm rãi dừng xe jeep, từ bãi cỏ và đài phun nước quan sát.

Lộ Thu Diễm xuống xe, hiếm khi kinh ngạc: “Người lái là Điền Nguyễn?”

Ngu Thương: “Ừ.”

“Có thể lái xe thành thế , cũng là một loại nhân tài.”

SUV chạy đến cổng trang viên, quẹo một vòng, cẩn thận nhập làn đường bên , đuổi theo đuôi xe jeep.

Lộ Thu Diễm leo lên xe: “C.h.ế.t tiệt, chạy mau, đừng để bám theo.”

Ngu Thương lập tức đạp ga, ba hai cái tới chủ trạch. Ai ngờ chiếc SUV vẫn bám sát, đành chạy thêm mấy mét, rẽ sang một con đường khác.

SUV đuổi theo.

“……”

Cuối cùng biến thành hai chiếc xe chạy vòng vòng trang viên.

Đỗ phu nhân bậc thềm phòng khách, cầm một chiếc ống nhòm nhỏ xa, : “Bọn họ chơi vui thật.”

Ngu Kinh Mặc thẳng như tùng, vóc dáng cao ráo, đường nét sắc sảo ánh chiều tà phủ lên một tầng ánh sáng dịu, đôi môi cong : “Ừ.”

Cũng coi như đạt một kiểu hiệu quả luyện xe.

Điền Nguyễn vui, đuổi theo jeep mấy vòng, cảm giác kiểm soát tay lái ngày càng thuần thục. Chỉ là xe lắc lư dữ dội, cuối cùng phụt một tiếng như xì , tắt máy.

“……”

Lộ Thu Diễm đầu : “Không đuổi nữa.”

Ngu Thương đ.á.n.h lái sang trái: “Hồi nhỏ ch.ó đuổi, cũng giống thế .”

Cửa SUV mở , Điền Nguyễn ngơ ngác bước xuống, lúc mới phát hiện nắp capo bật lên, linh kiện bên trong lộ sót thứ gì, khắp nơi va chạm lõm méo, như trải qua một trận lũ quét.

Đỗ phu nhân vẫy tay: “Tiểu Nguyễn, đây!”

Điền Nguyễn chạy, mất năm phút mới tới mặt Đỗ phu nhân, thở hồng hộc: “Mẹ, xe tắt máy .”

Ngu Thương chen : “Không chỉ tắt máy, là hỏng hẳn.”

Điền Nguyễn: “……”

Đỗ phu nhân lấy khăn thơm lau mồ hôi cho : “Không , nhà xưởng xe, sửa vài thương hiệu lớn. Con lái xe gì cũng .”

Điền Nguyễn nghĩ nghĩ: “Con mới học, vẫn nên lái mấy xe rẻ thôi.”

Đỗ phu nhân xót xa: “Con tiết kiệm như , chắc sống khổ lắm.” Nói xong, mắt ngấn nước.

Điền Nguyễn vội vàng : “Mẹ, con từng sống khổ. Chỉ là mùa đông mặc lạnh, thỉnh thoảng tiền đói vài bữa, thể chơi tụ tập cùng bạn học thôi.”

Đỗ phu nhân: “……”

Đỗ phu nhân .

Điền Nguyễn luống cuống: “Mẹ, con biểu diễn một trò cho xem. Bạch bạch bạch, đoán trong tay con gì?”

“Gì?” Đỗ phu nhân tò mò hai tay chắp , “Hoa hồng?”

Điền Nguyễn từ từ mở tay: “Ha, khí!”

“……” Đỗ phu nhân bật qua nước mắt, “Mẹ chuẩn nhiều quà cho con, đảm bảo mỗi ngày tay con đều đầy ắp, chỉ là khí.”

“Cảm ơn .” Điền Nguyễn rạng rỡ, “Ngu cũng tặng con nhiều quà. Bây giờ chỉ tay con đầy, mà lòng con cũng đầy.”

