Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 179
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:40:17
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Buổi sáng 10 giờ, du khách trong cổ trấn đột nhiên tăng vọt, giống như đang hội làng mua sắm, đông nghịt, chen vai thích cánh.
Học sinh Đức Âm mặc đồng phục tình nguyện viên phố duy trì trật tự, tiếng hướng dẫn du lịch vang lên ngớt, tiếng du khách ồn ào, tiếng rao hàng của các cửa tiệm đan xen , hòa thành một bức tranh pháo hoa nhân gian chân thực nhất.
Điền Nguyễn cùng các NPC khác. Trong họ cả nam lẫn nữ, vai diễn già trẻ. Điền Nguyễn rằng phần lớn bọn họ là sinh viên học làm, tranh thủ kỳ nghỉ hè đến làm thêm.
Còn khi Điền Nguyễn là học sinh cấp ba, thái độ của họ đều thiện, chủ động giới thiệu cho các nét đặc sắc văn hóa trong trấn, cũng như những hạng mục công việc cần chú ý khi đóng vai NPC.
Thậm chí còn đích thị phạm cho Điền Nguyễn thế nào là “tu dưỡng nghề nghiệp của một NPC”.
Du khách ngừng chụp ảnh cùng nhóm tiểu ca tiểu tỷ mặc Hán phục . Có một nam sinh vén áo lên, lộ bắp tay rắn chắc, phô cho du khách xem.
Một nữ sinh rút trường kiếm, múa kiếm bên cạnh nam sinh. Tiếng trầm trồ vang lên dứt.
Điền Nguyễn theo vỗ tay cổ vũ: “Hay!”
Du khách hỏi: “Cậu NPC ?”
Điền Nguyễn đáp: “ .”
Du khách hỏi: “Vậy tài nghệ gì?”
Điền Nguyễn nghĩ một lát: “Gương mặt tính là tài nghệ ?”
Mọi ồ lên, lượt xin chụp ảnh chung với Điền Nguyễn. Điền Nguyễn tận chức tận trách yên tại chỗ, tạo dáng gì đặc biệt, nhưng so với những NPC hóa trang bình thường khác, chỉ trong nửa ngày kéo chụp ảnh là nhiều nhất.
Cho dù chỉ ngẩn ven đường, cũng sẽ du khách chủ động gần.
Trong tưởng tượng của Điền Nguyễn, NPC vốn cảm giác tồn tại. ở cổ trấn ngược , NPC trở thành một trong những tiêu điểm thu hút ánh của du khách.
Uông Vĩ Kỳ phụ trách quét đường thấy Điền Nguyễn hoan nghênh như , cho rằng là công lao của Hán phục, liền chạy đến Tổ Dân Phố lăn lộn ăn vạ đòi một bộ cổ trang để mặc.
Khi Uông Vĩ Kỳ cầm chổi trở phố nữa, đồng t.ử Điền Nguyễn chấn động mạnh. Chỉ thấy bạn học ngày thường đen thui, lúc mặc một bộ áo cỏ bện, váy cỏ bện, khuôn mặt ngăm đen bôi t.h.u.ố.c màu đỏ vàng, đầu cắm hai chiếc lông công, tay chân trần trụi, n.g.ự.c cũng trần, như thể trực tiếp xuyên ngược về thời nguyên thủy.
Điền Nguyễn: “……”
Không thể , phong cách hợp với Uông Vĩ Kỳ.
Vật hiếm thì quý. Trong chốc lát, tạo hình kỳ quái của Uông Vĩ Kỳ thu hút vô du khách vây xem, vỗ tay yêu cầu biểu diễn tiết mục. Uông Vĩ Kỳ linh cơ chợt lóe, quỳ rạp xuống đất, “gâu gâu” sủa lên, làm bộ ch.ó dữ lao thẳng về phía Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn đầu bỏ chạy: “Thầy ơi! Uông Vĩ Kỳ lên cơn dại !”
Uông Vĩ Kỳ: “Ai bảo! Tôi !”
Điền Nguyễn một đường chạy tìm cặp công thụ chính. Ở một danh thắng cổ tích, thấy bọn họ. Dù chỉ mặc đồng phục tình nguyện viên bình thường, nhưng trong đám đông vẫn là tồn tại nổi bật nhất, ít cao bằng họ.
Đặc biệt là Ngu Thương. Với vóc dáng thẳng tắp tuấn tú cùng gương mặt tuấn trầm , thu hút vô ánh mắt, các nữ sinh đều thích tiến lên hỏi han.
