Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 184
Cập nhật lúc: 2026-04-06 12:17:40
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trở về khách sạn, Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc đ.á.n.h mông.
Đánh đến ướt sũng, đỏ rực cả một mảng, như quả đào chín mọng, khẽ ấn một cái là nước tràn bốn phía, thịt quả mềm mại.
Ngu Kinh Mặc ăn “đào”, tâm trạng cực , lấy lễ vật để dỗ dành thanh niên vẫn còn đang sấp giường giận dỗi.
Tấm chăn tơ tằm màu trắng mỏng manh quấn quanh Điền Nguyễn, ghé gối, hàng mi ướt sũng, đôi mắt màu nâu nhạt nước mắt rửa trôi đến trong veo như hổ phách. Cậu mím môi, thèm để ý đến đàn ông “đánh” chút nương tay.
Một bàn tay to thon dài cầm một chiếc hộp nhung đỏ nhỏ đặt bên gối, giọng trầm thấp dỗ dành: “Mở xem thử.”
Điền Nguyễn mặt : “Sắc tức thị , tức thị sắc, tất cả đều là . Em quyết định thanh tâm quả dục, truy cầu danh lợi, để sắc d.ụ.c mê hoặc tâm trí.”
Ngu Kinh Mặc nhướng mày: “Thật ?”
“Ừ!” Điền Nguyễn kiên quyết gật đầu.
“Cạch” một tiếng, Ngu Kinh Mặc mở chiếc hộp nhung đỏ, ánh sáng lấp lánh lập tức nhảy trong mắt thanh niên.
Ngu Kinh Mặc : “Em thử xem, tin em thật sự hai mắt trống rỗng.”
“……”
“Đây là viên kim cương lớn nhất hiện nay thể mua trong nước.”
Điền Nguyễn tự chủ mà dõi theo ánh sáng rực rỡ của viên kim cương, hình ảnh phản chiếu trong mắt tựa như cả bầu trời đầy : “Oa ~”
Đèn trong phòng ngủ tầng áp mái cũng theo phong cách Trung Hoa mới, vì theo đuổi khí cổ điển nên ánh sáng đều vàng nhạt. Dưới ánh đèn mờ , viên kim cương cực lớn trong hộp nhung đỏ vẫn phản chiếu ánh sáng chói mắt, rực rỡ như cầu vồng.
“Thích ?”
“Thích.” Điền Nguyễn buột miệng đáp.
Ngu Kinh Mặc , đặt viên kim cương ngay mắt .
Điền Nguyễn cầm kim cương lên thì đột nhiên cứng đờ: “Em… em chỉ xem thôi.”
Ngu Kinh Mặc: “Tặng cho em. Nếu em cần, thùng rác sẽ là nơi nó thuộc về.”
Điền Nguyễn: “Vậy em nhất định cứu vớt nó. Từ giờ trở , em là chủ nhân của nó.”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
Điền Nguyễn lập tức dỗ xong, hai tay nâng viên kim cương nặng trĩu, yêu thích buông: “Lớn như , nếu làm thành nhẫn đeo tay chắc mỏi lắm.”
“Vậy làm thành vòng cổ.”
Điền Nguyễn tưởng tượng cảnh đeo vòng cổ kim cương, lập tức lo lắng: “Có cướp ?”
Ngu Kinh Mặc khẽ : “Không nhiều hàng đến . Có khi họ chỉ tưởng em đeo một viên thủy toản đáng tiền.”
Điền Nguyễn đưa viên kim cương chĩa về phía mặt Ngu Kinh Mặc, : “Anh cũng giống nó, cứng như .”
Ngu Kinh Mặc mỉm đè xuống: “ nhiều góc cạnh như nó. Không tin thì em tự cảm nhận thêm .”
……
Điền Nguyễn quả thật cảm nhận một phen, Ngu của đúng là mềm hơn kim cương một chút, nhưng vẫn đủ để in rõ hình dạng cái bụng mỏng manh của .
Hai ngày đó, Điền Nguyễn cực kỳ ngoan ngoãn.
