Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 181

Cập nhật lúc: 2026-04-05 15:46:41
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lộ Thu Diễm ghế dài tán cây rậm rạp, thong thả ăn Haagen-Dazs, ăn thưởng thức cảnh Điền Nguyễn sốt ruột trò chuyện với “bình dấm chua lớn” ở nhà.

Điền Nguyễn thề thốt đảm bảo: “Chiều tối tới đón em, em sẽ mua thêm cho một cây Haagen-Dazs, loại đắt nhất.”

Ngu Kinh Mặc thản nhiên : “Anh ăn Haagen-Dazs, chỉ là kem thôi, để ý.”

Điền Nguyễn thầm nghĩ, mấy lời thì đúng là miệng một đằng lòng nghĩ một nẻo quá rõ ràng.

“Ngu , em mời ăn Haagen-Dazs.”

“Vì ?” Ngu Kinh Mặc rõ mà vẫn hỏi.

Điền Nguyễn liếc xung quanh, cố ý xa bọn Lộ Thu Diễm một chút, che micro điện thoại , nhỏ giọng : “Bởi vì em yêu .”

“Cái gì? Anh rõ.”

“…… em yêu .”

“Giọng nhỏ quá.”

Điền Nguyễn hổ bực bội: “Xung quanh .”

Ngu Kinh Mặc khẽ: “Em yêu đến mức nào, tối nay chứng minh cho xem.”

Giọng trầm thấp mang từ tính truyền qua sóng điện, chút méo nhẹ, giống hệt cảm giác tối hôm qua khi tình đến chỗ sâu. Tai Điền Nguyễn nóng lên, nhỏ giọng đáp một tiếng: “Được.”

Cúp điện thoại, Điền Nguyễn về phía bạn bè, giả vờ bình thản : “Ngu mới so đo mấy chuyện với .”

Ngu Thương vạch trần . Vừa Điền Nguyễn còn sốt ruột như con , xoay vòng quanh bọn họ, cái miệng của ba nhỏ lải nhải ngừng, khác với vẻ điềm tĩnh bây giờ.

Lộ Thu Diễm ăn xong Haagen-Dazs, : “Thứ mười tuổi tự mua ăn , chẳng gì đặc biệt.”

Điền Nguyễn với vẻ thâm tình: “ nó tượng trưng cho tình bạn bền lâu của chúng .”

Uông Vĩ Kỳ mặt đen như đáy nồi, giọng chua như nho xanh: “Anh còn mời ăn Haagen-Dazs.”

Điền Nguyễn: “ cho một trăm tệ.”

Uông Vĩ Kỳ: “…… Giúp gào cả nửa ngày, cuối cùng chỉ cho một trăm tiền công, còn hổ .”

Điền Nguyễn lý lẽ rõ ràng: “Cậu từng thấy công nhân nào chia gia sản với ông chủ ?”

Uông Vĩ Kỳ chấn động: “Tôi là công nhân, còn là ông chủ?”

. Tôi cho cơ hội thể hiện, trả lương cho , từng thấy ông chủ nào thiện như ?”

Uông Vĩ Kỳ nghĩ kỹ , hình như đúng thật, liền giơ ngón cái lên: “Nói thì cũng khá phúc hậu.”

Điền Nguyễn kiêu ngạo : “Người làm việc lưu danh, chính là .”

Nắng , bốn thiếu niên phong cách khác tán cây chuyện phiếm, khoác lác trêu đùa. Ve kêu râm ran, nắng gắt hun lên bạch quả, bồ kết, cây thủy sam, hoa cỏ rũ xuống. Du khách đều trang đồ chống nắng kín mít, đường dần thưa thớt.

Một học sinh Đức Âm mặc áo tình nguyện ngang qua: “Hội trưởng, ăn cơm ?”

Hôm nay cổ trấn vẫn đông nghịt , ngay cả quán mì bình thường cũng chật kín. Điền Nguyễn giơ điện thoại với Ngu Thương: “Ngu bao ghế lô cho chúng , ở khách sạn Tây Lai. Mấy ngày tới đều ở đó.”

