Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 173
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:35:32
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Ngu , chờ một chút, em nhà vệ sinh.”
Điền Nguyễn lén lút rời khỏi ghế lô, nhanh như chớp chạy tới khu toilet, rẽ trái rẽ . Cậu móc từ túi một chai nước súc miệng, xé nắp đổ miệng, ngậm suốt một phút mới nhổ .
Cậu hà lòng bàn tay, xác nhận chỉ còn mùi trái cây.
Sau đó lấy một miếng xà phòng thơm dùng một để rửa tay, tiện thể rửa mặt qua loa, chỉnh tóc cho gọn gàng, khiến cả trông sạch sẽ, tươi mới, là chuẩn hẹn hò.
Ra khỏi toilet, Điền Nguyễn móc thêm một miếng kẹo cao su, bóc giấy bạc nhét miệng nhai nhai, khoang miệng tràn ngập hương cam ngọt ngào.
Đến cửa ghế lô, nhổ kẹo cao su , dùng giấy bạc gói , giả bộ như chuyện gì xảy , bước : “Ngu , thôi.”
Ngu Kinh Mặc dậy, hình cao ráo tuấn tú lướt qua , đáp: “Ừ.”
Điền Nguyễn lặng lẽ vứt rác thùng, nhanh chân theo .
Ra khỏi nhà ăn, Ngu Kinh Mặc lập tức về hướng gác chuông. Điền Nguyễn bỗng cảm thấy gì đó , hỏi: “Ngu , ?”
Ngu Kinh Mặc đột ngột dừng bước, đầu : “Đi dạo.”
Điền Nguyễn nghĩ nhiều, thấy xung quanh ít liền tiến lên kéo trộm tay to của Ngu Kinh Mặc một cái: “Đi theo em.”
“Ừ.”
Ngu Kinh Mặc thong dong bước bên cạnh , liếc xung quanh, chỉ hai vệ sĩ, quả nhiên chuẩn sẵn sàng cho bất ngờ.
Khoảng cách từ nhà ăn đến gác chuông chừng một cây , tính là xa. Hai chậm rãi con đường nhỏ rợp bóng cây, bên tai là tiếng nước suối chảy róc rách, chim hót líu lo.
Dưới ánh nắng vàng, thanh niên dáng như trúc như tùng sải bước chân dài, ánh mắt sáng như tuyết, giọng còn trong trẻo hơn cả dòng suối: “Ngu , nhanh lên một chút.”
Ngu Kinh Mặc ở bên cạnh , thực là cố ý phối hợp theo nhịp, chỉ mỉm .
Khoảnh khắc đủ , Ngu Kinh Mặc thậm chí còn hy vọng thể chậm hơn một chút nữa.
Kim giờ và kim phút chiếc đồng hồ gác chuông cổ kính cùng chuyển động, chỉ đúng 11 giờ 45 phút trưa.
“Ngu , nhanh lên nhanh lên……” Điền Nguyễn thật sự sốt ruột, bắt đầu chạy chậm.
Ngu Kinh Mặc đành tăng tốc theo: “Chậm thôi, đợi .”
Điền Nguyễn chẳng để ý gì khác, nắm tay Ngu Kinh Mặc, kéo chạy lên.
Mang giày da vest chỉnh tề mà kéo chạy như , thật là Ngu Kinh Mặc từng chật vật thế bao giờ. Vừa bực buồn , cuối cùng cũng chỉ thể mặc cho thanh niên.
Trước gác chuông quả nhiên bày đầy hoa tươi, còn dựng một cổng vòm hoa, còn tưởng đây là giáo đường, sắp tổ chức một lễ cưới thuần trắng.
Điền Nguyễn giơ hai tay lên, tự phối âm: “Đương đương đương đương đương ~ ?”
Ngu Kinh Mặc sống đến từng tuổi, cảnh tượng gì từng thấy, nhưng vẫn phối hợp đáp: “Đẹp.”