Còn Lộ Thu Diễm thì vẫn lạnh lùng như cũ, thờ ơ với dòng dày đặc xung quanh. Vừa cúi đầu sổ tay du lịch chi chít chữ, lập tức hoa mắt chóng mặt, nắng gắt chiếu một hồi, cơn buồn ngủ liền kéo tới.
Chỉ Ngu Thương, khúc gỗ chính hiệu vẫn nghiêm túc thành thật, học thuộc lòng nguồn gốc, truyền thừa và các câu chuyện của danh thắng cổ tích. Khi du khách hỏi thì giảng giải ngay tại chỗ, trôi chảy đến mức là mới ôn bài cấp tốc.
Người còn tưởng Ngu Thương học rộng hiểu sâu, chuyện lịch sử truyền thuyết nào cũng rõ.
Lộ Thu Diễm dứt khoát dựa lan can hành lang ngủ gật, hai tai mặc kệ đến kẻ , trong lòng chỉ nghĩ đến ngủ một giấc ngon lành.
Bỗng nhiên, y ngửi thấy mùi que cay.
Lộ Thu Diễm mở mắt, chỉ thấy mặt là một thư sinh tuấn tú phong cách cổ trang, tay cầm một gói que cay xé miệng: “…… Anh bệnh ?”
Điền Nguyễn cay đến lè lưỡi: “Ăn que cay ?”
“Không ăn.”
“Ở đây còn chà bông, đậu phụ khô, đậu phộng……” Điền Nguyễn lục ba lô, “Còn kem ống.”
“……” Lộ Thu Diễm thể cưỡng một “gói đồ ăn vặt”, đưa tay nhận lấy, lấy một gói khoai tây chiên vị dưa leo, xé mở.
Điền Nguyễn nở nụ mê chi: “Cậu cũng thích khoai tây chiên vị dưa leo ?”
“Anh chỉ mang mỗi vị .”
“Vậy thích dưa leo ?”
“Cũng .”
“Hắc hắc hắc, Ngu Thương dưa leo to.”
Lộ Thu Diễm liếc một cái: “Muốn ăn đòn ? Tôi chiều .”
Điền Nguyễn ăn khoai tây chiên cùng y, mở thêm một gói que cay và một cây xúc xích đưa qua: “Nhìn đói kìa, Ngu Thương cũng cho ăn no.”
Lộ Thu Diễm nhịn nổi nữa, đá một cước qua.
Điền Nguyễn kêu “Ha” một tiếng, ôm ba lô nhảy né.
Lộ Thu Diễm đuổi theo tung liên cước.
Điền Nguyễn chạy vòng quanh Ngu Thương: “Con trai cứu mạng!”
Du khách xung quanh tản , kinh ngạc họ: “Đây là đang biểu diễn tiết mục gì ?”
Ngu Thương: “……”
Tên tiết mục đại khái thể gọi là “Con dâu bất hiếu tay đ.ấ.m chân đá chồng tương lai”.
Cuối cùng vẫn là Ngu Thương giữ chặt Lộ Thu Diễm kéo . Điền Nguyễn khuyên nhủ: “Hai đừng cãi , tương tương ái.”
Ngu Thương: “Anh xen giữa thì chuyện đều .”
“……” Từ xưa làm chồng khó, quả nhiên sai.
Lộ Thu Diễm Điền Nguyễn như sét đánh, thở một : “Cậu đừng như . Hắn chỉ là miệng giữ cửa, làm việc đắn, tính tình còn kiêu căng.”
Điền Nguyễn: “Cậu đang khen ?”
Lộ Thu Diễm: “, khen .”
Điền Nguyễn vui vẻ mặt: “Cảm ơn.”
Lộ Thu Diễm: “Thấy , ngốc thật. Nếu thật sự đ.á.n.h , cũng chẳng cản nổi.”
Ngu Thương buông Lộ Thu Diễm , câm nín đồng hồ: “Hơn mười một giờ , ăn trưa.”
Bụng Lộ Thu Diễm đúng lúc “ục ục” kêu lên. Thân cao mét tám, buổi sáng ăn chút xíu sớm tiêu hóa hết, còn “vận động” với Điền Nguyễn một hồi, bụng càng đói.
Nghe tiếng bụng kêu, mày Ngu Thương khẽ nhíu giãn .
