Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 171
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:33:59
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Kỷ niệm ngày thành lập trường bận rộn như , chỉ dựa bộ thì vô cùng tốn thời gian, vì thế hội học sinh mở kho trang thiết , phát cho mỗi câu lạc bộ hai chiếc xe cân bằng để làm phương tiện thế việc bộ. Xe cân bằng của câu lạc bộ phiên dịch Ngải Ca và Chúc Chi Chi chiếm mất, Điền Nguyễn chỉ thể vòng qua cửa hội học sinh, tự xin một chiếc.
Xe cân bằng kích thước nhỏ gọn, tiện lợi nhanh nhẹn, Điền Nguyễn học nửa tiếng là thể điều khiển thành thạo.
Uông Vĩ Kỳ mà hâm mộ ghen tị hận: “Tôi cũng xe cân bằng, thể giúp cửa ?”
Điền Nguyễn hào phóng : “Đi theo .”
Thế là Điền Nguyễn cưỡi xe cân bằng phóng vút lên phía , Uông Vĩ Kỳ giống như một con ch.ó đen to xác phía điên cuồng đuổi theo. Đến hội học sinh, Uông Vĩ Kỳ mệt đến mức gần như thè cả lưỡi , thở hồng hộc.
Điền Nguyễn gõ gõ cửa văn phòng phó hội trưởng, với Hề Khâm đang vội vàng đối soát sổ sách: “Uông Vĩ Kỳ cửa chỗ , xin một chiếc xe cân bằng.”
Hề Khâm đẩy gọng kính, tủm tỉm: “Xe cân bằng thì , xe rác thì ngược một chiếc.”
Điền Nguyễn đầu hỏi Uông Vĩ Kỳ: “Xe rác ?”
Uông Vĩ Kỳ: “…… Tôi chỉ cần xe cân bằng.”
Mười phút , chân Uông Vĩ Kỳ nhiều thêm hai bánh xe và một tấm ván gỗ, trợn tròn mắt: “Tại xe cân bằng của giống của Điền Nguyễn?”
Điền Nguyễn: “Như càng rèn luyện khả năng giữ thăng bằng.”
“Vậy chúng đổi cho ?”
“Không , còn dưa ăn…… còn việc làm, bái bai.”
Điền Nguyễn lấy điện thoại , dựa theo lịch sử trò chuyện nhanh chóng khóa vị trí của Lộ Thu Diễm, lập tức chạy tới đó.
Ngày mai chính là lễ khai mạc kỷ niệm ngày thành lập trường, ngày đó là lúc bận rộn nhất. Hội học sinh chỉ điều phối các hạng mục công việc, mà còn bố trí hiện trường khai mạc. Trong trăm công nghìn việc như , dễ xảy sai sót, các ban ngành đều bận đến phát điên.
Việc chủ nhiệm Hồ gặp chuyện như sét đ.á.n.h ngược gây phản ứng quá lớn. Điều duy nhất đáng lo, chính là phòng quảng bá ngày mai sửa xong .
Ngu Thương đang bận rộn vì chuyện .
Còn lúc , Lộ Thu Diễm đang mấy nữ sinh nhỏ tuổi quấn lấy.
Điền Nguyễn đuổi tới hiện trường hóng chuyện, chụp một tấm ảnh gửi thông báo cho Ngu Thương: Kinh! Lộ Thu Diễm nữ sinh vây quanh!
Trong phòng quảng bá đang sửa bàn trộn âm, Ngu Thương cầm điện thoại liếc mắt , giữa mày nhíu .
Điền Nguyễn: “Dựa cái gì các cô kẻ vượt ? Bởi vì các cô tranh giành.”
Ngu Thương: “……”
Điền Nguyễn: “Cải trắng ngon lành heo ủi, lòng đau quá ~”
Ngu Thương: “Câm miệng.”
Điền Nguyễn: “Cậu chuyện với ba nhỏ của như ? Đồ bất hiếu!”
Thiên lôi rền vang ——
Điền Nguyễn: “Ai da đùa thôi, con trai ngoan, mau tới cứu vợ của con ~”
Ngu Thương trả lời nữa, chỉ lặng lẽ đặt thùng dụng cụ xuống, với bên cạnh một câu: “Một lát nữa công nhân sẽ tới sửa chữa.” Rồi tìm Lộ Thu Diễm.
Điền Nguyễn ôm điện thoại hắc hắc, tâm trạng cực , tiện tay trêu chọc Ngu Kinh Mặc: Chồng ơi, tan học tới đón em nhé ~
Ngu Kinh Mặc: “Em lời , sẽ quên.”
