Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 183
Cập nhật lúc: 2026-04-06 12:17:13
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lộ Thu Diễm từng mơ thấy Ngu Thương, mùa xuân hai tháng . Y tưởng quên, nhưng khi Điền Nguyễn hỏi, cảnh trong mơ rõ ràng như mới, đột ngột hiện lên mắt ——
Đó dường như là một buổi chiều tà ráng đỏ, chân trời nhuộm màu rực rỡ như một bức tranh sơn dầu sắc độ dày.
Trong phòng học lớp 11A1, một thiếu niên áo trắng bên cửa sổ sách.
Lộ Thu Diễm đ.á.n.h bóng rổ xong bên ngoài, bước lớp thấy Ngu Thương cạnh cửa sổ, hình bỗng khựng , giả vờ như chuyện gì, về chỗ của .
Ngu Thương đặt sách xuống, nghiêng mặt về phía ánh ráng ngoài cửa sổ, đôi mắt sâu thẳm cũng như nhiễm chút ấm áp, hỏi: “Có mệt ?”
Lộ Thu Diễm nhét áo hộc bàn, “Không mệt.”
“Cậu mồ hôi .” Không từ lúc nào, Ngu Thương cạnh bàn y, đưa cho y một chiếc khăn tay quen dùng.
Bây giờ mang theo khăn tay bên nhiều, Ngu Thương là đầu tiên Lộ Thu Diễm từng gặp. Ban đầu y thấy việc rườm rà, nhưng lâu dần, y tin rằng Ngu Thương là kiểu nam sinh nghiêm túc, chỉn chu.
Khăn tay bằng lụa, thực thấm mồ hôi lắm, nhưng mềm mại mát lạnh, mang theo thở lãnh đạm.
Lộ Thu Diễm cầm lấy lau mồ hôi, dám Ngu Thương.
Ngu Thương vẫn y.
“Nhìn cái gì?” Lộ Thu Diễm nhịn lên tiếng.
Ngu Thương : “Không thấy m.ô.n.g .”
“……”
“Này, Lộ Thu Diễm.”
“Gì?”
Ráng chiều bỗng phủ kín phòng học, rực rỡ như tâm sự tuổi thiếu niên. Ngu Thương trong sắc trời kỳ dị , y, dường như thôi.
Tim Lộ Thu Diễm đột nhiên đập dồn dập, “Rốt cuộc làm gì?”
Giọng Ngu Thương trầm và chậm: “Trước đó dọa , xin .”
“Khi nào?”
“Sáng hôm đó, lúc đ.á.n.h lén .”
Suy nghĩ Lộ Thu Diễm kéo về buổi sáng hổ , như nữa rơi thời khắc ——
Điền Nguyễn từng , năm giờ sáng là lúc lực phòng của Ngu Thương yếu nhất. Vừa hôm đó Lộ Thu Diễm dậy sớm, cũng thử xem thủ Ngu Thương thế nào.
Dưới sự trùng hợp ngẫu nhiên, y lẻn phòng ngủ chính của căn hộ khách sạn chỉ cách một bức tường.
Y bước chân nhẹ nhàng, trong phòng vài phút nên làm gì, cuối cùng chỉ bên giường dáng ngủ của Ngu Thương.
Ngu Thương là nghiêm chỉnh, đến cả tư thế ngủ cũng gần như đổi, yên tĩnh, chăn gối một đêm cũng xáo trộn mấy. Lộ Thu Diễm tay thế nào, liền nắm góc chăn, đột ngột vén lên ——
Trong khoảnh khắc, như thể phong ấn giải, thứ Ngu Thương lập tức dựng thẳng lên.
Lộ Thu Diễm: “……”
Còn đ.á.n.h cái gì nữa, y dọa lùi ngay.
Lúc Ngu Thương mở mắt, ánh sắc bén lập tức khóa chặt “hung thủ” quấy nhiễu giấc mộng.
