Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 168
Cập nhật lúc: 2026-04-04 05:01:28
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn hình thon gầy, tứ chi dài mảnh, vai gầy eo hẹp, trắng mịn. Nằm chiếc giường lớn rộng hai mét trong phòng ngủ chính, trông như một khối ôn nhuận sinh quang của dương chi bạch ngọc, ẩn hiện giữa lớp đệm chăn tơ tằm màu xám nhạt, khiến khỏi say mê thưởng thức.
Ngu Kinh Mặc rũ mắt phượng, hàng mi dày dài che khuất đôi đồng t.ử thâm trầm, khóe môi mỏng khẽ mím , khiến ngoài khó mà đoán cảm xúc.
Điền Nguyễn khẽ túm một góc chăn lông ngỗng, miễn cưỡng che chỗ trọng yếu. Động tác rõ ràng vụng về, cố tỏ thành thạo mà quyến rũ: “Ngu , tới ?”
Những giọt nước từ mái tóc đen nhánh nhỏ xuống, dừng gương mặt đường nét rõ ràng của Ngu Kinh Mặc, theo đường cong sắc bén của cằm trượt xuống xương quai xanh nhô , đọng thành một giọt trong suốt, tròn trịa.
Điền Nguyễn chằm chằm chớp mắt.
Bụng Ngu Kinh Mặc khẽ nóng lên, chút chịu nổi ánh mắt của , lạnh giọng : “Đi ngoài.”
Điền Nguyễn hề dọa, gối mặt lên chiếc gối mềm mại, một tay đặt lên eo sườn thon gầy, nắm chặt góc chăn, : “Không . Em thích Ngu , em ngủ cùng Ngu .”
“……”
“Chúng là phu phu hợp pháp, ngủ cùng cũng là chuyện nên làm.”
Sắc mặt Ngu Kinh Mặc đổi, thản nhiên đáp: “Chúng chỉ là hôn nhân hợp đồng.”
“Nếu hứng thú với thể em thì mới thể lời như .” Điền Nguyễn khẽ, ánh mắt liếc về nơi ngạo nghễ của Ngu Kinh Mặc.
“……”
Có tác gia từng , đời ba thứ thể che giấu: hắt , nghèo túng, và tình yêu.
Hiện tại, Ngu Kinh Mặc thể bổ sung thêm một thứ nữa, phản ứng bản năng của đối với thanh niên mặt. Giống như măng non mùa xuân gặp mưa, chỉ một đêm thể kìm nén mà phá đất chui lên.
Cảm nhận luồng táo ý dâng lên, Ngu Kinh Mặc cố gắng kiềm chế, xua đuổi thanh niên đang dụ dỗ phạm sai lầm: “Tôi trong chín tháng chúng sẽ sống chung , nhưng hành vi hiện tại của điều một phu nhân nên làm.”
Điền Nguyễn vẫn nhúc nhích, hỏi ngược : “Vậy là phu nhân của , em nên làm gì?”
“Ít nhất hoa hòe lộng lẫy như bây giờ.”
“Hoa hòe lộng lẫy?” Điền Nguyễn tò mò thể trần trụi của , “Em còn chẳng lấy một mảnh quần áo, gọi là hoa hòe lộng lẫy?”
Ngu Kinh Mặc gì. Trong mắt , từng cử động của thanh niên lúc đều là hoa hòe lộng lẫy.
Đặc biệt là đôi chân dài thon thả , sắc như ngọc, non mềm tựa đào mận, thấp thoáng giữa bóng hoa che phủ, như thôi.
“Đi ngoài.” Ngu Kinh Mặc làm bộ hiểu phong tình, mạnh mẽ đuổi .
Điền Nguyễn chẳng những sợ, trái còn cảm thấy dáng vẻ lạnh lùng của Ngu Kinh Mặc mang theo một loại trang nghiêm thánh khiết khó tả, tựa như thiên thần. Còn chính là yêu tinh mê hoặc đạo tâm của thiên thần.
Ý nghĩ lóe lên trong đầu khiến Điền Nguyễn rùng , mím môi rộ: “Không .”