Uông Vĩ Kỳ thơm lây, chiếm một chỗ trong ghế lô bốn , hỏi: “Vậy mấy ngày tới còn ăn ở đó ? Mẹ kiếp, hôm qua tìm hai con phố mới kiếm một KFC để ăn trưa.”

Điền Nguyễn do dự.

Ngu Thương : “Được.”

Uông Vĩ Kỳ mừng đến nhe răng: “Cảm ơn hội trưởng!”

Điền Nguyễn hỏi: “Vậy nếu Ngu tới thì ?”

Lộ Thu Diễm: “Anh lòng , bọn để ý.”

Ngu Thương: “Ừ.”

Uông Vĩ Kỳ: “Tôi cũng để ý, cơm ăn là .”

Điền Nguyễn: “…… để ý!”

Ngu Thương tráng bát đũa bằng nước sôi, tráng thêm một cho Lộ Thu Diễm, thờ ơ : “Cha thời gian, buổi tối làm việc từ xa.”

Điền Nguyễn ngẩn : “Làm việc từ xa? Vậy với Lộ Thu Diễm chẳng thời gian mật ?”

Ngu Thương suýt nữa nước sôi làm bỏng tay, vội rút khăn giấy lau.

Lộ Thu Diễm: “……”

Uông Vĩ Kỳ điều, coi như thấy gì.

Nhân viên phục vụ gõ cửa mang đồ ăn , dịu dàng hỏi: “Thịt ba chỉ nướng cần cắt ?”

Ngu Thương: “Cắt.”

Nhân viên liền đeo găng tay dùng một , cắt thịt thành miếng nhỏ, rắc thì là và bột ớt. Uông Vĩ Kỳ hít mũi: “Trời ơi, thơm quá. Tôi ăn một miếng.”

Ngu Thương cau mày: “Đợi lên đủ món mới ăn.”

Điền Nguyễn cầm đũa lên lặng lẽ đặt xuống. Uông Vĩ Kỳ uy áp hội trưởng Hội Học Sinh làm cho sợ, cũng dám động.

Lộ Thu Diễm: “Nhà các đúng là nhiều quy củ.”

Ngu Thương nghiêm túc: “Không quy củ thì thành nề nếp.”

Món cuối cùng là nồi canh cà chua nấm nặng trịch, Hải Triều bưng , đặt gọn giữa bàn: “Bốn vị dùng bữa ngon miệng.”

Uông Vĩ Kỳ kinh ngạc: “Đại tài tử, còn nghỉ ?”

Điền Nguyễn xen : “Hắn giúp Nam Hoài Quất làm việc, một làm hai phần.”

Uông Vĩ Kỳ nghĩa khí bốc cao, hỏi Hải Triều: “Vì ? Có Nam Hoài Quất, cái đại thiếu gia đó ép ?”

Hải Triều còn kịp , Điền Nguyễn lớn tiếng: “Không ! Hải Triều là tự nguyện.”

“Anh ?” Uông Vĩ Kỳ nghi hoặc .

Điền Nguyễn tỏa hào quang thánh phụ: “Bởi vì… là làm chứng hôn cho bọn họ.”

“???”

Hải Triều: “……”

Hải Triều lạnh một tiếng.

Điền Nguyễn đột nhiên hồn, đôi mắt màu nâu vô tội cháu trai lớn.

Hải Triều gì, rời .

Điền Nguyễn bỗng thấy sống lưng lạnh toát, với tính cách của Hải Triều, chịu thiệt là nhất định sẽ trả ……

Uông Vĩ Kỳ đầy bụng bát quái: “Chứng hôn là ? Ý gì ?”

Điền Nguyễn bắt đầu hối hận. Cậu thà đắc tội Nam Hoài Quất đầu óc đơn giản, còn hơn đắc tội Hải Triều tâm tư phức tạp. Đối diện gương mặt tò mò như quả trứng ngỗng của Uông Vĩ Kỳ, Điền Nguyễn nhanh trí : “Nam Hoài Quất yêu thầm Hải Triều, cầu nên cưỡng ép. Tôi ép làm chứng hôn cho bọn họ.”

Uông Vĩ Kỳ choáng váng vì quả dưa lớn : “Nam Hoài Quất còn dám ép ?”