Lộ Thu Diễm ngẩn , môi mấp máy: “Cậu… thế ?”
Ngu Thương cúi đầu tình trạng của , sắc mặt cũng trở nên vi diệu, “Cậu làm gì ?”
Lộ Thu Diễm ngốc , “Tôi thể làm gì?”
“Cậu xem?”
“Tôi …”
Ngu Thương dậy bên giường, chân dài chạm đất. Bộ đồ ngủ rộng thùng thình khoác vai, tóc còn vểnh một lọn, khác hẳn vẻ nghiêm cẩn lạnh lùng thường ngày, lộ vài phần lười biếng tùy ý.
Khoảng cách giữa hai đến một mét. Lộ Thu Diễm định lùi , cổ tay bỗng siết chặt, cả kéo mạnh, ngã sấp lòng Ngu Thương.
Ngu Thương giữ chặt cổ tay y, tay đỡ lấy vòng eo gầy hẹp, “Không chứ?”
Lộ Thu Diễm: “Cậu kéo còn hỏi ?”
“Xin .” Ngu Thương , nhưng tay hề buông, trực tiếp dùng lực, khiến Lộ Thu Diễm hẳn lên đùi .
Lộ Thu Diễm vẫn dám , “Cậu làm gì?”
Ngu Thương cao hơn y một chút. Ngồi đùi , tầm mắt hai ngang bằng. Anh thẳng mắt Lộ Thu Diễm, giọng nhạt : “Việc làm với , làm một nữa.”
“Tôi làm gì ?” Lộ Thu Diễm chất vấn. Y trong sạch, căn bản làm gì cả.
Thứ dựng lên là do chính Ngu Thương.
Bao gồm cả bây giờ, hình dáng vẫn rõ ràng…
Trên mặt Ngu Thương bình tĩnh, nhưng đáy mắt gợn sóng. Anh nắm tay Lộ Thu Diễm, đặt lên đó, “Chính là thế .”
Lòng bàn tay nóng rẫy, vành tai Lộ Thu Diễm cũng nóng lên, “Tôi …”
“Cậu .” Ngu Thương cúi mắt tay y, “Tôi thường xuyên mơ, trong mơ chính là như đối với .”
“……” Lộ Thu Diễm bỗng nghĩ, hiện tại y đang ở trong mơ của Ngu Thương ?
Nếu là mơ, làm chút chuyện quá đáng cũng .
Vì thế tay y chậm rãi động, thành kính như sóc nhỏ ôm cây. Dần dần, y nhận cam lộ từ trời, rơi xuống bạch quả.
Lộ Thu Diễm hoảng hốt , nhưng chẳng thấy rõ.
Không ngờ tay Ngu Thương hạ xuống, chạm y, nhẹ nhàng xoa bóp, “Tôi cũng giúp .”
“……” Lộ Thu Diễm từ chối, hoặc đúng hơn là sức từ chối. Y dựa Ngu Thương, cằm tựa lên bả vai rộng của đối phương, c.ắ.n môi, cố phát tiếng.
Ngu Thương : “Tôi thấy nhịp thở của , gấp.”
Lộ Thu Diễm: “…Nhanh lên.”
Giấc mơ hỗn loạn, vô trật tự, đầy mê ly, khi tỉnh giống như búa tạ nện thẳng đầu Lộ Thu Diễm, khiến y choáng váng, lung lay sắp đổ.
Y dám tin, làm một giấc mộng xuân.
Mà nhân vật trong mộng xuân, là y và Ngu Thương.
Lộ Thu Diễm luôn nghĩ giữa y và Ngu Thương nhiều nhất chỉ là hảo cảm, đến mức thích sâu đậm, càng loại thích của yêu. giấc mơ phá vỡ nhận thức của y.
Hóa y tâm tư như với Ngu Thương?
Y trằn trọc nhiều đêm, lên mạng tra ít ví dụ tương tự, mới dần yên tâm. Thì mơ thấy chuyện như với bạn học nhất định là thích, thể chỉ là xung động tuổi dậy thì.
