Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:28:06
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Nếu gặp Nhạc Lam Sơn, đương nhiên chuẩn . Chỉ trong một đêm, bộ tư liệu về Nhạc Lam Sơn mấy năm nay điều tra rõ ràng, giao đến tay Điền Nguyễn và Ngu Thương.

Gần giống với nội dung trong nguyên tác, suốt nhiều năm qua, Nhạc Lam Sơn từng công việc đàng hoàng, bộ cuộc sống đều dựa việc ăn bám phụ nữ, bám lấy những nữ phú hào để tồn tại. Ngay cả tiền viện phí cho con gái, cũng trông cậy sự bố thí của những bà chủ đó.

Khi bản tư liệu rơi tay Ngu Thương, lông mày lập tức cau chặt, ánh mắt lạnh đến thấu xương.

Điền Nguyễn hiểu tâm trạng của . Mẹ ruột qua đời bao nhiêu năm, mà cha ruột rong chơi chốn bụi hoa bấy nhiêu năm, qua cuộc sống an nhàn sung sướng, hề nửa phần lưu luyến tình cũ. Vậy thì đoạn hôn nhân rốt cuộc ý nghĩa gì?

“Nhạc Đồng” càng là cái gì?

Chỉ trong chốc lát, Ngu Thương khôi phục vẻ lạnh nhạt xa cách thường ngày, : “Tôi chào hỏi giáo viên .”

Hôm nay trại hè kết thúc, chuẩn lên đường về trường, vé máy bay khứ hồi đặt từ sớm. Điền Nguyễn nghĩ nghĩ, : “Tôi vé máy bay, hai nghìn năm đó.”

Ngu Thương gì, tự tìm giáo viên, đồng thời cũng cần dặn dò Hề Khâm và Tạ Đường Yến vài câu.

Điền Nguyễn hỏi về chuyện vé trong nhóm chat của trại hè, giáo viên phụ trách mảng thể , khi xong sẽ chuyển khoản cho .

Uông Vĩ Kỳ: @Điền Nguyễn, , chơi thế? Mang theo với.

Bạn học Giáp: @Điền Nguyễn, khoang hạng nhất, chuyển cho .

Điền Nguyễn: @Bạn học Giáp, , nhắn riêng .

Điền Nguyễn: @Uông Vĩ Kỳ, mang theo .

Bạn học Ất: @Điền Nguyễn, 3000 mua khoang hạng nhất.

Bạn học Bính: 4000.

Bạn học Giáp: Tôi 5000.

Uông Vĩ Kỳ: Tôi hai vạn.

Điền Nguyễn: Hai vạn, chốt.

Những khác: là nhiều tiền đến phát hoảng.

Lộ Thu Diễm: Tôi cũng tranh khoang, 19999, nhắn riêng .

Uông Vĩ Kỳ: ……

Vài phút , Lộ Thu Diễm thảnh thơi xách ba lô bước từ thang máy, lười biếng xuống ghế sofa ở đại sảnh khách sạn, cùng Điền Nguyễn .

“Tôi ngay là sẽ ở .” Điền Nguyễn híp mắt bước tới.

Lộ Thu Diễm vẻ mặt bình thản: “Không công kiếm hơn một vạn, bọn họ đúng là ngốc mà nhiều tiền.”

“Cậu cũng khác gì.” Điền Nguyễn thuận miệng .

Trong nguyên tác, Lộ Thu Diễm từng là kiểu công t.ử nhà giàu điển hình. Ngồi Rolls-Royce đường gặp ăn xin, tiện tay thể ném vài vạn để bố thí.

Cùng bạn bè nước ngoài du lịch, trộm sạch hành lý cũng hề hoảng loạn, chỉ cần một cuộc điện thoại, thư ký của cha y thể vượt ngàn dặm mang tiền mặt đến.

Còn chuyện quần áo theo mùa thì khỏi , từng cửa hàng từng cửa hàng chuyển thẳng về nhà, nhiều đến mức mỗi ngày hai bộ cũng mặc hết, bốn mùa trong năm đều mặc xuể.

Dùng “tiêu tiền như nước” để hình dung cũng quá lời. Khi đó Lộ Thu Diễm là nữ cường nhân, gần như quản y, cha thì chỉ cho tiền mà cho tình thương.

