Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 174
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:36:29
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn trở phòng học, phát hiện ánh mắt Lộ Thu Diễm kỳ lạ, khỏi nghi hoặc: “Sao ?”
Lộ Thu Diễm: “Miệng của đỏ, còn sưng.”
“……”
Lộ Thu Diễm mặt biểu cảm mà ngẩn .
Trong mắt khác, dáng vẻ của Lộ Thu Diễm là kiểu sống chớ gần, nhưng trong mắt Điền Nguyễn, rõ ràng chỉ là đang thất thần.
“Lộ Thu Diễm?”
Lộ Thu Diễm hồn, liếc môi một cái, cuối cùng vẫn nhịn hỏi: “Hôn môi thật sự như ?”
“A?”
“Không gì.”
Điền Nguyễn đột nhiên nhanh trí: “Cậu tò mò, hôn môi là cảm giác thế nào ?”
Lộ Thu Diễm phủ nhận: “Tôi mới .”
Điền Nguyễn: “Nếu , sẽ dùng chữ ‘mới’.”
“……”
Điền Nguyễn hắc hắc: “Cậu hôn môi với Ngu Thương , còn tò mò?”
Lộ Thu Diễm hung hăng : “Cái đó tính là hôn môi.”
Điền Nguyễn: “À đúng, nhiều nhất chỉ xem như hôn nhẹ. Hôn môi thật sự thì sâu hơn một chút. Nếu tò mò, thể tìm Ngu Thương thử .”
“Cút.”
Miệng thì , nhưng khi Ngu Thương bước lớp học, Lộ Thu Diễm vẫn theo bản năng liếc môi .
Từ tháng chín năm ngoái đến giờ, Ngu Thương dường như cao thêm một chút, dáng thẳng tắp, đường nét gương mặt cũng ngày càng rõ ràng. Từ ngũ quan còn thanh tú ban đầu, lột xác thành vẻ khí.
Ngũ quan, đặc biệt là đôi mắt và đôi môi , càng toát phong thái riêng. Trời sinh một gương mặt như đa tình bạc tình, môi mỏng, màu sắc nhạt, nhưng mềm mại đến lạ.
Lộ Thu Diễm nhớ mấy “ngoài ý ” xem là hôn môi . Những hình ảnh vốn mơ hồ, đột nhiên đồng loạt ùa về trong đầu ——
Lần đầu là lúc rơi xuống nước truyền khí.
Lần thứ hai là khi thi đấu bóng rổ đè ngã.
Lần thứ ba là trong buổi biểu diễn ca kịch, hoàng t.ử hôn công chúa……
Mặt Lộ Thu Diễm lập tức đỏ bừng, vội vàng tránh ánh mắt Ngu Thương.
Ngu Thương sững tại chỗ: “Lộ Thu Diễm, sốt ?”
Lộ Thu Diễm: “…… Không .”
“Vậy mặt đỏ thế?”
“Thời tiết nóng, ?” Lộ Thu Diễm ba hai cởi áo khoác đồng phục, bên trong là áo sơ mi tay ngắn, để lộ bả vai, còn tức giận trừng Điền Nguyễn một cái.
Điền Nguyễn sợ đ.á.n.h nên thêm gì, chỉ lặng lẽ dời ánh mắt, hướng Ngu Thương hiệu.
Ngu Thương hiểu vị ba nhỏ đang làm mặt quỷ gì, chỉ : “Không sốt là .”
Lộ Thu Diễm cần gấp rút dời sự chú ý khỏi Ngu Thương, thuận miệng hỏi: “Điền Nguyễn, pháo hoa đó là đốt ?”
Điền Nguyễn: “…… Sao ?”
Ngu Thương lên tiếng: “Người phụ trách mua pháo hoa của hội học sinh là , kết quả công tư lẫn lộn, ban ngày ban mặt đem pháo hoa b.ắ.n lên .”
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Tôi đốt pháo hoa ở Đức Âm là vì Đức Âm, đều thấy cả, gọi là công tư lẫn lộn?”
“Anh chắc là đều thấy?”
“…… Chắc là .”
“Tôi chỉ thấy trời một tiếng nổ lớn, năm vạn tiền pháo hoa như ném xuống sông.”
“Cũng hẳn là ném xuống sông chứ? Ít nhất cũng khiến chú ý mà, đúng ?”
Ngu Thương nhàn nhạt : “ , lúc đầu còn tưởng là chỗ nào nổ.”
“……” Điền Nguyễn hỏi, “Có cần bồi thường ?”
“Không cần, dù cha rót tám mươi triệu, đủ để Đức Âm b.ắ.n pháo hoa một trăm năm.”
“Ồ.”
Sau đó, lễ kỷ niệm ngày thành lập trường hầu như còn liên quan gì đến Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn vui vẻ rảnh rỗi, ôn tập bài vở, chuẩn cho kỳ thi cuối kỳ.