Lộ Thu Diễm chút ngượng ngùng: “Đi ăn ở ?”
Lần trại hè , ngoài bữa sáng và bữa tối ăn ở khách sạn, bữa trưa tự giải quyết. Điền Nguyễn buột miệng: “Khách sạn Tây Lai.”
Chính là khách sạn nơi Hải Triều và Nam Hoài Quất làm tiểu nhị. Cả buổi sáng Điền Nguyễn kịp ghé qua, tiện thể ăn trưa thì xem cho .
Ngu Thương phản đối: “Cũng .”
Là khách sạn lớn nổi tiếng nhất cổ trấn, khách sạn Tây Lai giờ trưa tự nhiên chật kín . Điền Nguyễn bước lối trang trí cổ kính làm hoa mắt, đó tiếng ồn ào làm cho ù tai.
Để du khách trải nghiệm phương thức dùng bữa nguyên thủy nhất, khách sạn treo các bảng gỗ ghi thực đơn tạm thời. Trên bảng khắc tên các món ăn như thịt kho tàu viên, thịt Đông Pha, gà hấp muối, thịt hấp cải mai, đậu phụ nhồi thịt…
Khách gọi món, cần phục vụ mặc Hán phục dùng sổ ghi , đó chuyển bếp .
Đối với du khách quen quét mã gọi món, cách tuy cổ xưa nhưng cực kỳ phiền phức. Chủ quán cũng thấy phiền, nhưng vì văn hóa cổ trấn, đành duy trì.
Vì đại sảnh ồn ào như cái chợ.
“Thịt hấp cải mai của còn lên?!”
“Gà hấp muối! Gà hấp muối ?!”
“Người phục vụ! Tôi gọi Coca ướp lạnh, Coca nhiệt độ thường!”
Điền Nguyễn ồn đến đầu ong ong, cảm giác sắp chấn động não nữa. Điện thoại trong túi rung lên, lấy xem, là cuộc gọi của “Ngu Kinh Mặc”, vội vàng bắt máy.
“Ngu ! Em đang ở khách sạn Tây Lai! Ồn quá! Cái gì? A? Anh ở lầu hai ? Em lên ngay! Anh chờ em!!”
Điền Nguyễn gào lên xong cuộc gọi, cũng to với Ngu Thương và Lộ Thu Diễm: “Chúng lên lầu! Phòng riêng!”
Ngu Thương nhiều, kéo Lộ Thu Diễm băng qua đại sảnh ồn ào, lên lầu.
Điền Nguyễn vốn tưởng lầu cũng chẳng khác mấy, ai ngờ lên liền nghi ngờ sang thế giới khác, so với lầu, yên tĩnh đến mức gần như tiếng kim rơi.
Vừa lúc một tiểu nhị mặc áo ngắn tới, Điền Nguyễn kỹ: “Hải Triều?”
Hải Triều mặt biểu cảm: “Phòng của các ở bên , phòng Giáp.”
Ngu Thương: “Cảm ơn.”
Điền Nguyễn tán gẫu vài câu: “Nam Hoài Quất ? Cậu cũng làm tiểu nhị ở đây ?”
Hải Triều đáp: “Tiểu nhị cũng ăn cơm, đại thiếu gia.”
Điền Nguyễn: “Ồ.”
Nam Hoài Quất đang ăn cơm, còn Hải Triều vẫn bưng mâm ở đây, nghĩ thế nào cũng thấy chút kỳ quặc, nhưng Điền Nguyễn tạm thời quan tâm.
Đến cửa phòng riêng, chỉnh biểu cảm, giơ tay gõ cửa.
“Vào .”
Điền Nguyễn đẩy cửa bước . Phòng lớn, nhưng dựa một cửa sổ phong cách cổ. Bàn ghế, bình phong đều mang dáng vẻ cổ xưa. Trên bàn đặt một bình hoa bụng to miệng vuông, cắm hoa tươi bừa bộn; bên cạnh là một lư hương nhỏ, nắp sen chạm rỗng, khói trắng lượn lờ bay lên, mùi hương thanh nhã, thoang thoảng giống mùi lê tuyết đường phèn.
Ngu Kinh Mặc bàn, tranh thủ thời gian làm việc bằng notebook, ngón tay gõ phím, nhấn Enter. Thân hình cao lớn in bóng lên bình phong trúc lan phía , trông hề lạc lõng.
“Ngu , bọn em tới .” Điền Nguyễn ngoan ngoãn .