Sau gia đình phá sản, nợ nần chồng chất, gánh nặng nuôi sống cả nhà lập tức đè lên vai Lộ Thu Diễm. Từ thiên đường rơi xuống nhân gian, cay đắng đều nếm trải đủ.

Sống trong cảnh trưởng thành như lệch đường, đúng là một kỳ tích.

Nếu đổi là vai chính khác, e rằng sớm hắc hóa, mỗi ngày đều gào thét kiểu Long Ngạo Thiên: Mệnh do do trời! Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo!

Lộ Thu Diễm như . Y thực tế, làm thêm kiếm sống, bàn tay vàng lớn nhất của y, chính là đ.á.n.h từng thua.

“Anh ?” Lộ Thu Diễm nghi hoặc chằm chằm Điền Nguyễn, mơ hồ cảm thấy nhiều, “Chẳng lẽ thật là thầy bói?”

Điền Nguyễn bấm tay tính toán: “Cậu thể sẽ đ.ấ.m Nhạc Lam Sơn một quyền.”

Lộ Thu Diễm nhướng mày, kiêu ngạo : “Tôi càng đập nát lời tiên đoán của .”

Điền Nguyễn chỉ . Trong nguyên tác rõ, vai chính công thụ cùng gặp Nhạc Lam Sơn, đối phương lời lẽ kích động, vai chính thụ trực tiếp cho một cú đấm, đ.á.n.h Nhạc Lam Sơn đến mức dám hé răng.

Sau đó “tình cha con” tan vỡ, Ngu Thương gặp Nhạc Lam Sơn cũng ngày càng ít.

Lần cốt truyện đẩy sớm, Lộ Thu Diễm còn đ.á.n.h Nhạc Lam Sơn , cho nên Điền Nguyễn chỉ thể”, chứ “nhất định”. Nếu Nhạc Lam Sơn đánh, sẽ thấy tiếc.

Khoảng nửa giờ , Ngu Thương từ hướng phòng tiếp khách , thấy Lộ Thu Diễm vẫn còn ở đó, hỏi: “Cậu về ?”

Lộ Thu Diễm: “Tôi bán vé máy bay , 19999.”

Ngu Thương quan tâm là kẻ ngốc nào mua: “Tôi và Điền Nguyễn việc, đặt một vé khác .”

Điền Nguyễn lập tức : “Lộ Thu Diễm cùng chúng . Ở đây xa lạ, lỡ bắt cóc thì .”

Lộ Thu Diễm: “ , mới ba tuổi.”

“……”

Nói hài hước như mà Ngu Thương cũng , chỉ y bằng ánh mắt đồ ngốc.

Lộ Thu Diễm dậy, bực bội: “Cậu chỉ là đến gặp một cha, chứ c.h.ế.t một cha, u sầu cái gì. Nhìn bộ dạng thấy phiền.”

Ngu Thương y: “Đi thôi.”

Lộ Thu Diễm giống như đ.ấ.m bông, càng thêm khó chịu. Y nghĩ, lẽ thật sự sẽ cho tên cha cặn bã một quyền.

Hành lý bỏ chiếc xe dài màu xanh đá quý đến đón. Điền Nguyễn thích gọi nó là “chiến xa” của bọn họ.

Trên đường, Điền Nguyễn uống một ngụm hồng đá, gửi WeChat cho Ngu Kinh Mặc: Ngu , em xuất phát chiến trường, chờ em khải .

Ngu Kinh Mặc: Ừ / hoa hồng

Điền Nguyễn: Em thể tự do phát huy ?

Ngu Kinh Mặc: Có thể.

Điền Nguyễn: Cô nhi viện tài trợ còn nhận ?

Ngu Kinh Mặc: Nhận ? Nếu là nhân viên thì hẳn là thiếu.

Điền Nguyễn: em nhầm, còn nhận trẻ em ?

Ngu Kinh Mặc: Mỗi năm đều tiếp nhận.

Điền Nguyễn: Vậy thì .

Ngu Kinh Mặc: Muốn làm gì cứ làm, chống lưng cho em.

Điền Nguyễn: Được / hôn hôn

Ngu Kinh Mặc: / hôn hôn

Một kế hoạch dần hình thành trong đầu Điền Nguyễn.