Hôm đó tan học về nhà, Ngu Kinh Mặc ở trong thư phòng suốt hai tiếng vẫn . Điền Nguyễn lên gọi ăn cơm, gõ cửa: “Ngu , ăn tối thôi.”
Mơ hồ thấy tiếng ca trầm hùng vang lên, chút quen tai.
“Ngu ?”
“Tinh Đại Lộ! —— Hải Nhĩ!” Bên trong truyền tiếng hô như .
Điền Nguyễn: “…… Ngu !”
Vặn tay nắm cửa xông , Điền Nguyễn kinh hoàng phát hiện Ngu Kinh Mặc quả nhiên đang xem buổi biểu diễn ca kịch học kỳ một của : Tinh và Hải.
Hơn nữa còn dùng máy chiếu, màn sân khấu treo ngay kệ sách.
Như sét đánh, Điền Nguyễn cứng đờ tại chỗ.
Ngu Kinh Mặc hình chiếu, thanh niên ngoài đời thực, biểu cảm đổi: “Tinh đại lộ, em giấu khổ thật đấy.”
Điền Nguyễn suýt nữa thì sụp đổ: “Ngu , đừng xem nữa. Đây là lịch sử đen của em!”
Ngu Kinh Mặc cuối cùng cũng nhịn cong khóe môi: “Quả thật là lịch sử đen.”
“A a đừng xem, đừng xem……”
Điền Nguyễn lao tới gập mạnh laptop , rút nguồn máy chiếu. Thư phòng lập tức yên tĩnh trở , còn tiếng Tinh Đại Lộ và Hải Nhĩ kêu gọi, cũng còn tiếng ca ồn ào của dàn vai phụ.
Điền Nguyễn hổ xen lẫn bực bội hỏi: “Vì xem cái ?”
Ngu Kinh Mặc thong dong đáp: “Bảo bối, cũng là để nhanh chóng khôi phục ký ức thôi.”
“Anh gọi em là gì?”
“Bảo bối. Trước vẫn gọi em như , đúng ?”
“…… Mới .” Điền Nguyễn cạn lời. Ký ức của Ngu Kinh Mặc là dạng mảnh vụn ? Nhớ gì là lập tức đem dùng cái đó.
Dù thế nào, việc Điền Nguyễn thường xuyên cùng Ngu Kinh Mặc làm những chuyện khiến ngượng ngùng, đối với việc khôi phục ký ức quả thật tác dụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-174.html.]
Sau khi nhớ một phần chuyện công việc, Ngu Kinh Mặc xử lý công việc ngày càng thuần thục. Nhờ , Ngu Thương cũng trút gánh nặng, thể từng bước tiếp nhận sự vụ của tập đoàn, vì ép đến mức kiệt quệ.
Người gặp chuyện vui thì tinh thần sảng khoái, quầng thâm mắt Ngu Thương biến mất, ở trường học cũng càng thêm rạng rỡ.
Kỳ thi cuối kỳ diễn đúng những ngày mưa dầm kéo dài.
Không vì vai chính công thụ mà trời đổ mưa, mà chỉ là hiện tượng tự nhiên lúc giao mùa. Trận mưa qua , đồng nghĩa với việc mùa hè thật sự đến. Tuổi trẻ thanh xuân luôn tràn ngập những rung động mơ hồ thể rõ trong mùa hạ.
Với vai chính công thụ, đây là mùa hè cuối cùng của thời học sinh, tự nhiên xảy nhiều chuyện khó quên.
Chỉ là lúc Điền Nguyễn tâm trí hồi tưởng, thi.
Điền Nguyễn xuống xe, chiếc ô do bảo tiêu che sẵn, thấy Ngu Kinh Mặc định xuống theo, liền vội vàng ngăn : “Ngu , đừng xuống. Chân còn đau.”
Ngu Kinh Mặc khựng , kinh ngạc Điền Nguyễn —— giải nghệ vì chấn thương, cứ đến ngày mưa dầm là cơ chân đau nhức. Vết thương thể chữa khỏi, chỉ thể chậm rãi chịu đựng.
Điền Nguyễn móc trong túi một miếng dán giữ nhiệt: “Cái cho , chườm nóng một chút.”
Ngu Kinh Mặc nhận lấy miếng dán cỡ bàn tay, rũ mắt đáp: “Ừ.”
“Em đây. Tan học mà vẫn mưa thì đừng tới đón.”
Ngu Kinh Mặc gì thêm, chỉ bảo: “Thi cho .”
“Ừ!” Điền Nguyễn cầm lấy ô từ tay bảo tiêu, bước cổng lớn Đức Âm. Trong làn mưa lất phất, đến tượng Văn Xương Đế Quân, thành kính cúi lạy mấy cái.