Nụ quá , suýt nữa khiến Ngu Kinh Mặc thất thần. Hắn lạnh mặt : “Tôi đếm ba tiếng - ba, hai, một.”
Thanh niên chỉ mỉm .
Ngu Kinh Mặc trầm mặc giây lát, vươn bàn tay to nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của Điền Nguyễn, đột ngột nhấc lên.
Điền Nguyễn bất ngờ mất thăng bằng, lập tức trần trụi ngã vòng ôm dày rộng ấm áp của Ngu Kinh Mặc.
Da kề da, thịt sát thịt, lồng n.g.ự.c nhỏ nhắn của Điền Nguyễn áp lên lồng n.g.ự.c rắn chắc của Ngu Kinh Mặc.
Điền Nguyễn thuận thế đặt cằm lên bờ vai rộng của , hai tay ôm chặt, một chân cũng vắt lên, giống như con lười treo .
Ngu Kinh Mặc: “……”
Hạ bàn Ngu Kinh Mặc vững, nhưng giọng còn định: “Xuống .”
Điền Nguyễn nũng nịu: “Không xuống. Em thích Ngu , em dán dán với Ngu .”
“……”
“Ngu cũng thích em.” Điền Nguyễn đầy ẩn ý cọ cọ chiếc khăn tắm.
Thân thể Ngu Kinh Mặc trong nháy mắt cứng đờ, giọng càng trầm xuống: “Xuống .”
“Không xuống xuống xuống xuống ~”
Ngu Kinh Mặc kéo thanh niên xuống, nên đặt tay . Trên thanh niên, chỗ nào cũng như dương chi bạch ngọc ôn nhuận, trắng mịn như băng tuyết, mỗi nơi đều là vùng cấm thể tùy tiện chạm .
Nhịn nhịn, Ngu Kinh Mặc cuối cùng nắm lấy gối đầu gối của thanh niên, cứng rắn bẻ xuống.
Vừa bẻ xuống, Điền Nguyễn nhảy lên , từ con lười biến thành rắn, vụng về mà mê hoặc vị thần t.ử thánh khiết vô cấu đỉnh tuyết sơn. Chiếc khăn tắm theo đó trượt xuống.
Hóa thần t.ử cũng thánh khiết, ít nhất, lớp mặt nạ trắng ngần , là d.ụ.c vọng dữ dội.
Trong vô vàn giằng co quấn quýt, Điền Nguyễn nữa quăng ngã xuống giường, hai tay ôm cổ Ngu Kinh Mặc, đôi mắt ngấn nước long lanh: “Ngu , làm đau em.”
Động tác Ngu Kinh Mặc khựng , rũ mắt xuống, quả nhiên thấy thanh niên để vài vết hồng nhạt, giống như cánh đào vò nát rơi rải rác.
“…… Xin .” Ngu Kinh Mặc gần như nín thở, thở thanh niên quá đỗi ngọt ngào.
Bốn mắt , Điền Nguyễn tiến sát .
Hơi thở quấn quýt, bốn cánh môi chỉ cách trong gang tấc.
Ngu Kinh Mặc đột ngột hồn, lùi lên . Điền Nguyễn ôm cổ đuổi theo, khóe môi lướt qua một mảnh mềm mại.
Tránh kịp, Ngu Kinh Mặc đón lấy đôi môi của thanh niên, cả hai nữa ngã xuống, như đôi cá chép chơi đùa trong nước, lúc chìm lúc nổi, quấn quýt rời.
Điền Nguyễn nếm nụ hôn mong chờ từ lâu, kích động mà c.ắ.n cắn loạn xạ.
Chợt Ngu Kinh Mặc hít mạnh một , vị tanh nhàn nhạt của sắt lan tỏa .
Điền Nguyễn buông , thấy môi của Ngu Kinh Mặc rỉ vài giọt m.á.u đỏ tươi khác thường, trầy xước da, khẽ : “…… Thật xin .”
Ánh mắt Ngu Kinh Mặc đổi, nhấp vết máu, giọng điệu nhàn nhạt: “Không hòa giải thì cái gì cũng làm , đến cả hôn môi cũng ?”