Sáng sớm đến cổ trấn đóng vai NPC, chụp ảnh cùng du khách, giúp các sạp nhỏ bán đồ lưu niệm và trái cây. Chủ quán tự tay đan cho hai chiếc vòng đá, là mẫu mới nhất mạng, các cặp tình nhân đeo thì sẽ bền lâu, ân ái dài lâu.
Điền Nguyễn cảm thấy và Ngu Kinh Mặc cần thứ , liền cầm vòng tìm Lộ Thu Diễm và Ngu Thương, mỗi nhét cho một chiếc.
“Lộ Thu Diễm, đeo cái chiêu tài.”
“Ngu Thương, đeo cái cầu bình an.”
Lộ Thu Diễm viên tinh thạch hồng nhạt vòng tay, cũng nghi ngờ gì: “Đàn ông lực lưỡng mà đeo hồng, chiêu tài ?”
Điền Nguyễn gật đầu như giã tỏi.
Ngu Thương thì dễ lừa như , thản nhiên : “Tôi cần.” Vừa dứt lời, một con chim sẻ bay qua, để một bãi phân chim ngay vai .
Điền Nguyễn: “Thấy thấy , ý chí của thế giới cũng bắt đeo. Phân chim còn rơi trúng , dính thêm nữa chứ?”
Ngu Thương: “……”
Vai chính công và thụ đeo vòng tình lữ đối diện , đ.á.n.h giá lẫn một lúc.
Lộ Thu Diễm trợn trắng mắt.
Ngu Thương: “?”
Lộ Thu Diễm: “Giàu thế còn chiêu tài, tiền trong thiên hạ chắc đều hút hết.”
Ngu Thương: “??”
Lộ Thu Diễm lạnh lùng lướt qua, lớn tiếng diễn cảm bản tóm tắt lịch sử di tích. Chưa mấy câu ngáp một cái, dựa lan can nhắm mắt nghỉ ngơi.
Điền Nguyễn một bên , dám lên tiếng.
Ngu Thương rõ lý do, tiếp tục giảng giải cho du khách về nguồn gốc lịch sử và truyền thuyết của danh thắng nơi đây, mãi đến khi mặt trời xế chiều.
Nhiệt độ khí dần tăng, ánh nắng gay gắt chiếu lên hai thiếu niên. Điền Nguyễn phơi đến đổ mồ hôi, như đang xông , đầu óc choáng váng nâng nổi mí mắt.
Cuối cùng, thấy tiếng bước chân.
“Lộ Thu Diễm? Điền Nguyễn?” Ngu Thương gọi.
Điền Nguyễn cố mở to mắt, gương mặt đỏ bừng, vì nắng quá gắt nên chỉ thể nheo mắt như mèo: “… A?”
Ánh mắt Ngu Thương khẽ nheo : “Đừng ngủ ở đây, chỗ râm mát.”
Điền Nguyễn dụi mắt, đầu Lộ Thu Diễm bên cạnh, đối phương dấu hiệu tỉnh : “Hắn phơi đến ngất ?”
Ngu Thương , đưa tay thử trán Lộ Thu Diễm, quả thật nóng.
“Lộ Thu Diễm?” Điền Nguyễn nhẹ giọng gọi, thấy y phản ứng, tim chợt nhảy dựng: “Trời ơi, thật sự phơi ngất .”
Ngu Thương lập tức bế ngang Lộ Thu Diễm lên: “Tôi đưa đến Tổ Dân Phố.”
Điền Nguyễn bò dậy dẫn đường: “Tôi đường gần, theo .”
“Anh mấy ngày nay lung tung, cuối cùng cũng chút tác dụng.”
“……”
Suốt dọc đường Lộ Thu Diễm tỉnh, cũng là thật sự nắng làm ngất, giống như trong nguyên tác chỉ là ngủ quá sâu.
Kiến trúc ở Tổ Dân Phố cũng mang nét cổ kính, bên trong phòng nghỉ. Bác gái trực ban lập tức cầm một túi đá tới: “Mau chườm cho .”
