Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-04-04 04:59:47
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Cuối cùng, Điền Nguyễn vẫn khuất phục những lời dụ dỗ dỗ dành của Ngu Kinh Mặc.

Cậu quỳ gối tấm ga lụa tơ tằm màu xám nhạt mềm mịn, đầu gối còn lót một chiếc chăn mỏng xuân hạ êm ái.

Năm ngón tay thon dài trắng nõn của Điền Nguyễn bấu chặt chăn, để những nếp nhăn sâu, vòng eo cong lên như một cây cung căng tràn sức bật và độ dẻo dai.

cây cung , đặt một mũi tên sắc bén bách phát bách trúng, thế gì cản nổi. Nơi mũi tên qua, ánh đèn rực rỡ bừng sáng, rõ ràng như ban ngày.

Ánh mắt Điền Nguyễn chút mê ly, môi hé mở, giữa hàm răng trắng giấu một đoạn đầu lưỡi mềm mại, phát âm thanh mơ hồ: “Ngu ……”

Ngu Kinh Mặc ôm chặt lấy , c.ắ.n lên gáy trắng như tuyết, lưu dấu răng nhạt nhòa, thấp giọng hỏi: “Thích ?”

Hai má và vành tai Điền Nguyễn đỏ bừng như lửa đốt, chống đỡ nổi mà nghiêng tựa lên gối, lời nghẹn nơi cổ họng.

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Nhớ ?”

Điền Nguyễn c.ắ.n môi, hổ tức tối mà trừng mắt. Đôi mắt màu nâu cà phê ánh đèn vàng đầu giường giống như hổ phách, trong trẻo lấp lánh.

Ngu Kinh Mặc hôn lên mí mắt , giọng trầm thấp: “Anh nhớ em.”

Điền Nguyễn chịu nổi nhất là giọng trầm thấp của Ngu Kinh Mặc vang bên tai, khiến cả thần kinh lẫn đại não đều tê dại. Lý trí kịp phản ứng, lời buột miệng thốt : “Em cũng nhớ .”

“Nhớ cái gì?”

“Nhớ tất cả……”

Ngu Kinh Mặc khẽ , bàn tay to ôm trọn vòng eo gầy gò của thanh niên, nhấc lên để lòng .

Thanh niên trong lòng như một vũng nước, mềm mại xương, khiến chỉ nâng niu trong tay.

“Anh cho em tất cả của .” Ngu Kinh Mặc ôm chặt , chiếm lấy đôi môi, chiếm lấy bộ con .

Điền Nguyễn khẽ kêu một tiếng, đó ký ức dần trở nên mơ hồ……

Không qua bao lâu. Chỉ khi Điền Nguyễn tỉnh , vòng eo rã rời. Lúc ăn sáng ghế cảm thấy khó chịu, Ngu Kinh Mặc thấy liền cho thêm một tấm đệm.

Tấm đệm mềm do quản gia chuẩn cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Ông đến mức thấy mắt, vui vẻ trải đệm cho .

Điền Nguyễn vốn định cần, nhưng cơ thể vô cùng thành thật, thích ghế mềm.

Ăn xong chuẩn học, khi Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc bôi thuốc. Cảm giác mát lạnh lan , gió lùa thẳng .

“Vẫn còn định bộ xuống ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.

Điền Nguyễn cố chấp đáp: “Đi.”

“Nếu nghị lực của em dùng lên nhiều hơn chút nữa, sẽ vui.”

“…… Lần chẳng em dùng mấy tiếng liền ? Từ đây đến trường chỉ mất mười phút thôi. Được , chúng mỗi mười phút.” Điền Nguyễn xách cặp sách nhỏ, ấn nút mở cửa.

Ngu Kinh Mặc nhướng mày: “Mỗi ngày mười phút, một năm là 3650 phút. Tính tròn 3600 phút, tức là 60 tiếng. Nếu mỗi chúng ba tiếng, thì chừng đó thời gian đủ làm suốt hai mươi ngày.”

Điền Nguyễn thể tin nổi : “Nếu tính như , một ngày làm việc tám tiếng, một năm gần ba nghìn tiếng. Mỗi ba tiếng, đủ cho chúng làm cả nghìn ngày.”

“……”

Bốn mắt , Ngu Kinh Mặc thở dài: “Em thắng.”

Điền Nguyễn mắt sáng lên , đắc ý bước xuống xe, đóng cửa : “Ngu , tạm biệt.”

Cửa sổ xe hạ xuống, Ngu Kinh Mặc : “Tan học tới đón.”

“Ừ.” Điền Nguyễn vẫy tay chào.

Chiếc Maybach như thường lệ chậm rãi hòa dòng xe cộ. đúng lúc , một chiếc xe tải nhỏ lao tới mất kiểm soát, rầm một tiếng, tông thẳng đuôi Maybach!

Khung xe Maybach vốn vững, cú va chạm dữ dội , xe chỉ trượt ven đường, đầu xe đ.â.m bồn cây xanh, ảnh hưởng đến các xe khác.

