Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 175
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:37:03
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Tiểu Nguyễn, nghỉ hè đến chỗ chơi ?” Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, Đỗ phu nhân gọi điện tới lúc chạng vạng.
Điền Nguyễn nhận điện thoại của Đỗ phu nhân dĩ nhiên vui, đáp: “Mẹ, nửa tháng nữa con mới thể sang bên đó, con tham gia trại hè.”
“Trại hè?”
“Năm nay trại hè của Đức Âm tổ chức trong nước, con hẹn với bạn học .”
“Vậy thì gấp.” Đỗ phu nhân dịu dàng , “Mẹ sẽ thu dọn phòng bên , đến lúc đó để con và Kinh Mặc ở.”
“Cảm ơn .” Điền Nguyễn ngọt ngào , “Cha ạ?”
“Hắn bay sang Pháp , chắc mười ngày nửa tháng nữa mới về.”
“Vậy ở Mỹ một ?”
“Có Dew, đầu bếp và bác sĩ ở cùng, buồn.” Đỗ phu nhân vốn định xuân hè về nước, nhưng tình trạng sức khỏe cho phép, chỉ thể đợi con trai sang.
Điền Nguyễn do dự: “Hay là con trại hè nữa……”
“Nhất định .” Đỗ phu nhân , “Đây là kỳ nghỉ hè cuối cùng của con thời cấp ba.”
“Chờ con kết thúc trại hè, con sẽ sang tìm .”
“Được. Mẹ đợi con.”
Hai thêm vài câu chuyện phiếm, Điền Nguyễn mới lưu luyến cúp máy. Đột nhiên mu bàn tay ngứa râm ran, “bốp” một cái vỗ xuống, trong ánh chiều tà hiện lên một vết muỗi c.ắ.n đỏ rực.
Quản gia cách đó xa, thấy động tĩnh liền : “Phu nhân đừng trong vườn, trong .”
lúc cổng lớn của trang viên vang lên tiếng xe, Điền Nguyễn liền chạy đón: “Ngu , xem, em muỗi c.ắ.n !”
Ngu Kinh Mặc bước xuống xe, liền thấy thanh niên như khoe báu giơ vết muỗi c.ắ.n cho xem. Hắn lập tức nhíu mày, nắm lấy cổ tay trắng mảnh của thanh niên, kéo thẳng toilet rửa tay, còn cố ý dùng nước rửa tay xoa thêm mấy .
Hắn cẩn thận xả sạch bọt, dùng khăn giấy lau khô từng ngón tay của thanh niên.
Điền Nguyễn ngoan ngoãn giao quyền “móng vuốt” của cho Ngu Kinh Mặc xử lý, : “Mùa hè tới , muỗi thật độc.”
Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt đáp: “Xịt t.h.u.ố.c đuổi muỗi vài là . Mấy ngày lúc chạng vạng đừng chạy lung tung, muỗi thường thời điểm đó.”
“Thuốc đuổi muỗi hiệu quả thật ?”
“Có.” Ngu Kinh Mặc rũ mắt mu bàn tay , chỗ đó nổi lên một cục đỏ hồng, lúc bắt đầu ngứa, Điền Nguyễn gãi, “Đừng nhúc nhích, để bôi thuốc.”
Tay Điền Nguyễn khống chế, than thở: “Ngứa lắm, cho em gãi chút .”
“Càng gãi càng ngứa.” Ngu Kinh Mặc kéo ngoài.
Bác sĩ gia đình đợi sẵn một bên, theo thói quen nghề nghiệp hỏi: “Nghe phu nhân muỗi cắn, nghiêm trọng ?”
“Nghiêm trọng.” Ngu Kinh Mặc , “Xem giúp em .”
Điền Nguyễn: “…… Chỉ là một nốt muỗi c.ắ.n thôi, làm phiền bác sĩ?”
Bác sĩ gia đình mỉm : “Đó là trách nhiệm của .” Ông kiểm tra vết muỗi cắn, lấy hộp t.h.u.ố.c , dùng cồn sát trùng, “Trước tiên khử trùng, bôi chút t.h.u.ố.c mỡ, qua một đêm là .”
Điền Nguyễn ngại: “Làm phiền .”
“Không phiền.” Bác sĩ dùng bông thấm cồn, đều tay bôi lên vết muỗi cắn.
Ngu Kinh Mặc lấy t.h.u.ố.c mỡ, : “Để bôi cho em .”
Bác sĩ liền lùi sang một bên.
