Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-22 09:41:06
Lượt xem: 253

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Có một hiện tượng thời tiết, gọi là hiệu ứng cánh bướm.

Một con bướm vỗ cánh, thể khiến bên bờ Đại Tây Dương nổi lên một cơn bão.

Hiện tại, Điền Nguyễn liền rơi tình huống như —— khiến cốt truyện của vai chính công và thụ trở quỹ đạo, vô tình dẫn phát một tình tiết còn phiền toái hơn cả nguyên tác.

Cậu trở thành “kẻ bịa chuyện” vu khống Lộ Thu Diễm. Những khác hiểu lầm cũng thôi , giờ còn chịu Ngu Kinh Mặc trừng phạt.

Lúc mới là ngày học thứ hai, mất mặt mặt bạn học ?

Điền Nguyễn ngoan ngoãn đến mặt thầy thể dục, hiệu trưởng Lý cùng Ngu Kinh Mặc, cố gắng giải thích: “Tôi bịa đặt, là bọn họ hiểu lầm.”

Hiệu trưởng Lý cần cái thang để bước xuống, liền : “Nếu là hiểu lầm thì thôi.”

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Là em ngăn Uông Vĩ Kỳ và Lộ Thu Diễm hợp tác, còn sẽ biến thành thái giám?”

Điền Nguyễn: “Em chỉ đùa thôi.”

“Cho nên, đều là ngốc, tin lời em đùa là thật?”

“Ngu Thương tin thật.”

Mọi : “……”

Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong lên, nụ càng rõ rệt: “Đùa cũng mức độ. Phạt em làm thêm một cái hít đất, ?”

Điền Nguyễn kinh ngạc Ngu Kinh Mặc —— cái tính là trừng phạt ?

“…… Được.”

Không ai dám ý kiến.

Phạt thì phạt, tự nhiên ai làm cùng Điền Nguyễn. Cậu xuống đất, một thành hai mươi mốt cái hít đất. Lâu vận động cường độ cao, làm xong cánh tay nóng nhức.

Ngu Kinh Mặc xong, : “Về đội .”

Điền Nguyễn ngoan ngoãn trở đội ngũ. Thầy thể d.ụ.c nhanh chóng tiếp tục chỉ huy: “Hai mươi cái hít đất, hai một tổ.”

Ngoại trừ Điền Nguyễn đang bò nghiêng một lớn, qua giống đang trốn công sự trong lúc giao chiến.

Cậu liếc Ngu Kinh Mặc một cái —— còn ?

Xong , chẳng lẽ mối quan hệ giữa vai chính công và thụ sắp phát hiện nhanh như ?

Cậu sợ “đánh gậy chia uyên ương”, nhưng nếu cây gậy rơi tay Ngu Kinh Mặc thì… .

Điền Nguyễn lập tức xoay não, bước tới giữa Ngu Thương và Lộ Thu Diễm, dùng che chắn tầm mắt Ngu Kinh Mặc, coi như “hộ giá hộ tống”.

Ngu Thương: “Anh làm gì ?”

Điền Nguyễn lưng : “Các làm việc của các , sẽ lén.”

“……”

Lộ Thu Diễm thì chẳng để tâm, xuống đất: “Làm nhanh .”

Ngu Thương hít sâu, định tâm tình, động tác dứt khoát đè lên Lộ Thu Diễm, hai cánh tay chống ở hai bên đầu y.

Khoảng cách đột nhiên gần sát.

Trên thiếu niên là hương cỏ xanh thanh nhã, hai bốn mắt , trong thoáng chốc đều ngây .

Lộ Thu Diễm mất tự nhiên thúc giục: “Làm nhanh .”

Ngu Thương: “……”

Lộ Thu Diễm: “…… Làm nhanh cái hít đất .”

“Ừ.”

Ngu Thương tham gia câu lạc bộ đấu kiếm, sức tay vững, cách giữa mỗi chống và xuống gần như sai lệch.

Điền Nguyễn nhanh chóng liếc qua —— quả nhiên chẳng gì “mờ ám”.