Ngu Thương dùng khăn bọc túi đá, treo ở đầu giường, vặn áp lên trán Lộ Thu Diễm. Sau đó cởi áo khoác tình nguyện viên của Lộ Thu Diễm, thấy bên trong mặc áo thun, khó cởi từ đầu, liền cân nhắc kéo áo thun lên.
Bác gái thấy , : “Cậu nhóc thể rắn chắc thật.”
Điền Nguyễn theo, lập tức chuyển sang thưởng thức vòng eo săn chắc và cơ bụng mỏng của Lộ Thu Diễm, nhất là chỗ xương chậu, mơ hồ thấy đường cong eo lõm, nhịn cảm thán: “Nhóc con, con đúng là phúc.”
Ngu Thương: “… Hai ngoài .”
Điền Nguyễn hiểu ý , cùng bác gái ngoài.
Bác gái trò chuyện: “Thanh niên các đúng là coi thể gì, trời nóng thế mà tìm chỗ tránh nắng, cứ ngoài phơi.”
Vệ sĩ mang kem đến, Điền Nguyễn tách cho bác gái một cây: “Không ạ.”
như nguyên tác , Lộ Thu Diễm ngủ đủ ba tiếng thì tỉnh . Vừa mở mắt thấy giường xa lạ, áo thun còn kéo lên, suýt chút nữa lộ cả ngực, lập tức nổi giận, tưởng kẻ nào dám giở trò với .
Kết quả đầu thấy Ngu Thương đang sách bên cạnh —— trời mới làm mà đến cũng mang theo sách.
Lộ Thu Diễm ngẩn : “Ngu Thương?”
Ngu Thương khép sách, bước tới sờ trán y: “Không nóng nữa, thôi.”
Lộ Thu Diễm nghi hoặc : “Quần áo là cởi?”
“Chỉ cởi áo khoác tình nguyện viên.”
“Thế cái thì ?” Lộ Thu Diễm kéo kéo áo thun của , “Cậu kéo lên n.g.ự.c ?”
“… phơi ngất, làm để tản nhiệt.”
Nghĩ đến việc eo bụng cả buổi, mặt Lộ Thu Diễm nóng lên: “Tản nhiệt? Cậu đúng là làm thật.”
Ngu Thương trầm mặc y.
“Nói gì chứ.”
“Tôi làm chỗ nào khiến tức giận?” Ngu Thương hỏi.
Sắc mặt Lộ Thu Diễm chút kỳ quái: “Tôi giận .”
“ bây giờ trông tức.”
“……” Lộ Thu Diễm làm —— y tưởng ăn đậu hủ.
Nếu ăn đậu hủ là Ngu Thương, y tức đến —— nghĩ đến đây, Lộ Thu Diễm càng tức chính bản hơn.
Thật sự là những rối rắm của tình cảm tuổi trẻ, Lộ Thu Diễm đây là đầu tiên cảm nhận .
Nhìn vành tai Lộ Thu Diễm đỏ rực như lửa đốt, Ngu Thương dường như hiểu điều gì, môi mỏng khẽ mở: “Đã quá giờ tập hợp , xe nhà về khách sạn .”
“Ừ.” Lộ Thu Diễm xỏ giày, khoác áo tình nguyện viên lên, hai tay đút túi, theo Ngu Thương ngoài.
Điền Nguyễn chờ bên ngoài, : “Tối nay Ngu mời chúng ăn tôm hùm lớn, thôi.”
Lộ Thu Diễm khựng : “Tôi .”
Điền Nguyễn sớm nghĩ sẵn lý do: “Ngu Thương bóc tôm, nếu , chỉ thể uống gió Tây Bắc.”
“…… Lý do tệ thật.”
“Có tác dụng là .”
Rời khỏi cổ trấn, bọn họ lên xe đến nhà hàng.