Hai tháng , Lộ Thu Diễm tưởng quên giấc mơ đó, cho đến khi Điền Nguyễn hỏi.
“……”
Không thể . Một chữ cũng thể lộ . Bằng Điền Nguyễn chắc chắn sẽ thêm mắm dặm muối, não bổ đủ thứ kịch bản điên đảo.
“Không .” Lộ Thu Diễm lạnh lùng đáp, hai tay đút túi khách sạn.
Điền Nguyễn mới tin. Trong nguyên tác từng nhiều nhân vật chính thụ mơ xuân, những giấc mơ đó giống như điềm báo, công thụ đều dùng hành động thực tế tái hiện từng giấc mộng.
Điền Nguyễn cũng hỏi thêm. Việc Lộ Thu Diễm , dùng kìm hổ cũng cạy miệng y.
Bốn trong phòng riêng ăn cơm. Ngu Thương từ đầu đến cuối thêm lời nào, Uông Vĩ Kỳ thì líu lo ngừng, cũng chỉ phối hợp với Điền Nguyễn khoác lác pha trò.
Ăn xong, Uông Vĩ Kỳ tiếp tục làm tùy tùng của Điền Nguyễn, xe cân bằng mà ghen tị: “Sao cũng phương tiện thế? Tiện thật.”
Điền Nguyễn xe cân bằng chậm rãi: “Ngu tặng . Cậu thể bảo cha tặng.”
Uông Vĩ Kỳ: “Cha sẽ chiều , cũng .”
“……” Quả nhiên ai cũng Ngu nuông chiều .
Xe cân bằng đột nhiên dừng . Điền Nguyễn nhảy xuống, : “Cho mười phút, coi như xin chuyện hôm qua.”
Uông Vĩ Kỳ kích động đến sáng mắt: “Huynh , đúng là đủ nghĩa khí!”
Điền Nguyễn dặn dò: “Đừng đụng du khách, chậm chút.”
Mấy vệ sĩ phía nghĩ thầm, lời phu nhân là đáng tin nhất, buổi sáng phong trì điện kình là ai chứ?
Uông Vĩ Kỳ phấn khích nhảy lên xe cân bằng, ba giây , phấn khích ngã sấp xuống đất.
Điền Nguyễn: “…… Uông Vĩ Kỳ!”
Uông Vĩ Kỳ kêu oai oái, lật , giống cá trạch đen phơi nắng, dần hóa thành cá khô, mắt trống rỗng: “Tôi xe cân bằng, kiếp.”
Điền Nguyễn cảm khái: “Lần đầu xe đạp cũng thế.”
Cuối cùng vẫn là Điền Nguyễn tự xe cân bằng rong ruổi trong cổ trấn, Uông Vĩ Kỳ như ch.ó đen lớn chạy theo , cần biểu diễn thì sủa vài tiếng, chọc du khách ầm.
Điền Nguyễn cũng bội phục điểm của Uông Vĩ Kỳ: “Đại trượng phu co giãn, là tiểu trượng phu hổ.”
Uông Vĩ Kỳ: “Anh đang khen ?”
“ .”
“Hắc hắc, đương nhiên . Không mặt dày sống nổi ở Đức Âm.”
“Đừng tự hạ thấp , tuy nhà là nhà giàu mới nổi, nhưng là kẻ bạo phát, lực bạo phát của đúng là cmnr.”
Uông Vĩ Kỳ khó khăn lắm mới hiểu, tít mắt hỏi: “Tôi bạo phát ở mặt nào? Trí tuệ? Tiền tài? Hay nhân cách mị lực?”
Điền Nguyễn: “Bạo phát lực sủa gâu gâu, nên diễn Hao Thiên Khuyển.”
Uông Vĩ Kỳ: “…… Thật ?”
Điền Nguyễn nghiêm túc gật đầu.
