Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-22 09:40:41
Lượt xem: 272

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“…… em .” Điền Nguyễn đỏ mặt.

Ánh mắt thanh niên sáng lấp lánh như cọ nâu, đôi đồng t.ử long lanh, gương mặt nắng trắng như tuyết, môi hồng mềm, sống mũi thon, ánh của Ngu Kinh Mặc hạ xuống, bỏ sót bất cứ một biểu cảm nhỏ nào mặt .

Điền Nguyễn thực sự khuôn mặt xinh , nhất là khi hai mắt mở to, còn rực rỡ hơn cả bình minh.

“Còn đến để cảm ơn hiệu trưởng Lý, hôm nay đến đây một chuyến.” Ngu Kinh Mặc chuyển đề tài.

Điền Nguyễn đoán là vì việc học nên hỏi: “Anh em cùng ?”

“Không cần, em học.” Ngu Kinh Mặc bộ đồ thể thao trắng xanh của Điền Nguyễn, “Đi tập thể d.ụ.c ?”

“Ừm.” Điền Nguyễn gật đầu, vẻ Ngu Kinh Mặc sẽ chú ý tới mối quan hệ mật giữa nam chính và nam thụ.

Ngu Kinh Mặc cũng tỏ thái độ gì, bước về phía khu dạy học thì một nam sinh to con, ngốc nghếch chạy tới, vẻ kinh ngạc Điền Nguyễn, hỏi: “Cậu chứ?”

Điền Nguyễn: “Không chuyện gì .”

Tô Thị ai cũng Ngu Kinh Mặc, ít nhất Uông Vĩ Kỳ thấy liền tôn trọng vì trang phục chỉnh tề, tóc gọn gàng, khí chất mạnh mẽ, trông dễ gây chuyện. Cậu nghiêm, : “Xin chào đại ca, đồng học của khỏe mạnh kháu khỉnh, vô tình đụng .”

Điền Nguyễn: “……” Cậu nhóc gọi ai đại ca cơ chứ?

Ngu Kinh Mặc gật nhẹ: “Không .”

Uông Vĩ Kỳ: “Anh thật là !” Nói xong còn giơ ngón cái khen Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc như xem một kẻ ngốc, bước làm việc của .

“Anh em nào, cùng hợp tác hít đất hai .” Uông Vĩ Kỳ xưng hô mật, khoác vai Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn né tránh khéo, Ngu Kinh Mặc liền dậm chân một , về phía bọn họ. Ánh mắt và cử chỉ của Điền Nguyễn đầy quyết đoán: “Đừng mơ! Tôi hợp tác với .”

Uông Vĩ Kỳ: “??? Vậy hợp tác với ai?”

Điền Nguyễn: “Tôi thể tự hít đất một .”

tiết thể d.ụ.c hai hít đất.”

“Vậy thì một cũng .” Điền Nguyễn hùng dũng, khí thế về sân thể dục.

“……”

Một mặc com-lê và giày da tiến đến, lùn, dáng mặt bình thường, bước như qua đường vô can, đến bên Ngu Kinh Mặc, đầu về hướng sân thể dục: “Phu nhân thật là trẻ trung tràn đầy sức sống, đúng là trời sinh một đôi với ngài.”

Ngu Kinh Mặc nhấc chân : “Trợ lý, đừng những lời đó. Nghe quản gia và hầu ở trang viên, thật như thể máy móc lập trình để tâng bốc.”

Trợ lý vội đuổi theo: “…… Vâng.”

Người làm cũng bắt ngay cả vì lời tâng bốc sáo rỗng.

Sân thể d.ụ.c tập trung ba lớp, sáu mươi , náo nhiệt như trường trung học bình thường.

Nam nữ đều mặc đồ thể thao trắng, quần đùi xanh, đầu gối nhiều quấn băng, trời cũng quá lạnh. Có còn mang băng cổ tay và băng đầu.

Lộ Thu Diễm đeo băng đầu màu đen, trán vết trầy, bộ đồ thể thao làm tôn lên phong thái lạnh lùng của y.

Không ít nữ sinh lén Lộ Thu Diễm, y vốn ít gặp ở trường quý tộc , nên càng gây chú ý.

Dưới ánh nắng, gương mặt xinh của Điền Nguyễn ló , ảm đạm nhưng vẫn thu hút.

Tuy , Điền Nguyễn để ý nhiều, đ.á.n.h giá Lộ Thu Diễm, gật đầu xác nhận, quả thật là vai chính thụ, chỉ là phong cách ăn mặc yêu diễm khác biệt, là chính cũng cảm thấy chạnh lòng?

“Chào.” Lộ Thu Diễm với Điền Nguyễn, biểu cảm lạnh lùng nhưng đối với thì t.ử tế hơn nhiều so với khác.

các nữ sinh cũng chú ý đến Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn gật: “Đang Ngu Thương ?”

Lộ Thu Diễm: “Không thấy .”

Uông Vĩ Kỳ cũng nhận điều đó, Lộ Thu Diễm, thấy hình cao ráo, chân dài, tay săn chắc, liền làm quen: “Chờ lát nữa khi hít đất, chúng hợp tác nhé?”