Đỗ phu nhân vui mừng từ đáy lòng: “Vậy là .”

Điền Nguyễn liên tục liếc về phía Ngu Kinh Mặc: “Con lái xe mệt , dạo.”

Đỗ phu nhân hiểu ngay, cả buổi chiều, đôi vợ chồng trẻ vẫn thời gian ở riêng: “Được, một tiếng nữa ăn tối, đừng quên.”

“Vâng!” Điền Nguyễn nắm tay Ngu Kinh Mặc, về phía khu lâm viên.

Khu vườn rậm rạp hoa cỏ, rải rác các tượng thiên sứ bằng đá: kẻ ôm bình hoa, kẻ khẽ múa, kẻ ngủ say, kẻ bên hồ nghịch nước, kẻ thổi sáo giữa bụi hoa, vô cùng sinh động.

Những bức tượng đều cùng một gương mặt, Điền Nguyễn mặt dày gọi đó là phiên bản thời thơ ấu của .

Có lẽ Đỗ phu nhân nhớ nhung đứa con út năm xưa, nên mới mượn những pho tượng để an ủi nỗi nhớ.

“Đều đáng yêu.” Ngu Kinh Mặc nhận xét.

Điền Nguyễn vuốt ve đôi cánh nhỏ của một thiên sứ, thứ mini , bất mãn : “Nhỏ quá.”

Ngu Kinh Mặc: “Vốn dĩ nhỏ .”

“…… Có ?”

“Trẻ con lớn vụt mới đáng sợ.”

“Cũng đúng.” Điền Nguyễn gật đầu, “Ai lúc nhỏ chẳng bé như .”

Ngu Kinh Mặc bình luận, bỗng nhiên : “Thân thể cũng đầy ắp.”

Điền Nguyễn: “?”

“Thân thể của em, cũng lễ vật của lấp đầy , đúng ?”

Mặt Điền Nguyễn đỏ bừng, đ.ấ.m một cái: “Có giỏi thì mặt em .”

Ngu Kinh Mặc thuận thế nắm tay , kéo qua, ôm eo mảnh khảnh, cúi đầu hôn.

Điền Nguyễn hôn đến choáng váng, vô thức xuống bệ đá cạnh tượng thiên sứ đang tiểu tiện, cùng tiếng nước róc rách, phát sinh một loại “tiếng nước” khác.

Năm ngón tay Ngu Kinh Mặc thon dài, khớp xương rõ nét, lòng bàn tay rộng lớn, đủ để bao trọn Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn dựa trong lòng , từ tai đến cổ đều nhuộm một màu đỏ nhạt: “Ngu , ở đây…”

“Mười phút là .” Ngu Kinh Mặc thấp giọng dỗ, hình cao lớn che chở , xung quanh hoa cỏ rực rỡ, thiên sứ im lặng, nước chảy róc rách.

Sự thật chứng minh, vì là ngoài trời, Điền Nguyễn đến mười phút đầu hàng.

Đôi mắt ướt át, mê mang Ngu Kinh Mặc: “Sao lúc nào cũng đối với em như ?”

Ngu Kinh Mặc nhẫn nhịn đến đau nhức, : “Muốn dáng vẻ em vì mà động tình.”

“…… Ban đêm còn đủ cho xem ?”

“Đèn tối, rõ.”

“Vậy… bật đèn.”

Ngu Kinh Mặc giúp rửa sạch, kéo quần lên: “Nói , em cũng sẽ thấy làm em thế nào.”

Điền Nguyễn cúi đầu gật nhẹ: “Cũng từng thấy.”

“Đẹp ?”

Điền Nguyễn chịu trả lời.

“Nói cho , ?” Ngu Kinh Mặc rửa tay trong nước, nhấc lên, giọt nước rơi lộp bộp, đầu ngón tay khẽ búng, nước b.ắ.n tung tóe lên mặt thanh niên.