Uông Vĩ Kỳ liền hăng hái như lên đồng: “Được, gần đây đoàn phim , thử vai xem cần Hao Thiên Khuyển .”
Điền Nguyễn cùng .
Đoàn phim đang ở bờ hồ phía tây cổ trấn, cảnh cuối cùng tại đây. Đạo diễn mặt mày rạng rỡ, chỉ cần qua buổi chiều nay, sẽ cần chịu cảnh tiểu tổ tông hành hạ nữa.
Cũng ăn ẩm thực hắc ám.
Điền Nguyễn cưỡi xe cân bằng lao tới, lớn tiếng gọi: “Đạo diễn, bạn học diễn Hao Thiên Khuyển!”
Đạo diễn ở vị trí nhất bên hồ, lảo đảo suýt rơi xuống nước. Ông xoay cổ sang, nụ cứng ngắc: “Cái gì?”
Điền Nguyễn chỉ Uông Vĩ Kỳ: “Bạn học diễn Hao Thiên Khuyển, ?”
Đạo diễn “dã nhân” bên cạnh tiểu tổ tông, “Chúng phim võ hiệp, thần thoại.”
“Vậy đổi tên, gọi là Hảo Mệnh Khuyển.”
Uông Vĩ Kỳ vui: “Hảo Mệnh Khuyển oai bằng Hao Thiên Khuyển.”
Điền Nguyễn: “Cái gọi là bình dân hóa, chẳng lẽ trong phim võ hiệp xuất hiện nhân vật thần thoại?”
Uông Vĩ Kỳ nghĩ cũng đúng, miễn cưỡng gật đầu: “Được, ch.ó là .”
Đạo diễn đầu thấy tha thiết diễn chó, tò mò hỏi: “Vị… bạn học vì diễn chó?”
Uông Vĩ Kỳ trầm giọng đáp: “Bởi vì họ Uông, tiếng kêu là uông uông.”
Đạo diễn giật giật khóe miệng: “Tôi cũng họ Uông.”
Uông Vĩ Kỳ cực kỳ kích động: “Thật ? Vậy chúng năm trăm năm là một nhà , đều là ch.ó cả!”
“…………”
Đạo diễn hoài nghi đầu óc Uông Vĩ Kỳ vấn đề, nhưng cho dù truy ngược nguồn gốc giống loài thế nào, con cũng thể biến thành ch.ó .
Điền Nguyễn gật gật đầu: “Có lý.”
Đạo diễn: “Vậy họ Điền, năm trăm năm là cày ruộng ?”
Điền Nguyễn: “ , năm trăm năm nhà khi là trồng hoa màu.”
“Thế nếu họ Lộ thì năm trăm năm là sửa đường? Còn họ Ngu thì ? Năm trăm năm là Ngu mỹ nhân ?”
Điền Nguyễn tưởng tượng một chút, khẳng định: “Không sai, Ngu năm trăm năm là Ngu mỹ nhân, còn sống ngay ruộng hoa nhà .”
Đạo diễn lười tranh luận với bọn họ, thẳng: “Đoàn phim diễn viên quần chúng đủ nhiều, ch.ó cũng một con . Chẳng lẽ bạn học của tranh bát cơm với chó?”
Điền Nguyễn sững , nhân viên đoàn phim dắt tới một con ch.ó trắng to, chỉ : “Nó màu trắng, Uông Vĩ Kỳ màu đen, khéo ghép thành một cặp ch.ó đen trắng.”
Uông Vĩ Kỳ khí thế sục sôi: “ ! Tôi thể diễn ch.ó đen Hạo Mã Khuyển. Vậy vị ch.ó tên gì?”
Đạo diễn: “Bánh Bao……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-183.html.]
“Nó tên Bánh Bao ? Nghe đủ khí thế.” Uông Vĩ Kỳ vung tay lên: “Đổi tên thành Vũ Trụ Vô Địch Siêu Cấp Ngon Miệng Bánh Bao !”