Ngu Kinh Mặc khép notebook, cất túi: “Ngồi .”
Điền Nguyễn xuống bên cạnh . Khoảng cách gần như , thể ngửi rõ mùi gỗ đàn ôn nhuận Ngu Kinh Mặc: “Ngu , tới đây?”
Ngu Kinh Mặc , trả lời nghiêm túc một câu vô nghĩa: “Ăn cơm cùng em.”
Điền Nguyễn cong mắt : “Trên lầu yên tĩnh hơn lầu nhiều, suýt nữa em bỏ .”
“Bỏ thì cơm ăn.”
“?”
Ngu Thương lên tiếng: “Các quán ăn trong cổ trấn chắc đều du khách chiếm hết.”
Đợi phục vụ mang đồ ăn lên đầy đủ, nước cũng chuẩn xong, Ngu Kinh Mặc mới cầm đũa: “Ăn .”
Điền Nguyễn nếm từng món, khi ăn đến thịt hấp cải mai thì mắt sáng lên: “Ngu , món ngon.”
Ngu Kinh Mặc: “Nơi làm khá chuẩn.”
Điền Nguyễn gắp đồ ăn cho : “Anh ăn .”
“Ừm.”
Sau đó Điền Nguyễn dùng đũa gắp cho Ngu Thương và Lộ Thu Diễm: “Ăn nhiều chút. Hai còn đang tuổi lớn.”
Ngu Thương bình thản: “Cảm ơn ba nhỏ.”
“Không gì ~” Điền Nguyễn vui vẻ, đầu liền thấy Ngu Kinh Mặc đang thong thả : “Sao ?”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong: “Em càng ngày càng dáng vẻ trưởng bối .”
“……”
Ăn no uống đủ, Điền Nguyễn lười nhúc nhích, hỏi: “Buổi chiều mấy giờ bắt đầu làm việc?”
Dùng từ “làm việc” để chỉ trại hè , hề quá đáng.
Ngu Thương trả lời chính xác: “Một giờ.”
Điền Nguyễn: “Một giờ bắt đầu làm, đúng là tàn nhẫn. Ai sắp xếp ?”
Ngu Thương nhàn nhạt : “Tôi.”
Vừa dứt lời, ngoài cửa sổ sấm rền từng hồi.
Điền Nguyễn lập tức sửa miệng: “Trại hè chính là để rèn luyện sức chịu đựng, chỉ là làm chút việc vặt thôi, làm !”
Ngu Kinh Mặc cụp mắt thanh niên, “Nếu em đang bẹp câu , thì tin .”
Điền Nguyễn đột nhiên thẳng dậy, lúc mới hiểu vì ánh mắt Lộ Thu Diễm mang theo vẻ khinh thường, hóa vô thức dựa hẳn trong lòng Ngu Kinh Mặc từ lúc nào , thói quen đáng sợ đến mức trở thành tự nhiên.
May mà ngoài ở đây.
Lộ Thu Diễm uống một ngụm nước chanh, : “Cảm ơn chú đãi khách, làm phiền hai nữa, cháu .”
Điền Nguyễn: “Không phiền phiền , thêm chút nữa .”
Lộ Thu Diễm: “Không , đây chẳng khác nào đống lửa, đống than.”
“……”
Ngu Thương và Lộ Thu Diễm trói chung một tổ, Lộ Thu Diễm thì đương nhiên cũng theo. Anh dậy : “Cha, ba nhỏ, làm phiền hai .”
Điền Nguyễn: “Thật sự phiền, hưởng thụ niềm vui gia đình cũng .”
Khóe mày Ngu Thương giật nhẹ, vẫn giữ dáng vẻ ngay ngắn rời .
Điền Nguyễn : “Chiều ba tìm các con chơi.”
Cửa phòng riêng mở , năm sáu học sinh Đức Âm mặc đồ tình nguyện ngang qua, lượt chào hỏi: “Hội trưởng, cũng tới ăn cơm ?”
Ánh mắt bọn họ nhịn liếc về phía phòng riêng.
Ngu Thương “phanh” một tiếng đóng cửa , : “Tôi cùng Lộ Thu Diễm tới ăn cơm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-179.html.]
Mọi : “……” Biết , hai đang yêu , cần cao điệu đến ? Ngoài miệng thì học sinh cấp ba yêu đương, kết quả lén lút hẹn hò, còn đặc biệt thuê phòng riêng ăn cơm, đúng là tấm tắc.