Điền Nguyễn hổ: “Em… em nhiều…… Mỗi đều là chủ động.”
Ai bảo Ngu Kinh Mặc học cái gì cũng nhanh, mà Điền Nguyễn dù hôn cả ngàn , vẫn học kỹ xảo hôn môi. Cậu thậm chí từng nghi ngờ đầu lưỡi đủ dài .
Ngu Kinh Mặc khẽ nhướng mày: “Phải ?”
Điền Nguyễn nghiêm túc gật đầu.
Ngu Kinh Mặc đưa tay , ngón cái nghiêng nâng cằm thanh niên, chạm đến hàm răng trắng tinh như vỏ sò: “Mở miệng.”
Điền Nguyễn ngoan ngoãn hé miệng, để mặc Ngu Kinh Mặc kiểm tra.
Có những sinh hàm răng đều tăm tắp, trắng tinh, thậm chí từng sâu răng, Điền Nguyễn chính là như . Từ nhỏ đến lớn từng trám răng, cũng ít khi đau răng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-168.html.]
“Không răng khôn.” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn tự hào gật đầu: “ , răng em khít.”
“Bảo ngốc.”
“……”
Vừa mới đ.á.n.h răng xong, trong khoang miệng Điền Nguyễn còn vương mùi kem đ.á.n.h răng chanh bạc hà. Trên mặt bôi nước dưỡng da, thoang thoảng mùi hương, huống chi còn mùi sữa tắm hoa quế.
Cậu trừng mắt như , chẳng những khí thế, ngược giống như đang làm nũng.
Ngu Kinh Mặc nhịn tiến sát môi , bàn tay cũng bắt đầu an phận, hạ giọng : “Vậy giao cho .”
Đôi mắt Điền Nguyễn sáng lên: “Được.”
Ngu Kinh Mặc thuần thục hôn thanh niên, nhẹ nhàng xoa nắn, chậm rãi day nghiền, tựa như từng lặp vô động tác , thể sớm quen thuộc đến mức cần suy nghĩ.
Hơi thở rối loạn trong sự giao hòa dần dần trở nên quy luật, từ quy luật biến thành hỗn loạn vô trật tự. Trong sự hỗn loạn , sinh cơ cuộn trào, khí thế dâng cao.
Ngu Kinh Mặc từng bước chiếm lĩnh.
Điền Nguyễn liên tiếp bại lui.
Giống như mỗi đây, luôn là Ngu Kinh Mặc tấn công, Điền Nguyễn giả vờ chống đỡ đôi chút, nhưng nhanh đ.á.n.h tan tác, giơ tay đầu hàng.
Điền Nguyễn ngửa cổ trắng như thiên nga, rõ ràng trong chuyện là học tra, mà vẫn cố dạy Ngu Kinh Mặc: “Chậm một chút… nhanh một chút… chậm xuống……”
“Đừng .” Ngu Kinh Mặc nắm lấy hai đầu gối của thanh niên, “Tôi làm thế nào.”
Điền Nguyễn để mặc , mặt đỏ bừng: “Anh ? Anh nhớ cái gì ?”
Ngu Kinh Mặc từ xuống : “Phu nhân, chỉ mất một năm ký ức, mất bộ ký ức cả đời.”
“…… Trước em, cũng loại ký ức ?”
“Không ăn qua thịt heo, chẳng lẽ còn từng thấy heo chạy?”
Điền Nguyễn tưởng tượng nổi Ngu Kinh Mặc sẽ xem mấy thứ đó: “Anh xem heo chạy kiểu gì?”
Ngu Kinh Mặc nghĩ nghĩ: “Nghe đồn.”
Điền Nguyễn sững , bật : “Vậy còn từng thấy heo chạy.”
Ngu Kinh Mặc bẻ chân , ép xuống, làm một động tác giống như vũ đạo quá khó: “Bây giờ thì thấy.”
Điền Nguyễn ôm , móng tay ngắn cào lên lưng Ngu Kinh Mặc vài vết hằn: “Em mới… heo.”
“Vậy em là gì?”
“Anh xem?”