Khi Ngu Thương về đến nhà, thấy cả nhà vây quanh Điền Nguyễn, còn tưởng bệnh gì, liền hỏi: “Ba nhỏ làm ?”
Ngu Kinh Mặc khẽ nâng mắt phượng, liếc con trai cao lớn: “Ba nhỏ của con muỗi c.ắ.n một nốt.”
Ngu Thương: “…………”
Ngu Kinh Mặc nghiêm mặt: “Con quan tâm một chút ?”
Ngu Thương: “…… ba nhỏ, chúc sớm bình phục.”
Điền Nguyễn: “Cảm ơn con trai ngoan, ngày mai là khỏi .”
Buổi tối ăn cơm, Ngu Kinh Mặc hiếm khi chủ động mở lời bàn ăn, hỏi Ngu Thương: “Chuyện ở trường xử lý thỏa ?”
“Xong ạ.” Ngu Thương đáp.
“Khoảng thời gian vất vả cho con, trại hè giải khuây .”
“Vâng.”
Điền Nguyễn ôm bát, chen : “Lộ Thu Diễm cũng nên giải khuây.”
Ngu Kinh Mặc bình luận.
Ngu Thương cụp mắt, dường như để tâm.
Điền Nguyễn diễn. Trong nguyên tác , vai chính công tham gia trại hè, mục đích chính là để thể danh chính ngôn thuận ở cùng vai chính thụ trong kỳ nghỉ. Biết vai chính thụ đăng ký trại hè, còn trằn trọc mấy đêm liền.
Đến khi vai chính công gần như từ bỏ trại hè, chuẩn chuyên tâm tiếp quản sự nghiệp gia đình, thì đột nhiên tin vai chính thụ đổi ý tham gia. Anh hưng phấn đến mức sáng hôm chạy một vòng quanh trang viên.
Tất nhiên, để giữ hình tượng “bức cách” của vai chính công Ngu Thương, nguyên tác ít khi miêu tả nội tâm , những cảm xúc đều là Điền Nguyễn tự đoán .
Quả nhiên, sáng hôm khi thức dậy, Ngu Thương ở trạng thái áp suất thấp. Điền Nguyễn đó trò chuyện với Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm: Tôi trại hè, làm thêm, các cứ chơi.
Điền Nguyễn: /đáng thương
Lộ Thu Diễm: Bán manh vô dụng.
Điền Nguyễn đương nhiên gì cũng vô ích, thứ tác dụng chỉ thể là Lộ thúc giục —— kỳ nghỉ hè cuối cùng của cấp ba, cũng là trại hè cuối cùng của thời học sinh, nhiều mối quan hệ thể sẽ định hình trong chuyến “ăn chơi” .
Vì thế Lộ khuyên Lộ Thu Diễm tham gia trại hè, chuyện làm thêm để hãy tính. Ban đầu Lộ Thu Diễm đồng ý. Trong mắt y, trại hè Đức Âm chỉ là một đám thiếu gia tiểu thư du lịch, ăn uống vui chơi, bằng làm kiếm tiền.
Mẹ Lộ liền lạnh mặt : “Con , sẽ cắt hết việc làm thêm của con.”
Lộ Thu Diễm làm , lúc mới miễn cưỡng đồng ý tham gia.
Chỉ riêng tiền phí trại hè của Đức Âm là hai vạn, gần bằng bộ tiền công nghỉ hè của Lộ Thu Diễm —— mà còn kịp kiếm.
Điền Nguyễn rõ Lộ Thu Diễm lo lắng vì tiền. Cậu thì thiếu tiền, nhưng vì lòng tự trọng của Lộ Thu Diễm, thể cho . Dù đưa, Lộ Thu Diễm cũng phần lớn sẽ dùng để giúp gia đình trả nợ.
Nghĩ nghĩ , Điền Nguyễn quyết định hỏi ý kiến Đỗ Hận Đừng, liền gọi điện qua hỏi: “Anh cả, em làm thế nào để đưa tiền cho một , mà làm tổn thương lòng tự trọng của ?”
Đỗ Hận Đừng hiểu nguyên do: “Trên đời còn nhặt tiền mà thấy tổn thương tự tôn ? Vậy thì nhất định là em cho đủ nhiều.”
Điền Nguyễn: “…… Hai vạn nhiều ?”
Đỗ Hận Đừng một tiếng: “Anh cho em hai vạn, em sẽ thấy tổn thương tự tôn ?”
Điền Nguyễn: “Em chỉ thấy keo kiệt.”