Điền Nguyễn theo bản năng nhắm mắt, vẫn chịu , chỉ đỏ mặt.

Ngu Kinh Mặc đành tự : “Anh thấy , mềm như cánh hoa. Còn chật, đôi khi mỏng manh đến mức nỡ làm tổn thương.”

“……” Điền Nguyễn che mặt, “Để tối hãy , bây giờ đừng .”

Ngu Kinh Mặc cong môi: “Ừ.”

Buổi tối bữa cơm, Ngu Kinh Mặc quả nhiên nhiều lời khiến Điền Nguyễn đỏ mặt. Dù gì, Điền Nguyễn cũng giận, ngoan ngoãn mặc cho làm.

Vì Điền Nguyễn ngoan, Ngu Kinh Mặc ban cho nhiều quà và phần thưởng.

Cứ thế, mỗi ngày Điền Nguyễn buổi sáng làm, buổi chiều luyện xe, buổi tối cùng Ngu Kinh Mặc “ hổ”, cuộc sống phong phú và trọn vẹn.

Một tuần , Đỗ Đạm Nhân trở về, bộ trang viên nghiêm chỉnh nghênh đón.

mặt Điền Nguyễn, Đỗ Đạm Nhân uy nghiêm gì, nhưng trong mắt đám quản gia và hầu, ông giống như một công tước hồi phủ, sự kiện lớn nhất trần đời.

Đỗ Đạm Nhân mặt biểu cảm, câu đầu tiên khi về là: “Phu nhân, thám t.ử tư đánh.”

Đỗ phu nhân: “Thám t.ử nào?”

Đỗ Đạm Nhân: “Thám t.ử Hận Đừng đ.á.n.h .”

Đỗ phu nhân: “…… Ờ.”

“Lúc đó Hận Đừng đang chơi bài với Hạ Lan Tư. Vì thám t.ử tới lén, thua, nên nổi nóng.”

“Hận Đừng cho ông?”

.”

“Được , chuyện qua , đừng nhắc nữa.” Đỗ phu nhân thở dài.

Điền Nguyễn nghĩ thầm, “chơi bài” chắc chắn là kiểu bạch bạch . Tiếc là ông cha tiện nghi hiểu, còn tưởng thật sự đ.á.n.h bài, giờ còn mang như chuyện lớn.

Sau đó Đỗ Đạm Nhân lên lầu đồ, đợi nửa tiếng thấy xuống, đành gọi điện.

Ở đầu dây bên , Đỗ Đạm Nhân : “Xin phu nhân, lạc đường.”

Đỗ phu nhân: “…… Đứng yên đó, bảo Dew tìm.”

Điền Nguyễn kinh ngạc: “Cha lạc đường ngay trong nhà ?”

Đỗ phu nhân: “Ông thường xuyên , chắc di truyền gen lạc đường cho con.”

Mấy hôm , Điền Nguyễn dạo quanh chủ trạch cũng từng lạc đường, cả tiếng tìm lối xuống, chỉ thể gọi cho Ngu Kinh Mặc cầu cứu.

Ngu Kinh Mặc tìm mất mười phút.

Điền Nguyễn: “Con là vì quen đường thôi, nhiều sẽ lạc nữa.”

Đỗ phu nhân gật đầu: “Con còn khá hơn cha con.”

Điền Nguyễn . Lại đợi thêm hai mươi phút, Dew mới tìm Đỗ Đạm Nhân đưa về.

Đỗ Đạm Nhân đờ mặt Đỗ phu nhân.

Đỗ phu nhân ngạc nhiên: “Sao ?”

Mặt Đỗ Đạm Nhân đỏ lên: “Tôi quên mặc quần lót, lên lầu nữa. Phu nhân thể cùng ?”

Đỗ phu nhân: “……”

Điền Nguyễn ho khan: “Mẹ , thì cha lạc đường.”

Đỗ phu nhân mặt đầy bất lực mà cùng ông lên lầu. Vì hình mảnh mai, bà chậm, Đỗ Đạm Nhân nắm tay bà, giữ chắc lan can.