Nhạc Lam Sơn đáng ghét là thật, nhưng cô bé tên Nhạc Thư Dạ thì quá đáng thương. Tính năm nay còn đầy tám tuổi rời khỏi cõi đời. Có lẽ việc Nhạc Lam Sơn xuất hiện sớm chính là vì Nhạc Thư Dạ.

Nếu cứu Nhạc Thư Dạ, lẽ sẽ hóa giải đoạn nhân quả .

Tất nhiên, vẫn cân nhắc suy nghĩ của Ngu Thương. Dù xét về huyết thống, cô bé là em gái cùng cha khác của .

Điền Nguyễn hỏi: “Ngu Thương, hận Nhạc Lam Sơn ?”

Ngu Thương sững , lông mày nhíu chặt. Anh .

“Vậy hận con gái ?”

“?” Ngu Thương , “Hắn là , con gái là con gái , hận một đứa bé làm gì?”

“Vậy cứu nó ?”

“Ngu gia mỗi năm quyên góp từ thiện năm trăm triệu, thêm một đứa bớt một đứa cũng khác gì.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Tôi hiểu.”

Với Ngu Thương, Nhạc Thư Dạ giống như những đứa trẻ cần giúp đỡ khác, sẽ vì quan hệ với Nhạc Lam Sơn mà đổi. Đây cũng chính là sức hút của vai chính công, sẽ lầm của một mà trút giận lên vô tội.

“Không hổ là con .” Điền Nguyễn bổ sung.

Ngu Thương: “…… Tôi là , .”

Điền Nguyễn ghé tai Lộ Thu Diễm thì thầm: “Hắn đúng là miệng d.a.o găm lòng đậu hũ.”

Lộ Thu Diễm đưa tay đẩy mặt Điền Nguyễn : “Đừng áp sát như .”

Điền Nguyễn nhân cơ hội thổi nhẹ một : “Tai cũng là chỗ nhạy cảm ? Ngu Thương, nhớ ?”

Ngu Thương: “……”

Lộ Thu Diễm nắm tay: “Tin , quyền đầu tiên cho .”

Điền Nguyễn rụt cổ. Cậu làm ba nhỏ đúng là lo đến bạc cả đầu vì con trai và “con dâu”.

Đến bệnh viện, ba xuống xe, mặt trời chói chang cao khiến hoa mắt.

Điền Nguyễn hít sâu: “ là rùa cha mở cửa cho rùa, rùa về đến nhà.”

Lộ Thu Diễm: “Ai là rùa?”

Điền Nguyễn: “…… chỉ ví von thôi.”

Ngu Thương vốn tâm trạng rối bời, giờ chọc đến cạn lời, nhấc chân thẳng.

Điền Nguyễn tay trái nắm Lộ Thu Diễm, tay nắm Ngu Thương: “Đừng sợ, ba bảo vệ hai đứa.”

Hai đứa con bất hiếu đồng loạt hất tay , vai sát vai khu viện.

Điền Nguyễn vội vàng đuổi theo: “Chờ ba với!”

Hai sát đến mức chen , đành về phía Lộ Thu Diễm, nở nụ thần bí —— vai chính công thụ sát thế , đúng là quá đáng yêu.

Trong đại sảnh khu viện, Nhạc Lam Sơn lo lắng tới lui.

Tối qua gã từ trợ lý Từ hôm nay con trai sẽ tới gặp , kích động đến mức cả đêm ngủ, nghĩ nghĩ xem nên gì khi gặp mặt.

gì, cuối cùng vẫn là vấn đề tiền bạc cần giải quyết.

Sáng sớm bốn, năm giờ, Nhạc Lam Sơn dậy, cạo râu, xịt keo định hình tóc, chỉnh trang cho trông tinh thần hơn. Hai ngày gặp đó quá vội vàng, gã vớt vát hình tượng.

Từ năm giờ đến giờ, ngoài việc mua bữa sáng cho con gái Thư Dạ, gã cứ qua trong và ngoài khu viện, y tá vài hỏi cần giúp đỡ .

Khi thời gian gặp mặt càng lúc càng gần, Nhạc Lam Sơn rốt cuộc cũng thuộc làu những lời chuẩn sẵn. Đến khi thấy bóng dáng cao gầy thẳng tắp của Ngu Thương xuất hiện, gã buột miệng: “Con trai yêu dấu, lâu gặp! Cha ngày đêm nhớ con, trông mong từng ngày, cuối cùng cũng chờ con!”