Đỗ Hận Đừng: “Vậy thì cho.”
Điền Nguyễn: “Anh cả, Hạ Lan Tư dạy hư .”
Đỗ Hận Đừng: “Đa tạ khen ngợi.”
Điền Nguyễn: “…… cả, cho em và Lộ Thu Diễm tiền tiêu vặt .”
Thời gian của Đỗ Hận Đừng quý hơn nhiều so với việc chuyện vô nghĩa cùng Điền Nguyễn, nên lập tức chuyển tiền tiêu vặt cho hai đứa em tiện nghi. Không ngoài dự đoán, Điền Nguyễn nhận ngay trong tích tắc, còn Lộ Thu Diễm thì vẫn luôn nhận.
Đỗ Hận Đừng thấy thú vị, liền hỏi: “Vì nhận?”
Lộ Thu Diễm: “Vô công bất thụ lộc, Đỗ cần khách khí như .”
Đỗ Hận Đừng: “Nếu cha nhận , thì chính là em trai . Anh trai cho em chút tiền tiêu vặt là chuyện bình thường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-175.html.]
Lộ Thu Diễm: “Đưa hết cho Điền Nguyễn , thích tiền.”
Đỗ Hận Đừng: “Cậu thích ?”
Lộ Thu Diễm: “Đối với , tiền là vật nhu yếu, giống như giấy vệ sinh, khái niệm thích .”
Đỗ Hận Đừng: “Đỗ gia thói quen phát tiền tiêu vặt. Điền Nguyễn cũng là vì , mới mở miệng xin .”
Lộ Thu Diễm: “……”
Đỗ Hận Đừng: “Cậu nhận, sẽ khó chịu.”
Do dự hồi lâu, Lộ Thu Diễm cuối cùng vẫn nhận, trả lời: “Tôi nhớ món nợ , nhất định sẽ trả .”
Đỗ Hận Đừng: “Nếu mười tám tuổi, mà là hai mươi, nhất định theo đuổi .”
Lộ Thu Diễm: “…… cả xin tự trọng, dâu đang phía .”
Sau lưng Đỗ Hận Đừng lạnh toát, kinh ngạc đầu , quả nhiên thấy Hạ Lan Tư thong dong đó.
Hạ Lan Tư mới nhuộm tóc, vẫn là màu champagne, đuôi tóc uốn, buộc lỏng bằng một sợi dây cùng màu da, cố định nơi gáy đầy đặn, vài lọn rơi xuống bên má, tôn lên đôi mắt hồ ly thon dài quyến rũ. Gương mặt như , ánh mắt âm trầm.
“Đỗ tổng thật đúng là trăm công nghìn việc, còn thời gian trêu chọc tiểu nam sinh.” Hạ Lan Tư một tay chống lên bàn làm việc rộng lớn, ngón tay thon dài gõ nhịp đều đều lên mặt bàn.
Mỹ nhân ở bên, Đỗ Hận Đừng nào còn nhớ tới khác. Ánh mắt lướt từ gương mặt phân rõ giới tính, xuống chiếc cổ trắng dài, đến đường da thịt lộ nơi cổ áo sơ mi chữ V mở rộng. Đường xương quai xanh, hõm n.g.ự.c như rót đầy mật ngọt và rượu nồng, mê đến cực điểm.
Chiếc áo sơ mi cổ V phong tình ôm chặt vòng eo, tạo ảo giác chỉ cần một tay là thể ôm trọn. Khung xương chậu cũng thon hẹp, đường cong eo mềm mại như cổ đàn hạc, đôi chân dài bó trong quần trắng càng mang theo vẻ quyến rũ hoang dã.
Đỗ Hận Đừng dùng ánh mắt mà hôn lên cơ thể Hạ Lan Tư, khóe môi cong lên: “Tiểu nam sinh nào sánh với em.”
Hạ Lan Tư mà như : “Ánh mắt , em cũng từng để ý Lộ Thu Diễm.”
“……”
“Hay là chúng cùng theo đuổi , cược xem ai theo đuổi ?” Hạ Lan Tư đưa một đề nghị tự cho là đầy mê hoặc.
Sắc mặt Đỗ Hận Đừng đổi, ánh mắt lạnh. Hắn đưa tay kéo lòng: “Trò cá cược thú vị.”
“Vậy thế nào mới thú vị?” Hạ Lan Tư eo thon chân dài m.ô.n.g cong, đừng hình gầy, thực cũng hơn năm mươi ký. Ngồi đùi Đỗ Hận Đừng nhẹ như một đóa hoa.