Đến bữa tối, Lộ Thu Diễm và Ngu Thương mới trở về, đầy mùi nước biển mằn mặn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-191.html.]

Điền Nguyễn nhạy bén hỏi: “Hai lướt sóng ?”

Ngu Thương: “……”

Lộ Thu Diễm: “Ừ.”

Điền Nguyễn bi phẫn đến mức c.h.ế.t: “Các mà lén lút chơi mà dẫn theo, còn lướt sóng nữa chứ.”

Ngu Thương: “Không dẫn theo nhược kê.”

Điền Nguyễn sững sờ. Từ “nhược kê” , rõ ràng chỉ Lộ Thu Diễm mới dùng. Mới mấy ngày, đứa con trai bảo bối của “con dâu tiện nghi” dạy hư .

Ngu Kinh Mặc liền liếc về phía đứa con bất hiếu, đôi mắt phượng dài hẹp lạnh nhạt vô tình: “Con ba nhỏ của con là cái gì?”

Ngu Thương: “…… Chiến đấu cơ.”

Nhược kê trong hàng chiến đấu cơ, cũng đến mức quá sai.

Điền Nguyễn tham ăn ham chơi, : “Lần lướt sóng nhớ gọi .”

Ngu Thương tỏ thái độ. Anh và Lộ Thu Diễm chơi khá hợp. Không ngờ Lộ Thu Diễm : “Vậy ngày mai , dẫn lướt sóng.”

Điền Nguyễn: “Úc gia!”

Ngu Thương: “……”

Bầu trời sấm chớp cuồn cuộn, một trận mưa lớn ào ào trút xuống.

Được , ai chơi nữa.

Điền Nguyễn ngây .

Sau đó liên tiếp ba bốn ngày đều là mưa. Cả trang viên chìm trong màn mưa dầm dề, cỏ cây tiêu điều. Điền Nguyễn thể luyện xe, thể làm, cũng thể ngoài chơi. Dù trong chủ trạch trang thiết đầy đủ, thậm chí còn cả rạp chiếu phim mini, vẫn cảm thấy khó chịu.

Đỗ Đạm Nhân nhắc đến sinh nhật của Đỗ phu nhân, đúng mấy ngày .

Điền Nguyễn hoảng hốt: “Sinh nhật của ? Sao sớm? Con còn chuẩn gì cả!”

Đỗ Đạm Nhân kỳ quái hỏi: “Anh cả con cho con ?”

“Không .” Điền Nguyễn lập tức gọi điện tính sổ.

Đỗ Hận Đừng ở đầu dây bên , giọng điệu nhàn nhã: “Em chuẩn thì giúp em chuẩn .”

Điền Nguyễn hỏi: “Anh chuẩn cho em lễ vật gì?”

“Một cái đầu lâu mô phỏng, ?”

“……” Điền Nguyễn run lên, “Lúc nào cả cũng hại em. Em mắc lừa, em tự chuẩn .”

Đỗ Hận Đừng đạt đúng hiệu quả , : “Em hiếu tâm, rửa mắt mong chờ.”

Điền Nguyễn chợt nhớ đến viên kim cương lớn Ngu Kinh Mặc từng tặng , liền chạy hỏi: “Ngu , viên kim cương tặng em trị giá bao nhiêu tiền?”

Ngu Kinh Mặc đang dùng laptop làm việc từ xa, nghĩ một chút : “Khoảng hơn năm trăm vạn.”

Điền Nguyễn: “………… Không , em năm ngàn vạn. Em mua thêm một viên lớn cỡ đó, tặng cho .”

Ngu Kinh Mặc lập tức giúp tìm kiếm kim cương đấu giá khắp thế giới, xoay màn hình cho xem: “Mấy viên kích thước đều tương đương, em viên nào?”