Lộ Thu Diễm như một pho tượng đá, vì Điền Nguyễn mà hy sinh danh tiết……
“Vậy hội trưởng cứ từ từ trò chuyện, bọn .”
Ngu Thương bình tĩnh đáp: “Ừ.”
Đợi bọn họ rời , Ngu Thương mới thu vẻ lạnh nhạt, : “Đi thôi.”
Lộ Thu Diễm: “Tôi bỗng thấy cái tên khách sạn đặt .”
Ngu Thương: “?”
Lộ Thu Diễm: “Khách sạn Tây Lai, chắc là Tây Thiên tới. Đến đây ăn một bữa cơm cũng trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn.”
Ngu Thương trầm mặc vài giây, “Tôi sẽ làm rõ.”
“Không cần.”
“Không cần?” Ánh mắt Ngu Thương khẽ động.
Lộ Thu Diễm mặt biểu cảm: “Tôi nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa sạch.”
Cửa phòng riêng ló một cái đầu, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo ngẩng lên: “Hai thể đừng đây chuyện yêu đương nữa ? Tôi với Ngu đều thấy .”
“…………”
Ngu Thương và Lộ Thu Diễm lập tức biến mất.
Điền Nguyễn đóng cửa , yên tâm tiếp tục yêu đương với Ngu Kinh Mặc: “Ngu , em cả nửa ngày đường, chân đau quá, giúp em xoa xoa.”
Nói xong liền cởi giày, duỗi chân đặt lên đùi Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc giúp cởi tất, lấy khăn ướt cồn lau kỹ một lượt.
Điền Nguyễn: “…… Chân em hôi.”
“Giày hôi, mang.”
“Ờ.”
Đôi chân thanh niên trắng muốt thon dài, bắp chân giày che khuất hơn nửa, ủ đến mềm mại, mu bàn chân gầy gò, mắt cá chân nhô rõ. Khi còn mang tất trắng thì trông thuần khiết, nhưng cởi tất , đôi chân lộ vẻ d.ụ.c sắc phù hợp với độ tuổi.
Ngu Kinh Mặc kiểm tra cẩn thận, phát hiện gót chân và khớp ngón cái đều cọ đỏ, da vốn mỏng, trông gần như trong suốt.
Hắn lấy từ túi máy tính một lọ xịt chuyên trị trầy xước, xịt lên chỗ thương.
Điền Nguyễn cảm thấy da vốn nóng rát trở nên mát lạnh, vui vẻ : “Không đau.”
“Thấy hiệu quả nhanh thế , chắc cũng đau lắm. Cả buổi sáng còn nhảy nhót, còn đủ sức chơi đùa với Lộ Thu Diễm.”
Điền Nguyễn lúc mới nhớ tới bộ đồ đang mặc, khẽ động ngón chân hỏi: “Ngu , em mặc thế ?”
Ngu Kinh Mặc , mắt là một thư sinh mặt ngọc, “Đẹp. Em mặc gì cũng… .”
“Sao ngừng một chút?”
Ngu Kinh Mặc chỉ đáp.
Điền Nguyễn sáng mắt lên: “Có nhớ tới mấy bộ đồ lố lăng em từng mặc ?”
Ngu Kinh Mặc: “Em cũng đó là lố lăng ?”
Điền Nguyễn buông chân, vòng tay ôm cổ : “Anh xem, còn chuyện gì nhớ ?”
Ánh mắt phượng của Ngu Kinh Mặc cụp xuống, đồng t.ử đen lay động ánh sáng vụn, chỉ vì mặt: “Anh còn quên chuyện gì?”
Nghe cũng lý, Điền Nguyễn nhắc: “Vậy buổi họp thường niên chúng nhảy múa, nhớ ?”
“Lần em mặc đồ ông già Noel?”
“….”
“Ừ.”
“Vậy sinh nhật năm ngoái, em b.ắ.n pháo hoa cho ?”
“Không dám quên.”
“Thế em bắt cóc ở nước ngoài?”
“Cái gì?” Ánh mắt Ngu Kinh Mặc trầm xuống, “Còn chuyện đó? Sau em nước ngoài nữa.”
“……” Điền Nguyễn trừng to mắt, “Anh nghiêm túc đấy ?”
Ngu Kinh Mặc nghiêm nghị: “Anh trông giống đang đùa ?”
