Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 182
Cập nhật lúc: 2026-04-06 12:16:32
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Có thể tự tắm rửa ?” Ngu Kinh Mặc thu dọn xong giá truyền dịch, thanh niên giường sắc mặt dần hồng hào hỏi.
Điền Nguyễn chút lười, lắc đầu: “Em sức.”
Ngu Kinh Mặc bế ngang lên, tới cửa phòng tắm, chân dừng một nhịp nghiêng bước . Vào phòng tắm xong, Ngu Kinh Mặc đặt xuống, : “Phải xả nước bồn tắm.”
Điền Nguyễn: “……” Bá tổng văn đúng là lừa .
Ngu Kinh Mặc điều chỉnh nhiệt độ nước bồn tắm, trong tiếng nước ào ào mở một bánh xà phòng thủ công Hermes ném , đ.á.n.h lớp bọt dày mịn, mùi cam quýt tươi mát lan tỏa khắp gian.
Sau đó, mở một lọ pha lê nhỏ màu ngọc bích, nhỏ một ít tinh dầu phong vị Địa Trung Hải, khuấy đều trong nước.
Điền Nguyễn ghế trúc chống nước. Phòng tắm phần lớn trang trí theo phong cách trúc, đậm nét Trung Hoa; còn những chai lọ đồ tắm cao cấp bàn là sự kết hợp Đông Tây.
“Ngu ,” Điền Nguyễn càng càng thấy cảnh tượng mang màu sắc huyền ảo, “Anh giống một pháp sư .”
Ngu Kinh Mặc khuấy xong nước tắm, rắc thêm vài cánh hoa hồng, chỉ khẽ: “Nếu là pháp sư, sẽ pha cho em một bồn nước trừ bệnh tiêu tai. Em ngâm trong đó là thể vĩnh viễn trẻ , sống lâu trăm tuổi.”
Điền Nguyễn dang tay: “Tốt quá.”
Ngu Kinh Mặc khom bế lên, một tay đỡ mông, một tay ôm lưng, dùng tư thế bế trẻ con thả làn nước ấm trong bồn tắm.
Cánh hoa và bọt nước nhanh chóng vây quanh. Điền Nguyễn nửa trong nước, nửa ôm Ngu Kinh Mặc, môi chạm môi.
Ngu Kinh Mặc cúi xuống hôn , bàn tay to chống lên mép bồn, mu bàn tay vì dùng sức mà nổi gân xanh, ngón cái ấn lớp bọt mịn trong nước.
Quần áo Điền Nguyễn ướt sũng, bồn tắm trơn, nhanh còn sức.
Nụ hôn c.ắ.n mút tách , Ngu Kinh Mặc rũ mắt phượng, lông mi dài đậm ướt nước, đôi mắt đen sâu thẳm chăm chú thanh niên mặt.
Môi Điền Nguyễn đỏ lên, mặt cũng đỏ bừng, giơ tay: “Giúp em.”
Ngu Kinh Mặc một tay kéo góc áo thun của lên.
Không còn vải che chắn, bọt nước trực tiếp bám lên làn da trắng mịn của thanh niên, nhưng che sắc hồng nở rộ thành đôi.
Điền Nguyễn ngửa mặt, ôm lấy đóa hoa mai đang hé nở, là tư thế mặc hái.
Ngu Kinh Mặc thấy sắc hoa quá nhạt, liền hái về cẩn thận thưởng thức, nhẹ xoa chậm nghiền, vuốt ve trêu chọc.
Hoa mai nhạt màu dần như điểm chu sa, trở nên kiều diễm rực rỡ.
“…… Ngu .” Điền Nguyễn động tình.
Khóa thắt lưng vang lên tiếng leng keng rơi xuống đất. Đôi tay khớp xương rõ ràng của Ngu Kinh Mặc thuần thục cởi bỏ quần áo vướng víu, như một thủ lĩnh nhân ngư hình cường tráng, bật nhảy lao nước săn mồi.
Nước bồn tắm b.ắ.n tung tóe, bóng quấn lấy .
Điền Nguyễn chìm nổi lên xuống, va chạm lắc lư, trong làn nước phân biệt là bọt xà phòng, là và Ngu Kinh Mặc.
Vừa mới ngất xỉu, mới vượt qua một trận kịch liệt, còn kịp thở, choáng váng nữa.