“Hắn… cũng kết hôn.”

Uông Vĩ Kỳ phẫn nộ: “Dùng chuyện đó uy h.i.ế.p , yên tâm, sẽ đòi công bằng cho !”

“Không, đừng để .” Điền Nguyễn tiếp tục bừa, “Nếu danh chính ngôn thuận, thì vì Hải Triều .”

Uông Vĩ Kỳ siết nắm tay: “Hải Triều là bạn học, là bạn bè của chúng , thể Nam Hoài Quất, tên tiểu ác bá đó bắt nạt. Chúng cùng thảo phạt !”

Điền Nguyễn: “Không , lỡ toạc bí mật của thì ……”

Uông Vĩ Kỳ hiểu , sang lôi kéo Lộ Thu Diễm: “Vậy chúng cùng thảo phạt Nam Hoài Quất.”

Lộ Thu Diễm thể Điền Nguyễn đang nhảm, ôm tâm lý xem kịch: “Được, xông pha chiến đấu, cổ vũ.”

“…… sẽ bảo vệ chứ?” Uông Vĩ Kỳ nhớ nỗi sợ Nam Hoài Quất đ.ấ.m bay.

“Cậu là đàn ông, còn cần bảo vệ, thấy ghê ?”

“Cậu bảo vệ Điền Nguyễn thì thấy ghê!” Uông Vĩ Kỳ lên án, “Lộ Thu Diễm, quên chúng đào viên kết nghĩa ? Cậu là nhị ca!”

Lộ Thu Diễm khó hiểu: “Tôi khi nào thành nhị ca của ?”

“Ngay bây giờ.”

Lộ Thu Diễm im lặng một lúc, chỉ Điền Nguyễn: “Hắn là đại ca?”

Điền Nguyễn thế nào cũng thấy mùi phục: “Tôi lớn tuổi nhất, đương nhiên là đại ca.”

Lộ Thu Diễm: “Được thôi, ngoài việc lớn tuổi hơn một chút, cũng chẳng ‘đại’ chỗ nào.”

Điền Nguyễn: “……”

Ăn xong, Uông Vĩ Kỳ liền hùng hổ khí thế tìm Nam Hoài Quất “tính sổ”, mặt mày chính nghĩa bùng nổ.

Lúc Nam Hoài Quất đang hành lang bếp ăn kem que rẻ tiền, giống một con sóc nhỏ hạnh phúc, phơi nắng nheo mắt, đây là đầu ăn loại kem một tệ một cây. Ban đầu còn nghi ngờ ăn , nhưng thấy Hải Triều c.ắ.n giòn tan, liền thèm.

Nam Hoài Quất cầm một cây nếm thử, hương vị đúng là bằng kem bảy tám tệ, nhưng cái mát lạnh sảng khoái.

“Nam Hoài Quất!” Uông Vĩ Kỳ hét lên.

Nam Hoài Quất đầu, ánh nắng, làn da trắng như tuyết của đối lập rõ rệt với gương mặt ngăm đen của Uông Vĩ Kỳ: “Đệt, dã nhân ở ?”

“Tôi hôm nay đến là để thảo phạt !” Dã nhân chống nạnh.

Nam Hoài Quất lườm mắt, c.ắ.n một miếng kem đang tan: “Đợi ăn xong .”

Uông Vĩ Kỳ gật đầu: “Cậu cứ ăn, đ.á.n.h lén.” Nói xong liếc phía , “Lộ Thu Diễm?”

Vừa theo còn là Lộ Thu Diễm và Điền Nguyễn, từ lúc nào biến mất.

Nam Hoài Quất ăn xong kem, miệng lạnh buốt, ngẩng đầu thở luồng khí lạnh, trông như ác ma băng tuyết từ địa ngục, xoa tay dữ tợn ngoắc ngoắc: “Lại đây.”

Uông Vĩ Kỳ run rẩy bước tới: “Khoan , đợi viện binh … Á!”

Cách mấy tháng, Uông Vĩ Kỳ Nam Hoài Quất đánh.