Nhà hàng đặt tại một phòng riêng phong cách cổ điển Michelin, bên trong trang trí Trung Hoa trang nhã, đại khí, bầu khí yên tĩnh. Bàn bốn khít, phục vụ mặc sườn xám màu xanh thiên thanh, tóc vấn trâm gỗ, cúi mỉm ngọt ngào chào họ.
Bốn xuống, món ăn lượt dọn lên.
Bên cửa sổ đặt một cây đàn tranh, một nam t.ử trẻ tuổi mặc áo dài Trung Hoa thuần trắng bước gảy đàn trợ hứng.
“Xin hỏi cần bóc tôm ạ?” Phục vụ mỉm hỏi.
Ngu Kinh Mặc liếc Điền Nguyễn một cái: “Không cần, phu nhân của sẽ bóc cho .”
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm giơ tay: “Bọn cần bóc tôm.”
Phục vụ mỉm dịu dàng: “Vâng.” Nói xong rửa tay, đeo găng dùng một , bắt đầu bóc tôm cho hai trẻ.
Tôm quả thật lớn, một con dài tới ba mươi centimet, thịt tôm chắc và đàn hồi, trông thấy ngon. Điền Nguyễn bắt chước động tác của phục vụ, nhẹ nhàng bóc tôm.
Khoảnh khắc vỏ tôm tách , cảm giác sảng khoái khó tả.
“Ngu , mời ăn tôm.” Điền Nguyễn đặt nguyên một dải thịt tôm dài như con trùng đĩa mặt Ngu Kinh Mặc.
Phục vụ cong môi , dùng d.a.o ăn cắt phần tôm của thành từng đoạn nhỏ.
Điền Nguyễn thấy mới hiểu thành trọn bộ phục vụ: “…… Ngu , thể c.ắ.n ăn.”
Ngu Kinh Mặc liếc : “Nó em, thích cắn.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Thương & Lộ Thu Diễm: “……” Chúng thấy cái gì ? Ừm, bẩn thật.
Điền Nguyễn đỏ mặt cầm d.a.o ăn, kéo đĩa của Ngu Kinh Mặc sang, cắt lách cách. Thịt tôm cắt dài ngắn lộn xộn, hình dạng chẳng chút nào. Điền Nguyễn nhíu mày: “Em bóc cho con khác.”
Ngu Kinh Mặc kéo đĩa về, thản nhiên : “Chỉ là cắt nát một chút, vẫn ăn .”
Điền Nguyễn sang bóc con tôm của . Lần cắt, trực tiếp rưới nước chấm lên thịt tôm, dùng đũa gắp nhét miệng. Vì thịt tôm quá to, nước sốt từ môi đỏ hồng của nhỏ xuống, vội lấy khăn giấy hứng, c.ắ.n một miếng.
Hai má phồng lên, nhai nhai như sóc con.
Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn chớp mắt, đáp bằng ánh nghi hoặc.
Ngu Kinh Mặc lấy khăn ăn lau khóe môi cho , khẽ : “Thịt tôm còn to bằng , ăn mà vất vả ?”
Giọng nhỏ, chỉ hai thấy. Điền Nguyễn: “…… Có gan thì to lên.”
Hai đối diện sang.
Ngu Kinh Mặc vẫn bình thản: “Ăn xong tôm, còn thứ ngon hơn.”
Điền Nguyễn “thứ ngon hơn” là gì, nhưng thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-184.html.]
Thế nên Lộ Thu Diễm âm thầm chờ đợi suốt bữa tối, vẫn thấy “thứ ngon hơn” xuất hiện. Đến lúc về, y thật sự nhịn hỏi Điền Nguyễn: “Thứ ngon hơn đó là gì?”
Điền Nguyễn: “……”
“Anh là gì thì cũng ăn.” Lộ Thu Diễm hào phóng .
Sắc mặt Điền Nguyễn phức tạp: “Tôi thể .”
Có món ngon gì mà thể ? Lộ Thu Diễm nghĩ một lát, đột nhiên hiểu , lẩm bẩm chê trách: “…… Gian phu dâm phu.”
Điền Nguyễn còn lời nào để đáp.