Ngu Thương khựng bước, lạnh lùng đàn ông trung niên mặt.

Điền Nguyễn lập tức ứng biến: “Cha cặn bã mến, lâu gặp. Chúng chẳng hề nhớ ông, ngày mong đêm đợi, mà ông vẫn tới.”

Nhạc Lam Sơn: “……”

Lộ Thu Diễm vỗ tay: “Hai nên một câu đối treo ngay đại sảnh bệnh viện, cho bệnh nhân qua một cái, xong trẻ mười tuổi, bệnh khỏi luôn.”

Điền Nguyễn ngượng ngùng: “Nếu thật sự hiệu nghiệm , chẳng thần y ?”

Lộ Thu Diễm: “Thần y, trị não tàn ?”

Điền Nguyễn gật đầu: “Trị.”

Lộ Thu Diễm: “Ở đây sẵn một .”

Điền Nguyễn trái xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng Nhạc Lam Sơn, hỏi: “Ai ?”

Nhạc Lam Sơn: “……”

Lộ Thu Diễm còn là ai, hai phối hợp như đang diễn tướng thanh, một tung mồi, một làm vai phụ, ngoài chỉ thể tự lĩnh hội.

Người qua trong bệnh viện, bệnh nhân cùng nhà đều kinh ngạc tổ hợp —— ba vị thiếu gia toát khí chất quý phái, cạnh một đàn ông trung niên trông vẻ ăn mặc chỉnh tề nhưng thực chất lôi thôi, cùng một tầng lớp.

Ngu Thương lên tiếng: “Đi xem con gái ông.”

Nhạc Lam Sơn chợt tỉnh táo , ngượng ngùng : “Được, ……”

Đi đến thang máy, gã liếc Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm: “Sao con mang cả bạn học đến đây?”

Xung quanh thang máy đều là chờ đợi, Ngu Thương hề kiêng dè, chỉ thẳng Điền Nguyễn: “Anh là ba nhỏ của , là đối tượng kết hôn của cha .”

Nhạc Lam Sơn gần như hoảng sợ, trừng mắt Điền Nguyễn: “Cậu, đủ mười tám tuổi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-187.html.]

“Hai mươi.”

“……”

Vào thang máy, cả bốn đều im lặng.

Đến khi dừng ở tầng mười sáu, bốn bước , Nhạc Lam Sơn liếc Lộ Thu Diễm một cái: “Vậy vị … cũng là ba nhỏ của con ?”

Lộ Thu Diễm: “……”

Ngu Thương gần như nghiến răng: “Không , là bạn .”

Điền Nguyễn suýt nữa thì nước bọt sặc, ho khan hai tiếng: “Ngu cũng ông, ba sớm chiều chiều gì chứ.”

Nhạc Lam Sơn gượng: “Nếu đều là cha của Ngu Thương, thì nên chuyện t.ử tế với .”

“Ngu Thương từng nhận ông, đừng tự dát vàng lên mặt .”

“……”

Nhạc Lam Sơn bày dáng vẻ của trung niên: “Cậu còn trẻ, chuyện để với Ngu Kinh Mặc thì hơn.”

Điền Nguyễn : “Tôi là phát ngôn của Ngu , lời chính là lời của . Ông gì, cứ với .”

Nhạc Lam Sơn mím môi. Nhìn thì cao to, nhưng lớp quần áo mỏng, hình gầy gò, sớm rượu chè và sắc d.ụ.c bào mòn. Gã cúi đầu, lấy vẻ ôn hòa khi đối mặt phụ nữ: “Dù thế nào thì trong Ngu Thương vẫn chảy dòng m.á.u của , nó là con trai . Điểm , thừa nhận.”

“Nếu thừa nhận thì ?”

“……”

Nếu thừa nhận, Nhạc Lam Sơn cũng cách. biện pháp đều do con nghĩ , cùng lắm thì đến cửa Đức Âm gây chuyện, hoặc đến Ngu gia làm loạn.

cũng moi tiền.

Những thủ đoạn mềm cứng đều dùng quen khi bám lấy phụ nữ, gã sớm hiểu rằng chỉ tiền cầm trong tay mới là thật.

Đến cửa phòng bệnh, Nhạc Lam Sơn mở cửa bước , với cô bé đang truyền nước giường: “Thưa Dạ, cha dẫn mấy đến thăm con, xem.”