Điền Nguyễn: “Bây giờ đầu óc , đương nhiên em nhắc thêm vài .”
Ngu Kinh Mặc: “.”
Điền Nguyễn: “Yêu u / hôn hôn”
Ngu Kinh Mặc: “Không cho hôn.”
Điền Nguyễn: “?”
Ngu Kinh Mặc: “Xin em giữ chừng mực một chút.”
Điền Nguyễn: “Tối nay em biểu diễn cho xem động tác giạng thẳng chân giường, xem ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
Điền Nguyễn: “Biết ngay giả vờ rụt rè mà.”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ / hôn hôn”
Điền Nguyễn lên xe cân bằng, trốn một cây sam cao lớn, chỉ thấy bên bức tường nghệ thuật của khu cao trung hai năm sáu nữ sinh đang . Các cô đều là thiên kim tiểu thư, từ nhỏ nuông chiều, đối mặt với Lộ Thu Diễm cao hơn nửa cái đầu cũng hề sợ hãi.
“Lộ Thu Diễm, rốt cuộc thích ai?” Vị đại tiểu thư dẫn đầu hỏi.
Sau mấy ngày quấy rầy, sắc mặt Lộ Thu Diễm lạnh nhạt: “Tránh .”
“Nếu , chúng cho .”
Lộ Thu Diễm nhịn nhịn: “Tôi thích bất kỳ ai trong các cô.”
Đám đại tiểu thư rõ ràng tổn thương lòng tự tôn, thẹn quá hóa giận: “Lộ Thu Diễm, sẽ hối hận vì chọc chúng .”
“Tránh .” Lộ Thu Diễm tùy ý phá vòng vây, lúc thấy Ngu Thương cưỡi xe cân bằng tiến tới.
Ngu Thương xe cân bằng, như quân vương giáng lâm.
Điền Nguyễn: “……” Cốt truyện đúng .
Xe cân bằng chậm rãi tiến lên, dừng mặt Lộ Thu Diễm. Ngu Thương vốn cao hơn Lộ Thu Diễm, lúc thêm xe cân bằng, càng như hổ mọc thêm cánh, bễ nghễ thiên hạ.
Đám nữ sinh nhỏ tuổi đều khí thế của Ngu Thương làm cho kinh sợ.
Ngu Thương lấy iPad , hỏi: “Các cô tên gì?”
Mấy nữ sinh ngơ ngác báo niên cấp và tên họ của .
Ngu Thương ghi chép , : “Tự ý quấy rầy học trưởng lớp , mỗi trừ một điểm. Không chuyên tâm học tập chỉ nghĩ yêu đương, trừ thêm một điểm.”
“……”
Ngu Thương sang Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm: “Tôi cũng trừ điểm ?”
Ngu Thương: “Đến hội học sinh nhận một chiếc xe cân bằng. Lần gặp tình huống như , chạy nhanh hơn một chút.”
Lộ Thu Diễm: “…… Ồ.”
Sau đó Lộ Thu Diễm cùng Ngu Thương hội học sinh nhận xe cân bằng. Mấy ngày nay y bộ liên tục, quả thực mệt đến gầy hai cân, tiếp tục như chừng lòng bàn chân cũng mài rách.
Điền Nguyễn từ cây sam bước , cưỡi xe cân bằng lặng lẽ đuổi theo.
Nửa đường Lộ Thu Diễm thấy “u linh” Điền Nguyễn lẽo đẽo phía , giật : “Sao phát chút tiếng động nào? Từ chui ?”
Điền Nguyễn u oán Ngu Thương: “Nghịch tử, ba đối với con thật sự thất vọng.”
Ngu Thương nghi hoặc liếc một cái.
Xét bộ đam mỹ Tấn Giang, hầu như từng vai chính công đạp xe cân bằng hùng cứu mỹ nhân vai chính thụ, Ngu Thương đúng là đầu tiên.
Điền Nguyễn: “Bức cách của con ?”
Để phối hợp với tốc độ của Lộ Thu Diễm, xe cân bằng của Ngu Thương chậm. Gió nhẹ thổi bay một lọn tóc của , ánh mắt thẳng phía , giọng nhàn nhạt: “Nếu việc gì, thì đưa xe cân bằng cho Lộ Thu Diễm.”
Điền Nguyễn: “Sao việc? Vì để Ngu khôi phục ký ức, đó là đại sự của !”
Ngu Thương gì.
“Còn nữa, mau tháo cái Phong Hỏa Luân chân , đưa cho Lộ Thu Diễm dùng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-171.html.]