Trở về khách sạn, Điền Nguyễn quả nhiên ăn “thứ ngon hơn” —— mới là lạ.
“Đắng quá.” Điền Nguyễn nhíu mày sấp trong “sào huyệt cự long”.
Ngu Kinh Mặc xoa đầu , đầu ngón tay lướt nhẹ qua mái tóc mềm mượt: “Một đắng, hai ngọt.”
Điền Nguyễn ngoan ngoãn há miệng, lâu mới nếm chút vị sữa chua.
“…… Ngoan lắm.” Ngu Kinh Mặc thở một dài trắng mờ, ban cho Điền Nguyễn phần thưởng tuyệt vời đến cực điểm.
Hôm , Điền Nguyễn lên cổ trấn làm việc.
Cậu bấm ngón tay tính toán, trại hè mà chỉ còn đầy hai ngày.
Giáo viên thông báo trong nhóm lịch trình sáng mai: để làm phong phú trải nghiệm trại hè, tối nay sẽ tổ chức cắm trại dã ngoại tại khu phong cảnh tự nhiên gần đó.
Bên lập tức hỏi địa điểm.
Giáo viên vẫn đang cân nhắc, xác định xong sẽ tag .
Điền Nguyễn địa điểm cắm trại ở trong núi gần đó, cũng là khu cảnh quan. Vì lý do an , chỉ cắm trại đến nửa đêm xuống núi, coi như trải nghiệm nhưng tác dụng lớn.
Tác dụng duy nhất chính là: các bạn học kể chuyện ma dọa vai chính thụ, đến lúc vệ sinh thì chỉ thể kéo vai chính công cùng.
Điền Nguyễn liền báo tin cho Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc : “Anh sẽ cho mang nước hoa và t.h.u.ố.c xua côn trùng đến phòng em, nhớ lấy.”
Điền Nguyễn gật đầu, dù đầu bên thấy: “Cảm ơn Ngu , cắm trại lâu, nửa đêm em sẽ về.”
“Ừ.”
Nghĩ hôm nay là ngày cuối cùng làm NPC ở cổ trấn, Điền Nguyễn đặc biệt mời các NPC khác ăn kem, còn mua một bó hoa tặng bác gái nhiệt tình ở Tổ Dân Phố, chào hỏi hết những hàng xóm quen mấy ngày qua.
Mọi đều lưu luyến, tặng nhiều đồ kỷ niệm.
Sống mũi Điền Nguyễn cay cay: “Bà con cô bác, sẽ chơi.”
Cô gái múa kiếm đưa cho một thanh kiếm mài bén: “Sau còn gặp !”
Điền Nguyễn: “Sau còn gặp .”
Bác gái Tổ Dân Phố tặng một chiếc áo len đan tay: “Phòng khi trời lạnh thì mặc.”
Điền Nguyễn: “Cảm ơn bác.”
Chủ quán bán hoa nhung tặng một vòng hoa nhung đội đầu: “Người trẻ nên cài hoa nhiều, .”
Điền Nguyễn đội vòng hoa nhung, ôm áo len, cầm kiếm, hùng dũng oai vệ, khí thế hiên ngang về đội ngũ.
Mọi đều ghen tị, đặc biệt là Tạ Đường Yến: “Đệt, mấy ngày nay chạy đông chạy tây mệt c.h.ế.t sống , mà các phụ lão hương chẳng cho lấy một cục phân chim.”
Những khác: “ đó đúng đó.”
Ngu Thương, từng chim sẻ “ban phát” phân chim: “……”
Điền Nguyễn khải trở về, phân loại cẩn thận các món quà kỷ niệm: “Mỗi đều phần, mỗi một viên đá.”
Mọi : “…… Cảm ơn nha.”
Ngồi xe chuyên dụng của trại hè, cùng trở về khách sạn.
Bỗng nhiên hỏi: “Điền Nguyễn, mấy ngày nay buổi sáng đều thấy tập hợp, ?”