Ngu Kinh Mặc làm quá, chỉ dùng nước ấm giúp tắm rửa sạch sẽ bế khỏi bồn.
Điền Nguyễn thoải mái, sạch sẽ chiếc chăn mỏng. Làn da chạm lụa mát lạnh trơn mịn, : “Em giống như đang mây.”
Ngu Kinh Mặc vuốt trán , thấp giọng: “Xin , nên khắc chế.”
Điền Nguyễn cong mắt: “Vận động phu phu thể thúc đẩy tiết dopamine, em thấy khỏe hơn nhiều.”
“Vậy chờ em tỉnh hẳn, tiêm thêm một mũi.”
“……”
Điền Nguyễn mơ mơ màng màng ngủ , làm một giấc mơ kỳ quái ——
Trong mơ, cùng Lộ Thu Diễm đến bệnh viện khám bệnh. Bác sĩ điều trị là Ngu Kinh Mặc, mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang xanh, giọng lạnh băng: “Em mắc chứng đói tiếp xúc da, cần tiêm trị liệu.”
Điền Nguyễn hỏi: “Đói tiếp xúc da là gì?”
Ngu Kinh Mặc: “Cho bạn em ngoài một lát, làm mẫu cho em.”
Điền Nguyễn hỏi: “Vậy bạn em bệnh gì?”
Ngu Kinh Mặc: “Bệnh tương tư.”
Điền Nguyễn: “Hả?”
Ngu Kinh Mặc vẫy tay, Ngu Thương từ phòng bên cạnh : “Đây là t.h.u.ố.c kê cho bạn em.”
Điền Nguyễn: “Thuốc? là sống mà.”
Ngu Thương: “Tôi là thuốc, đại lừa tiên.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Thương: “Bạn tương tư, ăn đại lừa tiên là khỏi.”
Điền Nguyễn thấy kỳ quái: “Cậu thật sự là Ngu Thương ?”
Ngay đó, Ngu Thương bá đạo nắm tay Lộ Thu Diễm đặt lên , kiên định : “Tôi là t.h.u.ố.c của , bảo đảm t.h.u.ố.c đến bệnh trừ.”
Lộ Thu Diễm: “Ừ, thôi.”
Rồi họ rời .
Điền Nguyễn bỗng chút kích động, định theo xem thử thì Ngu Kinh Mặc giữ . Trong chớp mắt, biến thành nhỏ bằng lòng bàn tay trong tay Ngu Kinh Mặc.
“?? Bác sĩ, làm gì em ? Sao em nhỏ thế ?”
Ngu Kinh Mặc lạnh nhạt : “Anh bác sĩ. Thật là pháp sư. Anh chờ em ở đây một ngàn giây, cuối cùng em cũng đến.”
“Một ngàn giây? Anh chờ em lâu làm gì?” Điền Nguyễn trong lòng bàn tay , vì chân mềm mại nên bám lấy ngón giữa.
Ngu Kinh Mặc tháo khẩu trang, cúi sát . Gương mặt tuấn mỹ sâu thẳm như bầu trời đêm.
Điền Nguyễn ngượng ngùng: “Ngu , biến em nhỏ thế để làm gì?”
Ngu Kinh Mặc dùng đầu ngón tay gạt quần áo .
Điền Nguyễn nắm chặt cho, nhưng Ngu Kinh Mặc thổi một cơn gió mạnh, thổi bay hết lớp vải mong manh. Điền Nguyễn chỉ còn cách ôm chặt ngón tay để che hổ.
Ngu Kinh Mặc nhẹ lay ngón tay, nhỏ trong lòng bàn tay càng hoảng sợ ôm chặt hơn.
“Ngu , em sợ.” Điền Nguyễn kêu.
Ngu Kinh Mặc gập ngón cái, nhẹ nhàng xoa nắn nhỏ.
Điền Nguyễn xoa đến mềm như bột, rên rỉ thành tiếng.
Dần dần, bột biến thành bọt biển, hút đầy nước, chỉ cần bóp nhẹ là nước chảy .
“A……” Tiếng rên biến thành a a ưm ưm, “Ngu ……”
Lòng bàn tay Ngu Kinh Mặc đầy nước, Điền Nguyễn nhỏ bé trong đó như mưa xối. Hắn dịu dàng vuốt mặt : “Muốn mãi như , biến ?”