Ngu Kinh Mặc cảnh đó qua cửa sổ xe, khẽ bật .
Tài xế : “Phu nhân nhớ rõ hết thảy của .”
Ngu Kinh Mặc đáp: “Cho nên, cũng nhớ rõ hết thảy về .”
Điền Nguyễn lớp, cắm ô giỏ đựng ô chuyên dụng, chợt thấy Lộ Thu Diễm đang dùng khăn lau tóc ướt trán, liền hỏi: “Cậu dính mưa ?”
Lộ Thu Diễm thờ ơ: “Chỉ ướt tóc với giày thôi, .”
“Đổi giày .”
“Đôi bẩn , mang về nhà giặt.”
“Mang giày của ……” Điền Nguyễn cúi đầu xuống, mới phát hiện cỡ giày Lộ Thu Diễm lớn hơn hẳn hai ba .
Lộ Thu Diễm: “Không cần.”
Ngu Thương bước lớp, ngang qua Lộ Thu Diễm, buông một câu: “Giày để trong ngăn tủ của .”
Lộ Thu Diễm nhất thời kịp phản ứng: “Sao giày của để trong ngăn tủ của ?”
Ngu Thương: “……”
Điền Nguyễn: “Có khả năng nào là đôi giày đó chuẩn cho ?”
Lộ Thu Diễm: “……”
Điền Nguyễn: “Mau đổi , mang giày ướt cả ngày khó chịu lắm.”
Lộ Thu Diễm đổi giày. Giày của Ngu Thương tuy rộng, nhưng vẫn dễ chịu hơn là chật.
Lễ kỷ niệm ngày thành lập trường tiêu hao ít tâm sức của thầy trò. Để tiện hơn, kỳ thi cuối kỳ tổ chức ngay tại lớp. Giáo viên chủ nhiệm cùng giám thị phát đề, chuông reo, kỳ thi chính thức bắt đầu.
Điền Nguyễn bình tĩnh làm ba môn Toán, Văn, Anh.
Ngày hôm mưa dần ngớt, thi tiếp các môn còn .
Ngày thứ ba còn cả thi mỹ thuật……
“Có cần tìm Hạ Lan Tư giúp một tay ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
Điền Nguyễn nghiến răng: “Không cần.”
“Tùy em.”
Kết quả là Điền Nguyễn nhận về một quả trứng vịt to đùng cho môn mỹ thuật.
Điền Nguyễn: “…………” Lần đầu tiên trong đời, thi 0 điểm.
Ngu Kinh Mặc xem bảng điểm xong, đến nửa ngày dứt.
Điền Nguyễn lên án: “Đề tài hội họa cũng quá trừu tượng ! Gọi là ‘Ngày mai tươi ’, em vẽ một căn phòng đầy tiền mặt thì ? Sao chứ??”
Ngu Kinh Mặc đùa: “Có lẽ nghi ngờ liên quan đến tiền giả?”
“……”
Tuy mỹ thuật 0 điểm, nhưng may là tính tổng điểm. Tổng điểm của Điền Nguyễn một nữa giành huy chương bạc, về vị trí á quân khối, còn đặc biệt phát cho Hề Khâm một bao lì xì.
Điền Nguyễn: Phó hội trưởng, cảm ơn.
Hề Khâm: Không cần khách sáo.
Điền Nguyễn: Tôi phát bao lì xì cho , nhận .
Hề Khâm: Không cần.
Điền Nguyễn: Xin nhận lấy, thì yên tâm.
Hề Khâm:?
Điền Nguyễn: Nếu nhận, kỳ nghỉ hè sẽ vui. Nghĩ đến việc thắng , sẽ lo lắng cho trạng thái tinh thần của .
Hề Khâm: Không cần lo, .
Điền Nguyễn: Vậy thì nhận bao lì xì .
Hề Khâm: Thật sự cần.
Điền Nguyễn: Tôi sẽ với Ngu Thương rằng từ chối bao lì xì của , vì thành tích mà buồn bã.
Hề Khâm: Anh nghĩ nhiều .
Điền Nguyễn: Ngu Thương , sẽ lập tức gọi điện cho .
Hề Khâm:……
Ngu Thương thật sự gọi điện cho Hề Khâm, : “Lần chỉ là Điền Nguyễn may mắn hơn thôi, cần gì để tâm như ?”
Hề Khâm hít sâu một : “Tôi để tâm, nhận bao lì xì ?”
“Ừ.”
Hề Khâm mở bao lì xì: 6,66.
Hề Khâm: “……”
Điền Nguyễn: Phó hội trưởng, nghỉ hè vui vẻ nhé ~
Hề Khâm vui vẻ đến mức cả ngày đều lộ rõ vẻ khinh thường.
Đức Âm chính thức bước kỳ nghỉ hè.
Kỳ nghỉ hè tươi và vui vẻ, Điền Nguyễn tới !