Điền Nguyễn: “?”

Lộ Thu Diễm: “Tôi .”

Uông Vĩ Kỳ: “Tuyệt quá em, là Uông Vĩ Kỳ. Cậu tên Lộ Thu Diễm ?”

“Ừ.”

Điền Nguyễn há hốc mồm, trong nguyên tác chẳng ai dám hợp tác với Lộ Thu Diễm ? Chẳng lẽ vì tham gia mà cốt truyện đổi? Điều nghĩa đây chính là đầu nam chính công và nam chính thụ tiếp xúc mật!

Nếu Uông Vĩ Kỳ chiếm , thì thật là đảo lộn cốt truyện.

“Uông Vĩ Kỳ.” Điền Nguyễn mặt xị .

Uông Vĩ Kỳ lúng túng chút: “Gì ? Cậu hợp tác với ? Giờ hối hận cũng vô dụng, hẹn với Lộ Thu Diễm ……”

“Nếu dám hợp tác với Lộ Thu Diễm, đảm bảo sẽ c.h.ế.t thảm.”

“À?”

“Sẽ c.h.ế.t thật thảm, cho đến thể sống , thậm chí làm thái giám cũng .”

“……”

Này cũng là Điền Nguyễn linh tinh, trong nguyên tác một pháo hôi thích Lộ Thu Diễm, tìm đủ cách hạ dược, kết quả ăn trộm gà mất nắm gạo, ngoài ý biến thành… thái giám.

Không khí xung quanh trong nháy mắt trở nên tĩnh lặng dị thường.

Uông Vĩ Kỳ đột nhiên run lên: “Đệt?! Cậu đang cái gì ?”

Lộ Thu Diễm Điền Nguyễn bằng ánh mắt phần kỳ quái.

Điền Nguyễn lúng túng: “Tôi bậy.”

Uông Vĩ Kỳ vẫn tin: “Vậy ý của là gì?”

“Chuyện là thật… Cụ thể thế nào thì khó .” Điền Nguyễn giữ nét mặt bình tĩnh, cố tỏ vẻ thần bí, hy vọng thể dọa Uông Vĩ Kỳ sợ mà rút lui.

Uông Vĩ Kỳ thấy nghiêm túc như , trong lòng bắt đầu hoảng hốt: “Chẳng lẽ là…”

Điền Nguyễn chỉ gật đầu, mặc kệ đối phương nghĩ đến .

Uông Vĩ Kỳ liên tục lùi mấy bước, kinh hoàng Lộ Thu Diễm: “Anh em , xin , cùng cộng sự .”

Lộ Thu Diễm vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ khẽ gật đầu.

Uông Vĩ Kỳ lập tức bỏ chạy.

Không bao lâu , các bạn học quanh Lộ Thu Diễm đều tự giác tránh xa ba thước, ánh mắt nghi ngờ xen lẫn sợ hãi.

Lớp trưởng lớp 6 tới, cất cao giọng: “Mọi chia cặp xong ?”

Lác đác đáp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-18.html.]

Một nữ sinh chỉ Lộ Thu Diễm: “Cậu còn …”

Lớp trưởng : “Vậy sẽ cùng bạn học Lộ cộng sự.”

“Không , lớp trưởng!” Mấy lớp 6 vội kéo , nhỏ giọng : “Lộ Thu Diễm trúng nguyền rủa, ai cùng cộng sự đều sẽ biến thành thái giám đó!”

Lớp trưởng: “A?”

Rất nhanh, tin “ai cùng Lộ Thu Diễm hít đất hai sẽ biến thành thái giám” lan khắp ba lớp.

Đương nhiên, cũng truyền đến tai hai trong cuộc.

Lộ Thu Diễm: “……”

Điền Nguyễn: “……”

Gió thu khẽ thổi qua, lạnh buốt thấu xương.

Lộ Thu Diễm biểu cảm Điền Nguyễn: “Anh……”

“Hội học sinh đến !” Đám nữ sinh lập tức xôn xao, tranh quanh.

Ở Đức Âm, hội học sinh là tầng lớp đầu, bất kể vì hội trưởng là Ngu Thương vì mỗi thành viên trong đó đều gia thế hiển hách, bọn họ giống như kim tự tháp , ai mà chẳng leo lên đỉnh?

Hôm nay là ngày hội học sinh kiểm tra định kỳ.

Chỉ hơn mười , nhưng khí thế mạnh mẽ cuồn cuộn, xuất hiện khiến cả sân im phăng phắc. Dẫn đầu là Ngu Thương, tay cầm một tấm bảng ghi chép, bên trái là phó hội trưởng Hề Khâm, bên là quản lý hoạt động Tạ Đường Yến.

Nội dung kiểm tra định kỳ gồm kỷ luật lớp học, vệ sinh khuôn viên, trật tự hoạt động, hành vi quy phạm, và sĩ lớp.

Ngu Thương lệnh: “Các lớp trưởng báo sĩ .”

Lớp trưởng lớp 4 : “Có một bạn xin nghỉ bệnh.”