Điền Nguyễn ló đầu từ cột, nỡ thẳng: “Tiểu Quất t.ử , tính khí đúng là chẳng đổi.”

Lộ Thu Diễm một cột khác: “ Uông Vĩ Kỳ mạnh hơn .”

Uông Vĩ Kỳ “tiến hóa” như đấu sĩ, bò dậy từ mặt đất, lao về phía Nam Hoài Quất: “Tên tiểu ác bá cưỡng đoạt dân nam nhà , hôm nay sẽ trời hành đạo!”

Vừa trời hành đạo, chảy m.á.u mũi.

Nam Hoài Quất m.á.u mũi b.ắ.n đầy , mắng đánh: “Cậu bệnh ?!”

Uông Vĩ Kỳ: “Gâu gâu gâu!”

Nam Hoài Quất tung đ.ấ.m đá: “Ghét nhất ch.ó dữ c.ắ.n !”

“Cậu là ác bá!”

“Cậu là ch.ó dữ!”

“Vì Hải Triều, liều mạng với !”

“Đệt! Cậu cũng thích Hải Triều?” Nam Hoài Quất bùng nổ, “Dám cướp đàn ông của , đồ ch.ó độc !”

Uông Vĩ Kỳ đ.á.n.h đến hồ đồ, năng lộn xộn: “Cậu cũng cưỡng đoạt Hải Triều ? Hôm nay cũng cướp, Hải Triều là của !”

Điền Nguyễn: “?? Được lắm Uông Vĩ Kỳ, ngờ đó.”

Lộ Thu Diễm cảm thán: “Thật ngờ tới, Uông Vĩ Kỳ ngày thường chỉ thích mỹ nữ tóc đen da trắng, giấu một bí mật động trời thế .”

Điền Nguyễn vẻ mặt phức tạp: “ đen quá, c.ắ.n nổi.”

Lộ Thu Diễm: “Không Hải Triều nghĩ thế nào.”

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới. Hải Triều mặt lạnh kéo hai đang đ.á.n.h . Xung quanh tụ tập đông, đầu bếp, tiểu nhị, cũng phục vụ xa quan sát.

Ghế lô tầng hai thẳng sân bếp. Một cửa sổ mở , giọng nữ lạnh lẽo quát: “Các em đang làm cái gì ? Sao đ.á.n.h ?”

Mọi ngẩng đầu , là chủ nhiệm lớp.

Điền Nguyễn: “……”

Nam Hoài Quất đầy bẩn, tóc tai rối bù, như mèo hoang nổi giận trừng Uông Vĩ Kỳ: “Hắn gây sự !”

Hải Triều lạnh lùng Uông Vĩ Kỳ: “Phải ?”

Uông Vĩ Kỳ t.h.ả.m hơn Nam Hoài Quất nhiều. Bộ đồ dã nhân rách tả tơi, rơi rụng khắp nơi, giống như từ thời nguyên thủy nhảy thẳng về thời Bàn Cổ khai thiên, gần như trần trụi, hổ che quần lót: “Tôi là trời hành đạo, vì dân trừ hại, giúp xuất đầu!”

“?”

“Hải Triều, Nam Hoài Quất yêu thầm cầu nên cưỡng ép , phản kháng chút nào ?” Uông Vĩ Kỳ nghĩa khí ngút trời, như hiệp khách trong tiểu thuyết võ hiệp: “Cậu phản kháng, là bạn học, là bạn bè, thể trơ mắt sa đọa!”

Sắc mặt băng lạnh của Hải Triều dần sự câm nín thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-181.html.]

Uông Vĩ Kỳ tự suy diễn hùng cứu mỹ nhân: “Nam Hoài Quất tuy rằng võ nghệ cao siêu, nhưng cũng thể đ.á.n.h bại; nhà tuy tiền, nhưng cũng giàu. Hải Triều, cho , nhà cũng vẫn chút tiền tiết kiệm.”

Hải Triều: “Không cần.”

“Vì ?” Uông Vĩ Kỳ lau vệt m.á.u mũi, bi phẫn hỏi, “Rốt cuộc là vì ?”

Hải Triều: “Tôi những lời vô căn cứ đó từ , chuyện giữa và Nam Hoài Quất cần xen .”

