Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-03-22 09:40:14
Lượt xem: 274
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Kẻ tự xưng “tri thức chính là sức mạnh”, tay sai cuối cùng của Vương gia khi g.i.ế.c thành còn đòi tiền, cuối cùng cảnh sát bắt .
“Phu nhân còn ? Ngu từng học quyền đấy.” Trên đường về, tài xế tự cho là hài hước, một câu như .
Điền Nguyễn đang cúi đầu xoa khối da trầy, thì sững sờ: “Quyền ?”
“ , mười lăm tuổi đoạt chức quán quân quốc.”
“……” Cho nên , căn bản cần tay cứu Ngu Kinh Mặc?
“Lắm lời.” Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt cất tiếng.
Tài xế lái xe cho Ngu Kinh Mặc hơn mười năm, tận mắt thấy thiếu niên ôn hòa năm xưa trưởng thành thành đàn ông trầm , đầy khí thế như sấm sét. Ông hiểu rõ tính cách chủ nhân, chỉ mà .
Lần là ngoài ý , nếu còn , Ngu Kinh Mặc để Điền Nguyễn mạo hiểm nữa.
Người như Ngu gia đương quyền, cao ngạo và lý trí, thể đích những lời lộ rõ tình cảm như ? Đương nhiên chỉ thể để tài xế ngầm hiểu mà thôi.
Bị ám sát kiểu , lớn lớn, ở vị trí cao sớm quen, nhỏ cũng chẳng nhỏ, bởi đêm đó Nhị gia, Tam thiếu gia và mấy họ hàng đến nhà, đông nghịt cả phòng khách.
Gia tộc cũng thật kỳ lạ, ngoài Ngu Kinh Mặc , những khác làm gì cũng như thể gắn liền với , hệt như một khối thống nhất.
Điền Nguyễn rụt rè bên cạnh Ngu Kinh Mặc, bọn họ cùng một chuyện, đến mức buồn ngủ suýt ngáp.
“…… Nghe Tiểu Điền học?” Ngu lão gia t.ử hỏi, giọng so với hòa hoãn hơn nhiều, “Học cùng lớp với Ngu Thương ?”
“ .” Ngu Kinh Mặc đáp.
“Đi học là chuyện . Người trẻ tuổi nên chăm sách, đừng làm mấy chuyện .”
“Vâng.”
Điền Nguyễn: “……”
Nói nguyên chủ “ làm việc đàng hoàng” sai, nhưng vẫn khó chịu thật.
Ngu lão gia t.ử bộ đồng phục Điền Nguyễn, gật đầu: “Trông cũng dáng đắn.”
“…… Cảm ơn ông nội khen ngợi.”
Ngu Nhị hừ lạnh: “Hay là chỉ làm bộ thôi.”
Ngu lão gia t.ử liếc sang: “Nếu Ngu Tuấn mà ‘làm bộ’ một chút, cũng đỡ lo.”
“Cha, đừng , Tiểu Tuấn 28 .”
“28 mà đại học còn học xong.”
“……”
Điền Nguyễn nghĩ một hồi, cuối cùng mới nhớ tên Ngu Tuấn là cháu nội của Ngu Nhị, chắt của Ngu lão gia tử, chỉ nhỏ hơn Ngu Kinh Mặc hai tuổi, nhưng gọi là “chú”.
Người học hành, nghề nghiệp, nuông chiều từ nhỏ. Gia đình từng gửi nước ngoài học, kết quả vì đ.á.n.h và dùng t.h.u.ố.c nên đuổi học. Cha là Ngu Phát Đạt đau đầu vì con, khuyên mãi , đành mặc kệ, chỉ Ngu Nhị vẫn hết mực cưng chiều cháu.
Ngu Phát Đạt còn một đứa con riêng, trái chí tiến thủ, hiện đang học ở một trường trung học trọng điểm.
Đứa con riêng sẽ giao tình với Ngu Thương, tình cờ hé lộ thế thật của .
Điền Nguyễn đang thất thần, thì đều dậy, vội theo.
“Không cần tiễn, ngủ sớm . Ngày mai Ngu Thương với Tiểu Điền đều đến trường.” Ngu lão gia t.ử .