Đỗ Hận Đừng siết chặt Hạ Lan Tư trong lòng, gương mặt ôn nhã tuấn tú lộ chút dã tính xâm lược: “Cơ thể em, mới làm sướng.”
Hạ Lan Tư khựng một chút, bật : “Đỗ tổng, lời thật thô.”
“Thô mà lý, chẳng lẽ làm em sướng nhất?”
Hạ Lan Tư vòng tay qua cổ : “Muốn em sướng hơn, thì để em ở .”
Đỗ Hận Đừng cụp mắt , chắc chắn : “Lúc ở em, em sướng nhất.”
“……”
Hạ Lan Tư nghiến răng, chọc tức đến bật , run rẩy trong lòng Đỗ Hận Đừng, như một khối đậu hũ non lò.
Với kẻ bại hoại nho nhã như Đỗ Hận Đừng, làm thể buông tha .
Hắn khóa cửa văn phòng, đặt mỹ nhân lên bàn làm việc, tùy ý xâm phạm.
Giấy tờ rơi đầy đất, máy tính cũng xô đổ, Đỗ Hận Đừng chẳng thèm để tâm, chỉ điên cuồng va chạm Hạ Lan Tư ——
Những rung động ban đầu đối với nguyên tác, tan biến, chỉ còn khát vọng với mắt.
Hạ Lan Tư phối hợp cùng , cùng trầm luân trong biển tình.
Ban ngày ban mặt, trời đất quang minh. Ở Ngu gia trang viên xa xa, Điền Nguyễn bỗng rùng , hắt một cái.
Vừa xong, tin nhắn của Lộ Thu Diễm liền tới.
Lộ Thu Diễm: “Sau đừng xin tiền tiêu vặt cho nữa.”
Điền Nguyễn đoán là vai chính thầm mắng, liền trả lời: “OK.”
Trên đầu màn hình vẫn hiện “Đối phương đang nhập…”, nhưng một phút trôi qua vẫn tin nhắn.
Điền Nguyễn: “Cậu hỏi về Ngu Thương ?”
Lộ Thu Diễm: “……”
Điền Nguyễn: “Hắn đến tập đoàn, trại hè, trông buồn.”
Lộ Thu Diễm: “Anh buồn bằng cách nào?”
Điền Nguyễn: “Mặt lạnh, giống như nợ năm triệu.”
Lộ Thu Diễm: “Năm triệu chắc đủ làm Ngu Thương buồn.”
Điền Nguyễn: “Vậy năm chục triệu.”
Lộ Thu Diễm: “Ừ.”
Điền Nguyễn: “Cậu mau dỗ .”
Lộ Thu Diễm: “…… Không .”
Điền Nguyễn: “Tôi dạy cho , gửi cho emoji / .”
Lộ Thu Diễm: “Cút.”
Điền Nguyễn: “Vậy gửi đại cái gì cũng , miễn là cho thấy quan tâm .”
Lộ Thu Diễm nghĩ một chút, gửi cho Ngu Thương emoji “nắm tay”.
Ngu Thương: “Cậu đ.á.n.h ?”
Lộ Thu Diễm: “…… Không .”
Ngu Thương trả lời nữa.
Lộ Thu Diễm tìm Điền Nguyễn tính sổ: “Hoàn vô dụng, để ý tới .”
Điền Nguyễn: “Cậu tiếp tục gửi.”
Lộ Thu Diễm gửi emoji “tán”.
Ngu Thương: “Cậu đ.á.n.h ?”
Lộ Thu Diễm: “Nhìn cho rõ, đây là tán, nắm tay.”
Ngu Thương: “Ờ.”
Lộ Thu Diễm: “Cậu thể chuyện t.ử tế ?”
Ngu Thương: “Không .”
Lộ Thu Diễm: “Cậu đang làm gì?”
Ngu Thương: “Làm việc.”
Lộ Thu Diễm: “Vậy bận .”
Ngu Thương trả lời nữa.
Lộ Thu Diễm gửi cho Điền Nguyễn: “Hủy diệt thế giới .”
Điền Nguyễn: “Đừng mà!!!!!”
Ầm ầm ——
Mây đen kéo đến, sấm sét vang dội, mặt đất rung chuyển. Vai chính thụ một câu như sấm truyền, thế giới hủy diệt —— tan vỡ.
……
……
Lộ Thu Diễm: “Tôi trại hè.”
Điền Nguyễn trợn tròn mắt: “Quá , thế giới hủy diệt!”