Điền Nguyễn kéo qua cổng hoa, bước tới cửa gác chuông. Ổ khóa nơi đây đổi thành khóa đồng tâm, hai chiếc chìa. Cậu lấy một chiếc đưa cho Ngu Kinh Mặc: “Anh mở ‘khóa tim’ của em, em mở ‘khóa tim’ của .”
Ngu Kinh Mặc từng thấy món , khẽ nhướng mày: “Có ý nghĩa gì?”
“Ban đầu là ý nghĩa vĩnh kết đồng tâm, các cặp đôi sẽ khóa loại khóa lan can cầu. Ngu mất trí nhớ, ký ức giống như khóa , nên em tìm khóa đồng tâm, để chúng mở cho , mở cửa lòng.”
Ngu Kinh Mặc thích cách giải thích . Hắn cầm lấy chìa khóa, cắm ổ khóa, : “Vậy giống như đang trao chìa khóa cho em, còn khóa chính là em.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngón tay Ngu Kinh Mặc xoay nhẹ, ổ khóa bật mở. Đồng thời, Điền Nguyễn cũng mở chiếc còn . Hai chiếc khóa đan chéo thành hình trái tim, rơi xuống, mở .
Điền Nguyễn tháo khóa, đẩy cửa lớn . Hoa tươi, bóng bay, dải lụa rực rỡ, màn sa mỏng manh tạo thành một thế giới cổ tích tràn đôi mắt đen sâu của Ngu Kinh Mặc, khiến đồng t.ử khẽ mở to, ánh lên những tia sáng vụn.
Từ phòng phát thanh vang lên tiếng piano dịu dàng. Ánh nắng và gió nhẹ xuyên qua cửa sổ, rơi cầu thang xoắn ốc phủ hoa, kim đồng hồ lớn đỉnh gác chuông lắc lư, chuyển động rõ ràng.
“Ngu , đây là căn cứ hẹn hò bí mật của chúng , thích ?” Điền Nguyễn vui vẻ hỏi.
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc nhấc chân bước , kéo tay Điền Nguyễn, ánh mắt trầm tĩnh: “Tôi thích. Cảm ơn em vì chuẩn thứ cho .”
Đôi mắt Điền Nguyễn sáng rực. Nếu đuôi, lúc chắc chắn vểnh cao ngất: “Còn nữa.”
“Còn nữa?”
“Đi theo em.”
Điền Nguyễn nắm tay Ngu Kinh Mặc, dẫn lên cầu thang xoắn ốc, giẫm lên t.h.ả.m đỏ rải đầy cánh hoa. Hai bên là cành hoa quấn quanh, treo kín bóng bay, ánh nắng trong khí tạo thành hiệu ứng Tyndall, màn sa theo gió khẽ lay.
Họ chậm rãi lên đến tầng cao nhất. Bên trong mặt đồng hồ khổng lồ, lờ mờ vang lên tiếng bánh răng máy móc ma sát, kèm theo những âm thanh lách cách khe khẽ.
Điền Nguyễn mở ô cửa nhỏ mặt đồng hồ, gió lập tức ùa , mang theo lực hút mạnh.
Ngu Kinh Mặc lập tức kéo chặt : “Cẩn thận.”
Điền Nguyễn bám chặt lấy , còn cố tình nghiêng , suýt ngã lòng Ngu Kinh Mặc: “Cao thật đó. Ngu , dọa ?”
Ngu Kinh Mặc cúi mắt , vạch trần: “Có sợ.”
“Chỉ thôi ?” Điền Nguyễn ngẩng khuôn mặt vô tội: “Anh lo cho em chỉ thôi ?”
Ngu Kinh Mặc đưa tay đóng chặt cửa sổ mặt đồng hồ, khóa : “Cao thế , chúng xuống .”
“Không .” Điền Nguyễn nhảy dựng lên, móc điện thoại , 11 giờ 59. Cậu vội vàng mở cửa sổ phía đối diện, mặt về hướng sân thể dục.
Gió nóng tràn , mang theo từng đợt hương hoa nhè nhẹ.