Nhạc Thưa Dạ còn hai tháng nữa mới tròn tám tuổi. Vì quanh năm chống chọi với bệnh tật, cơ thể bé nhỏ, trông chỉ như năm sáu tuổi. Chỉ khuôn mặt nhỏ đầy collagen là còn tròn trịa, đôi mắt to trống rỗng, thần sắc.

“Thưa Dạ, chào .”

Nhạc Thưa Dạ hé miệng, nên lời. Đã lâu cô bé giao tiếp với ngoài bác sĩ và y tá.

Điền Nguyễn ngẩn cô bé. Còn nhỏ như … nếu theo cốt truyện nguyên tác, bao lâu nữa cô bé sẽ c.h.ế.t, đó còn Nhạc Lam Sơn vứt bỏ.

“Anh… chào các trai.”

Nhạc Thưa Dạ khó khăn phát âm thanh, mang theo giọng trẻ con mềm ngọt.

Lộ Thu Diễm cố gắng điều chỉnh biểu cảm, để trông quá lạnh nhạt: “Chào em.”

Điền Nguyễn xách theo một túi nilon đồ ăn vặt: “Em gái nhỏ, mang đồ ngon cho em .”

Nhạc Thưa Dạ định , Nhạc Lam Sơn : “Con bé ăn linh tinh.”

Điền Nguyễn : “Tôi tra , xem cả bảng thành phần, đều là đồ bệnh m.á.u khó đông thể ăn, ăn ít một chút .”

Nhạc Lam Sơn kiên quyết: “Không ăn bậy, bác sĩ dặn.”

“Vậy bác sĩ còn thể ăn nhân sâm, yến sào, vi cá mập đấy, ông mua cho nó? Bác sĩ cũng sách truyện tranh, sách cổ tích thể khiến nó vui, ông mua?”

“……”

Ngu Thương đảo mắt quanh phòng bệnh, quả nhiên lấy một quyển sách, liền hỏi: “Con bé học ?”

Nhạc Lam Sơn đáp: “Nó bệnh, học .”

Không học thì chữ, chữ thì sách. Ngu Thương chằm chằm Nhạc Lam Sơn: “Vậy ông cũng dạy nó ?”

“…… Nó bệnh, nên vận động suy nghĩ nhiều, bác sĩ .”

Một bé gái sắp tám tuổi, chữ. Điền Nguyễn cũng sững sờ. Hóa Nhạc Lam Sơn chỉ sinh mà dưỡng Ngu Thương, còn thêm một Nhạc Thưa Dạ.

Bận đến mức thời gian dạy con gái nhận chữ ? Không bận, mà là lười để tâm. Chỉ mong khác nhận nuôi con , nuôi lớn, đó giống như với Ngu Thương, hút chút m.á.u là xong.

Có lẽ Nhạc Lam Sơn cũng tự cho rằng yêu con gái một chút, nhưng tình yêu quá nông cạn, bản chất vẫn là trốn tránh trách nhiệm.

Nhạc Thưa Dạ nhốt trong phòng bệnh , bất kỳ giải trí nào, Nhạc Lam Sơn tưởng yêu con. Thực tế, cô bé xuất hiện vấn đề tâm lý, nếu cũng sẽ c.h.ế.t nhanh như khi bỏ rơi.

Điền Nguyễn nghẹn ở cổ họng, đầu tiên một làm cho ghê tởm đến . Ngay cả cha của Lộ Thu Diễm cũng đến mức như thế… ít nhất hiện tại, cha Lộ mỗi tháng hai mươi tám ngày yên, làm loạn cũng chỉ như mưa phùn.

Còn Nhạc Lam Sơn thì kéo theo cả một đống phân.

Điền Nguyễn hít sâu, mùi t.h.u.ố.c sát trùng tràn ngập khoang mũi. Cậu cô bé giường bệnh, nghiêm túc hỏi: “Thưa Dạ, em học ?”

“Đi học?”

Nhạc Thưa Dạ tò mò mở to mắt.

.” Dù là ở cô nhi viện cũng thể học, “Đi học thì thể sách, nhiều bạn bè, thể chơi cùng họ, nhảy dây, đá cầu, chơi trốn tìm.”

“Không , mấy thứ đó quá nguy hiểm, lỡ Thưa Dạ thương……” Nhạc Lam Sơn nghiêm khắc từ chối: “Hậu quả dám tưởng tượng.”