Rất nhanh, hai mươi cái hít đất thành. Đến lượt Lộ Thu Diễm, hai đổi vị trí, Ngu Thương xuống đất.

Lộ Thu Diễm chống hai tay ở hai bên vai , chậm rãi hạ xuống nâng lên.

Mười cái đầu khó, y thường xuyên đ.á.n.h , nên vận động kiểu chẳng đáng gì. mỗi hạ xuống gần đến mức thể ngửi mùi sữa tắm vị chanh đối phương —— thật đúng là thử thách kiên nhẫn.

Lửa giận vô cớ dâng lên, Lộ Thu Diễm thấy Ngu Thương làm quá thuần thục, trong khi bản chú ý từng chút, liền cảm thấy bực bội. Y tăng tốc, hy vọng mau thành để tránh xa Ngu Thương.

càng vội càng dễ loạn, khớp tay bỗng đau nhói, mất sức, cả đổ xuống nặng nề.

Khóe môi lướt qua một mảnh ấm áp mềm mại, cùng thể của một nam sinh khác kề sát trong tích tắc.

Xung quanh vang lên tiếng hít khí kinh ngạc.

Điền Nguyễn thấy Ngu Thương khẽ kêu một tiếng, đầu , khóe môi cong lên —— tới , danh cảnh xuất hiện!

Vừa thưởng thức “danh cảnh”, Điền Nguyễn quên tận tâm tận lực che chắn tầm mắt của Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc: “……”

Hiệu trưởng Lý: “Có chuyện gì ?”

Ngu Kinh Mặc nhấc chân về phía .

Thấy thế, Điền Nguyễn vội nhỏ giọng nhắc: “Đừng ôm, mau lên!”

Lộ Thu Diễm luống cuống rút khỏi Ngu Thương, sang một bên, hai tai đỏ bừng.

Ngu Thương dậy, chút ngẩn Ngu Kinh Mặc đang tới.

Khi Ngu Kinh Mặc dừng mặt, ánh mắt khẽ hạ xuống, thản nhiên đảo qua hai thiếu niên đang đất.

Điền Nguyễn lập tức giải thích: “Ngu , bọn họ chỉ là ngoài ý , cố ý ôm .”

Ngu Thương & Lộ Thu Diễm: Xin im miệng.

Ngu Kinh Mặc nhạt giọng hỏi: “Không thương chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-19.html.]

“Không .” Ngu Thương dậy, cụp mắt che vẻ ngượng ngùng: “Bạn học Lộ, phần còn tự tập , cũng còn mấy cái.”

Lộ Thu Diễm xoa cánh tay , “Được.”

Ngu Kinh Mặc thêm gì, chỉ liếc Điền Nguyễn một cái, sang hiệu trưởng Lý: “Tiết thể d.ụ.c tinh thần tồi, sôi nổi. Tôi .”

Hiệu trưởng Lý: “Tôi tiễn Ngu .”

Tiết thể d.ụ.c nhanh chóng kết thúc. Giữa hai tiết học nửa giờ nghỉ, học sinh thể sang phòng tắm bên cạnh để tắm rửa.

Phòng tắm chia thành từng buồng nhỏ bằng rèm che. 

Điền Nguyễn tắm qua loa, quần áo xong thì đụng mặt Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm tuy biểu lộ gì, nhưng ánh mắt né tránh.

Điền Nguyễn: “Thật trùng hợp.”

Lộ Thu Diễm: “Thà rằng đừng trùng hợp thế .”

“?”

Lộ Thu Diễm liếc Điền Nguyễn, gãi đầu: “ mà vẫn cảm ơn .”

Điền Nguyễn chớp mắt đầy nghi hoặc: “Cảm ơn cái gì?”

“…… Tự hiểu .”

Điền Nguyễn “thể hội” cả nửa ngày mà vẫn chẳng hiểu , nên chỉ đành cho rằng —— Lộ Thu Diễm là một đứa bé ngoan, chuyện nhỏ cũng cảm ơn.

Chiều hôm đó tan học, Ngu Kinh Mặc tới.