12 giờ trưa, khi tiếng chuông vang ầm ầm, sân thể d.ụ.c đột nhiên vang lên một tiếng: —Vút! —Bang!!
Gác chuông bắt đầu điểm giờ: Đông —— đông —— đông —— Chậm rãi, kéo dài, đủ mười hai tiếng.
Cùng lúc đó, pháo hoa liên tiếp nổ vang, lách tách ngừng.
Toàn thể thầy trò Đức Âm: “???”
Tên đại thông minh nào giữa ban ngày ban mặt đốt pháo hoa ?
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc bên cạnh , ánh sáng mờ mờ nổ tung bầu trời, bật : “Rất .”
Điền Nguyễn ngẩn . Tính tới tính lui, cuối cùng quên mất ban ngày b.ắ.n pháo hoa thì chẳng thấy rõ gì. Cậu còn định cho Ngu Kinh Mặc một màn tỏ tình lãng mạn, giờ thì tỏ kiểu gì đây?
Quả nhiên, bất ngờ mà, “kinh” mới “hỉ”.
“Ngu ……”
Ngu Kinh Mặc nâng bàn tay to, xoa xoa mái tóc mềm mại sạch sẽ của thanh niên: “Anh thích.”
“Thật ?”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc thích chính là Điền Nguyễn, là những tâm tư bỏ vì , “Hơn nữa, pháo hoa ban ngày cũng một nét thú vị riêng.”
Điền Nguyễn theo. Trên bầu trời, ánh sáng lấp lánh, dù nắng rõ ràng, nhưng vẫn như những điểm kim cương rải rác. như lời Ngu Kinh Mặc, quả thực một vẻ khác, là thứ mỹ lệ mà khác khó cảm nhận .
Đợi đến khi loạt pháo hoa ngượng ngùng tắt hẳn, Điền Nguyễn nghiêng mặt, ngước gương mặt nghiêng tuấn mỹ của Ngu Kinh Mặc.
Đôi mắt phượng của Ngu Kinh Mặc khẽ rũ xuống, môi mỏng hé mở: “Sao ?”
Điền Nguyễn bỗng thấy ngượng, hỏi: “Ngu , buổi hẹn hò thấy thế nào?”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong lên một chút: “Rất .”
“Vậy em thì …… Anh thấy em thế nào?”
Ngu Kinh Mặc nghĩ một chút, : “Không gì sánh .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-173.html.]
Điền Nguyễn ngẩn : “Cái gì gọi là gì sánh ?”
“Vật báu vô giá.”
Khóe miệng Điền Nguyễn căn bản ép xuống : “Thật ?”
“Ừ.”
“Vậy em cho phép hôn em.”
Ngu Kinh Mặc rũ mắt , duỗi tay định khép cửa sổ .
Điền Nguyễn lập tức : “Đừng đóng, thông khí.” Nếu tìm kích thích, dĩ nhiên vẫn nên kích thích thêm một chút.
“Em xác định?”
Ngu Kinh Mặc chống một tay lên khung cửa sổ, hàng mày rậm dài như hai dãy núi xa, đôi mắt sâu thẳm như ao hồ thấy đáy, phảng phất từng đợt xuân ý nhè nhẹ dâng lên.
Điền Nguyễn luồng xuân ý mê hoặc, như rơi thâm cốc, đối diện một con cự long dáng hùng vĩ. Cậu cự long, gương mặt nổi lên hai mảng ửng đỏ, gật đầu.
Ngu Kinh Mặc khom tiến sát, giam thanh niên một vuông nhỏ bên cửa sổ. Gió nhẹ lùa , hương hoa dìu dịu, quả thực là một nơi ngắm cảnh lý tưởng.
Hắn dùng một tay nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của thanh niên, cúi đầu bắt lấy đôi môi vốn quen lời dễ , mềm mại khác thường, như đậu hũ non mới làm.
Hương cam nhàn nhạt tràn ngập khoang miệng hai , đầu lưỡi quấn quýt, trằn trọc cọ xát.