Thái dương đạo diễn giật mạnh: “Nếu thật sự diễn em với nó thì cũng . chỉ huy, diễn bừa.”
Uông Vĩ Kỳ: “Đạo diễn yên tâm, đảm bảo diễn bừa.”
Sau một hồi sắp xếp, Uông Vĩ Kỳ khoác lên một bộ đồ vải đen, tạm thời thêm vai, cùng ch.ó trắng hợp đội sủa gâu gâu. Akers mặt cảm xúc treo dây thép đáp xuống mái hiên, cặp ch.ó đen trắng bên hồ, : “Gọi chủ nhân của các ngươi đây.”
Uông Vĩ Kỳ và ch.ó trắng đồng thời đầu ch.ó , há miệng hung hăng lao tới cắn. Akers dùng quạt gõ đầu “chó” Uông Vĩ Kỳ, còn ch.ó trắng thì vẫy đuôi chạy gọi chủ nhân.
Một gã mặt sẹo từ trong phòng bước , giọng lạnh băng: “Nghiêm Wahl, đ.á.n.h ch.ó cũng xem chủ nhân. Ngươi đ.á.n.h Hạo Mã Khuyển của , là làm ăn nữa ?”
Akers: “Là đuổi theo c.ắ.n !”
Uông Vĩ Kỳ: “Gâu gâu gâu! Gâu gâu gâu!”
Điền Nguyễn vỗ tay: “Diễn lắm!”
Uông Vĩ Kỳ càng diễn càng hăng, xổm bên Akers nhảy c.ắ.n loạn. Akers dùng quạt chống đỡ, Uông Vĩ Kỳ “uông” một tiếng lao tới ——
Dưới chân Akers vấp một cái, vững thì Uông Vĩ Kỳ c.ắ.n trúng…… lão nhị.
Uông Vĩ Kỳ: “?”
Akers: “…………”
Điền Nguyễn: “…………”
Đạo diễn: “…………”
Toàn bộ đoàn phim cùng gần nghìn du khách xung quanh đồng loạt thất thanh.
Uông Vĩ Kỳ nhổ , xổm mặt Akers: “Phi phi, thứ gì cứng mềm ?”
Akers hóa đá.
Điền Nguyễn: “Người làm thể gây tai họa lớn thế ?”
Uông Vĩ Kỳ mờ mịt quanh: “Còn diễn nữa ?”
Đạo diễn run giọng: “Cậu… c.ắ.n trúng cái gì ?”
“Cái gì?”
“……” Không ai dám .
Trợ lý nhỏ lao tới: “X ca!”
Akers mặt trắng bệch, tai đỏ bừng, ánh mắt vô hồn: “Danh tiếng cả đời của …… xong ! A!!”
Một cú đá xoay tròn đá văng Uông Vĩ Kỳ xa nửa mét.
Uông Vĩ Kỳ che quần, mặt xanh mét: “Anh giảng võ đức! Đá chít chít!”
Có nhỏ giọng : “Cậu còn c.ắ.n chít chít mà.”
Uông Vĩ Kỳ: “???”
Điền Nguyễn lặng lẽ khởi động “Phong Hỏa Luân” chân, chạy như bay: “A— a a a—”
Mười phút , Điền Nguyễn ngoan ngoãn mặt Ngu Thương và Lộ Thu Diễm.
Ngu Thương hít sâu, cố giữ bình tĩnh: “Mới nửa tiếng gặp, gây họa ngập trời. Na Tra cũng chịu thua.”
Điền Nguyễn biện hộ: “Không , là Uông Vĩ Kỳ.”
“Không thì diễn ch.ó ?”
“…… Tôi chỉ đề xuất thôi, là tự chạy tới đoàn phim.”
Lộ Thu Diễm về phía Điền Nguyễn: “Đại cát đại lợi, Uông Vĩ Kỳ tự ăn gà, ai cản.”
Ngu Thương giơ tay xoa sống mũi cao thẳng để kiềm chế: “Không cản là trợ Trụ vi ngược, đạo lý cũng hiểu ?”