“Mèo, thỏ, nai con, sóc.” Ngu Kinh Mặc chậm rãi chiếm hữu , “Mèo sẽ cào , thỏ c.ắ.n , nai con nhảy nhót, sóc thì leo cây. Mấy cái em đều .”
Điền Nguyễn ngước mặt , trong mắt tràn đầy vui sướng: “Vậy Ngu chính là sói đuôi to.”
“Ừm?”
“Gian xảo.”
Hầu kết Ngu Kinh Mặc lăn lên xuống, thể tiến tới, mồ hôi mịn dần thấm : “Phải ?”
Điền Nguyễn “a” một tiếng, “ừ” một tiếng, lúc thể trả lời rõ ràng nữa.
……
Xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng, đêm nay Điền Nguyễn tiêu tốn chỉ ngàn vàng.
Ngu Kinh Mặc cũng “tiêu tốn ngàn vàng” như . Sau khi ôm thanh niên tắm rửa thêm một , mới ôm nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ngủ muộn nhất, tỉnh sớm nhất. Ngu Kinh Mặc thanh niên đang ngủ say bên cạnh, vẫn cảm thấy khó tin.
Hắn thể cho phép một khác ngủ trong phòng ngủ chính của , hưởng thụ hơn phân nửa quyền lợi trong lãnh địa riêng tư của —— xem tủ quần áo, một nửa là quần áo của Điền Nguyễn.
Trang trí phòng ngủ chính cũng hợp thẩm mỹ của Ngu Kinh Mặc, bao gồm cả con capybara nhồi bông ném từ giường xuống đất .
Xâm nhập đến mức độ , căn phòng ngủ chính ban đầu chào đón chủ nhân còn đến mức nào, thể tưởng tượng .
Ngón tay Ngu Kinh Mặc lướt qua gương mặt, sống mũi, vành tai, xương quai xanh của Điền Nguyễn.
Đạp tuyết tìm mai, hai đóa hồng mai nở rộ rực rỡ, là kết quả của sự chăm sóc tỉ mỉ.
Ngu Kinh Mặc cong môi , thích những dấu vết ……
Ngoài cửa sổ, chim sơn tước ríu rít, ánh nắng rực rỡ. Rèm cửa dày hé một khe sáng, quấy nhiễu thanh niên đang ngủ say giường. Cậu chậm rãi mở mắt, ánh đầu tiên liền bắt gặp trong lòng.
Vì thế, một ngày tràn đầy hy vọng bắt đầu.
“Chào buổi sáng.” Ngu Kinh Mặc .
“Chào buổi sáng, Ngu .” Điền Nguyễn thẹn thùng chui trong chăn, túm một góc che kín .
Động tác khiến Ngu Kinh Mặc thấy buồn : “Tối qua lớn gan như , hôm nay lá gan co ?”
“…… Lạnh.” Điền Nguyễn thật.
Ngu Kinh Mặc sững , bật : “Vậy em sửa thói quen đá chăn .”
Điền Nguyễn lý: “Đều là chiều . Chỉ cần ở đây, nhất định sẽ đắp chăn cho em.”
“Nếu đắp cho em thì ?”
“Không . Em tự ngủ cũng đá chăn, nhất định là do hỏa khí quá lớn, làm em nóng. Cho nên chịu trách nhiệm, đắp chăn cho em.”
Ngu Kinh Mặc chọc : “Hóa là của .”
“ .” Điền Nguyễn cũng , lúm đồng tiền má tựa như rượu ngọt lên men, ngọt ngào mềm mại.
Ngu Kinh Mặc chợt thất thần, trong đầu hiện lên một cảnh tượng giống hệt, cũng là buổi sáng nhàn rỗi như , thanh niên ngủ nướng chịu dậy, còn kéo cãi .
“…… Ngu ? Ngu ?” Điền Nguyễn gọi mấy tiếng, “Anh… sẽ nhớ cái gì chứ?”
Ngu Kinh Mặc hồn: “Không .”
“Ồ.” Điền Nguyễn thất vọng.
Ngu Kinh Mặc suy nghĩ : “Có lẽ làm thêm vài nữa thì sẽ nhớ .”
Điền Nguyễn: “?”