Điền Nguyễn biến sẽ xảy chuyện gì, nhưng vẫn gật đầu.
Ngu Kinh Mặc cong môi, đưa trở về hình dạng ban đầu.
Điền Nguyễn úp bàn làm việc, Ngu Kinh Mặc mặc áo blouse trắng lưng, lặp bộ động tác khi nãy, còn quá đáng hơn.
Bảy giờ sáng, Điền Nguyễn tỉnh dậy, mắt đờ đẫn hồi tưởng giấc mơ.
“Dậy sớm ?” Giọng Ngu Kinh Mặc trầm thấp lười biếng.
Điền Nguyễn giật : “Ngu , dậy ?”
“Khoảng mười phút .”
Điền Nguyễn ngửi mùi hương quen thuộc , mặt đỏ: “Vậy giờ mới ?”
Ngu Kinh Mặc liếc : “Mơ gì mà chột ?”
“……”
“Không .”
“Mơ thấy khác?”
“Không.”
“Vậy là mơ thấy .”
Điền Nguyễn cạn lời.
“Mơ thấy cái gì?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
Điền Nguyễn thuận miệng: “Anh tặng em một viên kim cương siêu lớn.”
“Lớn cỡ nào?”
“Lớn bằng mặt trăng.”
Ngu Kinh Mặc bật : “Em đúng là mơ.”
“Đương nhiên.”
Ngu Kinh Mặc thò tay chăn sờ thử: “Vậy cái là ? Ướt hết .”
Điền Nguyễn: “…………”
Mặt đỏ bừng. Cậu quên mất, mộng xuân thể giấu trong mơ, nhưng cơ thể thì . Hơn nữa còn mặc đồ ngủ.
Ngu Kinh Mặc dựa đầu giường, vẻ quẫn bách hổ của , nhướng mày: “Xem em giấu ít.”
“…… em tắm.”
Ngu Kinh Mặc lớn, bế phòng tắm.
Tắm xong, quần áo sạch sẽ, lòng Điền Nguyễn cũng nhẹ nhõm. Ăn sáng xong, rốt cuộc thật giấc mơ.
Ngu Kinh Mặc xong, nhận xét: “Trong mơ em, trừ em với , những khác đều OOC.”
Điền Nguyễn: “Biết đó là nội tâm thật của họ.”
Ngu Kinh Mặc lau miệng: “Còn trực ?”
“Đi chứ, em khỏe .”
“Hôm nay gây chuyện.”
“…… Tối qua còn khen em bừa là kỹ năng hiếm.”
“Vậy đổi cách khác, hôm nay thành thật chút.”
“Ồ.”
Ngu Kinh Mặc đưa tới cổ trấn, xoa tóc : “Trưa tới đón ăn.”
“Em ăn ở đây cũng . Anh bận việc , em đảm bảo ngoan.”
Ngu Kinh Mặc nghiêm túc : “Nếu còn cảm nắng thương, trại hè kết thúc.”
Điền Nguyễn gật đầu lia lịa.
“Đi .”
Điền Nguyễn đeo balo xuống xe, nhẹ nhàng bước cổ trấn.
Chín giờ sáng, cổ trấn vẫn đông như hôm qua. Đoàn phim Nghiêm XX đang cảnh, dân địa phương cũng kéo tới xem, thị trấn nhỏ càng thêm chật chội.
Điền Nguyễn tới Tổ Dân Phố , bộ hiệp khách hôm qua. Bác gái hỏi: “Hôm qua luôn ?”
“Hôm qua cảm nắng ngất, nhà đón về.”
“Ôi, chứ? Sao cảm nắng?”
“Không . Con làm NPC đây.”
Cậu báo bình an cho Lộ Thu Diễm, tới khách sạn phía tây. Vẫn bếp , Nam Hoài Quất hôm nay làm việc nhẹ, đang nhặt rau hành lang.
Thấy Điền Nguyễn, trợn mắt.
Điền Nguyễn xổm giúp nhặt rau: “Xin Nam Hoài Quất, hôm qua cưỡng đoạt Hải Triều. Tôi chỉ kích Uông Vĩ Kỳ tới gây sự, để Hải Triều hùng cứu mỹ nhân.”