Khi bốn cánh môi tách , đỏ như hoa hồng, ngọt như đào chín.
Ngu Kinh Mặc nhịn hôn thêm nữa. Hắn cảm thấy cái tên Điền Nguyễn quả thật , chỉ cần nếm thử một , liền khiến nhớ mãi quên.
Bờ môi lướt qua khóe môi thanh niên, đến gò má thon gầy, vành tai mềm mại, chiếc cổ thiên nga thon dài trắng nõn, hầu kết quá rõ ràng, dừng nơi xương quai xanh gầy gò nhô .
Ngu Kinh Mặc từng tấc từng tấc thưởng thức.
Điền Nguyễn dâng hiến bản , quên hỏi: “Ngu , nhớ điều gì ?”
Ngu Kinh Mặc ôm lấy vòng eo hẹp gầy của thanh niên bằng một tay, tay chậm rãi cởi từng chiếc nút bộ đồng phục trắng như tuyết của . Ánh mắt hạ thấp, giọng điệu bình thản: “Nhớ một chút.”
“Cái gì?” Điền Nguyễn truy hỏi.
“Sân golf, phòng nghỉ. Khi đó cũng đùa bỡn em như .”
“……” Điền Nguyễn vẫn chịu bỏ cuộc, “Ngoài cái đó thì ?”
“Tạm thời .”
Điền Nguyễn hít sâu một , ngửa cổ mặc cho Ngu Kinh Mặc tiếp tục: “Anh… thấy kích thích ?”
Ngu Kinh Mặc trả lời, chỉ lấy từ trong túi một gói khăn ướt cồn nhỏ, lau cho tiểu Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn lạnh đến run lên, thể tin nổi mà cúi đầu .
Ngu Kinh Mặc nghiêm túc : “Lau qua mới thể tiếp tục hành vi mật.”
“… À.” Điền Nguyễn nhịn xuống, ai bảo Ngu Kinh Mặc là thói quen sạch sẽ ở mức độ thấp chứ, “Mỗi em nhà vệ sinh đều lau.”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong lên: “Ngoan.”
Điền Nguyễn run lên một cái, che giấu sự kích động của . Cậu đối diện Ngu Kinh Mặc, định che , nhưng cổ tay giữ .
“Rất sức sống.” Ngu Kinh Mặc , .
Điền Nguyễn hổ đến chịu nổi, ánh mắt đờ đẫn dán chặt tay của Ngu Kinh Mặc.
Bàn tay lớn, trắng trẻo như nuôi dưỡng trong nhung lụa nhiều năm. Năm ngón tay thon dài đủ để bao trọn bất kỳ bộ phận nào Điền Nguyễn. Trái ngược với vẻ ngoài trắng mịn, lòng bàn tay mang theo cảm giác thô ráp nhè nhẹ, hổ khẩu cũng , dấu vết của việc rèn luyện thể lực lâu năm. Mu bàn tay nổi gân xanh uốn lượn, mạch m.á.u đập mạnh mẽ, như ẩn chứa sức mạnh dời non lấp biển.
Điền Nguyễn bàn tay khống chế, trêu đùa, tựa như một chú chim nhỏ nhốt trong lồng, thoát .
“Ngu …” Điền Nguyễn mềm nhũn đến mức vững nổi.
Ngu Kinh Mặc liền ôm lấy , ép dựa tường, đáy mắt dâng đầy d.ụ.c sắc nóng rực.
“Ngu ……”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc đáp , cho hôn, cho nhiều hơn nữa.
Chỉ là vẫn chừng mực, đang ở bên ngoài, thể vượt qua giới hạn .
Ngu Kinh Mặc nhẫn nhịn đến vất vả, nhưng lý trí vẫn vì thế mà đứt đoạn. Trái , Điền Nguyễn mặt đỏ bừng, rốt cuộc vẫn còn trẻ, nặng nhẹ, chỉ một mực cùng mật mà thôi.