Uông Vĩ Kỳ đau buồn : “Tôi quản định ! Tôi nhất định cứu khỏi tay Nam Hoài Quất!”

“……”

Nam Hoài Quất c.h.ử.i lớn: “Uông Vĩ Kỳ, thật sự bệnh! Tôi là thích Hải Triều, nhưng từng cưỡng đoạt ép buộc! Với còn đ.á.n.h !”

Uông Vĩ Kỳ: “A?”

Chủ nhiệm lớp xuống, kéo bọn họ sang một bên: “Uông Vĩ Kỳ, em giải thích rõ ràng cho !”

Uông Vĩ Kỳ thấy chủ nhiệm lớp liền xìu xuống, thành thật khai báo: “Là Điền Nguyễn , Nam Hoài Quất cưỡng đoạt Hải Triều, em đây chẳng là vì Hải Triều mà bênh vực kẻ yếu……”

“Điền Nguyễn? Người ?”

“……”

Hải Triều giơ tay chỉ một ngón: “Ở bên .”

Vừa mới nhón chân chuẩn chuồn mất Điền Nguyễn: “……”

Lộ Thu Diễm học theo, theo phía : “……”

Mười phút , Điền Nguyễn cùng Lộ Thu Diễm phạt viện bảo tàng cổ trấn, hình thành một cảnh tượng mới lạ nổi bật.

Chủ nhiệm lớp: “Các em đây cả buổi trưa, nghiêm túc kiểm điểm cho .”

Lộ Thu Diễm: “Thưa cô, em làm sai cái gì?”

Chủ nhiệm lớp: “Em dung túng Điền Nguyễn gây chuyện thị phi, thấy bạn học đ.á.n.h ngăn cản, như còn sai ?”

Lộ Thu Diễm: “Vậy Ngu Thương cũng quản Điền Nguyễn.”

Mười phút nữa, Ngu Thương gọi tới phạt chung.

Học sinh phát tờ rơi tuyên truyền viện bảo tàng căn bản dám sang bên , hình ảnh thật sự quá .

Lộ Thu Diễm ở giữa, Điền Nguyễn ở bên tay y, cúi đầu : “Xin , là liên lụy .”

“Không .” Lộ Thu Diễm , “Tôi quen phạt .”

Lần đầu tiên trong đời phạt , Ngu Thương mặt biểu cảm: “Các đúng là giỏi gây chuyện.”

Trên trung vang lên tiếng sấm ì ầm.

Điền Nguyễn sợ sét đánh, vội nép sát Lộ Thu Diễm: “Tôi vốn chỉ để Uông Vĩ Kỳ kích thích Nam Hoài Quất một chút, đó Hải Triều hùng cứu mỹ nhân, bảo vệ Nam Hoài Quất. Ai ngờ Uông Vĩ Kỳ ngày thường nhát gan như , kết quả dũng cảm đến thế……”

Ngu Thương: “Nam Hoài Quất là đai đen Taekwondo bốn đẳng.”

“Không .”

“Uông Vĩ Kỳ chiến lực bằng năm sợi bún cộng , cái ?”

“……”

Lộ Thu Diễm trầm ngâm: “Quyết sách ngay từ đầu sai. Nếu đổi thành đối đầu với Nam Hoài Quất, ít nhất cũng thể để Hải Triều hùng cứu mỹ nhân.”

Điền Nguyễn gật đầu như giã tỏi: “ là như .”

Thái dương Ngu Thương giật giật, lạnh giọng hỏi: “Các còn ?”

Điền Nguyễn vội xua tay: “Không dám, dám.”

Lộ Thu Diễm thì vẻ mặt thản nhiên: “Dù Nam Hoài Quất với Uông Vĩ Kỳ đều thích Hải Triều, quả dưa cũng đáng xem.”

Ngu Thương: “……”

Cứ như suốt một giờ. Dù bóng cây che, cái nóng hầm hập vẫn khiến hoa mắt chóng mặt. Điền Nguyễn lảo đảo sắp ngã.