Ngược , chiếc xe tải nhỏ do quán tính quệt liên tiếp bảy tám chiếc xe. Trong chốc lát, đường phố vang lên tiếng còi inh ỏi, tài xế và đường hoảng loạn.

Điền Nguyễn nhất thời kịp phản ứng. Đến khi khói trắng bốc lên từ cốp Maybach, bộ não như đóng băng của mới vận hành trở , tim đột nhiên đập mạnh một nhịp.

Cậu rõ, với phận cha của vai chính công nắm giữ bàn tay vàng lớn nhất thế giới , Ngu Kinh Mặc chắc chắn sẽ . khoảnh khắc , vẫn thể kiềm chế nỗi hoảng sợ, vì yêu mà sợ hãi, vì yêu mà lo lắng.

“Ngu !” Mặc cho những chiếc xe xung quanh còn dừng hẳn, Điền Nguyễn bất chấp tất cả lao tới.

Tiếng còi của Maybach vang lên dứt, cửa xe như kẹt cứng, thế nào cũng mở .

Điền Nguyễn đập mạnh cửa kính, cố rõ tình hình bên trong, nhưng kính xe là loại chỉ từ một phía, chỉ thấy gương mặt hoảng loạn của chính phản chiếu.

“Phu nhân!” Mao Thất chạy tới, thử mở cửa xe. Dù dùng hết sức bình sinh cũng tài nào mở .

Bốn vệ sĩ lượt tiến lên, đẩy Điền Nguyễn sang một bên. Khi lo đến mức làm , đầu tìm quanh định kiếm hòn đá đập kính, thì chợt thấy một ảnh thiếu niên cao gầy chạy tới, “Lộ Thu Diễm!”

Lộ Thu Diễm hai lời, tung một cước đá mạnh kính xe ——

Kính xe hề sứt mẻ.

“C.h.ế.t tiệt, đây là kính chống đạn ?” Lộ Thu Diễm tiếp tục đá.

“Là kính chống đạn.” Mao Thất móc một con d.a.o nhỏ, cắm khe kính, dùng sức nạy, “Đá!”

Lộ Thu Diễm liền liên tiếp tung thêm mấy cú đá mạnh.

Điền Nguyễn đẩy mấy vệ sĩ còn giúp , tự tiến lên, cùng Lộ Thu Diễm hợp lực đá kính xe.

Rầm rầm liên hồi, cuối cùng kính xe phát một tiếng xoạt, nứt vỡ thành nhiều mảnh, thêm một cú đá nữa liền sập xuống.

Điền Nguyễn lập tức lao tới kiểm tra: “Ngu !”

Ngu Kinh Mặc hôn mê, chỉ là lông mày nhíu chặt, đôi mắt phượng lạnh lùng. Một vệt m.á.u đỏ tươi theo gương mặt tuấn tú chảy xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-164.html.]

“Ngu , ?” Điền Nguyễn màng mảnh kính vỡ, đưa tay ấn nút mở cửa. Cửa xe cuối cùng cũng mở một cách khó khăn, “Ngu , mau ngoài.”

Ngu Kinh Mặc đỡ trán, thần sắc nghiêm nghị. Ngoài vệt m.á.u mặt, những nơi khác đều lạnh lẽo như băng sơn. Hắn bước khỏi xe, liếc xung quanh một vòng, hỏi: “Chuyện gì xảy ?”

Thấy thương nặng, Điền Nguyễn thở phào nhẹ nhõm: “Chúng bệnh viện ngay.”

Lộ Thu Diễm kéo tài xế từ trong xe . Tài xế đầu óc choáng váng, nhưng vì túi khí bật nên thương gì nghiêm trọng. “Xin Ngu , tránh kịp chiếc xe tải nhỏ .”

Chiếc xe tải màu cam vốn dừng gấp giữa đường. Tài xế thấy xe phía tránh liền đạp ga bỏ chạy. lúc cảnh sát giao thông tới nơi, thổi còi gọi nhưng kịp, lập tức cưỡi mô-tô đuổi theo.

Một cảnh sát khác ở xử lý hiện trường, : “Tiên sinh nên đến bệnh viện kiểm tra. Yên tâm, đều camera giám sát, gây t.a.i n.ạ.n chạy thoát . Xin để điện thoại, chúng sẽ tiếp tục điều tra.”

Ngu Kinh Mặc lục túi, tìm thấy danh , liền thuận miệng điện thoại văn phòng.

Vệt m.á.u chảy dọc theo đường nét cằm sắc sảo. Điền Nguyễn thấy liền quen tay lấy khăn tay trong túi Ngu Kinh Mặc lau cho .

“……” Ngu Kinh Mặc cúi mắt , nghiêng đầu tránh , “Để tự làm.”

“?”

Ngu Kinh Mặc cầm lấy khăn tay, tự lau, ấn lên chỗ thương đầu. Hàng lông mày đậm càng nhíu chặt.

“Đau lắm ?” Điền Nguyễn lo lắng hỏi.

Lúc Mao Thất gọi xe cứu thương.

Điền Nguyễn thêm lời nào, đẩy Ngu Kinh Mặc về phía xe cứu thương. Nhân viên y tế vội vàng đỡ lên xe. Ngu Kinh Mặc tránh tay họ, : “Để tự lên.”