Điền Nguyễn hỏi ngược: “Ông thương ngoài da là dám tưởng tượng, ông tổn thương tâm lý cũng dám tưởng tượng ?”

“Cái gì?”

“Nhạc , chúng ngoài chuyện .”

Nhạc Lam Sơn con gái: “Con ngoan ngoãn ở đây, đừng chạy loạn gây phiền phức cho khác.”

Nhạc Thưa Dạ cụp mắt: “Vâng.”

Điền Nguyễn trợn trắng mắt, chính nghĩa bùng cháy: “Thưa Dạ, em cứ chạy, cứ chơi, làm phiền ai cả. Em là trẻ con, chuyện của lớn để lớn tự giải quyết. Em phiền phức, em là thiên sứ.”

Nhạc Thưa Dạ hiểu hết, nhưng vẫn gật đầu: “Anh trai tạm biệt.”

Nhạc Lam Sơn Điền Nguyễn với ánh mắt kỳ quái, trong lòng khẽ động: “Chúng chuyện.”

Lộ Thu Diễm lên phía , bóc cho Nhạc Thưa Dạ một cây kẹo que: “Vị sữa bò, còn việt quất và nho, mỗi ngày chỉ ăn hai cây thôi.”

Nhạc Thưa Dạ: “Cảm ơn trai.”

Lộ Thu Diễm chỉ Ngu Thương: “Anh mới là trai của em.”

“Anh hung dữ quá, cần.”

Ngu Thương: “……”

Lộ Thu Diễm khẽ: “Anh trông hung thôi, chứ với em, với bọn cũng .”

Ngu Thương gì, xoay rời khỏi phòng bệnh.

Bốn đến quán cà phê đối diện bệnh viện xuống, gọi bốn ly cà phê. Những khác đều gọi cà phê đen cho vẻ, chỉ Điền Nguyễn gọi caramel latte.

Điền Nguyễn : “Cà phê ngọt thì linh hồn.”

Ngu Thương đáp: “Cha cũng thích uống cà phê linh hồn.”

Nhạc Lam Sơn dò xét chỗ , ha hả: “Ha ha, thì cũng .”

Điền Nguyễn : “Chúng đang Ngu , ông. Mặt mũi cũng thật lớn, sáng lóa cả ánh vàng.”

Nhạc Lam Sơn: “……”

Ngu Thương cũng giúp Nhạc Lam Sơn đang dán đầy vàng giải vây, giọng nhạt nhẽo: “Hôm nay đến đây, chủ yếu là hỏi tình hình cụ thể của con gái ông, cần bao nhiêu giúp đỡ.”

Nhạc Lam Sơn sớm tính sẵn một khoản. Bệnh của con gái mỗi năm tốn hơn hai trăm ngàn, gã hơn ba trăm ngàn cũng sẽ khiến nghi ngờ. Mười vạn rơi túi riêng cũng con nhỏ. Tốt nhất là thể nâng giá thêm.

Giờ thì cơ hội nâng giá tới.

Nhạc Lam Sơn Điền Nguyễn, hỏi: “Cậu nhận nuôi con gái ?”

Điền Nguyễn: “?”

“Nếu nhận nuôi nó, cũng .” Nhạc Lam Sơn , “Tôi năm trăm vạn.”

“……”

Lộ Thu Diễm nhấp một ngụm cà phê: “Nhạc nên uống cà phê, nên ăn thịt thì hơn. Miệng mở đúng kiểu sư t.ử ngoạm.”

Điền Nguyễn cảm thán: “Mở miệng là cả một bồn máu, Ngu Thương, thấy ?”

Ngu Thương cau mày: “Khó coi.”

Điền Nguyễn gật đầu: “Khó coi thật.”

Sắc mặt Nhạc Lam Sơn lập tức trở nên khó xem: “Năm trăm vạn nhiều chứ? Nó là con gái, lớn lên còn thể giúp Ngu gia nối dõi tông đường.”

Như sét đ.á.n.h ngang tai. Điền Nguyễn đ.á.n.h đến hoa cả mắt, thậm chí hoài nghi tai nhầm: “Lời gì mà bẩn thế , quá bẩn !”

Lộ Thu Diễm đặt cà phê xuống, xoa tay: “Tiểu thần côn, đúng là bản lĩnh, tính chuẩn thật.”