Người đón Điền Nguyễn là chú tài xế già. Trên đường, ông lải nhải nhiều chuyện, trong đó nhắc Ngu Kinh Mặc đang công tác tỉnh ngoài, vài ngày nữa mới về.

Điền Nguyễn cảm thấy gì đặc biệt, vẫn học, ăn ngủ như thường, thỉnh thoảng ghé bệnh viện thăm Sa Mỹ Quyên, làm tròn trách nhiệm của một đứa con trai.

Chỉ điều, mỗi mở WeChat, thấy tên “Ngu Kinh Mặc” cố định ở đầu danh sách, ngẩn ngơ vài giây.

Đến trưa ngày thứ ba, khi ăn xong, Điền Nguyễn gửi tin nhắn cho Ngu Kinh Mặc: Ngu , ở nơi khác khỏe ? Nghe bên đó lạnh lắm, nhớ mặc ấm nhé.

Khoảng mười phút , khi Điền Nguyễn nghĩ Ngu Kinh Mặc sẽ trả lời, điện thoại ting một tiếng.

Ngu Kinh Mặc: Ừ.

Điền Nguyễn: Anh ăn trưa gì ?

Ngu Kinh Mặc: Bò bít tết.

Điền Nguyễn: Có mặc quần giữ nhiệt ?

Ngu Kinh Mặc: Không .

Điền Nguyễn: Em với …… blah blah…… bô bô……

Ngu Kinh Mặc: Ừ.

Điền Nguyễn: Blah blah…… bô bô……

Ngu Kinh Mặc: Ừ.

Điền Nguyễn: Anh đang mất kiên nhẫn ?

Ngu Kinh Mặc: Không, tiếp tục .

Điền Nguyễn yên tâm, liền dứt khoát gửi tin giọng , kể chuyện ở trường —— từ việc bầy bồ câu bay lên mái nhà, đến chuyện thầy chủ nhiệm mắng học sinh, học sinh đó đòi nhảy lầu, khiến hiệu trưởng tự mặt khuyên.

Ngu Kinh Mặc yên lặng tiếng vui vẻ của thiếu niên, giọng mang theo khí hậu ôn hòa vùng Giang Nam, mềm mại như miếng bánh hoa quế, thơm ngọt, dịu dàng.

Nghe xong, gõ chữ đáp: Phải học, chú tâm giảng.

Điền Nguyễn: Vâng, em học đây.

Ngu Kinh Mặc: Ừ.

Tại một thành phố phương Bắc xa xôi, kết thúc một cuộc họp, Ngu Kinh Mặc sofa trong phòng nghỉ.

Trong tầm tay ngoài chiếc laptop, chỉ còn ly lạnh buốt.

Ngoài cửa sổ, lá thu rụng lả tả, khí lạnh lẽo khiến cả căn phòng tĩnh mịch.

Hắn chợt nhớ đến khí ấm áp ở Tô Thị, bát cháo ngọt mềm, lá phong đỏ rực, và còn ……

Trợ lý gõ cửa bước , báo cáo nội dung cuộc họp.

Ngu Kinh Mặc bỗng : “Đổi vé, tối nay bay về.”

Trợ lý kinh ngạc: “ ngày mai còn tiệc mừng thọ sáu mươi của Lưu tổng.”

“Gửi thêm phần quà là .”

“Vâng.”

Qua một phút, Ngu Kinh Mặc hỏi: “Còn chuyện gì ?”

Trợ lý do dự đến đỏ cả mặt, cuối cùng liều : “Ngu , ở nhà ngài … kiều thê nên nóng lòng về ? Tôi hiểu mà! Được , đổi vé ngay cho ngài!”

Nói xong, chạy mất dạng.

Ngu Kinh Mặc: “……”

Thật là vô pháp vô thiên.

Cái gì mà “nhà kiều thê”… Điền Nguyễn như , cũng tính là kiều thê ?

Ngàn dặm xa, Điền Nguyễn đang trong lớp học, bất chợt hắt một cái vang dội. Tiếng vang khiến cả lớp bỗng im phăng phắc, ngay cả thầy giáo cũng ngẩng đầu lên.

Điền Nguyễn: “……” Ai… ai đang mắng thế?!

Loading...