“Anh hùng cứu mỹ nhân?” Nam Hoài Quất giật rau từ tay ném , “Phi! Tôi một tay cũng đ.á.n.h bay Uông Vĩ Kỳ, cần Hải Triều cứu.”
Điền Nguyễn thuần thục nhặt bỏ lá úa, xếp gọn rổ: “Tôi , dũng mãnh vô địch, loại nhị hóa như Uông Vĩ Kỳ chọc nổi.”
“Hừ, là .” Nam Hoài Quất dỗ xong, lúng túng hỏi, “Nghe hôm qua phạt cảm nắng ngất xỉu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-182.html.]
Điền Nguyễn lau một phen lên trán, nơi vốn chẳng chút mồ hôi nào, “ .”
“Anh cũng quá thật thà, đến lười biếng cũng .” Nam Hoài Quất lời việc làm đều như khuôn mẫu, “Tôi cho , chỉ cần làm nũng một chút, tỏ yếu đuối một chút, ngay cả tảng băng như Hải Triều cũng sẽ giúp làm việc.”
Điền Nguyễn sững .
Nam Hoài Quất móc một miếng bông phấn, “Cái tiện tay lấy từ chỗ chị họ, chỉ cần đập lên mặt là trắng bệch như quỷ.”
“……”
Nam Hoài Quất mở miếng bông phấn, lớp bông dính đầy kem nền, đối diện gương nhỏ vỗ bạch bạch lên mặt. Khuôn mặt nhỏ vốn trắng, lớp kem nền màu ngà voi càng trắng bệch đến dọa .
Khóe miệng Điền Nguyễn giật giật, cuối cùng vẫn gì.
Nam Hoài Quất đại công cáo thành, “Ăn khổ trong khổ mới là . Tuy quá trình trang điểm đau mặt, nhưng hiệu quả quả thật tệ.”
“À… nữa?” Điền Nguyễn hỏi.
Nam Hoài Quất đưa miếng bông phấn cho , “Chỉ cho dùng một thôi, cái sắp hết , mấy ngày tới còn trông cậy nó.”
Điền Nguyễn định dùng, chỉ xem Nam Hoài Quất định làm gì.
Nam Hoài Quất ngừng liếc về phía lối nối giữa tiền sảnh và hành lang bếp . Khi thấy bóng dáng cao gầy thẳng tắp của Hải Triều, liền xách giỏ rau cần dậy, thở dài một tiếng: “Mệt quá.”
Hải Triều ngang qua, bước chân khựng , “Mệt?”
Nam Hoài Quất gật đầu, dùng gương mặt trắng bệch Hải Triều, “Tôi thể thiếu m.á.u .”
Hải Triều mặt biểu cảm , “Vậy vô tình ngã bao bột mì ?”
“?”
“Trên mặt là bột mì.”
“……” Nam Hoài Quất hoảng hốt lùi , “Tôi, bôi bột mì.”
Điền Nguyễn giơ miếng bông phấn lên, “Tôi làm chứng, Nam Hoài Quất bôi bột mì, chỉ là bôi cái .”
Hải Triều vẻ mặt khó , “Một hai ba thì thôi, lười biếng thì ít nhất cũng đổi cách khác .” Nói xong liền bếp , bưng hai đĩa món chính , đầu mà rời .
Nam Hoài Quất ngây ——
Điền Nguyễn trả miếng bông phấn cho , “Cảm ơn, nhưng cần.”
Nam Hoài Quất đột nhiên nhảy dựng lên: “Làm bây giờ?! Tôi lười biếng nữa!!”
Điền Nguyễn nghĩ một lát : “Nếu dung túng cho lười biếng, thật rõ…”
“Rõ cái gì?” Nam Hoài Quất vội hỏi.
“Rõ ràng đúng là một tên lười.”
“……”
Điền Nguyễn vẫy tay, “Cố lên Nam Hoài Quất, cố gắng tiếp tục lười biếng nhé.”
Đi ngoài khách sạn Tây Lai, Mao Thất xách theo một chiếc xe cân bằng tới, : “Phu nhân, đây là chuẩn cho ngài.”
Điền Nguyễn vui mừng : “Quả nhiên Ngu chu đáo.”
Có kinh nghiệm xe cân bằng, Điền Nguyễn đạp là chạy, chân như gió nổi lên, nóng cuộn theo, giống như Na Tra đạp Phong Hỏa Luân bay .