Ngu Thương cúi đầu chiếc xe cân bằng chân, chậm rãi dừng , đưa cho Lộ Thu Diễm, : “Tôi lấy thêm một chiếc khác, dùng tạm .”
Lộ Thu Diễm khách sáo: “Được.”
Ngu Thương về phía hội học sinh. Lộ Thu Diễm còn việc khác làm, thế là cùng Điền Nguyễn giống như hai Na Tra, đạp xe cân bằng lao vun vút trong khuôn viên trường.
Gặp những nam nữ sinh ý định quấn lấy, Lộ Thu Diễm trực tiếp cưỡi xe cân bằng xông tới, dọa bọn họ hét ầm lên.
Điền Nguyễn giơ điện thoại liên tục chụp ảnh: “Lộ Thu Diễm, đỉnh thật!”
Ngày hôm đó, bước WeChat của Mao Thất và Đại Tráng đều vượt quá mười vạn mét…… Đại Tráng trực tiếp tê liệt.
Mao Thất từng bộ đội nên còn đỡ, vẫn thể theo chụp vài tấm “phu nhân học hằng ngày”, đều đặn gửi cho Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc thích xem những tấm ảnh như , phu nhân của hôm nay cũng hoạt bát.
…… Cũng? Ngu Kinh Mặc sực tỉnh, chẳng lẽ cũng như thế ?
Tan học, Ngu Kinh Mặc đến đón tiểu kiều thê của , hỏi: “Hôm nay ở trường bận chuyện gì?”
Điền Nguyễn thần thần bí bí: “Bí mật.”
Đuôi mày Ngu Kinh Mặc khẽ nhướn, tâm trạng : “Tối nhớ biểu diễn cho xem giạng thẳng chân.”
“……”
Đêm đó, Điền Nguyễn tắm xong, mặc áo tắm dài, ở giường biểu diễn giạng thẳng chân. Hai chân dài thẳng trắng, trơn mịn mềm mại; vòng eo mềm dẻo lực, thon gọn đến mức một tay thể ôm trọn; m.ô.n.g cong đầy, khi sấp xuống, hõm eo như thể chứa hai vũng rượu ngon.
“Phu nhân đúng là da trắng xinh , chân dài.” Ngu Kinh Mặc yêu thích rời tay, chậm rãi thưởng thức.
Điền Nguyễn rốt cuộc vũ đạo sinh chuyên nghiệp, giạng thẳng chân một lúc liền eo đau chân mỏi, bệt chăn: “Không ……”
Ngu Kinh Mặc đè lên khoeo chân , động tác mềm dẻo như giao long lượn mây, trầm giọng : “Em thể.”
“Ưm……”
“Ngoan.”
“Ngu , cần……”
“Thật sự cần?” Ngu Kinh Mặc rút tay , đầu ngón tay dính ánh nước, đưa cho Điền Nguyễn xem, “Thân thể của em nghĩ như .”
“……”
Điền Nguyễn chỉ thể mặc cho làm.
“Đồ lừa đảo, còn mất trí nhớ. Em thấy quen đường quen nẻo lắm .” Điền Nguyễn như con cá mặn lật lên chiên, đôi mắt ướt át trừng Ngu Kinh Mặc.
Thái dương Ngu Kinh Mặc lấm tấm mồ hôi, yết hầu lên xuống, giọng trầm đục trong lồng ngực: “Một lạ, hai quen.”
“A……”
Hôm là ngày khai mạc kỷ niệm thành lập trường.
Điền Nguyễn ngủ đến khi mặt trời lên cao mới hoảng hốt tỉnh dậy, miệng đầy bọt kem đ.á.n.h răng kêu lên: “Xong xong ! Muộn mất !”
Ngu Kinh Mặc vội vàng đ.á.n.h răng, tiện thể rửa mặt, : “Chỉ cần đến, lễ khai mạc sẽ bắt đầu.”
“…… Mặt mũi đúng là lớn.”
Ngu Kinh Mặc là cổ đông lớn nhất của Đức Âm, mặt mũi đương nhiên lớn, chỉ là điện thoại gọi đến nổ tung.
Hủy chế độ im lặng, một loạt cuộc gọi nhỡ hiện : hiệu trưởng Lý, hội đồng quản trị, thư ký Anne, trợ lý Từ. Hắn lượt gọi ——
“Hiệu trưởng Lý, bốn mươi phút nữa tới.”
“Trương tổng, cuộc họp hôm nay tạm hủy.”
“Anne, gửi cho danh sách điều động nhân sự cuối năm ngoái.”