“Không giống.”
“Được . Trò đùa thất bại.”
Điền Nguyễn khúc khích treo lên , như chim non chui về tổ: “Ngu hợp đùa, dọa c.h.ế.t em .”
Ngu Kinh Mặc ôm trọn thanh niên lòng, nhẹ giọng hỏi: “Vậy an ủi em thế nào?”
“Thế là .”
“Ôm là đủ?”
“Không đủ cũng hôn, chuyện đó về khách sạn mới làm.”
Ngu Kinh Mặc chỉ ôm , để đùi : “Vậy về khách sạn làm tiếp.”
Điền Nguyễn ngượng: “ phòng bên cạnh là…”
“Vậy sang khách sạn ở.”
“Được.” Điền Nguyễn kích động đến đỏ mặt, “Tối nay chúng yêu đương vụng trộm.”
Ngu Kinh Mặc đưa tay chạm mũi : “Vụng trộm cái gì, chúng là phu phu hợp pháp.”
“À đúng .” Điền Nguyễn bừng tỉnh, “Sao em cứ thấy giống vụng trộm thế nhỉ?”
Ngu Kinh Mặc : “Phu nhân, em cũng chồng em em ở bên ngoài thế chứ?”
Điền Nguyễn: “……”
“Muốn chơi kịch bản ?”
“Không .” Điền Nguyễn run rẩy, “Bất kể kịch bản gì, xin tuân thủ nguyên tắc ‘Ngu chỉ một’.”
Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Phu nhân, tuy quên em, nhưng con cự long của vẫn nhớ. Xin hãy an ủi nó.”
Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn hung hăng xuống, vung tay đánh: “Thái! Ác long!”
Ánh mắt Ngu Kinh Mặc tối , bàn tay lớn ôm lấy eo của thanh niên, cũng bóp một cái.
Thịt mềm chạm trúng, Điền Nguyễn ngã lòng .
“Còn dám ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
“Không dám nữa, chồng tha cho em.” Điền Nguyễn cố ý .
Yết hầu Ngu Kinh Mặc khẽ lăn, mặt vẫn bình tĩnh: “Nói nữa.”
Điền Nguyễn ngẩng mặt, môi còn ngọt vị canh táo đỏ nấm tuyết: “Chồng tha cho em.”
Ngu Kinh Mặc: “Chọc mà chịu trách nhiệm, tối nay sẽ gặp báo ứng.”
“Báo ứng gì?”
“Ví dụ Long Vương nổi giận, hồng thủy dâng cao nhấn chìm tiểu thư sinh .”
Điền Nguyễn tin làm , hai chân run run: “Đừng.”
Ngu Kinh Mặc thở chậm rãi, khẽ: “Em cách kích thích .”
“??”
“Trên giường, ‘ cần’ chính là ‘’.”
“Ở chỗ em, cần là cần.” Điền Nguyễn bá đạo tuyên bố.
Ngu Kinh Mặc miệng nhưng thể thành thật, phản bác, lấy tất mới mang cho , giúp mang giày thể thao: “Vậy là hơn .”
Điền Nguyễn cúi đầu bắp chân trơn bóng: “Thế thật sự ?”
“Thoải mái là hết.”
Điền Nguyễn gật đầu: “Vậy em đây.”
Ngu Kinh Mặc: “Tối gặp.”
Điền Nguyễn lén lút rời phòng riêng, thẳng về phía bếp khách sạn. Mặc đồ NPC, giữa khung cảnh cổ kính hề cảm giác lệch tông, ngoại trừ đôi giày thể thao chân.
Tiểu nhị khách sạn thấy cũng hỏi, chỉ cho là NPC mời, nên Điền Nguyễn thuận lợi, nhanh chóng tới bếp.
Sau bếp nối với sân đại sảnh, hành lang qua tấp nập: tiểu nhị bưng đồ ăn, nhân viên phục vụ bận rộn, cùng với Nam Hoài Quất nhàn rỗi cầm kẹo hồ lô.
Hải Triều từ bếp , tay bưng hai đĩa thức ăn, gặp Điền Nguyễn giữa hành lang, cau mày hỏi: “Anh tới đây làm gì?”
Nam Hoài Quất theo tiếng sang.
Điền Nguyễn tránh sang một bên, chỉ về phía Nam Hoài Quất: “Tôi tìm .”
Hải Triều gì thêm, bưng đồ ăn tiếp, trông bận, lẽ còn kịp ăn cơm.