Điền Nguyễn động tác khựng , như điểm huyệt, một lúc lâu, hầu kết khẽ nhúc nhích: “Ách, mấy ngày nay buổi sáng tiêu chảy, nên cùng , tự xe.”
“Kia cũng bất tiện quá. Không , cho dù đ.á.n.h rắm xe, chúng cũng chịu đựng, gì.”
“……” Điền Nguyễn tuyệt đối sẽ đ.á.n.h rắm nơi công cộng.
Đến khách sạn, đối mặt căn phòng đôi lâu ở, phủ một lớp bụi mỏng, Điền Nguyễn rơi trầm mặc —— mấy ngày nay ai dọn dẹp ?
Bất quá vì buổi tối ở cùng Ngu Kinh Mặc, đồ đạc trong phòng cũng nhiều, chỉ còn mấy bộ quần áo mặc, giấy tờ, bộ cụ và đồ vệ sinh cá nhân đều chuyển sang khách sạn của Ngu Kinh Mặc.
Nhìn căn phòng trống trơn, Điền Nguyễn xót ruột. Hai vạn tiền trại hè, kết quả chỗ ở dùng, bữa sáng ăn, đúng là lãng phí.
Để bù đắp cảm giác đau lòng đó, quyết định tiện tay mang bộ đồ vệ sinh cao cấp trong phòng, bao gồm cả kem dưỡng da tay.
Nhét nước hoa ba lô, Điền Nguyễn quần áo, gọn gàng sạch sẽ ngoài gõ cửa phòng bên cạnh.
Đồ đạc của Lộ Thu Diễm vốn ít, chỉ mang theo mấy chai nước khoáng khách sạn phát và ít giấy ăn.
Điền Nguyễn lấy kem dưỡng da tay bôi lên tay y.
“Cái quái gì thế?” Lộ Thu Diễm thấy thứ kem trắng mịn, giật .
“Kem dưỡng da tay, bảo vệ đôi tay non mềm của .”
“…… Cút.” Lộ Thu Diễm tùy tiện xoa xoa.
“Ngu Thương ?” Điền Nguyễn thò đầu quanh. Phòng đôi chia khu rõ: một bên bày biện tùy ý, là của Lộ Thu Diễm; bên đồ đạc xếp ngay ngắn, chăn gấp phẳng phiu, khỏi cần đoán cũng là của Ngu Thương.
Giữa hai chiếc giường như thể một đường vĩ tuyến 38 vô hình.
Điền Nguyễn: “……” Giống hệt trong sách, ranh giới phân minh.
Lộ Thu Diễm khẩy: “Hắn đang tắm. Mỗi tắm là ít nhất một tiếng, cũng lấy nhiều bẩn thế để rửa.”
Điền Nguyễn: “Ngu Thương trưởng thành, là một đàn ông khỏe mạnh bình thường, ở chung phòng với thì tất nhiên sẽ chút… động tĩnh.”
Lộ Thu Diễm: “……”
Hoàn dám nghĩ Ngu Thương lúc đang làm gì.
Hai im lặng chờ một lát, tiếng nước ngừng . Một lúc , Ngu Thương sải bước khỏi phòng tắm, quấn áo choàng dài, liếc cửa, nhàn nhạt : “Tôi quần áo.”
Lộ Thu Diễm ngoài, đóng cửa : “Có mỗi là cầu kỳ, đồ cũng cho xem.”
Điền Nguyễn bôi thứ tám kem dưỡng da tay: “Có khi ngại đấy.”
Lộ Thu Diễm đôi tay trắng mềm của Điền Nguyễn, cạn lời: “Anh ngày nào cũng bôi nhiều kem dưỡng da tay thế ?”
Điền Nguyễn thở dài: “Không, là thấy quá lãng phí nên giờ bù .”
“?”
Một lát , Ngu Thương xong quần áo : “Đi thôi, tập hợp.”
Ba đến khách sạn, quả nhiên đông nghịt . Xe chuyên dụng chạy mất hai chuyến, còn bốn xe nữa. Giáo viên chỉ huy các tổ, học sinh hội phát cho mỗi một vòng phát sáng đeo tay để tránh lạc đường.