Điền Nguyễn: “Uông Vĩ Kỳ mơ ước, theo đuổi. Là bạn học bạn bè thì đương nhiên ủng hộ.”
“Ủng hộ diễn chó?”
“……”
Lộ Thu Diễm: “Có làm gà, làm vịt, làm chó, cũng bình thường.”
Ngu Thương: “Lộ Thu Diễm, còn thêm một câu nữa là trừ điểm học tập.”
Điền Nguyễn chớp mắt đề nghị: “Hay để Ngu phân xử xem ai đúng?”
Ngu Thương lạnh giọng: “Anh ỷ cha cưng chiều đấy. Sớm muộn gì cũng chiều hư.”
Lộ Thu Diễm Điền Nguyễn đầy áy náy, : “Thay vì trách Điền Nguyễn, bằng nghĩ cách khắc phục.”
Ngu Thương về phía đoàn phim, đồng thời thông báo các thành viên chủ chốt của hội học sinh, bàn cách xử lý Uông Vĩ Kỳ.
“Vậy Điền Nguyễn thì ?” Hề Khâm ở đầu đến ngớt.
Ngu Thương: “Nghiêm túc mà , cũng hẳn là của .”
Hề Khâm lấy làm lạ: “Tôi tới ngay.”
Nửa giờ , đoàn phim thanh tràng, tại quảng trường viện bảo tàng tiến hành tam đường hội thẩm.
Quan viên tham gia hội thẩm, ngoài đạo diễn và giáo viên, còn đại diện hội học sinh. Mà thẩm vấn chính là Uông Vĩ Kỳ.
Điền Nguyễn với tư cách nhân chứng quan trọng, tham dự tam đường hội thẩm .
Uông Vĩ Kỳ ánh mặt trời chói chang, từ những tiếng thì thầm khe khẽ của mà hiểu chuyện gì xảy , đầu óc trống rỗng cho đến tận lúc .
Điền Nguyễn đồng tình gọi hai tiếng, nhưng vẫn phản ứng.
Akers vẻ mặt đau khổ ở một bên, đương nhiên, quần áo mới.
Tạ Đường Yến bỗng nhiên đập mạnh một thước gỗ xuống bàn, tựa như kinh đường mộc: “Uông Vĩ Kỳ, to gan lớn mật! Khinh bạc đàn ông đắn, còn c.ắ.n chít chít, còn mau khai thật?”
Uông Vĩ Kỳ tựa như già lẫn trí, ngơ ngác thầy giáo và các bạn học mặt: “Không sự thật… sự thật, đúng ?”
Điền Nguyễn đưa tay lau những giọt nước mắt hề tồn tại: “Xem đứa nhỏ dọa kìa, thật đáng thương.”
Chủ nhiệm lớp hít sâu một , sang đạo diễn và Akers : “Tôi mặt học sinh của xin quý vị, khiến các ngài sợ hãi. Đứa nhỏ từ đến nay đầu óc lanh lợi, mong các ngài đại nhân chấp tiểu nhân, tha cho nó .”
Đạo diễn miễn cưỡng : “Tôi thì , chỉ là XX……”
Akers cũng gượng : “Tôi sẽ so đo với một đứa trẻ, cho dù nó thích , suy nghĩ lung tung với ……”
“Tôi mới suy nghĩ lung tung với !” Uông Vĩ Kỳ đột nhiên hét lớn, nước mắt nước mũi cùng lúc tuôn : “Tôi là trai thẳng! Tôi là trai thẳng! Tôi thích mỹ nữ! Mỹ nữ n.g.ự.c lớn!”
“……”
Tạ Đường Yến nhíu mày: “Cậu linh tinh cái gì ?”
Uông Vĩ Kỳ: “Oa oa oa, Tạ Đường Yến, thật xinh , thích !”