Điền Nguyễn dám kỹ con phía , hoa cả mắt chỉ một viên kim cương màu hồng nhạt: “Viên , chắc sẽ thích.”

“Được, nhờ đấu giá. Khoảng ba ngày sẽ giao tới.”

Điền Nguyễn liền đưa thẻ ngân hàng của , hỏi: “Có thể quẹt thẻ ?”

Ngu Kinh Mặc khẽ : “Anh bỏ tiền bỏ công, em chỉ cần bỏ .”

“?”

“Buổi tối gọi thêm vài tiếng ‘chồng’.”

“Chồng ơi.” Điền Nguyễn gọi ngay.

Ánh mắt Ngu Kinh Mặc trầm xuống vài phần: “Gọi thêm một tiếng nữa.”

“Chồng ơi, chồng ơi, chồng ơi……” Điền Nguyễn gọi như hát, giọng ngọt lịm, cái miệng nhỏ như quét mật ong.

Ngu Kinh Mặc gập laptop , một tay kéo thanh niên lòng, ban ngày tuyên dâm.

Vừa làm, Ngu Kinh Mặc lấy bài tập hè của Điền Nguyễn từ trong ngăn kéo .

Điền Nguyễn đùi , khuỷu tay chống lên mặt bàn, tay cầm bút, những chữ xiêu xiêu vẹo vẹo trong sách bài tập.

Ngu Kinh Mặc ôm , bài tập : “Chữ nghiêm túc, .”

“Ừ……” Điền Nguyễn gạch mấy chữ , nữa. Tay vững, chữ vẫn xiêu vẹo: “Ngu ……”

“Làm ?” Ngu Kinh Mặc cố ý hỏi, “Không làm bài tập?”

Điền Nguyễn ướt át như một quả đào, dán sát Ngu Kinh Mặc. Cậu cố gắng nắm bút, nhưng làm cũng nắm chặt , càng nổi chữ: “Tay… tay còn sức.”

Ngu Kinh Mặc liền nắm tay , dạy từng nét chữ.

Điền Nguyễn rõ chữ , thì nước mắt dán mờ đôi mắt. Giọng mềm ngọt như tẩm đường: “Ngu làm bài tập, ?”

Ngu Kinh Mặc: “Kỳ nghỉ hè qua một nửa, em còn làm bài tập. Là ?”

“…… Không thời gian.”

“Bây giờ cũng thời gian?” Ngu Kinh Mặc lau nước mắt sinh lý của , hôn lên má , đưa cho xem một cành hoa mai.

Điền Nguyễn dám , nhưng thể .

Cành hoa mai kiều diễm, đọng sương sớm, nở rộ ánh nắng.

Điền Nguyễn thật sự còn thời gian làm việc khác. Cậu gục lên sách bài tập, giống như học sinh ngày cuối cùng của kỳ nghỉ vội vã bổ bài, nước mắt giàn giụa, thể xác và tinh thần đều hành hạ.

may mắn là, bài tập cuối cùng cũng thể làm xong, bất luận khó khăn gì cũng luôn lúc giải quyết.

Khi câu hỏi lớn cuối cùng giải xong, Điền Nguyễn kêu lên như một con mèo nhỏ đầu xuân, cong đuôi nhảy nhót.

Mấy ngày mưa liên tiếp khiến cả trang viên phủ lên một tầng nước trơn bóng, mờ ảo. Cỏ cây xanh , ướt át. Một chiếc Rolls Royce chạy cổng lớn, dừng chủ trạch.

Hai đàn ông cao ráo chân dài bước xuống xe. Người hầu đồng loạt cúi : “Hoan nghênh Đỗ tổng về nhà!”

“A, phô trương lớn thật.” Hạ Lan Tư xách vali từ cốp xe .

Hai , một vali. Người tinh mắt ngay quan hệ của họ.

Dew tươi: “Đại thiếu, Hạ tổng, mời trong.”

Trong phòng khách, Đỗ phu nhân tao nhã uống , ngẩng đầu hiền: “Hận Đừng, Tiểu Hạ, về .”