Sau một hồi giằng co, Điền Nguyễn mới trong bụi hoa giấu một tấm lót dã ngoại. Ngu Kinh Mặc bế đặt lên , giúp rửa sạch, chỉnh y phục cho .
Điền Nguyễn chột : “Ngu , em cũng giúp .”
Ngu Kinh Mặc kiên nhẫn đáp: “Không kịp nữa .”
Lúc sắp đến một giờ, buổi chiều còn công việc kỷ niệm ngày thành lập trường, Ngu Kinh Mặc khả năng vắng mặt.
Điền Nguyễn từ khi nào biến thành chỉ còn một vui sướng, trong lòng hụt hẫng, cúi đầu rũ xuống.
Ngu Kinh Mặc một tiếng: “Buổi tối bồi thường cho , ?”
Điền Nguyễn gật đầu như giã tỏi, “Được.”
“Em vì mà động tình như , vui .” Ngu Kinh Mặc thẳng đôi mắt Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn mặt đỏ hồng, nghiêm túc : “Em chỉ vì Ngu mà động tình.”
Hầu kết của Ngu Kinh Mặc khẽ lăn lên xuống, rõ ràng chỉnh đốn thanh niên gọn gàng xong xuôi, mà vẫn nhịn cúi xuống hôn thêm một cái.
Dưới lầu bỗng mơ hồ truyền đến tiếng tranh cãi ——
“Ai da, tháp chuông từ khi nào xinh thế ? Chúng xem thử .” Một nữ sinh .
“Có đang tổ chức đám cưới ở đây ?” Giọng một nữ sinh khác.
Bảo tiêu đột ngột xông tới, dọa hai nữ sinh hét lên: “Lưu manh! Mau trong đóng cửa!”
“Hai vị tiểu thư, các cô thể trong.” Giọng Mao Thất vang lên.
“Tại thể ? Đây là tháp chuông Đức Âm, chúng là học sinh của Đức Âm.” Có lẽ thấy Mao Thất một chính khí, nữ sinh cũng sợ.
“Hai vị tiểu thư, xin mời ngoài.”
“Không , bọn xem nơi rốt cuộc đang giấu thứ gì thể cho ai !”
“Không gì thể cho ai cả, chỉ là và phu nhân của chúng đang hẹn hò ở thôi.”
“Ai da da, trách gì mà bày biện lãng mạn như .” Hai nữ sinh hiểu ý, khúc khích rời .
Điền Nguyễn: “……” Căn cứ hẹn hò bí mật, quả nhiên vẫn đủ bí mật.
Ngu Kinh Mặc hứng thú để tâm, kéo Điền Nguyễn dậy : “Em làm việc của em , tan học cùng về.”
“Được.” Điền Nguyễn lưu luyến xuống cầu thang, nửa chừng thì dừng , “Ngu , nhớ chuyện gì ?”
Ngu Kinh Mặc: “Nhớ một chút chuyện công việc.”
“Thật ?” Điền Nguyễn kinh hỉ, “Vậy thì Ngu Thương cần vất vả như nữa, thể cùng Lộ Thu Diễm yêu đương ?”
Đôi đồng t.ử thâm trầm của Ngu Kinh Mặc trở nên sâu thẳm, “Em để tâm đến bọn họ như ?”
Điền Nguyễn: “…… Giải thích thì phức tạp, Ngu tự nghĩ .”
Ngu Kinh Mặc trầm mặc giây lát, khắp tòa nhà đầy hoa tươi, hỏi: “Nếu vĩnh viễn nhớ chuyện liên quan đến em, em sẽ làm thế nào?”
Điền Nguyễn nghĩ nghĩ : “Vậy thì em sẽ cho chạm , nghẹn c.h.ế.t .”
Ngu Kinh Mặc: “……”
Chuyện , Điền Nguyễn thật sự làm . Ngu Kinh Mặc nghĩ, may mà cơ thể nhận Điền Nguyễn còn sớm hơn cả lý trí, mới thể theo năm tháng mà sinh nỗi nhớ.