Tạ Đường Yến: “……”
Uông Vĩ Kỳ: “Tôi thích tất cả nữ sinh xinh , nhưng tuyệt đối thích đàn ông!”
Nam Hoài Quất nhảy : “Cậu hôm qua còn thích Hải Triều! Cho nên là loại nam nữ gì cũng ăn……”
Hải Triều lập tức một tay kéo Nam Hoài Quất trở .
Uông Vĩ Kỳ gào lăn lộn mặt đất, tròn hết vòng đến vòng khác, từ chân hội học sinh lăn đến phía Điền Nguyễn, lăn đến chân Akers.
Akers thấy cảnh đó thì sắc mặt tái mét.
Uông Vĩ Kỳ chạm mắt với Akers, lập tức còn dữ hơn: “Tôi mới thích , ghét !”
Akers: “……”
Các giáo viên nỡ thẳng, chỉ thể liên tục gọi tên Uông Vĩ Kỳ. Hội học sinh cố gắng khống chế , nhưng Uông Vĩ Kỳ càng lăn càng dữ, như một quả cầu, lăn hết vòng đến vòng khác quanh quảng trường viện bảo tàng, ai bắt .
Điền Nguyễn nhịn khen: “Với tốc độ , còn nhanh hơn cả xe cân bằng.”
Tai Uông Vĩ Kỳ khẽ động, thấy, mừng hỏi: “Thật ?”
Điền Nguyễn gật đầu.
Uông Vĩ Kỳ lập tức lăn nhanh hơn, hất văng tất cả những bắt .
Mọi : “……”
Uông Vĩ Kỳ lăn tiện thể hất cả Akers đang xuống đất: “A ha ha! Các đừng hòng bắt lão heo !”
Lộ Thu Diễm kinh ngạc cảm thán: “Hắn bắt đầu diễn Trư Bát Giới ?”
Điền Nguyễn cũng chỉ chịu thua: “Tôi thấy thiên phú diễn xuất nên mới đề cử đóng phim. Cậu xem, lăn vui kìa.”
“ .”
Hai Uông Vĩ Kỳ mà thở dài.
Ngu Thương xoa trán, đến khi Uông Vĩ Kỳ lăn tới thì giẫm một chân lên, cuối cùng mới chặn màn hề kịch .
Uông Vĩ Kỳ còn định làm loạn, nhưng chạm ánh mắt lạnh lẽo của Ngu Thương thì lập tức dọa sợ, mặt xám mày tro bò dậy : “Thật xin thầy cô, các bạn học, thể đoàn phim, đặc biệt là XY. Tôi cố ý cắn… , cố ý khinh bạc . Xin tha thứ cho .”
Akers ngã một cú cũng mặt mày xám xịt, dù kỹ năng diễn xuất cao đến , lúc cũng khó mà diễn tiếp, trợn mắt lườm lên trời: “Tôi đương nhiên tha thứ cho . Nói thật, c.ắ.n còn thấy khá là sảng khoái.”
Uông Vĩ Kỳ xong thì kinh hãi biến sắc.
Akers hài lòng với phản ứng đó, cuối cùng cũng thấy hả giận hơn chút: “Ha hả, nếu còn c.ắ.n nữa, tối nay thể đến phòng .”
Uông Vĩ Kỳ loạng choạng lùi về phía , sợ đến mức sắc mặt xám xịt, mồ hôi lạnh túa , làn da vốn tối sầm nay ánh lên sắc đỏ tím, trông như trúng độc.
Điền Nguyễn kinh hãi Akers, sang Uông Vĩ Kỳ đang sắp ngất, nhất thời nên lời.
Biểu cảm của đều gần như giống hệt Điền Nguyễn.
Bọn họ hoài nghi chính lỗ tai , đây thật sự là lời mà nghiêm XX thể ?
Hai mắt Uông Vĩ Kỳ trợn lên, cuối cùng dọa đến ngất xỉu.