Bà dùng chữ “về”, chứ “đến”. Hạ Lan Tư khựng một nhịp, thản nhiên : “Phu nhân buổi trưa an lành, đến chơi làm phiền. Ngài vẫn xinh như ngày đầu gặp.”

Đỗ phu nhân càng Hạ Lan Tư càng hài lòng: “Con cũng . Lại đây , uống chút hồng .”

Dew : “Xin giao vali cho , đưa lên phòng của hai vị.”

Hạ Lan Tư xuống, quanh một vòng: “Mọi ? Không nhà ?”

Đỗ phu nhân đáp: “Ngu Thương và Tiểu Lộ làm. Kinh Mặc đưa Tiểu Nguyễn thi lý thuyết bằng lái, chắc sắp về .”

Hạ Lan Tư : “Vừa , đ.á.n.h bài sợ thiếu .”

Nghe đến chữ “đánh bài”, Đỗ phu nhân chút lúng túng: “Hay là con với Hận Đừng đ.á.n.h .”

“?”

Đỗ Hận Đừng: “……”

Hạ Lan Tư nghĩ nhiều, lấy món quà chuẩn kỹ, : “Chúc phu nhân sinh nhật vui vẻ. Một chút tâm ý, mong ngài nhận cho.”

Đỗ phu nhân nhận lấy hộp nhỏ, mở thấy là một chiếc đồng hồ quả quýt phong cách trung cổ xử lý cũ, chạm khắc tinh xảo, cơ học, liền : “Cảm ơn, mấy món đồ nhỏ thế thích nhất.”

lúc đó, bên ngoài vang lên giọng hầu: “Hoan nghênh Nguyễn thiếu gia về nhà.”

Tiếng bước chân lộp cộp vang lên, Điền Nguyễn chạy : “Anh cả, dâu, về !”

Hạ Lan Tư: “……”

Đỗ Hận Đừng bình thản tiếp nhận xưng hô , : “Chúc mừng em thi đậu lý thuyết.”

Điền Nguyễn: “Sao em đậu?”

“Nhìn dáng vẻ của em là điểm tuyệt đối.”

. Anh cả thật thông minh.” Điền Nguyễn hào phóng khen.

Đỗ Hận Đừng bật : “Quà cho em và Lộ Thu Diễm để trong vali, lát nữa đưa cho.”

“Được ạ.”

Mọi trò chuyện một lúc thì Lộ Thu Diễm và Ngu Thương cũng trở về, mang theo mùi nước biển.

Điền Nguyễn ngửi thấy, gì. Dù cũng chỉ là lướt sóng, qua hai ngày sẽ tự lái xe chơi.

Nhắc đến sinh nhật Đỗ phu nhân, Điền Nguyễn hỏi: “Cha, cả, sinh nhật của hai là khi nào?”

Đỗ Đạm Nhân : “Đàn ông Đỗ gia tổ chức sinh nhật.”

Đỗ phu nhân gật đầu: “Đàn ông ăn sinh nhật làm gì, cần quan tâm bọn họ. Tiểu Nguyễn, sinh nhật của con tháng , nhất định làm cho đàng hoàng.”

Điền Nguyễn: “……”

Điền Nguyễn: “Mẹ, con cũng là đàn ông.”

Đỗ phu nhân sững , nghĩ một chút : “Con giống bọn họ, con là con của .”

“Anh cả cũng là con của .”

“Anh cả con… mười tuổi tổ chức sinh nhật nữa. Còn con, đến giờ vẫn ăn sinh nhật cho t.ử tế.” Đỗ phu nhân đến đây thấy xót xa, “Con ăn sinh nhật ?”

Điền Nguyễn vội đáp: “Muốn.” Quan trọng là sinh nhật sẽ nhiều quà.

Đỗ phu nhân gật đầu: “Vậy là . Con yên tâm, nhất định sẽ tổ chức cho con một sinh nhật thật .”