Trang viên cuối cùng cũng yên tĩnh trở . Điền Nguyễn nôn nóng về phòng, rửa mặt đ.á.n.h răng, xuống giường. Chưa đến mười phút ngủ say, đến cả sữa an thần vị nhựa đào cũng cần uống.
Sáng hôm học, vô cùng hăng hái, chuẩn sẵn đầy đủ sách vở, mặc đồng phục thể d.ụ.c và giày thể thao, buổi chiều tiết thể dục.
Ngu Kinh Mặc “tiện thể” đưa .
Điền Nguyễn : “Ngu cần ngày nào cũng đưa em .”
Ngu Kinh Mặc giọng nhạt nhẽo: “Không ngày nào, tối nay công tác.”
“À.”
“Hai ngày ở trường đừng gây chuyện.”
Điền Nguyễn phục, trừng mắt: “Em mới gây chuyện.”
Ngu Kinh Mặc dáng vẻ nghiêm túc như một cán bộ già, mắt xa xăm, di động đặt đầu gối, mi mắt rũ xuống phản chiếu ánh sáng mờ. Hắn nâng hàng mi dày dài, bình tĩnh liếc sang Điền Nguyễn: “Em gây chuyện, nhưng chuyện sẽ tự tìm đến em.”
“Tại ?”
“Biết thứ vội vàng nhất đời là gì ?”
“Tổng thống?”
“Là tiền.”
Điền Nguyễn hiểu : “Em cũng chẳng tiền mà.”
Ngu Kinh Mặc chỉ lặng lẽ liếc một cái, ánh mắt như đang một kẻ ngốc.
“…… Em và kết hôn, nhưng tiền của chẳng của em.”
“Ngây thơ.” Ngu Kinh Mặc thản nhiên buông một câu, chiếc Rolls-Royce mới mua chậm rãi dừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-17.html.]
Điền Nguyễn ôm cặp sách xuống xe, bóng lưng chút giận dỗi.
Tài xế : “Ngu , ngài , phu nhân vui .”
Ngu Kinh Mặc đáp, chỉ theo bóng Điền Nguyễn cho đến khi biến mất, mới mở miệng: “Đến công ty.”
Đến lớp, Điền Nguyễn liền quẳng hết những lời Ngu Kinh Mặc đầu, chuyên tâm tiếng Anh buổi sớm, ngay cả giờ giải lao cũng phòng .
Ngu Thương họp Hội học sinh về, thấy trong lớp chỉ mỗi Điền Nguyễn, bèn hỏi: “Sao uống ?”
Điền Nguyễn lấy từ cặp một chai hoa hồng do má Lưu tự pha: “Tôi mang .”
“……” Ngu Thương để ý , cúi đầu chuẩn bài cho tiết .
Sáng nay khi khỏi nhà, má Lưu còn đặc biệt gói thêm cho Điền Nguyễn phần cơm trưa, một hộp đồ ăn nhỏ và một chai hồng, đưa : “Phu nhân , ngài giữa trưa về ăn, thấy nhà vắng vẻ quá.”
Điền Nguyễn đáp: “Nếu má nghĩ , chủ nhân ở nhà thì thể mở nhạc nhảy quảng trường .”
Má Lưu đỏ mặt: “…… Phu nhân chúng nhảy quảng trường vũ?”
Dĩ nhiên là vì trong nguyên tác như . Câu đó khiến thấy vui vui, nên vẫn nhớ rõ. Trong truyện, Điền Viễn thích ngoài dạo, hút thuốc, uống rượu, đ.á.n.h , chơi mạt chược, gần như chẳng bao giờ ở nhà. Mà Ngu Kinh Mặc thì thường công tác, nên hầu trong nhà dịp vui vẻ, tự do hơn một chút, “tự do” ở đây chính là cùng ngoài nhảy quảng trường.
Buổi sáng trôi qua gì đặc biệt. Đến bữa trưa, Điền Nguyễn ăn cùng Ngu Thương và Lộ Thu Diễm, còn chia cho Lộ Thu Diễm phần trứng cuộn má Lưu làm.
Lộ Thu Diễm keo kiệt, cho một chai nước ga, : “Anh giống hai mươi tuổi chút nào, trông như mới mười sáu thôi.”
Điền Nguyễn chỉ .
“Sao kết hôn sớm ?”