Akers theo phản xạ nghề nghiệp thường ngày, đưa tay ôm chặt lấy , “……”
Giây tiếp theo, buông tay, Uông Vĩ Kỳ lập tức ngã đập xuống đất.
Điền Nguyễn véo nhân trung Uông Vĩ Kỳ suốt năm phút, ngón tay tê rần, cuối cùng cũng cứu tỉnh .
Uông Vĩ Kỳ mở mắt, nhân trung in rõ vết véo đỏ tươi, ánh nắng chói chang làm dần hồn: “Tôi vẫn còn ở đây? Xe cứu thương ?”
Điền Nguyễn: “Cậu tỉnh thì cần lãng phí tiền gọi xe cứu thương nữa.”
Uông Vĩ Kỳ: “…… tiền! Tôi gọi xe cứu thương, bệnh viện! Tôi kinh hách !!”
Điền Nguyễn an ủi: “Cậu yên tâm, các thầy cô đều trách . Hội học sinh khi cân nhắc tổng hợp, chỉ trừ một điểm học phân. Đoàn phim cũng rời , đạo diễn đời cần gặp nữa.”
Uông Vĩ Kỳ tức tối bật dậy: “Phi! Tôi còn chẳng thấy bọn họ. Nơi dung thì tự chỗ khác dung . Đợi đoàn phim , diễn Hạo Thiên Khuyển. Cùng lắm thì để cha đầu tư một bộ, tiền, làm gì thì làm!”
Điền Nguyễn vặn nắp chai nước khoáng ướp lạnh, đưa cho uống: “Đây, uống nước.”
Uông Vĩ Kỳ ừng ực uống mấy ngụm, đôi mày rậm mắt to chăm chú gương mặt tuấn tú của Điền Nguyễn. Làn da ánh mặt trời trắng đến phát sáng, đầu óc Uông Vĩ Kỳ nóng lên, buột miệng : “Cho dù thích đàn ông, cũng chỉ thích kiểu như .”
Điền Nguyễn khựng , giơ chai nước khoáng lên, đổ thẳng xuống đầu Uông Vĩ Kỳ.
“A, lạnh quá ~” Uông Vĩ Kỳ làm nũng.
Điền Nguyễn ném chai nước lên , dậy : “Tỉnh thì tự về .”
Uông Vĩ Kỳ vươn tay kiểu Nhĩ Khang: “Huynh , cùng ?”
Điền Nguyễn : “Chỉ cần thấy , liền nhớ đến cái miệng của từng c.ắ.n Akers chít chít.”
Uông Vĩ Kỳ như rơi hầm băng, giữa trời tháng bảy mà lạnh buốt, ký ức nhớ hiện lên trong đầu, khiến hận thể ngất thêm nữa.
Điền Nguyễn vẫy vẫy tay: “Có lẽ qua trọn vẹn một kỳ nghỉ hè mới quên cảnh đó. Gặp kỳ nghỉ hè.”
“Cái gì?”
“Các thầy cô quyết định chuyển sang một tổ khác, đến một cổ trấn khác để ‘làm nóng’.”
Uông Vĩ Kỳ: “Tôi tách khỏi !”
Điền Nguyễn đầu , trực tiếp dẫm lên xe cân bằng rời .
Một thành viên hội học sinh ở chăm sóc, sắc mặt phức tạp tiến lên : “Bạn học, để đưa về khách sạn.”
Uông Vĩ Kỳ đang định nổi nóng, nhưng thấy là một cô gái xinh xắn, lập tức nở nụ tươi: “Được thôi, cảm ơn học .”
Nữ sinh giơ nắm đ.ấ.m tự giới thiệu: “Em học lớp 10A3, từng học Taekwondo. Với loại nam sinh từng c.ắ.n chít chít, da đen, em hứng thú .”
“……”
Điền Nguyễn cưỡi xe cân bằng khỏi cổ trấn, tìm thấy chiếc Porsche, ngoan ngoãn ghế phụ: “Ngu , hôm nay em gây họa.”