Mao Thất: “…… Phu nhân chậm một chút!”
Bốn vệ sĩ mệt đến sống dở c.h.ế.t dở chạy theo phía , cuối cùng tách thành bốn hướng, chỉ cần kịp thời báo vị trí Điền Nguyễn đang ở con phố nào là .
Điền Nguyễn đạp “Phong Hỏa Luân”, gào thét lao thẳng đến đoàn phim, rẽ trái quẹo tiến trong. Chỉ thấy đám NPC hôm qua đều đang ở đây làm diễn viên quần chúng. Vừa thấy Điền Nguyễn, lập tức vui vẻ vây .
Đạo diễn thấy Điền Nguyễn, thái dương giật giật, nhưng vẫn treo nụ hỏi: “Tiểu tổ tông chuyện gì ?”
Điền Nguyễn quanh: “Các ông thiếu nước ?”
“Không thiếu.”
“Thiếu cơm ?”
“Đã đặt cơm hộp .”
“Cơm hộp đủ dinh dưỡng, đặt cho bữa ăn bổ dưỡng hơn.”
“Không cần cần, dám làm phiền ngài chứ?”
Điền Nguyễn khoát tay, “Đừng khách sáo, chuẩn đây, các ông chuẩn sẵn ví tiền là .”
“……”
Nói xong, Điền Nguyễn lao như bay, chạy gọi điện cho Lộ Thu Diễm: “Tôi phát hiện một cơ hội kiếm tiền, cùng làm nhé.”
Lộ Thu Diễm hỏi: “Cơ hội gì?”
“Đoàn phim cơm ăn, chúng nấu cơm mang tới.”
“…… nấu gì?”
Điền Nguyễn nghĩ nghĩ, “Luộc mì?”
Lộ Thu Diễm: “Trùng hợp, cũng luộc mì.”
“Vậy mì sợi! Trời nóng thế , ăn mì dễ tiêu.”
Không lâu , Điền Nguyễn mượn một nồi lớn, cùng Lộ Thu Diễm hăng hái nấu nướng.
“Đầu tiên đổ đầy nước nồi.” Điền Nguyễn kinh nghiệm.
“Sau đó cho rau .” Lộ Thu Diễm đổ cả giỏ rau rửa sạch, “Thêm mấy quả trứng.”
“Mấy quả đủ, cho mấy chục quả .” Điền Nguyễn dùng muôi lớn khuấy nước, “Hỏng , nước đun!”
Lộ Thu Diễm điềm nhiên: “Bây giờ đun vẫn kịp.”
“Còn muối, hành, xì dầu, tiêu, hoa hồi… cho hết . Mấy con ngỗng cũng cho , còn cả táo nữa.”
“Táo cũng cho ?”
“, ăn cơm thiếu trái cây.”
“Vậy mấy quả cà chua cũng cho .” Lộ Thu Diễm , “Người đông, khi ăn mì rau trứng, ăn mì cà chua táo, ăn mì nước ngỗng.”
Điền Nguyễn đắc ý: “Chúng đúng là thông minh.”
Một giờ , hai nồi mì nghi ngút khói, trắng xanh đỏ vàng lẫn lộn, rơi im lặng.
Ngu Thương tìm tới, bếp ngửi thấy mùi thơm khó tả, hai đơ , nồi đồ ăn rõ hình dạng, “…Các đang nấu cám heo ?”
Điền Nguyễn hít sâu: “Không , còn cứu , Mao ca, Đại Tráng, mau tới cứu mì!”
Cuối cùng, bận thêm nửa giờ, họ mới phân loại xong nồi “cám heo”… , mì sợi.
Lộ Thu Diễm: “Mì rau trứng, mì cà chua táo, mì nước ngỗng, còn mì cháo, kiểu gì cũng hợp khẩu vị.”
Ngu Thương khó tin: “Các định bán mì?”
Điền Nguyễn: “Chắc… đại khái… thể ăn ? Dù đều là đồ ăn.”
“……”
Sau đó họ dùng một xe đẩy chở đầy bát mì dùng một đến đoàn phim.
Lộ Thu Diễm ngại, dám lớn tiếng rao.
Điền Nguyễn cưỡi xe cân bằng mở đường phía , “Các ăn cơm! Hôm nay đặc cung mì nam sĩ, các chị em tạm chịu khó ăn cơm hộp!”