“…… Mẹ cần tiền thuốc.” Nhắc đến chuyện , Điền Nguyễn mới chợt nhớ hai, ba ngày đến bệnh viện.
Lộ Thu Diễm thì khựng , gật đầu: “Thì là thế. Tôi tướng thấy là đơn thuần , chẳng giống như bọn họ .”
“Bọn họ?” Điền Nguyễn sang Ngu Thương.
Ngu Thương: “…… Tôi gì hết.”
Lộ Thu Diễm : “Hội trưởng lắm miệng. Là kẻ ăn nho thì nho chua thôi.”
Người nho chua quá nhiều, Điền Nguyễn lười chấp.
Buổi chiều tiết thể dục, Điền Nguyễn đến phòng đồ nam để quần áo. Mỗi khối lớp đều một gian phòng riêng, mỗi một ngăn tủ chiếm khá nhiều chỗ, nên ba gian liền hợp thành một phòng đồ lớn. Ba lớp nam sinh cùng dùng một phòng, chỉ rèm vải mỏng ngăn cách từng khu.
Sân thể d.ụ.c của trường rộng, tiết là ba lớp học chung. Dù là phòng đồ, nơi đây vẫn sạch sẽ và thoang thoảng mùi hương nhẹ, xứng đáng là trường quý tộc.
Điền Nguyễn tủ của , cởi áo sơ mi, mặc áo thể thao cổ tròn.
“Còn tưởng là gà luộc, ai ngờ dáng cũng ghê. Có cả cơ bụng hả?” Một nam sinh .
Điền Nguyễn nghiêng tránh : “Thích đ.á.n.h , tự nhiên luyện thôi.”
Nam sinh hổ thu tay : “Đánh ? Nổ quá đấy.”
Điền Nguyễn siết nắm tay hù dọa: “Muốn thử xem ?”
Thật chỉ dọa thôi, chứ bản vốn đ.á.n.h . vì vẫn chú ý rèn luyện, cơ bắp tuy mảnh nhưng khá săn chắc.
“Đánh . Cậu tên Điền Nguyễn ? Tôi là Uông Vĩ Kỳ.” Nam sinh đưa tay bắt.
Điền Nguyễn bàn tay ướt mồ hôi của , chỉ lặng lẽ quần thể d.ụ.c bước ngoài: “May mà họ Vương.”
Uông Vĩ Kỳ ngạc nhiên chạy theo: “Vì ?”
“Thiên lương Vương phá, định luật tiểu thuyết.”
“Nơi tiểu thuyết.” Uông Vĩ Kỳ vô tư lớn: “Này, Điền đồng học, chờ chút nữa chúng cùng tập hít đất nhé, hợp tác ?”
Điền Nguyễn khựng một bước.
Hai hít đất?
Cậu bỗng nhớ , chính là tiết thể d.ụ.c !
Trong nguyên tác, lớp 1 và lớp 6 học chung, khi chia cặp tập hít đất, ai dám ghép với Lộ Thu Diễm kiêu ngạo khó gần, nên Ngu Thương chủ động đến làm cặp với y.
Kết quả, hai vì động tác phối hợp quá sát mà suýt hôn , tình tiết kinh điển mở đầu cho “tình cảm mập mờ” giữa công và thụ.
Mà cảnh … sẽ tận mắt chứng kiến!
Điền Nguyễn: A, kích động quá!
Kích động đến mức thể diễn tả, lập tức chạy .
Uông Vĩ Kỳ gọi với theo: “Ê?! Không tập cùng ?”
Điền Nguyễn rõ, đầu : “Cậu cũng xem ? Mau lên !”
“…… Ai !”
“Phịch” một tiếng, Điền Nguyễn va một bức tường thịt rắn chắc, ôm đầu ngẩng lên ——
“Chạy cái gì mà hấp tấp .” Ngu Kinh Mặc ánh mắt khẽ trầm, nâng bàn tay khớp xương rõ ràng, gỡ xuống khỏi tóc Điền Nguyễn một chiếc lá cỏ dính từ khi nào.
Điền Nguyễn ngây ngẩn đàn ông tuấn mỹ mặt: “Ngu , ở đây?”
Ngu Kinh Mặc: “Nhìn dáng vẻ của em, giống như sắp làm chuyện yêu đương.”
Điền Nguyễn: “……”