Nói xong, sải bước dài, nhẹ nhàng lên xe cứu thương, xuống giường cấp cứu, sắc mặt bình tĩnh để mặc nhân viên y tế xử lý vết thương, đo các chỉ sinh tồn.

“Thưa ngài, xin hãy xuống.” Y tá nhịn nhắc.

Ngu Kinh Mặc xuống, nhắm mắt .

Điền Nguyễn lên xe , nhờ Lộ Thu Diễm giúp xin nghỉ học một ngày, ở vị trí dành cho nhà. Cả như đống kim châm, hỏi: “Ngu , thấy thế nào?”

Ngu Kinh Mặc: “Yên tĩnh.”

“……” Điền Nguyễn liếc , càng lúc càng thấy gì đó .

Từ lúc xuống xe, Ngu Kinh Mặc gì đó lạ, thẳng là thái độ lạnh nhạt với Điền Nguyễn, giống hệt thời gian đầu họ mới kết hôn.

Nghĩ đến đây, tim Điền Nguyễn run lên, thử dò hỏi: “Ngu , còn nhớ là ai ?”

Ngu Kinh Mặc liếc một cái, ánh mắt chút cảm xúc: “Tôi chỉ gặp t.a.i n.ạ.n xe, biến thành kẻ ngốc.”

“Vậy gặp t.a.i n.ạ.n ?”

“Việc cần cảnh sát điều tra, chẳng lẽ ?” Giọng Ngu Kinh Mặc lạnh hẳn xuống, ánh mắt phượng như phủ một tầng băng.

Điền Nguyễn đông cứng trong chốc lát, ngây : “Trời ơi, chính là cảm giác !”

“Cái gì?”

“Hồi mới quen , ngày nào em cũng lo sẽ làm lạnh c.h.ế.t.”

“……?”

Điền Nguyễn hỏi: “Vậy bây giờ là năm bao nhiêu ?”

Ngu Kinh Mặc: “Hai bốn năm.”

Điền Nguyễn: “…… Hai lăm năm.”

Tiêu đời .

Chồng mất trí nhớ thật !

Loại tình tiết trong mấy bộ đam mỹ cẩu huyết đúng là phổ biến đến mức chẳng ai buồn xem, chính vì thế Điền Nguyễn cực kỳ ghét, cứ thấy mất trí nhớ là bỏ qua chương.

Không ngờ cẩu huyết rơi đúng đầu .

là thường bên bờ sông, tránh khỏi ướt giày.

Bốn mắt , cả hai đều câm nín.

Ngu Kinh Mặc thanh niên mặt với vẻ kinh ngạc. Đôi môi trơn bóng hé, lộ đầu lưỡi hồng nhạt, thở dường như vẫn mang mùi cam. Đôi mắt màu nhạt hơn thường chứa đầy nước, cứ thế thẳng thắn .

Không hiểu vì , bụng Ngu Kinh Mặc nóng lên.

“……”

“Ngu vẫn nên kiểm tra kỹ đầu một chút.” Điền Nguyễn gì hơn, chỉ cố giữ xác bình tĩnh.

Chỉ cần Ngu Kinh Mặc về thể chất, thì chuyện đều còn cứu vãn , Điền Nguyễn tự an ủi . Mất trí nhớ cũng thể khôi phục, còn nếu khôi phục thì tính tiếp.

Trời tuyệt đường .

Hơn nữa nếu thật sự nhớ , thiệt nhất vẫn là vai chính công. Nghĩ đến việc Ngu Kinh Mặc quên sạch mật khẩu tài sản tích lũy suốt một năm, với cơ nghiệp đồ sộ của nhà họ Ngu, dù Ngu Thương giỏi đến cũng khó tránh ảnh hưởng.

Đến bệnh viện, Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc đẩy phòng cấp cứu, liền gọi điện cho trợ lý Từ báo việc.

Trợ lý Từ quả nhiên chấn động: “Chiều nay Ngu còn cuộc họp……”

“Hủy hết.” Điền Nguyễn , “Nói là hưởng tuần trăng mật nữa. Mọi việc tạm thời giao cho ban lãnh đạo và Ngu Thương xử lý. Chuyện mất trí nhớ tuyệt đối tiết lộ.”

“Vâng, phu nhân.”

Cúp máy, trong lòng Điền Nguyễn vẫn mơ hồ bất an, chỉ thể chờ kết quả kiểm tra.

Sau khi kiểm tra diện, Ngu Kinh Mặc chuyển phòng VIP. Điền Nguyễn chạy tới chạy lui, cuối cùng mới thời gian xuống nghỉ ngơi, gọt một quả táo. Gọt xong mới nhớ Ngu Kinh Mặc thích ăn táo, liền đặt sang một bên, đổi sang bóc một quả cam bá bá.

Ngu Kinh Mặc quả táo gọt: “Em thích ăn táo?”

Điền Nguyễn bóc xong cam, chu đáo tách thành từng múi nhỏ, thản nhiên đáp: “Biết chứ. Em còn của to.”

Ngu Kinh Mặc: “……”

Loading...