“Phu nhân!” Mao Thất giống như đặc vụ mai phục, kịp thời bưng ghế tới, lúc đỡ m.ô.n.g Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn xuống ghế, ôm đầu: “Đầu chóng mặt quá, cảm nắng ?”

Ngu Thương: “Mặt đỏ, thở gấp, cảm nắng, là giả vờ.”

Điền Nguyễn: “…… còn là con trai ngoan của ?”

“Đứng lên, phạt đạo lý phạt.”

“Tôi nổi.”

Ngu Thương đưa tay gọi bảo tiêu: “Đỡ lên.”

Hai bảo tiêu tiến lên, do dự dám động.

Điền Nguyễn rút con đại đao nhựa mang theo bên : “Ai dám động , liều mạng!”

Mao Thất: “Phu nhân mệt , là đau lòng.”

Đường nét cằm Ngu Thương căng cứng, hồi lâu mới thốt một câu đại nghịch bất đạo: “Đều là tại cha chiều hư .”

Lộ Thu Diễm gật đầu tán đồng: “ là càng ngày càng vô pháp vô thiên.”

Điền Nguyễn: “…… Các đừng , sẽ thoát tuyến mất.”

Ai cũng , vai phụ vai chính định nghĩa là “vô pháp vô thiên”, nhanh sẽ c.h.ế.t thẳng cẳng theo ý độc giả.

Điền Nguyễn c.h.ế.t sớm, ném đại đao : “Biển khổ vô biên, đầu là bờ.”

Lộ Thu Diễm kinh ngạc: “Anh ngộ đạo ?”

Điền Nguyễn bi thương rút cái ghế m.ô.n.g : “Chịu khổ trong khổ mới là .”

Nói ngắn gọn, chính là ngoan ngoãn tiếp tục phạt.

Ba giờ chiều, Uông Vĩ Kỳ tới thăm bọn họ. Tên dã nhân nhét hai tờ giấy lỗ mũi, đội mũ rơm to tướng, thấy ba phơi nắng đến héo rũ, cũng dám tỏ quá vui, ho khan một tiếng : “Hội trưởng, Lộ Thu Diễm, Điền Nguyễn, các chứ?”

Điền Nguyễn chuyện, thật sự choáng.

Được hào quang vai chính che chở, Lộ Thu Diễm vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt: “Còn .”

Uông Vĩ Kỳ: “Các nóng ? Có ăn kem ?”

Nghe tới kem, Điền Nguyễn lập tức ngẩng đầu: “Kem? Tôi ăn kem……”

Còn xong, bỗng cảm thấy nhẹ bẫng, mắt tối sầm như tắt đèn. Trong bóng tối kim quang lấp lánh, như vô đom đóm bay múa.

Đẹp thật.

Nghĩ xong, liền mất ý thức.

Khi tỉnh nữa, câu đầu tiên là:

“Tôi ăn kem……”

Trước mắt còn là nắng gắt nóng bức, mà như phủ một tầng ánh trăng. Cậu kỹ một lúc lâu, mới phát hiện đó là mấy chiếc đèn tròn nhỏ.

Bên cạnh là giá truyền dịch, treo một túi glucose, ống truyền trong suốt từng giọt từng giọt rơi xuống.

“Kem bây giờ thể ăn.” Giọng nam trầm thấp vang lên, một bàn tay ấm áp, thô ráp xoa trán Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn chớp mắt: “Ngu ? Anh tới đón em sớm ?”

Ngu Kinh Mặc rũ mắt phượng, giọng bình thản: “Bây giờ là tám giờ tối.”

Điền Nguyễn còn kịp phản ứng.

“Em cảm nắng, ngất xỉu.”

“A?”

Ngu Kinh Mặc thở dài: “Khó chịu thì .”

Điền Nguyễn mơ màng phòng suite khách sạn: “Em chỉ thấy choáng thôi, nghiêm trọng. Bọn họ ?”

“Họ khỏe lắm.” Ngu Kinh Mặc , “So với Ngu Thương, từ nhỏ luyện đấu kiếm, tán đả, quyền ; so với Lộ Thu Diễm, cũng từng học võ, tán đả. Em lấy gì so?”

Điền Nguyễn: “……”

Điền Nguyễn: “Em cũng đ.á.n.h .”