“Ngày cụ thể là ngày nào?” Điền Nguyễn tò mò hỏi.

“Hai mươi hai tháng tám.”

“…… Vậy chắc con ở đây, con về nước .”

“Không , về nước tổ chức cho con.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Được ạ.”

Lộ Thu Diễm khẽ động thần sắc, nhưng gì.

Điền Nguyễn hỏi: “Lộ Thu Diễm, sinh nhật là ngày hai mươi ba tháng tám ?”

“Ừ.”

“Trùng hợp ghê, chỉ hơn một ngày. Chúng thật duyên.” Điền Nguyễn mặt , chính là nhắc để cha cả nhớ, còn Lộ Thu Diễm, đứa con nuôi kiêm em trai .

Đỗ phu nhân cũng : “Quả thật duyên. Tiểu Lộ, đến lúc đó cũng tổ chức sinh nhật cho con ?”

Lộ Thu Diễm từ chối khéo: “Cảm ơn, nhưng cần ạ. Con ăn sinh nhật.”

Điền Nguyễn y đang né tránh: “Lúc sinh nhật Ngu Thương, cả nhà chỉ ăn một bữa cơm thôi, thấy . Đến lúc đó, chúng cũng chỉ cần ăn một bữa cơm là .”

Lộ Thu Diễm bày tỏ ý kiến. Đối với y, ăn ăn sinh nhật cũng chẳng khác gì, nhà phá sản, cha còn tâm trạng tổ chức sinh nhật, nhiều nhất chỉ nấu cho y một bát mì ngày đó.

Đến ngày sinh nhật Đỗ phu nhân, quả nhiên vô cùng long trọng.

Từ sáng đến tối, các loại siêu xe nối đuôi trang viên. Phú hào từ khắp nơi thế giới tranh mang lễ quý đến, chỉ mong cơ hội hợp tác làm ăn với nhà họ Đỗ.

Lễ vật rực rỡ chất đầy phòng khách. Chủ trạch treo bộ trang trí màu hồng nhạt, giống như một tòa lâu đài mộng ảo, nơi ở là vương t.ử công chúa.

Điền Nguyễn trang điểm lộng lẫy một phen. Dưới sự giám sát của Ngu Kinh Mặc, trông như một thiên sứ bước từ tranh vẽ, Ngu Kinh Mặc nắm tay, nhẹ nhàng đặt xuống nhân gian.

Cả ngày trôi qua, Điền Nguyễn hoa mắt chóng mặt. Hệ thống ngôn ngữ trong đầu vận hành hết công suất, tiếng đẻ, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nga phiên chuyển đổi. Ngoài tiếng Anh , mấy thứ còn đều chỉ là trình độ mèo cào, thường xuyên kẹt.

Mỗi như , Ngu Kinh Mặc đều giải vây cho .

Điền Nguyễn dứt khoát đóng vai linh vật, chỉ cần mỉm .

Lộ Thu Diễm thì thông minh hơn nhiều. Không , ai gần y liền gương mặt lạnh lùng dọa cho rút lui. Một cô gái tóc vàng mắt xanh, da trắng giàu liếc mắt để ý Ngu Thương, y lập tức trưng bộ mặt quan tài: “He is me.”

Cô gái: “?? Sorry, I don't understand what you're saying.”

Ngu Thương liếc Lộ Thu Diễm một cái, : “I’m his boyfriend.”

Cô gái: “……”

Lộ Thu Diễm: “……”

Ngu Thương nâng ly champagne, nghiêm túc : “Chúng tạm giả làm bạn trai của , tránh mấy phiền phức cần thiết.”

Lộ Thu Diễm: “Ờ.”

Điền Nguyễn trốn cột hành lang gặm dưa hấu, răng rắc răng rắc, ngọt đến chịu nổi: “ là cây vạn tuế nở hoa, gỗ mục gặp mùa xuân!”

Loading...