Còn Nam Hoài Quất ăn xong vẫn thong thả gặm kẹo hồ lô, khiến Điền Nguyễn thấy lạ, bèn tới mặt .
Nam Hoài Quất dậy khỏi bóng râm, thấp hơn Điền Nguyễn một chút, ngẩng cằm kiêu ngạo như hổ giấy: “Tìm làm gì? Tôi thích nữa.”
Điền Nguyễn: “…… , thích Hải Triều.”
Nam Hoài Quất hoảng hốt: “Tôi, mới , mới thích !”
Điền Nguyễn: “Tôi chỉ tò mò, từ lúc nào bắt đầu thích .”
“Liên quan gì tới .” Nam Hoài Quất c.ắ.n kẹo hồ lô sơn tra, chua đến nhăn mặt như bánh bao.
“Được . Tình bắt đầu từ , nhưng sâu.” Điền Nguyễn cũng thật sự tò mò, giống như Đỗ Hận Đừng với Hạ Lan Tư, lăn là lăn.
Nam Hoài Quất: “Chua quá.”
Điền Nguyễn: “Sơn tra vốn chua.”
Nam Hoài Quất: “Không chua bằng lời .”
Điền Nguyễn: “…… Hai tiến triển tới ? Công khai ? Nắm tay ? Hôn ?”
Mặt Nam Hoài Quất đỏ bừng: “Liên quan gì tới ? Sao cứ hỏi mãi?”
Điền Nguyễn bày dáng vẻ trưởng bối: “Tôi hỏi chút cũng , dù Hải Triều là cháu lớn của .”
Nam Hoài Quất khựng , như máy cũ kỹ hình một lúc mới load xong, quên mất, xét theo pháp luật, Hải Triều đúng là cháu của Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn: “Vậy nên quan tâm một chút là bình thường. Huống chi cha Hải Triều vốn chẳng quan tâm tới nó.”
Ánh mắt Nam Hoài Quất lay động: “Tôi hiểu cảm giác đó, cha cũng chẳng mấy khi để ý tới .”
“Sau , lo cho hai đứa.” Điền Nguyễn như thánh phụ giáng trần, ánh sáng rực rỡ .
Nam Hoài Quất suýt lóe mù, cầm kẹo hồ lô do dự: “Vậy… gọi là thím ?”
Điền Nguyễn suýt ngã tại chỗ, trong lòng mắng Hải Triều cả trăm câu, ngoài mặt vẫn hiền từ: “Không, gọi là chú nhỏ là .”
Nam Hoài Quất gật đầu: “Vậy , chú nhỏ.” Dù chấp nhận Điền Nguyễn là trưởng bối, gọi thêm một tiếng cũng .
Điền Nguyễn từng bước dẫn dắt: “Ngoan, và Hải Triều ở bên là tự nguyện chứ?”
Nam Hoài Quất chẳng giấu gì: “Vâng, chú nhỏ.”
Điền Nguyễn nén cơn phấn khích: “À, quả dưa thật là ngọt.”
“Cái gì?” Nam Hoài Quất khó hiểu.
“Khụ khụ, kẹo hồ lô của trông ngon lắm.”
Nam Hoài Quất khổ sở: “Tôi tiêu hóa kém, Hải Triều bắt ăn cái .”
“Cậu lời lắm ?”
“Tôi… dám , sẽ đ.á.n.h .”
“Đánh chỗ nào?”
“Mông.” Mặt Nam Hoài Quất đỏ bừng.
Điền Nguyễn gào thét trong lòng: Tôi mà! Hải Triều đ.á.n.h m.ô.n.g Nam Hoài Quất! Công nào cũng thích đ.á.n.h m.ô.n.g thụ!! Mông vạn tuế!!!
Nam Hoài Quất lo lắng: “Tôi nhiều thế ?”
Điền Nguyễn mỉm thánh thiện: “Không , đều hiểu. Vậy, dù nghèo giàu, khỏe mạnh bệnh tật, đều nguyện ý ở bên Hải Triều chứ?”
Trong khoảnh khắc, Nam Hoài Quất như đang trong lễ cưới, chú rể tiến về phía , cảm xúc dâng trào, lớn tiếng: “Tôi nguyện ý!”
Hải Triều khựng bước.
Điền Nguyễn: “Tôi tuyên bố, hai đứa kết hôn!”
“……”
Điền Nguyễn chuồn mất.