Điền Nguyễn đeo vòng phát sáng: “Hiệu quả y như cái áo tắm phát sáng đó của .”
Uông Vĩ Kỳ thò đầu qua, vểnh tai hỏi: “Áo tắm phát sáng gì cơ?”
Điền Nguyễn đầu , suýt nữa hồn bay phách lạc: “Uông Vĩ Kỳ, trông như cái vòng tay phát sáng thế ?”
Toàn đen thui, mặc nguyên cây đồ đen, Uông Vĩ Kỳ: “……”
Chủ nhiệm lớp tới: “Uông Vĩ Kỳ, đồ trắng cho . Em thế hòa ban đêm là tìm thấy .”
Uông Vĩ Kỳ nhanh chân tìm đồ trắng.
Hơn mười phút , đám đông chở từng xe một. Sau hơn nửa giờ xóc nảy, họ đến chân núi của một khu phong cảnh gần đó.
Giáo viên tổ chức núi dựng lều, phát đồ ăn.
Ngọn núi giống hệt miêu tả trong tiểu thuyết, như một công viên sườn núi lớn hơn chút. Dọc đường đều đèn chiếu sáng, chỉ cần rời khỏi trục đường chính thì chẳng gì đáng sợ.
Địa hình cũng khá bằng phẳng, nhắm mắt cũng .
Mọi khỏi thất vọng, vốn còn tưởng sẽ là kiểu cắm trại dã ngoại kích thích hơn.
Hai một lều. Điền Nguyễn cùng Uông Vĩ Kỳ chung nhóm, lúc mới phát hiện điểm mạnh của : “Cậu mà dựng lều thật ?”
Uông Vĩ Kỳ hừ một tiếng: “Cái gì gọi là ‘ mà’? Tôi từng cắm trại dã ngoại nhiều , mức chỉ là trò trẻ con.”
“Thế cắm trại thường làm gì?”
“Chém gió, nướng thịt, đ.á.n.h bài, mấy thứ đó thôi. Chứ còn làm gì nữa.”
Điền Nguyễn . Trong sách, cắm trại của vai chính công thụ lãng mạn hơn nhiều: ngoài ăn uống còn ngắm , trò chuyện đêm khuya, điều kiện thì bắt đom đóm, hôn bên lửa trại.
Đương nhiên, đó là chuyện của nhiều năm .
Còn hiện tại, cũng chỉ làm mấy chuyện trẻ con thôi.
Dựng xong lều, Điền Nguyễn ăn bữa tối đơn giản. Mọi đói meo nên chẳng ai để ý đồ ăn nguội, dù trời nóng, ăn lạnh chút cũng .
“Bốp, bốp.” Tiếng vỗ vang lên liên tiếp.
“Có muỗi.” Có .
Lần Điền Nguyễn khôn , xịt nước hoa từ sớm. Có đến mượn, liền xịt thẳng lên họ mấy cái, nhất quyết cho mượn chai —— lúc về chỉ còn cái vỏ rỗng.
Uông Vĩ Kỳ từ chạy về: “Này , Nam Mạnh Dao bên mượn nước hoa, cho dùng chút.”
Điền Nguyễn lắc đầu: “Không giúp, là từng chịu thiệt . Cậu bảo cô qua đây, xịt cho.”
Uông Vĩ Kỳ đành gọi. Nam Mạnh Dao qua, trốn trong lều. Uông Vĩ Kỳ ủ rũ , thở dài: “Lòng phụ nữ như kim đáy biển, thật hiểu.”
Điền Nguyễn lặng lẽ gặm bắp luộc. Phiền não tuổi dậy thì hiểu, nhưng cũng giúp gì, một chai nước hoa là giải quyết .
Giáo viên thấy muỗi cắn, bèn đốt nhiều nhang muỗi.
Không thể , nhang muỗi kiểu cũ hiệu quả. Khói lan trong sương núi, muỗi lập tức tan tác. Mọi cuối cùng cũng dễ chịu, chỉ là dám rời khỏi khu vực nhang.