Ngu Kinh Mặc: “Em chỉ là mèo cào, dựa mánh khóe. Thể chất của em vốn bằng họ.”

Điền Nguyễn: “Ồ.”

Thấy thanh niên ngoan ngoãn mắng, Ngu Kinh Mặc nỡ nặng lời: “Biết sai ?”

“Biết .”

“Sau khỏe với . Em khác quản , quản.”

“Vậy nếu em gây họa thì ?”

“Em thể gây họa gì.” Ngu Kinh Mặc , “Chuyện giải quyết bằng tiền đều là chuyện nhỏ.”

“……” Điền Nguyễn nghĩ, đúng là Ngu Kinh Mặc chiều hư .

Điền Nguyễn đảm bảo: “Sau em bừa nữa. Họa từ miệng mà , em hiểu .”

Ngu Kinh Mặc là thương nhân, góc khác thường. Hắn nắm tay lạnh của thanh niên: “Thương nhân gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ. Điểm Ngu Thương còn bằng em. Em bừa mà khiến tin, đó là một kỹ năng hiếm .”

Mắt Điền Nguyễn sáng lên: “Thật ?”

Ngu Kinh Mặc khẽ: “Đương nhiên. Nếu một ngày em lừa cả , thì coi như đại thành.”

Điền Nguyễn lập tức còn rối rắm: “Có đôi khi, kỹ năng hiếm cũng là một nỗi phiền não.”

Ngu Kinh Mặc dỗ xong, sờ bụng nhỏ xẹp xuống: “Đói ?”

Điền Nguyễn gật đầu: “Đói.”

Ngu Kinh Mặc gọi phục vụ phòng, bữa tối mang lên: một bát cháo kê thanh đạm, mấy món ăn nhẹ. Điền Nguyễn kén ăn, mơ mơ màng màng ăn hết.

“Ngu , bây giờ em thể ăn kem ?” Điền Nguyễn mong chờ hỏi, thèm kem cả buổi trưa.

Ngu Kinh Mặc dậy lấy từ tủ lạnh một hộp Haagen-Dazs.

Điền Nguyễn vui mừng: “Anh mua ?”

“Em thích ăn, mua nhiều một chút. tối nay chỉ ăn một cái.”

Điền Nguyễn liên tục gật đầu. Có một cái là đủ . Cậu múc thìa đầu tiên, đưa tới môi Ngu Kinh Mặc cong như cánh cung: “Yêu , mời ăn Haagen-Dazs.”

Khóe môi Ngu Kinh Mặc khẽ nhếch, ăn thìa kem đầu tiên thanh niên đưa tới.

“Thế nào?” Điền Nguyễn cong mắt.

“Không ngọt bằng em.” Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn múc thìa thứ hai tự ăn, : “Cũng ngọt bằng Ngu .”

Lông mày Ngu Kinh Mặc nhướng: “Anh ngọt?”

“Có lúc ngọt, lúc đắng.”

“Khi nào đắng?”

Điền Nguyễn ngượng ngùng .

Ngu Kinh Mặc tự trả lời: “Là lúc thìa đầu tiên ?”

Điền Nguyễn gật đầu.

Ngu Kinh Mặc đưa tay lau lớp kem tím nhạt nơi khóe môi thanh niên: “Trước đắng ngọt, vất vả cho em .”

Điền Nguyễn lắc đầu.

Ngu Kinh Mặc cúi xuống hôn nhẹ lên môi : “Em luôn ngọt.”

Điền Nguyễn né : “Em ăn kem.”

Kem tan chảy trong nụ hôn, ngọt ngào thấm lòng, lan khắp .

Truyền dịch xong, Ngu Kinh Mặc rút kim cho Điền Nguyễn.

“Ngu , còn làm cái ?” Điền Nguyễn kinh ngạc.

“Chuyện nhỏ, quen tay.”

“Anh học tiêm từ ? Chẳng lẽ còn học y?”

Ngu Kinh Mặc liếc , : “Anh tiêm cho em nhiều như , em quên ? À, xin , lẽ tiêm mạnh.”

Điền Nguyễn: “……”

Loading...