—— Một cú đ.ấ.m tung , Lộ Thu Diễm đ.á.n.h trúng mũi Nhạc Lam Sơn.

Máu mũi hòa cà phê, tạo thành một màu sắc khó diễn tả.

Khoảng năm giây , Nhạc Lam Sơn mới kêu đau, dùng mu bàn tay liên tục lau m.á.u mũi, càng lau càng đau: “Á! Cậu, làm cái gì ?!”

Khách ở các bàn khác sang, thấy xảy bạo lực, liền đồng loạt đặt ly cà phê xuống bỏ chạy.

Lộ Thu Diễm nghiêm nghị: “Vì dân trừ hại, nghĩa bất dung từ.”

Điền Nguyễn vỗ tay bôm bốp, mắt ngấn lệ: “Lộ đại hiệp lắm.”

Ngu Thương thể tin nổi Nhạc Lam Sơn đang chảy m.á.u mũi ồ ạt, kéo Lộ Thu Diễm : “Cậu làm cái gì ?”

Lộ Thu Diễm lạnh lùng đáp: “Điền Nguyễn tính hôm nay sẽ tay đ.á.n.h . Đã đ.á.n.h thì đ.á.n.h cho đáng.”

“?”

“Anh quả nhiên là thần côn, tính chuẩn thật.”

“……”

Điền Nguyễn điên cuồng bấm ngón tay, lẩm nhẩm tính: “Tôi còn tính Ngu sẽ đưa năm trăm vạn, còn thì đưa cho tên cặn bã năm hào.”

Ngu Thương đáp: “Chuyện e là cũng chuẩn.”

Năm phút , hai lỗ mũi Nhạc Lam Sơn nhét đầy khăn giấy trắng, tức giận trừng Lộ Thu Diễm và Điền Nguyễn: “Thật là nhục văn nhã! Quân t.ử động khẩu động thủ, mấy ?”

Điền Nguyễn : “Nếu ông là quân tử, thì lợn đực cũng leo cây. Leo lên cây còn thể tè trúng đầu ông.”

“…… Có nhục văn nhã!”

“Đừng chua.”

Điền Nguyễn nhận chiếc bánh ngọt nhỏ nhân viên mang tới, c.ắ.n một miếng : “Nói thẳng , con gái ông đáng năm trăm vạn, mà là ông đáng năm trăm vạn. Ông chỉ đáng năm hào thôi, thì lấy, thì thôi.”

“Không cần!” Nhạc Lam Sơn tức giận đáp.

Điền Nguyễn nhún vai: “Vậy còn cách nào khác, chỉ thể đ.á.n.h ông một trận, lột sạch nhét thùng rác ven đường, chờ công nhân vệ sinh ngày mai cứu ông .”

“……”

Ngu Thương gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn. Sau khi hiểu rõ mục đích của Nhạc Lam Sơn, như trút tảng đá lớn trong lòng. Quả nhiên, với đàn ông , nên bất kỳ kỳ vọng nào.

Nhiều năm gặp, Nhạc Lam Sơn những hối hận, mà còn coi như một cây ATM.

“Năm trăm vạn trả.”

Giọng Ngu Thương lạnh lẽo: “ từ nay về , ông tránh xa Ngu gia.”

Khóe miệng Nhạc Lam Sơn giật nhẹ, mặt mờ mịt mừng thầm: “Được, cha đảm bảo.”

Điền Nguyễn : “Lời đảm bảo của Nhạc giống như đ.á.n.h rắm . Ngu Thương, thật sự tin ông ?”

“Tôi thì làm !” Nhạc Lam Sơn bày vẻ thề thốt.

Ngu Thương gã: “Năm trăm vạn là để mua đứt quan hệ huyết thống giữa và ông.”

“Được .” Nhạc Lam Sơn gật đầu liên tục.

Ngu Thương dậy: “Đi thôi.”

Điền Nguyễn lên: “Khoan , khi , chúng thêm chuyện sính lễ nhé. Nhạc , Ngu Thương kết hôn là sính lễ. Ông là cha ruột, cũng nên góp chút, nhiều, năm trăm vạn ?”

Nhạc Lam Sơn: “……”

Đừng năm trăm vạn, lúc đến năm hào Điền Nguyễn cũng định đưa. Gã đau đến tận tim.

Loading...