Ăn uống no đủ, chuyện phiền lòng, đám thiếu gia tiểu thư tụ uống tán gẫu.
Điền Nguyễn thực sự bội phục. Trong cảnh thế mà họ vẫn bày một bàn hồng , kèm bánh ngọt, thắp nến, hưởng thụ cái thú tao nhã nhàn nhạt.
Ngu Thương tham gia khí đó, mỗi giờ tuần tra và điểm danh.
Lộ Thu Diễm rảnh rỗi, điện thoại hết pin, chỉ đành cầm cuốn sách tâm lý học khó hiểu Ngu Thương mang theo . Chẳng bao lâu ngáp liên tục.
Điền Nguyễn thấy liền chạy tới: “Lộ Thu Diễm, qua bên .”
“Làm gì?” Lộ Thu Diễm khép sách, mí mắt trĩu xuống.
“Đi thôi.” Điền Nguyễn xịt cho y mấy cái nước hoa, kéo y tới chỗ lửa trại náo nhiệt nhất.
Ở đó, học sinh do Tạ Đường Yến dẫn đầu, hai mươi , hai phần ba là nữ sinh, đang quây kể chuyện ma, thỉnh thoảng sợ tới mức ôm chầm lấy .
Thấy thêm hai nam sinh tới, các nữ sinh reo lên: “Ngồi xuống .”
Điền Nguyễn cầm hạt dưa, trái cây khô xuống, hỏi: “Mọi đang kể gì thế? Ghê ?”
Tạ Đường Yến hì hì: “Chuyện ma, sợ ?”
Điền Nguyễn gật đầu, sang hỏi Lộ Thu Diễm: “Cậu sợ ?”
Lộ Thu Diễm mặt biến sắc, c.ắ.n hạt dưa răng rắc: “Không sợ.”
Điền Nguyễn y diễn: “Tốt quá, thích ăn thích .”
Tạ Đường Yến xoa tay, hít sâu, uống ngụm , hạ giọng : “Gần đây thấy mạng một câu chuyện. Có một bé, từ nhỏ nghịch ngợm gây sự, thích ném đá nhà hàng xóm.”
“Cậu ném đá luôn ‘bịch bịch’ đập cửa sổ nhà bên, hàng xóm thấy là chạy mắng.”
“Cậu bé sợ, còn làm dữ hơn, ngày nào cũng ném. Có còn ném trúng đầu con gái nhà hàng xóm.”
“Cô bé mặc váy đỏ, tết hai b.í.m tóc, xinh. Bị ném trúng mà kêu, vì hóa là câm điếc.”
“Hàng xóm thấy con thương, tức vội, mắng bé một trận.”
“Sau bé lớn lên, nhà hàng xóm cũng dọn .”
“Cậu quen một bạn gái, xinh, thích mặc váy đỏ, cũng là câm điếc. Cậu nhớ chuyện năm xưa, cảm thấy áy náy, xin hàng xóm.”
“Một năm nọ, đưa bạn gái về quê. Cha hài lòng, họ kết hôn.”
“Khi nhắc chuyện cũ, ngờ cha đồng loạt biến sắc, rằng nhà hàng xóm đó từ tới nay vẫn luôn bỏ trống, từng ai dọn .”
Mọi : “…………”
Mọi : “A a a a!!”
Các nữ sinh hét lên, ôm chặt lấy . Điền Nguyễn cũng run cầm cập, định ôm tay Lộ Thu Diễm, thấy mặt y tái mét, cứng đờ, rõ ràng cũng sợ nhẹ.
lúc Ngu Thương tuần tra tới, Điền Nguyễn vội kéo Lộ Thu Diễm đẩy về phía : “Lộ Thu Diễm tiểu, một dám , cùng .”
Ngu Thương: “?”
Điền Nguyễn mới chạy vài bước, bỗng nhiên bàng quang căng lên, cũng tiểu: “…… Ngu , cứu mạng.”