Nghe “đặc cung nam sĩ”, nữ nhân viên đoàn phim bất mãn.
Đạo diễn ho khan: “Cảm ơn cảm ơn, cũng đói , tới ăn .”
Lộ Thu Diễm kéo bạt xe đẩy , lộ từng bát mì bốc , các quý ông lượt nhận bát, tươi cảm ơn.
Đạo diễn mở nắp đầu tiên, trúng bát mì cháo, chỉ thấy đen xanh vàng trắng trộn lẫn, nếu lên sóng chắc che tranh khảm.
Đạo diễn: “………………”
Akers mở bát thứ hai, thấy đầu ngỗng còn lông thẳng , hai bên là lát táo hình cánh.
Akers: “………………”
Mọi lượt mở nắp, nụ đông cứng.
Các nữ sĩ vội vàng lùi xa khỏi xe “ẩm thực hắc ám”, trách chỉ dành cho nam giới.
Điền Nguyễn hiền lành: “Thấy vui thế , nhưng kiêu ngạo.”
Lộ Thu Diễm học giọng Ngu Thương: “Ừ.”
Ngu Thương: “……”
Đạo diễn cứng ngắc hỏi: “Đây là…?”
Điền Nguyễn: “Mì sợi mà, thơm lắm, đói thì ăn .”
Mọi nghi ngờ ăn xong thể gặp tổ tiên.
Điền Nguyễn: “Một bát 50, đắt chứ? Giá ở đây cao, cũng lời bao nhiêu.”
Đạo diễn chỉ tự tát , đến cơm hộp còn đuổi!
Akers đưa đầu ngỗng cho trợ lý, “Tôi đang giảm cân.”
Đạo diễn vội : “Không đắt đắt, tài vụ chuyển tiền ngay, tổng cộng bao nhiêu bát?”
Điền Nguyễn: “Tròn 100 bát. Cảm ơn chiếu cố, …”
“Không !” Đạo diễn cắt ngang, “Lần ăn món khác.”
“Vậy lúc ăn mì, cứ tìm .”
“…Ừ.”
Điền Nguyễn hài lòng kéo Lộ Thu Diễm đếm tiền.
Trước cửa khách sạn Tây Lai gặp Uông Vĩ Kỳ đang xổm, lao tới: “Điền Nguyễn, xin nghỉ ?”
Chưa kịp , Ngu Thương lạnh lùng lên tiếng: “Không chỉ xin nghỉ, mà còn nhảy nhót gây chuyện.”
“?”
Điền Nguyễn: “… .”
Lộ Thu Diễm nhận tiền WeChat : “ cùng .”
Ngu Thương thản nhiên: “Cấu kết làm chuyện .”
“……”
Điền Nguyễn: “Chúng dựa bản lĩnh kiếm tiền. Kẻ bán mua, Ngu từng đây là kỹ năng. Cậu làm ? Cho mười lá gan cũng dám như trong mơ, kín đáo phô trương tài lừa .”
Ngu Thương: “Cái gì?”
“Trong mơ của , Ngu Thương hào phóng khoe lừa tiên với Lộ Thu Diễm, là t.h.u.ố.c chữa tương tư.”
“……” Ngu Thương đầu công kích vô lý đến mức câm nín.
Uông Vĩ Kỳ hỏi: “Lừa tiên là gì? Một loại roi ?”
Lộ Thu Diễm: “Không …”
Người đông đúc, thỉnh thoảng liếc .
Ngu Thương trong, lên lầu hai.
Uông Vĩ Kỳ đói bụng, lập tức theo , chỉ còn Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm .
Lộ Thu Diễm hít sâu: “Anh mơ cái gì linh tinh ?”
Điền Nguyễn: “Thật mà, trong mơ Ngu Thương khoe lừa tiên với .”
“…Mơ thì thôi, còn , sợ đ.á.n.h ?” Lộ Thu Diễm hổ bực.
Điền Nguyễn vội : “Vậy mơ Ngu khoe lừa tiên với , coi như huề.”
Lộ Thu Diễm : “Anh ? Chính còn mơ nổi.”
Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn u uất hỏi: “Vậy còn ? Cậu từng mơ thấy Ngu Thương ?”
Lộ Thu Diễm: “……”