“Trợ lý Từ, đến Đức Âm , giúp định tình hình.”
Ngu Kinh Mặc cùng phu nhân thong thả dùng bữa sáng, chỉnh trang xong mới cửa.
Quản gia và vệ sĩ khom lưng: “Tiễn và phu nhân.”
Điền Nguyễn giục tài xế: “Chú Lưu nhanh lên nhanh lên, kịp nữa .”
Ngu Kinh Mặc: “Lái xe thể vội.”
Tài xế đáp: “Tiên sinh phu nhân vững, cố gắng nhanh nhất.”
Cổng lớn Đức Âm treo biểu ngữ, đặc biệt mời thư pháp gia họ Tô đề chữ lớn: Chúc mừng Đức Âm tròn 30 năm thành lập.
Ngoài dàn siêu xe quen thuộc, còn xe truyền thông, xe của các trường bạn. Thấy cảnh tượng , Điền Nguyễn lập tức luống cuống: “Em xuống kiểu gì đây?”
“Không cần xuống.” Ngu Kinh Mặc .
Xe mở đường phía , Maybach chậm rãi tiến Đức Âm, cổng bảo vệ trực tiếp cho qua.
Đèn flash liên tục lóe lên, phóng viên hô: “Xe của Ngu Kinh Mặc!”
Điền Nguyễn cúi đầu như làm trộm, sợ chụp trúng.
Ngu Kinh Mặc bật : “Yên tâm, chụp .”
Maybach tiến khuôn viên, rẽ bãi đỗ xe riêng. Hai bên bãi đỗ trồng đầy t.ử đằng, tuy đến mùa hoa, nhưng lá xanh um cũng đủ che khuất hơn phân nửa.
Hiệu trưởng Lý đích đón: “Ngu .”
Sau khi xuống xe, Ngu Kinh Mặc đỡ Điền Nguyễn. Trợ lý Từ tinh ý thu hút sự chú ý sang chỗ khác, dù sang, cũng chỉ cho rằng Điền Nguyễn là “em vợ” của Ngu Kinh Mặc, tiện đường đưa tới trường mà thôi.
Điền Nguyễn một tiếng “Em về lớp” chạy .
Hiệu trưởng Lý mời: “Ngu , mời bên .”
Lễ khai mạc tổ chức tại sân thể dục, dựng một sân khấu bên cầu thang, chỉ chứa bộ thầy trò Đức Âm, mà còn học sinh trường bạn đến xem, cùng các hiệu trưởng mời đặc biệt.
Mọi khán đài, xì xào bàn tán.
Điền Nguyễn còn kịp về lớp thấy cảnh , vội chạy tới, tìm lớp 11A1, lặng lẽ xuống.
Lộ Thu Diễm phía , đầu liếc : “Sao giờ mới đến?”
Ghế gỗ cứng, Điền Nguyễn thoải mái, gượng: “Dậy muộn.”
Lộ Thu Diễm liếc m.ô.n.g .
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm dậy, từ lấy một miếng đệm cói, ném cho Điền Nguyễn.
“?”
“Lót .”
“……” Điền Nguyễn tuy hổ, nhưng vì dễ chịu, vẫn lót đệm mông: “Cảm ơn.”
Lộ Thu Diễm mặt biểu cảm: “Sau tự mang đệm mềm, đừng trông chờ .”
Điền Nguyễn mới mang đệm mềm, nếu trong mắt bạn học sẽ thành cái gì, công chúa đệm ?
Đều tại Ngu Kinh Mặc, quá dữ dội.
Nghĩ , Điền Nguyễn ngẩng đầu, chăm chú lên sân khấu.
Người đầu tiên phát biểu là hiệu trưởng Lý, trường im lặng, bà nghiêm nghị : “Hôm nay là kỷ niệm 30 năm thành lập Đức Âm. Cảm ơn đến. Đức Âm thể vững ba mươi năm giữa mưa gió, đều nhờ sự ủng hộ và yêu mến của ……”
“Tiếp theo, mời Ngu Kinh Mặc phát biểu.”
Tiếng vỗ tay vang lên. Khi bóng dáng cao ráo tuấn tú như núi ngọc, thanh khiết như thiên thần của Ngu Kinh Mặc bước lên sân khấu, tràng pháo tay càng thêm nồng nhiệt.
Ngu Kinh Mặc mang nụ như gió xuân, ánh mắt quét qua trường, cuối cùng dừng thiếu niên đang ngẩng đầu, vẻ mặt thuần khiết —— bắt đầu mong chờ những “bất ngờ” mà Điền Nguyễn dành cho .