Ngu Thương ghi tình hình bảng, đưa cho Hề Khâm: “Phần tiếp theo giao cho các , học.”

Hề Khâm: “Chỉ học ? Chúng ?”

“Cậu thích thì cứ , giao cho Tạ Đường Yến phụ trách.”

Tạ Đường Yến gật đầu: “Tôi OK.”

Hề Khâm đỡ gọng kính, : “Chơi đùa một chút mà cũng , .”

Hội học sinh trùng trùng đến khu lớp khác.

Thầy thể d.ụ.c thổi còi: “Đứng hàng!”

Ngu Thương đồ thể d.ụ.c xong, hàng đội, ở cuối cùng. Anh liếc về phía lớp 6, phát hiện Lộ Thu Diễm một , xung quanh trống trơn, khỏi nhíu mày.

Bị cô lập đến mức ? Quá đáng thật. Lần trừ điểm lớp 6 cho nhớ.

Vì thế, khi đến phần tập hít đất đôi, Ngu Thương trực tiếp về phía Lộ Thu Diễm đang lẻ loi.

Điền Nguyễn âm thầm theo, thầm nghĩ, cốt truyện trở quỹ đạo chứ?

Học sinh trường Đức Âm phần lớn xuất từ giới thương nhân nên ai nấy đều phần mê tín.

Bọn họ hoảng hốt Ngu Thương đang tiến gần Lộ Thu Diễm, giống như đang xem bước núi đao biển lửa, đồng loạt la lên: “Hội trưởng, đừng qua đó!”

Ngu Thương khựng : “?”

Lớp trưởng lớp 1 ghé sát , nhỏ giọng : “Nghe Lộ Thu Diễm nguyền rủa, ai cùng cộng sự đều sẽ biến thành thái giám.”

Ngu Thương: “……”

“Thật đó, Điền Nguyễn mà.”

Ngu Thương mặt cảm xúc về phía Điền Nguyễn: “Thật ?”

Điền Nguyễn: “………… Không , .”

lúc , ai tin lời biện giải của nữa.

Ngu Thương , ánh mắt giao với Lộ Thu Diễm, dứt khoát bước tới: “Tin đồn nhảm, đáng tin.”

Lộ Thu Diễm biểu cảm phức tạp: “Cậu sợ là thật ?”

Ngu Thương: “Tôi thật lòng.”

Lộ Thu Diễm đột nhiên nhớ đến câu “ nhỏ” mà Điền Nguyễn , ánh mắt bất giác liếc xuống: “À.”

Ngu Thương: “…… Cậu đang chỗ nào đấy?”

Lộ Thu Diễm lập tức đảo mắt tứ phía: “Không gì cả.”

Điền Nguyễn im lặng, khẽ c.ắ.n môi.

Ngu Thương hít sâu, với thầy thể dục: “Em và Lộ Thu Diễm sẽ cộng sự hít đất đôi.”

Toàn trường kinh hô: “Hội trưởng, ngàn !!”

Ngu Thương lạnh giọng: “Im lặng.”

Ngay tức thì, bộ sân thể d.ụ.c rơi im lặng tuyệt đối.

Không thể phủ nhận, Ngu Thương dù là dáng vẻ phong thái, đều kế thừa trọn vẹn khí thế của cha , chỉ cần đó, khiến khác dám thở mạnh.

Điền Nguyễn thất thần nghĩ đến Ngu Kinh Mặc.

Và như linh cảm, Ngu Kinh Mặc thật sự xuất hiện, dáng cao lớn, tuấn tú, cùng hiệu trưởng Lý đến, uy áp lập tức bao trùm hơn sáu mươi mặt.

Dù gương mặt mang nụ ôn hòa như gió xuân, ai dám hé răng nửa lời.

Thầy thể d.ụ.c vội bước lên, gượng : “Hiệu trưởng, Ngu , hai đến đây việc gì ?”

Hiệu trưởng Lý mỉm nhã nhặn: “Ngu xem tình hình giảng dạy tiết thể d.ụ.c của trường.”

Ngu Kinh Mặc: “Từ xa các ồn ào cái gì ?”

Thầy thể d.ụ.c gãi đầu: “Bọn học sinh đùa giỡn thôi ạ.”

“Đùa gì? Nói xem.”

“……”

Thầy thể d.ụ.c buộc kể chuyện, tránh nhắc tên cụ thể.

Ngu Kinh Mặc mặt đổi, khóe môi khẽ nhếch, giọng trầm thấp như tiếng đàn cello ngân lên một chữ: “Interesting.”

Hiệu trưởng Lý nghiêm giọng: “Sao thể để lan truyền loại lời đồn như , ảnh hưởng tới học sinh. Cuối cùng là ai ?”

Thầy thể d.ụ.c đành thật: “Là học sinh lớp 1, Điền Nguyễn.”

Hiệu trưởng: “……”

Ngu Kinh Mặc nhướng mày, về phía Điền Nguyễn đang lẻ loi giữa sân: “Đứa trẻ hư thì chịu phạt.”

Điền Nguyễn: “……”

Loading...